- Web Novel
- 001-Cách bắt sói bằng một chiếc gậy gỗ
- 002-Tầm này thì nhẹ nhàng thôi
- 003-Dáng người lớn thì có nhiều thứ để ăn
- 004-Khi không biết thì cứ học là xong
- 005-Lý thuyết kiếm thuật và vận dụng thực tiễn
- 006-Dù đắt một chút cũng không sao
- 007-Kiểm tra đột xuất không thành vấn đề
- 008-Làm pháp sư không khó
- 009-Bắt hải tặc phải có mẹo
- 010-Thực hành chiến đấu không có gì phải sợ
- 011-Đột phá di tích như đi dạo
- 012-Học sinh thì cần có Hội học sinh
- 013-Trường này không có lễ hội đâu
- 014-Buôn lậu cứu sống những đứa trẻ đói khát
- 015-Giáo sư chỉ làm việc cần làm thôi
- 016-Hội học sinh làm việc rất chăm chỉ
- 017-Chất kích thích chẳng có vấn đề gì cả
- 018-Lần thứ ba thì không cần thuyết phục nữa
- 019-Một lời xin lỗi giải quyết được nhiều việc
- 020-Hội nghị giáo sư có bầu không khí trang nghiêm
- 021-Hội học sinh kiểm soát hoàn toàn công bằng
- 022-Học sinh khóa trên không dùng hết sức bình sinh
- 023-Thảo luận học thuật không có gì đáng sợ
- 024-Vị trí đứng đầu nghiên cứu rất hợp với người thông minh như tôi
- 025-Thần buôn lậu ở ngay tại đây
- 026-Chỉ cần có lòng dũng cảm là đủ
- 027-Lời của giáo sư rất đáng tin cậy
- 028-Cha con đoàn tụ chẳng lãng mạn chút nào
- 029-Dù sợ hãi vẫn phải làm việc cần làm
- 030-Kỳ nghỉ nhưng Hội học sinh vẫn bận rộn
- 031-Dưới đường hầm cống thật là náo loạn
- 032-Rắn cũng có lúc thấy đói bụng
- 033-Đó là số phận của người có nhiều bạn bè
- 034-Buôn lậu được gọi là đường ống dẫn tiền
- 035-Thiếu nữ sống vì lòng tin
- 036-Ngành vận tải lương thiện đang bảo trì tạm thời
- 037-Cướp tàu hải tặc là hợp pháp
- 038-Thạch đen là phải nhai thật kỹ
- 039-Đào trộm quỹ đen là một hành động lương thiện
- 040-Tôi đến để thắt chặt tình thâm
- 041-Lúc rạng đông dù mưa phùn rơi cũng chẳng ai hay
- 042-Hãy lắng nghe tiếng nói của con tim
- 043-Thạch đen không hề nguy hiểm
- 044-Ánh bình minh thật đẹp
- 045-Bạn bè thì cứ kết giao nhiều vào
- 046-Đối đãi trân trọng với các bên thầu phụ
- 047-Dù có bị lôi đi, chỉ cần tỉnh táo là sẽ sống
- 048-Âu phục mà lòe loẹt quá thì phiền phức lắm
- 049-Điều tra thâm nhập thật là hồi hộp
- 050-Tam giác là một cấu trúc hoàn hảo
- 051-Dù rơi từ trên trời xuống vẫn có thể sống sót
- 052-Con dao có trọng lượng thật nhẹ
- 053-Việc bị tan rã trên không trung cũng thường xảy ra thôi
- 054-Người lớn mà đem ra trêu chọc là không được đâu
- 055-Đã miễn nhiễm với độc thì chẳng có lý do gì mà không dùng
- 056-Xử tử thì có hơi quá đáng không nhỉ
- 057-Dù không học bài thì học sinh vẫn là học sinh
- 058-Học sinh chuyển trường thật khó đối phó
- 059-Không phải lạm dụng quyền lực, mà là sử dụng cho mục đích cá nhân
- 060-Quan hệ giữa người với người đang tiến triển thuận lợi
