Web Novel

224-Kịch bản có khả năng cao

224-Kịch bản có khả năng cao

Kịch bản có khả năng cao

Pastel bước ra khỏi phòng họp của Đại tư tế.

Những vệ binh đang dàn hàng cảnh giới nghiêm ngặt dọc hành lang đồng loạt ngoảnh lại nhìn.

Ngài Tổng đốc Pastel cố gắng nặn ra một vẻ mặt thật trang trọng.

Đó là biểu cảm như thể vừa thảo luận xong một vấn đề cực kỳ hệ trọng với Giáo chủ đại diện.

Nghiêm túc, hết sức nghiêm túc.

Ngài Ác ma, người nãy giờ vẫn khoanh tay sốt ruột giậm chân, vội vàng tiến lại gần.

『Ngươi thảo luận chuyện gì mà lâu thế? Bị đe dọa gì rồi à?』

Trước sự lo lắng đầy định kiến ấy, những ánh mắt đầy ẩn ý của các vệ binh Giáo đoàn đổ dồn về phía họ.

Pastel im lặng lắc đầu đầy vẻ trầm tư.

Một câu chuyện vô cùng, vô cùng nghiêm túc nà.

Có lẽ nói ở đây thì hơi "nặng nề" quá chăng~.

- Nhưng mà, nhưng mà. Chẳng phải Hoàng đế bệ hạ đã kết hôn rồi sao? Giữa lúc này mà tình cũ xuất hiện thì có ổn không ạ?

- ...Với tư cách là thần tử, bàn luận chuyện của Hoàng thất là không nên, nhưng ta biết quan hệ giữa họ không được êm đẹp cho lắm.

- Hèn chi, hôn nhân chính trị đáng sợ thật đấy nà.

Bé vừa bàn xong một chuyện cực kỳ hệ trọng về nà.

Có thể gọi là sự khác biệt giữa hôn nhân chính trị và hôn nhân tự do chăng nà.

Đây là vấn đề rất quan trọng nên nói ở đây thì hơi nặng nề quá nà.

Gật đầu, gật đầu.

"Mọi người vất vả rồi. Bé đi đây nà."

Pastel hăng hái bước đi dẫn đầu.

Ngài Ác ma lộ vẻ nghi hoặc, hắn lườm cánh cửa phòng họp đã đóng chặt một cái rồi mới bước theo. Hắn hơi cúi người xuống, thì thầm như đang nói khẽ.

『Đừng quên mục đích chúng ta đến đây. Chúng ta tới để dàn xếp tình hình, không để Giáo đoàn tùy tiện lên kế hoạch ám sát ngươi. Chứ không phải đến để hợp tác với bọn chúng.』

À~, ám sát.

Nghĩ lại thì đúng là vậy nà.

Nhưng vụ ám sát đó chẳng phải do Hoàng đế bệ hạ chuẩn bị để lấy cớ gây chiến sao? Giờ người ta đã thành cha dượng rồi, còn gì phải lo lắng nữa chứ nà?

Pastel tin chắc mình có thể tin tưởng và dựa dẫm vào người cha dượng này, chứ không phải kẻ nào đó đã trộm sạch tài sản thừa kế của con gái rồi bỏ trốn nà.

Ám sát? Giải quyết xong xuôi nà.

Ngay cả chú Pizza cũng đã xin lỗi vì lỡ lập kế hoạch ám sát con gái chỉ vì ông cha đó, giờ lại lòi ra thêm ông cha dượng làm Giáo chủ nữa nên chẳng có vấn đề gì cả nà.

Thấy phản ứng của cô bé hời hợt, ngài Ác ma vội vàng bồi thêm. Có thể cảm nhận được một chút sự cấp bách, như thể hắn sợ cô bé sẽ suy nghĩ lệch lạc.

『Có thể ngươi không cảm nhận được, nhưng Giáo đoàn là một lũ cực kỳ hung ác. Đó là tập hợp của những kẻ tư lợi, sẵn sàng vứt bỏ lời hứa bất cứ lúc nào. Tuyệt đối không được tin chúng. Dù chúng có dùng lời ngon tiếng ngọt hay dỗ dành thế nào, tất cả cũng chỉ là dối trá thôi.』

Ừm~.

Vì đó là nơi cha ruột làm Đại tư tế nên Pastel đồng ý là nó hung ác nà.

