Arc 3: Trở Lại Vương Đô
Chương 61: Đường đến lãnh địa Mathers
0 Bình luận - Độ dài: 8,698 từ - Cập nhật:
――Tiếng reo hò lan rộng khắp bình nguyên ngập tràn ánh trăng.
Những thanh kiếm được các kỵ sĩ giương cao phản chiếu ánh trăng ấy, tạo nên một quang cảnh đẹp đẽ lạ thường.
Cơ thể khổng lồ của Bạch Kình nằm sóng soài dưới gốc đại thụ Flugel, và sự cuồng nhiệt bao trùm lấy đoàn người vây quanh nó. Ai nấy đều lâng lâng trong chiến thắng, rơi nước mắt vì đã hoàn thành được tâm nguyện bi ai.
Như để tạt gáo nước lạnh vào niềm vui sướng của họ,
"――――Á!!"
Hai tiếng gầm rú hùng mạnh vang lên, làm rung chuyển bầu không khí vừa mới tĩnh lặng của đại lộ Lifaus.
Khác với con Bạch Kình đã bị tiêu diệt, đây là hai con Bạch Kình phân thân đã mất đi bản thể. Chúng quằn quại cơ thể khổng lồ trên mặt đất, vẻ hung tợn điên cuồng ấy đang bắt đầu mờ nhạt đi một cách mơ hồ.
Nguồn cung cấp mana từ bản thể đã bị cắt đứt, chúng đang dần không thể duy trì được cơ thể thịt của mình nữa. Dù cứ để mặc như thế, chúng cũng sẽ tan biến trong vài phút nữa thôi, một dáng vẻ thật thảm hại, nhưng,
"Thật chướng mắt."
Cắt đứt sự xấu xí đó bằng một từ, cánh tay vung lên giải phóng lưỡi dao gió vô hình.
Nhát chém của gió kèm theo cơn lốc xoáy đi vào từ đầu, dễ dàng cắt đôi lớp da ngoài đã mất đi sự cường tráng của con Bạch Kình đang giãy chết――đập nát nó thành hai nửa trái phải, khiến sự tồn tại của nó tan biến theo đúng nghĩa đen.
Con còn lại cũng bị một đòn từ nòng pháo của đội thảo phạt nghiền nát vụn, mana bị thổi bay hòa vào không khí, khiến cơ thể khổng lồ của nó hoàn toàn biến mất.
Lần này thì theo đúng nghĩa thực sự, cuộc thảo phạt Bạch Kình đã cáo chung. Nhưng――,
"Cũng không thể cứ mãi vui mừng được."
Siết chặt nắm tay, dù tự nhận thức được cảm giác hưng phấn trong lồng ngực, nhưng Crusch không để lộ điều đó ra mặt mà lắc đầu.
Mọi người hợp sức đánh bại ma thú xấu xa, câu chuyện kết thúc với "hạnh phúc mãi mãi về sau"――không thể như thế được. Đó là cái kết chỉ được phép có trong tranh truyện, còn trong hiện thực nơi mà cái "hạnh phúc mãi mãi về sau" vẫn phải tiếp diễn, thì có vô vàn việc phải làm.
Phải cứu chữa những người bị thương còn sống, chôn cất tử tế những người đã khuất còn xác, và lần theo dấu vết của những người đã khuất không còn xác.
Và rồi, Crusch khẽ thở dài trước những công việc hậu chiến ấy, chợt nhận ra.
Ở một nơi cách xác Bạch Kình một chút, có bóng dáng của người có công lớn nhất đang tuyệt vọng gào thét.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Rem...! Rem, mở mắt ra đi...!"
Ôm lấy thiếu nữ đang buông thõng toàn bộ sức nặng trong vòng tay, Subaru tuyệt vọng gọi tên gương mặt đã mất hết huyết sắc ấy.
Con địa long đứng ngay bên cạnh lo lắng cọ cái mũi đen của nó vào người cậu. Nhưng, sự nôn nóng đang thúc giục Subaru lúc này mãnh liệt đến mức cậu chẳng thể đáp lại cử chỉ thân thiết ấy của con địa long.
――Kế hoạch để Subaru dụ Bạch Kình bằng mùi, rồi đè bẹp nó dưới thân đại thụ Flugel đã thành công mỹ mãn.
Đó là một kế hoạch tưởng chừng sẽ vấp phải sự phản đối vì kiêng kỵ việc chặt hạ cây đại thụ có lịch sử lâu đời, nhưng nhóm lính đánh thuê thú nhân theo chủ nghĩa hợp lý lại chẳng hề cắn rứt lương tâm, và ngay cả Crusch cũng thể hiện độ lượng khi dứt khoát chấp nhận nếu điều đó là cần thiết.
Kết quả là, kế hoạch do chính Subaru đề xuất và gánh chịu rủi ro to lớn đã được thực hiện, và có thể nói nó đã mang lại chiến quả không thể tuyệt vời hơn.
Tuy nhiên, nếu cái giá phải trả là thế này, thì thật quá tàn nhẫn.
"Thế này thì, không được đâu... Làm ơn đi, Rem... Nếu không có em..."
Trước mắt cậu, Rem vẫn không có dấu hiệu phản ứng lại tiếng gọi của Subaru.
Tay chân rũ rượi không chút ý thức, tiếng gọi tên nghẹn ngào nước mắt của cậu trôi tuột qua màng nhĩ cô và vang vọng vào hư không một cách trống rỗng.
Hứng chịu sự truy đuổi dữ dội của Bạch Kình, họ đã chạy thoát khi thân cây đại thụ đổ ập xuống ngay trước mắt.
Cơ thể khổng lồ va trực diện vào sức nặng của đại thụ, tiếng địa chấn dữ dội và xung kích thổi bay mọi thứ xung quanh một cách ngẫu nhiên, trong đó có cả Subaru và những người đang chạy ngay bên cạnh.
Trong lúc bị nhào trộn bởi cơn chấn động dữ dội khiến không còn biết đâu là trời đâu là đất, Subaru nhớ rằng mình đã được bao bọc bởi một cảm giác ấm áp. Khoảnh khắc nhận ra điều đó, một tiếng va chạm kinh hoàng vang lên, và cậu bị đập xuống mặt đất cùng với cảm giác ấy.
Thoát khỏi ranh giới của ý thức mơ hồ, Subaru lắc đầu và nhận ra mình đang nằm sấp trên mặt đất. Và khi ngẩng mặt lên, cậu nhận ra mình đã được ai đó ôm lấy――và biết rằng đó là cơ thể của cô, người đã ôm chặt lấy cậu cho đến tận giây phút cuối cùng.
"...Suba, ru... kun."
"Rem――!?"
Hàng mi cô khẽ run lên, đôi mắt bên dưới phản chiếu hình ảnh Subaru với ánh sáng yếu ớt.
Hình ảnh của cậu phản chiếu trong đôi mắt ấy quá đỗi yếu đuối, cứ như thể cậu sắp vô thức thừa nhận hiện thực đang ập đến trước mắt,
"May quá... à, anh đây. Em nhận ra không, Subaru đây. Rem, cơ thể em..."
"Subaru-kun... anh bình an, tốt quá..."
"...Ư!"
