Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)

Chương 755 - Thành phố Bầu trời trong thư

Chương 755 - Thành phố Bầu trời trong thư

*Trans+Edit: Lắc

Chiếc phong bì thư màu trắng nhẵn mịn, phẳng phiu, giữa những đường vân phảng phất có những cánh hoa, khác hẳn với loại phong bì tiêu chuẩn do cơ quan bưu chính phát hành, thay vào đó thì giống với một tác phẩm nghệ thuật hơn. Tuy nhiên, Ali chẳng hề để tâm đến những chi tiết ấy, ánh mắt cậu đã hoàn toàn đông cứng ở mấy dòng chữ mềm mại trên phong bì. Chúng quen thuộc đến vậy, đẹp đẽ đến vậy, khiến cho trái tim Ali bỗng nóng rực cả lên, chẳng còn cảm nhận được cái lạnh đầu xuân nữa.

Không còn tâm trí đâu mà đợi quay lại lớp mới bóc thư, Ali liền vừa đi giữa gió rét vừa lấy tập giấy thư dày bên trong ra, sau đó mở một cách cẩn thận từng li từng tí.

“…Mấy tháng trước không nhận được thư hồi âm của cậu làm tôi lo quá, còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì, hoặc là những lời trong thư trước đó đã khiến cậu tổn thương, nhưng lại chẳng tìm được cách nào để liên lạc. May mà sự thật lại không như những gì tôi tưởng…”

“…Trường tôi có hai tháng nghỉ Tết, đến khi tôi nhìn thấy thư của cậu thì chúng đã tích thành mấy lá rồi. Để cậu phải chờ lâu như vậy, thật ngại quá… Tôi rất vui khi cậu có thể đến Rentaro. Dù mai này có thành công hay thất bại, tôi tin đó đều vẫn sẽ là tài sản quý giá nhất trong đời cậu. Giống như nhà viết kịch nổi tiếng Farham đã viết trong ‘Thiên Hồ chi Địa’: ‘Tuổi trẻ cho phép thất bại, nên hãy tận dụng khoảng thời gian vàng ấy mà đọc thêm vài cuốn sách, trải nghiệm thêm vài điều, và ngắm nhìn thêm thế giới vừa tươi đẹp vừa tàn khốc này.’”

“…Trong thời đại mà mọi thứ đang đổi thay từng ngày như hiện nay, cơ hội có ở khắp mọi nơi. Chỉ cần dám nghĩ, dám làm, cậu nhất định sẽ nắm bắt được một trong số đó. Còn nếu sợ thất bại, cái gì cũng không dám đảm đương và đối mặt, thì chỉ có thể để cơ hội từng chút một trượt khỏi tay mà thôi…”

“…Cậu sống ở Rentaro hẳn là cũng đã được vài tháng rồi, không biết có còn chỗ nào chưa quen không? Với những điều mới mẻ và những thay đổi mà tôi từng nhắc đến trong thư, cậu có ấn tượng thế nào? Mỗi lần đọc lại thư mình đã viết, tôi đều cảm thấy nóng bừng cả mặt, vì khi ấy tôi tràn đầy khát vọng và nhiệt huyết, thành ra toàn không nhịn được mà dùng những lời lẽ hoa mỹ nhất, lãng mạn nhất để miêu tả. Đến giờ khi đã biết kiềm chế cảm xúc hơn đôi chút, tôi mới phát hiện mình quả thực đã tô vẽ quá đà, khác xa với thực tế. Ali, cậu thấy sao? Trong mắt cậu, chúng có dáng vẻ như thế nào?”

“…Tôi vẫn luôn cho rằng, về cơ hội tìm kiếm việc làm ở xưởng giả kim và lợi ích thu được trong mấy năm đầu đi làm, trường phổ thông sẽ không thể sánh được với trường Blue Fly. Nhưng nếu cậu muốn đạt được thành tựu lớn hơn, mở ra một tương lai xán lạn hơn, thì chỉ có trường phổ thông mới có thể cung cấp cho cậu những kiến thức mà cậu cần. Ba năm đầu tiên, đừng nôn nóng. Tất cả những gì cậu học được đều đang giúp cậu thấu tỏ chính mình, hiểu rõ sở trường và sở thích của bản thân, để rồi trong hai năm sau có thể điên cuồng hấp thu những ‘dưỡng chất’ cần thiết…”

“…Ngoài học ra, cũng đừng quên việc ‘hòa nhập’ với Rentaro. Chỉ khi hòa nhập với nó, cậu mới có thể thực sự thể nghiệm được mỗi một chi tiết đầy kinh tâm động phách trong những biến chuyển của thời đại này. Điều đó sẽ có thể giúp cậu tìm ra cơ hội cho bản thân đấy. Vì vậy, tôi khuyên cậu nên ra ngoài dạo chơi hay làm thêm một công việc nào đó vào dịp cuối tuần…”

