Web Novel

233-Vì thật khó để đứng về một bên

233-Vì thật khó để đứng về một bên

Vì thật khó để đứng về một bên

Pastel ngậm miếng thịt bò khô nướng thơm phức, bước đi trên tuyết.

Mải nhai thịt nên vấp phải rễ cây, bé loạng choạng suýt ngã thì được Ngài Ác ma đỡ lấy.

"Hay là ai thắng mình theo phe đó đi ạ?"

Dù theo Giáo hội là đúng lý, nhưng chuẩn bị sẵn nước chanh chua ngọt sảng khoái cũng hay.

Dù có vẻ hơi trái với yêu cầu hợp tác của Hoàng đế, nhưng mục đích của ngài ấy là hồi sinh mẹ, nên Giáo hội ra sao không quan trọng.

Chỉ cần theo phe Đại tư tế Fernando rồi chiếm lấy Thực thể yêu tinh là xong xuôi hết.

Thậm chí Hoàng đế còn có thể điều khiển cả Giáo hội lẫn Đại tư tế, lựa chọn càng thêm đa dạng.

『Ta có phương án hay hơn.』

Ơ kìa.

Pastel vội vàng nuốt chửng miếng thịt.

"Gì thế gì thế ạ?"

Ác ma nghiêm túc nói.

『Hãy tập trung vào tiếng chiến đấu đi.』

Phía xa bên kia rừng, tiếng đá vỡ vang lên ầm trời. Chắc là tảng đá lớn lắm nên mảnh vụn rơi xuống cứ kêu liên hồi.

"Oa oa."

Cảm giác như không nên lại gần đó thì hơn.

『Dù ai thắng thì cũng lưỡng bại câu thương thôi. Lúc đó, kẻ giết chết đối thủ đang kiệt sức và cướp lấy kho báu mới là kẻ chiến thắng cuối cùng.』

Hả!

Pastel kinh ngạc.

Một ý tưởng mà một bé hồng ngây thơ chưa từng nghĩ tới!

Sao có thể nghĩ ra cách tàn ác và xảo quyệt thế nhỉ? Ngài Ác ma đúng là ác ma thật sự!

Nhưng Pastel thích lắm luôn!

"Làm thế nào, làm thế nào ạ?"

Bé nhảy chân sáo trên tuyết, thúc giục Ác ma.

『Hừm.』

Ác ma xoa cằm.

『Cái đó thì phải suy nghĩ thêm đã.』

Ể.

『Nếu là trạng thái ta có thể hạ gục được thì không nói, nhưng nếu vượt quá khả năng thì chắc phải chờ vận may thôi.』

"Ể ê ê."

Giá mà Ngài Ác ma không bị phong ấn thì tốt biết mấy. Giải phong ấn lại cần tim của thành viên gia tộc Craft sao? Điều kiện khó khăn quá đi.

Pastel thất vọng, bước đi uể oải.

Bé tự nhận mình là một bé hồng ngây thơ nên không thể nghĩ ra mấy trò đó, đành phải dựa dẫm vào Ác ma, vậy mà ngài ấy cũng bảo không được nên tiếc hùi hụi.

『Hoặc là mặc kệ bọn họ đánh nhau, chúng ta đi tìm tàu nghiên cứu cũng được. Dù hơi khó thực hiện.』

Ơ kìa.

『Tên Đại tư tế dám đâm sầm chiếc phi thuyền của mình thì chứng tỏ tàu nghiên cứu phải ở trong khoảng cách có thể đi bộ được. Nếu biết vị trí thì có thể đánh chiếm nó.』

"Oa! Hay quá! Tuyệt quá!"

Nếu theo phe nào cũng thấy lấn cấn thì mình cứ làm tội phạm là xong!

Ác ma lắc đầu.

『Không biết vị trí nên khó đấy. Nếu muốn thì phải đợi phe Đại tư tế thắng rồi bắt đầu di chuyển, chúng ta lén đi theo để xác định hướng rồi hành động nhanh hơn bọn họ.』

"Vị trí thì không sao đâu ạ!"

Vì chúng ta có bạn Yêu tinh tốt bụng mà!

Cùng là yêu tinh với nhau, chắc chắn bạn ấy sẽ biết vị trí của Thực thể yêu tinh.

『Sao lại không sao?』

"Tóm lại là không sao hết!"

Pastel tự tin tuyên bố.

Rồi bé chỉ tay thẳng vào Ác ma.

"Hơn nữa, bé cần không gian riêng tư, nên ngài biến đi chỗ khác xa xa chút đi!"

『Cái gì?』

Ác ma ngớ người.

"Nhanh lên nhanh lên! Biến khỏi quanh đây đi ạ!"

『Tự dưng lại đòi hỏi cái gì thế?』

"Nhanh lên mà!"

Pastel muốn nói chuyện với Yêu tinh ngay nên cứ thế thúc giục.

『Không, phải nói lý do thì-』

"A, thật là."

