Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay...
Huân Lân (醺麟) Huân Lân- Liên Quan Đến Tác Phẩm
- Quyển I: Bão Ngầm Trỗi Dậy (Hoàn Thành)
- Chương 01 - Xuyên không rồi
- Chương 02 - Cội nguồn của mọi tội ác
- Chương 03 - Bị mua rồi...
- Chương 04 - Lần đầu trò chuyện
- Chương 05 - Khởi đầu mới
- Chương 06 - Ma Pháp
- Chương 07 - Hệ thống?
- Chương 08 - Năng lực hệ thống
- Chương 09 - Hầu Gái Phynia
- Chương 10 - Nữ thần khế ước
- Chương 11 - Học Viện Đế Quốc
- Chương 12 - Ta, Phynia, thiên tài ma pháp!
- Chương 13 - Pháp Thuật Đại Đạo
- Chương 14 - Hoàng Đế Ursel
- Chương 15 - Học sinh xuất sắc
- Chương 16 - Chị gái đại nhân
- Chương 17 - Ella Hiếu Chiến
- Chương 18 - Đoàn Kỵ Sĩ Thiên Nga
- Chương 19 - Lịch sử
- Chương 20 - Đoán ra thân phận
- Chương 21 - Ta là dị tộc
- Chương 22 - Quyết liệt tạm thời
- Chương 23 - Điễn Lễ Sắc Phong
- Chương 24 - Chuẩn bị tiệc tối
- Chương 25 - Ella khuyên bảo
- Chương 26 - Mùi thuốc súng trước yến hội
- Chương 27 - Tranh đấu tại yến hội
- Chương 28 - Phynia biện luận
- Chương 29 - Con tim hòa làm một
- Chương 30 - Vũ hội
- Chương 31 - Các thiếu nữ bị ngược đãi
- Chương 32 - Xuất phát, Rusatinia
- Chương 33 - Trên hành trình
- Chương 34 - Trên hành trình (2)
- Chương 35 - Quý cô mèo đen
- Chương 36 - Quý cô mèo đen (2)
- Chương 37 - Ủy thác đầu tiên tại công hội mạo hiểu giả
- Chương 38 - Bé gái bị đóng băng
- Chương 39 - Kế hoạch dụ dỗ
- Chương 40 - Học trò mới
- Chương 41 - Camilla ghi chép kiến thức
- Chương 42 - Camilla ghi chép kiến thức (2)
- Chương 43 - Camilla ghi chép kiến thức (3)
- Chương 44 - Quý tộc, quan viên, quân đội, giám mục
- Chương 45 - Tể Tướng tiểu thư
- Chương 46 - Quý tộc, quan viên, quân đội, giám mục (2)
- Chương 47 - Quý tộc, quan viên, quân đội, giám mục (3)
- Chương 48 - Pháo đài diều hâu
- Chương 49 - Hét lớn một tiếng rồi xong pha
- Chương 50 - Kế hoạch sản nghiệp của Rusatinia
- Chương 51 - Kế hoạch sản nghiệp của Rusatinia (2)
- Chương 52 - Kế hoạch sản nghiệp của Rusatinia (3)
- Chương 53 - Băng Sương Camilla
- Chương 54 - Nha lang
- Chương 55 - Quả trứng
- Chương 56 - Liliana
- Chương 57 - Giáo hội Mì Spaghetti Bay
- Chương 58 - Nhà máy Công nghiệp Nặng Lambeau
- Chương 59 - Cừu hận
- Chương 60 - Trước xây dựng (1)
- Chương 61 - Trước xây dựng (2)
- Chương 62 - Thoth triệu kiến
- Chương 63 - Nghi Thức
- Chương 64 - Tương lai
- Chương 65 - Thường ngày (1)
- Chương 66 - Thường ngày (2)
- Chương 67 - Thường ngày (3)
- Chương 68 - Thường ngày (4)
- Chương 69 - Thường ngày (5)
- Chương 70 - Thường ngày (6)
- Chương 71 - Yarronves
