Web Novel

209-Tôi đâu có xấu xa đến thế

209-Tôi đâu có xấu xa đến thế

Tôi đâu có xấu xa đến thế

Sau khi đánh chén món gà rán no nê, Pastel cảm thấy vô cùng hạnh phúc với cái bụng căng tròn và quay trở lại giường của Ngài Ác ma.

Lẽ ra phải về phòng mình mới đúng, nhưng bé cứ thích quay lại giường của Ngài Ác ma thôi. Bé nằm vật ra giường, bò lồm cồm như một chú sâu bướm.

Ngoe nguẩy.

Ngoe nguẩy.

Có lẽ mình là một đứa trẻ hư thật rồi.

Khi bụng no và hạnh phúc, lý trí dường như đã quay trở lại để nhìn nhận mọi việc một cách khách quan hơn.

Nghe về quá khứ bi thảm của mẹ mà lại thấy ghen tị, rồi còn nổi cáu với Ngài Ác ma dù ngài ấy chẳng làm gì sai.

Thật không thể tệ hơn được nữa.

Chẳng lẽ mình không còn là "hồng hồng" nữa mà đã chuyển sang "tím tím" rồi sao?

Bé sa ngã từ lúc nào thế nhỉ?

Nguyên nhân là do đâu chứ?

- Sao thế? Nhóc thấy không khỏe à?

Yêu tinh đang lăn lộn bên cạnh giường liền nhìn bé hỏi han.

Pastel ngồi bật dậy ngay ngắn.

"Yêu tinh ơi, hình như bé sa ngã rồi!"

Đây là vấn đề lớn gấp triệu lần chuyện một Yêu tinh bị sa ngã.

- Nhóc nói gì cơ?!

Đôi mắt Yêu tinh tròn xoe kinh ngạc. Đôi bàn tay nhỏ nhắn vội che lấy miệng.

- Nhóc đã sa ngã rồi á?!

Pastel khẽ nhíu mày.

"Hình như là vậy đấy. Tóc bé vẫn còn hồng hồng thật, nhưng chắc chẳng bao lâu nữa là phải nhuộm sang màu tím rồi."

- Thế thì không được đâu! Tóc mà chuyển sang màu tím mà mắt vẫn cứ hồng hồng thì trông kỳ lắm!

Pastel nghiêm túc đáp lại:

"Chuyện đó thì chỉ cần đeo kính áp tròng màu là xong mà."

- À há.

Yêu tinh gật gù tán thành.

Rồi nó lại nhìn bé chằm chằm.

- Mà kính áp tròng màu là cái gì thế?

"Chuyện đó không quan trọng, vấn đề là bé thực sự sa ngã rồi. Bình thường bé mắc hội chứng 'đứa trẻ ngoan' nên chẳng bao giờ biết nghĩ xấu cho ai đâu. Thế mà lúc nãy chắc do đói quá nên bé đã không ngần ngại mà nảy ra những ý nghĩ cực kỳ tồi tệ."

Dù đó là những ý nghĩ gì thì cũng là bí mật, nhưng tóm lại là rất xấu xa.

- Ta biết đó là gì rồi!

Ồ.

Yêu tinh vẻ mặt đầy đắc thắng.

- Đó chính là tình yêu đấy! Cứ tâm sự với ta đi! Tình yêu vốn là sở trường của ta mà!

Oa.

Được một Yêu tinh có thể tạo ra cả "Bùa yêu" nói thế này thì đúng là đáng tin cậy tuyệt đối.

Pastel ngồi xuống trước mặt Yêu tinh. Chiếc giường lún xuống khiến Yêu tinh hơi lảo đảo, nhưng nó nhanh chóng lấy lại tư thế và trưng ra vẻ mặt đầy uy nghiêm.

"Yêu tinh ơi, tình yêu vốn dĩ là thế này sao? Luôn bị bủa vây bởi sự ghen tị và cảm giác thất bại, rồi cứ phải trăn trở về những suy nghĩ và kế hoạch xấu xa?"

Yêu tinh dứt khoát trả lời.

- Đúng vậy!

À há.

Hóa ra là thế.

Pastel ngẩn ngơ cả người.

