Thở hắt ra một hơi ngắn về phía nấm mồ của Petelgeuse, Subaru quay đi, không nhìn thêm vào tàn tích của cuộc chiến nữa.
Khi quay lại, đón chào Subaru là Julius đang phủi bụi trên vạt áo, cùng hai chị em Mimi và Tivey đang lắc đầu nhảy xuống từ lưng Patrasche.
Ảnh hưởng của sự ô nhiễm tinh thần lên hai chị em dường như đã tan biến khá nhiều. Có lẽ việc kẻ đầu sỏ đã mất mạng là nguyên nhân lớn nhất. Dù cơ chế của sự ô nhiễm tinh thần vẫn chưa được giải mã hoàn toàn, nhưng cậu muốn tin rằng sẽ không có di chứng xấu nào để lại.
"Một kẻ từng bị hắn chui tọt vào trong đầu như tôi mà nói câu này thì chẳng có sức thuyết phục mấy nhỉ. ...Hy vọng là không còn gì thật, đáng sợ bỏ xừ."
Petelgeuse là một tinh linh, và hắn đã từng đưa cậu vào trạng thái giao ước.
Cái thứ ép buộc người ta lập giao ước kiểu cưỡng ép chào hàng như thế, dù là ở thế giới cũ hay dị giới thì cũng chẳng có yếu tố nào để tạo ấn tượng tốt cả. Huống hồ đó lại là một tên điên cuồng đến mức gây ra chém giết.
"Chém giết... hả. Sống cuộc đời bình thường thì chắc cả đời chẳng bao giờ nói câu đó đâu."
Lắc đầu, Subaru tự nhận thức được cảm quan của mình đang dần bị dị giới nhuộm màu. Dù cậu cũng chẳng phán đoán được đó là chuyện tốt hay xấu.
Việc trở nên đa sầu đa cảm một cách kỳ lạ này có lẽ cũng là do cảm giác an tâm khi vừa vượt qua một cửa ải lớn. Nghĩ lại thì vòng lặp bắt đầu từ Vương đô này là chuỗi những thử thách lớn nhất kể từ khi cậu được triệu hồi sang dị giới.
Hiện tại khi đã vượt qua mục tiêu cuối cùng đó, việc cảm thấy chút hư thoát cũng không phải chuyện lạ.
"Không ngờ đánh bại Petelgeuse xong lại thấy buồn man mác thế này. ...Chuyển đổi tâm trạng đi nào, tôi ơi. Bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên, nghĩ kỹ thì còn cả núi việc phải làm đấy."
Bởi lẽ, mục đích lớn nhất ban đầu là làm hòa với Emilia vẫn chưa thực hiện được trong lần này.
Bắt đầu từ cuộc chia tay trong cãi vã ở Vương đô, sau đó là liên minh với phe Crusch và tiêu diệt Bạch Kình. Rồi liên quan đến việc tiêu diệt Giáo phái Phù thủy, dùng thông tin giả để lừa các cô ấy sơ tán khỏi làng. Và cả việc giải thích sự việc sau khi dọn dẹp xong hậu quả—sự kiện đòi hỏi thể xác kết thúc, thay vào đó là hàng đống sự kiện bào mòn tinh thần đang chờ đợi.
Tuy nhiên,
"Không bị thương hay chết chóc gì thì thế này vẫn còn thoải mái chán. Người ta hay bảo có mất đi rồi mới thấy trân trọng những ngày tháng bình yên. Còn tôi thì từ đầu đã theo chủ nghĩa 'Yêu mãi mãi những ngày bình thường' rồi."
Dù sao thì cũng phải quay lại làng hợp lưu với đội thảo phạt và bàn bạc động thái tiếp theo. Việc hội quân với nhóm Ram đã đến Thánh Địa và nhóm Emilia đã đến Vương đô cần phải chia làm hai ngả. Nếu cứ chần chừ thì các cô ấy sẽ đến đích mất.
Vừa bước đi trên nền đất đá lởm chởm, Subaru vừa vận động đầu óc. Bỗng nhiên, bước chân cậu dừng lại vì nhận ra điều gì đó. Phía trước tầm mắt là vệt máu—dấu vết con đường mà tên kia đã lê lết lần cuối từ nấm mồ Petelgeuse, và tại nơi bắt đầu của nó...
"—Phúc Âm Thư."
Là rơi ra từ vạt áo pháp y, hay là hắn đã đánh rơi khi cố bám víu vào nó đến phút cuối cùng? Cuốn Phúc Âm Thư nằm chỏng chơ ở đó, bìa sách lấm lem máu và bùn đất.
Bước tới nhặt lên, Subaru lật qua vài trang. So với lần cậu kiểm tra nội dung ở thế giới trước thì không có gì thay đổi. Những ký tự tạo nên văn bản bên trong vẫn là dạng ký tự chưa từng thấy, và những trang sau vẫn để trắng.
Giờ đây khi việc đánh bại Petelgeuse đã hoàn thành, cậu không thể moi tin tức từ một nhân vật gần với trung tâm như Giám mục Tội lỗi được nữa, nghĩa là...
"Nói ngược lại thì manh mối có vẻ chỉ còn lại thứ này... sao. Tạm thời cứ giữ lấy, rồi bàn bạc với cô Crusch hay tên Ros-chi xem sao."
Lưu ý là việc Roswaal bị xếp sau trong câu nói vừa rồi hoàn toàn là do sự chênh lệch về độ tin cậy. Việc vắng mặt trong tình huống khẩn cấp đã gây ảnh hưởng lớn, dù cùng phe nhưng độ hảo cảm dành cho Roswaal đã giảm sút nghiêm trọng. Rất mong chờ vào màn thể hiện của hắn trong tương lai. Dù thật lòng mà nói, tốt nhất là đừng xảy ra chuyện gì khiến Roswaal phải đại náo thì hơn.
Phủi bụi bẩn trên cuốn Phúc Âm, Subaru lê bước về phía nhóm Julius. Dù không có thương tích trực tiếp nào đáng kể, nhưng cơn đau ảo giác khi đồng bộ giác quan với Julius vẫn đang nhức nhối âm ỉ khắp cơ thể.