Pastel vung vẩy hai tay.

Sự tồn tại của Yêu tinh là bí mật, sao mà nói lý do được!

"Ngài Ác ma cứ thế này nên mới không có ý tứ đấy! Đối đầu với người cha nhân cách tồi tệ mà vẫn thua cuộc, đến giờ vẫn chẳng tiến bộ chút nào! Thế nên ngài mới mãi là kẻ bại trận đấy! Lúc mẹ và cha đang tình tứ trên giường, ngài chỉ biết ngồi khóc lóc đọc mấy lá thư giải khuây mẹ gửi cho với tư cách bạn bè thôi!"

Ác ma cạn lời.

Có vẻ tâm hồn bị tổn thương sâu sắc, ngài ấy vừa xoa trán vừa lảo đảo quay lưng bước đi.

『Được rồi...』

Hả.

Mình nói hơi quá lời chăng?

Pastel bắt đầu thấy hối hận.

Làm sao giờ, làm sao giờ.

Rồi bé chớp chớp đôi mắt hồng, suy nghĩ một chút.

Nhưng mà... chẳng phải đều là sự thật sao?

Bé đâu có nói sai chỗ nào!

Cảm thấy mình vừa đưa ra lời khuyên bổ ích cho cuộc đời Ác ma, Pastel bỗng thấy tự hào vô cùng.

"E hèm."

Quả nhiên mình là người xứng đáng ở bên cạnh Ngài Ác ma nhất mà!

He he.

Bé ngẩn ngơ nhìn trời, dõi theo bóng dáng Ác ma đi xa dần. Khi ngài ấy biến mất sau những lùm cây, bé liền lén lút nấp sau một thân cây lớn.

Bé nhìn quanh quất.

"Yêu tinh ơi?"

Cành cây trên đầu rung rinh.

- Ở đây nè!

Tuyết rơi lả tả, rồi bạn Yêu tinh ló đầu ra từ kẽ lá.

"Oa, ở đó không lạnh sao ạ?"

- Lạnh chứ!

Yêu tinh run rẩy bay xuống. Vừa sà vào lòng bé, cảm giác như một khối băng lạnh toát.

"Hú! Lạnh quá!"

- Ừ! Tớ lạnh lắm!

"Đúng rồi! Lạnh thật đấy!"

Bạn Yêu tinh đông đá!

"Ấm lên nào, ấm lên nào."

Ma pháp úm ba la!

Pastel ôm chặt lấy Yêu tinh.

- Oa!

Yêu tinh rúc mặt vào áo bé.

- Tớ thấy ấm hơn rồi nè!

Oa.

Cả hai ôm nhau một hồi rồi nhìn nhau.

"Yêu tinh nghe thấy rồi đúng không? Để cứu thế giới yêu tinh, bé cần biết vị trí của Thực thể yêu tinh!"

- Hừm hừm, hóa ra là cần tớ giúp đỡ sao.

Yêu tinh vẫn nằm trong lòng bé, tỏ vẻ đắc ý.

Hóa ra là biết vị trí sao!

Quả nhiên là Yêu tinh có khác!

- Vị trí của đống thịt đó là...

Yêu tinh ngập ngừng.

Pastel nuốt nước miếng.

"Vị trí ở đâu ạ?"

Yêu tinh dõng dạc hét lên.

- Tớ cũng không biết!

Oa.

- Yêu tinh làm sao mà biết mấy thứ đó được!

Quả nhiên là Yêu tinh!

Đến vị trí cũng không biết luôn!

Pastel cảm thán.

Và rồi bé bị sốc.

Hả, không biết vị trí á.

Yêu tinh hếch cằm lên.

- Nhưng tớ có thể thực hiện điều ước!

A!

Nghĩ lại thì chỉ cần ước là được mà.

"Được ạ! Bé sẽ ước! Ngài thực hiện đi nhé!"

- Ừ!

Pastel nhắm mắt, chắp hai tay lại. Bé thành tâm cầu nguyện.

"Xin hãy cho bé biết vị trí của Thực thể yêu tinh."

- Được! Tớ sẽ thực hiện điều ước cho cậu!

Yêu tinh cũng thành kính nhắm mắt lại.

- Thần linh ơi, hãy cho biết vị trí của đống th-

Bất chợt, một tia sét đánh xuống từ bầu trời. Một cái cây gần đó bị trúng sét, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Pastel trợn tròn mắt. Luồng điện quét qua không trung khiến tóc bé dựng đứng cả lên.

Yêu tinh há hốc mồm.

- Không thể nào. Tớ còn chưa kịp ước mà đã có thiên khải rồi sao?

Hả.

Nghĩa là sao?

- Lần này vô thức của tớ lại không kiềm chế được sức mạnh mà tự ước luôn rồi!

Yêu tinh giơ tay hoan hô.

