"Còn Kỵ sĩ đoàn thì sao ạ?"
Ngay khi nghe tin một chiếc phi thuyền đang bay đến với mục đích khủng bố, Pastel đã lập tức đặt câu hỏi đó.
"Việc ngăn chặn phi thuyền xâm nhập trái phép là trách nhiệm của Kỵ sĩ đoàn chứ không phải của học viện chúng ta mà."
Viên cảnh vệ ngập ngừng.
"Họ vừa gửi tin nhắn báo rằng bên trong đang xảy ra vấn đề nội bộ. Có vẻ chúng ta phải tự mình giải quyết thôi ạ."
"Uầy."
Pastel khẽ nhíu mày.
An toàn của học sinh đang bị đe dọa, vậy mà họ còn ngồi đó kỳ kèo về vấn đề nội bộ sao?
Viên cảnh vệ giật mình. Anh ta chỉnh lại tư thế rồi dõng dạc hô lớn.
"Tôi sẽ đi xác nhận lại ngay lập tức ạ!"
"Ờ..."
Cô gật đầu.
"Anh cứ đi đi. À, trước đó, anh trả lại số ma thạch dự phòng mà tôi đã mang tới được không? Tôi phải tự mình bay lên kiểm tra chiếc phi thuyền đó mới được."
Nếu thấy ổn thì cô sẽ chủ động tấn công luôn.
Pastel nhận lấy ma thạch rồi leo lên chiếc chổi trắng.
"Hãy tăng cường cảnh giác lên mức cao nhất và chuẩn bị ứng phó với khủng bố nhé. Cho cả phi thuyền xuất kích nữa. Nhờ anh đấy."
"Rõ!"
Viên cảnh vệ rời đi để tìm đội trưởng cảnh vệ.
Pastel đạp mạnh xuống đất. Cơ thể cô yên vị trên cán chổi rồi nhẹ nhàng bay bổng lên không trung.
Liếc nhìn xuống mặt đất, cô thấy Melissa và Althea vẫn đang trao đổi chiêu thức tầm xa. Những mảnh vỡ mặt đất va chạm với đạn ánh sáng, tạo ra những vệt sáng rực rỡ.
Cuộc chiến không hề nghẹt thở mà trông giống như một buổi giao lưu, thỉnh thoảng họ còn khiêu khích và trò chuyện với nhau. Cứ như một trận đối đầu thong dong tuân theo lễ nghi quý tộc vậy.
Bíp bíp.
"Bé cũng muốn được tận hưởng một cách thong dong như thế mà."
『Càng nắm giữ quyền lực, nhóc càng khó sống theo ý mình thôi.』
"Hể."
Pastel điều khiển chiếc chổi. Cảm giác tốc độ khiến cơ thể cô ngả về sau, mái tóc hồng bay phấp phới trong gió.
Cô áp viên ma thạch vừa nhận được vào cán chổi. Một luồng khí đen thoát ra rồi bị chiếc chổi hấp thụ hoàn toàn.
Pastel dốc ngược viên ma thạch giờ chỉ còn là lớp vỏ rỗng vào miệng. Cô nhai ma thạch rau rảu như đang ăn đá lạnh.
Rắc rắc.
Nhóp nhép.
Nó có vị ngọt rẻ tiền, thậm chí còn tệ hơn cả mấy món quà vặt kém chất lượng.
Hòa cùng cảm giác tốc độ của chiếc chổi, làn gió thu thổi tung mái tóc và tà áo của cô.
"Cái người đó là ai nhỉ? Anh Traut? Tên đội trưởng lính đánh thuê tộc Ma tộc cầm đầu đám khủng bố đã bị bắt từ lâu rồi, vậy mà chiếc phi thuyền này ở đâu ra chứ? Chắc chắn không phải nó tự bay không người lái đâu, nghĩa là vẫn còn đồng bọn."
Hừm.
"Nếu đã bắt được đội tiên phong ở dưới cống ngầm, lại tóm luôn đội hậu cần trên phi thuyền của đoàn lính đánh thuê, thì đáng lẽ đám khủng bố phải thiếu nhân lực rồi chứ nhỉ?"