Giả sử có chữa trị thì cơn đau của vết thương vô hình không thực sự tồn tại này bao giờ mới thuyên giảm đây? Vừa nghĩ đến thôi đã thấy hơi sợ, Subaru bỗng thấy vẻ mặt Julius trở nên nghiêm trọng.
"Dù rất muốn nói là cuối cùng cũng giải quyết xong, nhưng chúng ta phải quay lại làng ngay thôi, Subaru."
Trước khi cậu kịp hỏi là chuyện gì, Julius đã ngẩng mặt lên.
Biểu cảm của Julius đanh lại đầy nghiêm túc, trên tay anh ta cũng giống như Subaru, đang cầm chiếc Gương Đối Thoại vừa nhặt lên, và nếu kết nối chưa bị ngắt thì hẳn là anh ta đang duy trì liên lạc với Ferris.
Nhíu mày trước bầu không khí bất ổn, Subaru im lặng giục anh nói tiếp, chàng kỵ sĩ gật đầu:
"Trong lúc Ferris tra khảo, tên giáo đồ đã nói ra một điều đáng lo ngại. Những người được sơ tán có thể đang gặp nguy hiểm."
Và lời nói đó có nguy cơ làm lung lay tận gốc những toan tính của Subaru.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Mừng về nha~. Thật tốt khi đã giết được tên Giám mục Tội lỗi an toàn ha."
Đón bốn người cưỡi địa long phi hết tốc lực về làng là Ferris, kẻ đang nói những lời sặc mùi bạo lực với vẻ mặt vui vẻ tận đáy lòng.
Thái độ tỉnh bơ đó khiến Subaru cảm thấy sự căng thẳng trước đó đột ngột loãng đi, cậu thở dài. Nhưng thái độ của cậu ta lúc nào cũng vậy nên giờ có nói cũng bằng thừa.
Ngoái nhìn xung quanh, Subaru quan sát các thành viên đội thảo phạt đang tập trung ở trung tâm làng.
Cuộc tập kích lần này là do phe ta chiếm ưu thế áp đảo và đánh úp. Dù vậy, nhìn số lượng người bị thương không ít, có thể thấy được sự nguy hiểm khôn lường của bọn giáo đồ. Chỉ có điều, việc không có ai tử vong là sự cứu rỗi duy nhất đối với Subaru.
"Tất cả mọi người đều đã quay về rồi chứ?"
"Đã ra hiệu lệnh 'Tora Tora Tora' rồi mà lị. Tớ cũng đã xử lý gọn ghẽ mấy Ngón Tay ngoài tên trùm rồi đó. Bắt được vài tù binh, nhờ đó mà biết được vài chuyện, nè."
Nheo đôi mắt mèo lại, Ferris liếc về phía góc làng. Ở đó có khoảng bốn kẻ mặc áo đen bị trói gô lại, trong đó có cả một gã thương nhân bị bắt trước đó.
Đám tù binh đều cúi gằm mặt trong trạng thái mất hồn, có lẽ Ferris đã ra tay khiến tinh thần chúng mất cân bằng rồi.
Cảm thấy vừa tin cậy vừa rợn người trước thủ đoạn đó, Subaru cau mày dùng ánh mắt hỏi chi tiết về lý do gọi cậu về. Thấy vậy, cậu chàng vẫn nheo mắt, thu cằm lại:
"Nghe được từ mấy tên bị bắt, hình như có một đội biệt động khác thì phải. Không phải ẩn nấp quanh đây, mà là kiểu đứng ở vị trí giám sát con đường ấy?"
"Này này! Đừng bảo là Ngón Tay của Petelgeuse đấy nhé!? Rừng, vách đá và đoàn thương nhân tổng cộng mười chỗ! Ngón tay thì mười ngón là hết chứ! Đừng có bảo là tính cả ngón chân như trẻ con đấy nhé."
"Chỗ tên trùm ở không phải là ngón tay mà là bản thể, nên tính ra mới diệt được chín ngón thôi đúng hơm?"
Ferris phản bác lại cách nói của Subaru. "Hự", Subaru nghẹn lời, biết rằng đó tuy nghe như ngụy biện nhưng lại là logic không thể phủ nhận.
Đảo mắt liên tục, Subaru vận động não bộ để tìm đối sách cho trường hợp đó. Nếu cái xác nằm dưới nấm mồ kia không phải là cá thể cuối cùng thì—
"Ghê thật nha, ánh mắt không chịu bỏ cuộc đó."
"—Hả?"
"Vừa rồi Ferri-chan định báo cho Subaru-kyun một tin động trời... nhưng thay vì bỏ cuộc, cậu lại định tìm cách giải quyết ngay lập tức. Ừm ừm, thái độ đó tốt đấy."
Nháy mắt cười với Subaru, Ferris xóa tan thái độ vừa rồi. Sự thay đổi đó khiến Subaru chớp mắt một cái, rồi mặt đỏ bừng lên vì giận:
"Đừng bảo là ông đang trêu tôi đấy nhé!?"
"Không có đâu. Mong chờ thế là hơi quá rồi đó. Nếu câu chuyện vừa rồi chỉ là trò đùa ác của Ferri-chan thì cậu sẽ không phải lo lắng nữa, nên muốn bám víu vào đó cũng dễ hiểu thôi, nhưng mà nè. Chỗ đó là không được đâu nha."
Bị giọng điệu trêu chọc nói trúng tim đen, Subaru lại ngậm miệng vì cảm giác khó chịu khi bị bắt thóp. Nhưng nén lại cảm giác muốn phản bác, cậu lắc đầu:
"Tóm lại, chuyện vừa rồi là sự thật hả?"
"Thật đó. A, nhưng khác với chuyện Ngón Tay nha. Giáo đồ của 'Lười Biếng' có vẻ đã hết sạch rồi. —Kẻ đang canh giữ con đường không phải người của 'Lười Biếng'."
Nhăn mặt trước lời của Ferris, chỉ mất vài giây Subaru đã hiểu ý cậu ta muốn nói.
Trong cuộc chiến này, nếu có sự tiếp xúc với giáo đồ không thuộc phe 'Lười Biếng' thì chỉ có một khả năng duy nhất.