Nhưng vì đó cũng là nơi cha dượng làm Giáo chủ, nên chẳng phải cũng nên công nhận sự lương thiện của nó sao nà?

Oa, chuẩn luôn!

Dù chưa hỏi ý kiến của mẹ, nhưng Pastel đã sẵn sàng đón nhận cha dượng mà không chút đắn đo nà.

Thời đại này là thời đại nào rồi chứ!

Cái quá khứ cổ hủ cho rằng cả đời chỉ được kết hôn một lần, hay dù hôn nhân có vấn đề gì cũng tuyệt đối không được ly hôn đã qua lâu rồi nà.

Là một đứa con có túi tiền rủng rỉnh, có thể tự lập và tự xây dựng gia đình, Pastel có thể nhìn nhận cha dượng mà không chút định kiến nà.

Cha dượng dưới góc nhìn không định kiến: Quyền lực đỉnh cao, tài sản kếch xù, huyết thống xịn sò, gia tộc danh giá nà.

Hèn chi.

Tán thành, tán thành luôn nà!

Vụ này mẹ nhất định phải kết hôn thôi nà!

Với tư cách là con gái, bé xin ủng hộ mối tình thuần khiết không chút vụ lợi này nà!

Ngài Ác ma lộ vẻ nghi ngờ.

『Ngươi có đang nghe ta nói không đấy?』

"Mà này ngài Ác ma ơi."

『Chẳng thèm nghe luôn.』

"He he."

Pastel chắp tay sau lưng, nũng nịu ngước nhìn ngài Ác ma.

"Mà này, mà này. Ngài Ác ma nghĩ sao về yêu đương tự do ạ? Tuổi tác của ngài thì... ái chà, thất lễ quá nà."

Ha ha.

"Vì ngài có tuổi rồi nên chắc ngài không thích mấy chuyện đó hả nà?"

Đôi mắt đỏ nheo lại. Ngài Ác ma lặng lẽ nhìn xuống một hồi. Sau khi quan sát kỹ, hắn mới mở lời.

『Làm gì có chuyện đó. Vốn dĩ Đại thần điện không hề có cái nhìn thiện cảm với hôn nhân chính trị. Kể từ khi Nhân cách thần hiển linh và tôn giáo ra đời... Dù giáo lý không bắt buộc giới quý tộc-』

"Eo ôi, chuyện thần học chán ngắt hà nà."

Pastel bĩu môi rồi bước tiếp về phía trước. Dãy hành lang tĩnh lặng của lâu đài hiện ra trước mắt.

Tuyết rơi bên ngoài khung cửa sổ lớn. Không khí se lạnh.

Đôi mắt hồng của cô bé cũng theo đó mà trở nên lạnh lùng.

- Chuyện Hoàng đế bệ hạ đang ngồi vào ghế Giáo chủ, cô phải giữ bí mật. Với tất cả mọi người.

- Tất cả mọi người, nghĩa là cả cha tôi nữa sao?

- Đúng vậy.

Có vẻ Hoàng đế bệ hạ thực sự rất thích mẹ nà. Nhìn cái cách người cảnh giác với đối thủ cạnh tranh tiềm năng dù cả hai đang hợp tác để hồi sinh mẹ là biết nà.

Pastel cứ ngỡ họ là quan hệ hợp tác vì Hoàng đế đã giúp cha tẩu tán tài sản gia tộc, nhưng hóa ra không phải nà.

Nhìn cục diện hiện tại, có vẻ Hoàng đế đang muốn đẩy cha vào đường cùng để người mẹ sau khi hồi sinh sẽ cạn sạch tình nghĩa với ông ta nà.

Thật đáng sợ nà.

Cô không biết mình nên thương hại hay căm ghét người cha đang bám víu lấy người vợ đã khuất mà vứt bỏ cả con cái lẫn bạn bè nà.

Còn Công tước Nastasya, người vẫn lo lắng cho một kẻ như cha, đúng là một người tốt bụng quá mức nà.

Nếu Công tước Nastasya kết hôn với cha, còn mẹ kết hôn với Hoàng đế thì mọi người đều "happy happy" rồi, đúng là trò đùa của số phận mà nà.

Nếu chỉ xét đến tư lợi và tính toán thiệt hơn, lẽ ra cha kết hôn với Công tước tương lai là hợp lý nhất, còn mẹ kết hôn với Hoàng đế tương lai mới là lẽ thường nà.