- Nhóc còn thiếu kinh nghiệm nên thấy lạ lẫm thôi, chứ dưới con mắt của một Yêu tinh đã nếm trải đủ mọi sự đời như ta thì chuyện đó là bình thường. Không phải nhóc sa ngã thành màu tím đâu, mà tình yêu vốn dĩ là như thế đấy. Đừng hoang mang làm gì.

Vậy sao?

Yêu tinh chắc chắn đã sống lâu hơn Pastel rất nhiều nên lời nói nghe cực kỳ thuyết phục. Hơn nữa, chẳng phải tình yêu chính là sở trường của nó sao?

Đã là Yêu tinh Tình yêu thì chỉ có nước tin tưởng thôi.

"Nhưng trong cuốn truyện cổ tích mà Melissa đọc cho bé nghe đâu có viết như vậy. Tình yêu là một cái gì đó..."

Pastel khua tay múa chân. Bé quơ tay như muốn bắt lấy dải cầu vồng vô hình, rồi khẽ vuốt lại mái tóc đang xõa xuống. Những lọn tóc hồng lướt qua kẽ tay bé.

"Nó phải là một thứ gì đó hồng hồng và đẹp đẽ chứ."

Yêu tinh lắc đầu.

- Không phải đâu. Tình yêu là một loại cảm xúc phiến diện. Chính vì nó vốn không đẹp đẽ nên người ta mới phải dạy rằng nó đẹp đẽ đấy. Nếu bản thân nó đã đẹp sẵn rồi, thì việc tuyên bố nó đẹp có gì là cảm động nữa đâu? Những câu chuyện đó cảm động chính vì chúng không phải là lẽ đương nhiên.

Nghe cũng có lý thật.

- Với lại.

Yêu tinh thở dài một hơi. Đôi mắt nó nhìn bé đầy dịu dàng.

- Nếu tình yêu vốn dĩ đẹp đẽ, thì chẳng hóa ra chỉ có mình nhóc là xấu xa sao? Nhưng ta không nghĩ nhóc là một đứa trẻ hư đâu. Chuyện này không phải vì nhóc đặc biệt xấu tính, mà vì tình yêu vốn dĩ là như thế rồi.

Vậy sao?

Đúng là khả năng tình yêu vốn dĩ là như vậy cao hơn hẳn so với việc bản thân Pastel đặc biệt xấu xa.

- Ai cũng mải mê che giấu thôi, chứ thực ra ai cũng thế cả.

Yêu tinh nhìn thẳng vào mắt bé. Đôi nắm tay nhỏ xíu nắm chặt lại.

- Cộng sự à! Nhóc cứ việc tự tin vào bản thân đi! Nhóc hoàn toàn có tư cách đó mà!

Hức.

Cảm động quá.

Cảm động quá đi mất.

Pastel lấy tay che miệng. Sống mũi bé hơi cay cay.

"Kể cả khi bé đã nảy ra những ý nghĩ cực kỳ tồi tệ sao?"

- Vì tình yêu vốn dĩ là như thế mà!

"Kể cả khi đó là những ý nghĩ thực sự, thực sự rất xấu xa sao?"

- Vì tình yêu vốn dĩ là như thế mà!

Cảm động ghê gớm.

Yêu tinh bắt đầu cùng bé trăn trở như thể đó là việc của chính mình.

- Tình địch là mẹ thì cũng không hẳn là vấn đề, nhưng là người mẹ đã khuất thì đúng là vấn đề lớn đấy.

Pastel lẳng lặng gật đầu.

Có thể coi là đã cầm chắc phần thất bại rồi không nhỉ.

Yêu tinh rên rỉ suy nghĩ.

- Nếu bà ấy còn sống, ta chỉ cần dán Bùa yêu lên rồi điều khiển bà ấy hành hạ tên Ác ma kia, thì mấy cái cảm xúc yêu đương tầm thường đó sẽ biến mất ngay thôi.

Hức.

Pastel sốc nặng trước giải pháp cực kỳ "trong sáng" của Yêu tinh.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, bé lại thấy rất thuyết phục.

Cái này giống như dùng sức mạnh tình yêu để thuyết phục mẹ, từ đó giành lại người mình thích vậy.

