Web Novel

170-Trung thần hôm nay cũng thấy tự hào

170-Trung thần hôm nay cũng thấy tự hào

Trung thần hôm nay cũng thấy tự hào

"Gì thế này, bảo là chỉ làm cho có lệ thôi mà sao trông tàn tạ thế kia? Tên đó lấy cớ kiểm tra tư tưởng để tra hỏi cậu gì à?"

Nathaniel tiến lại gần.

"Ơ?"

Đôi mắt hồng của Pastel tròn xoe. Cô đưa hai tay che miệng.

"Đang lo lắng cho bé đấy à?"

Hay là anh ta thích mình nhỉ?

Mà cũng đúng thôi, ai mà chẳng thích một Pastel đầy sức hút cơ chứ!

Không tránh được rồi nà!

Nathaniel nhìn cô với vẻ mặt hoang mang.

"Tôi mà thèm lo cho cậu sau những gì cậu đã gây ra chắc? Tôi chỉ đang thắc mắc không biết tên đó có coi thường thể diện của tôi mà làm càn không thôi."

Ơ kìa.

Mình đã làm gì xấu với Nathaniel sao?

Nhớ lại xem nào.

Ngẫm nghĩ, ngẫm nghĩ.

Chẳng nhớ ra gì hết!

Vốn dĩ Nathaniel là mật vụ thâm nhập vào phe cực đoan theo lệnh của Ellie mà. Một người bạn của Ellie như Pastel làm sao có thể làm chuyện xấu được chứ!

"Gia nhập xong rồi thì việc hôm nay cũng kết thúc đúng không? Đi thôi. Tiện đường đến đây rồi, tôi phải làm một ván Poker mới được. Cậu bảo cái gì mà đếm bài ấy nhỉ? Tôi cũng phải thử một lần xem sao. Nathaniel của gia tộc Priestley cao quý này đã biết kỹ thuật thắng rồi, lẽ nào còn thua được?"

Nathaniel liếm môi, hai tay xoa vào nhau đầy phấn khích.

Á! Đúng rồi đúng rồi!

Công việc xong rồi thì phải đi chơi chứ!

Pastel nhìn lại bộ váy mùa đông của mình. Đó là một bộ đồ gọn gàng và xinh xắn được diện theo lời khuyên của Melissa. Cô nhanh chóng phủi sạch vết bẩn bám trên gấu váy.

Vì quá tập trung vào công việc nên cô suýt thì quên mất, hôm nay cô đến đây là để hẹn hò mà!

Xong việc rồi thì đương nhiên phải hẹn hò thôi!

Pastel lân la tiến lại gần Nathaniel.

"Nathanieeelll."

Nathaniel giật mình, lùi lại nửa bước.

"Gì thế, cái giọng đó là sao?"

Trông anh ta cứ như một nạn nhân bị bắt cóc đang hoảng sợ khi kẻ thủ ác cố tình làm thân vậy.

Pastel, người chưa từng làm chuyện đó, cảm thấy vô cùng oan ức. Đôi má cô tự động phồng lên, rồi cô lại dùng ngón tay tự chọc vào cho xì hơi ra, sau đó mới cất tiếng hỏi.

"Anh có thích hẹn hò không?"

Nathaniel ngẩn người.

"Làm gì có ai ghét?"

"Á! Thật ạ?! Thật không?!"

Đôi mắt hồng lấp lánh.

"Oa! Bé cũng thích lắm!"

Pastel giơ hai tay lên, nhảy cẫng đầy vui sướng.

Đúng là tâm đầu ý hợp mà!

Chẳng lẽ là thiên duyên tiền định sao?!

Nathaniel khẽ nhíu mày.

"Nhưng mà vị hôn thê của tôi lâu rồi không tìm tới, nên tôi cũng chẳng được hẹn hò lâu rồi."

Ơ kìa.

Pastel đứng hình ngay trong tư thế đang nhảy nhót. Đôi mắt hồng đảo liên tục, cô lẩm bẩm lại từ vừa nghe thấy.

Vị hôn thê.

Hự.

Đồng tử màu hồng run rẩy dữ dội.

"Nathaniel, anh có vị hôn thê rồi sao?"

Tại sao cơ chứ?!

"Đương nhiên là có rồi. Cậu nghĩ tôi bao nhiêu tuổi rồi hả?"

Nathaniel lấy làm lạ.

"Đúng ra thì không phải đính hôn mà là kết hôn luôn rồi mới phải. Tại cô ấy bảo chừng nào tôi chưa bỏ cờ bạc thì tuyệt đối không cưới nên mới trì hoãn đến giờ đấy. Mà, hừm."

Con nghiện cờ bạc Nathaniel gãi đầu ngượng ngùng.