- 061-Bạn bè với nhau thì phải sống tốt chứ
- 062-Phải tiêu diệt những kẻ xấu xa
- 063-Mật thất chẳng phải là nơi an toàn sao
- 064-Nếu thấy hài lòng với đảo chính thì có phải là nghiện quyền lực không
- 065-Dù không phải ý định ban đầu nhưng thành công là được rồi
- 066-Dù có nói thế thì cậu vẫn yếu lắm
- 067-Án mạng trong phòng kín không làm khó được thám tử lừng danh
- 068-Tôi đang phân loại rác rất tỉ mỉ
- 069-Tôi không hề có ý đồ xấu
- 070-Hết lòng tôn trọng tinh thần báo chí
- 071-Hôm nay cũng đã bình thường hóa trường học rồi
- 072-Tôi không làm nhưng tôi đã làm
- 073-Đèn ngủ vốn dĩ rất dễ hỏng
- 074-Trò chơi đánh trận giả lúc nào cũng thú vị
- 075-Dù đáng nghi nhưng dù sao cũng là giáo sư mà
- 076-Quyền lực càng nhiều càng vui
- 077-Không phải phán quyết thiên vị, mà là trọng tài tự chủ
- 078-Mây dù chạm vào cũng không thấy mềm mại
- 079-Có vẻ chuyện này xảy ra là do thiếu quyền lực
- 080-Kẹo cao calo chẳng phải là thực phẩm tốt cho sức khỏe sao
- 081-Cái miệng quá lỏng lẻo cũng không tốt
- 082-Bạn hormone ơi giúp tôi với
- 083-Bạn bè và cấp dưới có số chữ bằng nhau
- 084-Câu hỏi hóc búa tùy thuộc vào mỗi người
- 085-Cá voi tuy là cá voi nhưng vẫn là cá voi
- 086-Bầu trời thì bồng bềnh, mây thì lững lờ
- 087-Cá thu thì thu thu cá thu
- 088-Chuyện này cũng phải nghe ý kiến từ phía con tôm nữa
- 089-Nếu có khó khăn thì đó là do thiếu quyền lực
- 090-Thám hiểm là phải vui
- 091-Mối quan hệ bạn bè một chiều thực sự tồn tại
- 092-Vốn dĩ lãnh đạo không làm việc chân tay
- 093-Súp giúp làm ấm cơ thể
- 094-Con người không thể sống thiếu con người
- 095-Thật vui khi tình cờ gặp lại bạn bè
- 096-Nếu có đôi cánh thì chắc sẽ vui lắm
- 097-Dù là người nổi tiếng thì việc bảo lãnh cũng rất phiền phức
- 098-Khi thành thật với cảm xúc, lòng bỗng thấy rộn ràng
- 099-Bạn bè càng nhiều càng tốt
- 100-Hãy trò chuyện khi còn có thể
- 101-Khi cần dựa dẫm thì cứ việc
- 102-Dù đói cũng không ăn bừa bãi
- 103-Khi tò mò về tình yêu thì cứ thử xem sao
- 104-Tôi thích pizza hơn
- 105-Sự tự tin là quan trọng hơn tất thảy
- 106-Không thể từ bỏ bạn bè
- 107-Làm việc xấu chỉ cần tưởng tượng thôi là đủ rồi
- 108-Trò đùa của tổ tiên chắc là vui lắm
- 109-Chuyện vui thì phải làm lúc đang vui
- 110-Tàu hỏa không phải là ấm đun nước nhưng vẫn phát ra tiếng kêu
- 111-Dù đánh mất sự ngây thơ, giấc mơ vẫn không dừng lại
- 112-Trong Hội học sinh chỉ có những người thân thiết với nhau
- 113-Khói tàu hỏa cứ khù khụ khù khụ
- 114-Tại nơi làm việc thì nên mặc âu phục
- 115-Dù mức độ thối nát còn thấp nhưng tôi sẽ cố gắng
- 116-Lúc nào cũng yêu vàng kim
- 117-Cũng có lúc không phải là tình cờ
- 118-Đó là phong cách thời trang cảm nhận được lòng tốt và tâm hồn
- 119-Tình yêu vĩ đại hơn bất cứ điều gì