Cổ họng cậu nghẹn lại. Thấy Subaru nghẹn ngào, thậm chí không thể thốt nên lời lo lắng cho cô một cách trọn vẹn, Rem mỉm cười như trút được gánh nặng.
Gạt bỏ cả tình trạng cơ thể mình sang một bên, chỉ cần thấy Subaru bình an là cô đã vui rồi.
"Ma thú... sao rồi ạ..."
"...Rơi rồi. Diệt được rồi. Suôn sẻ cả. Mọi thứ đều suôn sẻ! Anh cũng, không bị thương tích gì cả... Tất cả, là nhờ có em..."
"Vậ... y sao. Vậy thì, ngài Roswaal, và ngài Emilia... chắc chắn cũng sẽ ổn thôi..."
"Sẽ ổn thôi. Cứ giao cho anh. Thế nên Rem, giờ em không cần nói gì cả, hãy nghỉ ngơi... khoan, mắt... đừng nhắm mắt... A, chết tiệt, phải làm sao đây..."
Cậu không muốn cô cố quá sức để nói tiếp. Nhưng nếu miệng cô không thốt ra lời nào thì cậu không thể xua tan nỗi bất an. Một sự cưỡng chế của vận mệnh không thể kháng cự, như thể đang cố cướp lấy sinh mạng cô khỏi tay Subaru, tạo nên cảm giác nôn nóng tột độ.
Cậu không biết phải làm gì. Cậu không biết phải làm sao cho cô.
Vì không biết, nên Subaru lúc này chỉ còn cách nắm lấy tay cô, dồn hết sức lực vào cánh tay đang ôm lấy cô.
"Đau, đấy ạ. Subaru-kun..."
"Xin lỗi. Anh xin lỗi. Nhưng, nếu không làm thế này, em sẽ đi đâu mất..."
"Em sẽ không đi đâu, cả đâu ạ. ...Rem, sẽ ở bên cạnh, Subaru-kun..."
Trước một Subaru đang nhõng nhẽo như một đứa trẻ khóc nhè, Rem mỉm cười như một người mẹ hiền từ, và rồi cơ thể cô bất chợt thả lỏng.
Cảm giác cơ thể cô mềm nhũn trong vòng tay khiến cổ họng Subaru đóng băng vì sợ hãi. Tiếng máu trong người rút đi nghe rõ mồn một bên tai, mọi thứ như đang bị bỏ lại phía sau.
"Rem...? Rem! Làm ơn đi, Rem... Mở mắt ra..."
"Sao mà, buồn ngủ quá... Em xin lỗi. ...Em ngủ một chút, khi nào tỉnh dậy em sẽ lại... ngay lập tức, vì Subaru-kun..."
"Mấy chuyện đó sao cũng được! Em không cần làm gì cả. Chỉ cần em ở bên cạnh anh là được rồi... Thế nên, làm ơn đi, Rem..."
Dù đang ở trong vòng tay, nhưng cô lại bắt đầu dần xa cách, Subaru muốn níu giữ cô lại nên dốc hết sức gào lên. Thế nhưng, tiếng gọi ấy lại không chạm tới được cô gái ngay trước mắt.
"Em có thể... ích kỷ một chút... được không?"
"...! Em nói đi, nói gì cũng được. Gì anh cũng nghe, anh sẽ làm cho em mà... Ặc."
"Em muốn nghe anh nói... thích em..."
Với giọng nói khàn khàn, yếu ớt, Rem ngước nhìn Subaru và khẽ thốt lên.
Cố mở to tầm nhìn đang nhòe đi vì nước mắt trào dâng, Subaru lắc đầu. Và rồi cậu ghé sát mặt vào cô,
"Anh yêu em."
"――――"
"Anh yêu em lắm. Chắc chắn là vậy rồi... Nếu không có em, anh không sống nổi đâu."
Đó là những lời từ tận đáy lòng.
Nếu phải dồn tất cả con người Subaru vào khoảnh khắc này, thì đó là những lời thật lòng không chút dối trá.
Không có cô, cậu không thể đi đến tận đây. Không có cô, cậu không thể sống tiếp.
"A... Em vui quá..."
Nhận được lời tỏ tình đó của Subaru, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt đang nhắm nghiền của Rem.
Đón nhận những lời được trao gửi một cách hạnh phúc, đôi má Rem thoáng ửng hồng. Đó là điều cuối cùng, và rồi cậu cảm thấy sức lực thực sự rời khỏi cơ thể cô.
"Khoan đã..."
"Em yêu anh, Subaru-kun."
"Đừng có đùa, ở lại bên cạnh anh. Em lại định để lại cho anh mỗi sự hối hận thôi sao!"
Trong tương lai mà cậu đã cố gắng giành lấy, cậu không thể chịu đựng được việc không có sự tồn tại của cô.
Điều đó cậu đã biết từ rất lâu rồi, và sự tồn tại ấy so với lúc trước, giờ đây đã lớn hơn rất nhiều, rất nhiều.
Vì thế,
"Trong tương lai mà chúng ta cười nói, nếu không có em... thì anh không chịu đâu."
"Tương lai đó, Rem ở bên cạnh anh có được không?"
"...Đương nhiên rồi. Anh sẽ không để em đi đâu khác đâu."
Nhắm mắt lại, gạt đi những giọt nước mắt chực trào, Subaru nhìn thẳng vào Rem.
Và, tuyên bố dứt khoát.
"Em là của anh. Anh sẽ không giao em cho ai cả."
"――Em đã nhận được lời cam kết rồi nhé."
"Hả?"
Bất chợt một câu trả lời đầy lý trí vang lên, khiến Subaru thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.
Và rồi, cứ thế, Rem từ từ mở đôi mắt vốn đã mất hết sức lực, và không thể tin được, cô nhổm người dậy ngay trong vòng tay Subaru.
Rồi trước mặt một Subaru đang ngẩn tò te chưa hiểu chuyện gì, cô nghiêng đầu mỉm cười,
"Vị trí bên cạnh Subaru-kun đã được Rem đặt trước rồi ạ. ...Không được rút lại đâu nhé?"
Cái dáng vẻ sắp chết đâu mất rồi, cô nháy một bên mắt trêu chọc với giọng điệu tinh nghịch, ngón tay Rem khẽ chạm vào môi Subaru.
Subaru đổ gục xuống, sức lực từ vai trôi tuột đi.
Hà, cậu thở hắt ra một hơi như trút hết ruột gan, rồi ngước mắt nhìn Rem chằm chằm,
"Em... Em, em... Emmm."
"Vâng, là Rem của Subaru-kun đây ạ. Cả danh lẫn thực."
Câu trả lời quen thuộc giờ nghe sao mà trơ trẽn thế, Subaru không nói nên lời.
Dẫu vậy, sự thật là thiếu nữ trước mắt vẫn bình an đã chiếm lấy tâm trí cậu, đáng lẽ đây là tình huống cậu có thể nổi giận đùng đùng, nhưng vì quá vui sướng,
"Sau khi cả hai đứa phơi bày hết ruột gan, em được đà lấn tới hơi quá rồi đấy..."
"Con gái khi đã thành thật với tình yêu thì mạnh mẽ lắm đấy, Subaru-kun."
Trước một Rem không còn ý định che giấu tình cảm với Subaru, cậu ấp úng. Cảm thấy mặt mình nóng ran vì xấu hổ hay vì cái gì đó, Subaru khẽ thở dài,
"...Em mà chết, là anh cũng chết theo luôn đấy."
