Arc 3: Trở Lại Vương Đô

Chương 10: Hội ngộ và Chia ly

Chương 10: Hội ngộ và Chia ly

「Ban đầu ta cứ tưởng chốn bẩn thỉu này lộn xộn thì cũng có cái thú riêng của nó, nhưng nhìn quen rồi thì chẳng có gì bắt mắt cả. Không bõ công an ủi sự nhàm chán của ta.」

Nâng cánh tay lên, tà váy đung đưa nhè nhẹ, thiếu nữ tóc cam lẩm bẩm mà vẫn giữ nguyên ánh mắt chán chường.

「Mới ngó qua con hẻm có vài phút mà đã phán xét rồi sao. Mấy nhà thiết kế quy hoạch Vương đô chắc cũng không ngờ phố xá của họ lại bị đánh giá là nhàm chán đâu nhỉ.」

「Thế giới này tồn tại là vì ta, nên vạn vật trên thế gian này phải có nghĩa vụ làm ta vui lòng. Ta không thể hiểu nổi kẻ nào đã chấp thuận cái kiến trúc phố xá tẻ nhạt này. Vương tộc cũng vậy, hóa ra lại là những kẻ không có mắt nhìn đến thế. Gần đây nghe đâu bọn họ tuyệt diệt cả rồi, chắc là do cái tội đó đấy.」

「N-Này, đang ở ngay dưới chân Thiên tử mà cô phát ngôn bất kính kinh khủng vậy...」

Chỉ nghe thôi cũng thấy thót tim, dù biết xung quanh không có ai nhưng Subaru vẫn co rúm người lại, dáo dác nhìn quanh.

Thiếu nữ hừ mũi trước vẻ thận trọng, hay đúng hơn là nhát gan của Subaru:

「Phản ứng nhạt nhẽo, lo bò trắng răng. Sợ hãi trước những điều cỏn con đó, rốt cuộc ngươi cũng chỉ là một trong muôn vàn kẻ phàm phu tục tử mà thôi.」

「Tôi tự nhận mình là một tiểu công dân phàm phu, phàm tục, phàm trần, phàm phàm nên không sao cả. Hôm nay tôi đã bị vạ lây đủ rồi, tôi không muốn bị cuốn vào mấy phát ngôn thiếu suy nghĩ của cô nữa đâu.」

「Thế thì càng vô vị. Ngươi nên cảm thấy vinh dự vì được đóng một vai phụ trên con đường hoa lệ của ta mới phải. Tìm thấy sự bất mãn trong đó chẳng khác nào đi ngược lại luân thường đạo lý.」

「Tôi không muốn tốn thời gian gây phiền phức cho người đi cùng tôi nữa! Về mặt thời gian là trễ lắm rồi, càng để lâu thì tình thế càng bất lợi cho tôi! Tôi sẽ bị cho ra rìa mất!」

Nghĩ đến cảnh bị Emilia nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, sống lưng cậu lạnh toát vì sợ hãi. Ngoài ra còn một cảm giác rờn rợn kỳ lạ nữa. Dù không biết chân tướng của cảm giác bí ẩn đó là gì, nhưng cậu lờ mờ hiểu rằng đó là loại cảm giác không nên kiểm chứng.

Vì thế, nếu có thể, cậu muốn tránh việc phải tiếp tục chiều theo cái tôi to đùng của thiếu nữ này.

Subaru đang cảm thấy nguy cơ cho bản thân như vậy. Thế nhưng, thiếu nữ lại nhếch mép cười như thể chế giễu lời than vãn của cậu:

「Ngu xuẩn. Khi đang ở bên ta mà còn phân tâm đến kẻ khác ngoài ta là vô lễ. Hiện tại ta cũng có người đi cùng, nhưng ta chẳng hề bận tâm đến việc bị lạc chút nào.」

「Chỗ đó thì cô làm ơn nghĩ cho người ta một chút đi. Người đi cùng cô thật đáng thương quá thể.」

Là người tháp tùng cho một thiếu nữ hiện thân của sự ngạo mạn thế này. Dù chỉ trong thời gian ngắn, Subaru cũng hình dung được nỗi khổ của nhân vật chưa biết mặt đó, lòng đồng cảm bùng lên dữ dội.

Chắc chắn đó phải là một mỹ nhân thanh tú bạc mệnh bị cô tiểu thư ngang ngược này xoay như chong chóng. Là một người mê mẩn các nhân vật thục nữ, Subaru nhất định phải kiểm tra xem nhân vật đó là ai.

「Đổi lại, điều kiện bắt buộc để tiếp xúc với cô bé đó là phải đi cùng cô hả.」

「Dám gọi ta là 'cô', ngươi cũng lên mặt quá nhỉ. Nếu làm ta phật ý quá mức, ngươi sẽ tổn hại đến cả cái mạng của mình đấy.」

「Mấy chuyện kiểu đó tôi nghe phát ngán rồi! Tôi phải cẩn thận đến mức nào để không dẫm phải 'flag' tử thần đây, chết tiệt. Ngoan nào ngoan nào, hết giận nha.」

Chạy lên trước mặt thiếu nữ đang đi bên cạnh, cậu vẫy vẫy tay trêu chọc. Trước thái độ đó, thiếu nữ cau mày vẻ suy tư, nhưng rồi bật cười khẩy:

「Thôi được. Tên hề phải chấp nhận mình là hề thì mới ra dáng tên hề. Kẻ ngu ngốc đến chỗ đứng của mình cũng không xác định được thì không đáng để ta phải bẩn tay.」

「Cô đang dùng mấy lời nghe có vẻ thông minh để chửi tôi ngu đấy hả?」

「Nếu ta khẳng định ngươi ngu thì chẳng phải đúng ý ngươi sao. Chỉ khác là việc đó có tự giác hay vô thức mà thôi.」

Nói bằng giọng điệu như đã thấu suốt mọi sự, cô ném ánh mắt chế giễu về phía Subaru đang đi trước. Hứng chịu ánh nhìn khó chịu đó, Subaru nhận thức rõ ràng sự xung khắc giữa mình và cô ta.

「Mà, sao cũng được.」

Vốn dĩ chỉ là người qua đường. Cả hai đều không biết tên nhau, chỉ cần ra đến đường lớn là sẽ quay lưng đi và không bao giờ gặp lại.

Cậu không có lòng bác ái đến mức phải nhẫn nhịn cảm xúc khó chịu để làm thân với bất kỳ ai. Cố gắng thích những thứ mình ghét là hành động mà Subaru căm ghét nhất.

