"Không chịu đâu! Không chịu đâu!"
Pastel chạy thục mạng trên boong tàu.
U-da-da-da.
『Ta đã bảo là đừng có ăn, nhổ ra mau.』
Gã Ác ma trong bộ âu phục đuổi theo sát nút.
"Không chịu đâu! Không chịu đâu!"
Pastel chạy biến đi.
Bé nhanh chóng nhai ngấu nghiến miếng thạch đen trong miệng.
Nhai nhóp nhép.
『Làm ơn nghe lời ta chút đi.』
Chẳng mấy chốc, Ác ma đã đuổi kịp và tóm gọn lấy cô bé.
Hai bàn tay gã chạm vào hông, rồi cơ thể cô bé bỗng bay bổng lên không trung.
U-a-a-a.
Pastel vẫn cố gắng chạy hết sức bình sinh. Hai chân bé quẫy đạp liên hồi giữa hư không.
Vù vù, vù vù.
Khua khoắng, khua khoắng.
"U-a-oắc! Bé đang chạy hết tốc lực mà sao không tiến lên được tí nào thế này!"
Đây chính là lời nguyền của Ác ma sao?
U-a-oắc.
Sợ quá đi mất.
"Cứu Pastel với!"
Thiên thần ơi! Thiên thần ơi! Thiên thần hộ mệnh ơi!
Pastel vừa bị nhấc bổng vừa cuống cuồng vùng vẫy. Tay chân bé khua loạn xạ không ngừng.
Lúng túng, lúng túng.
Vùng vẫy, vùng vẫy.
Ác ma bị tay chân cô bé đập trúng liên tiếp, gương mặt lộ rõ vẻ đau khổ về mặt tinh thần. Gã đành phải giơ cô bé đang nháo nhào ấy ra thật xa.
『Người ta nói thì phải biết nghe chứ. Đã bảo là đừng có ăn cái thứ hung hiểm đó, nhổ ra mau. Nhanh lên.』
U-a-a-a.
"Không chịu đâu! Không chịu đâu!"
Pastel lắc đầu nguầy nguậy. Mái tóc hồng tung bay phấp phới, đập bôm bốp vào mặt Ác ma.
Người tốt đã dạy là phải phớt lờ lời thì thầm của Ác ma mà.
Nhai nhóp nhép.
Miếng thạch đen đã bị nghiền nát hoàn toàn.
Ực.
Ác ma khựng lại.
Pastel tuyên bố với vẻ mặt đầy đắc thắng:
"Pupu! Bé ăn hết sạch rồi nhé!"
Da-hú.
Bé đã trở thành một đứa trẻ ngoan không bị lời dụ dỗ của Ác ma làm lung lay rồi.
U-oa.
Pastel ngoan quá đi mất!
Ô-yê.
Ác ma phát ra một tiếng rên rỉ đầy đau đớn như thể linh hồn đang bay mất xác. Gã rệu rã đặt cô bé xuống đất.
『Nhóc thật là...』
"Pupu! Pupu! Pastel thắng rồi!"
Cái lưỡi hồng nhỏ nhắn thè ra trêu chọc.
Lêu lêu.
Ngay sau khi vô tình cho chất nhầy màu đen rút ra từ con dao vào miệng, Pastel mới được nghe giải thích về sự nguy hiểm của nó.
Phẩm cấp tồn tại, đúng như tên gọi, là thứ liên quan trực tiếp đến sự hiện hữu, nên không được phép xử lý tùy tiện.
Đặc biệt, những hành vi trực tiếp như ăn vào sẽ gây ra những vấn đề và tác dụng phụ cực lớn. Nếu sơ sẩy, sự tồn tại có thể bị lung lay và tinh thần sẽ bị hủy hoại.
Dù Phẩm cấp tồn tại này đã được xử lý để dễ ăn hơn bằng cách trộn lẫn với ma khí, nhưng nếu chỉ tin vào quyền năng hấp thụ ma thạch mà nuốt vào thì vẫn còn quá nhiều điểm đáng lo ngại. Chắc chắn là nó không hề an toàn.
Nhưng sau khi nghe xong, Pastel chỉ nhớ đúng một điều.
Hở.
Có thể hấp thụ được Phẩm cấp tồn tại sao?