"Oa. Được anh nghĩ đến mức đó, Rem đúng là người có phúc."
"Không đùa đâu, thật đấy."
Đáp lại câu trả lời pha chút tiếng cười của Rem, Subaru phản hồi bằng cảm xúc không chút giả dối.
Nếu cô mất đi, chắc chắn Subaru sẽ làm lại thế giới. Giả sử không được trao cơ hội làm lại, chắc chắn cậu cũng sẽ thử thách điều đó.
Sự tồn tại của Rem hiện tại chiếm vị trí lớn lao trong lòng Subaru đến mức ấy.
"Vậy thì, em tuyệt đối không thể chết được rồi."
"Đương nhiên. Dù có chết, anh cũng không để em chết đâu."
Ghé sát mặt, trán tựa vào trán, họ nhìn nhau ở cự ly gần.
Rem nhìn cử chỉ đó của Subaru với ánh mắt trìu mến, còn Subaru thì thấy ngứa ngáy khi dáng hình thiếu nữ đang ở khoảng cách mà hơi thở cũng chạm nhau. Một cách tự nhiên, ánh mắt cậu bị hút về phía đôi môi hồng đào ấy, cảm nhận nhịp tim đập nhanh hơn một chút――,
"――Hai người, chắc cũng xong rồi chứ nhỉ?"
Ferris, kẻ nãy giờ đứng từ xa quan sát hai người, với vẻ ngán ngẩm, đã chen ngang vào đúng đoạn cao trào và phá đám một cách hoành tráng.
Chắc chắn là cố tình.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Kêu gào thảm thiết thế kia, Subaru-kyun đáng yêu ghê nha. Nếu không có em, anh không sống nổi đâu...!"
"Im đi, câm mồm! Nhìn chằm chằm người ta, tự kiểm điểm lại cái sở thích tồi tệ của mình đi!"
"Vốn dĩ, bình tĩnh lại là biết ngay mà. Lúc Feri-chan đi chữa trị cho những người bị thương mà không đến chỗ đó ngay, là đã biết vết thương của Rem-chan không nguy hiểm đến tính mạng rồi còn gì."
"Lúc đó sao mà bình tĩnh được hả! Người con gái... mình yêu...! Quan trọng...! Đang bị thương bất tỉnh đấy, hỗn loạn là chuyện đương nhiên!"
"Ở nhiều đoạn không dám nói thẳng ra hết, đúng là sự ngây thơ của con trai ha~"
Mặc kệ Subaru đang gào lên, Ferris cứ tỉnh bơ, vừa hướng ánh sáng xanh trong lòng bàn tay về phía Rem vừa cười hề hề.
Dù trút sự bực bội không nguôi lên gương mặt nhìn nghiêng đó, Subaru vẫn không thể giấu được sự an tâm trước biểu cảm đang dần dịu lại của Rem.
Mặc dù lời Ferris nói có nhiều điểm khiến người ta khó lòng gật đầu đồng ý ngay, nhưng việc cậu ta ưu tiên chữa trị cho những ca chấn thương nặng theo thứ tự và để Rem lại sau cùng, thì có lẽ là sự thật.
Là người góp công lớn trong việc thảo phạt Bạch Kình, lại là nhân lực thuộc phe phái khác, chủ nhân của cậu ta chắc chắn sẽ không bao giờ cho phép đối xử hời hợt với Rem hay Subaru. Trong khi Subaru còn đang suy nghĩ về kết cục đó, thì...
"Vẫn bình an chứ, Natsuki Subaru."
Chủ nhân của Ferris vừa được nhắc tới—Crusch, khoan thai bước trên thảm cỏ và xuất hiện.
Dù toàn thân lấm lem máu và bùn đất, dáng đứng thẳng lưng của Crusch vẫn toát lên vẻ kiêu hãnh. Một khí chất thanh cao tự nhiên, không hề mai một trong dư âm sau trận chiến, cô quả thực là giai nhân hiện thân cho danh xưng "Nữ Chiến Thần".
"Cũng gọi là trầy trật qua chuyện thôi. Crusch-san vẫn bình an là tốt hơn cả rồi."
"Ta thì vẫn ổn. Nhưng tổn thất của đội thảo phạt không phải là nhỏ. Ngay cả khi đã giết được Bạch Kình, những người đã khuất cũng sẽ không quay trở lại."
Crusch khẽ hất cằm đáp lại cái giơ tay của Subaru, nhưng rồi cô quay đầu nhìn quanh với vẻ mặt trầm thống. Ánh mắt cô hướng về xác chết của Bạch Kình, cái xác khổng lồ vẫn nằm bất động dưới thân Đại thụ Flugel.
Ở phía bên kia tầm mắt, những thành viên còn sống sót và tương đối ít bị thương của đội thảo phạt đang tụ tập lại, dường như họ định dời cái cây lớn ra khỏi người Bạch Kình trước tiên.
"Họ đang làm cái gì thế kia?"
"Phải vận chuyển xác Bạch Kình ra ngoài. Cũng cần phải xử lý thế nào đó với Đại thụ Flugel đã hy sinh cho chiến dịch này. Chính lúc vừa chiến đấu xong mới là lúc không được lơ là."
"Vận chuyển ra ngoài ư... cái xác khổng lồ đó sao?"
Subaru hỏi lại để chắc chắn mình không nghe nhầm, nhưng thái độ của Crusch vẫn không thay đổi. Subaru vội vàng đưa mắt nhìn lại Bạch Kình, ngắm nghía cơ thể khổng lồ dài đến năm mươi mét ấy, rồi nói:
"Nghe có vẻ bất khả thi nhỉ?"
"Không phải là không thể, mà là không làm không được. Đó là mối đe dọa đã bơi trên bầu trời của thế giới suốt bốn trăm năm qua. Chỉ khi có bằng chứng xác thực là cái xác này, lòng người mới có được sự an tâm thực sự. Trong trường hợp tệ nhất, có khả năng chỉ mang được phần đầu về thôi."
Nghe những lời đầy tiếc nuối của Crusch, Subaru ngẫm lại và thấy phán đoán đó cũng là lẽ đương nhiên. Vốn dĩ, việc thảo phạt Bạch Kình đối với Crusch mang ý nghĩa rất lớn trong việc thu hút sự ủng hộ của giới thương nhân trong cuộc Vương Tuyển.
Là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi Vương, cô đã có sự ủng hộ cao từ người dân, và nếu giành được cả thiện cảm từ giới thương nhân vốn đang lo ngại, thì vị thế của cô sẽ vững như bàn thạch—
"Ủa, chẳng lẽ mình vừa lỡ tay 'buff' hơi quá đà cho đối thủ rồi sao?"
Dù bây giờ mới nhận ra thì cũng đã muộn, nhưng Subaru bắt đầu cảm thấy mình vừa lập một công trạng lớn đến mức không thể cứu vãn xét theo khía cạnh tiếp tay cho phe khác.
Tự nhiên, cảm giác mình vừa làm cho tình thế của phe mình thêm phần bất lợi khiến mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Subaru.
Thế nhưng,
"Sao lại làm vẻ mặt u ám thế kia? —Trông chẳng giống gương mặt của người hùng đã hạ gục Bạch Kình chút nào."
