Web Novel

213-Ơ kìa, có chuyện gì thế

213-Ơ kìa, có chuyện gì thế

Ơ kìa, có chuyện gì thế?

Ơ kìa, có chuyện gì thế nhỉ?

Dấu chân in hằn trên núi tuyết.

"Hù, hù."

Pastel lảo đảo bước đi trong tuyết.

Giáo đoàn thật sự, thật sự nên chọn chỗ nào dễ bị đội thảo phạt tấn công mà làm nơi ẩn náu chứ nà.

Và cả gia tộc Priestley nữa, thay vì xây lâu đài ở nơi hẻo lánh rồi bắt cấp dưới hy sinh, thì nên bỏ số tiền đó vào túi của Pastel có phải tốt hơn không nà.

Đúng thế, đúng thế luôn.

Pastel bắt đầu có nhiều chuyện để nói. Bình thường cô sẽ bắt chuyện với ngài Ác ma, nhưng chẳng hiểu sao cảm thấy hơi ngượng ngùng nên chỉ dám lén lút quan sát.

Ngài Ác ma vẫn bước đi với gương mặt không khác gì thường ngày. Gió tuyết đã dịu đi nhiều nên cô chắc chắn mình không nhìn lầm.

Dù Pastel thấy mình có hơi lỡ lời một chút, nhưng ngài Ác ma vẫn bỏ qua mà không để bụng, đúng là thiên thần mà.

Thật lòng thì, gọi ngài Ác ma là kẻ thất bại thảm hại trong tình yêu đúng là hơi quá đáng thật.

Bởi vì sao ư?

Bởi vì đó là sự thật mà.

Đúng vậy, đúng vậy!

Hơn nữa, nói ra thực tế rằng ngài ấy còn phải gánh vác việc nuôi dạy con cái thì chắc là còn tệ gấp đôi.

Nếu là Tổng đốc Pastel đại nhân, chắc cô đã đóng băng tại chỗ rồi chơi trò "đóng băng" luôn cho rồi.

"Ngài Ác ma ơi."

Ngài Ác ma ngoảnh lại.

『Sao thế? Cần nghỉ ngơi à?』

Pastel né tránh ánh mắt của ngài.

"Không ạ, xét về mặt khách quan thì thể lực của con không thể nào giảm sút được. Chỉ là vấn đề tâm trạng thôi."

『Cũng đúng, việc hấp thụ ma thạch giúp cơ thể liên tục được cường hóa mà. Vậy thì cứ kiên trì đi tiếp sẽ thoải mái hơn đấy. Khi mục tiêu và phương pháp đã rõ ràng thì không nên vòi vĩnh.』

"Ưê, ngài nói nặng lời quá."

Pastel lầm bầm càu nhàu.

Cuộc đối thoại ngắt quãng.

Dấu chân tiếp tục in hằn trên núi tuyết.

Pastel đá mạnh vào một đống tuyết nhô lên rồi lại quay sang nhìn ngài Ác ma.

"Ngài Ác ma ơi."

Ngài Ác ma im lặng ngoảnh lại. Ánh mắt như muốn hỏi lại có chuyện gì nữa đây.

Pastel lại né tránh ánh mắt.

"Chỉ là, chỉ là gọi vậy thôi."

Pastel đá vào một "bạn tuyết" mới. Tuyết bay tứ tung, để lộ ra một "bạn đá" ẩn giấu bên trong.

Ơ kìa.

Chào nhé, bạn đá?

Cú đá hờ hững của cô va thẳng vào hòn đá. Một âm thanh va chạm tinh tế vang lên.

Giờ học khoa học hôm nay.

Định luật tác dụng và phản tác dụng là khi ta tác động vào một vật cứng, ta cũng sẽ nhận lại một lực tương đương như thế!

Định luật tác dụng và phản tác dụng đã giáng một đòn vào chân cô.

"Uaa!"

Con không muốn biết điều đó đâu nà!

Cuộc đời của Pastel không cần giờ học khoa học đâu nà!