- 120-Séc khống có số chữ nhiều gấp rưỡi séc thường
- 121-Nổi tiếng quá thì cũng có tác dụng phụ
- 122-Gà xiên nướng đắt hơn 0 đồng tiền vàng
- 123-Rượu vang đương nhiên không phải là nước nho
- 124-Trong phòng kín rất thích hợp để ăn vụng đồ ăn vặt
- 125-Dù vậy, tôi vẫn là tổ sư của bánh quy bột mì
- 126-Thực sự con không làm gì sai cả
- 127-Tôi nghĩ đã là người giàu thì lòng dạ cũng phải rộng lượng
- 128-Cũng có thể bị nhầm lẫn mà
- 129-Tôi không phải là người khả nghi
- 130-Dù vậy, trong bảng xếp hạng gia đình chỉ có ba người
- 131-Vốn dĩ trung thần là phải đáng tin cậy
- 132-Kẹo dẻo có số chữ bằng với bạn-bè
- 133-Hỏi bí quyết trốn thuế thì có thất lễ quá không
- 134-Gương mặt trẻ thơ càng già đi càng là một sự lừa dối
- 135-Vốn dĩ người giám hộ phải có trách nhiệm
- 136-Con người không phải là hoa nhưng đúng là rất đẹp
- 137-Một ý tưởng bình thường là một người bạn tốt
- 138-Bảng xếp hạng bạn bè chứa đựng rất nhiều sự thiên vị
- 139-Có vẻ trông tôi không giống quý tộc cho lắm
- 140-Người nổi tiếng lúc nào cũng phải cẩn thận lời ăn tiếng nói
- 141-Vì suy nghĩ của mỗi người là khác nhau
- 142-Thật khó để tìm được một người phù hợp
- 143-Tôi thấy văn hóa này cũng vui đấy chứ
- 144-Vì là bạn nên tôi mới nói đấy nhé
- 145-Hoàng đế bệ hạ vạn vạn tuế
- 146-Đáng sợ gấp đôi so với lúc thực sự tức giận
- 147-Vốn dĩ salad rất ngon
- 148-Không phải lúc nào cũng thế này đâu
- 149-Có vẻ tôi đã tìm được công việc phù hợp với năng khiếu
- 150-Lịch trình vốn dĩ phải sắp xếp dư dả một chút
- 151-Tôi nghĩ đó là một sự nghi ngờ hợp lý
- 152-Kẻ trộm cũng có dăm bảy loại kẻ trộm
- 153-Tôi nghĩ đó là sự sai lệch cá nhân của nhân viên
- 154-Puru-pupu Pururu-pu
- 155-Tiểu tiên sống bằng cách ăn gì nhỉ
- 156-Tôi cũng có quyền riêng tư chứ
- 157-Cùng với đèn tiên, điều gì cũng có thể đạt được
- 158-Đó là một lĩnh vực chưa từng trải nghiệm
- 159-Có vẻ không nên quá tham lam khi ước nguyện
- 160-Vì ai cũng có lập trường riêng nên tôi hiểu
- 161-Nhưng tôi không thể ăn được cá thu sống
- 162-Vốn dĩ các mối quan hệ thay đổi tùy theo nợ nần
- 163-Điệp viên tình báo trông cực kỳ ngầu luôn
- 164-Có thắc mắc nhưng chắc là không quan trọng đâu
- 165-Tôi cũng không rõ nữa
- 166-Người thông minh như tôi chắc chắn sẽ thắng được tiền
- 167-Nghe nói cờ bạc là xấu
- 168-Chim cánh cụt đi lạch bạch
- 169-Đôi khi tôi không để ý đến xung quanh
- 170-Trung thần hôm nay cũng thấy tự hào
- 171-Ngài Cánh Cụt là một người bận rộn
- 172-Trông giống tội phạm, mà chẳng phải là tội phạm sao
- 173-Lúc nào cũng phải an toàn là trên hết
- 174-Trong gia tộc, tôi là người hiền lành nhất
- 175-Dù sợ hãi vẫn phải sống thật mạnh mẽ
- 176-Dù nhiều việc vẫn cứ ngủ khì khì
- 177-Dù không có sấm sét vẫn cứ mang theo gối