“…Trên đại lộ Hoa Hồng có một quán hồng trà ven đường. Ở đó không gian thư thái, hương vị thuần chất, lại dùng máy hát ma thuật thay cho dàn nhạc, chỉ giữ lại hai nhạc công… Ở khu hành chính, Nhà hát Hài kịch thường hay biểu diễn những vở hài kịch làm người ta cười muốn vỡ bụng… Khu Cò Trắng tuy là nơi của dân nghèo, nhưng lại có thể gặp được những mạo hiểm giả dày dạn kinh nghiệm. Lời lẽ của bọn họ có thể hơi khoa trương, nhưng những gì họ đã mắt thấy tai nghe đều khiến người ta ấn tượng sâu sắc… Mỗi khi đêm xuống, ở những nơi như khu hành chính, khu quý tộc hay đại lộ Nữ Vương đều có thể thấy được cảnh sắc tựa như bầu trời sao hạ xuống mặt đất…”

Jane dùng giọng văn bình dị và chân thực để kể về Rentaro trong mắt mình, cố gắng tránh nhắc đến những nơi xa hoa tráng lệ, khiến cho Ali có cảm giác như đang tận mắt chứng kiến.

Bức thư này không có chỗ nào là mập mờ ẩn ý, chỉ hoàn toàn là lời trò chuyện giữa bạn bè với nhau. Giọng điệu không đến mức khách khí hay xa cách, nhưng từng chi tiết đều được chú ý chăm chút, ấm áp và chu đáo, hệt như những lá thư trước đây. Nhưng kể cả vậy, Ali vẫn vui như mở cờ trong bụng, cứ đọc đi đọc lại mấy bận, mãi đến khi chuẩn bị bước vào lớp mới cất thư đi.

“…Tôi đã đứng thứ hai toàn khối trong bài thi đầu năm sau kỳ nghỉ Tết, nhờ vậy mà sẽ được mời đến thăm các pháp sư ở Allyn, được tham quan Viện Nguyên tử. Allyn thì tôi từng tới rồi, nhưng chưa lần nào được phép vào ma tháp hết. Lần này cuối cùng cũng có cơ hội, mong là Viện Nguyên tử sẽ còn huyền ảo hơn tôi tưởng tượng…”

Ali nhớ lại đoạn thứ ba từ cuối lên của Jane. Dù đã cố dùng giọng bình thản, không phô trương, nhưng trong từng câu từng chữ của cô vẫn toát lên niềm vui sướng từ tận đáy lòng.

Nghĩ đến đây, tim Ali liền đập bình bịch. Sắp công bố kết quả thi tháng rồi, liệu cậu sẽ có hy vọng được tới Allyn chứ?

Cậu ngồi xuống ghế mà nhấp nhổm không yên, không sao bình tĩnh nổi, và cứ vậy mãi cho đến khi thầy Braine dạy môn Arcana Cơ bản bước vào lớp.

“Giờ tôi sẽ công bố xếp hạng kỳ thi tháng. Hai mươi người đứng đầu, cũng tức là những bạn may mắn, sẽ được mời tham quan Thành phố Bầu trời.” Braine mỉm cười nói. Cả lớp thoắt cái liền im lặng tới mức như thể đóng băng.

“Dawn…” Braine bắt đầu công bố danh sách. Mỗi một cái tên được đọc lên, lại có người bật ra những tiếng reo hò không thể kìm nén.

Những cái tên quen thuộc nối tiếp nhau được đọc ra, từng tràng cười hân hoan vang lên, Ali lại càng lúc càng căng thẳng. Sao vẫn chưa có cậu? Lẽ nào cậu thực sự không lọt được vào top 20?

“Ricardo.” Braine đọc lên cái tên thứ hai mươi.

Không có mình, thật sự không có mình. Nỗi thất vọng cùng cực ập tới Ali, khiến cậu nếm trọn vị đắng của thất bại, một cảm giác cay đắng chưa từng có. Trước đây, hồi ở thị trấn, cậu dù rằng cũng đã từng trải qua thất bại, nhưng chưa bao giờ ôm kỳ vọng lớn như lần này.

Mãi đến cái tên thứ ba mươi mấy, Ali mới nghe thấy tên mình. Trải nghiệm lần này khiến cậu chán nản hiểu ra một sự thật, rằng nền tảng của bản thân vẫn còn quá yếu. So với những bạn học đã sống lâu năm ở Rentaro, hay với những người từng được các học giả hoặc người học việc hướng dẫn trong một, hai năm, khoảng cách giữa cậu và họ vẫn còn quá lớn. Dù bản thân cậu rất chăm chỉ, rất nỗ lực, nhưng muốn đuổi kịp họ, cậu nhất định phải duy trì thái độ như vậy thêm ít nhất một năm nữa.