Pastel vừa nhảy lò cò vừa ôm lấy chân. Gương mặt mếu máo như sắp khóc.

"Ngài Ác ma! Ngài Ác ma ơi!"

Ngón tay cô chỉ trỏ.

"Hãy trừng phạt bạn đá này đi! Trừng phạt thật nặng vào ạ!"

Gương mặt ngài Ác ma trở nên cạn lời.

Với thái độ kiểu "biết trừng phạt thế nào bây giờ", ngài tiến lại gần bạn đá rồi đá nhẹ. Bạn đá vốn đã nứt nẻ sau cú đá của Pastel liền vỡ vụn. Những mảnh đá nhỏ rơi lả tả.

Ơ kìa.

Mắt Pastel tròn xoe. Cô ngơ ngác nhìn "thi thể" của bạn đá.

"Ngài... ngài giết bạn ấy rồi..."

Tàn nhẫn.

Tàn nhẫẫn quá đi.

"Con đâu có muốn đến mức này đâu."

Đây chính là khế ước với ác ma sao?

Ngài Ác ma thật sự là ác ma rồi.

『Thế nhóc muốn ta phải làm gì?』

Ngài Ác ma cảm thấy thật cạn lời.

He he.

"Ai mà biết được chứ nà."

Ngài Ác ma thở dài. Ngài tiến lại gần, phủi sạch tuyết bám trên vạt áo của cô bé đang vừa ôm chân vừa nhảy lò cò.

Pastel vặn vẹo người phối hợp để ngài phủi áo cho mình.

"Ngài Ác ma ơi."

『Nói đi.』

Đôi môi cô mấp máy.

"Con nghĩ là mình đã nói hơi quá lời. Con xin lỗi ạ."

Dù là một lời xin lỗi không đầu không đuôi, nhưng không cần giải thích thêm.

Ngài Ác ma im lặng phủi tuyết một lúc. Sau khi biến Pastel trở nên sạch sẽ, ngài mới buông tay.

『Biết vậy là tốt. Dùng cái đầu thông minh để suy nghĩ nhiều thứ thì tốt, nhưng dùng nó để thêu dệt nên những lời lẽ gây tổn thương thì không hay chút nào. Đừng làm vậy nữa.』

Uaa.

Nhưng không chắc là lần sau con có làm nữa không đâu.

Ngài Ác ma quay đầu đi. Ánh mắt ngài quan sát hướng về phía nơi ẩn náu của giáo đoàn.

Dãy núi trải dài trắng xóa. Chỉ có bầu trời đầy mây là mang một màu sắc khác biệt.

Một con chim bay ngang qua bầu trời.

『Cuối cùng cũng đến rồi.』

"Dạ?"

Pastel quan sát con chim. Nhìn kỹ thì đó là một con Quái điểu khổng lồ. Trông nó có vẻ quen quen.

Chẳng phải đó là thứ mà thành viên giáo đoàn hay cưỡi sao?

Hự.

Bị phát hiện rồi sao?!

"Ngài Ác ma! Ngài Ác ma! Ngài Ác ma ơi!"

Pastel luống cuống, hốt hoảng.

"Sao lại bị phát hiện thế ạ?! Chúng ta mau trốn thôi! Bạn đá ơi! Hãy giấu Pastel đi!"

Pastel nằm rạp xuống nền tuyết. Xác của bạn đá che được một phần cơ thể cô. Giữa không gian trắng xóa, mái tóc hồng của cô bé khẽ bay phất phơ.

『Ta đã cố tình đốt lửa tạo khói thế kia thì họ đến là chuyện đương nhiên. Chỉ là giờ mới đến thì hơi chậm. Có vẻ khi có bão tuyết, việc giám sát xung quanh bị lơ là rồi. Giáo đoàn bây giờ không huấn luyện tinh nhuệ nữa sao?』

"Dạ? Vậy là chúng ta không được đốt lửa ạ?!"

Kìa ngài Ác ma!