Dù phán đoán như vậy, nhưng việc cậu vẫn không định bỏ mặc thiếu nữ cho đến khi ra tới đường lớn cũng phần nào thể hiện bản chất con người Subaru.

Trong lúc hai người vừa đi vừa trò chuyện đầy mùi thuốc súng như thế, bóng dáng ông già Rom - người có nhân cách đủ để hòa giải họ - lại không có ở đây. Ông ấy ngại ra đường lớn nên đã từ chối đi cùng nhóm Subaru.

Ông lão mà cậu gặp lại sau một thời gian dài vẫn giữ thái độ tưng tửng như xưa, nhưng Subaru cũng lờ mờ nhận ra tình cảnh của ông không mấy khả quan.

Đối với người dân khu ổ chuột, kho đạo chích có giá trị đến mức nào, một kẻ hiểu biết nông cạn về cả Vương đô lẫn khu ổ chuột như Subaru không thể biết được. Nhưng qua cuộc trò chuyện với đám côn đồ ban nãy, cậu có thể đoán được vị thế của ông già Rom với tư cách là chủ kho đạo chích cũng khá có tiếng tăm.

Và việc mất đi kho đạo chích cũng đồng nghĩa với việc vị thế của ông đang trượt dốc theo hướng chẳng mấy tươi sáng.

「Bảo là lực bất tòng tâm thì nghe có vẻ bạc bẽo thật.」

Dù đoán được tình cảnh đó, nhưng Subaru không thể làm gì cho ông. Vốn dĩ, Subaru cũng có thể coi là người trong cuộc liên quan đến vụ kho đạo chích bị phá hủy.

Từ góc nhìn của ông già Rom, Subaru là một trong những kẻ đáng ghét đã đập tan nơi làm ăn của ông. Dù ông có buông lời oán hận thì cũng chẳng trách được, vậy mà ông lại không làm thế, chứng tỏ ông là một người rất lý trí.

Chính vì quý mến nhân cách đó, cậu mới muốn ít nhất thực hiện được mong muốn của ông.

Nếu không xác minh được tung tích của Felt, cậu sẽ không thể đền đáp được gì cho ông cả.

Theo lời chỉ dẫn của ông già Rom, dù tốn chút thời gian đi đường vòng nhưng họ sẽ ra được đường lớn an toàn. Với thân phận dĩ nhiên phải từ chối đụng độ lần hai với đám côn đồ, ngoại trừ những màn đối đáp vô bổ với thiếu nữ đi cùng, cậu chẳng có gì để phàn nàn.

「—Vừa nghĩ linh tinh thì cuối cùng cũng thấy lối ra.」

Thoát khỏi con hẻm ngoằn ngoèo, phía bên kia bóng tối cuối cùng cũng hiện ra con đường ngập tràn ánh nắng rực rỡ. Nhìn dòng người qua lại không ngớt, có vẻ họ sắp bước ra phố buôn bán hoặc một nơi sầm uất tương tự.

Cuối cùng quãng thời gian tra tấn này cũng kết thúc, Subaru quay lại nói với thiếu nữ:

「Ra đến ngoài kia rồi thì tôi và cô là người dưng nước lã nhé. Tôi phải đi tìm người bạn đồng hành dễ thương của tôi, và tôi cũng muốn tránh dính líu thêm với cô để khỏi rước họa vào thân. Cô cũng lo mà để cho người đi cùng tìm thấy đi, đừng có chạy lung tung nữa, chắc người ta đang tìm cô đỏ mắt đấy.」

Chấp nhận bị chửi là bạc tình, máu lạnh, Subaru phũ phàng đẩy cô gái ra xa. Từ nãy đến giờ cậu toàn bị cô ta nắm thóp, nên đây cũng là một cách trả đũa, nhưng hơn hết, cậu phán đoán rằng nếu không nói thẳng toẹt ra như vậy thì ý định của cậu sẽ không truyền tải được đến thiếu nữ trước mặt.

Có lẽ vì Subaru đã tuyên bố thẳng thừng như vậy, thiếu nữ dường như cũng không hiểu theo hướng có lợi cho mình nữa. Tuy nhiên, cô vẫn không quên nở nụ cười ngạo nghễ:

「Chuyện ngươi và ta không liên quan đến nhau, không cần ngươi nói ta cũng biết. Ngươi rốt cuộc cũng chỉ là một trong vô số bàn đạp của ta mà thôi. Bận tâm đến hòn đá ven đường là điều thừa thãi đối với ta - kẻ được cả thế giới sủng ái. —Ta cũng chẳng hề để tâm đâu.」

Khoanh tay làm nổi bật bộ ngực đầy đặn, cô liếc nhìn Subaru bằng khóe mắt.

Cử chỉ đó thấp thoáng những cảm xúc trái ngược với lời nói, đến mức ngay cả kẻ chậm tiêu về tâm lý con người như Subaru cũng dễ dàng nhận ra.

「Kiêu ngạo thế mà cũng sợ bị ghét hả! Cô phiền phức thật đấy!」

「Ta được vạn vật trong vũ trụ yêu thương là chân lý của thế gian này. Đi ngược lại điều đó tức là đi ngược lại chân lý. Ta còn đang ngạc nhiên trước sự thiếu thường thức của ngươi đây.」

「Tôi cũng tự tin về độ thiếu thường thức của mình lắm nhưng vẫn thua xa cô nhé!」

Bầu không khí căng thẳng trước đó đã bay biến đâu mất, Subaru lớn tiếng "phản pháo".

Giá mà cô ta cứ giữ thái độ đáng ghét rồi chia tay thì cậu đã có thể quên sạch sành sanh mà không vương vấn gì, đằng này lại giở cái thái độ đó ra. Ngoại hình thì chắc chắn là mỹ thiếu nữ rồi, nên khi cô ta để lộ ra cái nét "không thể ghét nổi" đó, Subaru cũng chẳng biết đối phó sao cho phải.

Cái tôi thì to đùng, mở mồm ra là không nể nang cảm xúc người khác, thế mà lại sợ bị người khác ghét.

—Cứ như thể đang nhìn thấy hình bóng ai đó, khiến trong lòng cậu ngứa ngáy không chịu được.