"Về lại chắc Emilia-tan sẽ mắng tôi là kẻ phản bội mất... Ơ, cô vừa nói gì cơ?"
"Người hùng đã hạ gục Bạch Kình. —Ta không muốn trở thành kẻ không biết xấu hổ đến mức vơ vét toàn bộ công lao của cậu thành thành tích của gia tộc mình."
Thu lại ánh nhìn từ phía Bạch Kình, Crusch dùng đôi mắt sắc bén như gươm nhìn thấu Subaru. Chớp mắt trước ánh hào quang khiến người ta phải chỉnh đốn tư thế ấy, Subaru cũng nhìn thẳng lại cô.
Thấy Subaru như vậy, Crusch chậm rãi đặt tay lên ngực, rồi nói:
"Sự hợp tác lần này, ta cảm kích vô cùng. Nếu không có cậu, việc thảo phạt Bạch Kình đã không thành, và con đường của ta có lẽ đã đứt gánh giữa đường."
Vừa nói, cô vừa cúi rạp người xuống, thực hiện một lễ nghi trang trọng đối với Subaru.
Trước lời cảm tạ chân thành từ một con người cao quý như vậy, Subaru bất giác cứng đờ người. Trong cuộc đời mình cho đến nay, cậu không nhớ có lần nào được một người ở địa vị cao hơn gửi gắm lòng biết ơn một cách thẳng thắn đến thế.
"K-Không... đừng làm thế. Tôi... tôi có làm được gì to tát đâu..."
"Tiên đoán thời gian và địa điểm Bạch Kình xuất hiện, bôn ba khắp nơi để tập hợp chiến lực mà chỉ riêng đội thảo phạt là không đủ, xốc lại tinh thần quyết tử của các kỵ sĩ khi sĩ khí sắp tan vỡ, đưa ra mưu kế cải tử hoàn sinh giữa hiểm nguy, và trên hết là đã thực hiện nó một cách xuất sắc."
Trước những lời đáp trả ngập ngừng của Subaru, Crusch liệt kê rành rọt kết quả những hành động của cậu trong trận chiến này.
Khi nhìn lại kết cục của những việc mình làm được kể ra một cách mạch lạc như thế, quả thật là...
"Đến tôi cũng thấy mình vừa làm những chuyện điên rồ hết sức..."
"Dùng từ 'dốc toàn lực' thì có lẽ hơi sai lệch. Tuy nhiên, người có công đầu trong trận chiến này chắc chắn là cậu. Nếu công lao của cậu bị xem nhẹ, ta xin thề trên danh dự của mình sẽ chấn chỉnh lại điều đó."
Lời tán dương của Crusch, người đang nhìn cậu bằng ánh mắt nghiêm túc và buông những lời thẳng thắn, không hề có chút toan tính hay do dự nào. Là một người như thể hiện thân của hai chữ "Thành Thực", lòng biết ơn thốt ra từ miệng cô chắc chắn không có nửa lời giả dối.
Chính vì thế, Subaru nhớ lại mối quan hệ với cô vào đêm trước khi xuất phát và cười khổ.
"Đánh giá về tôi có vẻ được cải thiện nhiều rồi, thế là tốt nhất rồi."
"Không cần phải khiêm tốn. Và, ta buộc phải thừa nhận rằng nhận định của ta về cậu vài ngày trước đã sai lầm nghiêm trọng. Cậu đã mang đến một vận may hiếm có. Lẽ ra với công trạng đó, ta muốn mời cậu về gia tộc và ban thưởng xứng đáng, nhưng mà..."
"Vụ đó thì xin tha cho tôi."
Crusch nheo mắt, dùng giọng trầm thấp để chiêu dụ Subaru. Nhưng Subaru lập tức giơ tay từ chối lời mời của cô ngay tắp lự.
"Tuy không phải là lòng trung thành hay nghĩa khí gì, nhưng sự tin tưởng của tôi đã đặt đúng nơi cần đặt rồi. Cô là một người tốt, và tôi thật lòng nghĩ nếu cô làm Vua thì chắc chắn sẽ làm rất tốt, thế nhưng..."
Nếu là Crusch, chắc chắn cô sẽ trở thành một vị Vua dẫn dắt người dân cao quý hơn bất cứ ai.
Cô có đủ khí chất đó, và nhân cách của cô là điều cậu đã chứng kiến nhiều lần nơi tử địa này. Đối với một kẻ nhỏ bé đã liên tục nói dối như Subaru, điều đó chói lọi đến mức không thể không ngưỡng mộ và ghen tị.
"—Tôi sẽ đưa Emilia lên ngai vàng. Không phải vì ai khác, mà là vì chính tôi muốn làm điều đó."
"...Dù đã biết trước, nhưng nghe xong cũng thấy hơi đau lòng đấy."
Nhận câu trả lời của Subaru, Crusch nở nụ cười và khẽ gật đầu.
Sau đó, cô tháo đôi tay đang khoanh trước ngực, nắm chặt những ngón tay trắng muốt thành nắm đấm và hướng về phía Subaru.
"Được thôi. Ta sẽ báo đáp công lao của cậu theo một hình thức khác. Xin thề trên danh dự của Crusch Karsten, lời hứa đó sẽ được thực hiện."
Tuyên bố một cách uy nghiêm, Crusch thả lỏng nắm tay và nhìn vào lòng bàn tay mình.
Rồi cô hạ giọng xuống một chút:
"Ngẫm lại thì, đây là lần đầu tiên ta bị từ chối lời mời mọc mà lại cảm thấy dễ chịu thế này. Thậm chí không thấy cậu tỏ vẻ đắn đo chút nào, cảm giác thất bại này thật sảng khoái."
"...Tôi nghĩ cô là một người tuyệt vời đấy. Nếu tôi chỉ có một mình loạng choạng, chắc chắn tôi sẽ muốn dựa vào bàn tay đó mà không chút do dự."
Trong tình trạng không nơi nương tựa, không có gì chắc chắn, nếu được một nhân vật tầm cỡ như Crusch chìa tay ra như vậy, chắc chắn cậu sẽ lao đến, bám lấy và giao phó tất cả mà không hề do dự.
Nhưng, Subaru của hiện tại đã có người mà cậu muốn vươn tay ra nắm lấy, đã có chủ nhân của bàn tay sẵn sàng đỡ lấy tấm lưng đang run rẩy của cậu.
"Về chuyện liên minh, xin nhờ cô giúp đỡ. Dù cuối cùng tình thế có ra sao và chúng ta có trở thành kẻ thù, thì cho đến lúc đó hãy cứ hòa thuận với nhau nhé."
"Natsuki Subaru. Ta xin đính chính một điều."
Trước lời nói của Subaru, Crusch lắc đầu, mím môi tạo nên một biểu cảm nghiêm nghị.
Một luồng khí thế căng thẳng lại tỏa ra từ cô, khiến Subaru cảm thấy sống lưng tê rần và mở to mắt.
Với một Subaru như thế, Crusch giơ một ngón tay lên, chĩa thẳng vào trước mặt cậu, và nói:
"Cho dù cơ hội để phân định thắng thua có đến, ta vẫn sẽ giữ thái độ hữu hảo với cậu."