"Tình yêu là thứ xấu xa sao nà."

Có lẽ nó chẳng giá trị như mình tưởng nà.

Pastel cảm nhận được một ánh nhìn kỳ lạ.

Là ngài Ác ma.

"Á, he he."

Pastel né tránh ánh mắt rồi vặn vẹo thân mình. Cô bé cử động ngượng nghịu rồi xoa xoa cánh tay như thể đang lạnh.

Ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ.

"Oa oa! Bên ngoài có tuyết rơi kìa nà!"

Thật là kỳ diệu nà.

『Lúc chúng ta đến đây tuyết cũng đã rơi rồi mà.』

Hèn chi, đúng là vậy thật nà.

Pastel gật gù tán thành rồi hăng hái bước tiếp.

Ngài Ác ma tỏ vẻ nghi hoặc.

『Tên Giáo chủ đại diện đó đã nói gì với ngươi à?』

Ngài Ác ma quan sát hành lang. Không có một bóng người.

『Nếu có tâm sự gì thì tốt nhất nên chia sẻ với người xung quanh. Những kẻ thông minh thường ngạo mạn tin rằng trí tuệ của mình có thể giải quyết mọi rắc rối. Dù biết rõ có những nỗi lo không thể tự mình tháo gỡ, họ vẫn tin rằng chuyện hiện tại mình có thể tự lo được.』

Pastel ném cho hắn một cái nhìn hờn dỗi.

"Ngài Ác ma thấy bé đọc sách bao giờ chưa hả nà?"

Ngài Ác ma khựng lại. Hắn nheo mày như đang lục lại ký ức rồi lộ vẻ ngán ngẩm.

『Gần như chưa thấy bao giờ. Nhóc con nhà Craft, ngươi nên đọc sách đi. Nếu không đọc sách, dù có sống chăm chỉ đến đâu thì cũng chỉ tích lũy được kinh nghiệm và kiến thức bề nổi, đến một lúc nào đó tầm nhìn sẽ bị thu hẹp lại thôi.』

"Eo ôi, eo ôi nà."

Lại càm ràm rồi nà.

Pastel bày ra vẻ mặt "pù pù pù pù".

Cô bé chỉ tay vào Ác ma.

"Thế ngài Ác ma đọc được bao nhiêu cuốn rồi hả nà! Bé mà đã đọc là đọc được tận một triệu triệu trăm triệu cuốn luôn đó nha nà! Lượng sách bé đọc khổng lồ lắm luôn nà! Tận một triệu triệu trăm triệu cuốn lận, nên là, con số đó là..."

Pastel cụp ngón tay lại tính toán.

"Một triệu triệu là một nghìn tỷ cuốn nè nà."

Ngài Ác ma lặng lẽ chờ đợi.

Những ngón tay thon nhỏ nắm lại rồi xòe ra liên tục.

"Còn trăm triệu là..."

『Là một trăm triệu.』

"Đúng rồi nà! Vậy thì một triệu triệu trăm triệu là..."

Vì là một nghìn tỷ nhân với một trăm triệu...

Một vạn kinh.

Vượt quá đơn vị rồi, tóm gọn lại thì.

『Là một hải.』

Ơ kìa.

Một triệu triệu trăm triệu hóa ra là một hải nà.

Hèn chi.

Đôi mắt hồng xoe tròn.

Chỉ là nói đại thôi mà con số lại chuẩn đét luôn nà!

Bé chẳng lẽ là siêu siêu cấp thiên tài sao nà?

"Đúng rồi đó nà!"

Pastel giơ cao hai tay.

"Ngài Tổng đốc Pastel là siêu siêu cấp thiên tài, nên một khi đã đọc sách là đọc nhiều như bạn Mặt trời luôn đó nà! Nhìn nè nà!"

Cô bé chạy đến bên cửa sổ và mở toang nó ra. Ngước nhìn lên bầu trời, ông Mặt trời đang tỏa sáng rực rỡ giữa cơn bão tuyết.

Mặt trời chói chang nà.

Cô bé giơ một tay lên vẫy.

"Chào bạn Mặt trời! Ngài Tổng đốc Pastel đây nà!"

Thay cho lời đáp lại, một trận bão tuyết ập thẳng vào mặt cô bé. Bởi vì giữa cơn bão tuyết thì làm gì có chuyện ông Mặt trời tỏa sáng chói chang được.

Bão tuyết phì phì.

"Oái nà!"

