Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay...
Huân Lân (醺麟) Huân Lân- Liên Quan Đến Tác Phẩm
- Quyển I: Bão Ngầm Trỗi Dậy (Hoàn Thành)
- Chương 01 - Xuyên không rồi
- Chương 02 - Cội nguồn của mọi tội ác
- Chương 03 - Bị mua rồi...
- Chương 04 - Lần đầu trò chuyện
- Chương 05 - Khởi đầu mới
- Chương 06 - Ma Pháp
- Chương 07 - Hệ thống?
- Chương 08 - Năng lực hệ thống
- Chương 09 - Hầu Gái Phynia
- Chương 10 - Nữ thần khế ước
- Chương 11 - Học Viện Đế Quốc
- Chương 12 - Ta, Phynia, thiên tài ma pháp!
- Chương 13 - Pháp Thuật Đại Đạo
- Chương 14 - Hoàng Đế Ursel
- Chương 15 - Học sinh xuất sắc
- Chương 16 - Chị gái đại nhân
- Chương 17 - Ella Hiếu Chiến
- Chương 18 - Đoàn Kỵ Sĩ Thiên Nga
- Chương 19 - Lịch sử
- Chương 20 - Đoán ra thân phận
- Chương 21 - Ta là dị tộc
- Chương 22 - Quyết liệt tạm thời
- Chương 23 - Điễn Lễ Sắc Phong
- Chương 24 - Chuẩn bị tiệc tối
- Chương 25 - Ella khuyên bảo
- Chương 26 - Mùi thuốc súng trước yến hội
- Chương 27 - Tranh đấu tại yến hội
- Chương 28 - Phynia biện luận
- Chương 29 - Con tim hòa làm một
- Chương 30 - Vũ hội
- Chương 31 - Các thiếu nữ bị ngược đãi
- Chương 32 - Xuất phát, Rusatinia
- Chương 33 - Trên hành trình
- Chương 34 - Trên hành trình (2)
- Chương 35 - Quý cô mèo đen
- Chương 36 - Quý cô mèo đen (2)
- Chương 37 - Ủy thác đầu tiên tại công hội mạo hiểu giả
- Chương 38 - Bé gái bị đóng băng
- Chương 39 - Kế hoạch dụ dỗ
- Chương 40 - Học trò mới
- Chương 41 - Camilla ghi chép kiến thức
- Chương 42 - Camilla ghi chép kiến thức (2)
- Chương 43 - Camilla ghi chép kiến thức (3)
- Chương 44 - Quý tộc, quan viên, quân đội, giám mục
- Chương 45 - Tể Tướng tiểu thư
- Chương 46 - Quý tộc, quan viên, quân đội, giám mục (2)
- Chương 47 - Quý tộc, quan viên, quân đội, giám mục (3)
- Chương 48 - Pháo đài diều hâu
- Chương 49 - Hét lớn một tiếng rồi xong pha
- Chương 50 - Kế hoạch sản nghiệp của Rusatinia
- Chương 51 - Kế hoạch sản nghiệp của Rusatinia (2)
- Chương 52 - Kế hoạch sản nghiệp của Rusatinia (3)
- Chương 53 - Băng Sương Camilla
- Chương 54 - Nha lang
- Chương 55 - Quả trứng
- Chương 56 - Liliana
- Chương 57 - Giáo hội Mì Spaghetti Bay
- Chương 58 - Nhà máy Công nghiệp Nặng Lambeau
- Chương 59 - Cừu hận
- Chương 60 - Trước xây dựng (1)
- Chương 61 - Trước xây dựng (2)
- Chương 62 - Thoth triệu kiến
- Chương 63 - Nghi Thức
- Chương 64 - Tương lai
- Chương 65 - Thường ngày (1)
- Chương 66 - Thường ngày (2)
- Chương 67 - Thường ngày (3)
- Chương 68 - Thường ngày (4)
- Chương 69 - Thường ngày (5)
- Chương 70 - Thường ngày (6)
- Chương 71 - Yarronves