Vậy là mình có thể trở nên siêu-siêu-siêu mạnh à?
Thế là bé đã phớt lờ lời bảo nhổ ra của Ác ma, vừa bỏ chạy vừa nuốt chửng miếng thạch.
Miếng thạch nhanh chóng được tiêu hóa.
Đôi mắt Pastel tròn xoe.
Ơ kìa.
Tinh thần bé bỗng bay bổng.
Đại não như có tia điện xẹt qua.
Lấp lánh, lấp lánh.
Một cảm giác thỏa mãn ập đến, như thể đang lấp đầy một chút khoảng trống trong linh hồn.
Ơ kìa kìa.
Cảm giác này giống như đang ăn món thay thế cho pudding thịt vậy.
Ngành công nghiệp thực phẩm thay thế đã phát triển đến mức này rồi sao?
Tuy không bằng pudding thịt thật, nhưng nếu ăn thật nhiều thứ này, biết đâu linh hồn mình sẽ được thỏa mãn thì sao nhỉ...?
『Nhóc con nhà Craft?』
Ác ma đã tiến lại gần từ lúc nào, gã nắm lấy hai vai bé. Ánh mắt gã nhìn bé đầy vẻ lo lắng.
Hết hồn.
Pastel giật mình thon thót. Bé lấy tay áo quẹt đi dòng nước miếng đang chảy ròng ròng.
U-oa.
Ngon đến mức muốn bay màu luôn.
Thật ra thạch đen chính là bạn thân của pudding thịt đúng không nhỉ?
Hở.
Đôi bạn thân thiết.
Cả hai sẽ cùng nhau vào bụng Pastel một cách hòa thuận.
U-oa.
『Nhóc con nhà Craft?』
"Á, vâng vâng!"
Pastel giật nảy mình nhìn Ác ma. Bàn tay gã vươn tới, nhào nặn hai cái má của bé.
Gì vậy, gì vậy.
Đôi má bị nhào nặn qua lại.
U-oa-oa-oang.
Pastel bánh bao...!
Không nhân đậu đỏ...!
『Quả nhiên là nguy hiểm mà. Chắc chắn nó đang gây áp lực lên tinh thần rồi.』
Ác ma cau mày.
『Vốn dĩ Phẩm cấp tồn tại là thứ phải tích lũy một cách trung thực thông qua cuộc sống. Kẻ đi ăn cắp đồ của người khác thì không bao giờ đạt được cảnh giới vẹn toàn đâu.』
Gã xem xét con dao ma thạch.
『Tốt nhất là nên vứt bỏ những thứ tạo ra từ nó đi. Sau khi trận chiến kết thúc, ta sẽ thu hồi lại, nhóc cứ biết thế đi.』
"Hả?"
Pastel đang xoa xoa đôi má thì mắt bỗng tròn xoe.
"Ngài cất công thu thập Phẩm cấp tồn tại xong giờ lại bảo vứt đi á?"
『Nó cực kỳ không tốt cho tinh thần. Đặc biệt là ở lứa tuổi cần phát triển cái tôi như nhóc. Vừa mới nếm mùi xong mà vẫn còn muốn ăn tiếp à?』
Á.
"Cái đó... chỉ là vì nó ngon quá thôi..."
Ngượng ngùng quá.
He he.
Ác ma nhìn bé với vẻ đầy nghi hoặc.
Ánh mắt đầy sự nghi ngờ.
"Th-thật mà! Tại nó ngon quá, với lại đây là lần đầu bé ăn nên mới hơi mất hồn một chút thôi!"
Ác ma thở dài thườn thượt.
『Thôi được rồi. Lần này lỡ ăn rồi thì chịu, nhưng tuyệt đối không có lần sau đâu đấy.』
Ôi chao.
Câu nói này nghe quen quen nha.
Lần đầu thì khó, chứ lần hai thì cũng thường, còn lần ba thì...
Hở.
Pastel ngoan hiền không có nghĩ gì đâu nha~.
Pastel ngượng nghịu huýt sáo.
Ác ma nhìn bé với vẻ thắc mắc rồi lên tiếng.
『Dù sao cũng lỡ ăn rồi, tốt nhất là nên tìm cách giảm thiểu tác dụng phụ. Ta sẽ dạy nhóc cách sử dụng Phẩm cấp tồn tại. Vốn dĩ ta không định dạy vì nó không tốt cho sự phát triển cái tôi, nhưng giờ thì hết cách rồi.』
U-oa.