Đúng là tình yêu thật vĩ đại.

Đây quả là một cách giải quyết gọn gàng như trong truyện cổ tích.

Yêu tinh khẽ nói.

- Ta thấy cách tốt nhất vẫn là cho tên Ác ma đó thấy sức mạnh của tình yêu.

"Như là dán Bùa yêu lên lưng Ngài Ác ma chẳng hạn ạ?"

- Đúng thế!

Pastel hơi ngập ngừng.

Hình như làm vậy thì đúng là xấu xa thật.

Hơn nữa, hơn nữa tình yêu có được bằng cách đó thì đâu có chân thành.

Bé không muốn trở thành mụ phù thủy trong truyện cổ tích đâu. Vai đó phải dành cho mấy người tóc tím cơ.

- Nhóc vẫn chưa muốn làm thế à? Được rồi. Vậy để ta cùng nghĩ cách khác nhé!

Yêu tinh lại tiếp tục rên rỉ suy nghĩ.

Pastel rụt rè lên tiếng.

"Bé có một ý nghĩ xấu xa này, ngài có muốn nghe thử không?"

- Nói đi!

"Khụ khụ."

Pastel hắng giọng.

Hơi xấu hổ một chút thì phải.

"Chẳng phải chúng ta đang gặp rắc rối vì mẹ đã khuất là tình địch, nên không thể loại bỏ nguyên nhân sao?"

- Đúng thế!

"Vậy thì nếu Ngài Ác ma yêu bé thay vì người mẹ đã khuất, chẳng phải mọi chuyện sẽ được giải quyết sao? Vì mẹ đã qua đời rồi nên cũng chẳng thể quay lại để cản trở hay làm gì được nữa."

Yêu tinh nghiêng đầu thắc mắc.

- Chẳng phải vì không làm được điều đó nên mới là vấn đề sao? Tên Ác ma đó yêu mẹ nhóc mà.

"Không, ý bé là thế này."

Pastel khua tay. Bé chỉ tay vào chính mình.

"Ngài Ác ma cứ yêu bé giống như cách ngài ấy yêu mẹ là được mà."

Yêu tinh vẫn vẻ mặt mơ hồ.

- Ý nhóc là nhóc định cải trang thành mẹ sao? Hay là bắt chước hành động của bà ấy? Ta thấy cách đó chắc cũng có hiệu quả đấy!

"Không phải, không phải đâu."

Mái tóc hồng đung đưa theo cái lắc đầu nguầy nguậy.

"Bé là Pastel chứ không phải Blossom."

Yêu tinh lại nghiêng đầu.

- Vậy thì sao?

Pastel định nói cụ thể hơn, nhưng dù có nghĩ thế nào bé cũng thấy nó chẳng "hồng hồng" chút nào nên lại thôi.

Nghĩ lại thì, việc này có vẻ hơi quá xấu xa rồi.

"Thôi bỏ đi ạ. Bé phải suy nghĩ lại đã."

- Sao thế? Hành động đó gây hại cho những người xung quanh à?

"Cũng không hẳn là vậy."

- Thế nó có gây hại cho tên Ác ma không?

"Cái đó thì đúng ạ."

- Vậy thì cần gì phải do dự nữa!

Ồ.

Pastel ngỡ ngàng đến mức không thốt nên lời.

Yêu tinh dứt khoát nói.

- Chuyện này là lỗi của tên Ác ma đã khiến nhóc phải yêu hắn thôi. Cách biệt tuổi tác bao nhiêu chứ, hắn tự ý quyến rũ người ta rồi giờ lại muốn được yên thân sao? Nếu còn chút lương tâm thì hắn phải chấp nhận chịu đựng những chuyện không gây hại đến người xung quanh chứ.

Hình như...

Cũng đúng thật.

Một tên "đạo chích" thích người kém tuổi thì chịu khổ một chút cũng là lẽ đương nhiên mà nhỉ?

Pastel vểnh tai lên nghe.

