Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 757 - Tiếng hát của nhân ngư
16 Bình luận - Độ dài: 2,057 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Hoàng Đế Murloc Kuo-toa Hailkes dù được mệnh danh là Chúa Tể Vô Biên Hải, dưới trướng có bảy hải tướng cấp bậc huyền thoại, nhưng chỉ riêng phần diện tích Vô biên Hải đã bị pháp sư khám phá cũng đã rộng gấp đôi đất liền, càng khỏi phải bàn đến những vùng hải vực sâu tưởng chừng như vĩnh viễn chìm trong sương mù. Một “lãnh thổ” rộng lớn như vậy, tám huyền thoại há lại có khả năng thống trị hoàn toàn?
Đương nhiên, nếu không có ngoại địch, chỉ cần một huyền thoại đỉnh phong là đủ để kiểm soát toàn bộ Vô biên Hải. Nhưng sea elf được Vương đình Elf hậu thuẫn, Ma pháp Nghị viện kiểm soát rất nhiều quần đảo, một vài đại diện của giáo hội Nam ở phía Nam Vô biên Hải và thế lực Nguyệt quang Hải có quan hệ không tầm thường với Nghị viện Hắc ám, rồi còn cả đám murloc gipps ngoan cố như đá của Băng Tuyết Hải nữa, tất cả đều khiến Chúa Tể Vô Biên Hải không thể không thận trọng. Nhất là Vương đình Elf, thế lực mà hắn đã phát sinh xung đột trực diện, càng khiến hắn phải tập trung hầu hết lực lượng.
Dưới tình huống này, ít nhất một phần ba khu vực của Vô biên Hải đã rơi vào tình trạng hỗn loạn không người cai trị. Mà các pháp sư lại không cách nào tiến hành thăm dò rõ ràng tường tận một vùng biển rộng lớn như vậy, đâm ra ngay cả các Pháp sư huyền thoại của Ma pháp Nghị viện cũng không thể khẳng định có bao nhiêu hải tộc cấp bậc huyền thoại trong Vô biên Hải. Suy cho cùng, có một vài hải tộc khác biệt với những sinh vật thông minh khác. Họ sinh tồn trong một thời gian dài ở độ sâu hàng vạn mét dưới đáy biển, cả trăm nghìn năm cũng chẳng buồn ngoi lên, vậy nên không ai biết âu cũng rất bình thường.
Chính bởi vậy, ngay khi nghe thấy “tiếng hát của nhân ngư” có thể khiến người ta mê muội cả linh hồn lẫn tâm trí kia, phản ứng đầu tiên của Lucien và Natasha đều là, không biết cô ta là Công chúa Nhân ngư dưới trướng Chúa Tể Vô Biên Hải, hay là một nhân ngư cấp bậc huyền thoại khác.
“Cô ta có là ai cũng được hết, nhưng đã gặp rồi thì cứ qua hỏi ‘đường’ một chút. Không rõ cô ta sống ở sâu trong Vô biên Hải này thì liệu có biết gì về Cổng Lam không đây.” Lucien kìm nén nỗi nghi hoặc, trên mặt lại nở nụ cười ôn hòa một lần nữa.
Natasha gật đầu, thế rồi đột nhiên cất lời khen ngợi: “Người ta vẫn bảo tiếng hát của nhân ngư là thứ âm nhạc tuyệt mỹ nhất thế giới, là thứ kỳ ảo đẹp đẽ mà hầu hết sinh vật có trí tuệ đều không thể cảm thụ nổi. Một khi nghe thấy, linh hồn sẽ lạc vào trong tiếng hát ấy, sẽ chẳng quan tâm được đến bất kỳ điều gì khác nữa, cứ vậy một mạch cho đến khi chết. Trước giờ em vẫn hoài nghi điều đó, nhưng sau khi nghe được hôm nay, em mới biết sự thật còn hơn xa lời đồn. Nếu không phải đã bước vào cảnh giới huyền thoại, linh hồn chúng ta vừa xong chắc cũng bị mê muội rồi.”
Dưới sự bảo vệ của Rào chắn Tâm linh và Quyền trượng Thời Không, tiếng ca du dương như ẩn như hiện, tựa hồ có thể chạm tới linh hồn kia không còn truyền được tới tai cô nữa, nhờ đó mà cô có thể nhớ lại rõ ràng cơn chấn động vừa rồi.