"Học cái đó xong là bé đạt cấp Hiệp sĩ luôn hả?!"
『Làm gì có chuyện đó. Nhóc còn chưa đạt tới cấp Chuẩn Hiệp sĩ nữa là. Dù chỉ số cơ bản và trực giác của nhóc rất tốt, có đánh nhau mới biết được, nhưng mà...』
Hừm.
Pastel di chuyển vào trong cabin.
Bé ngồi ngay ngắn trên giường.
『Nhóc phải thông qua thiền định để tiến vào thế giới nội tâm. Khi đó, Phẩm cấp tồn tại đã hấp thụ sẽ gây ra sự bất hòa với bên trong, nhóc phải thuần hóa nó cho tốt. Chỉ cần vào được đó, nhóc sẽ tự khắc biết mình phải làm gì thôi.』
"Thế bé phải làm gì ạ?"
『Thế giới nội tâm của mỗi người mỗi khác, ta không có cách nào chỉ dẫn cụ thể được. Chỉ cần nghĩ về trật tự và sự hài hòa là được. Hãy đi theo hướng nào mà trái tim nhóc cảm thấy thỏa mãn nhất.』
Đúng là lý thuyết suông.
Hừm hừm.
"Thế làm sao để đạt cấp Chuẩn Hiệp sĩ ạ?"
『Chỉ cần dùng thế giới nội tâm để thay đổi thế giới bên ngoài là được. Khi đó, cả thế giới sẽ xoay quanh nhóc.』
Lại thêm một mớ lý thuyết suông nữa.
Gương mặt Pastel mếu máo.
『Cứ thử thiền đi đã. Nhóc đầy tài năng mà, chắc chắn sẽ làm được thôi.』
Đây là câu nói mát lòng mát dạ nhất nãy giờ.
Pastel nhắm mắt lại.
Thiền định, thiền định.
Cơn buồn ngủ kéo đến.
Ngủ ngon, ngủ ngon.
Chúc mọi người ngủ ngon ạ.
『...Không được ngủ. Nhóc phải giữ tinh thần tỉnh táo để ý thức được thế giới nội tâm.』
Vâng ạ.
Pastel nghe giọng nói của Ác ma như tiếng hát ru, cơ thể dần trở nên lười biếng.
Uể oải, uể oải...
Khò khò.
Zzz.
Bé lăn ra ngủ say như chết.
Trong cơn ngủ say, Pastel bỗng mở mắt ra tại thế giới nội tâm.
Cơ thể bé lơ lửng trong môi trường không trọng lực của vũ trụ. Mái tóc hồng xõa tung ra khắp nơi.
Hở.
Thiền định hóa ra lại dễ thế này sao? Chẳng phải thiền định vốn dành cho những người điềm tĩnh và trầm ổn à?
Chẳng lẽ mình là thiên tài thiền định?
Hở.
Vậy hóa ra mình là một đứa trẻ điềm tĩnh và trầm ổn sao?
Một sự thật thật đáng kinh ngạc.
Pastel là một đứa trẻ điềm tĩnh và trầm ổn!
U-oa.
Lát nữa quay về phải khoe với Ngài Ác ma mới được.
Hừm.
Ngài Ác ma?
À đúng rồi!
Không được lơ là, phải đi xem xét thế giới nội tâm theo lời Ngài Ác ma dặn mới được.
Pastel quan sát xung quanh trong không gian không trọng lực.
Thế giới nội tâm chính là một vũ trụ bao la. Phía xa xa, những vì sao lấp lánh và dải ngân hà hiện ra mờ ảo.
Đẹp tuyệt vời luôn.
Pastel định bay về phía dải ngân hà, nhưng có vẻ khoảng cách quá xa nên dù bé có bay thế nào thì khoảng cách vẫn không hề rút ngắn lại. Đúng nghĩa là một vũ trụ thực thụ. Bé chỉ có thể nhìn ngắm như đang soi qua kính thiên văn chứ không thể chạm tới.
Xa quá đi mất.
Thế này thì mình đang ở đâu nhỉ?
Một khoảng không trống rỗng của vũ trụ sao?
