Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 790 - Dồn dập kéo đến
12 Bình luận - Độ dài: 2,702 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Sau [Hành trình Khám phá], hình ảnh trên “màn hình phát trực tiếp” không quay trở lại “phòng thu” như trước, mà lại hiện ra một bầu trời xanh trong vắt đi kèm cùng một giai điệu cực kỳ quen thuộc với mọi người.
Chính giữa bầu trời, một vật thể kim loại hình thoi đang trôi nổi. Toàn thân nó có những đường nét mượt mà, màu sắc sáng sủa, đem đến cho người ta một sự tác động mạnh mẽ về thị giác.
“Đây là chương trình gì vậy?”
“Lẽ nào là cho chúng ta trải nghiệm cảm giác bay lượn?”
Những khán giả vừa được trải nghiệm “đại thảo nguyên” và “đáy biển” nghi hoặc trao đổi với bạn bè bên cạnh, đồng thời hưng phấn suy đoán kết quả có thể xảy ra.
“Kiểu dáng thiết kế đầy tính sáng tạo, pháp trận chuyển đổi năng lượng đời mới nhất, tốc độ vô song không gì sánh bằng cùng hệ thống bảo vệ sinh mạng kiên cố như tường đồng vách sắt…” Một giọng nam đầy truyền cảm say sưa giới thiệu về mẫu phi cơ này, trong khi chiếc phi cơ trên bầu trời không ngừng biến đổi tư thế theo lời giới thiệu của anh ta và phô diễn ra những hiệu ứng ma thuật độc đáo của riêng mình.
Đám khán giả nghe đến ngẩn tò te. Thế giới của phi cơ thực sự quá xa vời với họ. Hơn nữa, vị quý ông này mô tả nó hoàn hảo tới mức tựa như đến cả những gia đình tiểu quý tộc cũng không cách nào mua nổi.
Phi cơ trên “không trung” càng ngày càng thấp, và rồi bên dưới xuất hiện một thành phố. Thành phố dần trở nên rõ nét, có thể nhìn thấy cả quảng trường đông nghịt người.
Trên quảng trường, đầu người san sát tựa như một dòng thác đen kịt, trong khi khoảng không nơi phi cơ đang ở lại rộng rãi, thoáng đãng, từ đó hình thành nên một sự tương phản rõ rệt.
Phi cơ dừng lại giữa không trung phía trên quảng trường và nhìn xuống đám đông bé như kiến cỏ bên dưới, khiến cho những khán giả đang được “chia sẻ” tầm nhìn của phi cơ này tự nhiên sinh ra một cảm giác từ trên cao nhìn xuống. Nhưng khi nghĩ tới việc thực tế bản thân lại thuộc về những kẻ đang bị nhìn xuống trên quảng trường kia, tâm trạng của họ lại trở nên vô cùng vi diệu.
Đây chính là góc nhìn và cảm giác của “đại quý tộc” ư?
Hình ảnh đứng lại ở khung cảnh này, thế rồi giọng nam truyền cảm kia bỗng rống lên: “Layton bản cải tiến ma thuật đời III, phi cơ đáng sở hữu nhất năm 829. Hãy nhấc ngay điện thoại bên cạnh lên, gọi vào số XXXX để đặt trước…”
Bọn họ, những người nghe [Thanh âm Arcana] và đủ loại chương trình phát thanh đã nhiều năm, bây giờ mới sực tỉnh. Hóa ra là quảng cáo! Đến cả quảng cáo mà cũng lôi cuốn quá vậy!
Hồi tưởng lại cảm giác “trải nghiệm” phi cơ ban nãy, lại nghĩ đến cái giá nhất định là đắt đỏ của nó, không ít người trẻ vừa cảm thấy nản lòng tự ti, lại vừa âm thầm bùng cháy hừng hực tham vọng: nhất định sẽ có một ngày mình cũng thành công, bước lên đỉnh cao của cuộc đời và điều khiển phi cơ nhìn xuống đám đông!
Trong lúc hai nắm đấm vô thức siết chặt, họ bỗng nghĩ đến những đại quý tộc hiện đang sở hữu đủ loại phi cơ, nghĩ đến đủ thứ đặc quyền mà quý tộc có từ trước đến nay, cảm xúc trong lòng nhất thời trở nên phức tạp.