"――――"
"Dù cho ngày quyết biệt chắc chắn sẽ đến, ta sẽ không bao giờ quên ân nghĩa đối với cậu ngày hôm nay. Vì vậy, dẫu có đến lúc phải đối đầu, ta vẫn sẽ dành cho cậu sự tôn trọng đến cùng và giữ thái độ hữu hảo."
Hạ cánh tay đang giơ ngón trỏ xuống, Crusch khẳng định rõ ràng bằng chất giọng lanh lảnh.
Trước thái độ đó của cô, lần này một cơn ớn lạnh thực sự chạy dọc sống lưng Subaru. Đó không phải xuất phát từ cảm xúc tiêu cực, mà chỉ đơn thuần là sự choáng ngợp trước một điều gì đó quá đỗi vĩ đại.
—Đây chính là Công tước Karsten, là con người mang tên Crusch Karsten.
"Nếu vị trí số một và số hai trong tim tôi chưa có chủ, thì phen này nguy hiểm phết đấy."
"Hừm. Với tư cách là một phụ nữ, ta chưa nghĩ đến chuyện nam nữ với cậu đâu. Không phải là không có những khoảnh khắc chạm đến cảm xúc, nhưng bất kể ý muốn của bản thân ta thế nào, giá của ta cũng cao lắm đấy nhé."
Đáp lại câu nói đùa để lấp liếm sự dao động của Subaru, Crusch cũng trả lời bằng một câu đùa và cười nhạt. Sau đó, cô thay đổi biểu cảm, ánh mắt trở nên cực kỳ bình tĩnh, rào trước bằng một từ "Vậy thì".
"Nếu có thể, ta muốn cứ thế này vận chuyển người bị thương và xác Bạch Kình về Vương Đô. Nhưng, có vẻ như cậu vẫn còn sứ mệnh nào đó chưa hoàn thành nhỉ."
"....Quả nhiên, người có Gia Hộ thì sẽ nhận ra sao."
"Chỉ cần nhìn vào đôi mắt đó của nam nhi là biết rõ. Cần gì đến sức mạnh của Gia Hộ."
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của Subaru, Crusch nhắm một mắt lại và trả lời. Sau đó cô nhìn lướt qua Subaru từ đầu đến chân.
"Cậu cũng đâu có lành lặn gì. Cậu định nén đau để làm việc đó sao?"
"Dù có trọng thương cũng phải làm thôi. Theo một nghĩa nào đó, cuộc săn cá voi này cũng là để thực hiện việc đó. Nói ra thì hơi ngại."
"Ồ, vậy ra việc thảo phạt Bạch Kình này chỉ là tiện tay thôi sao."
Cách nói nghe có vẻ chướng tai, nhưng Crusch không hề có vẻ gì là tức giận.
Cô tỏ ra hứng thú với cái mục đích mà Subaru nhắc tới, vừa đưa tay lên cằm vừa lẩm bẩm "Thú vị đấy".
"Việc liên minh với gia tộc ta, chắc cũng là có cân nhắc đến điều đó. Nếu vậy, ta cũng không phải là không đoán ra được vai trò đang được yêu cầu... Cậu cần nhân lực à?"
"Cần. Nhưng mà... thú thật, tôi không nghĩ tình hình lại căng đến mức này."
Subaru trả lời yếu ớt, nhìn quanh tình trạng đầy rẫy thương binh này và nhún vai.
Điều chờ đợi Subaru sau khi kết thúc thảo phạt Bạch Kình là quay trở về lãnh địa Mathers nơi Emilia đang đợi, và điều đó đồng nghĩa với việc đối đầu với tập đoàn đáng ghê tởm kia.
Trong cuộc chiến với kẻ thù đáng hận đó, lý tưởng nhất là có thể mượn được sức mạnh của phe Crusch, nhưng mà—
"Nhiều người bị thương thế này, tôi không thể đòi hỏi quá đáng được. Crusch-san chắc cũng có ý kiến của riêng mình với tư cách là gia chủ chứ không chỉ dựa vào cảm tính. Trong tình cảnh này mà còn bảo cho tôi mượn người thì..."
"Nếu vậy, xin hãy cứ sử dụng thân già này cho đến khi kiệt sức thì hơn."
Bất ngờ chen vào cuộc đối thoại là một bóng người cao lớn đang bước tới với giọng điệu trầm tĩnh—toàn thân tắm trong máu kẻ thù, lão kiếm sĩ với vết thương trên tay trái vẫn còn đau đớn, Wilhelm.
Ông bước về phía này với dáng đi không hề để lộ chút ảnh hưởng nào của vết thương, chìa thanh bảo kiếm đang cầm trên tay phải về phía Crusch.
"Crusch-sama, tôi xin hoàn trả vật đã mượn. Đồng thời, về sự việc lần này, tôi xin gửi lời cảm tạ từ tận đáy lòng. Bi nguyện của thân già này thành hiện thực cũng là nhờ có sự hợp tác của Crusch-sama. —Xin cảm ơn người."
"Mục đích của ta và bi nguyện của Khanh, chỉ là lợi ích đôi bên trùng khớp mà thôi. —Thanh kiếm đó, Khanh cứ giữ lấy thêm một thời gian nữa đi. Sau đây mà tay không tấc sắt thì chẳng làm được gì đâu."
"Vâng. Xin đa tạ."
Đáp lại ngắn gọn lời cảm tạ như vắt ra từ gan ruột của Wilhelm, Crusch hất cằm ra hiệu, và Wilhelm quay lại nhìn Subaru.
Khi đối diện ở cự ly gần như thế này, mùi máu tỏa ra từ người ông thật khủng khiếp, và luồng kiếm khí tuôn trào vô tình mang lại cảm giác áp bức như thể đang kề dao vào lá gan nhỏ bé của Subaru.
Tuy nhiên, cái không khí căng thẳng trước trận chiến—ông đã được giải phóng khỏi nó, và sự thật là Wilhelm lúc này trông vô cùng thanh thản.
Ông nhìn thẳng vào Subaru, rồi quỳ gối xuống ngay tại chỗ.
Đó là lễ nghi cao nhất thể hiện sự tôn trọng tối đa đối với đối phương, điều mà ông cũng đã làm vào đêm trước khi xuất phát. Và rồi:
"Ngài Natsuki Subaru. Cuộc thảo phạt Bạch Kình lần này thành công, tất cả là nhờ sự hợp tác của ngài. Thân già này có thể sống đến ngày hôm nay, hoàn thành được ý nghĩa của sự tồn tại, cũng là nhờ có ngài. Biết ơn ngài. Biết ơn ngài. —Xin đem tất cả những gì tôi có, để nói lời cảm tạ ngài."
"――――"
Nửa đời người dâng hiến cho kiếm, và mười mấy năm ròng rã, Wilhelm đã hoàn thành cuộc báo thù. Trước những lời cảm tạ hướng về mình từ ông, Subaru bị nhấn chìm trong làn sóng cảm xúc mãnh liệt đó, nhưng cậu sợ mình sẽ ấp úng nên không thể thốt nên lời.
Cậu cố gắng trấn tĩnh lại, chờ cho đến khi có thể phát âm chuẩn xác những lời muốn nói với lão nhân trước mặt.
Đối với sự giác ngộ này của Wilhelm, việc để lộ ra dáng vẻ thảm hại là điều tuyệt đối không được phép.
