Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 750 - Sự trỗi dậy của công cuộc khám phá bầu trời sao
16 Bình luận - Độ dài: 2,403 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Đứng bên ngoài phòng thí nghiệm nhỏ nhìn cổng dịch chuyển và các hoa văn ma thuật đang dần mờ đi, Layria, Chely và những người khác chẳng nỡ rời nửa bước, trong lòng bứt rứt như có mèo cào, thực sự khó mà nén nổi tò mò.
Một lúc lâu sau, Alfalia ở bên cạnh mới nói: “Chúng ta đứng đây cũng chẳng để làm gì, mà cũng chẳng biết bao giờ họ mới quay lại. Thôi thì cứ làm việc của mình trước đi. Dù sao Heidi và mọi người về chắc chắn sẽ kể lại cho chúng ta nghe mà.”
Chỉ cần không liên quan đến bí mật, Heidi trước nay chưa bao giờ giữ mồm giữ miệng.
“Ừ, vẫn còn rất nhiều thí nghiệm dự định phải làm, còn phải phân tích dữ liệu, thiết kế thí nghiệm mới, rồi thì tiến hành phân tích ma thuật nữa…” Layria ban đầu chỉ định tỏ ra tán đồng với lời của Alfalia, nhưng nói đến cuối, cô lại tự nhiên cảm thấy cuộc đời mình thật “u ám”.
Lazar khẽ gật đầu rồi dùng sức vỗ mạnh hai tay vào nhau. Sau khi đã di dời được sự chú ý của mọi người sang mình, anh mỉm cười rạng rỡ nói: “Mọi người, đừng chết dí ở đây nữa. Ai mà biết Evans và mấy người kia đi đâu, bao lâu mới trở lại chứ. Mọi người cứ về làm nốt thí nghiệm của mình đi.”
Khi nói chuyện với Lucien hay những người bạn thân quen, anh luôn gọi thẳng tên “Lucien”, nhưng ở Viện Nguyên tử, để thể hiện sự tôn trọng với “viện trưởng”, khi nói chuyện với các trợ lý học việc, anh sẽ luôn gọi Lucien là “Evans”.
“Vâng, ngài Lazar.” Lowi và các trợ lý học việc khác luyến tiếc liếc nhìn phòng thí nghiệm, cố nén lòng hiếu kỳ rồi chầm chậm đi về phòng thí nghiệm của mình.
“Không biết thầy và mọi người dịch chuyển đến đâu nhỉ?” Chely nghi hoặc nói với Layria.
Layria nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: “Chắc là phải có liên quan đến nghiên cứu về lĩnh vực vi mô, nếu không thầy đã không đặt ở trong viện rồi, mà hoàn toàn có thể nộp đơn xin một hạng mục nghiên cứu ma thuật nữa.”
Hai người vừa trò chuyện vừa quay người, hăng hái đoán xem “đích đến” của pháp trận kia là ở đâu – Tuy rằng đợi đám Heidi về thì chắc chắn sẽ biết, nhưng với cái chuyện khiến người ta tò mò thế này, phần thú vị nhất chẳng phải chính là ở khâu suy đoán sao?
Mới đi được vài bước, Layria và Chely đột nhiên cảm nhận được dao động ma thuật bùng lên phía sau. Trong cảm ứng trường linh lực của họ, những hoa văn ma thuật trong phòng thí nghiệm nhỏ đồng loạt sáng lên, không ngừng hút lấy năng lượng từ ma tháp Allyn và phóng ra ánh sáng màu trắng bạc thuần khiết.
Giữa khung cảnh ánh sáng mộng ảo ấy, cổng dịch chuyển xám xịt một lần nữa tỏa sáng, trong suốt mà lóa mắt.
“Về rồi?”
“Ngài Evans và mọi người trở lại rồi?”
Giữa hàng loạt những giọng nói vừa ngờ vực vừa kích động, đám người Alfalia, Lowi đang chậm rề rề đi về phòng thí nghiệm của mình bỗng nhảy phốc lại như thỏ, phản ứng linh hoạt, tốc độ nhanh nhẹn đến mức cứ như họ đã đợi giây phút này từ lâu.