"Giáo đồ của 'Bạo Thực'—!"
"Nếu Bạch Kình là 'Bạo Thực', thì việc nó ở một mình là rất kỳ lạ đúng không."
Trước câu trả lời nheo mắt của Ferris, Subaru nắm chặt tay như đã hiểu ra.
Chuyện ở vòng lặp trước. Khi Bạch Kình xuất hiện, lúc vượt qua sương mù, Subaru đã từng chạm trán với giáo đồ. Khi đó, người bị chúng tấn công là Otto đang đi cùng, và vị trí đó không trùng khớp với các Ngón Tay của Petelgeuse, điều đó đã từng khiến cậu bận tâm.
—Tức là,
"Có giáo đồ đang ẩn nấp đâu đó trên đường Lifaus?"
"Đúng dợ. Tính sao đây?"
Trước câu hỏi nghiêng đầu của Ferris, Subaru đưa tay lên miệng.
Nếu giả thuyết này là đúng, tình hình vẫn chưa hoàn toàn được giải quyết. Tuy nhiên, không thể vì thế mà hoảng loạn làm lu mờ phán đoán. Hơn nữa,
"Tình huống đó lẽ ra đã được dự tính ở mức độ nào đó rồi chứ. Đó là lý do của cái 'bảo hiểm', đúng không."
"Cười gian ghê chưa kìa. Subaru-kyun yếu đuối đáng yêu đâu mất tiêu rồi ta—"
Giơ hai tay lên hoan hô, Ferris nhắm mắt trước câu trả lời của Subaru.
Phản ứng của Ferris cũng là bằng chứng cho thấy cậu ta cũng có cùng cảm giác an tâm với cái 'bảo hiểm' đó giống như Subaru. Bảo hiểm mà Subaru đã cài cắm, đó là—
"Ông nghĩ tại sao tôi lại chấp nhận độ khó của việc đánh 'Lười Biếng' tăng lên để chuyển giao chiến lực mạnh nhất của phe ta sang cho nhóm Emilia-tan chứ. Tôi đã phân bổ tài nguyên cho những trường hợp thế này đấy."
Vừa nói, Subaru vừa đưa mắt nhìn những người đã quay về làng.
Trong số đó, không thấy bóng dáng của nhân vật là chiến lực đáng tin cậy nhất của đội thảo phạt. —Kiếm Quỷ, Wilhelm van Astrea.
Trước trận quyết chiến với 'Lười Biếng' Petelgeuse Romanee-Conti, điều Subaru nhờ cậy Kiếm Quỷ không phải là trợ lực như một thanh kiếm trong chiến đấu, mà là vai trò của một tấm khiên bảo vệ người quan trọng.
Vốn dĩ, cậu đã cảnh giác với khả năng có giáo đồ ẩn nấp để canh gác con đường. Vì thế, cậu đã cực kỳ cẩn trọng để không có bất kỳ thiệt hại nào xảy đến với Emilia và dân làng được sơ tán về phía Vương đô.
Trong trận chiến với Petelgeuse, ngoại trừ tinh linh thuật sư Julius, tất cả những người 'không thể kháng cự ô nhiễm tinh thần' đều có khả năng bị chiếm xác. Những người bị ô nhiễm tinh thần tấn công nằm ngoài đối tượng chiếm xác của Petelgeuse, có thể coi là những đồng đội an toàn, không trở thành chiến lực nhưng cũng không có khả năng quay sang làm kẻ thù.
Ngược lại, những nhân tài có khả năng kháng cự ô nhiễm tinh thần của Petelgeuse như Wilhelm lại có thể mời gọi sự chiếm xác của hắn. Vì thế, Subaru đã chọn cách đưa những đối tượng có thể bị chiếm xác 'ngoài mình ra' rời xa khỏi chiến trường, chỉ mang theo Julius - thiên địch của Petelgeuse và bản thân mình - người có phương pháp đối kháng với sự chiếm xác, để bước vào trận chiến.
"Số lượng giáo đồ ẩn nấp trên đường là bao nhiêu, có biết không? Chỉ riêng người của 'Lười Biếng' quanh đây đã gần trăm tên rồi. Dù là ông Wilhelm thì mãnh hổ nan địch quần hồ..."
"Đã bảo là canh gác mà? Số lượng có vẻ không đáng kể đâu. Hai, ba mươi tên thì cụ Vil và mấy cận vệ dư sức xử lý, tớ nghĩ không thành vấn đề đâu."
Lo ngại của Subaru là trường hợp giáo đồ mai phục với số lượng lớn, nhưng điều đó đã bị lời của Ferris phủ nhận. Vốn dĩ, chỉ riêng Bạch Kình đại diện cho 'Bạo Thực' đã quá đủ để trở thành mối đe dọa trên con đường sương mù đó rồi. Dù có gọi là thuộc hạ hay không thì việc số lượng giáo đồ đóng vai trò đó không nhiều là có cơ sở tin cậy.
"—Nếu chuyện chỉ có thế thì cậu đã chẳng hối thúc chúng tôi quay lại như vậy. Ferris, đừng vòng vo nữa."
Tuy nhiên, có lẽ anh ta không bỏ qua sự lơ là trong phút an tâm của Subaru. Julius, người nãy giờ vẫn đang chăm sóc hai chị em Mimi và Tivey ở phía sau, bước tới vỗ vai Subaru và trách nhẹ Ferris.
Trước lời nói của Julius, Subaru nhíu mày thắc mắc, Ferris khẽ nhếch mép cười "Quả nhiên là...",
"Tớ tin vào thực lực của cụ Vil, mấy vụ tập kích của nhóm nhỏ giáo đồ chẳng có gì đáng lo cả. Cần thiết thì Emilia-sama cũng chiến đấu được, về mặt chiến lực thì không có gì bất an. Chỉ là, có một chuyện hơi bị đáng lo, nè."
"Chuyện gì, đáng lo là sao."
Ferris dùng ngón tay làm dấu tròn nhỏ, biểu thị cho cái sự lo lắng nhỏ nhoi đó. Cậu ta gật đầu trước lời giục giã của Subaru, rồi nhanh chóng né người sang một bên như nhường chỗ,
"Phần sau đó thì để chính chủ, người đã nhận ra điểm mấu chốt nói cho nghe nhé. Và đây, xin mời ý kiến quý báu của cậu Otto."