- Chương 72 - Đột phá
- Chương 73 - Cự long
- Chương 74 - Tuyết thiên
- Chương 75 - Cải cách quân chế (1)
- Chương 76 - Cải cách quân chế (2)
- Chương 77 - Cải cách quân chế (3)
- Chương 78 - Dược tề cùng mưu đồ bí mật
- Chương 79 - Trên đường
- Chương 80 - Đại Công Tước
- Chương 81 - Gặp lại Ella
- Chương 82 - Địch ý nho nhỏ
- Chương 83 - Bảy trăm năm nữa mới phá sản
- Chương 84 - Dược tề
- Chương 85 - Bán cho mỗi người
- Chương 86 - Oán khí của thiếu nữ
- Chương 87 - Đạt được giao dịch
- Chương 88 - Buổi chiều của hai người
- Chương 89 - Chuyện phiếm tại quán cà phê
- Chương 90 - Yến hội bắt đầu
- Chương 91 - Thân Phận
- Chương 92 - Biến động tâm cảnh
- Chương 93 - Phynia khuyên nhủ
- Chương 94 - Cảm tình của thiếu nữ
- Chương 95 - Tình bạn
- Chương 96 - Không có vết thương
- Chương 97 - Hắc ám đột kích
- Chương 98 - Hắc ám đột kích (2)
- Chương 99 - Uy lực của Truyền Kỳ
- Chương 100 - Tác dụng của thiếu nữ
- Chương 101 - Huyết tộc
- Chương 102 - Thần Giáng
- Chương 103 - Ta về rồi
- Chương 104 - Nhà thiết kế nơi vương đô
- Chương 105 - Hội nghị nhà Makotkin
- Chương 106 - Rin
- Chương 107 - Thành Bell
- Chương 108 - Ủy thác
- Chương 109 - Đánh cờ (1)
- Chương 110 - Đánh cờ (2)
- Chương 111 - Đánh cờ (3)
- Chương 112 - Đánh cờ (4)
- Chương 113 - Đánh cờ (5)
- Chương 114 - Đánh cờ (6)
- Chương 115 - Phóng thích chó săn chiến tranh (1)
- Chương 116 - Phóng thích chó săn chiến tranh (2)
- Chương 117 - Phóng thích chó săn chiến tranh (3)
- Chương 118 - Phóng thích chó săn chiến tranh (4)
- Chương 119 - Phóng thích chó săn chiến tranh (5)
- Chương 120 - Phóng thích chó săn chiến tranh (6)
- Chương 121 - Kịch chiến (1)
- Chương 122 - Kịch chiến (2)
- Chương 123 - Kịch chiến (3)
- Chương 124 - Kịch chiến (4)
- Chương 125 - Kịch chiến (5)
- Chương 126 - Kịch chiến (6)
- Chương 127 - Kịch chiến (7)
- Chương 128 - Kịch chiến (8)
- Chương 129 - Kịch chiến (9)
- Chương 130 - Kịch chiến (10)
- Chương 131 - Kịch chiến (11)
- Chương 132 - Kịch chiến (12)
- Chương 133 - Kịch chiến (13)
- Chương 134 - Kịch chiến (14)
- Chương 135 - Kịch chiến (15)
- Chương 136 - Kịch chiến (Kết)
- Chương 137 - Xử lý
- Chương 138 - Tiền giờ làm thêm
- Chương 139 - Lời mời
- Chương 140 - Đến Giáo Hội
- Chương 141 - Thị sát mỏ quặng
- Chương 142 - Thị sát công xưởng
- Chương 143 - Quân đoàn
- Chương 144 - Bản thảo vĩ đại của Phynia
- Chương 145 - Cường ngạnh
- Chương 146 - Khách đến thăm
- Chương 147 - Nước mắt của Ella
- Chương 148 - Chim ưng non đã lớn
- Chương 149 - Farogu
- Chương 150 - Nhà của Atina
- Chương 151 - Hừ! Muốn trốn ư?