- Tên Ác ma đó dù nhóc có giở trò gì thì hắn cũng phải chịu đựng thôi! Một đứa trẻ ngoan thế này đang phải khổ tâm, vậy mà hắn vẫn thản nhiên hỏi thực đơn bữa sáng với cái mặt tỉnh bơ đó sao!

"Đúng là vậy thật. Trong bầu không khí đó mà Ngài Ác ma còn nhắc đến món salad rau diếp xoăn thì bé thấy ngài ấy quá đáng lắm luôn. Đã vậy thì ít ra cũng phải rưới thêm tương cà lên salad chứ."

Salad rau diếp xoăn rưới tương cà, hức.

- Đúng thế, đúng thế! Cứ liên tục kích động một đứa trẻ đang yên đang lành mới là vấn đề đấy! Đã phạm lỗi quyến rũ người ta thì ít ra cũng phải biết điều mà ngồi yên chứ! Cứ vô tâm kích động người khác như thế thì bị quả báo là đúng rồi!

Vậy sao?

Pastel cảm thấy gánh nặng lương tâm dường như đã tan biến.

Bé đã có lòng tốt đến tận giường để an ủi Ngài Ác ma, vậy mà ngài ấy cho đến tận lúc đi ngủ vẫn cứ lẩm bẩm một mình, đúng là quá đáng thật.

Thành thật mà nói, quá khứ của mẹ là một chuyện, nhưng thái độ kiểu "ngươi có hay không cũng chẳng quan trọng" của ngài ấy mới thực sự là vết thương lòng của bé.

Chắc là bé cứ làm việc xấu cũng được nhỉ.

Yêu tinh chăm chú quan sát bé rồi khẽ mỉm cười đầy ẩn ý.

- Hãy bắt tên Ác ma xấu xa đó phải trả giá đi. Có cách nào không? Nhóc đã nghĩ ra trò xấu gì rồi?

Pastel khẽ liếm môi rồi định mở lời.

"Chuyện đó là..."

Đột nhiên, có tiếng bước chân vang lên từ phía cửa. Pastel im bặt rồi quay đầu lại nhìn.

Cánh cửa mở ra.

Ngài Ác ma bước vào với vẻ mặt đầy ngán ngẩm.

『Sao nhóc lại ở trên giường ta? Nếu muốn nằm thì về phòng mình đi.』

Pastel không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn ngài ấy.

Ngài Ác ma khẽ nhướn mày.

『Sao thế?』

Vẻ mặt cô bé bỗng trở nên u ám. Bé cúi đầu, co chân lên rồi dùng hai tay ôm lấy gối.

"Ngài Ác ma này... bé không biết nếu mẹ còn ở đây, bà ấy sẽ cảm thấy thế nào nữa."

Ngài Ác ma bỗng lặng thinh.

Dù bé đang cúi đầu nên không thể nhìn thấy, nhưng chắc chắn vẻ mặt vốn đang cố tỏ ra bình thản của ngài ấy đã thoáng chút dao động.

"Chồng bà ấy đã phân rã cả một gia tộc danh giá để nhét vào túi riêng, rồi bỏ mặc con gái mình mà đi lang thang khắp nơi. Còn vị Ác ma bên cạnh bà ấy từ thuở nhỏ thì lại chẳng thể tin tưởng bà ấy, chỉ biết thốt ra những lời căm hận. Ngay cả khi đã khuất, bà ấy vẫn phải gánh chịu sự oán trách mà chẳng thể giải thích lấy một lời."

Ngài Ác ma không đáp lại. Có lẽ là không thể đáp lại.

"Mẹ đã làm gì sai chứ? Mọi chuyện đã bắt đầu sai lệch từ đâu mà ngay cả sau khi chết, bà ấy vẫn phải gánh chịu bi kịch này? Bé thực sự không hiểu nổi."

Cô bé vùi mặt vào giữa hai cánh tay.

Sự im lặng bao trùm không gian.

Một lúc sau, một giọng nói hơi khàn đặc vang lên.

『Blossom... chắc chắn cô ấy không làm gì sai cả.』

Một tiếng lẩm bẩm khẽ khàng nối tiếp ngay sau đó.

"Bé không biết liệu mẹ có nghĩ như vậy không nữa."

Ngài Ác ma lại rơi vào im lặng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!