Trong trường hợp này, rất nhiều người đã lựa chọn buông xuôi, vì điểm xuất phát khác nhau thì cạnh tranh thế nào được? Nhưng nghĩ đến lời khích lệ của Jane, nghĩ đến những kỳ vọng của cha mẹ, Ali liền lặng lẽ siết chặt nắm đấm, thề rằng nhất định phải đuổi theo từ từ. Người khác nỗ lực một, thì cậu sẽ nỗ lực gấp năm, gấp mười!

Cuối tháng Ba, Ali, người đang vùi đầu học tập, vẫn theo thói quen cứ vài ngày lại ra cổng trường một lần. Cuối cùng, cậu lại nhận được thư của Jane.

“…Lần trước cậu nói mình rất có hứng thú với kiến thức về vật phẩm giả kim, học cũng rất nhanh, tôi nghĩ đó là bởi vì cả hai chúng ta đều bị những vật phẩm giả kim đơn giản hóa như máy hát ma thuật, đèn pha lê ma thuật, điện thoại có dây, máy điện báo cùng những nội dung mà [Thanh âm Arcana] truyền tải hấp dẫn, từ đó mới vào học trường phổ thông. Vì vậy chúng ta không thể mù quáng…”

“…Nếu như cậu thật sự hứng thú, có thể đến thư viện của trường hoặc Thư viện Thành phố Rentaro để mượn những cuốn như ‘Cấu trúc học Ma thuật’, ‘Yếu tố Giả kim’, ‘128 Thường thức về Vật phẩm Ma thuật Đơn giản hóa’, ‘Lịch sử Vật phẩm Giả kim’, v.v.. Trong số đó, cuốn ‘Mười vạn Câu hỏi Vì sao – Quyển Giả kim’ do Ngài Vương tế Evans chủ biên vừa có tính học thuật lại vừa thú vị…”

“…Vào giữa tháng, bọn tôi đã đi thăm Thành phố Bầu trời. Tuy có thể sẽ làm cậu chạnh lòng, nhưng tôi vẫn muốn chia sẻ đôi điều, hy vọng điều này sẽ có thể giúp cậu vơi bớt tiếc nuối…”

“Tôi đã từng đến Thành phố Bầu trời nhiều lần, nhưng mỗi khi đường ray rời khỏi mặt đất mà vươn dần lên cao, tôi vẫn luôn cảm thấy run rẩy từ tận đáy lòng, vừa là sợ hãi, nhưng cũng vừa là phấn khích. Sợ hãi khi nhìn xuống những sự vật nhỏ bé như đàn kiến bên dưới, sợ hãi khi tưởng tượng mình rơi xuống, còn phấn khích thì ở chỗ, nếu không có tàu hơi nước ma thuật và Thành phố Bầu trời, tôi chắc cả đời này cũng sẽ chẳng bao giờ được trải nghiệm cảm giác lao vun vút giữa không trung ấy. Suy cho cùng, không phải ai cũng có thể trở thành pháp sư chính thức. Tôi học arcana và ma thuật cũng đã được vài năm rồi, nhưng vẫn chỉ đang dừng ở giai đoạn học việc…”

“…Chiếc xe buýt dài trong lúc chở bọn tôi tới ma tháp Allyn thì xảy ra chút trục trặc. Đúng lúc ấy, một golem thép đi ra từ ma tháp bên cạnh. Nó hai mắt nhấp nháy ánh đỏ, sau đó đẩy cả người cả xe đi, thẳng một lèo tới trước ma tháp Allyn luôn. Có đôi khi, golem không chỉ dùng cho giết chóc và chiến đấu…”

“…Phong cách kiến trúc của ma tháp Allyn khác hẳn so với những tòa tháp cao ở trong nội thành Rentaro, nhưng lại tương xứng đến kỳ lạ với những thứ như xe hơi giả kim, phi cơ, tàu hơi nước ma thuật, súng, điều hòa ma thuật, đèn pha lê ma thuật, như thể chúng cùng nhau tạo nên một hơi thở và phong cách đặc thù cho thời đại vậy…”

“…Tôi không gặp được ngài Felipe trong Phòng Thí nghiệm Di truyền. Nghe nói ngài ấy đã tới Dãy núi Hắc ám để thu thập mẫu vật. Tôi thì không thấy tiếc, nhưng một người bạn của tôi đã buồn lắm, bởi cô ấy rất ngưỡng mộ ngài Felipe, còn quyết chí sẽ trở thành một ‘bác sĩ’ nắm vững kỹ thuật trị liệu ma thuật và phẫu thuật nữa…”

