Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 771 - Quyết định của Douglas

Chương 771 - Quyết định của Douglas

*Trans+Edit: Lắc

Tại tháp Babel, Vũ trụ Nguyên tử.

Một luồng sáng uyển chuyển như nước nhưng chói lóa bắn vọt ra từ bên trong “cánh cửa thời không”, chỉ trong nháy mắt đã “thắp sáng” pháp trận xung quanh, tạo nên một cảnh tượng kỳ dị, nơi những đường nét và hoa văn trôi nổi giữa không trung.

Cùng lúc đó, “cánh cửa thời không” cũng không còn ảm đạm trắng nhợt nữa, mà thay vào đó rực rỡ chói mắt, bên trên phủ lên một tầng ánh sáng uốn éo bất định.

Tầng ánh sáng này đột nhiên trồi lên, trông như một bóng người không nhìn rõ khuôn mặt. Kế đó, bóng người này ngày càng rõ ràng, và rồi hiện ra dáng vẻ của Lucien.

Lucien vừa bước ra khỏi “cánh cửa thời không”, cánh cổng đang lưu chuyển ánh sáng này lập tức trở nên ảm đạm, mất đi màu sắc rồi vỡ vụn mục nát, chỉ trong chớp mắt liền hóa thành bụi bay đi, còn những đường nét cấu thành pháp trận xung quanh cũng phai đi màu sắc rực rỡ, vỡ ra từng chút một và trở thành một đống rác.

Mãi đến lúc này, Lucien mới thấy rõ trong đại sảnh không chỉ có Natasha đang đứng, mà còn có cả Ngài Chủ tịch. Ông hiếm khi đánh mất vẻ ôn hòa, điềm tĩnh như vậy, trên mặt còn ẩn hiện một chút sốt sắng. Không phải là kiểu sốt sắng do sợ hãi hay kích động, mà là sự sốt sắng muốn được giải đáp những nghi vấn trong lòng.

Có điều, Lucien cũng không cảm thấy điều này có gì kỳ lạ. Sau khi nhận ra “phản hồi từ thế giới thực” và nhìn thấy dị tượng trên bầu trời, nếu Ngài Chủ tịch mà không tìm tới, đó mới là chuyện khiến người ta khó hiểu. Còn về phần Natasha, thấy cậu dịch chuyển đi như vậy, cô hiểu cho dù có tìm thấy Mặt Trời hay không thì trong vòng nửa ngày cậu cũng sẽ trở về, vậy nên tự nhiên cũng kiên nhẫn đợi ở đây, cốt là để có thể thỏa mãn sự tò mò trong lòng ngay lập tức.

“Cậu phát hiện bằng cách nào?” Douglas không lấy làm kinh ngạc hay hoài nghi Lucien có phải thực sự đã tìm thấy hay không, mà thay vào đó hỏi thẳng nguyên nhân.

Natasha mở miệng nhưng rồi lại mỉm cười ngậm lại. Cô vốn định hỏi Mặt Trời trông như thế nào, có thực sự là tồn tại vật chất hay không, dịch chuyển từ đây tới đó bao xa, nhưng nghe thấy Douglas hỏi, cô bèn giữ thái độ tôn trọng và lịch sự mà cố nhịn lại. Dù sao cô cũng có thừa thời gian để hỏi.

Lucien bật cười. Thật hiếm khi thấy Ngài Chủ tịch sốt ruột như vậy, thật là hệt như bị thầy cậu nhập vào người, đâm ra khiến cậu ngay cả việc phải làm ngay lập tức sau khi tấn thăng huyền thoại đỉnh phong cũng quên béng mất.

“Ngài Chủ tịch, xin chờ một chút.” Lucien ấn tay phải xuống, sau lưng chợt mở ra một thế giới như thật như ảo. Trong thế giới này, những vì sao trên bầu trời mơ mơ hồ hồ, chúng bao quanh một quả cầu lửa khổng lồ đang hừng hực cháy, tạo nên rất nhiều hình ảnh phức tạp nhưng bí ẩn. Còn ở phía sau quả cầu lửa lại là một mảng bóng tối sâu thẳm tưởng chừng như có thể hấp dẫn ánh mắt và hút đi linh hồn của người khác.