- Chương 72 - Đột phá
- Chương 73 - Cự long
- Chương 74 - Tuyết thiên
- Chương 75 - Cải cách quân chế (1)
- Chương 76 - Cải cách quân chế (2)
- Chương 77 - Cải cách quân chế (3)
- Chương 78 - Dược tề cùng mưu đồ bí mật
- Chương 79 - Trên đường
- Chương 80 - Đại Công Tước
- Chương 81 - Gặp lại Ella
- Chương 82 - Địch ý nho nhỏ
- Chương 83 - Bảy trăm năm nữa mới phá sản
- Chương 84 - Dược tề
- Chương 85 - Bán cho mỗi người
- Chương 86 - Oán khí của thiếu nữ
- Chương 87 - Đạt được giao dịch
- Chương 88 - Buổi chiều của hai người
- Chương 89 - Chuyện phiếm tại quán cà phê
- Chương 90 - Yến hội bắt đầu
- Chương 91 - Thân Phận
- Chương 92 - Biến động tâm cảnh
- Chương 93 - Phynia khuyên nhủ
- Chương 94 - Cảm tình của thiếu nữ
- Chương 95 - Tình bạn
- Chương 96 - Không có vết thương
- Chương 97 - Hắc ám đột kích
- Chương 98 - Hắc ám đột kích (2)
- Chương 99 - Uy lực của Truyền Kỳ
- Chương 100 - Tác dụng của thiếu nữ
- Chương 101 - Huyết tộc
- Chương 102 - Thần Giáng
- Chương 103 - Ta về rồi
- Chương 104 - Nhà thiết kế nơi vương đô
- Chương 105 - Hội nghị nhà Makotkin
- Chương 106 - Rin
- Chương 107 - Thành Bell
- Chương 108 - Ủy thác
- Chương 109 - Đánh cờ (1)
- Chương 110 - Đánh cờ (2)
- Chương 111 - Đánh cờ (3)
- Chương 112 - Đánh cờ (4)
- Chương 113 - Đánh cờ (5)
- Chương 114 - Đánh cờ (6)
- Chương 115 - Phóng thích chó săn chiến tranh (1)
- Chương 116 - Phóng thích chó săn chiến tranh (2)
- Chương 117 - Phóng thích chó săn chiến tranh (3)
- Chương 118 - Phóng thích chó săn chiến tranh (4)
- Chương 119 - Phóng thích chó săn chiến tranh (5)
- Chương 120 - Phóng thích chó săn chiến tranh (6)
- Chương 121 - Kịch chiến (1)
- Chương 122 - Kịch chiến (2)
- Chương 123 - Kịch chiến (3)
- Chương 124 - Kịch chiến (4)
- Chương 125 - Kịch chiến (5)
- Chương 126 - Kịch chiến (6)
- Chương 127 - Kịch chiến (7)
- Chương 128 - Kịch chiến (8)
- Chương 129 - Kịch chiến (9)
- Chương 130 - Kịch chiến (10)
- Chương 131 - Kịch chiến (11)
- Chương 132 - Kịch chiến (12)
- Chương 133 - Kịch chiến (13)
- Chương 134 - Kịch chiến (14)
- Chương 135 - Kịch chiến (15)
- Chương 136 - Kịch chiến (Kết)
- Chương 137 - Xử lý
- Chương 138 - Tiền giờ làm thêm
- Chương 139 - Lời mời
- Chương 140 - Đến Giáo Hội
- Chương 141 - Thị sát mỏ quặng
- Chương 142 - Thị sát công xưởng
- Chương 143 - Quân đoàn
- Chương 144 - Bản thảo vĩ đại của Phynia
- Chương 145 - Cường ngạnh
- Chương 146 - Khách đến thăm
- Chương 147 - Nước mắt của Ella
- Chương 148 - Chim ưng non đã lớn
- Chương 149 - Farogu
- Chương 150 - Nhà của Atina
- Chương 151 - Hừ! Muốn trốn ư?