- Chương 152 - Đàm phán
- Chương 153 - Thuyết phục
- Chương 154 - Zimmerman
- Chương 155 - Trên đường
- Chương 156 - Ước định
- Chương 157 - Ngày thường của Albert
- Chương 158 - Thái độ
- Chương 159 - Phương án mới cho Trượng Hỏa Thương
- Chương 160 - Kẻ ngán đường
- Chương 161 - Kẻ ngán đường (2)
- Chương 162 - Kẻ ngán đường (3)
- Chương 163 - Hoàng Đế già yếu
- Chương 164 - Ngày đầu tiên
- Chương 165 - Gặp lại Valentine
- Chương 166 - Nghiệp chướng nặng nề Phynia
- Chương 167 - Tìm kiếm nhân tài
- Chương 168 - Hiến pháp
- Chương 169 - Gặp được nhân tài
- Chương 170 - Hy vọng cùng thực tế
- Chương 171 - Gặt hái nhân tài
- Chương 172 - Lừa gạt
- Chương 173 - Ain
- Chương 174 - Giờ ngọ
- Chương 175 - Phương sách
- Chương 176 - Về nhà
- Chương 177 - Hẹn hò?
- Chương 178 - Ước chiến, khởi động! (1)
- Chương 179 Ước chiến, khởi động! (2)
- Chương 180 - Ước chiến, khởi động! (3)
- Chương 181 - Ước chiến, khởi động! (4)
- Chương 182 - Ước chiến, khởi động! (5)
- Chương 183 - Ước chiến, khởi động! (6)
- Chương 184 - Ước chiến, khởi động! (7)
- Chương 185 - Ước chiến, khởi động! (8)
- Chương 186 - Chuyện ngoài ý muốn khi đang hẹn hò
- Chương 187 - Khu ổ chuột
- Chương 188 - Omar
- Chương 189 - Chính phủ là hắc bang
- Chương 190 - Khởi nguyên của quốc gia
- Chương 191 - Hoang ngôn tạo dựng quốc gia
- Chương 192 - Ngọn lửa đầu tiên
- Chương 193 - Bác sĩ
- Chương 194 - Đấu võ mồm
- Chương 195 - Đến
- Chương 196 - Chữa bệnh
- Chương 197 - Hỏi thăm
- Chương 198 - Về nhà
- Chương 199 - Cuộc trò chuyện của thiếu nữ
- Chương 200 - Ba định luật cơ học (1)
- Chương 201 - Ba định luật cơ học (2)
- Chương 202 - Vợ chồng Roland
- Chương 203 - Luận văn của Phynia (1)
- Chương 204 - Luận văn của Phynia (2)
- Chương 205 - Luận văn của Phynia (3)
- Chương 206 - Luận văn của Phynia (4)
- Chương 207 - Luận văn của Phynia (5)
- Chương 208 - Tháp pháp sư của thiếu nữ
- Chương 209 - Thẩm phán (1)
- Chương 210 - Thẩm phán (2)
- Chương 211 - Thẩm phán (3)
- Chương 212 - Thẩm phán (4)
- Chương 213 - Thẩm phán (5)
- Chương 214 - Thẩm phán (6)
- Chương 215 - Uỷ thác
- Chương 216 - Điều tra
- Chương 217 - Hả?
- Chương 218 - Tập kết
- Chương 219 - Lẻn vào
- Chương 220 - Phynia trưởng thành
- Chương 221 - Hư Không Cấm Vực
- Chương 222 - Đột phá
- Chương 223 - WAAAGH!!!
- Chương 224 - Trận chiến bắt đầu
- Chương 225 - Vu Yêu bỏ chạy
- Chương 226 - Phía trên
- Chương 227 - Đảo ngược
- Chương 228 - Mỗi người đều có phần
- Chương 229 - Đàm phán
- Chương 230 - Thiếu nữ trong cơn hôn mê
- Chương 231 - Phynia
- Chương 232 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (1)
- Chương 233 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (2)
- Chương 234 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (3)
- Chương 235 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (4)
- Chương 236 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (5)
- Chương 237 - Từ hôm nay bắt đầu làm hầu gái (6)
- Chương 238 - Tranh tài?