「À, rồi rồi, biết rồi biết rồi. Không ghét, không ghét đâu.」

Chẳng hiểu sao lại bị mất hết nhuệ khí, Subaru cười khổ trả lời cô. Thấy vậy, thiếu nữ cau mày vẻ không hài lòng, rào trước "Gì chứ" rồi nói:

「Ta được yêu thương là chuyện đương nhiên. Ngươi đừng có nói những điều hiển nhiên như vậy.」

「A, vâng vâng đúng rồi ạ. Vì tâm hồn đằng ấy là em bé mà lị, nên được mọi người yêu thương như em bé là chuyện đương nhiên nhỉ. Ababababa—」

Khuôn mặt làm trò dốc hết sức bình sinh này là tuyệt kỹ nổi tiếng trong giới trẻ con hàng xóm. Kể từ đó, mỗi lần gặp mấy bà mẹ bỉm sữa hàng xóm là họ lại cười bò. Dù lúc đó cậu đâu có làm mặt xấu, nên cảm thấy trống rỗng vô cùng.

Một cách tiếp cận là hai mặt của ký ức đau thương đó. Cậu tin chắc phen này sẽ được tán thưởng nhiệt liệt, nhưng phản ứng của thiếu nữ quan trọng nhất lại là:

「Hừm, ta sẽ rủ lòng thương hại ngươi một chút vậy.」

Chẳng những không cười, cô còn thở dài, đưa ngón tay lên trán, nhắm mắt và lắc đầu. Cô không thèm nhìn Subaru đang cứng đờ với khuôn mặt làm trò:

「Dù là cố ý hay vô thức, việc cư xử như vậy đã ăn sâu vào máu ngươi rồi nhỉ. Đó không thể coi là ưu điểm của ngươi được. Chỉ là cái vỏ bọc mỏng manh để che giấu sự yếu đuối thôi. Nhìn chướng mắt thật. Cả cái bản mặt đó nữa.」

「Nửa đầu thì nói mấy câu nghe có vẻ triết lý, nửa sau thì tranh thủ chửi xéo nhan sắc người ta hả...!?」

「Nếu ngươi cứ khăng khăng giữ cái đó thì cũng chẳng liên quan gì đến ta.」

Thiếu nữ kết thúc câu chuyện như vậy và không đả động gì đến thái độ của Subaru sau đó nữa.

Mất đi cơ hội để đưa khuôn mặt trở lại bình thường, Subaru vẫn giữ nguyên biểu cảm méo mó, nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu lời cô nói.

Subaru không thực sự hiểu cô ta muốn nói gì.

Đúng như thái độ và hành động đã thể hiện, thiếu nữ này thiếu sự tinh tế để khiến người khác hiểu được lời nói của mình.

Dù có gặng hỏi sâu hơn chắc cũng chẳng nhận được câu trả lời rõ ràng. Nghĩ vậy, Subaru từ bỏ việc nói thêm lời nào với cô gái.

Hoặc có lẽ bằng cách quy chụp cô là một tồn tại không thể thấu hiểu, Subaru đã trốn tránh việc đối diện với những lời nói đó ngay tại đây.

Tuy nhiên, riêng trong tình huống này, dù Subaru có phản ứng thế nào thì cũng chẳng thể nhận được câu trả lời nào hơn nữa.

Bởi vì—

「—Cuối cùng cũng tìm thấy rồi.」

Ngay khoảnh khắc bước ra đường lớn, một giọng nói chào đón hai người vang lên.

Khác với bóng tối trong con hẻm, ánh nắng gay gắt chiếu rọi xuống đường lớn. Đột ngột bước từ bóng tối ra nơi chói chang, mắt bị ánh nắng làm lóa đi, Subaru nheo mắt lại.

Như thể đang gánh trên lưng thứ ánh sáng rực rỡ đó, một thiếu nữ khoác áo choàng trắng đang nhìn Subaru.

Đôi lông mày thanh tú nhíu lại vẻ vừa mệt mỏi vừa lo lắng, mái tóc bạch kim ẩn trong mũ trùm đầu khẽ đung đưa. Trên khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi nở nụ cười an tâm, và đôi mắt màu thạch anh tím khẽ rung động bởi một cảm xúc khó diễn tả thành lời.

Chỉ cần nhìn thoáng qua vẻ đẹp đượm buồn ấy, cậu cũng hiểu cô đã lo lắng cho sự an nguy của Subaru đến nhường nào.

Một mặt cảm thấy có lỗi vì đã khiến cô lo lắng, mặt khác trái tim đàn ông lại thấy vui sướng vì được quan tâm. Tình yêu đúng là thứ phức tạp bất kể nam hay nữ.

「A, Emili...」

Vừa ra đến đường lớn đã thấy ngay người mình muốn gặp.

Vui mừng vì hội ngộ nhanh hơn mong đợi, khuôn mặt Subaru rạng rỡ hẳn lên, cậu cất tiếng gọi tên cô, nhưng rồi tiếng gọi ấy đột ngột bị cắt ngang bởi một cảm giác sai sai.

Bên cạnh cô gái đang nhìn về phía này và thở phào nhẹ nhõm, có một bóng người đang đứng.

Nhìn tạng người vạm vỡ thì chắc chắn là đàn ông. Trong đầu Subaru lập tức hiện lên bốn chữ 『Bị Cắm Sừng』, và rồi:

「Này này này cái gì thế! Gã đàn ông đó là gì của Emilia-tan hả!」

Cậu lao phăm phăm về phía trước, ngay lập tức chen vào giữa gã đàn ông và Emilia. Vừa lùi lại che chắn cho Emilia sau lưng, vừa chỉ tay trừng mắt—Subaru định chiêm ngưỡng dung nhan của gã đàn ông đáng ghét đó thì cơ mặt cậu cứng đờ lại. Và rồi,

「Ôi chà chà, cô em cô em. Bạn của cô em có vẻ bị lỏng ốc khá nặng đấy, có ổn không vậy.」

Vừa nhún vai, gã đàn ông vừa cất lời thân thiết với Emilia—giọng nói đó nghe hơi ồm ồm, khó nghe một chút.

Cũng phải thôi, bởi vì đầu của gã đang được bao bọc trong một chiếc mũ giáp kín mít màu đen tuyền.

Chiếc mũ giáp che kín toàn bộ khuôn mặt—nếu chỉ có thế thì cũng chưa gọi là trang phục quá nổi bật. Vì đây là Vương đô, nên diện mạo của người đi đường vô cùng đa dạng.