Hay là một hệ hành tinh?
Bé xoay người lại.
Một mặt trời rực cháy đập ngay vào mắt. Một mặt trời đen kịt đang thắp sáng vũ trụ, tỏa ra những luồng ánh sáng đầy mâu thuẫn.
Bản chất và nguồn gốc bị bóp méo.
Một thứ gì đó mà nội tâm đang phơi bày.
Pastel như bị mê hoặc, bé bay về phía mặt trời. Dù tiến lại gần nhưng không có lực hấp dẫn nào tác động, chỉ có hơi nóng là cảm nhận được rõ rệt.
Càng lúc càng nóng, rồi chẳng mấy chốc, những ngọn lửa bùng lên trên cơ thể bé. Ngọn lửa thiêu đốt thân xác và làm lung lay tinh thần.
Tâm trí bé trở nên trắng xóa.
U-a-oắc?!
Cảm giác như tinh thần mềm nhũn đang bay màu mất tiêu...!
Cảm giác như Pastel Love Craft sắp biến chất thành Pastel Lovecraft luôn rồi...!
Sực tỉnh lại, Pastel cuống cuồng bay ra xa khỏi mặt trời. Bé vội vàng rũ bỏ những ngọn lửa. Lửa tắt lịm, và sự lạnh lẽo của vũ trụ đã làm dịu đi cơ thể bé.
Bé đưa tay lên quẹt mồ hôi trán dù chẳng có giọt nào.
Phù.
Suýt chút nữa là chết về mặt tinh thần rồi.
Vũ trụ đúng là kinh dị mà.
Ở một nơi nguy hiểm thế này, mình phải tìm cái Phẩm cấp tồn tại vừa mới nhai nhóp nhép kia để làm gì cơ chứ.
Run lẩy bẩy.
Pastel run rẩy nhìn quanh.
Phẩm cấp tồn tại, Phẩm cấp tồn tại.
Nhìn kỹ lại thì ngoài mặt trời ra còn có thứ khác. Những mảnh vỡ đá đang xoay quanh mặt trời theo quỹ đạo của trọng lực.
Mảnh vỡ đá?
Ơ kìa.
Chẳng lẽ các ngươi chính là Phẩm cấp tồn tại mình vừa ăn vào sao?
Chẳng trách từ những mảnh đá đó tỏa ra một luồng khí kỳ lạ. Không giống người trong nhà mà giống như khách đến chơi nhà vậy.
Pastel nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi gật đầu cái rụp.
Đúng như lời Ngài Ác ma nói, trong một hệ hành tinh chỉ có mỗi mặt trời mà bỗng dưng xuất hiện mấy mảnh đá vụn thì đúng là bất hòa thật. Để trở nên hài hòa thì đương nhiên chúng phải là hành tinh chứ.
Hành tinh?
Hở.
Bé đã nhận ra cách để biến khách thành người nhà ngay lập tức.
Mình đúng là thiên tài mà?
Ô-yê.
Pastel vẫy tay về phía những mảnh đá vụn. Những mảnh vỡ di chuyển trong vũ trụ theo ý chí của bé.
Dà-ắp.
Các mảnh vỡ va chạm và kết dính lại với nhau.
Nhào nặn, nhào nặn.
Tất cả các mảnh vỡ hợp nhất lại thành một hành tinh đá nhỏ. Khi bé buông tay ra, hành tinh đó tiến lại gần mặt trời và bắt đầu xoay quanh ở khoảng cách gần nhất.
U-oa!
Mặt trời và hành tinh!
Sự hài hòa chính là đây!
Pastel chỉ tay vào mặt trời.
Mặt trời!
Rồi bé chỉ vào hành tinh nhỏ kia.
Thủy tinh!
Bé giơ hai tay lên hô vang.
Thủy, Kim, Địa, Hỏa, Mộc, Thổ, Thiên, Hải, Minh!
Á?
Đính chính lại.
Thủy, Kim, Địa, Hỏa, Mộc, Thổ, Thiên, Hải!
Chúng ta là một gia đình!
Ô-yê.
(Sao Diêm Vương: Hức hức...)
Pastel phủi tai để xua đi tiếng khóc của hành tinh nào đó vừa vang lên, rồi hồi hộp nhìn người bạn mới, Thủy tinh.
