Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 758 - Trận chiến nửa tháng trước
13 Bình luận - Độ dài: 2,526 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Lời vừa thốt ra, Doris liền biết mình đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Chiếc đuôi cá vàng óng ánh quẫy nhẹ một cái, vỗ xuống mặt biển làm bọt nước bắn tóe lên, tiếng nước khẽ rì rào.
Ngay khoảnh khắc sóng nước bắn tóe lên ấy, thân ảnh cô bất chợt trở nên hư ảo. Dù trường linh lực của Lucien và ý chí của Natasha vẫn luôn khóa chặt cô, song họ lại có cảm giác trước mặt trống không. Họ thấy cô trở nên trong suốt và tan chảy ra mà không một dấu hiệu báo trước, hệt như tuyết mỏng gặp phải ánh nắng tháng Bảy chói chang!
Chỉ trong chớp mắt, Doris đã hoàn toàn tan chảy và hòa làm một với biển cả. Trên mặt biển cuồn cuộn bọt nước trắng xóa, phản chiếu ngược lại ánh nắng ảm đạm, nhợt nhạt.
Trong trường linh lực của Lucien, khí tức của Doris đã hoàn toàn biến mất, tựa hồ cô đã thực sự dung hòa làm một với biển, hoặc có lẽ mỗi một bọt nước nhỏ kia đều chính là cô!
Bọt nước lần lượt vỡ tan, màu trắng xóa trên mặt biển xanh thẳm xem chừng đã sắp biến mất hoàn toàn. Nhưng đúng lúc này, từ trong miệng Lucien bỗng phát ra một thanh âm trúc trắc, tựa như vang lên từ một thế giới khác:
“Quyền trượng Thời Không!”
Không gian xung quanh rung lên đầy kỳ quái, trong tay Lucien ngưng tụ ra một cây quyền trượng ánh sáng rực rỡ nhưng không chói mắt. Kế đó, đầu trượng chĩa ra, toàn bộ hải vực liền dâng lên những gợn sóng ánh sáng long lanh, phảng phất như mặt hồ trong đêm.
Những gợn sóng ánh sáng này tựa như thời không nửa thực nửa ảo, lớp lớp chồng lên nhau, cô lập toàn bộ hải vực rộng hàng chục kilomet xung quanh. Nếu tập trung cảm ứng, người ta sẽ phát hiện rất khó để cảm nhận được độ sâu ở vài trăm mét dưới đáy biển, bởi chúng tồn tại ở một thời không khác!
Bên trong chiếc lồng thời không, mặt biển lặng lẽ dập dềnh, sắc xanh thẳm của nó toát ra cảm giác u buồn nhàn nhạt. Đột nhiên, nước biển ở một khu vực dâng lên, sau đó ngưng kết lại thành một pho tượng bán trong suốt tựa như đá sapphire. Thế rồi, khuôn mặt của pho tượng trở nên rõ nét, đó chính là dáng vẻ của Doris. Chiếc đuôi cá vàng của cô cũng từ dưới mặt nước nhảy vọt lên.
Đôi mắt xanh biếc của Doris nhìn Lucien và Natasha, đôi môi mím chặt không nói, dường như đang phân vân điều gì đó.
“Ta là người bản tính hiền lành, không thích giao chiến hay giết chóc không cần thiết với người khác. Hy vọng cô đừng khiến ta phải làm điều mình không muốn.” Lucien mỉm cười ôn hòa, nhưng ánh mắt lại chẳng ôn hòa chút nào.
Doris không phải pháp sư, không có nhiều phương pháp trốn thoát kỳ dị, cũng chẳng muốn giao chiến với Lucien, người có thực lực rõ ràng áp đảo mình. Làm vậy thì cơ hội sống sót chỉ có chưa tới mười phần trăm. Đây là một sự mạo hiểm mà một nhân ngư yêu ca hát và tự do tự tại như cô không thể chấp nhận. Bởi vậy, cô khẽ gật đầu: “Nếu các ngươi muốn biết chuyện về Cổng Lam, ta có thể nói cho các ngươi.”
Cô trong lòng thầm trách bản thân vì ban nãy đã hát quá nhập tâm. Nếu phát hiện hai con người này sớm hơn, cô hẳn là đã có đủ thời gian trốn đi thay vì để rơi vào tình cảnh hiện tại rồi.