Ferris vỗ tay reo hò, và Otto với vẻ mặt không mấy thoải mái xuất hiện từ phía sau. Subaru mở to mắt ngạc nhiên trước sự xuất hiện của nhân vật không ngờ tới, Otto cúi đầu trước Subaru:
"Xin lỗi vì làm cậu ngạc nhiên. Trước hết, mừng cậu bình an vô sự trở về. Nếu mọi người mà thua thì sự an toàn của tôi cũng chẳng được đảm bảo."
"Sống thật với bản thân thì tốt thôi nhưng mà... cậu bảo cậu nhận ra cái gì cơ? Nói thẳng ra là ngay từ đầu tôi đã có dự cảm chẳng lành rồi đấy."
Gãi tai, Subaru cảm thấy dự cảm xấu đang dâng lên. Otto gật đầu, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh để không kích động nỗi bất an của Subaru:
"Vừa nãy, tôi nhận ra một thương nhân quen biết ở đằng kia—ông Elgyd đã bị bắt làm tù binh, là giáo đồ... đúng không?"
"Tên ngầu phết nhỉ, ông chú đó. ...Thì, câu hỏi đó đúng rồi đấy. Nếu cậu bảo người quen là giáo đồ thì cả cái gã Ketty gì đó cũng vậy đấy."
"Chính là về ông Ketty đó."
Nghe tin người quen chìm sâu vào tà giáo chắc hẳn nặng nề lắm, Subaru thầm cảm thông cho nội tâm của Otto. Nhưng Otto không mấy quan tâm đến sự lo lắng đó của Subaru, ngược lại còn bước lên một bước:
"Chuyện ông Ketty là giáo đồ khiến tôi ngạc nhiên và cũng đáng tiếc thật, nhưng vấn đề nằm ở chỗ khác. —Long xa của ông Ketty đang được dùng để sơ tán đúng không?"
"—? À, đang dùng. Chủ nhân thì không nói, nhưng đồ đạc chắc không có vấn đề gì đâu. Số lượng long xa cũng vừa đủ khít nên không thể để không được."
"Và số hàng hóa các thương nhân chất trên long xa đã được dỡ xuống làng, thay vào đó là chở người dân đi sơ tán... chuyện này không sai chứ?"
Subaru đáp lại "Ừ" với vẻ nghi hoặc trước sự soi xét chi tiết của Otto. Cậu ta đưa tay lên cằm, nhắm mắt lại như đã xác nhận được điều gì đó chắc chắn "Quả nhiên là vậy". Sự im lặng kéo dài một chút, đến khi Subaru bắt đầu sốt ruột thì,
"Trong số hàng hóa dỡ xuống từ long xa, không thấy thứ lẽ ra phải có ở đó."
"Thứ lẽ ra phải có... nghĩa là sao."
Đảo mắt trước phát ngôn của Otto, Subaru nhớ lại đống hàng hóa của các thương nhân bị tống vào kho của làng. Vốn dĩ, nhiều người dự định buôn bán đồ sắt ở Vương đô, nên phần lớn tập trung vào kiếm, giáp, vũ khí phòng cụ. Nếu có loại khác biệt thì chỉ có dầu của Otto được bảo vệ cuối cùng là tương ứng, nhưng...
"Chuyện đó thì sao?"
"Tôi đã nói là tôi phóng như bay đến đây để phỗng tay trên mọi người mà. Tức là, tôi nghe được tin đồn làm ăn ở lãnh địa Mathers cùng một chỗ với mọi người. Đương nhiên, tôi cũng đã tiếp xúc với ông Ketty từ hôm kia. Khi đó, thứ mà ông Ketty chất lên long xa lại không thấy trong đống hàng hóa."
"Hàng hóa, lẽ ra phải được chất lên...?"
Qua cách nói của Otto, Subaru nhận ra nội dung câu chuyện đang lăn theo hướng bất ổn.
Để đẩy thái độ của Subaru đến sự chắc chắn, Otto khẽ thu cằm lại:
"—Một lượng lớn đá ma khoáng hệ Hỏa. Số lượng đủ để thổi bay không còn dấu vết bảy, tám chiếc long xa đang mất tích."
Và cậu ta đã nói như thế.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
—Chiếc long xa của tên Ketty đã chết đang được sử dụng để sơ tán nhóm Emilia.
Sau khi nghe chuyện của Otto, các tế bào não của Subaru lục lọi ký ức và đưa ra kết luận đó. Những chiếc long xa mất đi người đánh xe ban đầu đã được phân công cho từng người trong đội thảo phạt đảm nhận vai trò đánh xe.
Cậu không nhớ rõ là chiếc nào, nhưng Wilhelm cũng được phân công vai trò đó, và chắc chắn Kiếm Quỷ đang ngồi trên một trong những chiếc long xa ấy.
"Chuyện chất đá ma khoáng là sự thật sao? Có khả năng đã dỡ xuống giữa đường..."
"Liệu bọn giáo đồ có ý định tập kích dân làng sơ tán và ngài Emilia vào lúc nguy cấp lại làm chuyện đó không. Subaru, lạc quan và suy diễn tích cực là hai thứ khác nhau."
"Ông lại nói lý lẽ vào lúc này... Không, tôi hiểu rồi. Là lỗi của tôi."
Julius nheo mắt khiển trách câu trả lời run rẩy vì lo sợ của Subaru. Luồn tay vào tóc, Subaru thành thật xin lỗi, rồi hỏi thêm chi tiết từ Otto.
"Trong nhà kho không thấy đá ma khoáng. Tôi cũng đã kiểm tra, điều đó là chắc chắn. Otto, trước khi đến đây, cậu có nhìn thấy hiện vật trong long xa không?"
"Rất tiếc là tôi thấy rõ mồn một. Kích thước không đến mức to bằng nắm tay, là loại rẻ tiền thôi, nhưng số lượng đầy cả bao tải. Nếu đập vỡ cùng lúc thì tôi nghĩ đủ lượng để đạt được mục đích."
