Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 745 - Sự cám dỗ khó cưỡng
12 Bình luận - Độ dài: 2,752 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Thành St. Ivan.
Giáo tông giáo hội Bắc Belkovsky chậm rãi bước về phía phòng cầu nguyện. Hắn vóc người cao lớn, vai u thịt bắp, khác hẳn với dáng vẻ người già gầy nhom của Giáo hoàng Benedict III, mà trông còn giống một hiệp sĩ đã thức tỉnh huyết mạch của gấu băng hơn. Trên thực tế, quả thực hắn cũng từng là một Hiệp sĩ huyền thoại bậc hai đã tự mình thức tỉnh sức mạnh huyết mạch. Dù về sau chọn đi theo con đường thần thuật, hắn vẫn luôn chú trọng rèn luyện và duy trì thể trạng của mình. Suy cho cùng, việc sử dụng Thần Quyến Thuật cũng mang tới gánh nặng nặng nề cho cơ thể.
Hắn đưa tay phải ra, chậm rãi đặt lên cánh cửa phòng cầu nguyện, ánh mắt tập trung, không hề mang dáng vẻ của những người đứng đầu luôn có thói quen vừa đi vừa suy nghĩ. Với hắn, khi làm bất kỳ việc gì cũng đều phải dồn hết sự tập trung vào mà làm, không được để những suy nghĩ không quan trọng làm phân tâm, như vậy mới có thể làm ra được hiệu quả tốt nhất. Do đó, lúc ăn thì chỉ ăn, lúc đi thì chỉ đi, lúc nghĩ thì chỉ nghĩ, ngay cả trong những chi tiết nhỏ bé cũng phải như vậy.
Đột nhiên, bàn tay phải đang chuẩn bị đẩy cửa phòng cầu nguyện ra của hắn dừng lại trên tay nắm bằng đồng. Hắn khẽ nheo mắt lại, ánh sáng thánh khiết quanh người lờ mờ hiện lên, tựa hồ đang liên kết với kết giới thần thuật bao phủ toàn bộ đại giáo đường.
‘Kẻ nào đang ở gần đây?’ Belkovsky mặc dù không phải lúc nào cũng duy trì cảm ứng khắp toàn bộ thành St. Ivan, nhưng những cảnh giác cơ bản nhất thì vẫn có. Nếu ngay cả khi một cường giả bước đến gần đại giáo đường mà hắn còn không phát hiện ra, vậy thì cái danh “Giáo tông giáo hội Bắc” đúng là quá thất bại rồi. Hơn nữa, điều quan trọng hơn cả là, cường giả kia vừa rồi chỉ lộ diện một cách chớp lóe, như thể đang tuyên bố với hắn rằng mình đã đến!
Đối với cường giả thần bí vừa mới tốc biến kia, Belkovsky thực ra không sợ hãi mà nghi hoặc nhiều hơn. Dù Giáo hoàng Benedict III có đích thân đến đây và thi triển lại Thần Giáng, thì ở trong thành St. Ivan này, trong đại giáo đường này, hắn cũng chưa chắc là đã không sống sót nổi. Thần Quyến Thuật cộng thêm lõi phòng ngự mà giáo hội Bắc đã xây dựng suốt hàng trăm năm qua đủ sức làm tiêu hao Thần Giáng để bản thân hắn chỉ bị thương nhẹ.
Điều này cũng giống như việc “các đời Giáo hoàng” chưa bao giờ tìm cách dùng Thần Giáng để oanh kích Allyn, bởi làm vậy tuy có thể đánh sập Thành phố Bầu trời, song lại chẳng thể thật sự gây thương tổn cho những huyền thoại ở bên trong. Dưới tình huống không có những người khác phối hợp vây công, ít nhất những huyền thoại đỉnh phong như Douglas hay Brook sẽ chẳng cần phải lo ngã xuống vì chuyện này.
Dao động bậc huyền thoại kia lại một lần nữa xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất, thế nhưng vị trí của nó thì hoàn toàn không thay đổi. Điều này khiến cho Belkovsky, người vốn đang chuẩn bị ra tay, khẽ ngẩn ra. Hắn ngửi thấy có mùi bất thường. Kế đó, thánh quang phía sau hắn hóa thành thực chất và ngưng tụ lại thành hình bóng của một thiên thần có sáu cánh trên lưng và hai mắt nhắm chặt. Hình bóng đó liền lao thẳng vào hư không và biến mất trước mắt Belkovsky.