"Dù vậy tôi vẫn là Gia chủ của gia tộc Priestley, giờ mà hủy hôn thì không tốt cho cả hai bên nên vẫn đang duy trì thôi. Chắc rồi cũng đâu vào đấy cả."

"Tại sao chứ?! Sao lại đính hôn?!"

Ưaaa!

Tuyệt vọng!

Quá tuyệt vọng nà!

Pastel ôm lấy đầu. Hai bím tóc hồng vung vẩy đánh liên tiếp vào người Nathaniel.

"Uaak! Gì thế hả?!"

Đây chính là chuyện... chỉ có trong truyền thuyết sao?!

Chưa kịp tỏ tình đã bị đá!

Oa oa!

Đời sống tình cảm hồng phấn của mình...!

Trong cuộc đời của Pastel vốn không có khái niệm thất tình, vậy mà giờ đây cô đã lập nên kỷ lục này rồi.

Dù chưa tỏ tình nhưng dù sao thì bị đá cũng là thật, Pastel cảm thấy tủi thân vô cùng. Nước mắt cô rưng rưng.

"Ngài Ác ma ơi!"

Hãy trừng phạt kẻ xấu xa đã có vị hôn thê mà còn dám quyến rũ trẻ con đi nà!

Đang định hét lên như vậy, Pastel bỗng khựng lại khi nhận ra điều gì đó.

Thực ra nước mắt chẳng hề chảy ra, và cô cũng không thấy buồn đến thế.

"Ơ kìa."

Đôi mắt hồng tròn xoe.

Cảm giác không tệ như mình tưởng.

Ngẫm lại thì, một Gia chủ đã trưởng thành như Nathaniel có vị hôn thê cũng là chuyện đương nhiên.

Pastel bỗng thấy bối rối.

Lạ thật nà.

Cảm xúc này chỉ xuất hiện khi ngay từ đầu đây không phải là tình cảm yêu đương thôi.

Vậy là những gì Ngài Ác ma nói là sự thật sao.

Lời khuyên rằng một người nổi tiếng như Pastel đang bị nhầm lẫn vì không thể định nghĩa rõ cảm xúc của bản thân là sự thật rồi.

Thế này thì đúng là mất tư cách người nổi tiếng quá nà.

Pastel cảm thấy hơi đổ mồ hôi hột. Cô nhanh chóng vuốt lại mái tóc vừa bị mình vò rối tung.

Cô bé lộ vẻ mặt nghiêm trọng.

"Nếu bé nói là bé thích anh, thì anh nghĩ sao?"

"Cái gì?"

Nathaniel định chửi thề nhưng lại thôi.

"Gu của cậu mặn thế à?"

Hừm.

"Cũng đúng nhỉ?"

"Cũng đúng nhỉ?! Câu đó là có ý xúc phạm gì đấy hả?!"

Nathaniel tức tối nhảy dựng lên.

Nhưng Pastel không còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện đó, hơi thở cô run rẩy nhẹ. Đôi mắt hồng liếc nhìn về phía cánh cửa nơi Ngài Ác ma đang đứng ở hành lang rồi quay lại.

Một lúc sau, khi Nathaniel đã tự mình nổi giận rồi tự mình bình tĩnh lại, cô bé mới run giọng hỏi.

"Vậy nếu như... bé ngưỡng mộ người giám hộ đã chăm sóc mình thì anh thấy sao? Không phải quan hệ huyết thống nhé!"

Vế cuối là quan trọng nhất!

Phải đánh dấu sao!

"Từ nãy đến giờ cậu bị làm sao thế?"

Nathaniel nhíu mày. Nhưng có vẻ vì muốn trả ơn người đã cứu quản gia già, anh ta cũng chịu khó suy nghĩ một chút.

"Chắc đó là một kẻ quyền lực ghê gớm lắm hả? Đến mức cả cậu cũng phải ngưỡng mộ."

Ngài Ác ma có phải là kẻ quyền lực ghê gớm không nhỉ?

"Cũng không hẳn ạ. Đó là sư phụ dạy kiếm của bé."

"Kiếm? Cậu mà cũng dùng kiếm á? Không, mà vốn dĩ chỉ cần gọi kỵ sĩ là xong rồi còn gì? Với cái thân hình yếu ớt đó thì chiến đấu làm gì cho mệt."

Ơ kìa.

Nghĩ lại thì đúng là vậy thật.

Thời buổi này chỉ cần búng tay một cái là điều động được cả kỵ sĩ đoàn rồi, cần gì phải...

Ơ kìa.

"Vậy tại sao bé lại ngưỡng mộ người đó nhỉ?"

Nếu xét kỹ thì là vì cái danh hiệu Đại Ác ma nghe có vẻ oai chăng...?