“…Phòng Thí nghiệm Di truyền không giống như tôi tưởng tượng. Ở đó trồng rất nhiều loại thực vật bình thường và nuôi rất nhiều loài động vật chẳng có gì đặc biệt. Ừm, chỉ có một vài sinh vật biến dị khiến tôi thật sự cảm thấy rợn người, đó mới là cảm giác mà Phòng Thí nghiệm Di truyền nên có. Trong một phòng thí nghiệm ngập đầy dung dịch, tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng đầy máu me kinh hoàng, nơi một vài con vật thường ngày quen thuộc lại biến thành quái vật dữ tợn, ghê tởm. Cậu có tưởng tượng ra được một con chuột khắp người mưng mủ không? Hay một con thỏ hai đầu? Một con chó không có da lông?”

“…May thay, hầu hết các bạn học của tôi đều bị khung cảnh này dọa sợ, vậy nên bọn tôi đã đi sang Viện Nguyên tử.”

“Ngài Lazar và cô Heidi đón tiếp bọn tôi, đưa bọn tôi đi tham quan hầu hết các nơi trong viện. Mọi thứ giống y như tôi tưởng tượng, có đủ loại pháp trận thần bí, phức tạp và những bệ giả kim lấp loáng đủ màu sắc khác nhau…”

“…Khi cô Heidi khởi động máy va chạm hạt, toàn bộ tường, sàn đến trần của đường hầm đều sáng rực lên ánh sáng màu trắng bạc, kế đó một số chuyển sang màu đỏ cam trong suốt. Bị chúng làm cho kinh ngạc, tôi như thể lạc vào trong mơ vậy. Khung cảnh đó cùng với phong cách tổng thể của Viện Nguyên tử khiến tôi có cảm giác như mình đã đi tới ‘tương lai’. Không biết vì sao lại có cảm giác ấy, nhưng tôi thực sự đã được trải nghiệm ‘tương lai’ đấy. Đó có lẽ chính là ‘phong cách vị lai’[note84213] chăng?”

“…Ali, cậu biết không? Trong Viện Nguyên tử có một pháp trận dịch chuyển dẫn đến vũ trụ, ở đó có một trạm quan trắc vũ trụ nơi có thể đắm mình vào giữa bầu trời sao đấy!”

Jane rất ít khi dùng dấu chấm than, cho nên Ali cảm nhận được ngay sự mất bình tĩnh trong cô. Tâm tình cậu cũng dậy sóng, tựa hồ khung cảnh ở Viện Nguyên tử đang hiển hiện trước mắt, khiến cậu chỉ hận không thể ở đó ngay bây giờ.

“Trạm quan trắc vũ trụ? Đắm mình vào giữa bầu trời sao ư?” Đây là điều mà ngay cả trong mơ cậu cũng chưa từng dám nghĩ đến!

“…Ali, cô Heidi bảo với tôi, rằng sắp tới [Thanh âm Arcana] sẽ có thêm nội dung giới thiệu về vũ trụ theo hướng khám phá, đồng thời cũng sẽ dùng ảo ảnh để mô phỏng khung cảnh bầu trời sao cho chúng ta trải nghiệm. Còn nữa, nếu có thể đạt hạng nhất toàn khối trong kỳ thi cuối kỳ tháng Sáu, chúng ta sẽ có cơ hội được bước lên trạm quan trắc vũ trụ thực sự đó!”

“Cùng nhau cố gắng, được chứ?”

“Được!” Ali siết chặt nắm đấm, sóng lòng trào dâng cuồn cuộn, tựa như cậu thực sự đã được đắm mình vào giữa vũ trụ mênh mông và cảm nhận làn sóng mãnh liệt của thời đại.

……

Thánh thành Lance.

Giáo hoàng Benedict III nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu nghĩ đến một tin tình báo đã nhận được:

“Lucien Evans gần đây mượn hàng loạt tài liệu liên quan đến vùng sâu bên trong Vô biên Hải.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Phong cách vị lai (hay phong cách futuristic): Phong trào nghệ thuật xã hội lấy cảm hứng từ những tưởng tượng về tương lai, mang hơi hướng hiện đại, công nghệ cao, khoa học viễn tưởng, v.v..
Phong cách vị lai (hay phong cách futuristic): Phong trào nghệ thuật xã hội lấy cảm hứng từ những tưởng tượng về tương lai, mang hơi hướng hiện đại, công nghệ cao, khoa học viễn tưởng, v.v..