- Chương 239 - Nợ ngập đầu
- Chương 240 - Hội trường huyên háo
- Chương 241 - Ophelia
- Chương 242 - Người chiến thắng
- Chương 243 - Ophelia chiến đấu
- Chương 244 - Ophelia chiến thắng
- Chương 245 - Gặp lại Lourens
- Chương 246 - Bắt đầu tranh tài
- Chương 247 - Enna
- Chương 248 - Trận đầu
- Chương 249 - Nguyên Tố Sứ
- Chương 250 - Lực thân hòa nguyên tố kinh khủng
- Chương 251 - Tuyển thủ đáng gờm (1)
- Chương 252 - Tuyển thủ đáng gờm (2)
- Chương 253 - Một chiêu
- Chương 254 - Trận chung kết sắp bắt đầu
- Chương 255 - Trận trung kết
- Chương 256 - Quán quân
- Quyển II: Cuồng Vương Ain (Hoàn Thành)
- Quyển III: Ta Là Ngọn Sóng
- Quyển IV: Elysion
- Ngoại truyện: Một Cuộc Phiêu Lưu Nho Nhỏ
- Quyển V: Chư Thần Đại Chiến
- Ngoại Truyện: Từng một thời mang tên Anna
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Quyển I: Bão Ngầm Trỗi Dậy (Hoàn Thành)
Chương 87 - Đạt được giao dịch
6 Bình luận - Độ dài: 2,310 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 87 - Đạt được giao dịch
Dị Không Gian Trữ Vật là một ma pháp khá hữu dụng.
Có nó, Phynia không cần lo lắng về thể tích và trọng lượng của vật phẩm nữa, chỉ cần thứ gì nàng muốn mang theo, cứ ném vào mảnh không gian là được, hơn nữa dung tích còn có thể tăng lên theo lượng ma lực nàng cung cấp, vĩnh viễn không cần lo lắng bị lấp đầy.
Cũng bởi vậy, hiện tại Phynia cơ bản đều để đồ của mình vào bên trong, bao gồm cả cái nồi sắt nàng đã làm trước đó.
Mặc dù để vào cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng không có cách nào khác, ai bảo thiếu nữ muốn để vào chứ?
Giống như chuột hamster vậy, nhìn thấy thứ gì cũng muốn ăn.
Đương nhiên, ma pháp Dị Không Gian Trữ Vật này cũng không phải hoàn hảo.
Nhược điểm lớn nhất của nó là không thể đặt sinh vật sống vào bên trong.
Dù sao Pháp Tắc trong mảnh không gian cũng không hoàn thiện, không có nhiệt độ cũng không có không khí, đặt sinh vật sống vào, kết quả duy nhất là biến thành vật chết.
Nhược điểm này đã hạn chế rất lớn thói quen thu thập của thiếu nữ – ít nhất, nàng không thể trồng hoa cỏ bên trong được nữa.
Phải biết rằng Phynia là bán tinh linh, nàng có thiện cảm bẩm sinh với hoa cỏ cây cối.
Theo quản sự nhà hàng đến nhà bếp, Phynia nhìn quanh môi trường bên trong, hài lòng gật đầu.
Không hổ là nhà hàng cao cấp, mặc dù các thiết bị trong nhà bếp rất đơn giản trong mắt Phynia, nhưng đã là cấu hình cao cấp của thời đại này rồi, cơ bản những thứ cần có đều có – trừ nồi sắt, hơn nữa nguyên liệu cũng rất phong phú, hoàn toàn đủ để làm một bữa tiệc lớn.
Dù sao Albert đã nói, một món ăn tính mười kim tệ, vậy thì Phynia chắc chắn phải vắt kiệt một khoản tiền bất chính.
Ít nhất phải làm một trăm món, để giải mối hận trong lòng thiếu nữ.
Dám kéo ta đến làm khổ sai!
Thiếu nữ hậm hực nghĩ.
“Vậy được rồi, bây giờ mọ người ra ngoài hết đi, lát nữa giúp bưng đồ ăn là được, chuyện ở đây cứ để tôi một mình làm được.”
Phynia nói với các đầu bếp trong nhà bếp.