Trong đó, những người mặc giáp trụ hay áo pháp sư cũng được coi là phổ biến. Kỵ sĩ làm nhiệm vụ lính canh cũng xuống phố đầy ra đấy. Nếu chỉ là một bộ giáp toàn thân đi lại nghênh ngang thì Subaru cũng chẳng ngạc nhiên đến mức này.

Thế nhưng, điều khiến Subaru ngẩn người ra trước diện mạo của gã, dĩ nhiên là vì bộ trang phục đó còn kỳ quặc hơn cả việc mặc giáp toàn thân giữa Vương đô.

「Đột nhiên dùng giọng con gái rồi coi người ta là mèo ăn vụng, tôi cũng thấy mới mẻ và phấn khích lắm đấy.」

「Chính ông cũng có gu thời trang vãi chưởng đấy chứ hả!?」

「Cậu cũng ăn nói với bậc cha chú chẳng ra thể thống gì nhỉ. Vì tôi là một ông chú phong trần và dễ tính nên tôi tha cho đấy, chứ gặp người khác là đầu lìa khỏi cổ rồi.」

Đối diện với Subaru đang la hét, gã đàn ông bị chỉ tay vào vui vẻ vỗ vỗ vào gáy mình.

Sự dị hợm đó không chỉ dừng lại ở phần đầu—không, đúng hơn là vì nó chỉ dừng lại ở đó nên mới dị hợm.

Đầu đội mũ giáp kín mít màu đen. Từ cổ trở xuống, thông thường sẽ là bộ giáp cùng màu. Nhưng thực tế, từ cổ trở xuống của gã không phải là giáp, mà là bộ đồ nhẹ làm từ chất liệu rẻ tiền như vải bố.

Trông cũng chẳng giống được dệt từ chất liệu đặc biệt gì, nó thực sự chỉ là bộ đồ nhẹ bình thường. Không chỉ áo mà cả quần cũng cùng một kiểu, thậm chí dưới chân còn đi dép cỏ.

Chẳng thể hiểu nổi ý nghĩa của sự kết hợp này nữa.

Về độ kỳ quặc trong ăn mặc thì bộ đồ thể thao của Subaru cũng thuộc hàng dị biệt ở thế giới này, nhưng trang phục của gã đàn ông trước mặt chắc chắn cũng thuộc hàng hiếm có khó tìm.

Hoặc cũng không loại trừ khả năng đây là tiêu chuẩn của thế giới này, nhưng mà:

「Không có chuyện đó đâu đúng không, Emilia-tan!?」

「Cậu yên tâm đi, Subaru. Tôi cũng ngạc nhiên trước cách ăn mặc của người này y như cậu vậy.」

「Đúng đúng, cô ấy ngạc nhiên lắm luôn, dễ thương ghê. Sau đó cô ấy còn bảo sẽ đi cùng tôi để tìm người lạc, làm tôi mới là người bất ngờ đây này.」

Cười khà khà, gã đàn ông thản nhiên tiết lộ chuyện lúc gặp Emilia.

Nghe vậy, Subaru nhìn Emilia với ánh mắt trách móc:

「Sự tốt bụng của Emilia-tan là siêu ưu điểm, nhưng cũng phải biết chọn đối tượng chứ. Em có biết tại sao nấm độc lại có màu sắc sặc sỡ không? Đó là để báo cho xung quanh biết 'Tao có độc đấy, nguy hiểm đấy, ăn vào là chết đấy' để phòng ngừa thiệt hại từ trước đấy?」

「Ôi chà chà, nghe cậu nói thế tôi chẳng nghĩ ra cách hiểu nào khác ngoài việc tôi trông giống một kẻ nguy hiểm cả, quá đáng thế?」

「Kẻ trông khả nghi ngay từ vẻ bề ngoài như ông, nếu ở quê hương nơi chế độ bảo vệ trẻ em cực kỳ phát triển của tôi là bị báo công an ngay lập tức đấy. Trường tiểu học gần đó sẽ mở buổi họp toàn trường khẩn cấp luôn.」

Thậm chí có khi chỉ đi bộ giữa ban ngày ban mặt cũng bị bêu tên trên bảng tin khu phố.

Ý thức phòng vệ thái quá đó, cảm giác như cũng chẳng giúp ích được gì mấy cho bọn trẻ, không biết có phải là định kiến của Subaru không nữa.

Đi đến những cảm nghĩ vô thưởng vô phạt như vậy, Subaru quay lại phía Emilia:

「Tóm lại, tôi vẫn thường bảo Emilia-tan là phải cẩn thận với xe cộ và đàn ông còn gì? Đặc biệt đàn ông là sói, nên không được cười cười không phòng bị như thế... Em giận hả?」

「Tôi chỉ đang nghĩ là, nghe những gì Subaru nói với tôi, không biết Subaru có nhớ những gì tôi đã nói không nữa. Ừ thì, không có ý gì đâu nhé.」

Chọc đúng ổ kiến lửa rồi, Subaru hối hận vì lỡ lời muốn ôm mặt khóc.

Nhưng may thay, màn thuyết giáo tại trận đó đã bị gián đoạn. Người cắt ngang không phải là ba người đang tham gia cuộc trò chuyện, mà là:

「Hừm, biết đợi sẵn ở nơi ta sẽ đi qua, cũng chu đáo đấy chứ, Al.」

「...Thú thật thì tôi không phủ nhận cảm giác đây chỉ là ăn may tình cờ thôi, nhưng nói thế lại làm phật ý Công chúa thì phiền lắm nên tôi gật đầu vậy. Ờ, đúng thế đấy!」

Bước lên phía trước, trước thiếu nữ vừa buông lời cao ngạo, gã đàn ông—người được gọi là Al—cười lớn. Sau đó, gã dùng bàn tay xoa rối mái tóc của thiếu nữ tóc cam một cách thô bạo, rồi kéo cô về phía mình:

「Đúng là sự trùng hợp kỳ lạ, người mà cô em đây đang tìm và người mà tôi đang tìm lại đi cùng nhau. Chắc là cũng có cái duyên gì đó đây.」

「Tôi tin rằng chỉ có sợi tơ hồng giữa tôi và Emilia-tan được thu lại thôi, chứ giữa hai cặp đôi này chẳng có cái duyên nợ gì sất!」

「Thằng này mồm mép gớm nhỉ.」

Cất tiếng cười ồm ồm trước câu trả lời của Subaru, Al phẩy phẩy bàn tay vừa xoa đầu thiếu nữ. Từ nãy đến giờ, mọi hành động của gã chỉ được thể hiện qua chuyển động của tay phải.