Hay là do tư duy của mình quá hiện đại? Sống trong một thế giới an ninh thắt chặt quen rồi nên giờ cô thấy hơi khó hiểu.
『Nếu đây chỉ là hành động đơn phương của đám Ma tộc quá khích thì nhóc nghĩ vậy cũng đúng. Nhưng một khi đã dính dáng đến Giáo hội thì không biết chúng có thiếu người hay không đâu. Giáo hội thường chiêu mộ được một lượng nhân lực đáng kể nhờ vào lợi ích đấy.』
"Hể."
Kiểu như: Tuyển người cùng đi khủng bố, có trả lương, sao?
Cảm giác như đang xem phim về mafia quốc tế vậy.
"Ơ kìa."
Chẳng phải chúng đúng là mafia quốc tế sao?
Một bên là mafia kiếm tiền bằng cách bán ma túy, một bên là Giáo hội có sở trường chế tạo dược phẩm.
"Càng phải nhổ tận gốc chúng nó mới được!"
Cô tăng tốc chiếc chổi. Khuôn viên học viện đang nhộn nhịp lễ hội lướt qua nhanh chóng bên dưới. Tiếng hò reo náo nhiệt vang vọng khắp nơi.
Đó là lúc cô bay đến vùng trời phía trên học viện, nơi tách biệt với lễ hội và thưa thớt học sinh.
Từ phía bên kia bầu trời yên bình, chiếc phi thuyền khủng bố mô phỏng hình dáng cá voi bầu trời đang bay tới.
"Đám khủng bố xấu x- Hểeee!"
Những họng pháo dày đặc đập ngay vào mắt cô.
Không biết chúng vơ vét nhân lực ở đâu mà trên boong tàu đầy rẫy những tên lính đánh thuê vũ trang lẫn đám người của Giáo hội trong bộ áo choàng huyền bí.
Vũ trang đầy đủ!
Thế này thì khác gì tàu chiến đâu!
Cái này hơi quá rồi đấy...!
Pastel định bóp phanh chổi gấp.
Là người nắm quyền lực, mình không nên chơi đơn độc thế này!
Rút lui! Rút lui thôi!
Có vẻ bên kia cũng đã phát hiện ra vật thể bay màu trắng hồng rực rỡ này, không gian lập tức trở nên hỗn loạn.
Chiếc phi thuyền chuyển hướng, xoay thân tàu để lộ ra mặt bên. Vô số họng pháo lộ diện, tất cả đều nhắm thẳng vào vật thể bay nhỏ bé.
"Úi."
Chắc các người không định bắn thật đấy chứ?
Nhìn tình thế này thì rõ ràng là chúng định bắn rồi.
"Đừng làm thế mà...!"
Pastel hét lên.
Đồng loạt những tia lửa lóe lên cùng tiếng nổ vang trời. Vô số pháo đạn lấp đầy tầm mắt cô.
"Ua oắc!"
Cứu bé với!
Bé chỉ là một người nắm quyền lương thiện thôi mà...!
Uaaa!
Quả pháo dẫn đầu đã đến rất gần. Ma pháp trận khắc trên ma thạch tỏa sáng. Quy luật thế giới đã tạo ra ma pháp. Một đốm lửa nhỏ bùng lên, rồi như đám cháy lan qua đồng cỏ khô, ngọn lửa bao trùm lấy quả pháo.
Trong khoảnh khắc, cô gái nhỏ nhìn sự biến đổi của ngọn lửa một cách mơ màng. Cô quên đi sự huyền bí của ma pháp, quên cả hơi nóng của hỏa diệm, chỉ đăm đăm nhìn vào cảm giác tê dại khi sinh mạng đang ngàn cân treo sợi tóc.
Chào nhé.
Bạn hormone.
Một đường kiếm chém đôi quả pháo. Ngọn lửa bị xẻ ra, cô gái trên chiếc chổi lao vút đi. Một vụ nổ màu cam rực rỡ bùng phát.
Những quả pháo tiếp theo phủ kín phía trước.
Cô gái một tay nắm chặt cán chổi.