- Chương 152 - Đàm phán
- Chương 153 - Thuyết phục
- Chương 154 - Zimmerman
- Chương 155 - Trên đường
- Chương 156 - Ước định
- Chương 157 - Ngày thường của Albert
- Chương 158 - Thái độ
- Chương 159 - Phương án mới cho Trượng Hỏa Thương
- Chương 160 - Kẻ ngán đường
- Chương 161 - Kẻ ngán đường (2)
- Chương 162 - Kẻ ngán đường (3)
- Chương 163 - Hoàng Đế già yếu
- Chương 164 - Ngày đầu tiên
- Chương 165 - Gặp lại Valentine
- Chương 166 - Nghiệp chướng nặng nề Phynia
- Chương 167 - Tìm kiếm nhân tài
- Chương 168 - Hiến pháp
- Chương 169 - Gặp được nhân tài
- Chương 170 - Hy vọng cùng thực tế
- Chương 171 - Gặt hái nhân tài
- Chương 172 - Lừa gạt
- Chương 173 - Ain
- Chương 174 - Giờ ngọ
- Chương 175 - Phương sách
- Chương 176 - Về nhà
- Chương 177 - Hẹn hò?
- Chương 178 - Ước chiến, khởi động! (1)
- Chương 179 Ước chiến, khởi động! (2)
- Chương 180 - Ước chiến, khởi động! (3)
- Chương 181 - Ước chiến, khởi động! (4)
- Chương 182 - Ước chiến, khởi động! (5)
- Chương 183 - Ước chiến, khởi động! (6)
- Chương 184 - Ước chiến, khởi động! (7)
- Chương 185 - Ước chiến, khởi động! (8)
- Chương 186 - Chuyện ngoài ý muốn khi đang hẹn hò
- Chương 187 - Khu ổ chuột
- Chương 188 - Omar
- Chương 189 - Chính phủ là hắc bang
- Chương 190 - Khởi nguyên của quốc gia
- Chương 191 - Hoang ngôn tạo dựng quốc gia
- Chương 192 - Ngọn lửa đầu tiên
- Chương 193 - Bác sĩ
- Chương 194 - Đấu võ mồm
- Chương 195 - Đến
- Chương 196 - Chữa bệnh
- Chương 197 - Hỏi thăm
- Chương 198 - Về nhà
- Chương 199 - Cuộc trò chuyện của thiếu nữ
- Chương 200 - Ba định luật cơ học (1)
- Chương 201 - Ba định luật cơ học (2)
- Chương 202 - Vợ chồng Roland
- Chương 203 - Luận văn của Phynia (1)
- Chương 204 - Luận văn của Phynia (2)
- Chương 205 - Luận văn của Phynia (3)
- Chương 206 - Luận văn của Phynia (4)
- Chương 207 - Luận văn của Phynia (5)
- Chương 208 - Tháp pháp sư của thiếu nữ
- Chương 209 - Thẩm phán (1)
- Chương 210 - Thẩm phán (2)
- Chương 211 - Thẩm phán (3)
- Chương 212 - Thẩm phán (4)
- Chương 213 - Thẩm phán (5)
- Chương 214 - Thẩm phán (6)
- Chương 215 - Uỷ thác
- Chương 216 - Điều tra
- Chương 217 - Hả?
- Chương 218 - Tập kết
- Chương 219 - Lẻn vào
- Chương 220 - Phynia trưởng thành
- Chương 221 - Hư Không Cấm Vực
- Chương 222 - Đột phá
- Chương 223 - WAAAGH!!!
- Chương 224 - Trận chiến bắt đầu
- Chương 225 - Vu Yêu bỏ chạy
- Chương 226 - Phía trên
- Chương 227 - Đảo ngược
- Chương 228 - Mỗi người đều có phần
- Chương 229 - Đàm phán
- Chương 230 - Thiếu nữ trong cơn hôn mê
- Chương 231 - Phynia
- Chương 232 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (1)
- Chương 233 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (2)
- Chương 234 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (3)
- Chương 235 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (4)
- Chương 236 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (5)
- Chương 237 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (6)
- Chương 238 - Tranh tài?