Thủy tinh xoay quanh mặt trời.
Hở, cảm động quá.
Khi nó hoàn thành đúng một vòng quay, một sự thay đổi bỗng nhiên tìm đến thế giới nội tâm.
Như thể đang tạo ra một hệ mặt trời, Quỹ đạo Thủy tinh bắt đầu được vẽ nên theo hình tròn. Các đường nét chạm vào nhau, và quỹ đạo đã hoàn thành.
Trật tự và sự hài hòa đã tìm đến.
Tinh thần Pastel rung động mãnh liệt. Đạo lý của tự nhiên đã đánh thức tâm trí bé. Một sự giác ngộ rõ ràng ập đến.
Cái này chẳng lẽ, chẳng lẽ là...
Bé đã đạt được siêu năng lực siêu-siêu-siêu cấp rồi sao...?!
Ngay khoảnh khắc đó, Thủy tinh phát ra tiếng động lạ.
Những vết nứt xuất hiện trên hành tinh, rồi nó vỡ vụn ra từng mảnh. Hành tinh đã biến trở lại thành những mảnh đá vụn. Sự giác ngộ cũng theo đó mà bay biến mất tiêu.
Á!
Bạn Thủy tinh ơi!
Bạn Thủy tinh bị thiếu trọng lực rồi!
Pastel giật nảy mình bật dậy khỏi giường trong sự bàng hoàng.
Hở.
Ác ma đang định đắp chăn cho bé thì khựng lại.
『Ừm, tuy không giống thiền định chút nào nhưng có vẻ nhóc đã vào được thế giới nội tâm rồi đấy. Tài năng của nhóc tốt thật.』
Đôi mắt đỏ rực nhìn bé.
『Thế giới nội tâm thế nào? Có tràn ngập ánh nắng không? Hay là có những người bạn động vật chào đón nhóc giữa rừng hoa anh đào rực rỡ?』
Gương mặt Pastel mếu máo.
"Ngài Ác ma ơi! Ngài Ác ma ơi! Bạn Thủy tinh chết vì thiếu trọng lực mất rồi!"
U-a-a-a.
『Nhóc đang nói cái quái gì vậy?』
Ác ma ngơ ngác không hiểu gì.
"Vì thiếu trọng lực nên vỡ tan tành luôn rồi!"
U-a-a-a.
『Không phải đâu.』
Chủ thương đoàn Grace mỉm cười đầy mãn nguyện.
"Ba chiếc tàu hải tặc. Còn phi không thuyền thì có thể tận dụng chiếc của học viện, nên nếu dùng tàu hải tặc làm vật thế chấp để vay vốn, chúng ta có thể mua thêm được nhiều hàng lậu hơn đấy."
"Đúng vậy nhỉ..."
Pastel uể oải gật đầu.
"Hừm."
Chiếc quạt xếp của chủ thương đoàn ấn nhẹ vào má cô bé.
"Tiểu thư, trông cô có vẻ không được vui. Nếu có điều gì không hài lòng, cô cứ thẳng thắn nói ra nhé."
"À, xin lỗi ạ. Để cô phải bận tâm rồi. Đây là chuyện riêng của bé thôi, không phải tại chủ thương đoàn đâu."
Pastel gạt đi nỗi buồn mất đi người bạn Thủy tinh.
"Tôi hiểu rồi."
Chủ thương đoàn chuyển chủ đề.
Một xấp tài liệu được mở ra.
"Số vốn ban đầu cô định góp vào thương vụ này chỉ có ngần này thôi sao?"
"Vâng."
"Không còn thêm chút nào nữa à? Việc huy động tối đa vốn trước chuyến buôn lậu đầu tiên sẽ có lợi hơn rất nhiều về lâu dài đấy."
"Vì tính theo lãi kép nên chắc chắn là vậy rồi. Nhưng thật sự là bé chỉ có bấy nhiêu thôi. Đây là tổng số tiền bé kiếm được từ việc buôn lậu bấy lâu nay cộng với ngân sách của hội học sinh đấy."
Chủ thương đoàn Grace nghiêng đầu thắc mắc.
"Nếu tính theo số lần cô đi buôn lậu từ trước đến nay, thì số vốn này có vẻ hơi ít nhỉ?"
Pastel thở dài thườn thượt.