『Chiến đấu trên lưng ngựa là việc mà chỉ những kẻ đã rèn luyện lâu năm mới làm được. Sự nhịp nhàng với ngựa, khả năng cơ động đúng lúc, và sự va chạm không chút sợ hãi. Tất cả đều cần sự thuần thục cực lớn.』
Chiếc chổi trắng bay lượn trên bầu trời xanh thẳm. Mái tóc hồng như một chiếc đuôi dài, len lỏi qua vô số làn đạn pháo.
Những đường kiếm bạc liên tiếp vung lên. Pháo đạn bị chém đứt và phát nổ, tạo ra những quầng lửa cam rực. Những vụ nổ liên hoàn bao phủ bầu trời, che khuất tầm nhìn của đám khủng bố.
『Nhưng với nhóc thì có vẻ chẳng cần rèn luyện gì đâu nhỉ.』
Đám khủng bố trên boong tàu ngơ ngác ngước nhìn lên trời. Bầu trời xanh giờ đây nhuộm một màu cam bập bùng. Chúng sững sờ chiêm ngưỡng cảnh tượng thiên nhiên do một cá nhân tạo ra.
Từ trong ngọn lửa, cô gái cưỡi chổi lao ra. Toàn thân quấn quýt hỏa diệm và khói bụi, cô cứ thế lao thẳng xuống boong tàu phi thuyền.
Một tên lính đánh thuê định rút kiếm thì bị chiếc chổi đâm sầm vào. Quyền năng tiêu tốn năng lượng ma thạch tạo ra một lực xung kích khổng lồ. Bộ giáp da bị nghiền nát, tên lính đánh thuê bay văng ra ngoài.
Tiếng la hét vang lên.
Chiếc chổi bay xuyên qua đám người. Những đường kiếm nối tiếp nhau như sóng vỗ, quét sạch boong tàu. Những cơ thể bị xẻ thịt. Cảnh tượng đỏ rực bao trùm lấy boong tàu.
Chiếc chổi đuổi theo đám khủng bố đang mở cửa chạy trốn vào bên trong. Khi một hành lang thẳng tắp lộ ra, cô gái tăng tốc chiếc chổi. Lưỡi kiếm chém ngang hành lang và vách tường, tạo ra những tiếng động chói tai. Vô số phần thân trên và thân dưới bị cắt rời, đổ sụp xuống mà không chút kháng cự.
Chiếc chổi đi qua mọi lối đi. Cô để lại những vết chém trên tường và ném những bình thủy tinh vào các khoang tàu, phòng khách.
Khói vàng tràn ngập bên trong. Tiếng la hét và sự hỗn loạn dần lắng xuống. Chẳng mấy chốc, một sự im lặng bình yên đã tìm đến.
『Mà này, thứ bay được thì có nên tính là kỵ binh không nhỉ? Thú vị đấy.』
Ác ma lẩm bẩm.
Pastel dừng chổi lại với tinh thần mơ màng. Chuyến bay tầm thấp kết thúc, chân cô chạm đất. Tiếng máu loãng dưới sàn kêu lách tách.
『Làm tốt lắm.』
Pastel khẽ run lên.
"Dạ? Ngài nói gì cơ?"
Đầu óc cô đang quay cuồng.
"Hể."
『Làm tốt lắm.』
Pastel chậm chạp chớp mắt, rồi nhớ lại những gì Ác ma vừa nói.
Cô nắm lấy chiếc chổi đã nhuộm đỏ. Máu trên tay thấm vào cán chổi, để lại những dấu tay đỏ thẫm.
"Đây là mô tô bay đấy ạ!"
Ua oa, mô tô!
"Vroom vroom! Píp píp!"
Cô bay qua hành lang giờ đã không còn bóng người. Những giọt máu rơi xuống từ mái tóc hồng.
Pastel là trẻ hư nà!
Cảm giác tội lỗi khi làm loạn trật tự xã hội!
Niềm vui khi đặt Ngài Ác ma dưới chân mình!
"Ngài Ác ma! Dùng kính ngữ với bé đi! Kính ngữ ấy!"
『Hừm.』
"Hể."
『Trước tiên, nhóc nên đi tắm trước khi thoát khỏi ảnh hưởng của hormone đi.』
Sau khi tắm rửa nhanh chóng, Pastel ngồi bó gối. Cô xoa xoa hai má. Đôi má hơi bị ép lại khiến làn môi hồng mấp máy.