"Làm được điều đó là nhờ sức mạnh của chính ông Wilhelm đấy ạ. Ông đã nghĩ đến việc đánh bại Bạch Kình, đã tìm hiểu, đã rèn luyện, và chiến đấu không ngừng nghỉ..."
Chắc chắn đã có bao lần nếm trải thất bại, bao lần định bỏ cuộc khi chấp niệm không thành.
Không thể nào không có những lúc bị cám dỗ muốn vứt bỏ tất cả để giải thoát khỏi vọng tưởng.
Chính vì là Subaru, kẻ hiểu rõ hơn ai hết sự yếu đuối của con tim, sự thua cuộc trước bản thân, và sự phi lý khi bị vận mệnh ngáng đường, nên cậu mới hiểu được những gian nan cho đến khi tâm nguyện mãnh liệt của Wilhelm đơm hoa kết trái.
Vì vậy,
"Vì ông đã yêu vợ mình vô cùng, nên mới có thể đi đến bước đánh bại được Bạch Kình. Nếu cháu có thể giúp được dù chỉ một chút trong chuyện đó, thì không còn gì bằng. Cháu không biết nói thế này có phải phép không... nhưng xin chúc mừng ông. Và—ông đã vất vả rồi."
"――――"
Nghe những lời của Subaru, Wilhelm ngẩng mặt lên, đôi mắt nằm giữa những nếp nhăn mở to hết cỡ.
Những suy nghĩ và cảm động mà Subaru cảm thấy, chỉ là những gì Subaru tự ý đồng cảm với Wilhelm và vẽ ra. Cậu không nghĩ những lời ngắn gọn vừa rồi có thể truyền tải hết được, và có lẽ Wilhelm cũng chẳng vui vẻ gì khi bị một kẻ ra vẻ hiểu biết nói như vậy.
Tuy nhiên, cậu vẫn không thể kìm nén được mong muốn nói ra điều đó. Mười bốn năm trời, tiếp tục thắp lửa tình yêu với người vợ đã khuất, chạy một mạch đến tận đây, cậu muốn gửi lời triân đến người đi trước đã chiến đấu với vận mệnh ấy.
"—Biết ơn ngài."
Ngắn gọn, Wilhelm trả lời với giọng run run.
Sau đó ông khẽ cúi đầu, đợi vài giây rồi đứng dậy vươn vai. Rồi ông hướng mắt về phía Crusch, nhận được cái gật đầu của cô, và nói:
"Tôi đã nhận được sự cho phép từ Crusch-sama. Thân này, xin giao phó cho ngài Subaru. Xin hãy tùy ý sử dụng cho mục đích của ngài."
"Khoan đã, thật á?"
Subaru nhìn Crusch để xác nhận, cô hất cằm khẳng định điều đó.
Nhìn lại Wilhelm một lần nữa thật kỹ, Subaru cảm thấy vừa an tâm vừa ớn lạnh trước áp lực của Kiếm Quỷ, người mà dù bị thương một tay vẫn không hề suy giảm phong độ.
—Sự hợp tác của Wilhelm đối với Subaru đúng là cầu được ước thấy.
Trong tình hình hiện tại, khi việc bổ sung chiến lực dù chỉ một chút cũng là điều đáng mong mỏi, sức mạnh của Kiếm Quỷ Wilhelm là thứ cậu khao khát đến cháy bỏng. Nhưng, nhìn bằng mắt thường cũng thấy lão nhân này không phải chỉ bị thương nhẹ.
Trước sự lo lắng đó của Subaru, Crusch lắc đầu nói "Không vấn đề gì".
"Ferris!"
"Có em đây, Crusch-sama."
Trước tiếng gọi sắc bén của cô, Ferris lướt tới nhanh như gió.
Cậu ta bước đi nhún nhảy đến bên cạnh Crusch, đôi tai mèo trên đầu rung rinh:
"Gì vậy ạ, Crusch-sama? Ferri-chan hiện đang quay cuồng bận rộn đây, nhưng tất nhiên yêu cầu của Crusch-sama là ưu tiên số một nên không sao cả nha."
"Cậu đó, nói năng giữa chừng thì phải có trách nhiệm với lời nói của mình chứ!"
Bị bắt bẻ vì phát ngôn định vứt bỏ vai trò của một trị liệu sư cái rụp, Ferris làm mặt nhăn nhó. Crusch hỏi cậu ta: "Có ai bị thương nguy hiểm đến tính mạng không?", Ferris đặt ngón tay lên môi:
"Đa số đã được sơ cứu xong rồi, nên không có ai bị bỏ mặc mà chết ngay đâu ạ? Trong cái rủi có cái may, toàn mấy tên sống dai như đỉa không à."
Cái dáng vẻ ẻo lả khi trả lời thật khiến người ta ngứa mắt, nhưng nghe câu trả lời đó, Subaru vuốt ngực thở phào. Ít nhất, cơ thể của Rem sẽ không gặp nguy hiểm gì. Nhìn cái cách cậu ta trêu chọc Subaru ở nửa sau câu nói, có thể thấy nỗi lo đó gần như là thừa thãi, nhưng dù sao được nghe xác nhận bình an vẫn khiến người ta yên tâm hơn.
Dù sao thì, nhận được tin đó, Crusch nghiêm giọng nói "Được rồi".
"Có thể vận chuyển người bị thương được không? Vậy thì Ferris, giờ cậu làm đến đây là được rồi. Sau đây, cậu hãy đi theo Natsuki Subaru và thực hiện vai trò của đồng minh."
Cô ra lệnh cho Ferris như vậy.
Lời nói đó khiến Subaru lại một lần nữa kinh ngạc. Việc rút Ferris "Xanh" khỏi nơi này, đồng nghĩa với phán đoán ưu tiên công việc của Subaru ngay khi đảm bảo an toàn tối thiểu cho người bị thương. Đó là quyết định đặt sự quan tâm đến Subaru lên trên vị thế của bản thân cô, và đương nhiên sự phản đối của Ferris, kẻ tôn sùng Crusch—
"Rõ rồi ạ. Ferri-chan sẽ cứ thế này đi cùng Subaru-kyun. Trên đường đi cũng phải chữa trị cho cụ Vil nữa chứ."
"Làm phiền cậu rồi."
"Đổi lại, cụ Vil phải múa kiếm cho ra trò đấy nhé, thế là huề nha?"
Đã không xảy ra.
Ferris chấp nhận điều đó như một lẽ đương nhiên, và Wilhelm cũng hành xử như thể không hề nghi ngờ quyết định đó. Subaru không giấu nổi sự ngạc nhiên trước màn trao đổi giữa chủ nhân và hai người tùy tùng. Ferris liếc nhìn Subaru đang ngơ ngác:
"Vậy đó, một nửa số thành viên còn lại của đội thảo phạt có vẻ ổn... chắc tầm hơn hai mươi người nhỉ. Tớ sẽ dẫn họ theo hợp tác với Subaru-kyun nha. Giúp đỡ nhau nhé—"
"'Giúp đỡ nhau nhé' cái gì mà nhẹ tênh vậy! Thế có ổn không đấy!"
"Cái gì cơ?"
"Cái gì là... đủ thứ chuyện ấy. Cậu tin tưởng vào phán đoán của tôi được sao?"