Đó cũng là điều đương nhiên. Bởi vì người đàn ông trước mặt không hề có cánh tay trái.

Độc thủ cộng với mũ giáp đen tuyền, và bộ trang phục nhẹ nhàng không ăn nhập với vẻ ngoài uy áp đó.

Từ giọng điệu và vẻ ngoài (trừ khuôn mặt), có thể đoán gã lớn hơn cậu cả một con giáp. Tuy nhiên, sở dĩ không tạo cảm giác bề trên là do thái độ cũng cợt nhả y như trang phục vậy.

Nói khéo thì là dễ gần. Nói thô thì là người lớn mà không đứng đắn.

「Mà khoan, người đi cùng nhỏ đó là ông hả! Cái mô típ mỹ thiếu nữ thanh thuần hiền thục bị xoay như chong chóng và luôn gặp rắc rối đâu rồi!?」

「Đời không như mơ đâu, chịu khó chấp nhận ông chú này đi. —Cô em?」

Trước sự bất mãn không giấu giếm của Subaru vì diễn biến khác với dự đoán, gã đàn ông hào sảng bỏ qua rồi quay sang hỏi Emilia với vẻ nghi hoặc.

Nhờ thái độ của gã, Subaru cũng chậm chạp nhận ra sự thay đổi của Emilia.

Từ nãy đến giờ không tham gia vào cuộc trò chuyện, Emilia im lặng một cách lạ thường.

Cô khẽ túm lấy mép mũ trùm đầu như để che giấu khuôn mặt, cố gắng nấp sau lưng Subaru để chắn tầm nhìn.

Người mà cô đang cố trốn tránh, ở đây chỉ có duy nhất một người. Không cần phải suy luận từ vị trí đứng, chuyện đó cũng có thể nhận ra ngay.

「Gì thế, cứ nhìn chằm chằm vào ta. Biết sắp phải xa nhau nên thấy tiếc nuối dung nhan này sao. Ta đúng là tạo vật tội lỗi của thần linh, nhưng nhìn chằm chằm không nói năng gì là vô lễ đấy.」

「Xin lỗi nhưng nếu để rửa mắt thì bên này cũng toàn cực phẩm rồi. ...Hai bên đều đã tìm thấy người cần tìm, đến lúc giải tán rồi nhỉ.」

Người mà Emilia đang trốn tránh—đáp lại lời thiếu nữ một cách lạnh nhạt, Subaru không hướng về phía cô ta mà quay sang Al.

Không hiểu tại sao, nhưng Emilia đang do dự việc để lộ sự hiện diện của mình hơn nữa tại nơi này. Vậy thì lựa chọn của Subaru là chiều theo ý cô. Và để làm được điều đó, thay vì đàm phán với kẻ có vẻ không hiểu tiếng người, thì nên nói chuyện với kẻ có vẻ dễ nói chuyện hơn.

Không rõ Al có nhận ra ý đồ trong lòng Subaru hay không, nhưng gã không nói gì phủ nhận lời đề nghị của cậu:

「Mà, thế cũng được. Đi cùng Công chúa mệt mỏi thế nào tôi hiểu rõ mà.」

「...Tôi đồng cảm với ông không ít đâu. Thật đấy, nghiêm túc luôn.」

「Dùng sự bao dung của người lớn để đối đáp khéo léo thì cũng không mệt lắm đâu. Đòi hỏi điều đó ở đám nhóc ranh đồng trang lứa thì hơi quá sức nên tôi không đòi hỏi đâu.」

Nhún vai trước lời nói khá chân thành của Subaru, Al hạ mắt nhìn xuống thiếu nữ. Dù không thể thấy đôi mắt bên trong mũ giáp, nhưng bầu không khí đó gần giống với một người cha đang trông chừng cô con gái rượu.

Chắc mối quan hệ của họ cũng không tệ, cậu lờ mờ cảm thấy vậy.

「Thế, bọn tôi đi hướng này... còn đằng ấy?」

「Vậy thì bọn ta cũng đi hướng này.」

「...Thế thì bọn tôi đi hướng ngược lại.」

「Vậy thì bọn ta cũng đi hướng ngược lại...」

「Phiền phức quá đấy, cô kết tôi rồi hả!? Dễ dãi quá vậy!?」

「Chỉ là đùa chút thôi, ồn ào quá. Đàn ông nhạt nhẽo thì chết cũng nhạt nhẽo đấy.」

Tuyên bố một câu chán chường đến tận phút cuối, thiếu nữ dẫn theo người tùy tùng hiên ngang bước đi. Bóng lưng ấy không chút do dự, việc bị cắt đứt cái rụp dù chính mình mong muốn khiến cậu thấy không vui chút nào.

Thế nên, Subaru gửi gắm đòn trả đũa cuối cùng tới thiếu nữ đang rời đi:

「Này, nhận lấy đi, cô nàng hống hách.」

「Ngươi dám dùng cái giọng đó nói chuyện với ta sao? Ta sẽ sai Al lấy cái đầu đó...」

Thiếu nữ vừa thốt ra những lời sặc mùi nguy hiểm ấy chợt quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực khẽ mở to.

Thứ đang vẽ nên một đường parabol bay tới trước mắt cô là quả táo Ringa do Subaru vụng về ném sang. Hai quả Ringa bay theo quỹ đạo nhẹ nhàng, nhắm thẳng vào thiếu nữ rồi nằm gọn lỏn trong tay cô.

Thấy cô đã bắt dính, Subaru cười nói:

「Cho cô đấy, Ringa kết nối tình bạn. Lần sau có gặp người lớn xấu xa nào treo Ringa làm mồi nhử thì cấm có được lon ton đi theo đâu đấy nhé.」

「Ta đâu có vì cái lý do ngớ ngẩn như mấy đứa trẻ ranh đó mà đứng ở trong con hẻm này.」

「Trong lòng tôi, vị trí của cô đã được đóng đinh cố định rồi. Sao cũng được, cứ nhận lấy đi.」

Áp đặt lý lẽ một cách thô bạo để dúi Ringa cho đối phương, Subaru kéo tay Emilia quay lưng lại với họ. Ngay trước khi bước đi, cậu chợt hối hận, nghĩ rằng giá như lúc nãy cứ thế ôm vai Emilia luôn thì có khi cũng không bị từ chối. Hối hận là thế, nhưng cậu đành tự thuyết phục bản thân hãy hài lòng với việc được nắm tay lúc này.