Nhưng cái bao tải đó chưa được xác nhận sự tồn tại.
Cả Subaru và Julius, chính vì đã kiểm tra an toàn nên mới dám tái sử dụng thứ đạo cụ đáng ngờ là long xa mà giáo đồ đã dùng.
"Tôi đã kiểm tra không có thuật thức nào được cài vào... nhưng việc cài đá ma khoáng thuần túy vào long xa thì nằm ngoài dự tính. Là sơ suất của tôi, xin lỗi."
"Không phải lỗi của ông. Lẽ ra tôi phải nhận ra mới đúng."
Lắc đầu trước lời xin lỗi của Julius, Subaru cắn môi vì sai sót của chính mình.
Trong thế giới mà việc sử dụng phép thuật là lẽ thường nhiên, nếu tinh linh thuật sư Julius để tâm đến các phương pháp ma pháp, thì người nghi ngờ các phương pháp vật lý phải là Subaru.
Kết quả của việc bỏ sót đó là Subaru buộc phải nhận thức rằng tình huống tưởng chừng đã vượt qua lại một lần nữa lâm vào bế tắc.
"Vụ tập kích của giáo đồ thì có ông Wilhelm ở đó nên không thành vấn đề. Về mặt vũ lực, hiếm có kẻ nào vượt qua được người đó. Nhưng bẫy rập thì lại là chuyện khác. Cái này thì nếu không nhận ra thì chịu chết."
"Đương nhiên, cũng có khả năng là lo bò trắng răng. Nghi ngờ thì cứ nghi ngờ, nhưng thực tế có thể đá ma khoáng đã được chia cho từng giáo đồ. Không có chuyện cài vào long xa... khả năng đó cũng có."
Chắc không phải định an ủi Subaru đang sốt ruột đâu. Lời của Otto là đưa ra khả năng để Subaru phủ định nó. Như hùa theo ý đồ đó, Subaru lắc đầu "Không":
"Tôi đã kiểm tra thân thể những người bị bắt và xác chết. Đừng nói đá ma khoáng, ngay cả Phúc Âm cũng không thấy. ...Đá ma khoáng, đã được cài vào long xa rồi."
Cái kiểu ám ảnh quấy rối đó, nếu là Petelgeuse thì chắc chắn hắn sẽ làm. Thực tế, Subaru biết sự thật Petelgeuse đã từng cho nổ tung một chiếc long xa cùng với cơ thể hắn. Khi đó, cậu phán đoán là trên người hắn có cài bẫy, nhưng...
"Cài bẫy tương tự vào giáo đồ, vào long xa cũng chẳng có gì lạ...! Ferris! Giờ cho long xa chạy thì có đuổi kịp nhóm sơ tán đi về phía Vương đô không!?"
"Hơi bị căng đó nha? Nhóm Vương đô xuất phát khoảng một tiếng rưỡi trước rồi... Mục đích là sơ tán không bị phát hiện nên chắc họ không chạy nhanh quá đâu."
Vốn dĩ, mức độ ẩn mật áp đặt cho 'Nhóm Thánh Địa' - những người không được để lộ căn cứ, và 'Nhóm Vương đô' - những người chưa biết mối đe dọa sương mù đã biến mất, là khác nhau. Nhóm Thánh Địa chú trọng tối đa việc không bị phát hiện, còn nhóm Vương đô chủ yếu là vượt qua con đường thật nhanh.
Việc đuổi kịp cũng có vô vàn vấn đề cần xem xét.
"Lại nữa sao... lại nữa à. Làm đến mức này rồi mà tôi lại...!"
Lại phải để vận mệnh của người quan trọng bị định đoạt ở nơi mình không thể can thiệp sao.
Cảm giác bất lực từng nếm trải trước đây lại ập đến, Subaru suýt nữa thì gục ngã. Nhưng trước một Subaru đang nghiến răng khi tuyệt vọng đang ập tới lần nữa,
"Cho tôi nói một lời được không, anh Natsuki."
Giơ tay chen ngang vào cuộc nói chuyện, khuôn mặt hiền lành của Otto ánh lên tia nhìn nghiêm túc. Subaru nhớ đã từng thấy sự thay đổi thái độ này của cậu ta.
Không phải ở thế giới này, mà là lần đầu gặp mặt theo đúng nghĩa đen ở thế giới trước—khi cậu ta đang say khướt vì rượu giải sầu, trong cuộc nói chuyện với Subaru, cậu ta đã làm vẻ mặt y hệt thế này ngay trước khi đàm phán.
Tức là bây giờ cậu ta,
"Cậu có thứ gì đó có thể giao dịch với tôi lúc này sao, Otto."
"Tôi không ghét người nhạy bén đâu. —Anh Natsuki, hiện tại tôi đang ở thế đường cùng. Hàng hóa chất lên xe lỡ thời điểm rồi, bán rẻ như cho không biết có ai mua không. Đánh cược một phát đổi đời lao vào vụ làm ăn này, kết quả vì tham lam mà lỡ mất thời điểm quan trọng, thành ra thảm họa. Người ta bảo còn người là còn của, nhưng tôi không ở vị thế cười xòa cho qua được."
Nghe thôi đã thấy thê thảm, hoàn cảnh của Otto bi hài kịch hơn là bi kịch, nhưng giờ không có thời gian để bàn luận chuyện đó. Subaru gật đầu, im lặng giục cậu ta nói tiếp.
Otto khẽ hít vào, chớp mắt một cái rồi ngẩng mặt lên:
"Hãy làm một cuộc giao dịch đi. Nếu anh đồng ý, tôi hứa sẽ dốc toàn lực đưa anh đến đích—đuổi kịp chiếc long xa đi trước."
"Đuổi kịp... được sao? Xuất phát từ bây giờ, bằng cách nào!"
"Trước khi nói chuyện đó, tôi muốn anh xác nhận chắc chắn. Rằng anh sẽ đồng ý giao dịch. Thứ tôi có thể đưa ra mang ý nghĩa rất lớn đối với chính bản thân tôi. Tôi không thể hợp tác dễ dàng được. Kể cả có bị đe dọa đi nữa."