Không thể nào nà!

Pastel luống cuống đóng cửa sổ lại. Tiếng tuyết đập vào cửa kính lạch cạch.

"Hức nà."

Những bông tuyết vương trên mái tóc hồng rối bời chảy xuống.

『Hay thật đấy.』

Một tiếng thở dài thườn thượt vang lên. Ngài Ác ma giúp cô bé phủi tuyết. Những sợi tóc hồng lướt qua kẽ tay hắn.

『Cần phải có lược rồi. Tốt nhất là quay về phòng chỉnh đốn lại đi.』

"Dạ nà."

Pastel lững thững bước đi.

Thay vì bạn Mặt trời lại là một bữa tiệc bão tuyết nà.

Hóa ra Ngài Tổng đốc Pastel không phải là thiên tài nà.

Thất vọng quá đi nà.

Ơ kìa.

Đang trên đường về phòng, Pastel vừa rẽ qua góc hành lang thì vội vàng lùi lại. Cô bé nấp sau góc tường, chỉ ló đầu ra quan sát phía trước.

『Gì vậy?』

Cô bé chỉ tay về phía xa. Ngài Ác ma cũng nghiêng người theo Pastel để nhìn qua góc tường.

『Hồ.』

Cha cô đang đi tới cùng một Hiệp sĩ hộ tống.

Hề hề.

Pastel chạm mắt với ngài Ác ma. Cô bé làm động tác vung nắm đấm "vút vút" vào không trung.

Ngài Ác ma lặng lẽ gật đầu.

Pastel thản nhiên bước tiếp.

Anh chàng Hiệp sĩ hộ tống mừng rỡ vẫy tay nhẹ.

"Ồ, ngài Tổng đốc nhí. Lúc nãy trông oai lắm đó nha! Giáo chủ đại diện gọi riêng nhóc ra nói gì thế? Nếu lão ta có đe dọa gì thì cứ bảo, để ta ra mắng lão một trận cho."

Đúng là coi mình như con nít mà nà.

Nhưng vì sắp tới bé sẽ đấm cha mình như một đứa con nít thực thụ, nên Pastel chẳng thấy tự ái chút nào nà.

Ngài Ác ma lẳng lặng tiếp cận cha cô.

Pastel cười hì hì rồi bắt chuyện với anh Hiệp sĩ.

"Mà này anh Hiệp sĩ ơi! Bé mới nhớ ra là chúng ta chưa có chào hỏi nhau đàng hoàng nà! Tên anh là gì vậy ạ? Bé tò mò, tò mò lắm luôn đó nà."

"Ồ! Nhóc tò mò chuyện đó sao? Được ngài Tổng đốc nhí để mắt tới đúng là vinh hạnh cho ta quá. Cứ đà này chắc ta sắp thăng quan tiến chức đến nơ-"

Một tiếng "binh" vang lên ngay bụng.

Anh Hiệp sĩ đang cười hớn hở vội vàng quay lại, gương mặt lộ rõ vẻ ngơ ngác.

Cha cô đã khuỵu xuống, co rúm người lại. Cơ thể ông run rẩy, kèm theo những tiếng khụ khụ khan.

Ngài Ác ma phủi phủi tay.

『Ta chẳng có gì để nói cả.』

Hề hề.

"Ngài không sao chứ ạ?"

Anh Hiệp sĩ vội vàng đỡ cha cô dậy. Sắc mặt cha có phần tái nhợt.

Có vẻ cú đấm "vút vút" bất ngờ dành cho một người xuất thân học giả như cha hơi quá tay chăng~.

Pastel rón rén tiến lại gần, nấp sau lưng ngài Ác ma.

Có thứ gì đó vướng dưới chân cô.

Nhặt lên xem thì hóa ra là một chiếc dây chuyền mặt locket đã cũ và đứt dây. Khi mở mặt locket ra, một bức chân dung nhỏ hiện ra trước mắt.

Mái tóc hồng, đôi mắt hồng.

Một mỹ nhân tuyệt sắc.

Đó chính là mẹ.

Một bàn tay vươn ra giật lấy chiếc locket.

Cha cất sợi dây chuyền vào túi ngực rồi khụ khụ vài tiếng. Ông ngước mắt nhìn ngài Ác ma.

"Mới đó mà ra tay đã nặng nề hơn rồi đấy."

『Là do ngươi quá yếu ớt thôi.』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!