Bên dưới bầu trời ấy, các proton, neutron tựa như thực chất cấu thành nên hạt nhân nguyên tử. Chúng cũng khi thì khuếch tán, lúc lại co vào, đồng thời cùng với electron ở trạng thái mây xác suất tạo thành các nguyên tố. Hơn nữa, tại khu vực tập trung các nguyên tố khác nhau còn có những mỹ cảnh khác nhau, như khung cảnh chất lỏng và chất rắn tỏa ra hơi lạnh thấu xương chẳng hạn.

Ánh sáng luân chuyển giữa những vật thể mang điện này, dường như bị chia cắt thành từng phần, từng phần một, phản chiếu bản chất của lực điện từ, đồng thời liên kết hài hòa với “sức mạnh của gió” trong hư không xung quanh.

Rìa của toàn bộ thế giới phảng phất có chút cong cong, nhưng bên ngoài phần cong ấy dường như còn thông với những thứ khác, khiến cho những thay đổi của thế giới nhận thức có thể ảnh hưởng đến thế giới vật chất.

Vừa nhìn thấy trạng thái dị thường do thế giới nhận thức được kiên cố hóa sinh ra, Douglas liền bật ra một tiếng cười tự giễu. Sao ông lại quên mất rằng sau khi trở thành huyền thoại đỉnh phong, nhất định phải nhanh chóng để sự thay đổi của thế giới nhận thức phản chiếu lên demiplane của bản thân, khiến demiplane này gần với dị độ không gian hơn chứ.

Thế giới nhận thức vừa mở rộng, tháp Babel bỗng rung lắc dữ dội. Rung chấn này đến từ chính tinh cầu mà nó đang tọa lạc.

Vũ trụ tối đen bên ngoài sáng lên những vầng hào quang chói mắt, các tinh cầu nguyên tố bùng phát một thứ ánh sáng khó bề tưởng tượng. Chúng càng lúc càng chân thực, nhất là những vì sao giống như Mặt Trời còn bùng cháy thành ngọn lửa, tỏa ra nhiệt lượng khủng khiếp gần như là thật.

Đợi đến khi những biến đổi của Vũ trụ Nguyên tử lắng xuống, hình chiếu thế giới nhận thức sau lưng Lucien biến mất, Douglas mới hỏi lại lần nữa: “Làm thế nào cậu phát hiện ra?”

Lucien đáp ngắn gọn: “Tôi chủ yếu xem xét hai vấn đề. Vì tinh cầu của chúng ta dường như bị ‘màn sương’ bao phủ, vào vùng sâu trong Vô biên Hải thì sẽ đi lòng vòng tới lui, còn khi bay ra khỏi tầng khí quyển thì sẽ mất khả năng quan sát mặt đất trong một phạm vi nhất định cho đến tận lúc tiến vào vũ trụ. Vì vậy, chúng ta nhất định phải giả định hai điều: một là khi ánh sáng chiếu vào liệu có ‘gặp phải’ tình huống tương tự hay không, hai là các tinh cầu khác có phải cũng bị ‘màn sương’ như vậy bao phủ hay không.

Tổng hợp các dữ liệu thu thập được từ vùng sâu trong Vô biên Hải và một ý tưởng có sẵn trước đó, tôi đã dựa vào hai điều này để điều chỉnh lại tính toán vị trí của Mặt Trời, và kết quả là đã thực sự thấy được nó…”

“Từ rất lâu trước đây, bọn ta đã cân nhắc việc liệu ‘màn sương’ của tầng khí quyển có làm nhiễu đường truyền ánh sáng hay không, cũng cân nhắc xem liệu đó có phải là nguyên nhân khiến chúng ta không thể nhìn thấy tinh cầu sau khi dịch chuyển đến gần nó hay không. Thế nhưng, bao nhiêu năm trôi qua, bọn ta vẫn không thể nghiên cứu thấu triệt được ‘màn sương’ đó và đặc thù của vùng sâu Vô biên Hải.” Douglas nói ra những nghi hoặc trong lòng mình.