Trên mặt những đầu bếp đó đều lộ ra vẻ bất mãn – hành động này của thiếu nữ, đối với họ mà nói là sự khinh thường trắng trợn. Tuy nhiên, chưa kịp để họ bày tỏ sự bất mãn, quản sự đã vội vàng dùng ánh mắt ra hiệu cho họ rời đi.
Khoảng một phút sau, tất cả mọi người đã rời khỏi nhà bếp, bên trong chỉ còn lại một mình Phynia.
Nàng lấy nồi sắt và xẻng nấu ăn ra khỏi không gian, bắt đầu suy nghĩ.
“Bây giờ làm món gì nhỉ…”
Xét đến tính chất của bữa trưa này, những món ăn sắp làm chủ yếu nên là chiên xào rán, đương nhiên, số lượng cũng nên ít nhất có thể.
Dù sao Phynia phải làm một trăm món để tống tiền Albert một khoản lớn, nếu làm quá nhiều mà ba người ăn không hết thì sẽ lãng phí hết.
Lãng phí thật đáng xấu hổ!
Còn về món khai vị thì… nên là món khai vị sẽ tốt hơn.
Thế là, sau một lúc suy nghĩ, Phynia đã quyết định thực đơn tiếp theo.
“Trước tiên làm món dưa chuột xào giăm bông đi…”
…
…
Sau khi Albert và hai vị tiên sinh Daimler Makotkin trò chuyện một lúc, món ăn đầu tiên mà Phynia làm đã được mang lên.
Nhìn đĩa dưa chuột muối xào giăm bông chỉ có một đĩa nhỏ, Albert trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.
Món ăn đầu tiên rất ngon, dưa chuột chua ngọt kết hợp với giăm bông thơm ngon, khiến người ta không kìm được mà thèm ăn, khoang miệng không ngừng tiết nước bọt.
Ba người hài lòng ăn xong món ăn này, chỉ có điều Daimler và Makotkin tạm thời vẫn chưa phát hiện ra điều bất thường bên trong.
Và không lâu sau khi ăn xong, một món ăn nữa được mang vào – số lượng vẫn rất ít.
…
Albert thấy vậy không khỏi câm nín – lúc này, hắn đã nhận ra mục đích của thiếu nữ.
Cô nàng này…
Cười khổ lắc đầu, Albert quyết định từ bỏ việc truy cứu, chuyển sang nghiêm túc thưởng thức tài nghệ của thiếu nữ.
Khi món thứ sáu được đưa lên, Makotkin cuối cùng cũng phát hiện ra điều bất thường.
“Ừm? Cách chế biến của những món ăn này, dường như có chút khác biệt…”
Lần này mang lên là một đĩa trứng chiên sốt, trứng chiên giòn rụm kết hợp với nước sốt bên trên, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra cách chế biến khác hẳn so với trứng luộc thông thường.
“Đúng vậy, tiên sinh Makotkin. Lần này ta muốn nói với ngươi chính là điều này — một công cụ nấu ăn hoàn toàn mới và một số phương pháp nấu ăn của nó.”
Makotkin nghe Albert nói xong, sắc mặt âm tình bất định, do dự mãi sau đó, hắn lên tiếng hỏi.
“Vậy Điện Hạ, ngài định hợp tác theo cách nào?”
“Cách hợp tác sao…”
Albert nghe vậy cười một tiếng, rồi giơ ngón tay lên nói.
“Trước hết, công cụ nấu ăn hoàn toàn mới này, nên được cung cấp hoàn toàn bởi Rusatinia.”
Điều này là để tìm một điểm lợi nhuận mới cho nhà máy nặng Lambeau của Rusatinia, đồng thời cũng có thể đóng vai trò bảo mật nhất định.
Đương nhiên, Albert không hy vọng thứ này thực sự có thể giữ bí mật, dù sao cách chế tạo nồi sắt đơn giản hơn nhiều so với dược tề.
Tuy nhiên, mặt khác, đây cũng là một ưu điểm.
Dù sao thì việc làm giả đơn giản, sẽ không có ai để ý, cộng thêm khoản đầu tư lớn vào mặt bằng và đào tạo nhân sự giai đoạn đầu, có thể khiến một phần lớn người nản lòng, không cần lo lắng các thế lực cấp cao của các quốc gia khác thèm muốn miếng bánh này mà sử dụng sức mạnh hành chính để đàn áp.
