Web Novel

197-La bàn chắc chắn là la bàn rồi

197-La bàn chắc chắn là la bàn rồi

La bàn chắc chắn là la bàn rồi

Kim la bàn kiên định chỉ về một hướng duy nhất. Pastel nằm bò ra bàn, chăm chú quan sát nó.

"Cái này là... cái này là..."

-Cái này là, cái này là?

Ngài Yêu tinh ngồi cạnh chiếc la bàn nghiêng đầu thắc mắc. Rồi như sực nhận ra điều gì, ngài ấy hốt hoảng hét lên suy đoán của mình.

-Chẳng lẽ đây là... di vật của mẹ nhóc sao?!

Hức.

"Ngài nói gì cơ?! Chẳng lẽ ngài bảo Pastel là đứa trẻ đến cả di vật của mẹ mình cũng quên luôn sao?!"

Thật là cú sốc mà.

Nhưng vì không phải sự thật nên cô quyết định nghe tai này lọt tai kia.

Vẻ mặt Pastel trở nên nghiêm trọng. Ngón tay cô gõ lạch cạch vào chiếc la bàn. Nếu là la bàn, có lẽ nó là công cụ hàng hải hoặc đồ dùng để tìm kho báu.

"Bé nghĩ đây là một vật phẩm cực kỳ quan trọng đấy! Trước tiên, bé sẽ ban cho chiếc la bàn này một danh xưng đặc biệt là 'Bạn La Bàn' nhé!"

Ngài Yêu tinh lại nghiêng đầu.

-Nếu là vật quan trọng thì vốn dĩ đã là bạn rồi chứ? Đối xử với 'người bạn la bàn' như người dưng nước lã thế này, chắc nó chạnh lòng lắm đấy.

Hức.

"Nếu nó chạnh lòng thì phải làm sao ạ?"

Quên mất bạn bè là mất tư cách người nổi tiếng rồi còn đâu.

-Ta chịu thôi! Yêu tinh dù có tốt bụng đến mấy cũng không gọi đồ vật là bạn đâu nhé.

"Sao lại thế được cơ chứ."

Pastel rên rẩm khổ sở.

Đúng lúc đó, cô nhận ra trên chiếc la bàn có một đường nối, thực chất phần mặt trên trông giống như một chiếc nắp đậy.

Cô cẩn thận mở chiếc nắp gắn la bàn ra. Bên trong lộ ra một hộp trang sức đính vài viên đá quý.

Thì ra chiếc la bàn thực chất là một hộp trang sức cơ đấy~.

Ơ kìa.

-Khoan đã, cái này...!

Mắt Ngài Yêu tinh trợn tròn.

"Hơơ! Bé nhớ ra rồi!"

Pastel đập bàn đứng phắt dậy.

"Đúng là di vật thật rồi ạ!"

Có điều không phải của mẹ, mà là của Ma Vương tiền nhiệm.

Chiếc la bàn dùng để tìm kiếm những di tích mà Ma Vương tiền nhiệm để lại, còn đá quý trong hộp thì chứa đựng các loại quyền năng của Ma Vương, đại loại là thế!

Trong đó có cả quyền năng giúp cơ thể khỏe mạnh hơn khi "măm măm" ma thạch, nên nó cực kỳ quan trọng.

Ma Vương tiền nhiệm đã cất công sắp xếp để hậu duệ tìm kiếm và sử dụng di sản của mình, vậy mà đứa trẻ là Ma Vương tương lai lại mải mê kiếm tiền đến mức quên béng cả sự tồn tại của nó!

Bé xin lỗi ngài ạ!

Nhưng mà bé vẫn đang kiếm tiền rất giỏi nên chắc cũng không sao đâu nhỉ!

Thà làm một Chủ tịch giàu nứt đố đổ vách còn hơn làm một Ma Vương nghèo rớt mồng tơi chứ?

Dù thấy hơi có lỗi với ngài Ma Vương vốn bị trói buộc trong việc truyền thừa đơn độc, nhưng nếu đã vậy, Pastel cũng muốn rụt rè góp ý rằng ngài nên để lại vàng bạc châu báu làm di sản thì hơn.

-Nhóc tìm thấy cái này ở đâu vậy?! Đây là đồ của kẻ tự xưng là Ma Vương mà!

Ngài Yêu tinh run rẩy với vẻ mặt đầy chấn động.

Ơ kìa.

Phản ứng này không bình thường chút nào.

"Ngài Yêu tinh biết đây là cái gì ạ?"

-Tất nhiên là biết chứ!

Ngài Yêu tinh nửa như đang giận dữ, nhưng rồi nhận ra mình đang quá khích nên tự vỗ bành bạch vào hai má để trấn tĩnh lại.