Bên ngoài Đại giáo đường St. Ivan là một quảng trường rộng lớn, kế thừa trọn vẹn phong cách thô mộc, hùng tráng mà Đế quốc Schachran tôn sùng. Và trong một con hẻm nhỏ ở gần quảng trường, được màn đêm lúc trời gần sáng bao phủ hoàn toàn, nơi đây lặng ngắt như tờ, cực kỳ rợn người, tạo nên sự tương phản rõ rệt với vẻ thần thánh uy nghi của giáo đường gần đó.
Trong hẻm, thánh quang nổi lên, bóng hình thiên thần sáu cánh với đôi mắt nhắm chặt xuất hiện, kế đó liền uốn éo biến thành dáng vẻ của Belkovsky.
“Hehe.” Một tiếng cười khiến người ta sởn tóc gáy bỗng nhiên vang lên trong bóng tối. Nó nghe không giống tiếng cười phát ra từ cổ họng con người chút nào mà cảm giác gần giống với tiếng “khẹt khẹt” hơn, đồng thời tỏa ra mùi chết chóc nồng nặc.
Cường giả có thể khiến Belkovsky phải dè chừng vốn không nhiều, ngoài Á Thần ra thì cũng chỉ còn có mỗi Douglas mà thôi. Bởi vậy, hắn chẳng chút khách khí nói với kẻ thần bí cứ cố tình thậm thà thậm thụt tỏ vẻ đáng sợ này: “Nếu lý do ngươi kéo ta ra đây không đủ tốt, thế thì cứ xuống địa ngục mà nghĩ cho ra một lý do hay hơn đi.”
“Hehe.” Giữa tiếng cười, một con chim nhỏ toàn thân đen sì bay ra từ trong bóng tối. Trên đỉnh đầu nó có mấy cái lông trắng nhợt nhạt buồn cười, toàn thân thì như được cấu thành từ sự chết chóc thuần túy nhất, mang tới điềm xấu gở nhất.
Belkovsky cẩn thận quan sát, nhưng lại nhận ra con chim kỳ quái này che giấu khí tức rất khéo, khiến cho hắn, người lúc này đang tới bằng hình chiếu, không cách nào nhìn thấu, trừ phi dùng bản thể đến đây và sử dụng thần thuật. Nhưng nếu làm vậy, con chim này e là sẽ tan biến ngay tại chỗ, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
“Ngươi có thể gọi ta là ‘Chim Báo Tử’. Có điều lần này, thứ ta mang đến cho ngươi lại là một tin tốt.” Con chim đen đứng lại giữa không trung một cách quỷ dị như thể đang đậu trên một cành cây vô hình.
Belkovsky chẳng mảy may quan tâm mà hừ một tiếng: “Tin tốt? Tin tốt đủ để làm ta vui mừng chẳng có nhiều đâu.”
“Vậy sao? Việc phương pháp mượn sức mạnh cảm xúc để chuyển hóa bản thân thành trạng thái ác quỷ viễn cổ được ‘hạ giá bán ra’ chẳng lẽ không phải tin tốt ư?” Tiếng cười của Chim Báo Tử vang lên cực kỳ rùng rợn.
“Cái gì?” Belkovsky đồng tử co rút, ánh mắt đanh lại và nhìn chằm chằm vào con chim quái dị. Lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt, hắn nghiêm túc quan sát nó, ngay cả hơi thở vốn không tồn tại dường như cũng trở nên nặng nề hơn.
Sau một thoáng trầm mặc, hắn nhìn Chim Báo Tử nói: “Ngươi biết?”
Trong một, hai năm gần đây, tại khu vực do giáo hội Bắc cai quản đã xảy ra không ít vụ việc quỷ dị, thần bí, mà kết quả điều tra sau cùng đều hướng về ác quỷ viễn cổ. Cộng thêm việc thu thập được không ít tình báo từ những nơi như Nghị viện Hắc ám, Vô biên Hải, Belkovsky ít nhiều cũng đoán ra được rằng có kẻ đang thu thập sức mạnh cảm xúc hòng chuyển hóa thành trạng thái ác quỷ viễn cổ.
Hơn nữa, trong chương trình phát thanh của Ma pháp Nghị viện cũng từng nói rất rõ rằng, việc chuyển hóa thành trạng thái ác quỷ viễn cổ này là do Thanos tạo ra. Ông ta đã dựa vào điều đó cùng với tín lực để thành công tấn thăng lên Á Thần. Dù rằng không dám tin tưởng hoàn toàn vào chương trình được phát sóng công khai đó, Belkovsky cũng vẫn có những suy đoán sơ bộ. Các đời Giáo tông và Thánh đồ mãi vẫn không tìm thấy cánh cửa dẫn đến cấp bậc Á Thần, chỉ biết kế thừa sức mạnh, chiếm đoạt và sử dụng tín lực, vốn dĩ chính là bởi thiếu mất một mắt xích then chốt. Vì vậy, hắn từ lâu đã khát khao có được phương pháp trong lời của Chim Báo Tử.