“Tiếp theo đây là [Giờ Thể thao]. Chúng tôi sẽ gửi đến các bạn một trận thi bay giữa Trường ma thuật Allyn và Trường Ma thuật Cú mèo Paphos. Trong trận đấu này, các phương thức hỗ trợ bay thông thường như phép bay, phi cơ, chổi ma thuật, ma thú, v.v.. đều có thể được sử dụng. Các trọng tài do Hội đồng Xét duyệt Arcana chỉ định sẽ chấm điểm dựa trên việc động tác né tránh vật cản trên không có đúng quy chuẩn hay không, sau đó tính trung bình cộng có trọng số với thời gian hoàn thành để đưa ra kết quả cuối cùng…” Lần này đổi sang giọng giải thích của một người dẫn chương trình khác.
Nhờ vào sự phổ cập dần dần của báo chí và đài phát thanh, khán giả ở khắp nơi không còn xa lạ với những trận thi bay thường xuyên được tổ chức tại các trường ma thuật nữa. Tuy nhiên, tất cả những gì họ biết đều chỉ dựa trên văn bản và âm thanh chứ hoàn toàn không có ấn tượng trực quan. Bởi vậy, giờ đây khi được tận mắt chứng kiến, họ vô cùng thích thú và say mê, thi thoảng còn nhỏ giọng chỉ trích ngài pháp sư mà thường ngày họ chẳng dám chê bai là không đủ công bằng.
Hàng loạt chương trình mới mẻ và kỳ diệu liên tiếp được trình chiếu, khiến thời gian trôi qua rất nhanh. Khi cô Dạ Oanh tuyên bố kết thúc buổi “truyền hình vệ tinh” lần này, đám đông trên quảng trường vẫn lưu luyến không muốn rời đi, ánh mắt hau háu nhìn vào “màn hình phát trực tiếp”, mong chờ kỳ tích xảy ra và hy vọng một kỳ mới sẽ bắt đầu ngay lập tức.
“Sao một tuần mới trực tiếp có một lần chứ…” Cả cha mẹ Langman lẫn những thường dân xung quanh đều tiếc nuối khôn nguôi, trong ngữ điệu hàm chứa sự khát khao mãnh liệt.
Langman thích nhất hai chương trình là [Hành trình Khám phá] và [Ghi chép Lịch sử]. Vừa hồi tưởng lại, cậu vừa thở dài: “Cô Dạ Oanh chẳng phải đã nói rồi sao, các chương trình hiện tại vẫn chưa đủ để kham việc truyền hình trực tiếp mỗi ngày. Đợi đến khi có tích lũy dần dần rồi thì đúng giờ mỗi tối chúng ta sẽ được gặp lại thôi…”
[Ghi chép Lịch sử] ngày hôm nay là một bộ phim tài liệu phong cách đen trắng mang tên “Cuộc chiến Sóng – Hạt”.
Nó đã ghi chép một cách trung thực về “cuộc chiến” kéo dài cả trăm nghìn năm này. Bắt đầu từ nghi vấn “ánh sáng và linh lực rốt cuộc là sóng hay hạt”, nó kể lại từ mầm mống tranh chấp thời kỳ Đế chế Ma thuật cổ đại, phục nguyên lại quá trình các Arcanist theo đuổi “chân lý”, phục nguyên những thí nghiệm vừa kinh điển vừa thần kỳ, phục nguyên lại sự bi thảm của các thế hệ Arcanist đã ngã xuống trước vấn đề này…
Từng vị đại nhân vật nổ tung đầu, từng vị cường giả có thế giới nhận thức vỡ ra và rắn lại, để rồi lặng lẽ rút lui khỏi vũ đài lịch sử, tất cả đã nhuộm lên một tầng sắc màu bi tráng cho sự kiên trì với “chân lý”, cũng như sự phát triển của arcana.
Và bộ phim tài liệu này thực sự đã khiến những thường dân như Langman nhận thức được sự thần kỳ của bản thân arcana sau khi lột bỏ lớp vỏ ngoài ma thuật, từ đó kính phục các Arcanist đang khám phá bản chất của thế giới từ tận đáy lòng.
Không biết sau cuộc chiến sóng – hạt lần thứ nhất còn xảy ra chuyện gì nữa nhỉ, thế nào mà lại thành ra như bây giờ… Langman vừa thẫn thờ vừa mong đợi nghĩ thầm. Đây là một sự phát triển đầy sóng gió và hào hùng mà môn “Lược sử Ma thuật và Arcana” ở trường không thể cung cấp được. Nó khiến cho cậu nóng lòng muốn được xem ngay tập hai, tập ba của bộ phim tài liệu này…
Cha Langman bỗng ha hả cười nói: “Harrington không dễ gì mới mua được cái radio ma thuật để ở nhà nghe [Thanh âm Arcana], kết quả là lại bỏ lỡ truyền hình vệ tinh.”
Ông cười cực kỳ sảng khoái. Vì thiên phú Toán học của Langman, ông không dám tiêu xài hoang phí, hy vọng có thể dành dụm được một khoản cho Langman mai này tiếp tục học lên cao hơn – Dù cho thiên phú ma thuật của cậu chỉ ở mức của người bình thường, nhưng miễn là có được một thành tựu arcana thì chắc chắn sẽ có tiến bộ nhất định về thực lực. Ông không mong đợi xa vời rằng Langman có thể thăng tiến thành pháp sư cao cấp hay trở thành một đại nhân vật thực thụ, chỉ mong cậu có thể đột phá tới giai đoạn pháp sư chính thức để có được một địa vị xã hội nhất định.
Do đó, khi thấy bạn bè, hàng xóm lục tục đi mua radio ma thuật rồi không ra quảng trường nữa, trong lòng ông luôn có chút buồn bã tủi thân.
“Thế à? Tiếc cho bọn họ quá, chương trình đặc sắc thế này mà, trải nghiệm mới mẻ, kỳ diệu vậy mà…” Một khán giả ở bên cạnh lặp lại lời của cô Dạ Oanh rồi khẽ thở dài nói: “Cái ‘màn hình phát trực tiếp’ này chắc chắn đắt hơn radio ma thuật nhiều, không phải quý tộc thực thụ thì chắc chắn không mua nổi đâu. Có lẽ trong một thời gian dài nữa, chúng ta vẫn phải tiếp tục tụ tập ở quảng trường thôi…”
……
“Ngay cả Núi Thiên đường cũng chẳng đẹp thế này được…”
“Có thể ngày nào cũng phát sóng một lần không?”
Đó là những lời của Joel, Alisa và Đại Công tước Orvarit khi ra về. Họ có hứng thú mãnh liệt với “truyền hình vệ tinh”, lúc xem thì đắm mình hoàn toàn vào đó, nhất là Joel, sau khi trải nghiệm xong [Hành trình Khám phá] thì liền kích động muốn sáng tác một bài hát.
“Việc thưởng thức những đổi thay mà ma thuật mang tới cho xã hội đã trở thành một sở thích không thua kém gì âm nhạc của con rồi…” Natasha cũng cực kỳ thích thú với một vài chương trình của “truyền hình vệ tinh”. Sau đó, cô đi tới phòng ràng buộc và bắt đầu một khoảng thời gian rèn luyện tĩnh tâm – Đây là phương thức rèn luyện do Lucien gợi ý. Nếu như ba năm khổ cực, cô độc dưới tầng đáy tu viện trước kia có thể giúp cô thực sự làm chủ được huyết mạch sau khi dung hợp và nâng cao ý chí, thì điều đó chứng tỏ rằng đây là một biện pháp không thua kém gì rèn luyện qua chiến đấu, không bằng cứ mỗi tháng thử tĩnh tâm ba ngày xem sao.
Lucien bước vào thư phòng, cầm lấy cuốn [Arcana] và các tập san chính thống khác trên bàn làm việc, sau đó chậm rãi lật xem phần trước đó mà mình đang đọc dở.
Kế đó, cậu cầm cuốn [Tổng quan Arcana Tháng Một] ở bên cạnh lên, muốn tìm hiểu một cách ngắn gọn, súc tích về tiến độ nghiên cứu của các phái hệ ma thuật trong một tháng qua – Ngoài các tập san chính thống hạng nhất, hạng hai như [Arcana], [Ma Thuật], [Tự Nhiên], [Nguyên Tố], [Chiêm Tinh], các tập san còn lại thường chứa đầy những luận án tuy có thành quả nhất định nhưng lại chẳng giúp ích được gì cho cậu. Lật đọc kỹ chúng chỉ đơn thuần là lãng phí thời gian, cho nên cậu thường xem lướt qua đại khái nội dung thông qua tập san trích yếu,[note87426] nếu phát hiện luận án nào thú vị thì mới tìm tập san gốc để đọc kỹ.
Hình thức của cuốn [Tổng quan Arcana Tháng Một] tương đối đặc biệt. Trong mỗi trang, bên trái là tên bài viết, tóm tắt và từ khóa, còn bên phải là ý kiến thẩm định của Hội đồng Xét duyệt Arcana, từ đó giúp cho người đọc nắm bắt sơ qua nội dung và giá trị của luận án trong thời gian nhanh nhất.
‘‘Một vài Suy xét về Trường Chuẩn’?’[note87427] Lucien chợt nhìn thấy một tiêu đề luận án thú vị, bèn đọc qua tóm tắt và ý kiến xét duyệt, sau đó tìm tới [Tạp chí Khoa học Brianne] tương ứng và đọc từ đầu đến cuối một lượt.
Cái gọi là trường chuẩn, nếu dùng ngôn ngữ không chuyên để diễn đạt thì đó là một lý thuyết với kỳ vọng rằng, các quy luật vật lý sẽ không bị thay đổi chỉ vì sự khác biệt về tiêu chuẩn đo lường tại mỗi điểm trong không gian và thời gian. Ngay từ giai đoạn trường điện từ cổ điển có người tiến hành nghiên cứu về mặt này, và sau khi Lucien, Fernando và Brook khai sinh ra lý thuyết trường lượng tử, lẽ tự nhiên là cũng sẽ có các Arcanist khác tiếp bước.
Sở dĩ Lucien coi trọng sự phát triển của lý thuyết này là vì ánh hào quang trong tương lai của nó. “Mô hình chuẩn” chính là dựa trên nó mà được xây dựng nên. Còn cái gọi là “hạt của Chúa”[note87428] được truyền tụng đến mức thần thánh hóa kia, chẳng qua chỉ là để giải quyết vấn đề tại sao một phần các hạt truyền tương tác trong mô hình này lại không giống như photon ở chỗ không sở hữu khối lượng nghỉ mà thôi.
Xem xong luận án này, nhận thấy vẫn chưa có dấu hiệu xuất hiện thành tựu mang tính đột phá nào, Lucien liền tiếp tục đọc [Tổng quan Arcana Tháng Một].
‘‘Tính Đối xứng và Kiểm chứng Hạt Vi mô’?’ Lucien lại phát hiện ra một luận án thú vị nữa. Đây là thành tựu của một Arcanist cấp trung; anh ta cho rằng hạt vi mô và hạt “gương” của nó ngoại trừ chiều spin ngược nhau ra thì các tính chất khác sẽ giữ nguyên sự nhất quán dựa trên tính đối xứng. Bên cạnh đó, anh ta cũng đề xuất một tiêu chuẩn toán học và arcana chi tiết, gọi là “bảo toàn tính chẵn lẻ”,[note87429] đồng thời thông qua một loạt kết quả thực nghiệm và quan sát để chứng minh rằng, trong lực hấp dẫn, lực điện từ và lực tương tác mạnh, tính đối xứng này thực sự tồn tại.
Đồng thời, ý kiến của hai ủy viên Hội đồng Xét duyệt Arcana ở bên cạnh đại khái cũng giống nhau: “Tính đối xứng là biểu hiện cho vẻ đẹp của arcana, là quy luật bản chất của vũ trụ, là một kết luận mà ai ai cũng đã biết từ lâu rồi. Luận án này tuy không có giá trị thực tế quá lớn, nhưng lượng lớn thí nghiệm và một số khái niệm mới mẻ của ngài có thể giúp chúng ta hiểu thêm được nhiều điều. Vì vậy, luận án này được trao bốn tín chỉ arcana và ba mươi điểm arcana làm phần thưởng.”
Tác giả gốc của luận án dường như rất hài lòng với kết quả xét duyệt này, còn đặc biệt chia nó thành hai phần thượng hạ để tiện nhận thêm thù lao từ tập san.
‘Bảo toàn tính chẵn lẻ…’ Lucien bỗng có cảm giác thời không sai lệch, ngón trỏ bèn khẽ gõ lên cuốn tập san này.
Đúng lúc ấy, giọng Pinocchio vang lên, báo Douglas tới thăm.
“Ngài Chủ tịch, trễ thế này rồi mà?” Lucien nghi hoặc đi ra đón tiếp.
Douglas khẽ cười nói: “Ta đã chuẩn bị xong rồi, sắp bắt đầu đột phá đây.”
12 Bình luận
Chắc mấy phe khác ko để Chủ tịch tấn thăng mà ko gặp trở ngại gì đâu