『Vì nhóc thấy khó khăn khi tự mình đi bộ nên ta mới cố tình gọi họ đến đấy. Dù thời gian đã trôi qua lâu, nhưng vì cha nhóc đã mời nên chắc sẽ không cần phải chiến đấu đâu. Nếu không phải vậy thì, hừm, ngay từ đầu chúng ta đã không nên đến đây rồi.』

Nghe cũng có lý.

Pastel bỗng cảm thấy dũng cảm hẳn lên. Cô đứng dậy với gương mặt đầy uy phong.

Đôi mắt hồng rực lửa nhìn chằm chằm vào con Quái điểu.

"Khí thế hung hãn đó. Chắc chắn là một cường địch cực mạnh rồi. Nhưng Pastel không sợ đâu. Ánh sáng luôn chiến thắng bóng tối. Vận mệnh nằm trong tay kẻ dũng cảm mà lị."

Cô giơ cao cánh tay.

"Nhào vô đây đi!"

Ta là con gái của cấp cao nhà các người đấy nhé!

Con Quái điểu lượn lờ trên đầu rồi từ từ hạ cánh. Luồng gió từ đôi cánh khiến tuyết bay mù mịt. Chân Quái điểu giẫm lên tuyết. Đôi cánh khép lại.

Người đàn ông ngồi một mình trên đó đưa mắt nhìn.

"Ồ, đến thật này?"

Anh ta vẫy tay.

"Lâu rồi không gặp, Tổng đốc nhỏ."

Ơ kìa.

Phải làm gì khi một người lạ tỏ ra thân thiết đây nhỉ?

Pastel đảo mắt liên tục.

"Hử? Chẳng lẽ nhóc quên rồi sao? Ta đã từng bế bồng nhóc từ khi còn nhỏ đấy."

Ơ kìa kìa.

Mối quan hệ bế bồng từ nhỏ.

Thế này chẳng phải là cực kỳ thân thiết sao?

"Thật ạ?! Chúng ta biết nhau từ khi con còn nhỏ thế cơ ạ?!"

Đôi mắt hồng lấp lánh.

Hóa ra mối quan hệ trong giáo đoàn không chỉ có một đâu nà~.

Pastel đúng là người nổi tiếng mà lị~.

Người đàn ông mỉm cười.

"Lần đầu gặp nhau là khoảng nửa năm trước nhỉ? Tầm nửa năm trước ta đã bế bồng Tổng đốc nhỏ rồi, nên chúng ta thân thiết lắm đấy."

Đôi mắt hồng lại đảo quanh.

Nửa năm trước thì đâu có gọi là lúc nhỏ được.

Hóa ra Pastel không phải là người nổi tiếng rồi nà~.

Ngài Ác ma tặc lưỡi.

『Ngươi là hiệp sĩ hộ tống của tên mọt sách kia à. Nếu đến để dẫn đường thì đừng có nói mấy lời thừa thãi gây bối rối nữa.』

Nghĩ lại thì, hình như anh ta là cấp hiệp sĩ từng hộ tống cha cô lúc ở học viện hay ở thánh địa trên Đảo Trên Không.

"Ồ, ngài vẫn cứng nhắc như vậy nhỉ."

Người đàn ông điều chỉnh lại yên xe ở ghế sau.

"Vậy thì mời lên. Để đối tượng hộ tống của chúng tôi ở riêng một mình cũng không yên tâm, nên đi mau thôi."

"Oa, con được cưỡi con chim đó ạ?"

Dù trông thế này nhưng Pastel cũng đã có kinh nghiệm cưỡi trên lưng bạn gà con rồi đấy nhé.

Pastel leo lên ghế sau với vẻ mặt đầy bản lĩnh. Rồi cô ngồi đợi người khác khởi hành.

Ngài Ác ma vẫn chưa lên, ngài nhìn quanh con Quái điểu rồi nhíu mày.

『Chỗ ngồi không đủ rồi.』

Người đàn ông nhún vai.

"Chịu thôi ạ. Bọn chúng không được thuần hóa để chở nhiều người đâu."