- 178-Nghe nói con người vốn dĩ ngoài một đằng trong một nẻo
- 179-Khi không muốn ra tay thì cứ gọi bên thứ ba
- 180-Tôi thấy tiểu tiên quá hiền lành
- 181-Khi đến thăm hãy gõ cửa trước nhé
- 182-Nghe nói trà xanh vốn dĩ giúp tâm hồn bình thản
- 183-Một cái không được thì dùng hai cái
- 184-Có vẻ phải phân định rạch ròi giữa công việc và đời thường
- 185-Ác quỷ bị đá là chuyện tốt
- 186-Tôi thấy ác quỷ có vẻ xấu xa
- 187-Khi bố quá nổi tiếng thì lòng con cũng thấy phức tạp
- 188-Đã trang bị tâm thế của thế hệ mới
- 189-Lời hứa là lời hứa
- 190-Tiểu tiên cực kỳ mạnh mẽ
- 191-Cầu nguyện cho người đã khuất là một việc quan trọng
- 192-Cả hai cùng vui chẳng phải tốt sao
- 193-Có vẻ tiểu tiên cũng bị tha hóa
- 194-Tình bạn vượt qua mọi nghịch cảnh
- 195-Trong mỏ đồ tráng miệng có những người bạn đá sinh sống
- 196-Phải phân biệt công tư
- 197-La bàn chắc chắn là la bàn rồi
- 198-Tôi là Pastel dũng cảm
- 199-Giao dịch tiền bạc giữa người thân là không tốt
- 200-Đó là một mối quan hệ tốt đẹp cho cả hai
- 201-Vốn dĩ tôi rất dũng cảm
- 202-Lần đầu tôi nghe thấy chuyện này đấy, biết làm sao đây
- 203-Tôi nghe nói búa hơi được làm bằng cao su
- 204-Tôi tò mò không biết mục đích là gì
- 205-Quan hệ huyết thống đúng là có nhiều ưu điểm
- 206-Cứ tin ở tôi
- 207-Vì tôi có thẻ ra vào mà
- 208-Chỉ là cửa đang mở thôi
- 209-Tôi đâu có xấu xa đến thế
- 210-Tôi thấy lời tiểu tiên nói cũng đúng
- 211-Cậu tưởng tượng quá đà rồi đấy bạn ơi
- 212-Thịt bò khô là bạn của khoai lang
- 213-Ơ kìa, có chuyện gì thế
- 214-Chắc chắn 10000%
- 215-Súp thì phải chấm với bánh mì
- 216-Thực đơn hôm nay là súp gà
- 217-Run cầm cập, một vụ đầu độc thật đáng sợ
- 218-Cầu thang hầm vốn dĩ rất u ám
- 219-Tôi đã nhìn thấy cái gì ấy nhỉ
- 220-Ác quỷ cũng cần phải bị mắng
- 221-Phải ăn uống cho đầy đủ chứ
- 222-Tổng đốc ta đây rất thất vọng đấy
- 223-Phải cho xem mặt thì mới biết chứ
- 224-Kịch bản có khả năng cao
- 225-Vẽ chân dung rất tốt cho trí nhớ
- 226-Coi đó là nghĩa vụ thì có phải là ngạo mạn không
- 227-Tôi, người không làm bất cứ việc xấu nào
- 228-Là ngài Tổng đốc của lòng tin và sự tín nhiệm
- 229-Cá thu đông lạnh thật là lạnh
- 230-Phải giữ lời hứa với tiểu tiên
- 231-Hãy luôn đóng cửa thật kỹ
- 232-Câu hỏi thật khó để quyết định
- 233-Vì thật khó để đứng về một bên
- 234-Người ta bị thương rồi mà còn nghĩ gì thế
- 235-Hóa ra là vậy, hóa ra là vậy
- 236-Nguyên liệu để ăn uống là đủ rồi
- 237-Công là công, tư là tư
- 238-Mối quan hệ có thể tin tưởng
- 239-Hãy nói là 'Nhiệm vụ hoàn tất'
- 240-Nghi ngờ một tiểu tiên như thế thật là vô lý
- 241-Dù là sự thật đau lòng nhưng nó vẫn là sự thật
- 242-Nyong nyong nyong nyong
- 243-Những lúc thế này thì bạn bè quan trọng hơn
- 244-Vì không còn cách nào khác!