Về phía hai người đang rảo bước rời đi, từ bên kia đường vọng lại một tiếng gọi với theo:

「—Cô em ơi, cảm ơn vì đã giúp tôi tìm đồ nha!」

Giọng nói ồm ồm nhưng chứa đựng lòng biết ơn ấy đã vang đến tai họ.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

Chia tay với thiếu nữ kiêu ngạo và gã hộ vệ có vẻ ngoài lệch tông, Subaru dừng lại sau khi đi bộ được một đoạn.

「Này, Emilia-tan. Mấy người đó đi khuất rồi, giờ mình nói chuyện được chưa?」

Vừa quan sát xung quanh, Subaru vừa bắt chuyện với Emilia, người cũng đang dừng bước. Cô vẫn giữ im lặng suốt từ nãy đến giờ, lại còn kéo mũ trùm đầu xuống thấp nên ngay cả Subaru cũng không thấy được biểu cảm của cô.

Subaru lo lắng không biết mình có lỡ lời gì trong lúc nói chuyện với thiếu nữ ban nãy làm cô phật ý hay không. Đáp lại sự lo lắng đó:

「...À ừm, xin lỗi cậu, Subaru. Tôi hơi... thẫn thờ một chút.」

Emilia chớp mắt như vừa sực tỉnh, khẽ lầm bầm trả lời.

Subaru thở phào nhẹ nhõm vì cô chịu mở lời. Cậu giấu nhẹm sự an tâm đó vào trong lòng và bắt đầu giở thói cợt nhả:

「Nếu là trước mặt tôi thì em cứ thẫn thờ bao lâu cũng được mà? Trong lúc đó, cơ hội để tôi làm mấy chuyện không thể nói bằng lời này nọ với Emilia-tan cũng sẽ nảy sinh nữa.」

「Không thể nói... bằng lời?」

Trước những ngón tay đang cử động ngo ngoe của Subaru, đôi mắt màu tím biếc của Emilia chợt gợn sóng. Thấy sự dao động trong đôi mắt to tròn ấy, Subaru nghiêng đầu:

「Đúng thế, những chuyện khó mà diễn tả bằng bút mực. Nhưng rồi Emilia-tan cũng sẽ bị mê hoặc bởi chuyển động của Ngón Tay Vàng này, chẳng mấy chốc sẽ trở thành cái cơ thể không thể sống thiếu tôi... Ơ kìa, sao tự nhiên thấy tóc gáy đóng băng thế này, chắc là tưởng tượng thôi nhỉ!?」

『Chắc không phải tưởng tượng đâu ha.』

Cảm giác ớn lạnh vật lý từ luồng khí hàn nhàn nhạt lướt qua gáy Subaru. Cùng lúc đó, vang lên trong đầu cậu là giọng nói thần giao cách cảm cưỡng chế mà cậu vừa được trải nghiệm cách đây một tiếng đồng hồ.

Cảm nhận được cơn giận thầm lặng của con mèo nhỏ màu xám vô hình - người bảo hộ của Emilia, Subaru toát mồ hôi lạnh, tay chân múa may loạn xạ:

「Nói là nói thế thôi. Chỗ này tôi cũng là đấng nam nhi đại trượng phu Nhật Bản đàng hoàng, sẽ không làm mấy chuyện vô đạo đức mà không có sự đồng thuận đâu. Đầu tiên là phải ở trong phòng Suite ngắm cảnh đêm, đôi bên thổ lộ tình cảm rõ ràng rồi mới tiến tới, nhỉ, nhỉ!」

Trước phát ngôn sặc mùi thiếu nữ của Subaru, có tiếng thở dài của ai đó vô hình vang lên.

Có vẻ như đã thoát được màn trừng phạt, Subaru trút bỏ gánh nặng, thở phào một hơi khác hẳn lúc nãy. Đối diện với Subaru như thế, Emilia mím nhẹ môi:

「Subaru. —Cô bé lúc nãy là...」

「Hả, gì cơ, gì cơ, Emilia-tan ghen đấy à? Cái diễn biến kiểu hờn dỗi ghen tuông này là sao? Thiệt luôn hả, sau hai tuần gian khổ — cuối cùng nỗ lực của tôi cũng đơm hoa kết trái...」

「—Subaru.」

Subaru cắt ngang lời Emilia để nói ra vọng tưởng của mình. Nhưng Emilia lại cắt ngang lời Subaru, gọi tên cậu bằng giọng điệu mạnh mẽ.

Biểu cảm của cô vô cùng nghiêm túc, ánh nhìn màu tím biếc chứa đựng cả khí phách khiến ngay cả Subaru cũng cảm thấy sự bất thường mà ngừng đùa cợt.

「Ơ, ơ kìa? Emilia-tan, sao tự nhiên làm mặt nghiêm trọng thế...」

「Làm ơn đừng có đùa nữa. Subaru, tại sao cậu và cô bé đó...」

Emilia đang cố truy vấn Subaru về điều gì đó. Dù dao động trước sự đòi hỏi này của cô, cậu vẫn phải đưa ra một câu trả lời thỏa đáng.

—Thế nhưng, suy nghĩ chân thành hiếm hoi đó của Subaru đã bị...

「Cuối cùng cũng tìm thấy mày! Dám làm bọn tao tốn bao công sức!」

Bị một tiếng gầm thô bạo, hung dữ như ghi đè lên cuộc đối thoại của hai người xóa sạch.

Giật mình, Subaru ngẩng lên nhìn quanh và kinh ngạc.

Con đường ban nãy tuy vắng nhưng vẫn có người qua lại, giờ đây đã bị bao vây bởi những gã đàn ông có vẻ ngoài bặm trợn.

Đứng đầu bọn chúng là tên Ton trong bộ ba Tonchinkan mà Subaru nhớ rất rõ. Chin và Kan không thấy đâu, nhưng hắn đang đứng nhìn xuống Subaru và Emilia với vẻ mặt cười cợt:

「Lúc nãy mày dám coi thường bọn tao quá nhỉ. Để đáp lễ vụ đó, tao đã lùng sục khắp nơi tìm mày và con nhỏ kia đấy.」

「...Chỉ vì trả đũa vụ cãi nhau cỏn con mà gọi cả hội bạn đến, tao thất vọng về cái nhân cách vặn vẹo của mày quá đấy. Tao đã tin... tao đã luôn tin rằng mày là thằng đàn ông dù có bị coi thường, dù có cay cú đến đâu thì cũng tự mình chùi đít mình. Tự mình giải quyết ân oán. Vậy mà...!」

「Đừng có nói mấy câu nghe nhói lòng thế chứ! Mày thì biết cái quái gì về tao!」

Vừa nghe gã đàn ông văng nước bọt chửi bới, Subaru vừa lặng lẽ quan sát xung quanh.