Các thế hệ Arcanist cũng chẳng phải kẻ ngốc, làm sao có thể chưa từng xem xét hai vấn đề Lucien đưa ra cũng như ảnh hưởng của “màn sương” cho được. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, căn bản họ không có cách nào tìm ra nguyên nhân và chỗ quỷ dị của nó từ kết quả khám phá và dữ liệu để xây dựng mô hình, rồi mở rộng ra việc phát hiện tinh cầu hết. Nếu mà đơn giản như Lucien nói thì Mặt Trời đã được tìm thấy từ mấy trăm năm trước rồi!

Do đó, điều Douglas quan tâm nhất chính là tại sao Lucien lại có thể tìm ra cách để điều chỉnh lại vị trí của Mặt Trời từ số liệu. Đấy mới là mấu chốt của vấn đề.

Lucien giãn năm ngón tay phải một chút, sau đó xoa xoa cằm, có chút do dự nói: “Hiện tại tôi chỉ có thể nói qua một chút thôi. ‘Màn sương’ và đặc thù của vùng sâu Vô biên Hải có thể là một bất thường về không gian.”

Thấy hành động vô thức này của Lucien, Natasha ở bên cạnh liền hiểu, rằng trong lòng cậu quả thực đang đầy mâu thuẫn, chứ không phải cố tình giấu giếm.

“Bất thường về không gian, độ cong của không gian thể hiện ở lực hấp dẫn, mà lực hấp dẫn nơi đó quả thực có chút bất thường, nhưng…” Douglas trầm ngâm nói. Kết hợp với thái độ không chịu nói rõ của Lucien, ông chợt ngộ ra: “Cậu lo lời giải thích của cậu sẽ làm nổ đầu ta à? Nó mâu thuẫn với Thuyết tương đối tổng quát?”

Lucien day day trán. Ngài Chủ tịch quả nhiên trí tuệ xuất chúng, chỉ từ thái độ và vài ba giải thích ít ỏi của cậu mà ông đã đoán ra những gì cậu đang lo ngại. “Vâng, Thuyết tương đối tổng quát và cơ học lượng tử có mâu thuẫn. Tôi vốn thiên về lượng tử, nhưng giờ thì tôi cũng không dám đảm bảo là mình đúng đắn nữa. Tôi sợ sẽ dẫn dắt sai cho Ngài Chủ tịch, thế nên trước khi ý tưởng của mình được kiểm chứng thêm, tôi không thể tùy tiện nói ra.”

“Nếu đã không thể đảm bảo đúng đắn thì ta cũng chỉ nghe qua thôi, sẽ không làm lung lay thế giới nhận thức đâu.” Douglas mỉm cười nói. “Nếu cậu không muốn nói rõ, vậy hãy cho ta một chút gợi ý, ta sẽ tự mình nghiên cứu và khám phá ra. Như vậy, trong quá trình đó ta sẽ điều chỉnh nhận thức của mình. Thế thì ngay cả khi kết quả cuối cùng có mâu thuẫn với Thuyết tương đối tổng quát đi chăng nữa, thế giới nhận thức của ta cũng sẽ không đến mức vỡ nát.”

Lucien khẽ gật đầu: “Ngay từ đầu, tôi đã suy nghĩ về vấn đề tại sao tinh cầu lại không thể bị phát hiện, nhưng mãi mà vẫn không có ý tưởng gì, cho đến khi tôi mở ra Mật thất Bất diệt và nhìn thấy bí mật của sự bất diệt.”

“Bí mật của sự bất diệt?” Douglas và Natasha đồng thanh thốt lên, trong giọng nói lộ rõ vẻ kinh nghi.