- 245-Bạn bè là bạn bè và là bạn bè
- 246-Kẻ được lợi chính là hung thủ
- 247-Lúc nào cũng thích bạn bè
- 248-Không thể chia sẻ mọi bí mật với bạn bè
- 249-Để đáp lại công lao của Bệ hạ vĩ đại
- 250-Khi cơn bão đang đến gần
- 251-Chẳng lẽ lại là như vậy
- 252-Đã phê duyệt
- 253-Có một người rất đáng sợ
- 254-Cá thu trời rất hợp với pháo kích
- 255-Phản nghịch là một việc đáng sợ
- 256-Đó giống như là số mệnh của người nổi tiếng
- 257-Thiếu tinh tế đúng là một cái tội
- 258-Dù vậy, ác quỷ vẫn chuẩn bị bữa ăn cho tôi
- 259-Hoàng cung là căn cứ bí mật của những kẻ ác độc
- 260-Nên cứu bạn bè thì hơn
- 261-Chỉ cần tỉnh táo là có thể sống sót
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
196-Phải phân biệt công tư
Phải phân biệt công tưCuộc thám hiểm hầm ngục thẳng đứng đầy hồi hộp.
Có điều, phải đi xuống tận 10.000 bậc thang.
Đoàn nhân viên quản lý bất đắc dĩ phải tháp tùng chuyến vi hành của Tổng đốc đại nhân đang mồ hôi nhễ nhại, thở không ra hơi.
Sau khi trải qua quá trình xuống thang không ngớt, thỉnh thoảng lại phải leo ngược lên ở giữa chừng, đôi chân của các nhân viên bắt đầu run rẩy thấy rõ. Một vài người với sắc mặt trắng bệch đã đổ sụp xuống đất.
"Nghe nói bình thường người ta không xuống một mạch thế này đâu. Nếu không phải trường hợp khẩn cấp, họ sẽ nghỉ ngơi vài lần tại các trạm dừng chân rồi mới xuống tiếp. Chỉ là chúng ta đã bỏ qua bước đó thôi."
Melissa, người dù khoác trên mình chiếc áo choàng pháp sư nhưng thực chất lại rèn luyện thể lực mỗi ngày, giải thích với vẻ mặt vẫn còn khá tỉnh táo.
"A, thật hả? Oa."
Pastel, người vốn có cơ thể khỏe mạnh nhờ ăn ma thạch, chỉ biết thốt lên đầy cảm thán.
Hèn gì nãy giờ mọi người cứ như muốn nói gì đó mà không dám, cứ ấm ức mãi!
Tổng đốc đại nhân là một cô bé chưa đến tuổi trưởng thành, nên chắc hẳn họ cứ ngỡ cô sẽ chỉ đi xuống một đoạn vừa phải, khi thấy mệt sẽ tham quan tầng trên của mỏ một chút rồi quay về. Chẳng ai ngờ cô lại đi thẳng một mạch xuống tầng sâu thế này.
Tổng đốc đại nhân: Hộc hộc. Mới vào thôi mà mệt quá! Sao lại có môi trường làm việc khắc nghiệt thế này tồn tại chứ? Nhân viên ở đây chắc chắn phải là những thiên tài ưu tú nhất!
Quản lý: Ha ha. Công nhận một triệu lần ạ. Chẳng phải vì thế mà chúng tôi mới đang làm công việc vất vả thế này sao. Đây không phải việc ai cũng làm được đâu! Chúng ta quay về thôi ạ! Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn yến tiệc rồi!
Tổng đốc đại nhân: Oa. Các thiên tài làm việc ở nơi thế này thật tuyệt vời! Đây không phải là nơi mà một kẻ mới vào nghề vừa tiếp quản mỏ ma thạch như Pastel có thể động vào! Không sa thải gì hết, tất cả đều được thưởng!
Thế nhưng, Tổng đốc đại nhân ngoài đời thực lại vô tư cứ thế mà đi xuống.
Hộc.
Pastel run rẩy nhìn lại những nhân viên quản lý đang kiệt sức vì cố gắng bám theo mà không dám mở lời xin quay về.
Cảm giác như mình vừa làm gì đó sai sai.
Cảm giác như mình vừa biến thành một vị Chủ tịch đi thị sát nhà máy, thấy con đường mòn leo núi ngay trước mắt là nổi hứng bắt đầu leo luôn vậy!
Cảm giác như một vị Chủ tịch thấy nhân viên đi theo mình ngã gục, liền cảm thấy điềm xấu như nhìn thấy tương lai sụp đổ của nhà máy này nên thẳng tay sa thải luôn vậy...!
Uaa!
Bé không phải hạng người đó đâu mà!
Bé không phải là vị Chủ tịch xấu xa, không phân biệt được công tư, cứ thích là sa thải nhân viên theo tâm trạng mỗi ngày đâu!