“Để đảm bảo tính chân thực, mong cô ký với ta một bản khế ước ma thuật.” Lucien vẫn nở nụ cười lịch sự tiêu chuẩn.
“Khế ước? Ác ma! Ta thà chết chứ không ký loại khế ước bán thân đó đâu!” Trong đôi mắt xanh biếc của Doris bùng lên cơn phẫn nộ, không gian xung quanh theo đó liền u tối hẳn đi. Bầu trời phảng phất trở nên có chút âm u, nặng nề, mặt nước cũng chẳng hề nhấp nhô gợn sóng, tựa như đang tích tụ cho một cơn bùng nổ đáng sợ.
Cô từng nghe nói rằng một số loài người có sở thích đặc biệt với nhân ngư. Dù cho hầu hết nhân ngư đều không thể biến thành người và cởi bỏ đuôi cá, bọn họ cũng vẫn thích. Bởi vậy, cô thà tự bạo mà chết còn hơn để bị bó tay chịu trói – Nếu liều mạng mà còn có thể làm trọng thương tên pháp sư tà ác kia thì lại càng tốt!
Lucien khẽ bật cười: “Bản khế ước này không có nội dung bán thân đâu. Nó chỉ bảo đảm một điều, đó là nếu như cô nói dối, ta sẽ nhận ra ngay lập tức. Ngoài ra, nếu như sau này cô tiết lộ hành tung hay mục đích của ta, ta cũng có thể lập tức cảm nhận được.”
Trong tình huống bình thường, chẳng có ai lại đi ký một khế ước bất công như vậy. Hơn nữa, những “công chứng viên” như ác ma hay ngụy thần cũng có khả năng sẽ từ chối làm chứng. Tuy nhiên, Doris hiện tại không còn lựa chọn nào khác.
Cô chật vật mở miệng: “Ta sẽ xem khế ước trước.”
Lucien lấy ra một tờ khế ước được làm từ vỏ của Tinh Linh Thụ, sau đó đặt tay phải lên trên và nhẹ nhàng vuốt một cái. Trên tờ giấy lập tức hiện lên một luồng sáng màu trắng bạc.
Sau khi cậu nhấc tay ra, trên tờ khế ước đã có thêm hàng chục điều khoản khó đọc khó hiểu.
Doris đón lấy tờ khế ước Lucien cho bay tới rồi đọc kỹ một lượt. Cô phát hiện, nếu như cô không nói dối, không tiết lộ việc bọn họ đang tới Cổng Lam, thì khế ước này sẽ không có sức ràng buộc gì với mình. Dĩ nhiên, nếu vi phạm một điều trong đó, cô sẽ phải chịu sự trừng phạt từ Vũ trụ Nguyên tử mà chết.
“Vũ trụ Nguyên tử…” Doris lườm Lucien một cái. Sao người công chứng khế ước lại chính là bản thân hắn chứ?
Là một trong bảy đại hải tướng dưới trướng Chúa Tể Vô Biên Hải Hailkes, đồng thời là Công chúa Nhân ngư thường xuyên hoạt động sôi nổi tại hải vực của tộc sea elf, cô cũng có những hiểu biết nhất định về Ma pháp Nghị viện.
Lucien cười nói: “Người sẽ ký khế ước với cô là vợ của ta. Còn ta, là một Pháp sư huyền thoại sở hữu demiplane của riêng mình, ta đương nhiên đủ tư cách làm ‘công chứng viên’, thậm chí còn chuyên nghiệp hơn nhiều so với hầu hết các ác ma đấy. Trừng phạt của ta đến không chậm giây nào đâu.”
Đây chính là nguyên nhân vì sao phải dùng từ “huyền thoại” để hình dung những cường giả ở tầng cấp này. Họ có thể làm được những điều người khác không thể!
Thấy Doris khẽ cau mày, dáng vẻ đầy ấm ức, Natasha bèn thở dài qua kết nối tâm trí: “Em bắt đầu thấy hơi tội cho cô ấy rồi đấy. Anh thật chẳng có chút phong độ quý ông nào cả.”