"Tôi sẽ không dùng vũ lực hay làm mấy trò thô bạo đâu. Nếu có cách thì chỉ cho tôi với. Cái điều kiện mà ông đưa ra ấy, nếu nằm trong khả năng thì việc gì tôi cũng làm."
Nắm chặt hai vai Otto, Subaru gặng hỏi về điều kiện mà anh ta vừa nhắc tới.
Cậu đã lặp lại điều này năm lần rồi. Giờ đây, Subaru tự tin rằng mình đang nắm giữ kết quả hoàn mỹ nhất từ trước đến nay. Nếu để tất cả những thành quả đó đổ sông đổ bể, thì thà đá bay sự bỏ cuộc và dốc toàn lực cho nỗ lực cuối cùng này còn hạnh phúc hơn biết bao nhiêu.
Trước lời khẩn cầu của Subaru, Otto thoáng nín thở. Bởi lẽ đối với anh ta, điều kiện đưa ra lúc này là canh bạc lớn có thể xoay chuyển cả cuộc đời sau này.
Có thể thấy những toan tính phức tạp đang lướt qua trong đôi mắt anh ta với tốc độ chóng mặt chỉ trong một khoảnh khắc. Vượt qua những mâu thuẫn nội tâm đó, Otto nói ra điều kiện:
"Tôi muốn cậu Natsuki, người có mối giao hảo với Bá tước biên địa Mathers, hãy tạo cơ hội cho tôi được diện kiến Ngài Mathers. Nếu có thể, tôi sẽ rất vinh hạnh nếu công lao lần này được đổi bằng việc ngài ấy mua lại toàn bộ lô dầu... Với giá tôi đưa ra, cậu thấy sao?"
Nheo mắt lại, Otto trưng ra bộ mặt của một thương nhân như để thử thách Subaru.
Đó là bước cơ bản trong đàm phán: đưa ra yêu cầu tối đa ngay từ đầu, rồi từ đó mới nhượng bộ dần. Bản thân Otto có lẽ cũng không mảy may nghĩ rằng Subaru sẽ nuốt trôi cái điều kiện với mức giá "hét ra lửa" đó. Chỉ là, anh ta nhận thấy trong tình huống cấp bách này, việc moi được sự nhượng bộ đáng kể từ Subaru là hoàn toàn khả thi.
Đối với việc lợi dụng tình thế đó, chẳng cần phải cảm thấy tội lỗi hay cắn rứt lương tâm làm gì. Tình huống nào dùng được thì cứ dùng. Với một thương nhân đang đứng trước bờ vực phá sản, không có gì ngu ngốc hơn việc bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.
Củng cố quyết tâm đó, Otto chờ đợi câu trả lời tiếp theo của Subaru.
Và trước mặt anh ta, Subaru nuốt nước bọt, rồi nói:
"Lại là chuyện đó thôi hả, cái ông này! Được rồi, tôi mua hết. Ông muốn gặp tên biến thái đó bao nhiêu lần tùy thích. Giao kèo thành lập!"
"Hả? Cái gì cơ? Đáng sợ quá vậy."
Sự phản chiếu của thế giới trước đó—theo một diễn biến mà chính Otto cũng không thể nào biết được, cuộc đàm phán giữa Subaru và anh ta lại một lần nữa có phần thắng nghiêng về phía anh.
Chiến thắng mà không cần đánh, nhưng việc anh ta có thấy vui vì điều đó hay không lại là một câu chuyện khác.
***
"Tôi sẽ để Ia đi cùng cậu. Nếu quả thực trên long xa có gắn ma khoáng thạch, Ia chắc chắn sẽ nhận ra. Hãy tận dụng nó."
Nói rồi, Julius giao phó một trong những chuẩn tinh linh đang ký kết với mình cho Subaru.
Tinh linh tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt tuân theo chỉ thị của Julius, bay vòng vòng trên đầu Subaru. Cuối cùng, như thể đã hài lòng, nó đáp xuống đỉnh đầu cậu. Nó nằm im ở đó như thế đã chọn được chỗ cố định. Đỉnh đầu cậu nóng râm ran.
"Này, cái này có nguy cơ gây hói không đấy? Mục tiêu lớn nhất đời tôi là tuyệt đối không được vừa hói vừa béo đâu nhé."
"Thời gian Ia thực thể hóa không dài đâu. Nếu nó cảm nhận được dòng chảy Mana của cậu, nó sẽ hòa vào và ngoan ngoãn... đấy, không nhìn thấy nữa rồi."
Julius cười xòa trước nỗi lo âu của Subaru, anh chỉ tay vào, và quả thực sức nóng trên đầu không còn nữa. Tuy mắt không nhìn thấy, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó ở gần. Ra đây là cảm giác khi có tinh linh đi cùng sao? Subaru gật gù như đã hiểu, rồi nói:
"Cơ mà có ổn không đấy, làm cái chuyện giao tinh linh cho tôi thế này?"
"Tôi không muốn phải hối hận khi để cậu đi mà không có sự chuẩn bị nào. Vốn dĩ tôi muốn đi cùng, nhưng mà..."
Julius ngập ngừng, vẻ mặt tuấn tú thoáng hiện lên nét cay cú. Cậu hiểu nguồn cơn của sự tiếc nuối đó. Lý do chính là nhân vật đang áp tay phát ra ánh sáng xanh lên cơ thể anh, người đang bị ép ngồi bệt xuống đất bên cạnh anh.
"Người đầy thương tích thế này thì đừng có nói mấy câu quá sức nyan. Cậu có cố tỏ ra mạnh mẽ thì tớ cũng biết tỏng à. Với lại Mana cũng cạn kiệt rồi. Dùng đại chiêu quá đà rồi chứ gì?"
"Nhờ có sự hỗ trợ của đám nụ hoa thôi. Ma lực của chính tôi hầu như chưa dùng đến. Tuy nhiên, ra nông nỗi này thì tôi càng thấm thía bản thân mình không có tài cán gì."
"Cái câu đó của ông chỉ là châm chọc thôi đúng không. Chậc, tóm lại là được rồi chứ gì."