Số lượng đàn ông đứng chặn hai đầu con đường ước chừng mười lăm, mười sáu tên. Tất cả đều cầm những hung khí không quá lộ liễu — như gậy ngắn hay dao, có lẽ chúng đã giải tán người dân xung quanh trót lọt rồi. Không thấy bóng dáng thường dân nào có vẻ sẽ bị vạ lây.

Có thể ai đó đã báo tin, hoặc lính canh nhận ra sự bất thường sẽ sớm chạy tới, nhưng việc trông chờ một anh hùng xuất hiện đúng lúc như Reinhardt có kịp hay không thì thực sự là một canh bạc.

Chạy trốn thì khó, mà chờ ai đó đến cứu cũng không thực tế.

Do đó, phương sách hữu hiệu nhất để vượt qua tình huống này là:

「Tuy nói ra thì hơi nhục, nhưng dựa dẫm vào Emilia-tan và Puck là thượng sách theo ý tôi...!」

『Đúng là nghe nhục thật, nhưng ta thấy cái điểm thừa nhận sự bất lực của bản thân không chút do dự đó cũng không tệ đâu.』

Nghe thấy sự "nhờ vả người khác" đầy sảng khoái của Subaru, Puck lên tiếng tán thưởng.

Subaru gật đầu đầy vẻ cường điệu trước câu nói chẳng biết là khen hay mỉa mai đó, rồi nhảy ra đứng chắn trước mặt Emilia:

「Tóm lại, vì thế nên tao cảnh báo trước cho bọn mày. Nói cho mà biết, lao vào thì kẻ hối hận là bọn mày đấy nhé?」

「Mày không nhìn thấy số lượng này à? Tao hiểu mày muốn ra vẻ ngầu trước mặt gái, nhưng kẻ phải nếm mùi đau khổ và khóc lóc sẽ là mày đấy, thằng ranh con.」

「Đừng có cầm đèn chạy trước ô tô. Người dần bọn mày ra bã không phải là tao, mà là cô em xinh đẹp sau lưng tao đây này, lêu lêu!」

「Thằng chó, ít nhất mày cũng phải ra vẻ ngầu lòi trước mặt gái chút đi chứ!?」

Mặc kệ Ton đang gào lên giận dữ, Subaru quay lại nhìn Emilia với vẻ "Nào", rồi chỉ tay về phía đám đàn ông đang bao vây:

「Đã quyết định dựa dẫm là tôi giao phó hết đấy. Thế nên là Emilia-tan. Cô cứ, kiểu như, xử lý nhẹ nhàng nhanh gọn lẹ giùm tôi cái. Hay là biến hết bọn chúng thành tượng tuyết rồi tổ chức Lễ hội Tuyết Lugnica luôn đi.」

『Ta vừa lướt qua đầu óc cậu thì thấy cậu đang nói mấy thứ đáng sợ lắm đấy... Nhưng mà, có vẻ không cần thiết nữa rồi.』

Puck lầm bầm với Subaru, kẻ đang định đặt tên cho con đường đầy tượng băng là "Eternal Force Blizzard Street".

Ngay khi Subaru vừa thốt lên "Hử?" trước lời của Puck, thì...

「—Lần theo mùi của Subaru-kun đến đây, thì thấy cái gì ồn ào thế này ạ?」

Từ trên cao, một cô hầu gái tóc xanh vừa thốt ra câu thoại nghe có mùi Yandere, vừa rơi xuống gần như cùng lúc.

Rem xoay dọc người trên không trung rồi tiếp đất, tay giữ vạt váy cùng với hiệu ứng âm thanh như tiếng nổ — cô phẩy tay xua đi bụi đất, hứng trọn mọi ánh nhìn từ xung quanh, và nói:

「Vậy, Subaru-kun. Anh có điều gì muốn nói với Rem không?」

「Rem đúng là siêu hầu gái gãi đúng chỗ ngứa của anh! Anh lại đổ em đứ đừ rồi!」

「Được khen như thế làm em bối rối quá.」

Giữa đám côn đồ đang hoang mang vì sự xuất hiện đột ngột của Rem, màn đối đáp giữa Subaru và Rem vẫn diễn ra như thường lệ.

Rem đỏ mặt quằn quại trước sự tán thưởng của Subaru. Nổi gân xanh trước cuộc hội thoại của hai người, kẻ đầu tiên hành động là Ton.

Rem đang đứng chắn giữa Subaru và Ton. Gã đàn ông bặm trợn túm lấy vai Rem theo bản năng giận dữ:

「Này, con hầu gái không biết nhìn bầu không khí kia. Bọn tao có chuyện với lũ ranh con đằng—」

Câu dọa dẫm mà hắn cố tình gằn giọng hết mức ấy, chưa kịp nói hết đã tan biến vào cõi mộng.

Ton bị Rem túm lấy cổ áo, quật thẳng đầu xuống đất. Cơ thể hắn chổng ngược trên mặt đất rồi từ từ đổ nghiêng sang một bên, mắt trợn ngược, bất động hoàn toàn.

Chắc là, có lẽ, hy vọng là chưa chết đâu.

「Rem nhận định đây là những kẻ đe dọa đến sự an toàn của Subaru-kun và Emilia-sama.」

Với giọng nói trầm thấp, Rem chuyển sang trạng thái vô cảm của chế độ làm việc.

Dù vậy, việc cô đặt tên Subaru lên trước cũng cho thấy thứ tự ưu tiên trong lòng cô vẫn chưa được sắp xếp ổn thỏa lắm.

Cảm nhận được điều đó, Subaru thầm thương cảm cho đám côn đồ đang rõ ràng khiếp sợ. Cậu chắp tay trong lòng, ban cho chúng chút ân huệ cuối cùng:

「Rem.」

「Vâng.」

「Không được giết đâu đấy nhé?」

「Vâng, vậy em sẽ giết ba phần tư thôi ạ.」

Sau khi mức độ thương tật "bảy phần rưỡi sống chết" được ấn định, Rem từ từ chuyển động.