Vốn dĩ ngay từ đầu đã định đến để sa thải, Pastel bỗng cảm thấy oan ức gấp triệu lần.
Cứ thế này, dù có quay về rồi mới sa thải, chắc chắn bé sẽ bị hiểu lầm là vị Chủ tịch xấu tính, đuổi việc người ta chỉ vì họ không leo núi nổi mất...!
Cứ thế này, cứ thế này!
Dù có đưa ra bất kỳ lý do chính đáng nào đi nữa, thì thâm tâm mọi người vẫn sẽ coi bé là một vị Chủ tịch hẹp hòi, sa thải nhân viên vì tội không biết leo núi thôi!
Uaa!
Oan quá đi mà!
Thế nhưng, ở một khía cạnh khác, làn da của Pastel bỗng cảm thấy tê rần, trái tim đập thình thịch đầy phấn khích, sắc mặt cũng trở nên hồng hào hơn.
Ô kìa.
Chủ tịch Pastel hóa ra lại là một kẻ quyền lực siêu cấp vũ trụ, dù có sa thải cấp dưới theo tâm trạng thì cũng chẳng ai dám ho he nửa lời.
Dù không nên như vậy, nhưng hình như cũng hơi vui vui!
Đây chính là hương vị của quyền lực sao?
Hình như mình có thiên bẩm làm Chủ tịch rồi!
Oa.
『Chậc chậc.』
Ngài Ác ma tặc lưỡi. Đôi mắt đỏ rực nhìn đám nhân viên quản lý đang kiệt sức với vẻ không mấy tin tưởng.
『Lũ nhóc coi nơi này là nơi làm việc mà thể lực lại ra nông nỗi này, đúng là không đủ tư cách. Chúng không xứng đáng được ở lại đây.』
Hộc, đúng là phong thái của Chủ tịch hàng thật giá thật.
Điểm khác biệt với Pastel nhân hậu chính là ngài ấy nói thật lòng.
"Đúng là sự cần cù có hơi đáng ngại thật. Bậc thang nhiều thế này, nếu bình thường họ thường xuyên lên xuống để rèn luyện thì đã tốt rồi."
Melissa cũng tán thành như thể đó là chuyện đương nhiên.
Ủa?
Đến cả Melissa cũng phản ứng như vậy thì...?
Không không, dân văn phòng thì đương nhiên là không biết leo núi rồi chứ!
Chuyện đó chẳng liên quan gì đến công việc cả!
Bé nghĩ việc lôi một lĩnh vực chuyên môn khác vào để đánh giá nhân sự là điều không thể chấp nhận được!
Pastel cảm thấy bối rối.
Cô cảm nhận được những ánh mắt sợ hãi đang hướng về phía mình.
Khi ngoảnh lại, những nhân viên chưa ngã gục thì mang vẻ mặt hỏng bét, còn những người đã ngồi bệt xuống thì hoàn toàn tuyệt vọng.
Bầu không khí bao trùm như thể đây chính xác là một lý do để bị sa thải.
Uầy?
Uầy?!
Hoàn toàn không phải lý do sa thải đâu nhé!
Sa thải những nhân viên lương thiện vì cái lý do vô lý này là một hành động cực kỳ xấu xa đấy!
Thật quá đáng khi sa thải những nhân viên văn phòng vốn đã kiệt sức vì xử lý đống giấy tờ mỗi ngày, không có thời gian chăm sóc cơ thể, chỉ vì họ không có cơ bắp!
Thật sự, thật sự quá đáng luôn ấy!
Những ánh mắt như đang chờ đợi một phản ứng nào đó hướng về phía cô. Đó là những ánh nhìn đầy sợ hãi, đinh ninh rằng từ miệng Pastel chắc chắn sẽ thốt ra câu sa thải vài người.
Gương mặt Pastel mếu máo. Nỗi oan ức trong lòng cứ thế lớn dần.
Từ miệng cô thốt ra một tiếng hét thất thanh.
"Bé không phải hạng người đó đâu! Dù sao thì ban đầu bé cũng định tái cơ cấu rồi mà! Bé không phải hạng người nông nổi, chỉ vì một chuyến thị sát mà quyết định sa thải đâu...!"
Một sự im lặng bao trùm.
Những ánh mắt ngơ ngác đổ dồn về phía cô.
Uaa!