- Quả nhiên hấp thụ yêu tinh sa ngã có hiệu quả thật! Từ giờ tớ chỉ có nước thăng tiến thôi!

Oa.

"Yêu tinh giỏi quá đi!"

Pastel trầm trồ vỗ tay.

Cái cây bị sét đánh bốc khói nghi ngút. Tiếng răng rắc vang lên. Thân cây gãy vụn, một nửa đổ sụp xuống. Tuyết trên mặt đất rung chuyển.

Pastel căng thẳng quan sát cái cây đổ. Nhìn kiểu gì cũng thấy nếu cứ đi thẳng theo hướng cây đổ thì sẽ tìm thấy Thực thể yêu tinh.

"Yêu tinh ơi, là hướng này sao?"

- Ừ! Chắc là đúng như cậu nghĩ đấy!

"Tuyệt quá!"

Phải gọi Ngài Ác ma vừa bỏ đi vì bị gọi là kẻ bại trận về thôi!

Pastel quay người chạy đi.

"Ngài Ác ma! Ngài Ác ma ơi!"

Đừng tự dằn vặt về thực tại của kẻ bại trận nữa, mau quay lại đây đi ạ!

『Dựa vào căn cứ nào chứ?』

Ác ma nhìn bé với ánh mắt ngờ vực.

Pastel dõng dạc nói.

"Trực giác ạ!"

Ác ma im lặng đỡ trán.

"Trực giác được mài giũa qua năm tháng không thể đong đếm và kinh nghiệm vượt xa cả thái sơn đang mách bảo bé là hướng đó đấy ạ!"

Bé chỉ về hướng cái cây đổ.

『Đúng là năm tháng và kinh nghiệm đáng kinh ngạc thật.』

Hướng mà cái cây bị sét đánh chỉ vào?

Còn thiên khải nào chính xác hơn thế nữa!

Dù không phải do ước nguyện thì cũng đáng để tin tưởng.

"Nhìn xem! Nhìn xem! Đến bạn kiến cũng công nhận kìa!"

Pastel chỉ vào con kiến bám trên thân cây.

Bạn kiến đi ngang qua: Công nhận luôn!

Oa, bạn kiến cũng công nhận kìa!

Ác ma quan sát bạn kiến một cách kỳ lạ.

『Đây là con kiến chết cóng. Là xác chết thôi.』

Hả.

Hóa ra bạn thực sự đã chết rồi sao?

Là bạn kiến (đã tử vong) sao?

Sốc quá.

Sau đó, Pastel lững thững bước đi trong khi nghe Ác ma kể chuyện về những bạn kiến ngủ đông.

"Bạn mình chết ngay trước mắt thế này..."

『Không phải chết trước mắt, mà là chết từ trước rồi.』

"Bạn mình chết ngay trước mắt..."

Pastel vừa lẩm bẩm vừa lén lút đi theo "Thiên khải của cái cây bị sét đánh Lv99".

Khi bé bắt đầu chuyển từ đi bộ sang chạy, Ác ma mới nhận ra và phản bác lại sự mê tín này, nhưng Tổng đốc Pastel đại nhân vĩ đại đâu có thèm nghe lời của một tên người hầu, cứ thế mà tiến tới.

Hành trình băng qua rừng cây phủ đầy tuyết cứ thế tiếp diễn.

Sự thay đổi xuất hiện khi tiếng chiến đấu xa xăm biến mất được một lúc. Có tiếng ai đó đang chạy đến. Dù không chính xác là từ phía sau nhưng cũng gần hướng đó.

"Ơ kìa."

Dừng bước quay lại, bé thấy một bóng người. Thành viên Giáo hội ai cũng mặc áo choàng đen nên khó nhận diện, nhưng khi khoảng cách thu hẹp, bé nhận ra đó là Đại tư tế Fernando.

Có vẻ phe phản bội đã thắng rồi.

"Tổng đốc?"

Đại tư tế Fernando trông tơi tả hơn hẳn lúc nãy. Gương mặt dù đã lau sạch vết máu nhưng vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Máu nhỏ giọt từ bàn tay ông ta.

Máu nhỏ giọt?

"Ngài không sao chứ ạ?!"

Pastel hốt hoảng vung tay loạn xạ.

Nói sao nhỉ, nói sao nhỉ!

Bé quay sang nhìn Ác ma.

"Ngài Ác ma!"

Mau lên, mau lên!

『Ta biết rồi.』

Ác ma quan sát Đại tư tế. Sau khi xem xét tình trạng cơ thể ông ta, ngài ấy tặc lưỡi.

Ác ma nhìn thẳng vào mắt bé. Ngài ấy khẽ lắc đầu, gửi một ánh mắt đầy ẩn ý. Có vẻ như ngài ấy đang tiếc nuối vì tên này vẫn chưa đến mức sắp chết.

Không phải.

"Trị thương! Trị thương ấy ạ!"

Đối với người bệnh mà ngài nghĩ cái gì thế không biết!

『À.』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!