"Uầy."
Chỉ là uầy thôi...
Một cảm giác rã rời kỳ lạ ập đến.
Đáng lẽ cô phải ngâm mình trong làn nước ấm để hồi phục tinh thần, nhưng vì hoàn cảnh nên chỉ kịp tắm qua loa, thành ra trạng thái vẫn chưa ổn định lắm.
『Trông nhóc không ổn nhỉ. Sao không tận hưởng việc tắm rửa đi. Không có nước nóng à?』
Ác ma đang điều khiển ma pháp trận hành trình quay lại nhìn.
"Không, nước nóng vẫn ổn ạ. Chỉ là do địa điểm không phù hợp thôi."
Cô nhấn mạnh vào hai má.
Đôi môi mấp máy.
"Việc giết người mãi mà chẳng quen được gì cả. Dù đã có bạn hormone giúp đỡ rồi."
『Hừm.』
Ác ma xoa cằm.
『Ai cũng vậy thôi. Nhóc không cần phải tự trách mình đâu.』
Pastel nhìn chằm chằm vào Ác ma.
"Cả Ngài Ác ma cũng vậy sao?"
『Ta thì...』
Ác ma suy nghĩ một chút rồi quay đi. Đôi tay tiếp tục điều khiển ma pháp trận hành trình.
『Ta đã trải qua quá nhiều thời gian để cảm thấy điều đó rồi.』
Chiếc phi thuyền bay về phía bến cảng gần đó. Phi thuyền của đội cảnh vệ chắc cũng đang bay tới, lát nữa bàn giao lại cho họ là được.
Pastel chống cằm.
"Ngài Ác ma nói tuổi của ngài tính từ thời kỳ trống sau Cựu Ước rồi cộng thêm 30 năm nữa đúng không ạ?"
『Phải.』
Hể.
Khoảng cách tuổi tác lên đến ba chữ số...
Liệu mình có ổn không khi nghe Ngài Ác ma thuộc thế hệ tổ tiên dùng kính ngữ với mình nhỉ?
Pastel mải mê suy nghĩ.
Khóe môi cô khẽ giãn ra.
"He he."
Chắc là sướng lắm đây.
『Nhóc đang nghĩ gì thế?』
Pastel giật mình, lắc đầu lia lịa. Mái tóc hồng vung vẩy.
"Không có gì đâu ạ!"
Ác ma nhìn cô đầy nghi hoặc.
Nhưng mà tâm tư của mình sẽ không bị lộ đâu!
『Lại đang nghĩ về chuyện hạ khắc thượng hay cảm giác tội lỗi chứ gì.』
Hự.
Pastel há hốc mồm.
Sao ngài ấy biết được chứ?!
Uaaa.
Đến cả tâm tư cũng bị nhìn thấu, Pastel!
Trong suốt trong suốt, gương soi gương soi, Pastel Pastel...!
Hự.
Số chữ cũng bằng nhau luôn.
Pastel ôm đầu.
Uaaa!
"Đến cả số chữ cũng bằng nhau luôn kìa!"
Chắc chắn là thật rồi!
Bé chính là Pastel trong suốt trong suốt, gương soi gương soi!
Ác ma nhìn cô một cái rồi phớt lờ luôn.
Chiếc phi thuyền thuận lợi cập bến và được bàn giao an toàn cho đội cảnh vệ vừa tới.
Tuy nhiên, tình hình có vẻ không mấy khả quan.
Ngay khi hai phi thuyền kết nối, một viên cảnh vệ vội vàng chạy sang báo tin về vụ khủng bố.
"Một chiếc phi thuyền khủng bố khác đã đâm vào đấu trường Tournament rồi ạ! Một lượng lớn khí gas đã lan ra, tình hình rất khó tiếp cận nên các học sinh đang bị cô lập bên trong!"
Pastel đang uống nước táo thì đánh rơi ly thủy tinh. Chiếc ly vỡ tan, nước táo thấm đẫm boong tàu.
"Kỵ sĩ đoàn...!"
Họ làm cái quái gì mà không chịu làm việc vậy chứ!
Học viện của chúng ta dễ bị bắt nạt đến mức họ dám trì hoãn vì vấn đề nội bộ sao?!
0 Bình luận