Thu lại những dao động trong cảm xúc, Lucien nghiêm túc nói: “Việc tinh cầu không thể bị phát hiện, sự quỷ dị ở tầng khí quyển, sự quái lạ ở vùng sâu Vô biên Hải, những vì sao dường như không có lực hấp dẫn trong Mộ Sao, bí mật của sự bất diệt, Lò Linh hồn, thậm chí cả ‘thế giới thực’, tất cả đều là những biểu hiện khác nhau của cùng một vấn đề. Chúng ta nhất định phải liên kết chúng lại để xem xét, nếu tách rời ra mà nghiên cứu thì sẽ không tìm ra được phương hướng.”

“Ừm, rất có lý.” Douglas suy nghĩ kỹ càng, quả thực cảm thấy chúng có chút tương đồng, tựa như chúng ẩn chứa vô số bí ẩn gần giống nhau. Nhưng rất nhanh, ông lại nghi hoặc: “Nếu chúng đều là những biểu hiện khác nhau của cùng một vấn đề, vậy thì sự quỷ dị ở tầng khí quyển và vùng sâu Vô biên Hải hẳn là phải giống nhau, bởi vì môi trường xung quanh chúng không có sự khác biệt về mặt bản chất. Nhưng vì sao khi bay vào tầng khí quyển, cứ đến một mức độ nhất định là chúng ta chỉ không thể nhìn thấy mặt đất, chứ việc bay vào vũ trụ thì không bị ngăn trở, còn khi bay vào vùng sâu Vô biên Hải thì lại bay lòng vòng về nơi đã đi qua, mãi cũng không tiến lên được ở đó?”

Vẻ mặt Lucien có chút nghiêm trọng: “Đó cũng là nghi hoặc của tôi, là chỗ cần phải kiểm chứng. Tôi đã thiết lập một mô hình toán học cho sự đặc thù của vùng sâu Vô biên Hải, nhưng mô hình này về cơ bản không thể tự nhiên hình thành được, dù cho nó quả thực có thể ghép vào vùng không gian bất thường đó.”

“Không thể tự nhiên hình thành, ý cậu là nhân tạo sao?” Vẻ mặt Douglas cũng trở nên nghiêm trọng.

Đôi mắt tím bạc của Natasha cũng lóe lên vẻ ngạc nhiên. Nếu là nhân tạo thì rất có thể sẽ dẫn đến một kết luận cực kỳ đáng sợ.

“Quả thực là có khả năng này, rằng ngoài kia tồn tại một cường giả nào đó mà chúng ta không biết, một kẻ đã tạo ra đặc thù ở vùng sâu Vô biên Hải. Nhưng khả năng này rất nhỏ, bởi vì nó hoàn toàn vô nghĩa và không ngăn cản chúng ta tìm thấy tinh cầu từ việc thu thập dữ liệu. Do đó, tôi nghi ngờ nó có liên quan tới Thời đại Thần thoại. Xét cho cùng, đó là thời đại duy nhất mà chúng ta căn bản không hề hiểu rõ.” Lucien nói ra suy đoán của mình.

Trong chuyến mạo hiểm tới Thánh điện Tử linh lần trước, nhóm Lucien đã tiến vào một thư viện, ở đó đặt rất nhiều điển tịch của Thời đại Thần thoại. Nhưng khi ấy, vì thời gian gấp rút, sợ gây ra biến cố, cho nên bọn họ đã không thu thập. Đến khi quay trở lại thì đám tử linh đã chuyển hết các điển tịch trong thư viện đi mất rồi.

Douglas nhẹ nhàng gật đầu: “Có thể lắm. Có lẽ việc này còn có liên quan đến việc Maltimus và Vực Thẳm không thể dễ dàng giáng thế vào thế giới vật chất chính nữa.”