Càng nghĩ lại càng thấy, ở Vương Đô, không có ai ngoài Ferris đã đối xử với Subaru bằng những hành động như xát muối vào vết thương.
Lúc nào cũng nở nụ cười thân thiện, lúc nào cũng giả vờ đáng yêu, nhưng Subaru lờ mờ nhận ra cậu ta ôm ấp sự khinh miệt mạnh mẽ đối với sự yếu đuối của Subaru. Việc cảm thấy e ngại khi phải để một người như vậy tuân lệnh mình là điều đương nhiên, Subaru nghĩ vậy, nhưng...
"Không phải là tớ tin Subaru-kyun, mà là tớ không nghi ngờ phán đoán của Crusch-sama khi ngài ấy quyết định tin Subaru-kyun. Đừng có hiểu lầm chỗ đó nha?"
Như để nhấn mạnh, Ferris cười mũi vào suy nghĩ của Subaru.
Trước thái độ ác độc đó, Subaru cố nén để không nổi gân xanh trên trán, hít sâu vài hơi rồi mới nặn ra được câu "Cảm ơn nhé" một cách khó khăn. Sau đó:
"A, quên nói, Rem-chan sẽ ở lại... hay đúng hơn là phải cùng Crusch-sama quay về Vương Đô, hiểu chưa nè."
"—Tại sao chứ ạ!"
Bất chợt, trước lời thông báo như mới sực nhớ ra của Ferris, một giọng nói phủ nhận vang lên gay gắt. Đó là Rem, người đã theo dõi cuộc trao đổi này từ phía sau, cô gượng dậy nửa người, lườm Ferris với ánh mắt oán trách:
"Rem thì, Rem thì ổn mà. Subaru-kun sắp đi đến nơi nguy hiểm, vậy mà Rem lại không có mặt thì sao mà..."
"Nói thì nói vậy, nhưng cơ thể có cử động được đâu đúng không? Một mình cân gần hết đòn tấn công của Bạch Kình, lại còn dùng ma pháp tối thượng bao nhiêu lần... Cơ thể Rem-chan bây giờ cạn kiệt năng lượng, rỗng tuếch rồi đó nha. Là một trị liệu sư, tớ không thể để cậu làm quá sức hơn nữa đâu. Hiểu chưa hả?"
"Nhưng mà!"
Không phục, Rem định đứng dậy để tranh luận. Nhưng cánh tay cô chống lên để gượng dậy không còn chút sức lực, không thể đỡ nổi cơ thể đang run rẩy khiến cô suýt ngã quỵ xuống tại chỗ. Subaru lao tới vội vàng đỡ lấy cơ thể đang đổ gục của cô.
"Nguy hiểm quá. —Này, làm ơn nghe lời Ferris đi, đừng có làm liều nữa."
"Nhưng mà! Em không chịu đâu, khó chịu lắm. Em không chịu nổi đâu."
Nhìn lại Subaru đang ở sát bên, đôi mắt Rem đẫm lệ.
Hơn cả việc bị bỏ lại hay bất cứ điều gì, điều cô sợ hãi là:
"Khi Subaru-kun gặp khó khăn, Rem muốn là người đầu tiên đưa tay ra. Khi Subaru-kun lạc lối, Rem muốn là người đẩy sau lưng anh. Khi Subaru-kun thách thức điều gì đó, Rem muốn ở bên cạnh để kìm lại cơn run rẩy của anh. Chỉ có thế thôi, đó là mong ước duy nhất của Rem. Cho nên là..."
"Nếu thế thì chẳng cần phải lo đâu."
"Dạ?"
Trước giọng nói chực khóc của cô, trước những lời yêu thương dồn dập đó, Subaru cảm thấy môi mình tự nhiên giãn ra một nụ cười ngượng ngùng.
"Tay thì lúc nào cũng nắm chặt rồi, lưng thì em cũng đã đẩy bao nhiêu lần rồi. Còn run rẩy thì chỉ cần nghĩ đến em là giải quyết được hết. —Anh đã được em cứu rỗi suốt rồi."
"...A."
"Ổn cả thôi, Rem. Tất cả mọi thứ, anh sẽ lo liệu ổn thỏa hết. Anh là anh hùng của em mà. Anh đã quyết định bước đi bước đó rồi. Thế nên, không cần phải lo lắng gì cả."
Đôi mắt run rẩy ngước nhìn Subaru, đôi má nóng hổi nhuộm đỏ. Subaru hướng nụ cười về phía cô gái ấy, cười một cách dũng mãnh như nhe nanh:
"Săn cá voi anh cũng làm được rồi. Anh hùng của em 'bá đạo như quỷ' còn gì."
"Subaru, ku..."
Như thể không kìm nén được cảm xúc đang trào dâng, lời gọi Subaru của Rem đứt quãng giữa chừng. Rồi cô cố gắng nuốt xuống cơn xung động đó vài lần, hít vào nhiều lần, và rồi để những giọt nước mắt không kìm được trào ra từ khóe mi.
"—Vâng. Anh hùng của Rem là nhất thế giới."
Và rồi, cô vừa khóc vừa mỉm cười.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Để Rem và những người bị thương khác lại cho một nửa hộ vệ tháp tùng Crusch về Vương Đô, Subaru dẫn theo đội thảo phạt còn lại nhắm thẳng hướng lãnh địa Mathers.
Đại diện là Wilhelm và Ferris, số lượng thành viên đội thảo phạt đi cùng Subaru là hai mươi bốn người. Dù giảm đi khá nhiều so với dự tính, nhưng vẫn là nguồn chiến lực quan trọng.
Hơn nữa, đi cùng không chỉ có họ.
"À nè, nói gì thì nói chứ, mấy chỗ ngon ăn bị ông anh hốt hết ráo trọi rồi ha!"
"Đoàn trưởng! Cả Mimi nữa! Mimi cũng cố gắng! Mimi đã cố gắng siêu siêu nhiều luôn á!"
Vừa nói chuyện ồn ào, hai á nhân cưỡi trên những con chó lớn đang làm náo động cả lên.
Một người là Ricardo, người đã đỡ đòn cho Subaru và suýt biến thành "pháo hoa xịt", người còn lại là Mimi, kẻ vẫn giữ thái độ trẻ con ngay giữa chiến trường sinh tử.
Không chỉ hai người họ, khoảng mười thành viên còn sống sót của đoàn lính đánh thuê á nhân cũng đi cùng. Những người bị thương còn lại nghe nói sẽ do một phó đoàn trưởng khác là Hetaro dẫn về Vương Đô.
"Cơ mà, thằng em cậu thở không ra hơi thế kia mà sao cậu khỏe re vậy?"
"Hetaro yếu xìu à. Khác với Mimi có rèn luyện, nó là đồ ẻo lả đó. Đáng xấuuu hổ!"
Cô bé cười khanh khách, chế giễu sự yếu đuối của em trai. Nhưng theo đánh giá của Subaru, có lẽ bà chị này chỉ là một đứa "trâu bò" về thể lực thôi.
Là kiểu Berserker cảm thấy chiến đấu vui không chịu được. Mang hình dáng của một á nhân mèo con đáng yêu, ngược lại càng khiến người ta thấy tội nghiệp cho cái sự lệch lạc đó.
"Mà, tuy hơi quá sức, nhưng đừng có lo. Tụi tui được cô chủ nhờ vả đàng hoàng rồi, nên sẽ hợp tác với mục đích của chú em."