Cảm nhận sự hiện diện của tinh linh bên cạnh, Subaru xác nhận lần cuối với Julius, người đang tập trung trị liệu. Anh thu cằm lại, đáp ngắn gọn "Ừ", rồi nói:
"Tôi đang cho bạn mình mượn đứa con yêu quý đấy. Mong cậu cũng hãy quan tâm đến nó một chút."
"Làm ơn đừng có tỉnh bơ nói mấy từ như 'bạn bè' trực diện thế được không? Lúc nãy tình thế bắt buộc nên tôi bỏ qua, chứ về vụ đó thì sau này tôi muốn nói chuyện đàng hoàng đấy."
Subaru trả lời cộc lốc trước cách gọi khiến người ta ngứa ngáy đó. Julius chỉ mỉm cười cho qua, còn Subaru vì quá ngượng ngùng nên quay sang nhìn Ferris để lấp liếm:
"Việc chữa trị cho những người khác cũng nhờ cả vào cậu. Cả Julius, và hai chị em mèo con kia nữa."
"Rõ rồi rõ rồi, Subaru-kyun cũng cẩn thận nhé. Nếu Subaru-kyun mà chết thì Crusch-sama chắc chắn sẽ thất vọng lắm đấy... nha."
Việc tông giọng trầm xuống ở cuối câu khiến cậu hơi bận tâm, nhưng vốn dĩ tên này có cái tính thích hưởng thụ việc chọc ngoáy thần kinh Subaru như thế.
Không thèm chấp nhặt thái độ đó mà chỉ trân trọng tiếp nhận nội dung, Subaru vẫy tay chào hai người rồi đi về phía cổng làng. Ở đó, Otto đang đợi sẵn cùng với Patrasche và con địa long của anh ta được nối vào long xa.
"Vậy, chúng ta đi chứ, cậu Natsuki?"
"Ừ, nhờ cả vào ông đấy, dẫn đường và mấy thứ linh tinh khác nữa, Otto."
Leo lên đài xà ích, ngồi cạnh Otto, Subaru nhìn về phía trước. Bên cạnh con địa long với cơ thể khổng lồ là điểm mạnh của Otto, con Patrasche với thân hình đen tuyền đang đứng sóng đôi. So sánh thì thấy sự chênh lệch thể hình khá lớn, khiến người ta cảm thấy bất an khi để chúng cùng kéo long xa, nhưng...
"『Gia hộ Tránh Gió』 cũng tác dụng lên địa long mà, nên hai con có chênh lệch thể hình chạy song song cũng không vấn đề gì đâu. Cả hai đều là giống cái, theo những gì tôi 'nghe' được thì quan hệ giữa chúng có vẻ không tệ."
Như đọc được thắc mắc trên nét mặt Subaru, Otto vừa nắm dây cương vừa giải thích.
Subaru nghiêng đầu "Hừm" trước sự kỳ lạ trong từ "nghe" mà anh ta thốt ra.
"Sao thế ạ?"
"Không, tôi vẫn thấy gia hộ của thế giới này ghê thật đấy. Chắc cứ coi như một dạng tài năng đi, nhưng có quá nhiều thứ mà thường thức của tôi không đo đếm được."
"Cậu nói về gia hộ của thế giới này cứ như chuyện người dưng ấy nhỉ, cậu Natsuki. Với lại người có gia hộ cũng có nỗi khổ riêng đấy chứ. Đặc biệt là gia hộ 『Ngôn Linh』 của tôi, hồi nhỏ tôi chẳng thể nào kiểm soát nổi nó."
Đáp lại sự cảm thán của Subaru bằng nụ cười khổ, Otto kể về gia hộ của mình.
Gia hộ 『Ngôn Linh』 mà Otto sở hữu.
Việc tiết lộ và sử dụng nó chính là nội dung giao dịch mà Otto đề nghị để hợp tác với Subaru. Hiệu ứng của gia hộ 『Ngôn Linh』 đơn giản và rõ ràng, đó là khả năng trao đổi 『ngôn từ』 với bất kỳ đối tượng nào, và...
"Nghĩa là có thể giao tiếp với động vật, bao gồm cả địa long. Bảo sao ông có thể chạy một mạch quãng đường ngắn nhất đến lãnh địa Mathers."
"Tôi cũng đã bắt địa long của mình... Furufu phải cố gắng lắm đấy. Hỏi đường chim chóc, côn trùng để tìm lối tắt, đường xấu, tôi đã dốc hết vốn liếng ra rồi."
Có vẻ anh ta đã đi qua những con đường không thể gọi là đường để giành vị trí người đến lãnh địa Mathers sớm nhất. Kết quả là bị Giáo phái Phù thủy tóm cổ như kiểu "Chúc mừng giải nhất", đúng là cười không nổi.
Dù sao đi nữa, nếu dựa theo gia hộ của anh ta thì...
"Việc đuổi kịp nhóm Emilia-tan đi trước cũng không khó."
"Không, khó thì vẫn khó chứ ạ? Chỉ là có đủ khả năng thôi, vốn dĩ việc hợp tác là điều kiện của giao dịch lúc nãy, nên kết quả có thành hay không, hay việc ma khoáng thạch có thể bị gài vào có phát nổ hay không thì vẫn chưa rõ..."
"Việc đuổi kịp nhóm Emilia-tan đi trước cũng không khó—!"
"Cậu cứ trưng cái mặt uy tín đó ra mà khẳng định chắc nịch thì tôi khó xử lắm đấy!"
Sự tin tưởng lặp đi lặp lại của Subaru quá nặng nề khiến Otto phải hét lên, nhưng giờ không phải lúc để đôi co chuyện đó. Subaru xóa sạch cảm xúc trên gương mặt, thở hắt ra một hơi dài và nhỏ:
"Nhờ cả vào ông đấy, Otto. Tôi chỉ biết trông cậy vào ông thôi."
"....Thật tình, đúng là câu nói giết người mà, chết tiệt."
Như bị đánh trúng tim đen bởi lời nói nghiêm túc của Subaru, Otto thở dài với vẻ mặt cam chịu. Sau đó, anh ta nắm chặt dây cương, ra lệnh cho hai con địa long bắt đầu chạy.
Chiếc long xa được kéo đi, Patrasche và Furufu mạnh mẽ đạp xuống đất, bắt đầu cuộc truy đuổi nhóm Emilia.