“Cánh cổng ánh sáng” đột nhiên bộc phát, ánh sáng thuần khiết vô ngần nhấn chìm căn phòng thí nghiệm nhỏ.
Tới khi chúng tan biến, cổng dịch chuyển cũng biến mất không thấy đâu nữa, chỉ còn năm bóng người xuất hiện ở chính giữa pháp trận, đó chính là Lucien, Annick và những người khác.
“Heidi, các cậu đi đâu vậy?”
“Heidi, các em đã thấy cái gì thế?”
Layria và Chely đồng thanh hỏi, đối tượng dĩ nhiên là Heidi. Ai bảo cô nàng là người không biết giữ mồm giữ miệng nhất!
Heidi còn chưa kịp thích ứng với cảm giác chóng mặt khi dịch chuyển trở về thì đã nghe hai cô bạn hỏi dồn. Vừa day day trán, cô vừa cười hề hề nói: “Các cậu nhất định không đoán ra bọn tớ đi đâu đâu. Đó chính là một nơi rất ‘lãng mạn’.”
“Lãng mạn?” Lazar không nhịn được lặp lại. Cái từ này nghe cứ có chút sai sai.
“Lãng mạn…” Layria và Chely hoàn toàn không tưởng tượng nổi. Bọn họ đã đoán rất nhiều nơi, nhưng chẳng nơi nào dính dáng đến “lãng mạn” cả. Đây là Viện Nguyên tử đó!
Heidi đắc ý cười nói: “Đúng thế, một nơi cực kỳ lãng mạn, còn lãng mạn hơn bất cứ khung cảnh nào tớ từng thấy nữa!”
Thấy vẻ mặt kinh ngạc không hiểu của bọn họ, cơn chóng mặt của cô nhanh chóng bay biến.
“Ờ… Lẽ nào là bầu trời sao?” Alfalia ngập ngừng hỏi.
Heidi sững người, kinh ngạc nói: “Sao cô biết?”
“Thật là bầu trời sao á?” Layria sửng sốt hỏi lại.
Thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên mình, Alfalia có chút ngượng ngùng nói: “Chỉ là tôi chợt nhớ đến một kỳ của tạp chí [Ấn tượng Allyn], ở đó người ta khảo sát những khung cảnh lãng mạn nhất trong lòng rất nhiều pháp sư. Xếp hạng nhất chính là khung cảnh ngắm bầu trời sao về đêm, vừa cảm nhận được sự bao la của vũ trụ và sự nhỏ bé của bản thân, vừa có thể thấy được sự siêu việt của dòng chảy vận mệnh, không thể bị bất kỳ thứ gì can thiệp. Thế nên tôi mới mạnh dạn đoán là mọi người đi tới bầu trời sao…”
“Đối tượng khảo sát này chắc toàn là pháp sư hệ Chiêm tinh rồi!” Heidi lầm bầm. “Thôi được rồi, Alfalia, cô đoán đúng rồi đấy. Bọn tôi quả thật đã lên bầu trời sao. Thầy đã xây dựng trạm quan trắc vũ trụ ở đó để cho chúng ta nghiên cứu tia vũ trụ và quan sát các tiểu hành tinh đi qua. Layria, Chely, các cậu chắc chắn không tưởng tượng được cảm giác khi đặt mình ở giữa bầu trời sao đâu. Ở đó là bóng tối vô cùng vô tận, một thứ bóng tối sâu hoắm không thấy điểm kết ở đâu cả. Những vì sao thì như những chấm trắng chói mắt khảm trên đó. Chúng không lấp lánh chút nào, mà giống như một bức tranh vĩnh hằng ấy, không hề thay đổi.”