Lời giải thích hoàn toàn không có tác dụng!
Oan ức quá...!
Vị Chủ tịch Pastel nhân hậu quyết định tạm dừng chuyến thị sát để các nhân viên kiệt sức được nghỉ ngơi.
"Vị Chủ tịch nhân hậu luôn nghĩ cho cấp dưới!"
Công nhận luôn!
『Hừm. Vậy sao.』
Ngài Ác ma nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý.
Ô kìa ô kìa.
"Ngài Ác ma, ánh mắt đó là sao hả?!"
Cảm giác như muốn sa thải theo tâm trạng luôn ấy!
Nhân lúc bị hiểu lầm, cảm giác như muốn tiến hóa thành vị Chủ tịch xấu xa luôn cho rồi!
『Không có gì. Ta vừa hỏi thăm thì biết ở đây có cơ sở nấu nướng đơn giản. Ta sẽ dùng ma thạch tươi làm nguyên liệu như nhóc muốn. Dù ta cũng chẳng hiểu khái niệm ma thạch tươi là cái quái gì.』
Đôi mắt hồng phấn nheo lại đầy nghi ngờ.
"Ngài vừa lảng chuyện đúng không?! Một người thông minh như bé sẽ không bỏ qua đâu nhé!"
Ngài Ác ma không thèm trả lời, rảo bước nhanh rời khỏi phòng nghỉ. Trông ngài ấy cứ như đang bỏ chạy vì không chịu nổi cái sự ẩm ương của tuổi dậy thì vậy.
"Ưư! Ưư!"
Pastel tức tối vung vẩy hai cánh tay.
"Dạo này tính cách của Ngài Ác ma hình như xấu đi thì phải!"
Hồi trước đâu có thế này!
Hồi đó ngài ấy trả lời bé rất tử tế, phản ứng cũng rất tốt, rồi còn tí ca tí ca, pính cung pính cung nữa.
"Ngài Ác ma thay đổi rồi! Thay đổi hoàn toàn luôn rồi! Đúng là đồ ác ma!"
Bỗng nhiên bé muốn tỏ tình đại cho ngài ấy một nhát để trừng phạt ghê.
Ngài Ác ma hiện tại chính là một tên tội phạm lịch sử, kẻ không thể quên được người mình thầm yêu nên đã nhận nuôi con gái của người đó, rồi nuôi dạy theo sở thích của mình để từ từ quyến rũ đấy!
Ý định biến ngài ấy thành tội phạm bỗng trỗi dậy mãnh liệt trong lòng cô.
Dù sao thì người bị bôi nhọ danh dự cũng là Ngài Ác ma mà, đúng không? Mà vốn dĩ ác ma làm chuyện ác đức thì danh dự vốn đã nát bét rồi, có thêm chút nữa chắc cũng chẳng khác biệt gì mấy đâu nhỉ?
― Hồi trước thì thế nào?
Yêu tinh bỗng nhiên hiện ra từ sau lưng cô.
"Ua!"
Pastel giật nảy mình. Cô vội vàng nhìn quanh phòng nghỉ xem có ai thấy sự hiện diện của Yêu tinh không.
Những món đồ nội thất tinh xảo đập vào mắt.
Dù nằm ở tầng sâu khắc nghiệt của mỏ, nhưng có lẽ đây là không gian dành riêng cho cấp cao nên trông khá sạch sẽ. Nếu không tính việc không có cửa sổ, tường và sàn nhà vẫn giữ nguyên vân đá tự nhiên, thì nơi này chẳng khác gì trên mặt đất là mấy. Ma pháp trận không khí trên kệ trang trí đang tỏa sáng và phát ra tiếng ù ù.
Không có ai khác ở đây cả.
Pastel nhớ ra Melissa đã đi an ủi các nhân viên nên mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà, chính Melissa là người tạo ra bầu không khí như kiểu phải sa thải họ, thế mà giờ lại đi an ủi là sao?
Tự dưng thấy oan ức ngang.
Đang định dỗi thì thấy Yêu tinh cứ nhìn mình chằm chằm.
"Á. Bạn vừa nói gì cơ?"
― Ta hỏi là tên ác ma đó hồi trước như thế nào!
Một bên má của Pastel phồng lên. Cô giữ tư thế đó một lúc rồi mới xì hơi ra.