『Hừm.』

Ngài Ác ma tiến lại gần rồi dang hai tay ra. Ngài nhấc bổng Pastel lên bằng cách ôm lấy hông cô.

Ơ kìa.

Pastel được đặt xuống đất. Ngài Ác ma leo lên ghế sau rồi lại dang hai tay ra. Ngài lại nhấc bổng Pastel lên. Lần này cô được đặt gọn trong lòng ngài Ác ma. Cô cảm nhận được hơi ấm từ phía sau lưng.

Ưê.

Ưê ê.

Đôi mắt hồng xoay mòng mòng.

Cái này, cái này.

Cái này, cái này, cái này.

Có thể khẳng định 100% là ngài Ác ma có lòng riêng rồi.

Thật sự, thật sự chắc chắn luôn.

Ngài Ác ma có ý với Pastel rồi.

Nếu không có ý gì, thay vì ngồi sát rạt thế này thì ngài ấy cứ để Pastel ngồi thoải mái, còn ngài ấy chịu khó đi bộ trong tuyết là được mà!

Hự, đúng thế.

Ngài Ác ma hoàn toàn có thể đi bộ trong tuyết, vậy mà lại cố tình chọn cách ngồi sát sạt thế này.

Hơn nữa, Pastel đã ngồi lên rồi chỉ chờ khởi hành thôi, vậy mà ngài ấy còn mất công nhấc lên đặt xuống tận hai lần để tạo ra chỗ ngồi này là sao?

Cái này là 100% có lòng riêng.

Chắc chắn 1000% là có lòng riêng luôn.

Hự.

Hự hự.

Đầu óc Pastel xoay mòng mòng. Pastel bên trong tâm trí như vừa nốc cạn một chai rượu vang, cứ thế lảo đảo quay cuồng.

Xoay mòng mòng.

Xoay mòng mòng mòng.

Xoay mòng mòng mòng mòng.

Thình thịch.

Gương mặt cô đỏ bừng lên.

Đây có lẽ là thời điểm phải tỏ tình chăng?!

Thật ra ngài Ác ma đang ra sức thể hiện vì muốn nhận được đòn tấn công tỏ tình của mình cũng nên!

"Vậy chúng ta xuất phát đây. Tổng đốc nhỏ, bám chặt vào yên nhé. Trên cao không khí lạnh lắm, khi thở nhớ che mũi lại."

Cái lạnh đối với Pastel lúc này đã biến mất từ lâu rồi.

Tiếng vỗ cánh tạo ra những cơn gió tuyết. Cảm giác lơ lửng ập đến, cô rời xa mặt đất. Những luồng gió lạnh ùa tới.

Như để ngăn cô bị ngã, ngài Ác ma đưa một cánh tay ra ôm lấy bụng Pastel.

Hự.

Pastel há hốc mồm, đóng băng tại chỗ.

Trái ngược với cơ thể cứng đờ, suy nghĩ trong đầu cô đang chạy loạn xạ.

Cái này, cái này!

Là 10000% có lòng riêng luôn!

Chẳng có lý do gì phải làm thế này, vậy mà ngài ấy vẫn cứ làm!

Ngài Ác ma đột nhiên có hành động tình cảm thế này là sao đây.

Chẳng lẽ vì lúc nãy trước đống lửa, mình gọi ngài ấy là kẻ thất bại thảm hại trong tình yêu nên ngài ấy mới phải lòng mình sao?

Hóa ra ngài Ác ma lại có sở thích bị sỉ nhục à?

Hự.

Tự dưng mình cũng muốn đổi sở thích sang sỉ nhục người khác quá đi.

Vốn dĩ mình cũng hơi có thiên hướng đó rồi, nhưng giờ chắc là đổi hẳn sở thích luôn quá!

Bàn tay ngài Ác ma khẽ lướt qua trán cô rồi rời đi.

Hự.

Tâm hồn Pastel bay tận chín tầng mây.

Gió thổi giữa bầu trời bao la.

Một tiếng thở dài thườn thượt vang lên.

『Không ổn chút nào.』

Lời thì thầm khẽ tan biến vào hư không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!