Nhưng sáng nào cũng thấy Ngài Ác ma đeo tạp dề đánh kem tươi, thật lòng cô chẳng cảm nhận được chút khí chất Đại Ác ma nào cả.

"Sao lại hỏi tôi lý do. Chắc chắn là phải có lý do gì đó chứ."

Nathaniel lấy làm lạ.

Rồi như sực nhớ ra điều gì, anh ta nở nụ cười đắc thắng như vừa nắm được thóp của cô.

"Ơ, chẳng lẽ? Tôi biết rồi! Này Tổng đốc, không ngờ cậu lại có thứ tình cảm trẻ con như thế đấy?"

"Dạ?"

"Đó không phải là ngưỡng mộ đâu!"

Nathaniel đưa ra một suy luận đầy vẻ người lớn.

"Việc nảy sinh tình cảm yêu đương với người giám hộ thân thiết là chuyện thường tình! Hơn nữa nếu không có quan hệ huyết thống, thì việc trái tim tự động hướng về người đó mà chẳng cần tìm đối tượng thay thế là lẽ đương nhiên thôi, đúng không?"

Cô bé há hốc mồm.

Ưa?

Ưaaa?

Tiếng máy đánh chữ vang vọng trong căn phòng nhỏ.

Mỗi khi phím đàn được nhấn xuống, thanh chữ lại chuyển động, in dấu mực lên giấy. Tiếng cơ khí lạch cạch vang lên, dòng chữ thay đổi, mực đen dần lấp đầy trang giấy trắng.

Redmond, người đang bị ai đó gọi một cách vô cớ là "Ông Chim Cánh Cụt", đang soạn thảo báo cáo gửi về Đế quốc.

Bản báo cáo phản ánh đúng những nỗ lực mà Đế quốc đã bỏ ra, phân tích và tóm lược tỉ mỉ các bí mật của Vương quốc Liên hiệp.

- Chúc mừng cậu đã tốt nghiệp thủ khoa. Từ nay về sau, cậu sẽ mang tên Redmond và thâm nhập vào bộ máy cốt lõi của Vương quốc Liên hiệp. Hãy tiếp cận Vương nữ Ellicita như một sự tình cờ, xây dựng mối quan hệ cá nhân và trở thành tâm phúc của cô ta.

- Rõ.

Sự tiếp cận có tính toán và những lời nói dối đã được chuẩn bị sẵn.

Vương quốc Liên hiệp, nơi có trật tự tôn ti lỏng lẻo đến mức chỉ khi các tòa nhà cao tầng mọc lên quanh hoàng cung, họ mới bắt đầu lo lắng về việc bị ám sát và cấm xây dựng, thì việc một cậu bé thường dân tình cờ chạm mặt một Vương nữ nhỏ tuổi hơn chẳng có gì là khó khăn.

Dù vô số chiến dịch thâm nhập trước đó đã thất bại, nhưng cuối cùng, sự tiếp cận của Redmond - kẻ đã đánh trúng điểm yếu cốt lõi của chế độ cộng hòa - đã thành công rực rỡ.

Hệ thống cộng hòa, vốn bị chìm đắm trong niềm tự hào hão huyền về việc tầng lớp thượng lưu biết lắng nghe những thường dân tài năng, về bản chất luôn yếu ớt trước các cuộc chiến tình báo.

"Là sức mạnh của văn hóa chăng."

Đúng như lời Tổng đốc Craft đã nói, nếu đây là cuộc chiến thể chế giữa quân chủ và cộng hòa, thì đây sẽ là minh chứng cho sự ưu việt của chế độ quân chủ.

Cuối cùng, chế độ cộng hòa với những mâu thuẫn nội tại sẽ sụp đổ ngay từ cuộc chiến tình báo, và chỉ có chế độ quân chủ mới tồn tại được.

Máy đánh chữ gõ dấu chấm kết thúc.

Bản báo cáo hoàn chỉnh đã nằm trên tay.

Đó là nội dung phân tích triệt để về việc hệ thống đường sắt mà Vương quốc Liên hiệp đang dốc toàn lực đầu tư có thể trở thành mối đe dọa quân sự đối với Đế quốc như thế nào.

Trước mặt vị Tổng đốc luôn ngấm ngầm dò xét xem anh có phải phe cộng hòa hay không, anh đã giả vờ như không hiểu rõ để vượt qua bài kiểm tra tư tưởng, nhưng thực tế, anh đã phân tích kỹ lưỡng sức mạnh bùng nổ quân sự khi giáo dục, truyền thông và giao thông kết nối với nhau.

Anh cũng đã sắp xếp các phương án để cưỡng chế ngăn chặn việc xây dựng đường sắt mà không tốn một xu nhờ vào các hiệp ước từ thời Đại Chiến, và xa hơn nữa là cách dẫn dụ Vương quốc Liên hiệp đến chỗ phá sản do đầu tư tài chính quá mức.