Lucien nghiêng tai, vẻ như đang lắng nghe, sau đó mỉm cười nói qua kết nối tâm trí: “Đây dù sao cũng là nhân ngư cấp huyền thoại mà. Haha, anh vừa thử dùng kiến thức âm nhạc của mình để khôi phục lại tiếng hát kia, nhưng nếu không có ma thuật hỗ trợ hay rung động của linh lực thì vĩnh viễn cũng sẽ không đạt tới được hiệu quả đó, giống như dùng đàn piano không thôi thì không thể đánh ra được giai điệu có hiệu ứng ma thuật vậy. Hơn nữa, nếu không hiểu được chỗ đặc thù của cô ta, thì cho dù có dùng kỹ thuật linh lực và ma thuật phụ trợ đi chăng nữa cũng khó mà mô phỏng lại được.”
Với linh hồn ở trình độ huyền thoại bậc ba của Lucien, đối mặt với nhân ngư hẳn là chỉ vừa mới bước lên bậc huyền thoại kia thật ra chẳng cần phải dùng thêm thần chú nào để kháng lại tiếng hát ấy, cho nên cậu vẫn có thể tiếp tục “thưởng thức”.
Phàm là pháp sư nào đã thấy qua nhân ngư mà linh hồn không bị mê muội đều từng cố gắng mô phỏng tiếng ca ấy để xây dựng thần chú hệ Ảo ảnh, nhưng do ảnh hưởng từ nhiều nguyên nhân khác nhau, những thần chú đó khi thành hình sau cùng đều không đạt tới vẻ đẹp cực hạn và tạo ra cảm giác rung động linh hồn. Bởi vậy, tất cả đều tự giác không dùng “Tiếng hát của Nhân ngư” để đặt tên cho ảo thuật của mình.
“Nếu nói trên thế giới này còn ai có thể mô phỏng tiếng hát của nhân ngư, vậy thì chỉ có anh, người được kết hợp giữa Grand Arcanist và đại nhạc sĩ mà thôi. Em nhớ là trước kia, các pháp sư mô phỏng thất bại đều là vì họ không hiểu âm nhạc, hoặc là hiểu biết rất nông cạn về nó.” Natasha nửa đùa nửa thật nói. “Đến lúc ấy, anh có thể dựa vào thần chú đã tạo ra để phổ một bản nhạc không chứa hiệu ứng ma thuật, từ đó giúp cho mọi người có thể trải nghiệm được đại khái vẻ đẹp từ tiếng hát của nhân ngư. Ờ… em nghĩ sẵn tên thay cho anh rồi. Gọi là ‘Mười hai Chương An Hồn’ đi.”
Trong lúc hai người cười đùa với nhau, thần chú do thám của Lucien đã trả về kết quả. Phía trước là một bãi đá ngầm, nơi một nhân ngư với mái tóc dài xanh biếc buông đến tận eo đang nổi trên mặt nước, tựa lưng vào đá và cất cao giọng hát. Xung quanh cô là những nhân ngư khác đang dần tụ lại cùng những sinh vật hải tộc đã bị mê muội tâm trí và linh hồn: có bạch tuộc khổng lồ, có cá mập dài hàng chục mét, còn có cả quái vật đầu người thân cua…
“Trừ nhân ngư kia ra thì không còn mối nguy hiểm nào khác. Chúng ta có thể tới thẳng đó luôn.” Dù với thực lực hiện tại, Lucien thừa sức nghiền ép nhân ngư kia, nhưng cậu vẫn dựa theo thói quen của pháp sư mà phóng những thần chú do thám như Ma Nhãn Rình mò ra trước, tránh cho rơi vào bẫy của kẻ khác.
“Được. Em nghe nói nhân ngư đều có dung mạo tuyệt sắc, giống như được dòng nước tinh khiết nhất ngưng tụ thành, sở hữu vẻ đẹp kinh động lòng người khó bề tưởng tượng…” Đôi mắt màu tím bạc của Natasha lóe lên, dáng vẻ vừa hiếu kỳ vừa mong đợi.
Lucien mỉm cười lắc lắc đầu. Về lý mà nói thì đáng lẽ cậu mới phải là người tò mò về Công chúa Nhân ngư hơn mới đúng.
Hai người bay đi với tốc độ rất nhanh, hệt như hai vệt sáng rạch ngang bầu trời, chẳng mấy chốc đã xuất hiện ở giữa không trung phía trên bãi đá ngầm. Ở đó, họ nhìn thấy một nhân ngư huyền thoại với nửa thân trên là con người, nửa thân dưới là đuôi cá.
Vảy của cô khác với những nhân ngư bình thường: nó lấp lánh ánh vàng như thể vàng thật, nhưng lại mang tới cảm giác bán trong suốt của hổ phách. Dưới ánh nắng mặt trời, nó phản chiếu ra một thứ ánh sáng huyền ảo đầy mê hoặc.