“Điểm này được.”
Makotkin nghe vậy ánh mắt lóe lên, rồi gật đầu nói.
Lúc này hắn hoàn toàn không nhận ra giá trị ẩn chứa bên trong, sau khi nghe Albert nói, hắn xem đây là thủ đoạn Albert vặt lông cừu từ hắn.
Tuy nhiên, Makotkin lại cam tâm tình nguyện bị vặt lông, dù sao hắn vừa mới nhận được một miếng bánh lớn từ Albert, tìm kiếm dù có mất một chút cũng cam lòng, hơn nữa cái nồi sắt được cho là này dường như còn có thể kiếm được một khoản.
Giả sử một chiếc nồi sắt có thể kiếm được một ngân tệ, vậy với quy mô thương đội hiện tại của hắn, một năm có thể bán được khoảng ba đến năm triệu chiếc, tức là hai mươi vạn kim tệ lợi nhuận.
Mặc dù chỉ là lợi nhuận nhỏ, nhưng so với những quý tộc ngày ngày tống tiền hắn, hành động vung tiền của Albert vào lúc này hoàn toàn giống như Thần Thương Nghiệp Kulene tái thế, Makotkin chỉ muốn bắt lấy, giúp một chút việc nhỏ, thêm một món hàng vào thương đội thì có là gì?
“Vậy Điện Hạ còn có gì căn dặn không?”
Hắn tiếp tục hỏi.
Albert chỉ vào nhà hàng dưới chân hỏi.
“Ngươi thấy nhà hàng này thế nào?”
“Ừm?”
Makotkin bị câu hỏi nhảy vọt của Albert làm cho ngớ người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại nói.
“Phong cảnh tuyệt đẹp, món ăn ngon… theo ta thấy là một nhà hàng rất tốt, Điện Hạ.”
“Món ăn không phải của nhà hàng này.” Albert cười lắc đầu hỏi: “Vậy tiên sinh Makotkin, ngươi nghĩ chúng ta xây một nhà hàng cao cấp như vậy, các món ăn đều thiết kế theo những gì ngươi vừa ăn, ngươi nghĩ có thể kiếm được bao nhiêu?”
“Theo tôi được biết, doanh thu hàng năm của nhà hàng này khoảng ba vạn kim tệ, lợi nhuận khoảng sáu ngàn kim tệ. Nếu Điện Hạ sử dụng các món ăn mới, có lẽ giai đoạn đầu sẽ có một lượng khách hàng bùng nổ, sau đó dần dần trở lại bình thường. Nói cách khác, lợi nhuận năm đầu tiên có thể đạt khoảng hai đến ba vạn kim tệ, sau đó sẽ ổn định ở mức khoảng một vạn kim tệ…”
Makotkin suy nghĩ một chút rồi trả lời.
Phạm vi một cửa hàng có thể bao phủ dù sao cũng có hạn, dù có ngon đến mấy cũng không thể kiếm quá nhiều.
“Vậy thì mở thêm vài cái thì sao?”
Albert mỉm cười tiếp tục hỏi.
Makotkin nghe vậy giật mình, rồi không ngừng lẩm bẩm.
“Mở thêm vài cái…? Đúng đúng đúng, có thể mở thêm vài cái! Mở thêm vài cái!”
Makotkin đếm ngón tay, dùng giọng điệu cực kỳ nhanh chóng tính toán.
“Đế Quốc có tổng cộng mười bốn hành tỉnh, mà các hành tỉnh phía nam thì phát triển hơn, tổng cộng có thể mở hơn bốn mươi nhà hàng như vậy. Rồi, rồi còn vương quốc Buerno, vương Quốc Xilan, vương quốc Scano, các quốc gia phía Đông Nam…”
“Còn các chủng tộc khác.”
Albert bên cạnh cười nhắc nhở.
“Đúng đúng đúng, Điện Hạ nói đúng, còn các chủng tộc khác!” Makotkin vội vàng gật đầu nói: “Chỉ riêng tinh linh đã có tinh linh băng giá, tinh linh rừng thẳm, tinh linh đồng bằng, tinh linh bậc cao (High-Elf)… nhưng khẩu vị phải thay đổi một chút, người lùn núi cao và người lùn dung nhan thích ăn thịt uống rượu, hơn nữa đều là những người có tiền, có thể kiếm được còn nhiều hơn, cộng thêm orc, người thằn lằn, người man di — còn có gnome! A ha ha, Kulene ở trên cao! Ta vậy mà lại có thể kiếm tiền từ lũ gnome.”
Makotkin không kìm được ngẩng đầu cười lớn một trận.
Lục địa Yieta có tổng cộng hai đại dương.
Phía bắc là biển Northsea, nó nối liền các tuyến đường thương mại giữa Thần Thánh Quốc Lothiris, Vương Quốc Xilan, Vương Quốc Scano, tinh linh băng giá, người man di và orc, chủ nhân của đại dương này là Hiệp Hội Thương Mại Northsea.
Phía nam là biển Midsea được bao bọc bởi nhiều lục địa và đảo, nó nối liền các tuyến đường thương mại giữa Thần Thánh Quốc Lothiris, người lùn núi cao, người lùn dung nhan, Liên Minh Vu Sư Loxen, người rắn, người thằn lằn, tinh linh bậc cao, gnome.
Một số thương nhân gan lớn thậm chí dám đi đến Liên Minh Hắc Ám ở cực nam — đây là điều bị tất cả các quốc gia chủng tộc nói trên cấm, và vì vậy, những thương nhân đó chỉ cần hoàn thành một chuyến đi là có thể kiếm được bội tiền.
Đương nhiên, nói chung, kết cục của họ phần lớn là bị đội tuần tra của tinh linh bậc cao chặn lại giữa đường, hoặc sau khi đến địa giới Liên Minh Hắc Ám thì bị một số thế lực ăn đen nuốt trắng, số người có thể trở về rất ít.
Và kẻ thống trị vùng biển này là Liên Hợp Thương Mại Gnome thuộc về các gnome.
Gnome là một sinh vật có da xanh, đầu to, thân hình nhỏ bé, trông cực kỳ giống goblin.
Có nghiên cứu cho rằng, gnome chính là một loại goblin có trí tuệ đặc biệt. Dù sao goblin là một sinh vật có khả năng thích nghi cực mạnh, các phân loài và cá thể biến dị của nó, là những thứ mà các chủng tộc khác cộng lại cũng không thể sánh bằng, việc xuất hiện một phân loài như gnome cũng không có gì lạ, tuy nhiên tộc gnome, rõ ràng là cực kỳ phủ nhận cách nói này.
Gnome là chủng tộc Gỗ Sồi, thấp hơn cả loài người là Hắc Thiết, bổ sung chủng tộc hoàn toàn là số không.
Đồng thời, tộc gnome thể hiện sự tham lam tột độ đối với của cải, kim tệ trong tay họ luôn chỉ vào không ra. Có thể kiếm tiền từ tay họ, đối với thương nhân mà nói quả thực là vinh dự lớn nhất, cũng không trách Makotkin lại kích động như vậy.
“Nếu tất cả các cửa hàng ở các quốc gia này có thể mở rộng ra, vậy thì một năm ít nhất có thể kiếm được hai triệu kim tệ! Đồng thời còn có thể có được một kênh thương mại phủ khắp lục địa… Ôi Kulene ở trên cao! Điện Hạ ngài còn có gì căn dặn không? Makotkin này sẽ không từ chối!”
“Có hai điểm.” Albert nói: “Trước hết là nhân sự, ta cần quyền sắp xếp nhân viên trong nhà hàng bất cứ lúc nào, sau đó lợi nhuận chia đôi, ngươi thấy thế nào?”
“Ồ, Điện Hạ… xin tha thứ cho tôi quá lỗ mãng, giờ phút này tôi không biết phải ca ngợi ngài thế nào, ngài thật sự quá hào phóng.”
Makotkin thành tâm cảm thán nói.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
6 Bình luận