"Bé không biết! Dù sao thì Ngài Ác ma cũng xấu tính lắm! Yêu tinh cũng nghĩ vậy đúng không?"
― Hửm?
Yêu tinh hơi lúng túng.
Nhưng rồi dường như thấy chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến mình, nó cười tươi rồi gật đầu lia lịa.
― Đúng thế thật! Đúng như lời nhóc nói, hắn là một tên ác ma hoàn toàn xấu xa! Dám bắt nạt nhóc thì chắc chắn hắn là tên ác ma tồi tệ nhất mà ta từng thấy rồi!
Một sự tán thành đầy sảng khoái.
Ô kìa.
Thấy Yêu tinh đồng tình, Pastel bỗng cảm thấy lòng dạ bồn chồn. Nghe người khác nói xấu ngài ấy cảm giác chẳng dễ chịu chút nào.
Cô mím môi rồi lại mở ra.
"Cũng không hẳn là vậy đâu. Ngài Ác ma không phải người xấu đâu mà."
Đúng thế, đúng thế.
― Hửm?
Yêu tinh ngơ ngác.
Một khoảng lặng bao trùm cuộc đối thoại.
Pastel nhìn quanh phòng nghỉ với vẻ hơi hờn dỗi.
"Mà này, lúc đi xuống bạn có cảm thấy gì không? Chẳng hạn như lý do Giáo hội muốn tiếp quản nơi này ấy?"
― Cảm giác á?
Yêu tinh đặt cạnh bàn tay lên lông mày, xoay đầu quan sát kỹ lưỡng xung quanh. Bỗng chốc, đôi mắt nó tròn xoe.
― Á? Cảm giác này là sao?!
Ô kìa.
"Bạn cảm thấy gì à?!"
Nghe nói ma thạch bị ám bởi khí tức tà ác của Ác thần, vậy lẽ nào trong mỏ ma thạch này đang phong ấn một thực thể tà ác nào đó sao?
Đôi mắt thông minh của Yêu tinh tỏa sáng.
Nó cất lời.
― Chẳng cảm thấy gì cả!
Giọng nói đầy dõng dạc.
Hộc.
Gương mặt Pastel kinh hãi như thể vừa nghe tin Ác thần sắp thức tỉnh đến nơi.
Nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.
"Vậy sao? Tiếc nhỉ."
Ngay cả khi huy động Kỵ sĩ đoàn điều tra bên trong mỏ trước đó cũng chẳng có tin tức gì đặc biệt.
Chắc phải đích thân đi loanh quanh xem sao thôi.
Pù pù.
Đến cả những thợ mỏ trú ngụ ở đây còn chẳng biết, thì một kẻ mới vào nghề như cô đi dạo vài vòng chắc gì đã dễ dàng nhận ra được điều gì.
Hay mục đích thực sự của họ chỉ là để chiếm nguồn tài chính thôi nhỉ?
Cũng có khả năng đó lắm chứ.
Bỗng nhiên, có tiếng động phát ra từ trong túi áo.
Ô kìa.
Lấy ra xem thử thì hóa ra là một chiếc la bàn.
Kim la bàn xoay tít mù rồi dừng lại, chỉ về một hướng nhất định.
Cái này là cái gì ấy nhỉ?
Vẻ mặt Pastel trở nên ngây ngô.
Nghĩ lại thì, đúng là ngày nào cô cũng bỏ cái này vào túi thật.
Từ lúc nào không biết, cô đã mang theo nó như một thói quen giống như mang theo chìa khóa nhà hay ví tiền, đến mức chẳng còn nhớ nổi tại sao mình lại mang nó theo nữa.
― Cái đó là gì vậy? Ta cứ tưởng là vật bất ly thân của nhóc chứ, hóa ra nó hoạt động được à?
Là cái gì, là cái gì ấy nhỉ.
Một ký ức nào đó bỗng hiện về trong tâm trí.
"Á! Hiện tượng này là sao?!"
Pastel kinh ngạc thốt lên.
― Là gì thế?!
Cô giơ cao chiếc la bàn.
Chiếc la bàn tỏa sáng dưới ánh đèn.
"Cái này chính là...!"
Pastel hét lớn với vẻ mặt thông thái hơn bao giờ hết.
"Bé quên mất tiêu nó là cái gì rồi!"
Oa.
Chắc phải suy nghĩ thêm chút nữa thôi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận