Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 803 - Tiếng xấu đồn xa

Chương 803 - Tiếng xấu đồn xa

*Trans+Edit: Lắc

Viken hoàn toàn không hề che giấu tiếng cười lớn của mình. Hai Hồng y canh giữ bên ngoài thư phòng đưa mắt nhìn nhau, không hiểu tại sao buổi truyền hình trực tiếp của Ma pháp Nghị viện lại khiến Đức Thánh Cha cười một cách thái quá như vậy. Chẳng lẽ sau khi trở thành Á Thần, Douglas đầu óc tự nhiên có vấn đề rồi đi công khai tuyên bố đầu hàng giáo hội trong buổi trực tiếp?

Ngoại trừ chuyện đó, bọn họ thực sự không thể nghĩ ra điều gì có thể khiến Đức Thánh Cha vui mừng thay vì phẫn nộ từ buổi truyền hình trực tiếp của Ma pháp Nghị viện.

Đương nhiên, bọn họ cũng hiểu rõ mười mươi rằng đó là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.

Sau khi cười vài tiếng, Viken bình tĩnh trở lại và thu hết mọi biểu cảm vào trong. Dù sao đây cũng là thí nghiệm do Douglas hoàn thành, kết quả không thể tin tưởng 100% được. Nhỡ Hắn cố ý đánh lừa thì sao? Vẫn nên đợi bản thân tự lặp lại vài lần, xác nhận tính chân thực đã rồi mới suy xét kế hoạch tiếp theo.

Thiết kế thí nghiệm lần này không phức tạp, mà cái khó nằm ở việc chế tạo và kiểm soát một cách tinh chuẩn. Đối với một kẻ cũng là Á Thần, có nền tảng giả kim dồi dào, lại quan tâm và học tập arcana trường kỳ như Giáo hoàng Viken mà nói, đây cũng không phải là chuyện quá phức tạp. Điểm khác biệt lớn nhất giữa Ông ta và các Grand Arcanist không nằm ở năng lực thao tác, mà nằm ở cách tư duy được nuôi dưỡng từ hệ thống arcana. Chính bởi vậy, Ông ta không thể nào thiết kế ra được một thí nghiệm như thế này, chỉ có thể ỷ lại vào việc chú ý tới tiến độ nghiên cứu của đám người Douglas, Lucien.

……

Trên quảng trường, sau khi Douglas lặp lại thí nghiệm, những tiếng “chuyện này không thể nào” vang lên không ngớt. Những người bình thường nghe [Thanh âm Arcana] và xem [Vệ tinh Thiên không] trường kỳ ít nhiều đều đã được phổ cập các thường thức arcana và nền tảng logic cơ bản nhất. Một chuyện như “kết quả quay ngược lại quyết định quá trình” như thế này sao có thể không khiến bọn họ cảm thấy kinh hãi vô cùng cho được, chưa kể nó còn hoàn toàn đi ngược lại với những kinh nghiệm mà họ đã đúc kết ra trong cuộc sống hàng ngày và bản năng của một sinh vật có trí tuệ nữa!

Nhưng khi kết quả thí nghiệm hết lần này đến lần khác được chứng thực, họ dần dần cũng bình tĩnh lại sau nỗi khủng hoảng. Xét cho cùng, ma thuật là thứ vượt xa tưởng tượng của họ, là thứ vốn dĩ đã nằm ngoài hình dung trong lòng họ rồi, thế nên việc “luật nhân quả” bị phá vỡ lúc này cũng không hoàn toàn làm đảo lộn tam quan của họ, bởi dù sao tam quan của họ từ lâu cũng đã bị phá hủy bởi ma thuật rồi.

“Ma thuật thật quá thần kỳ!” Một quý ông lớn tuổi phấn khích nói. “Vừa có thể kéo dài sinh mệnh, làm chậm quá trình lão hóa, giờ lại còn có thể đảo ngược cả quá khứ nữa!”

Ở bên cạnh, một pháp sư tình cờ đi ngang qua và đứng lại quảng trường để xem truyền hình trực tiếp liền nhìn ông ta bằng ánh mắt “ai oán”. Ba thứ đó có thể đặt cạnh nhau chắc?

Pháp sư này chỉ cảm thấy đầu mình trướng lên, mắt thì đỏ ngầu. Mọi nhận thức của hắn về thế giới, về nhân sinh, về giá trị đều bị đảo lộn hoàn toàn. Thế giới trở nên hư ảo, nhân sinh trở nên hư ảo, giá trị cũng trở nên hư ảo, bởi dù sao thì quyết định của hiện tại sẽ thay đổi quá khứ mà!

Trước đây, các pháp sư đều có quan niệm rằng, quá khứ là bất biến, tương lai là bất định. Vậy mà giờ đây, ngay cả quá khứ cũng có thể thay đổi sao?

Hai tai hắn kêu lên ong ong, tựa như có từng hồi sấm sét nổ vang. Hắn ngơ ngác quay trái quay phải, tính xác định xem mình có phải đang mơ hay không.

Một ông già khác đội mũ mềm cũng kích động không kém: “Phải đấy. Ma thuật thật quá thần kỳ. Tôi nghe bảo các pháp sư cao cấp có thể kéo dài tuổi thọ của mình thêm hàng trăm hàng nghìn năm lận, lại còn có thể giữ mãi được sức sống trẻ trung nữa.”

Sự quan tâm của bọn họ đối với phương diện này hình như còn mãnh liệt hơn cả cái kết quả thí nghiệm “hiện tại thay đổi quá khứ” gần như ảo lòi kia nữa.

Ở xung quanh, không ít người hát rong và nhà viết kịch sau khi nỗi kinh hoàng lắng xuống thì biểu cảm liền trở nên kích động, hưng phấn đến vặn vẹo. Một kết quả thí nghiệm “ảo ma” như thế này đã đem đến cho họ nguồn cảm hứng sáng tác vô tận, khiến họ không nhịn được mà chỉ muốn dệt nên những câu chuyện đặc sắc và chấn động. Tỉ như một kẻ bị “người quan sát mạnh” giết chết, tất cả vết tích trong quá khứ đều bị xóa sạch, bị những nhân vật hoặc sự việc khác thay thế, kết quả là chẳng còn ai nhớ đến hắn, chẳng còn ai biết được trên thế gian này từng tồn tại một nhân vật như vậy chẳng hạn…

Bọn họ càng nghĩ càng hưng phấn, có người còn dứt khoát ngồi xổm xuống, lấy ra cây “bút nước đơn giản” hoặc “bút máy” mang theo bên mình để ghi lại cảm hứng của bản thân.

Có thể dự đoán rằng trong tương lai, tính kỳ quái đặc thù của lĩnh vực vi mô sẽ nuôi sống được không ít nhà viết kịch và người hát rong.

So với “niềm vui giản đơn” của họ, các học sinh trong trường phổ thông và trường quý tộc thì đau khổ hơn nhiều. Thí nghiệm do đích thân Ngài Chủ tịch và Ngài Evans hoàn thành đã lật đổ những thường thức cơ bản nhất, đi ngược lại với logic nền tảng nhất của bọn họ. Cả đám ôm lấy đầu, sọ đau như muốn nứt ra. Một bên là thế giới bình thường, là những kiến thức vẫn học thường ngày, còn bên kia là thế giới kỳ quái đến phi lý vừa được phơi bày qua thí nghiệm. Cả hai giống như thiên thần và ác quỷ đang giao chiến ác liệt trong đầu họ vậy.

Giây phút này, họ đã thấu hiểu thế nào gọi là đau khổ, thế nào gọi là lật đổ tam quan. Lần đầu tiên trong đời, họ hối hận vì sao mình lại học nhiều kiến thức arcana đến thế!

Tại sao, tại sao mình lại đi xem thí nghiệm có Ngài Evans tham gia cơ chứ?

Đây là tự mình tìm chết ư?

Ali ngây ngẩn nghĩ: ‘Mình bây giờ rốt cuộc có phải là thật không? Có phải mỗi một ý nghĩ đều đang thay đổi chính mình trong quá khứ không?’

“Không, không đâu, nhất định phải có cách giải thích khác. Cái này không có… không có cơ sở toán học nào mô tả cả…” Langman cố ép bản thân bình tĩnh, nhưng lại không thể ngăn những tiếng lầm bầm phát ra trong miệng.

So với nỗi “đau khổ hoang mang” của bọn họ, các pháp sư học việc và Arcanist lại im như thóc, ngay cả tiếng thở cũng không còn, khiến cho người ngoài nhìn vào phải lo lắng liệu đầu bọn họ có nổ bùm bùm tập thể hay không.

Bên trong phòng phát sóng trực tiếp, Douglas lặp lại thí nghiệm và thu được kết quả y hệt, nhưng ông lại cứ máy móc tiếp tục, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.

Mãi cho đến khi Lucien khẽ đằng hắng hai cái, ông mới buông một tiếng thở dài rồi dừng thí nghiệm lại, trang nghiêm nói với tất cả các “khán giả”: “Ta cho rằng quan điểm cơ bản nhất của một Arcanist chính là: tôn trọng thí nghiệm, tôn trọng hiện tượng, tất cả đều phải lấy chúng và toán học làm chuẩn.”

Câu nói này của ông chẳng khác nào một lời tuyên bố. Samantha, Louise và những Arcanist tham gia truyền hình trực tiếp bỗng có cảm giác hai chân như thể không còn chống đỡ nổi thân thể nữa mà yếu ớt ngồi bệt xuống sàn, hệt như những kiến thức, thường thức và bản năng trong quá khứ đã không còn chống đỡ nổi thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan của họ được nữa.

Tại Allyn, Rentaro và bất cứ nơi nào có thể xem được truyền hình trực tiếp, các Arcanist không ít thì nhiều đều có biểu hiện như vậy. Nhất là những pháp sư giỏi về chiêm tinh còn đang khóc không thành tiếng, tựa như đang khóc thương cho Thuyết tất định đã mất và “luật nhân quả” đang có nguy cơ bị phá hủy.

Mấy năm qua, Thuyết tất định đã từng bước tiến đến bờ vực sụp đổ, nhưng sâu trong thâm tâm họ vẫn luôn không chịu thừa nhận. Cho đến khi gặp phải cú đả kích mạnh mang tính lật đổ này, họ mới chịu nhìn thẳng vào thực tại, để rồi thấy mình trở nên mong manh vô cùng.

Nỗi bi thương, do dự, hoang mang và tuyệt vọng khó lòng diễn tả thành lời bao trùm khắp Thành phố Bầu trời và các chi nhánh của Ma pháp Nghị viện.

Douglas nhìn một vòng quanh phòng phát sóng trực tiếp, thấy ngoại trừ một số ít các Pháp sư huyền thoại như Hoàng Đế Kiểm Soát Brook, Chúa Tể Bão Táp Fernando đang trầm ngâm suy nghĩ ra, thì các Arcanist khác đều lộ vẻ suy sụp và hoang mang. Vì vậy, ông bèn nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Điều quan trọng nhất với chúng ta lúc này là phải làm rõ vì sao lại xuất hiện kết quả này. Phải biết rằng, hạt vi mô là loại vật chất có thể lan tỏa tới bất cứ đâu, chưa biết chừng chúng ta sẽ có thể tìm ra được cách giải thích từ một hướng khác, thay vì ép bản thân phải tin rằng hiện tại có thể thay đổi quá khứ.”

Lời của ông đã một lần nữa tiếp thêm “sức sống” cho những Arcanist vừa phải chịu đả kích, giúp họ dần dà hồi phục trở lại.

Buổi truyền hình trực tiếp kết thúc. Nhìn Samantha và những Arcanist khác mang gương mặt buồn bã rời đi, Douglas khẽ thở dài: “Bất kể thế nào, họ cũng phải nhìn thẳng vào vấn đề của Thuyết tất định. Trong thời kỳ arcana đại phát triển này, bên cạnh những từ như vinh quang, huy hoàng, vui sướng, kích động, hưng phấn nhất định sẽ đi đôi với những từ mang tính tiêu cực như bi thương, thống khổ, tuyệt vọng. Đây đúng là một thời đại tràn ngập cả nước mắt lẫn nụ cười.”

“Nhưng sau ngày hôm nay, nếu lý thuyết không có tiến triển mang tính đột phá, thực lực của đại đa số Arcanist trong nghị viện sẽ bị đình trệ ít nhất mười năm. Việc quan niệm cơ bản bị lật đổ sẽ trực tiếp gây ra sự bất ổn cho thế giới nhận thức.” Hoàng Đế Kiểm Soát Brook, người từng có kinh nghiệm trong việc thế giới nhận thức vỡ ra và rắn lại, cảm khái bước tới.

Chúa Tể Bão Táp Fernando nhìn đăm đăm vào thiết bị thí nghiệm, giọng điệu vẫn cay nghiệt như cũ: “Đình trệ lúc này vẫn còn hơn để sau này mới đình trệ, tới lúc đó thì đến cả cuộc đời cũng đình trệ theo luôn. Hiện giờ chúng ta có một Á Thần, bốn huyền thoại đỉnh phong, đủ sức bảo vệ bọn họ vượt qua giai đoạn tái thiết lập tam quan này rồi.”

Những tiếng bước chân “bịch bịch bịch” vang lên. Annick, Sprint, Heidi và các học trò khác của Lucien đã tới bên ngoài phòng phát sóng. Sau khi xem xong thí nghiệm, bọn họ đều không khống chế nổi bản thân mà nóng lòng muốn đi hỏi thầy mình ngay.

Nhìn cảnh này, Douglas cười khổ nói: “Cả hai thí nghiệm tư duy này đều do cậu đề xuất. Ta nghĩ sau buổi truyền hình trực tiếp này, mỗi khi nhắc đến tên cậu, đại đa số các Arcanist, pháp sư học việc và cả những người bình thường có thường thức arcana cơ bản đều sẽ cảm thấy sợ hãi đấy.”

“Tôi đây đúng là tiếng xấu đồn xa mà…” Tay xoa xoa cằm, Lucien bất lực cười đáp.

“Thầy, lẽ nào chuyện này thực sự vi phạm luật nhân quả sao? Em lại không nghĩ thế…” Một người hướng nội và hay xấu hổ như Annick khi đối mặt với các vấn đề arcana lại có thái độ vô cùng bướng bỉnh, cho nên sau khi chào hỏi các Grand Arcanist, cậu không lan man mà hỏi thẳng thầy mình, đồng thời cũng bày tỏ luôn quan điểm của bản thân.

Nghe cậu hỏi, ánh mắt của đám người Douglas, Hathaway, Oliver liền đổ dồn vào Lucien. Họ cũng muốn biết quan điểm của cậu về thí nghiệm này.

Tựa như đã liệu trước được rằng Annick sẽ hỏi như vậy, Lucien trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: “Cách giải thích của Ngài Chủ tịch ban nãy cũng rất có khả năng. Electron lan tỏa trong không gian, đi tới từ mọi con đường, chỉ đến khi chúng ta lựa chọn kết quả cần thấy thì nó mới sụp đổ về một hoặc hai con đường. Đây không phải là hiện tại thay đổi quá khứ, mà là trước đó electron vẫn chưa sụp đổ, thế nên mới không tồn tại vấn đề con đường đã được quyết định hay chưa.”

“Trước khi chúng ta lựa chọn…” Annick trợn tròn mắt. “Hiệu ứng người quan sát?”

Mặc dù giải thích như vậy sẽ không còn mâu thuẫn về luật nhân quả nữa, nhưng nó lại càng làm nổi bật hiệu ứng người quan sát hơn!

Lucien khẽ nhếch khóe môi cười cười nhìn Annick, không trả lời thêm nữa.

Fernando và những người khác lắc đầu. Họ vẫn chưa thể chấp nhận được hiệu ứng người quan sát, thế nên ai nấy đều rời đi, trở về nhà khổ sở suy nghĩ, cố gắng tìm ra một cách giải thích khác vừa không nhấn mạnh vào hiệu ứng người quan sát, vừa không vi phạm luật nhân quả của thời gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!