Bản báo cáo được đặt sang một bên.

"Là sức mạnh của văn hóa chăng."

Nếu vậy, đây chính là sự ưu việt của chế độ cộng hòa.

Redmond bắt đầu soạn thảo một bản báo cáo mới.

- Tại sao người lại không che giấu thân phận? Trật tự tôn ti bị phá vỡ đến mức ngay cả Vương nữ như người cũng suýt bị ám sát còn gì. Nếu ở quốc gia khác, dân chúng sẽ sợ hãi hoàng tộc đến mức không dám làm vậy đâu.

- Rủi ro và lợi nhuận. Đổi lại, chúng ta có được một nguồn nhân tài không phân biệt xuất thân. Khi Đế quốc còn mải mê với số lượng nhân khẩu của các gia tộc quý tộc và thương nhân, thì chúng ta đã xây dựng trường học. Khi nhiều người có thể lên tiếng và biểu đạt, những hủ tục ăn thịt người bị bãi bỏ và động cơ hơi nước bắt đầu nhịp đập.

Tiếng máy đánh chữ lại vang lên.

"Là sức mạnh của văn hóa chăng."

Thao túng, cắt xén, thổi phồng, định kiến.

Giống như cách anh đã thao túng các báo cáo về Tổng đốc Craft bấy lâu nay, bản báo cáo này cũng bị biến đổi.

Đại chiến lược của Vương quốc Liên hiệp chỉ là mộng tưởng.

Giá trị quân sự của tàu hỏa là có hạn.

Nội bộ Nghị viện đang chia rẽ đến mức khó có thể dồn quốc lực ra nước ngoài.

Phân tích tổng hợp cho thấy, chế độ cộng hòa vẫn chưa giải quyết được mâu thuẫn căn bản là không thể thống nhất quốc lực.

Có thể nhận định rằng tất cả những gì Vương quốc Liên hiệp có thể làm chỉ là dựa vào phe cộng hòa trong Đế quốc để gây ra hỗn loạn, đúng như lời can gián của Tổng đốc Craft.

Bản báo cáo hoàn chỉnh được đặt sang một bên.

Một bản báo cáo mới lại bắt đầu được soạn thảo.

Kẻ phản bội Đế quốc mà chúng ta lo ngại dự kiến chính là phe cộng hòa.

Vì không thể cắt giảm nguồn lực giám sát các đại quý tộc, nên có thể nhận định rằng cần phải chuyển hướng nguồn lực tình báo dự định tăng cường cho Đảo Trên Không và Vương quốc Liên hiệp sang phe cộng hòa.

Redmond đã thao túng lời can gián của Tổng đốc Craft một cách thận trọng.

Giảm bớt sự nguy hiểm của Vương quốc Liên hiệp, tập trung vào phe cộng hòa để kích động nội chiến trong Đế quốc.

Khiến nguồn lực tình báo lẽ ra đổ vào Đảo Trên Không và Vương quốc Liên hiệp bị rút về nội bộ Đế quốc, từ đó mở rộng phạm vi hoạt động cho Tổng đốc Craft, đồng thời giúp chính Redmond tiếp tục duy trì vị thế độc tôn trong mạng lưới tình báo nước ngoài.

Tổng đốc Craft, tôi vẫn chưa biết lý do tại sao ngài phải hy sinh cả phe cộng hòa để giành lấy sự tin tưởng từ Hoàng đế, nhưng...

Tôi sẽ đặt cược vào tham vọng của ngài.

Vì quốc gia mà tôi yêu dấu này.

- Bình đẳng, không phải đó là lý do sao?

- Quyền lợi không phải là thứ do người khác ban phát, nó chỉ có giá trị khi ta tự mình giành lấy. Giống như khoảnh khắc những công trình xây bằng vàng có thể nhắm vào mạng sống của Vương nữ vậy. Nhìn xem, các thương đoàn vốn luôn lo sợ rủi ro đầu tư giờ đã bắt đầu đổ tiền vào ngành công nghiệp quân sự đầy tham vọng. Tất cả những điều này sẽ giúp chúng ta cất cánh.

Nụ cười đó thật đẹp.

Chàng trai ấy đã quyết định bước đi trên con đường gián điệp nhị trùng mà không cần bất kỳ sự lôi kéo, thuyết phục hay đe dọa nào.

Đúng như lời Tổng đốc đã nói, nếu đây là cuộc chiến thể chế giữa quân chủ và cộng hòa.

Thì đây sẽ là minh chứng cho sự ưu việt của chế độ cộng hòa.

Chính tay tôi sẽ khiến mọi chuyện trở thành như thế.

Tiếng máy đánh chữ vang vọng.

Thanh chữ gõ xuống dấu chấm cuối cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!