“Nếu mà thể hiện phong độ quý ông thật thì hậu quả còn nghiêm trọng hơn nhiều đấy…” Lucien đùa.
Doris chỉ đành bất lực ký vào khế ước ma thuật. Tới sau khi Natasha cũng ký xong, tờ khế ước bỗng nhiên không lửa tự cháy, cháy phừng phừng như thể muốn thiêu đốt cả mặt biển xung quanh.
Đột nhiên, ngọn lửa trắng nhợt ấy biến thành màu đen sâu thẳm và tăm tối, bên trong tựa hồ có những vì sao muôn màu muôn sắc từ từ sáng lên, trông rất giống với hình chiếu của Vũ trụ Nguyên tử, thứ đang làm thay đổi môi trường xung quanh Lucien.
Ánh sao bên trong ngọn lửa ngưng tụ lại thành một gương mặt tuấn tú, và rồi một giọng nói trang nghiêm vang lên từ đó: “Nhân danh Thao Túng Nguyên Tử, ta tuyên bố khế ước được thành lập.”
Nhìn hai khuôn mặt giống hệt nhau, một trong ngọn lửa một trên bầu trời, Doris hận đến muốn nghiến nát răng: “Khế ước ta đã ký rồi. Có gì muốn hỏi thì hỏi mau đi!”
Vừa làm đương sự vừa làm thẩm phán, cái hành vi này thật quá vô sỉ!
“Vì sao khi nghe đến Cổng Lam, cô lại tỏ ra kinh ngạc như vậy?” Natasha hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
Doris khẽ thở dài: Bởi ta xuất hiện ở đây chính là vì Cổng Lam.”
Thấy Lucien và Natasha không kinh ngạc mà truy vấn, Doris bèn mặc kệ rồi tự nói tiếp: “Ta nhận lệnh của Hailkes Bệ hạ tới khu vực mà dòng chảy ngầm ở ‘Vùng đất Lạc lối’ này bắt buộc phải đi qua, mục đích là để dẫn các hải tộc đến sau tới nơi đặt Cổng Lam. Vì khu vực bắt buộc phải đi qua này còn có rất nhiều nơi, cho nên vừa nãy ta mới hát gọi đồng tộc tới, để cho bọn họ đi đến những nơi khác dẫn đường, đề phòng các hải tộc tiến vào đây lại bị lạc mất phương hướng.”
“Vùng đất Lạc lối” là cách hải tộc gọi vùng sâu bên trong Vô biên Hải, còn “dòng chảy ngầm” là cách bọn họ gọi dòng hải lưu.
“Dòng chảy ngầm…” Lucien trầm giọng lặp lại.
Không thể phủ nhận, việc nghiên cứu đại dương của Ma pháp Nghị viện vẫn còn khá nông cạn. Xét cho cùng, những khu vực như Vô biển Hải đều có hải tộc chiếm giữ, nơi hạm đội của con người hoạt động xa nhất cũng không qua được vài quần đảo mà nghị viện kiểm soát. Mặt khác, những pháp sư đủ mạnh để lặn sâu xuống đáy biển mà không phải sợ phần lớn hải tộc ít nhất cũng là bậc sáu, mà bọn họ thì sẽ chú trọng hơn vào những thứ như tài nguyên khoáng sản, kho báu, thực vật, sinh vật đặc biệt dưới đáy biển, chứ ít người thật sự nghiên cứu chính đại dương. Bởi vậy, trong chuyến đi lần này, Lucien chỉ toàn bay trên không để ghi chép dữ liệu môi trường mà quên béng mất tình hình dưới đáy biển.
Thấy Lucien đang trầm tư, Natasha tạm thời không hỏi tiếp nữa, thay vào đó đợi thêm hai phút tới khi cậu tự cất lời: “Cổng Lam thực sự có tồn tại sao? Vì sao Hailkes lại muốn để cho các hải tộc khác đến đó?”