Cô càng nói càng hưng phấn hẳn lên: “Chỉ có thật sự lên tới bầu trời sao mới có thể hiểu được sự nhỏ bé của bản thân, mới cảm nhận được sự bao la vô tận của vũ trụ, từ đó sinh ra cảm giác kính sợ từ tận đáy lòng, cảm thấy vũ trụ thần thánh vô cùng, thần thánh hơn vô số lần so với bất kỳ thần linh nào từ miệng truyền ra! Mãi đến bây giờ, tớ mới thật sự hiểu được những lời của Ngài Chủ tịch khi kiên quyết từ chối Giáo hoàng Viken. Những người đã trải nghiệm ‘biển sao’ và lấy nó làm mục tiêu thì làm sao còn có thể coi trọng những ‘vị thần’ chui rúc ở trong cái tinh cầu nhỏ bé này được nữa chứ?”
Những lời miêu tả của Heidi khiến cho mấy pháp sư tương đối cảm tính như Layria, Chely, Alfalia ánh mắt trở nên mơ màng, cứ như thể chính bản thân họ cũng đang lơ lửng giữa bầu trời sao và có những cảm xúc khó bề diễn tả ấy. Những pháp sư hệ Nguyên tố như Lazar, Jerome dường như cũng đều có chút rung động trong lòng.
Lucien ở bên cạnh buồn cười lắc lắc đầu: ‘Trạm quan trắc vũ trụ còn có cả ý nghĩa giáo dục trên phương diện này nữa cơ à? Có thể giúp pháp sư xây dựng nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan lành mạnh, tìm được nơi ký thác tình cảm, tránh cho bị thần giáo Chân Lý mê hoặc?’
“Thầy ơi, khi nào em… bọn em có thể đến trạm quan trắc vũ trụ ạ?” Nghe Heidi miêu tả xong, Layria hai mắt sáng rực nhìn Lucien đầy mong đợi, bất kể là biểu cảm hay động tác cũng đều toát ra cảm xúc nôn nóng sốt ruột.
Mấy cô gái như Chely và Alfalia cũng y như vậy, còn cánh đàn ông như Lazar, Rock, Lowi tuy không nói gì, thậm chí còn cố gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng cái ánh mắt như thiêu như đốt kia đã “bán đứng” họ hoàn toàn.
Lucien khẽ cười một tiếng: “Đó là nơi để mọi người làm thí nghiệm. Còn nữa, để tiết kiệm năng lượng dịch chuyển, mỗi lần lên đó phải ở lại ít nhất một tuần. Nếu chỉ ở đó chừng một hai tiếng, được bao quanh bởi bầu trời sao thì đúng thực là lãng mạn đấy. Nhưng nếu kéo dài thì sao? Bóng tối mênh mông không bến bờ, khoảng không không có bất kỳ sự vật nào, cùng với sự cô tịch vĩnh hằng bất biến ở đó sẽ làm cho mọi người cảm thấy bản thân sắp phát điên. Cho dù có bốn người cùng ở thì thứ cảm giác ấy cũng không thể được sự lãng mạn xua tan đâu, chỉ có thể từ từ thích nghi mà thôi. Mọi người phải chuẩn bị tâm lý trước, bằng không, tôi sẽ không để mọi người lên đó.”
“Thầy yên tâm, em một tháng không mở miệng cũng không thành vấn đề.” Annick tiên phong bày tỏ thái độ.
Heidi hoạt bát khẽ nhíu mày, nhưng rồi vẫn tranh nói: “Thầy, khi ở trên đó, toàn bộ tâm sức đều sẽ dồn cả vào thí nghiệm. Cho dù xung quanh có trống rỗng, đen tối hay cô tịch đến cỡ nào cũng không ảnh hưởng đến bọn em đâu.”
“Vậy mỗi người hãy lập một bản kế hoạch nghiên cứu, tôi sẽ chọn vài người có chuẩn bị kỹ lưỡng nhất.” Lucien mỉm cười nói.
Heidi “lặng lẽ thì thầm” với đám Katrina: “Đúng là nụ cười của ác ma…”
Vì “sự lãng mạn của nghiên cứu arcana”, bọn họ nhanh chóng tản đi, bắt đầu chuẩn bị kế hoạch thí nghiệm về tia vũ trụ và bầu trời sao vô tận.