“Từ sau khi Thời đại Thần thoại kết thúc, Ngân Nguyệt cũng hiếm khi can thiệp vào chuyện ở “mặt đất”. Lucien bổ sung một điểm kỳ lạ khác, sau đó hít sâu một hơi rồi nói: “Để kiểm chứng ý tưởng, trong thời gian tới tôi sẽ đến Dãy núi Hắc ám một chuyến để thăm Rhine, hy vọng sẽ nghe ngóng được gì đó từ miệng của Ngân Nguyệt.”

“Trước hết cứ ổn định thực lực đi đã.” Douglas không phản đối. “Nếu Ngân Nguyệt không muốn nói, chúng ta sẽ tới Thánh điện Tử linh một lần nữa để tìm kiếm thư viện đó.”

Nói xong, Douglas nở một nụ cười hiền từ: “Đưa cho ta tọa độ vị trí của Mặt Trời đi. Ta phải đích thân kiểm chứng một lần. Đến lúc đó, ta sẽ chuẩn bị cho việc đột phá Á Thần.”

“Đột phá Á Thần?” Cả Lucien và Natasha đều có phần kinh ngạc bật thốt, nhưng trong nỗi kinh ngạc của Lucien còn ẩn chứa sự phản đối.

“Tìm thấy tinh cầu thì về cơ bản, thế giới nhận thức của ta coi như đã hoàn thiện. Hơn nữa, từ những phản hồi và nghiên cứu trước đây, ta cũng đã hiểu phải làm sao để hoàn thành chuyển hóa trạng thái, làm sao để đột phá Á Thần rồi.” Douglas vẻ mặt không đổi nói. “Dùng thế giới nhận thức của bản thân thay cho sức mạnh cảm xúc, dùng môi trường thực tế tương ứng với thế giới nhận thức thay cho tín lực. Hai thứ này tác động chồng lên nhau, dung hợp với nhau, hẳn là sẽ có thể đồng thời hoàn thành việc chuyển hóa trạng thái và mở ra cánh cổng Á Thần.”

“Thế giới nhận thức? Đây mới là con đường Á Thần chính thống của một pháp sư chứ.” Lucien tán thưởng, kế đó liền khẽ nhíu mày nói: “Ngài Chủ tịch, tại sao không đợi thêm chút nữa, đợi chúng ta nghiên cứu rõ tại sao điều này lại có thể giúp trở thành Á Thần, và Á Thần rốt cuộc là gì rồi đột phá cũng được mà. Có lẽ chỉ mấy mươi năm nữa thôi, chúng ta sẽ có được một đáp án sơ bộ.”

“Ta biết sau khi giải được câu đố về tinh cầu, cậu rất tự tin trong nghiên cứu về Á Thần, có điều không thể đợi thêm được nữa. Maltimus thì giáng thế vào thế giới vật chất chính, Viken lại cứ thần thần bí bí, nếu như trong vòng năm năm tới nghị viện không có một Á Thần nào thì e là sẽ rất khó khăn. Mặc dù con đường này ta cũng chỉ có rất ít tự tin, thế nhưng chung quy vẫn phải thử một lần.” Douglas mỉm cười như thể chỉ đang nói về một chuyện khác.

“Nhưng…” Lucien đang định nói, Douglas đã giơ tay ngăn lại. Ông cười ha hả: “Trở thành Á Thần xong đâu phải là không có khả năng thay đổi nền móng nữa đâu. Hơn nữa…”

Ông nhìn ra vũ trụ bên ngoài, vẻ mặt điềm tĩnh nói: “Đối với ta, điều quan trọng nhất, và cũng là điều ta yêu thích nhất, chính là được từng chút, từng chút một giải mã những bí ẩn của thế giới, còn thực lực chỉ là món quà nhờ đó mà được tặng kèm thôi.

Ngay cả khi mai này vĩnh viễn dừng lại ở tầng cấp Á Thần, nếu như có thể cùng các cậu giải mã bí ẩn của Á Thần, làm rõ đó rốt cuộc là gì, liên quan gì đến bản chất của thế giới, ta cũng sẽ rất mãn nguyện, rất vui vẻ.”

“Ngài Chủ tịch…” Lucien không cách nào nói tiếp được nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!