"Aaa thôi được rồi, tôi sẽ làm! Tôi sẽ làm rồi bắt cậu mang ơn, tôi sẽ bóc lột cậu đến tận xương tủy mới thôi—!"
Tiếng hét tuyệt vọng của Otto vang vọng vào bầu trời, nơi mà âm thanh chỉ còn lọt đến tai Subaru nhờ lẫn vào gia hộ 『Tránh Gió』.
***
Sau những diễn biến kể trên, nhóm Subaru đang chạy trên đại lộ đuổi theo nhóm Emilia.
Chuỗi đường xấu cho đến tận đây đúng là ác mộng, một bộ sưu tập các loại địa hình mà nếu kể ra thì chắc mất nửa ngày chỉ để nguyền rủa Otto.
Nào là hành vi tự sát tích cực khi lao xuống vách đá gần như thẳng đứng, hay việc băng qua cây cầu treo tồi tàn có lẽ đã bị bỏ bê tu sửa vài năm nay và chực chờ sập xuống bất cứ lúc nào (mà thực tế là nó đã rơi ngay sau khi nhóm Subaru đi qua), trải qua vô số màn chạy đua bán sống bán chết, không biết bao nhiêu lần cậu đã chuẩn bị tinh thần để "Chết và quay lại".
Tuy nhiên, bõ công cho những gian khổ đó, nhóm Subaru khi tiến vào giữa đại lộ Lifaus đã đạt được mốc thời gian cực tốt. Nếu bảo làm lại màn đua tốc độ đó một lần nữa, chắc chắn sẽ không thể làm được, tình huống hiện tại chính là kết quả của phép màu.
"Không tự thuyết phục bản thân như thế thì tôi sợ đến mức không dám chạm vào Patrasche nữa mất!"
Otto dám cho long xa đi vào đường xấu là một nhẽ, nhưng Patrasche và con địa long kia dám nhận lệnh qua dây cương để lao qua con đường chết chóc đó lại là chuyện khác. Nếu nghĩ rằng tùy vào người điều khiển mà chúng có thể hoạt động đến mức này, thì việc nảy sinh bất an về cách đối xử với Patrasche sau này cũng là điều dễ hiểu.
Dù sao thì...
"Chúng ta sẽ băng qua khu rừng bên trái! Đường đó đến Vương đô là ngắn nhất!"
"Rừng rú gì, đến đường mòn còn chẳng có kia kìa!? Có thật là ổn không đấy!?"
"————"
"Sao lại im lặng thế hả, cái ông này!?"
Không màng đến tiếng gào của Subaru, Otto điều khiển long xa lao về hướng khu rừng.
Subaru phó mặc cho số phận, chỉ biết chắp tay cầu nguyện đừng đâm trúng cái cây nào, cúi đầu xuống sàn xe trong tư thế phòng thủ.
Cú xóc khi cán qua rễ cây khiến long xa nảy lên, tầm nhìn chuyển sang màu xanh báo hiệu họ đã vào rừng. Lao vào nơi đầy chướng ngại vật với tốc độ kinh hoàng chẳng khác nào tự sát, nhưng với Otto - người có thể giao tiếp với địa long theo đúng nghĩa đen - thì đây có vẻ là chuyện cơm bữa.
Nếu anh ta là tiêu chuẩn của một thương nhân, thì chẳng lẽ nghề này đòi hỏi sự to gan lớn mật hơn cậu tưởng sao?
"—Cậu Natsuki!!"
Khi Subaru đang chìm trong suy nghĩ đó, tiếng Otto bất ngờ vang lên. Giật mình trước sự cấp bách trong giọng nói ấy, Subaru vội vàng chồm dậy hướng về phía đài xà ích.
Khi Subaru thò mặt ra, Otto đang áp tay lên tai nhìn quanh quất.
"Sao thế, có chuyện gì?"
"Cây cối đang xôn xao, hay nói đúng hơn là... chim chóc và côn trùng đang náo loạn hết cả lên, rồi biến mất. Cả Furufu cũng bắt đầu sợ hãi... Có cái gì đó, cái gì đó đang tới!"
Trước tiếng hét cảnh báo của Otto, Subaru cũng nín thở nhìn quanh.
Nhưng trong khu rừng tầm nhìn bị che khuất bởi tầng tầng lớp lớp cây cối, sự cảnh giác đó cũng vô dụng. Đọc được suy nghĩ đó của Subaru, Otto gật đầu "Tôi hiểu rồi", và nói:
"Chúng ta sẽ chạy sang ngang, thoát khỏi rừng ngay lập tức. Cậu Natsuki hãy cảnh giới phía sau—"
"...Không, không cần thiết nữa đâu."
Subaru giơ tay ngăn Otto khi anh ta định đổi hướng và ra lệnh cho địa long. Gương mặt cậu vẫn hướng về phía sau, giữ nguyên tư thế định cảnh giới theo lời Otto, nhìn chằm chằm vào khung cảnh đang bị bỏ lại sau chiếc long xa.
Cây cối bị bẻ gãy văng lên không trung, khu rừng lần lượt chết đi bởi những hành động thô bạo.
Sự tàn phá cuộn trào, mặt đất nơi nhóm Subaru vừa chạy qua bị cày xới lên, và 『thứ đó』 đang lao thẳng về phía này, bất chấp mọi thiệt hại xung quanh.
"Phóng đi, Otto. —Tuyệt đối, đừng để bị bắt!!"
"Cậu Natsuki!?"
Ngăn Otto đang định ngoái lại, Subaru lao ra phía sau thùng xe, gầm lên với vẻ mặt giận dữ tột độ trước thứ đang cố tiếp cận.
"Mày... rốt cuộc mày còn dai dẳng đến mức nào nữa hả, thằng khốn nạn!!"
Ở phía cuối tầm mắt của Subaru đang gào thét, một cái bóng đen khổng lồ đang ngọ nguậy.
Như thể tuôn ra những ma thủ đen ngòm từ xác chết, một khối vọng niệm không còn hình người—tàn dư của Petelgeuse, đang đuổi theo sát nút phía sau Subaru.
0 Bình luận