“Ngươi không biết Viken đã bí mật công bố phương pháp trở thành Á Thần sao?” Giọng Chim Báo Tử mang theo chút giễu cợt.
“Cái gì?” Belkovsky lại lặp lại câu nói trước đó. Số lần hắn kinh ngạc trong hôm nay e là còn nhiều hơn cả mấy chục năm cộng lại. Không phải hắn không đủ bình tĩnh, không đủ tập trung, mà là bởi những tin tức Chim Báo Tử mang đến quả thực quá sốc!
Chim Báo Tử bật ra những tiếng cười “hehe” rợn người: “Nữ Hoàng Elf biết, cho nên Lankshear mới mất tích. Chúa Tể Hắc Ám biết, cho nên Thân vương Ác ma đời trước mới ngã xuống, cả những huyền thoại mất tích trong quá khứ, những kẻ ngoài đại chiến ra thì rất hiếm khi ngã xuống nữa. Ngươi không cảm thấy có điều bất ổn à?”
“Ra là vậy…” Belkovsky không mù quáng tin vào những lời của Chim Báo Tử, mà là từ lâu đã sinh lòng hoài nghi đối với những vụ việc này. Từ những tin tình báo cơ mật nhận được, hắn đã có thể mơ hồ suy ra một sự thật khủng khiếp. Và hôm nay, diện mạo hoàn chỉnh của sự thật ấy đã hiển hiện rõ ràng trước mắt hắn, mọi chi tiết đều được chứng thực và khớp vào với nhau. “Viken làm vậy có thể có lợi gì chứ…”
Đây là điều mà hắn nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi.
“Lợi gì à? Khiến kẻ địch tự tàn sát lẫn nhau chẳng phải chính là lợi sao? Ổn định cục diện nội bộ chẳng phải chính là lợi sao? Kéo dài thời gian để bản thân hồi phục chẳng phải cũng là lợi sao?
Chưa kể, đám đó đối với Viken cũng chỉ là vật thí nghiệm. Kinh nghiệm và thất bại của bọn chúng có thể giúp Lão phát hiện vấn đề trong phương pháp của chính mình, từ đó tìm ra cách giải quyết mối nguy tiềm ẩn và thăm dò cấp bậc Chân Thần. Xét cho cùng, đối với Lão mà nói, bản thân đã là Á Thần, có thất bại cũng vẫn giữ được mạng, sau này vẫn còn cơ hội làm lại lần nữa.” Chim Báo Tử bật cười. “Huống hồ những kẻ mà Lão chọn đều là những huyền thoại không có nguồn đức tin ổn định, có lâu lẩu lầu lâu nữa cũng chẳng lên được Á Thần đâu.”
“Chẳng trách Hắn không chia sẻ phương pháp đó cho bọn ta…” Belkovsky nhẹ nhàng gật đầu. Bản thân hắn là Giáo tông của giáo hội Bắc, có nguồn đức tin vững chắc và khả năng chiếm đoạt lâu dài. Nếu có được phương pháp tấn thăng Á Thần, hắn sẽ nhanh chóng tiến bộ vượt bậc. Mà giáo hội Bắc và giáo hội Nam vốn dĩ đã là quan hệ ngươi được ta mất, vậy nên việc cướp đoạt đức tin của nhau lại càng dễ dàng. Viken đầu óc có vấn đề mới đi tiết lộ bí mật đó cho mối họa lớn nhất của mình.
Ổn định lại tâm tình, Belkovsky không vòng vo nói: “Ngươi muốn gì?”
Đối với một đại nhân vật như hắn mà nói, năng lực quyết đoán vào thời khắc then chốt là một điều không thể thiếu, bởi vậy hắn không vòng vèo mà đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Hơn nữa, hắn cũng không lo Chim Báo Tử dám lấy hàng giả ra để lòe mình. Kiểu giao dịch không có người “công chứng” này nhất định sẽ được tiến hành trao đổi từng phần từng phần một. Với kiến thức của hắn, lẽ nào lại không phân biệt nổi thật giả để hủy bỏ giao dịch bất cứ lúc nào hay sao?