"Nói là hợp tác với mục đích, nhưng ông có biết tôi định làm gì không mà..."
"Định gây chuyện với Giáo Phái Phù Thủy chứ gì?"
Bất chợt, giọng Ricardo trầm xuống khiến Subaru nghẹn lời.
Tự nhiên, cậu siết chặt dây cương của chú Địa Long đang chở mình—Patrasche, và nghe thấy tiếng hí nhỏ của chú Địa Long như đang lo lắng cho người cưỡi.
Thấy gương mặt cứng đờ của Subaru, Ricardo nhe răng cười "Có gì đâu mà hết hồn".
"Thương nhân thì độ tươi của thông tin là số một, mà tụi tui là người được cô chủ thuê. Mấy cái chuyện bối cảnh này nọ thì cũng phải nghe ngóng được ít nhiều chứ. Đâu phải tự nhiên mà tai tui to thế này đâu."
"Đúng vậyyy! Mimi to lắm đó nhaaa!"
"Không phải nói về nhóc đâu, con nít ranh."
Mimi phản ứng với câu đùa của Ricardo theo một hướng xiên xẹo, khiến ông ta phải cười khổ. Bên cạnh họ, Subaru khẽ nuốt nước bọt, nhận ra mình đã quá coi thường vòi bạch tuộc của Anastasia.
Tuy nhiên, đã nhờ họ hợp tác thì cũng không thể giấu mãi được, việc tiết lộ thông tin là chuyện đương nhiên.
Tuy vậy, Subaru muốn đợi đến khi nhìn thấy kết quả của những "bảo hiểm" mà cậu đã cài cắm trước khi rời Vương Đô rồi mới nói ra những chuyện đó.
"Ấy, coi bộ sắp hội quân được rồi kìa."
"Hả?"
Chợt thấy Ricardo nhìn về phía trước với ánh mắt xa xăm, Subaru nhận ra và vội vàng nhìn theo hướng đó. Nhưng trải ra trước mắt Subaru vẫn là bóng tối sâu thẳm của đồng bằng ban đêm, cậu không biết Ricardo đang nhìn thấy cái gì.
Thấy Subaru nheo mắt khổ sở mà vẫn không thấy gì, Ricardo khẽ cười ẩn ý:
"Khỏi cần cố quá làm gì, cứ đợi tí là biết liền. Yên tâm đi."
"Tôi muốn loại bỏ mấy yếu tố bất định càng sớm càng tốt. Đừng có úp mở nữa."
"Thành ra là, tui đâu có úp mở. —Hơi xa một chút, nhưng đang đi tới từ phía kia là một nửa còn lại của đoàn lính đánh thuê tụi tui."
"Một nửa?"
Không hiểu ý Ricardo, Subaru nghiêng đầu hỏi lại.
Một nửa, ý là những người bị thương và những người khác lẽ ra phải đang cùng nhóm Crusch quay về Vương Đô rồi chứ.
"Một nửa nghĩa là một nửa đó. Vốn dĩ, 'Thiết Chi Nha' tụi tui chỉ tung ra một nửa nhân sự cho vụ thảo phạt Bạch Kình thôi. Nửa còn lại thì có việc của nửa còn lại rồi."
"Việc, là việc gì?"
"Phải chặn không cho người khác đi vào đường lớn để khỏi bị cuốn vào trận chiến chứ? Thành ra là nhiệm vụ phong tỏa phía bên kia đường lớn đó. Tụi nó xuất phát từ đêm qua rồi nên chú em không có cơ hội gặp mặt thôi."
Lắng nghe lời giải thích của Ricardo, Subaru gật đầu hiểu ra.
Tuy nhiên, việc không dốc toàn lực cho cuộc thảo phạt Bạch Kình là điểm khó mà gật đầu đồng ý ngay được, nhưng cũng không loại trừ khả năng cuộc thảo phạt của Crusch thất bại do toàn quân bị diệt. Trong trường hợp đó, phán đoán của Anastasia nhằm tránh mất trắng toàn bộ chiến lực quý giá cũng không phải là sai. Với một kẻ ít bài trong tay như Subaru chỉ có nước dốc toàn lực, thì đây là chuyện ở đẳng cấp khác hẳn.
Dù sao thì,
"Vậy, những người sắp tới là đồng đội còn lại hả. Bên đó cũng có chỉ huy chứ?"
"Là Tivey em trai Mimi chỉ huy đó. Thay cho Hetaro, nó là đứa siêu giỏi có thể dùng hợp thể kỹ với Mimi đó nhaaa!"
Mimi ưỡn ngực trả lời câu hỏi của Subaru đầy tự hào.
Chỉ nghe câu trả lời của cô bé thôi mà kỳ vọng vào nhóm đồng đội còn lại đã giảm đi đôi chút, nhưng mà...
"Không, nhưng thằng em kia cũng đàng hoàng mà. Thằng em bên này, biết đâu cũng có khả năng nhỏ nhoi là đàng hoàng giống vậy...?"
"Thấy chú em lo lắng tui cũng ngại nói, nhưng Tivey là đứa khá thông minh trong đám tụi tui đó. Nó lo mấy vụ tính toán tiền nong với đàm phán, lại còn giỏi trị con Mimi nữa. Bản nâng cấp của Hetaro đó."
"Đừng có nói thế, Hetaro nghe được tủi thân chết..."
Tính cả việc bị bỏ lại vì không đủ sức chiến đấu, Hetaro quả thật quá đáng thương.
Gác lại chuyện thương cảm đó, nếu những thành viên như vậy hội quân và chiến lực được mở rộng thêm thì đúng là món hời. Nên đợi họ hợp nhất rồi mới tạo cơ hội để bàn bạc lại.
Subaru đang đau đầu suy nghĩ xem nên dùng lời lẽ thế nào để giải thích về việc đối đầu với Giáo Phái Phù Thủy cho Wilhelm, Ferris và phe Crusch. Trước mắt Subaru, đúng như lời Ricardo nói, đàn Liger đang dần dần tiến lại gần, bụi đất mù mịt, và rồi:
"—Hửm?"
Chợt nhận ra điều bất thường, Subaru khẽ thốt lên.
Trước mắt, giữa đàn Liger đang chạy tới, cậu nhìn thấy một bóng dáng có đặc điểm khác biệt lẫn vào trong đó.
Khoảng cách dần thu hẹp, đường nét từ mờ ảo chuyển sang rõ ràng, hình ảnh hiện ra rõ nét là dáng vẻ của một con Địa Long.
Và, người đang cưỡi trên lưng con Địa Long đó là:
"—Tại sao... mày lại..."
"Lời lẽ dành cho viện quân nghe chối tai thật đấy. Cậu vẫn chẳng thay đổi gì cả."
Cho Địa Long dừng lại đối mặt nhau, Subaru và nhân vật đó đối đầu.
Mái tóc tím được chải chuốt cẩn thận, khoác lên mình bộ binh phục trang nghiêm của Cận Vệ Kỵ Sĩ Đoàn, người đàn ông với nụ cười ngạo nghễ thoáng hiện trên môi.
—Nhân vật đầy duyên nợ, Julius Juukulius đang nhìn Subaru với phong thái đầy tao nhã.
0 Bình luận