- Chương 239 - Nợ ngập đầu
- Chương 240 - Hội trường huyên háo
- Chương 241 - Ophelia
- Chương 242 - Người chiến thắng
- Chương 243 - Ophelia chiến đấu
- Chương 244 - Ophelia chiến thắng
- Chương 245 - Gặp lại Lourens
- Chương 246 - Bắt đầu tranh tài
- Chương 247 - Enna
- Chương 248 - Trận đầu
- Chương 249 - Nguyên Tố Sứ
- Chương 250 - Lực thân hòa nguyên tố kinh khủng
- Chương 251 - Tuyển thủ đáng gờm (1)
- Chương 252 - Tuyển thủ đáng gờm (2)
- Chương 253 - Một chiêu
- Chương 254 - Trận chung kết sắp bắt đầu
- Chương 255 - Trận trung kết
- Chương 256 - Quán quân
- Quyển II: Cuồng Vương Ain (Hoàn Thành)
- Quyển III: Ta Là Ngọn Sóng
- Quyển IV: Elysion
- Ngoại truyện: Một Cuộc Phiêu Lưu Nho Nhỏ
- Quyển V: Chư Thần Đại Chiến
- Ngoại Truyện: Từng một thời mang tên Anna
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 195 - Đến
Sau khi tường tận ngọn nguồn câu chuyện Omar gặp Phynia và Albert, Granger cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng.
Hắn bắt đầu điều chế dược tề chữa bệnh cho mẫu thân Omar. Các loại dược liệu liên quan hắn đã chuẩn bị sẵn từ lâu, bởi ở thành St. Mill có không ít người mắc bệnh lao phổi, đặc biệt là những kẻ phải lao động nặng nhọc trong môi trường khắc nghiệt, rất dễ nhiễm căn bệnh này.
Nói cách khác, đây là một thứ bệnh của người nghèo.
Khổ nạn luôn ưa tìm đến những người chịu khó.
Sau một khoảng thời gian, Granger cuối cùng cũng đã điều chế xong dược tề.
Hắn mang theo hòm thuốc cùng Omar rời khỏi phòng dược tề, rồi nhìn thấy trong phòng khách đống sách chất cao như núi mà Phynia giận dỗi vứt trước ghế sofa.
“Đây là…”
Giọng Granger có chút ngẩn ngơ, còn Phyniasau khi nghe thấy tiếng động cũng vội vàng đặt tờ báo xuống, luống cuống giải thích.
“X-xin lỗi, vừa nãy tôi lấy ra mà quên cất lại, giờ sẽ dọn ngay.”
Nói rồi Phynia vội vàng vung tay phải vào hư không.
Dưới cái vung tay của thiếu nữ, một khe nứt không gian xuất hiện trên sàn nhà nơi đống sách nằm. Nhờ trọng lực mà từng cuốn sách tự động rơi vào không gian trữ vật.
Granger nhìn cảnh tượng này, kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.
Pháp… pháp sư?
Ánh mắt hắn vô thức chuyển sang Omar, đứa trẻ này quả là được Thần Ánh Sáng phù hộ… trộm đồ của một pháp sư, không những không bị đánh chết, mà còn nhận được sự đồng cảm của chính vị pháp sư đó.
Đúng lúc hắn đang thầm than thở trong lòng như vậy, giọng nói nghi hoặc của Phynia đột nhiên vang lên.
“Bác sĩ Granger, ngài đã sẵn sàng để xuất phát chưa?”
“À? Phải.”
Granger nhanh chóng phản ứng, vội vàng gật đầu nói: “Đã chuẩn bị xong rồi.”
“Vậy thì đi thôi?”
“Ừm.”
Granger gật đầu. Ngay sau đó bốn người rời khỏi phòng khám, đi đến nhà Omar, tức là khu ổ chuột nơi Omar vừa bị bọn vô lại bắt giữ.
Tuy nhiên, lần này, đám du côn trong khu ổ chuột rõ ràng không dám gây sự với đoàn người. Điều này không chỉ vì Albert và Phynia vừa nhìn đã biết thân phận bất phàm, mà còn vì có bác sĩ Granger.