“Layria, đợi đến khi lên trạm quan trắc vũ trụ, cậu sẽ thực sự hiểu được cảm giác mà tớ vừa miêu tả… Lúc trước, tớ đã từng tưởng tượng ra khung cảnh bản thân ngồi bó gối một mình trong trạm quan trắc vũ trụ, bốn phương, tám hướng, trên dưới, trước sau đều là bóng tối với khoảng không vô tận và những vì tinh tú sáng tỏ, trong trẻo, ngoài bản thân ra thì không còn bất kỳ sự vật nào khác… Nếu như còn có thể nhìn thấy tinh cầu mà chúng ta đang ở nữa thì càng tốt. Cái cảm giác lãnh đạm, siêu việt như từ trên cao nhìn xuống hết thảy ấy sẽ đã lắm!” Heidi thao thao bất tuyệt nói với Layria. Trong lòng mỗi người đều có sự lãng mạn của riêng mình.
Layria không thấy Heidi dài dòng chút nào, ngược lại còn mải mê lắng nghe rồi cảm thán nói: “Cho dù không có khung cảnh mà cậu tưởng tượng ra, chỉ cần được ở giữa bầu trời sao không thôi cũng đủ khiến phần lớn Arcanist phải ghen tị rồi.”
“Haha, nhất là mấy tên bên Tháp và hệ Chiêm tinh ấy, chắc phải thèm đến muốn cào tường. Ai bảo chúng ta có thầy giỏi như vậy chứ!” Nhớ tới mấy người bạn mình quen, Heidi càng cười vui vẻ hơn.
……
Tháp.
Samantha đang chăm chú nghiên cứu bản đồ chiêm tinh mới vẽ thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp từ xa đến gần, thế rồi tiếng gõ “cốc, cốc, cốc” vang lên trên cửa phòng cô.
“Rachel, gì mà vội thế?” Ngay khi Samantha ngẩng đầu, cửa phòng đã tự động mở ra.
Rachel vừa kích động vừa vội vàng nói: “Ngài Evans đã xây dựng một trạm quan trắc trên vũ trụ dùng cho việc nghiên cứu tia vũ trụ và bản đồ chiêm tinh đó!”
“Vũ trụ? Trạm quan trắc?” Samantha sửng sốt lặp lại.
“Ừ, mấy người nhóm Heidi đã tới trạm quan trắc vũ trụ rồi. Thật sự được ở giữa bầu trời sao đấy. Cái cảm giác mà cô ấy miêu tả, đúng thật, đúng thật là…” Rachel “đúng thật” mãi mà vẫn không “đúng thật” được ra cái gì, nhưng vẻ ghen tị trên mặt làm cách nào cũng không che giấu nổi.
Samantha lập tức đứng bật dậy, lẩm bẩm nói: “Ở giữa bầu trời sao?”
Bầu trời sao mênh mông là nơi thiêng liêng và cao quý nhất trong lòng của mỗi một pháp sư hệ Chiêm tinh. Có thể du ngoạn giữa bầu trời sao chính là một trong những động lực thúc đẩy bọn họ trở thành Pháp sư huyền thoại. Nhưng bây giờ, họ sẽ có thể được đặt mình vào giữa bầu trời sao sớm vậy ư?
“Đúng thế! Các Arcanist của Tháp sôi sùng sục hết cả lên rồi. Có người đề nghị chúng ta tự xây một cái, có người thì lại đề xuất lên Ủy ban Nghiên cứu, mong được mượn dùng trạm quan trắc vũ trụ của Viện Nguyên tử!” Rachel phấn khích nói. “Nhanh lên, chúng ta cũng soạn một bản kế hoạch nghiên cứu đi!”
Mặc dù trạm quan trắc vũ trụ của Lucien là một vật phẩm bậc chín cỡ lớn, gần huyền thoại, hao phí cực kỳ nhiều vật liệu, mà Ma pháp Nghị viện cũng không thể kham nổi nhiều cái, nhưng một, hai cái thì Tháp vẫn có thể gánh được.
Samantha có phần mơ màng nói: “Nhanh như vậy đã bắt đầu hành trình chinh phục ‘biển sao’ rồi ư…”
16 Bình luận