“Ta từng đi theo Hailkes Bệ hạ xuống đáy biển của Vùng đất Lạc lối, và nơi đó quả thực có Cổng Lam. Chẳng qua, Hailkes Bệ hạ không cho lại gần, ta chỉ có thể nhìn từ xa. Cảm giác nó vừa chân thực, vừa hư ảo, rõ ràng ở ngay trước mắt nhưng lại tựa như ở bên kia Nguyệt quang Hải vậy, thần kỳ vô cùng.” Doris thành thật đáp, nhưng vì là một nhân ngư yêu ca hát, cô không kìm được mà dặm thêm chút tính nghệ thuật: “Nghe nói chỉ khi vật liệu huyền thoại được kết tinh trong Cổng Lam sắp sửa thành hình, chúng ta mới có thể chạm được vào nó.”
‘Lần này Hailkes triệu tập hải tộc là vì vật liệu huyền thoại kết tinh trong đó sắp thành hình ư? Không đúng… Nếu thật là thế thì hắn nhất định sẽ một mình lẳng lặng đến trước.’ Natasha siết chặt Kiếm Chân Lý trong tay, một chút cũng không hề lơi lỏng.
Lucien nghe xong lời mô tả của Doris thì nhẹ nhàng gật đầu: “Khóa Bí Lam là vật phẩm loại thời không, thế thì hẳn Cổng Lam cũng tương tự.”
Doris lắc đầu: “Không rõ nữa. Dù sao thì Hailkes Bệ hạ cũng đã lệnh cho một số ít hải tộc tín nhiệm đưa những tù binh bắt được trong trận chiến vừa rồi đến Cổng Lam.”
“Tù binh?” Lucien liếc sang Natasha. Cô lắc đầu, tỏ ý Doris không nói dối.
“Ừ. Khoảng nửa tháng trước, Hailkes Bệ hạ đã tập trung lực lượng rồi lần lượt đại chiến một trận với sea elf và murloc gipps ở Băng Tuyết Hải, bắt được không ít tù binh.” Doris thật thà đáp.
Vẻ mặt Lucien trở nên nghiêm trọng. Hải tộc không ngờ lại khai chiến với sea elf, xem ra còn khá kịch liệt nữa, thế mà trong thời gian cậu ở Vùng đất Lạc lối này lại không nhận được một xíu tin tức nào.
Ở Vùng đất Lạc lối sâu bên trong Vô biên Hải này, mọi phương thức liên lạc đều hỗn loạn, vậy nên Hailkes mới phải cử Công chúa Nhân ngư tới dẫn đường, dùng kiểu “tu hú gọi bầy” nguyên thủy nhất làm phương thức liên lạc cơ bản.
“Tù binh…” Natasha lặp lại, ánh mắt tím bạc không kìm được đánh sang Lucien. Cả hai đều cùng lúc ngửi thấy có mùi của một vụ “hiến tế máu”.
Doris không để tâm đến suy đoán của họ, chỉ tiếp tục tỉ mỉ chỉ cho Lucien cách dựa theo hướng dòng chảy ngầm để tìm đến Cổng Lam và giảng giải quy luật biến đổi tương ứng, sau đó làm vẻ ấm ức nói: “Chuyện liên quan đến Cổng Lam, ta chỉ biết có nhiêu đây thôi.”
Lucien gật đầu: “Vậy trận chiến với tộc sea elf và murloc gipps kết quả thế nào?”
“Bọn ta đã tập kích hải vực do sea elf kiểm soát, bắt được không ít tù binh, nhưng ở đó có hai huyền thoại trấn thủ, lại có thêm ma chướng bảo vệ, thế nên bọn chúng chống đỡ được tới khi Nữ Hoàng Elf đến viện trợ.” Trên mặt Doris bỗng nhiên hiện lên chút vẻ sợ hãi: “Thực lực của Nữ Hoàng Elf mạnh hơn trước rất nhiều, cứ như đã ngang cơ với Belkovsky rồi vậy. Cô ta làm cho Hailkes Bệ hạ bị trọng thương ngoài dự tính, khiến bọn ta chỉ có thể đem theo tù binh cuống quýt bỏ chạy tán loạn. Ngay cả cuộc đánh úp đám gipps ở bên kia cũng bị ảnh hưởng, chẳng gây ra được bao nhiêu thương vong cho đám lãnh đạo cấp cao hết.”
Dưới ánh nắng ảm đạm, sắc mặt Lucien và Natasha đều trở nên âm trầm. Nữ Hoàng Elf Aglaea thực lực thăng tiến nhanh vậy sao?
13 Bình luận