Nửa thân trên của nhân ngư huyền thoại này lõa lồ, làn da trắng mịn như sữa, mái tóc dài xanh biếc rủ xuống, vừa khéo che đi cảnh xuân động lòng người trước ngực. Dung mạo cô tinh xảo tuyệt trần, bên trong nét thuần khiết lại tràn ngập cảm giác duyên dáng, quyến rũ. Đôi mắt xanh biếc, long lanh mà ướt át của cô cũng có thể khiến linh hồn người ta lạc lối, so với tiếng hát hoàn toàn chẳng chút kém cạnh.
“Hê, còn đẹp hơn cả lời đồn nữa.” Natasha nở nụ cười như một quý ông, thế nhưng đôi tay đang nắm chặt Kiếm Chân Lý lại không hề lơi lỏng, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể ra đòn. Trong đôi mắt màu tím bạc của cô chỉ có thần thái cho thấy niềm hiếu kỳ đã được thỏa mãn cùng ánh nhìn thận trọng, chăm chú.
Người cá kia đã cảm nhận được sự xuất hiện của họ từ xa. Cái đuôi vàng vung lên, vỗ mạnh vào mặt nước, toan dâng lên một cơn sóng thần đủ để nhấn chìm cả một quốc gia. Nhưng đúng lúc này, cô bỗng thấy môi trường xung quanh Lucien thay đổi. Bầu trời xanh biếc bất chợt hóa thành một mảng đen kịt, tựa như màn đêm đã buông xuống sớm, bóng tối vô cùng vô tận bao trùm lên mặt biển. Bên trong khoảng bóng tối ấy, những vì sao sáng lên, vàng, bạc, trắng, xám bạc, muôn màu muôn vẻ, hệt như bầu trời sao trong mơ. Và ở giữa những vì sao này còn có một “quả cầu lửa” tựa mặt trời đang tỏa ra sức nóng khó bề tưởng tượng, trông đáng sợ vô cùng.
Đôi đồng tử xanh biếc đầy mê hoặc của cô bất chợt co rút, cả cái đuôi đang vung lên lẫn tiếng hát tuyệt mỹ đều ngừng lại. Giọng cô vang lên, êm ái và trong trẻo: “Hai vị khách đây tìm ta sao?”
Cô ban đầu dùng tiếng nhân ngư xa lạ, nhưng ngay sau đó liền đổi thành ngôn ngữ thông dụng của hải tộc. Chẳng qua, đối với một người học cao hiểu rộng như Lucien mà nói, cả hai ngôn ngữ cậu đều thông thạo như nhau, không có gì khác biệt. Còn Natasha, tuy không nghiên cứu sâu về arcana, song ngôn ngữ lại là môn học bắt buộc của quý tộc. Cộng thêm việc được nhận những “bài giảng” thường xuyên từ Lucien, cho nên cô hoàn toàn có thể nghe hiểu được.
“Không biết quý cô đây có phải là một trong bảy hải tướng dưới trướng Chúa Tể Vô Biên Hải không?” Lucien hài lòng gật đầu. Dù rằng kinh nghiệm thực chiến dồi dào, song cậu vẫn không thích những trận chiến hay giết chóc vô nghĩa, thành thử vừa rồi mới trực tiếp thể hiện thực lực, để cho nhân ngư huyền thoại này biết tự lượng sức mà đưa ra lựa chọn khôn ngoan. Uy hiếp đôi khi lại hiệu quả hơn trực tiếp ra tay.
Nhân ngư kia cất giọng du dương đáp: “Đúng vậy, ta là Doris. Có chuyện gì sao?”
Doris chính là tên của Công chúa Nhân ngư này.
Nhìn dáng vẻ cực kỳ cảnh giác nhưng lại không dám ra tay của Công chúa Nhân ngư, Lucien mỉm cười nói: “Quý cô, ta muốn hỏi thăm một chút về Cổng Lam.”
“Làm sao ngươi biết…” Doris hết sức kinh ngạc, câu hỏi liền buột ra khỏi miệng, nhưng rồi cô lại lập tức cưỡng ép ngậm miệng lại, trông như thể có bí mật gì đó vừa bị người ta nhìn thấu.
Natasha và Lucien đưa mắt nhìn nhau. Thế này không phải khéo quá rồi ư?
16 Bình luận
Với cả gipps này là tên tộc hay sao nhỉ
Và gipps đúng là tên tộc, giống kuo-toa ấy, đều thuộc chủng loài murloc