Khu ổ chuột trong tai người thường thường là đồng nghĩa với sự dơ bẩn, hỗn loạn và bóng tối, cũng chính vì thế, phần lớn các bác sĩ đều không muốn đến khu ổ chuột khám bệnh, bởi lẽ phần lớn những người có thể trở thành bác sĩ đều có chút của cải, hoàn toàn không cần thiết phải mạo hiểm đến đây.
Tuy nhiên, tỷ lệ tử vong trong khu ổ chuột lại thường rất cao, dù là vết thương do đánh nhau, lao động, hay các loại nhiễm trùng, uốn ván do môi trường gây ra, đều rất dễ khiến người trong khu ổ chuột mất mạng, tầm quan trọng của bác sĩ lúc này đã được thể hiện rõ.
Để tránh việc bản thân sẽ chết vì không được chữa trị sau một trận giao tranh băng đảng nào đó trong tương lai, các băng nhóm xã hội đen trong khu ổ chuột vẫn đặc biệt tôn trọng những bác sĩ sẵn lòng đến đây chữa bệnh.
Chẳng hạn như bác sĩ Granger, vì thường xuyên đến khu ổ chuột này khám bệnh, gần như tất cả các băng nhóm trong khu vực này đều biết hắn.
Nếu không có hắn, dù Albert và Phynia trông có vẻ khó chọc đến đâu, cũng chắc chắn sẽ có vài kẻ không biết sống chết xông lên khiêu khích. Dù sao, rủi ro cao cũng đồng nghĩa với lợi nhuận cao, nếu Albert và Phynia chỉ trông có vẻ lợi hại, thực tế lại không có tài cán gì, thì cướp hết những thứ giá trị trên người hai người, dù phần lớn phải nộp lên trên, số còn lại cũng đủ cho những tên du côn bình thường đang vật lộn ở đáy xã hội này tiêu xài trong vài tháng.
Tuy nhiên, vì nể mặt bác sĩ Granger, tất cả bọn du côn gần đó đều không đến gây sự với hai người.
Đương nhiên, bản thân Albert và Phynia không hề hay biết điều này. Bốn người đi bộ một lúc trên con đường đổ nát không người quản lý trong khu ổ chuột, cuối cùng cũng đến được nhà Omar.
Omar bước lên gõ cửa, gọi.
“Ông ơi, bà ơi, cháu về rồi!”
Tiếng nói vừa dứt, trong phòng liền có một đôi ông lão và bà lão bước ra. Tóc của hai người phần lớn vẫn còn đen, trông như bốn năm mươi tuổi, nhưng làn da lại chảy xệ như người sáu bảy mươi, thân thể cũng cực kỳ gầy yếu.
Phynia nhìn hai người già này, trong lòng chợt bừng tỉnh.
Phải rồi, cha của Omar làm việc bên ngoài, bản thân Omar lại chạy đi trộm gà bắt chó, nếu trong nhà không có vài người khác, thì mẹ của Omar đang nằm liệt giường một mình ở nhà căn bản không thể sống nổi.
Còn về tuổi tác của hai lão nhân trước mắt, xét từ tuổi Omar khoảng mười tuổi, cùng với phong tục nam nữ kết hôn rất sớm vào thời kỳ này, nhiều nhất cũng chỉ khoảng năm mươi mấy tuổi. Còn tại sao trông lại già nua đến vậy, khả năng cao là do áp lực sinh tồn đã vắt kiệt cơ thể.
Chẳng lẽ lại mong đợi những người bình thường trong khu ổ chuột, ngày ngày làm việc nặng nhọc, cũng có thể sống đến bảy tám mươi tuổi như những gia đình giàu có sao?
Nếu bản thân không chen chân vào đây, thì hai lão nhân này cơ bản chỉ còn năm năm để sống. Và sau khi họ qua đời, mẹ của Omar đang nằm liệt giường cũng không thể tự lo liệu cuộc sống, kết cục cơ bản là một ngày nào đó đứt dây đàn, tự kết liễu đời mình khi hai cha con đi làm.