Có kẻ liều mạng lao vào cô. Có kẻ quay lưng định bỏ chạy. Có kẻ sợ hãi ngồi thụp xuống chẳng hiểu chuyện gì.

—Đối với tất cả bọn chúng, sự trừng phạt của cô giáng xuống bình đẳng như nhau.

「Uầy, ghê thật.」

Nhìn cảnh người ta bay vèo vèo trên không trung một cách nhẹ nhàng, Subaru há hốc mồm thốt lên.

Đầu óc cậu hoàn toàn hướng về kết cục của vụ náo loạn trước mắt, giữ một sự bình thản như thể đã tách biệt khỏi sự ồn ào, nên cậu không hề nhận ra trong đôi mắt tím biếc đang nhìn mình chằm chằm kia...

「—Subaru.」

Lời thì thầm như van nài ấy, cậu không hề nhận ra dù chỉ một chút.

※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

Trong khi đó, rắc rối cũng đang lan rộng về phía thiếu nữ và Al, những người vừa chia tay nhóm Subaru.

Đi ngược hướng với nhóm Subaru được một lúc, họ bị tập kích ở nơi vắng vẻ với thủ đoạn y hệt. Bên này có hai tên mà Subaru đặt tên là Chin và Kan, tính cả hai tên đó thì số lượng bên này còn đông hơn một chút.

So với nhóm Subaru, có lẽ vẻ ngoài sang trọng của thiếu nữ đã thu hút sự chú ý của bọn chúng hơn. Hoặc đơn giản là cơn giận của đám côn đồ tập trung vào đây nhiều hơn.

「Thế nên là, bọn tao sẽ cho mày nếm mùi đau đớn một chút. Một chút, ừ một chút thôi.」

Cười với giọng điệu hạ lưu, tên Chin nhìn ngắm cơ thể thiếu nữ bằng ánh mắt dâm dục.

Trong mắt những gã đàn ông vây quanh cũng chứa đựng ánh sáng đê tiện tương tự, chẳng cần nói ra cũng biết rõ chúng định làm gì sau khi bắt được cô.

Và thiếu nữ, người đang hứng chịu những ánh nhìn thèm khát đó, thì:

「...Hừm, chua chua ngọt ngọt. Quả nhiên bên trong cũng đúng là Ringa. Vậy là loại bỏ được giả thuyết tên hề ban nãy sơn đỏ quả trái cây để đùa giỡn rồi. Ngạc nhiên thật, thì ra Ringa có màu đỏ sao.」

「A lô a lô, Công chúa ơi, nhìn vào thực tế chút đi?」

Thiếu nữ dùng dao găm cắt nhỏ quả Ringa trên tay rồi đưa lên miệng, chẳng thèm để đám đàn ông vào mắt. Nhận ra điều đó, đám côn đồ càng thêm phẫn nộ, Al lên tiếng như thể nói thay cho cảm xúc của bọn chúng.

Đúng rồi nói hay lắm, trong lúc tâm tư của đám đàn ông đồng lòng như vậy, thiếu nữ ngước mắt nhìn Al đang bắt chuyện với mình:

「Muốn nói gì thì nói cho rõ ràng. Ta ghét sự vòng vo.」

「Thế thì tôi nói toẹt ra nhé. —Có hai quả Ringa, chẳng phải một quả là của tôi sao?」

「Hả, vớ vẩn. Nghe cho rõ đây? Hai quả Ringa tên hề đó ném đều do ta bắt được. Vậy nên cả hai đều là của ta.」

「Có hai quả thì chia cho hai người, suy nghĩ theo thường thức đi chứ.」

Thở dài mệt mỏi, Al nhún vai như tìm kiếm sự đồng tình từ đám đàn ông xung quanh.

Nhưng đương nhiên bọn chúng chẳng đời nào đáp lại Al, kẻ vừa có phát ngôn phản bội lại kỳ vọng của chúng.

「Ô kìa ô kìa, sát khí đằng đằng thế kia. Cả lũ đực rựa tụ tập lại mà không chấp nhận nổi một câu đùa hóm hỉnh sao, hẹp hòi thế.」

「Ta không có nói đùa. Không cho Ringa. Cả hai đều là của ta.」

Trước sự cứng đầu của thiếu nữ, Al toát ra vẻ cười khổ từ phía sau chiếc mũ giáp.

Trước màn đối đáp đó, túi khôn nhẫn nhịn của đám côn đồ cuối cùng cũng đứt tung.

Với sát ý rõ rệt, từng tên cầm vũ khí bắt đầu thu hẹp vòng vây. Có vẻ chúng cũng nhận ra sự bất thường trong vẻ ngoài của Al, nhưng khi cân nhắc đến cơ thể gầy gò từ cổ trở xuống và sự thật là hắn chỉ có một tay, chúng phán đoán rằng nếu cả bọn cùng xông lên thì hắn không phải là đối thủ.

Đội hình có vẻ quen thuộc với việc dùng số đông đè bẹp cá nhân. Vừa thở dài khen ngợi chuyển động đó pha chút mỉa mai, Al vừa quay đầu về phía thiếu nữ:

「Vậy, thưa Công chúa. Thế giới mong muốn chúng ta làm gì đây?」

「Lựa chọn của ta tức là lựa chọn của thế giới. Biết điều đấy, Al.」

「Cũng tàm tạm thôi.」

Gật đầu hài lòng trước câu trả lời của Al, thiếu nữ lại cắn một miếng Ringa, gò má giãn ra vì vị chua ngọt, khắc lên khuôn mặt đáng yêu một nụ cười thiên thần.

Và rồi:

「Ta hiện tại tâm trạng đang tốt. —Cho nên, đừng giết chúng là được.」

Với sự ngây thơ của một thiên thần đang vặt cánh côn trùng, cô ra lệnh như một lẽ đương nhiên.

Nghe vậy, Al quay lại đối mặt với đám đàn ông. Tay hắn vòng ra sau lưng, nắm lấy chuôi thanh đại kiếm bản rộng được đeo nằm ngang.

Tiếng kim loại vang lên chậm rãi khi thanh kiếm được rút ra khỏi vỏ.

Lấy âm thanh đó làm nhạc nền:

「—Tuân lệnh, Công chúa.」

Một nụ cười khát máu, dữ dội và sắc nét nở rộ bên trong chiếc mũ giáp đen tuyền.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!