"Tại gia tộc sụp đổ nên bé không có vốn ban đầu để đi buôn lậu mà. Bé phải dùng ngân sách hội học sinh để mua hàng rồi cứ thế lăn chốt dần dần mới gom được ngần này đấy."
Tuy con số này hơi khiêm tốn để thành lập một thương đoàn, nhưng dù sao cũng là một số tiền đáng tự hào.
"Ngân sách hội học sinh sao...?"
"Đã từng là toàn bộ tài sản của bé đấy."
Pastel nhìn xa xăm như đang hồi tưởng về quá khứ xa xôi đầy hoài niệm.
Cái thời đến xiên gà nướng cũng không có mà ăn.
Hức.
Chủ thương đoàn Grace lộ rõ vẻ bàng hoàng.
"Thế còn quỹ đen của gia tộc Craft thì sao?"
Hả.
"Dạ?"
"Quỹ đen của gia tộc ấy."
Quỹ đen của gia tộc Craft?
Quỹ đen của một gia tộc hầu tước vốn có truyền thống phản bội và mưu mô sao?
Đôi mắt Pastel tròn xoe.
Một gia tộc thâm hiểm và độc ác như thế thì không đời nào lại không có quỹ đen.
Thế mà mình lại chẳng biết một tí gì.
U-ê-ê.
Chủ thương đoàn Grace càng thêm phần sửng sốt.
"Kh-không lẽ cô không biết vị trí của bất kỳ khoản quỹ đen nào sao? Trời đất ơi."
U-a-a-a.
Sốc quá.
Sốc tận óc luôn.
Pastel đổ gục xuống ghế.
Bầu không khí trở nên im lặng bao trùm.
"Chẳng trách..."
Chủ thương đoàn Grace thốt lên một tiếng thở dài. Sau đó, cô dẹp xấp tài liệu sang một bên và chìm vào suy nghĩ.
"Tốt nhất là chúng ta nên tìm ra ít nhất một khoản quỹ đen để mua hàng lậu trước chuyến đi đầu tiên. Xét về lâu dài thì việc này rất cần thiết."
Pastel nằm ườn ra.
"Bé thật sự không biết gì hết trơn á."
"Hừm."
Chủ thương đoàn Grace dùng quạt gõ nhẹ lên chân mình.
"Tôi không biết cách quản lý quỹ đen của Craft, nhưng chắc chắn chị gái tôi, người từng là quản gia, cũng có quản lý một phần chứ nhỉ?"
"Chắc là vậy rồi ạ...?"
Đôi mắt chủ thương đoàn sáng lên.
"Nếu vậy thì tôi có biết một nơi đáng nghi đấy. Có một nơi mà chị tôi cứ thỉnh thoảng lại ghé thăm dù chẳng có việc gì cần thiết cả."
Ô kìa.
Pastel ngồi bật dậy, dỏng tai lên nghe ngóng.
"Ở đâu thế ạ?"
"Nông trại táo ở lãnh địa Camelot. Ngay sát cạnh dinh thự Camelot luôn."
Hả.
Nếu là Camelot thì chẳng phải là nhà của cô bạn pháp sư Melissa Camelot sao?
"Nơi đó thì có liên quan gì đến Craft ạ?"
Chủ thương đoàn Grace cẩn thận giải thích.
"Theo tôi biết thì ngài Craft đời tiền tiền nhiệm đã dùng đủ mọi thủ đoạn để chiếm đoạt nông trại táo vốn được truyền lại đời đời của nhà Camelot. Lý do hình như là vì sau khi được mời ăn bánh táo, ngài ấy thấy táo ở đó ngon quá thì phải. Nhà Camelot vừa mới được trả lại nông trại đó cách đây không lâu thôi."
Hở.
Lại thêm một quá khứ tàn ác nữa của gia tộc Craft bị bại lộ.
Chỉ vì muốn ăn táo ngon mà đi cướp luôn nông trại của nhà người ta.
Tim Pastel đập thình thịch.
Quỹ đen của gia tộc.
Khoản quỹ đen được chôn giấu trong nông trại táo của nhà người khác...!
Hở.
Cảm giác tội lỗi bỗng trào dâng mãnh liệt.
"Đi đào trộm ngay thôi ạ!"
0 Bình luận