“Ta chỉ có phương pháp chuyển hóa trạng thái, chứ không có cách chiếm đoạt và sử dụng tín lực, cũng chẳng nắm giữ bí mật kết hợp hai thứ ấy để đột phá tầng cấp Á Thần. Có điều, ta biết các ngươi đã lấy được cách chiếm đoạt và sử dụng tín lực từ Linh Giới, đồng thời nó cũng đã được cải tiến qua các đời Giáo tông. Nên là, chúng ta trao đổi với nhau chút đi.” Chim Báo Tử đè giọng xuống cho trầm khàn.
Ánh mắt Belkovsky trở nên lạnh lẽo. Hắn biết cả bí mật của Giáo tông? Hắn là ai? Là do Viken nói cho hắn biết ư?
Thu lại mọi nghi hoặc, Belkovsky “có chút thất vọng” nói: “Không hoàn chỉnh à?”
“Không. Nhưng đây là cơ hội cuối cùng của ngươi đấy. Những kẻ khác sẽ chẳng dại gì mà tiết lộ ra đâu. Ai lại muốn gia tăng đối thủ cạnh tranh chứ? Nếu ngươi không trao đổi thì ta đi tìm các Thánh đồ của ngươi vậy. Ta nghĩ mấy tên đó chắc hẳn không từ chối đâu.” Hai con mắt trắng bệch, trống rỗng của Chim Báo Tử tựa như ánh lên một tia giễu cợt.
Belkovsky có chút bực bội, nhưng sức hấp dẫn của thứ kia lại quá chân thực. Sau khi cân nhắc thiệt hơn, hắn gật đầu: “Nếu chỉ là phương pháp chiếm đoạt và sử dụng tín lực thì không thành vấn đề.”
Điều cốt lõi nhất của giáo hội Bắc vẫn là bí mật của sức mạnh truyền thừa nhờ vào “thần tính”.
“À phải. Nhân tiện thì cho ta tài liệu về huyết mạch Loại Bỏ luôn nhé. Ta rất có hứng thú với nó.” Chim Báo Tử tiện miệng nói thêm, như thể đây chỉ là một việc nhỏ nhặt.
Lúc chia tách trước đây, trong đội ngũ kẻ gác đêm của giáo hội Bắc cũng từng có không ít hiệp sĩ sở hữu huyết mạch Loại Bỏ, bởi vậy mà bọn họ đã tích lũy được khá nhiều tài liệu.
Belkovsky cũng cho rằng đây chỉ là chuyện nhỏ. Tài liệu về huyết mạch Loại Bỏ vốn không phải là bí mật gì to tát, nhưng hắn vẫn cho rằng cần phải tỏ rõ thái độ: “Ngoài yêu cầu này ra thì không được thêm nữa, trừ khi ngươi có thứ gì đáng giá hơn.”
Chim Báo Tử cười “hehe” nói: “Được.”
Hai bên nhanh chóng trao đổi tài liệu rồi “hài lòng” cáo biệt.
Trong đại giáo đường, Belkovsky ngẩng đầu nhìn bức tượng của các đời Giáo tông và Thánh đồ tại phòng cầu nguyện, trong lòng bỗng nhiên tràn ngập tự tin. Dù vẫn chưa có được phần tài liệu quan trọng nhất, nhưng so với trước đây, hắn đã tiến được xa hơn rất nhiều, chưa kể cũng đã biết được rằng có thể tìm ra phần còn thiếu ở đâu. Đến lúc đó, đám cường giả Chúa Tể Hắc Ám, những kẻ nắm giữ bí mật kia, cứ coi chừng!
……
Trong Vũ trụ Nguyên tử, Lucien mở mắt. Chim Báo Tử màu đen lập tức tan rã.
Lần này cậu giả mạo Chim Báo Tử, ngoài để lấy tài liệu ra còn là để “kiếm” một kẻ thù cho Viken, làm cho cục diện thêm phần rối loạn. Dù sao thì phương pháp sau cùng và quan trọng nhất cậu cũng không cho Belkovsky. Hắn mà muốn trở thành Á Thần thì vẫn còn phải đi một chặng đường rất dài nữa! Lucien tuyệt đối sẽ không để cho Ma pháp Nghị viện trong tương lai lại có thêm một kẻ địch là Á Thần nữa.
‘Ông muốn làm rối loạn cục diện chứ gì? Thế thì để ta giúp ông khuấy cho loạn hơn chút nữa. Có điều, loạn chừng này vẫn chưa đủ đâu…’ Gương mặt Lucien lộ ra một biểu cảm mà đám học trò Heidi vẫn thường hay gọi là “nụ cười ác ma”.
12 Bình luận
Lucien thâm như dái chó