Suy cho cùng, người trong khu ổ chuột không có dư dả để nuôi một người bệnh nằm liệt giường quanh năm.
Hiện tại có thể nuôi sống, một mặt là mẹ của Omar mắc bệnh chưa lâu, cha Omar chịu khó làm thêm chút việc vẫn có thể duy trì được, mặt khác, ông bà nội Omar cũng có thể lo liệu việc nhà, đồng thời chăm sóc sinh hoạt của mẫu thân Omar.
Tuy nhiên, đợi vài năm sau, hai ông bà mất đi, thân thể cha cũng bắt đầu suy yếu từng ngày, Omar buộc phải ra ngoài bắt đầu làm việc, thì ai có thể chăm sóc mẹ của Omar đây?
Cuộc sống nằm liệt giường cả ngày không ai trò chuyện như vậy, dù Omar và cha của cậu bé có thể nuôi sống mẹ của Omar, nhưng liệu bà ấy có còn muốn sống tiếp không?
Thà chết đi cho xong, để giảm bớt gánh nặng cho gia đình.
Nghĩ đến cái kết cục này, Phynia không khỏi cảm thấy trong lòng có chút buồn bã, cuối cùng không nhịn được thở dài một tiếng.
Cùng lúc đó, ông bà của Omar thấy Omar mặc một bộ quần áo mới tinh tươm trở về nhà, đồng thời phía sau còn có bác sĩ Granger quen thuộc cùng hai người không quen biết nhưng vừa nhìn đã biết thân phận cao quý, liền lo lắng ghé vào tai Omar cẩn thận hỏi.
“Omar à, hai người phía sau cháu là ai?”
“Sao họ lại đi theo cháu về nhà ta?”
Tâm lý nghèo khó truyền từ đời này sang đời khác, khiến hai lão nhân có bản năng không tin tưởng người lạ và quyền quý.
Bởi lẽ người lạ luôn thích lừa gạt tiền bạc của họ, còn quyền quý thì tuy không lừa, nhưng lại thích cướp đoạt một cách đơn giản và trắng trợn hơn.
Những người không có tâm lý này sớm đã bị họ vắt kiệt chút tài sản cuối cùng, rồi nghèo túng, chết ở một góc nào đó trong khu ổ chuột, căn bản không thể truyền từ đời này sang đời khác.
Omar nghe ông bà nội mình nói những lời gần như y hệt bác sĩ Granger, không khỏi cạn lời mà lại có chút tức giận chống nạnh.
“Cho nên con mới nói, anh Albert và chị Phynia không phải người xấu!”
Tiếng nói này lập tức thu hút sự chú ý của ba người phía sau, Albert kinh ngạc nhìn sang, khí chất cao quý vô thức toát ra từ người hắn khiến hai lão nhân sợ hãi đến mức thần kinh căng thẳng, còn bác sĩ Granger thấy cảnh này cũng nhanh chóng phản ứng, cười cười lắc lắc đầu nói.
“Hai vị cứ yên tâm, ngài Albert và tiểu thư Phynia không có vấn đề gì đâu.”
“Không vấn đề gì? Thật không?”
Ông nội Omar ghé đầu lại gần hỏi nhỏ.
“Thật sự không vấn đề gì, ông cứ yên tâm đi… Với thân phận của hai vị ấy, chưa đến mức phải nằm bò ra đất để lừa gạt gia đình mấy người đâu.”
Granger trả lời.
Dù sao Phynia là một pháp sư có thực lực mạnh mẽ.
Còn thân phận của Albert tuy không rõ ràng lắm, nhưng nhìn thái độ bình đẳng của hắn khi nói chuyện với Phynia, cơ bản cũng không phải người bình thường, có lẽ là một quý tộc ở trên cao.
Người như vậy, hà cớ gì phải hạ mình xuống để lừa gạt đứa trẻ con trong khu ổ chuột như Omar?
Chẳng lẽ rảnh rỗi quá à?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
2 Bình luận