Ngài ấy hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thốt ra từng chữ như thể sợ mình sẽ nói sai.

-Đây là đồ của kẻ tự xưng là Ma Vương mà! Thứ chứa đựng sức mạnh của Thần Yêu tinh! Đúng là đối tác của ta có khác! Nhóc đã giải quyết được một trong những tâm nguyện phi lý nhất của thế giới yêu tinh rồi đấy!

"Đúng là đồ của Ma Vương tiền nhiệm thật, nhưng sao Thần Yêu tinh lại xuất hiện ở đây ạ?"

-Ma Vương cái gì mà Ma Vương!

Ngài Yêu tinh nhảy dựng lên. Phản ứng của ngài ấy như thể không đời nào chấp nhận được cái danh xưng cao quý đó.

-Hắn ta chẳng phải Ma Vương gì đâu! Chỉ là một kẻ tự xưng, là Ma Vương đời đầu... à không, nên gọi là gì nhỉ? Dù sao thì, Ma Vương đời đầu chính là kẻ phản bội tàn ác của thế giới yêu tinh!

"Dạ?"

Thật chấn động.

Hóa ra vị Ma Vương mà Ma giới tôn thờ lại là kẻ phản bội của thế giới yêu tinh.

-Ngày xửa ngày xưa, khi Thần Yêu tinh vẫn còn gặp khó khăn trong việc quan sát thế giới này như hiện tại, đã có một sinh vật trí tuệ được tuyển chọn làm đội tiên phong để lập khế ước. Lúc đó, việc giao tiếp được với Thần Yêu tinh là một tài năng hiếm có, nên Thần đã tạo ra những quyền năng phù hợp với sinh vật nhỏ bé ấy rồi giao phó, thật sự là một sinh vật được Thần hết mực yêu thương! Có lẽ Thần Yêu tinh vẫn còn nhớ rõ đến tận vỏ não của kẻ đó đấy!

"Hêê."

Vậy Ma Vương đời đầu từng là sứ giả của Thần Yêu tinh sao.

Ngài Yêu tinh thở dốc vì giận.

-Thế nhưng sinh vật xấu xa đó lại cướp lấy sức mạnh của Thần Yêu tinh rồi phản bội, cứ như thể lỗi là tại kẻ khờ khạo đã viết sai bản khế ước vậy!

Hức.

Ma giới thời bấy giờ, nơi luật rừng ngự trị, quả là nơi mà đến cả Thần cũng bị phản bội.

-Hắn ta thậm chí còn không giữ lời hứa cơ bản là tạo ra một máy phát tọa độ cho thế giới này nữa!

Ngài Yêu tinh giẫm chân bành bạch xuống bàn.

-Nhóc có biết vì hắn không chịu tạo ra thứ đó, mà Thần Yêu tinh đã phải mất bao nhiêu thời gian mới phái được một vị Đại Yêu tinh khác xuống để làm nhiệm vụ phát tọa độ không! Hơn nữa, đó cũng là nguyên nhân chính khiến Thần Yêu tinh cảm thấy cực kỳ khó chịu và chỉ còn giao tiếp gián tiếp với các sinh vật trí tuệ ở đây thôi đấy!

Một sự thật ngỡ ngàng.

"Hình như bé từng nghe chuyện này ở đâu đó rồi. Nghe nói Ác ma là tầng lớp cựu thần quan đã cướp lấy sức mạnh của Thần. Ma Vương đời đầu cũng kiểu như vậy ạ?"

-Đúng là nó đấy! Chỉ là một tên trộm thôi! Tự xưng là Ma Vương nghe mới nực cười làm sao! Đúng là đồ trộm cắp trắng trợn!

Oa.

Hóa ra lại có ẩn tình sâu xa đến thế.

-Thế nhưng.

Ngài Yêu tinh đã bình tĩnh lại đôi chút. Ngài ấy nhìn xuống hộp trang sức, khóe môi khẽ nhếch lên.

-Giờ nó đã quay về rồi, nên mọi sự vùng vẫy của tên phản bội kia đều trở nên vô nghĩa, đúng không?

Một tiếng cười vang lên.

-Dù có trộm cắp đi chăng nữa, thì đó vẫn là sức mạnh của Thần Yêu tinh. Định mệnh muốn quay về với chủ nhân thực sự chắc hẳn vẫn không hề thay đổi. Sau khi chống chọi qua bao nhiêu thế hệ, cuối cùng khi Đại Yêu tinh hạ giới, nó đã không chịu nổi mà trôi dạt đến tận đây rồi! Đáng đời lắm!

Ngài Yêu tinh rạng rỡ quay lại nhìn cô.

-Đối tác, nhóc mang về tốt lắm! Quả nhiên nhóc chính là cứu tinh của thế giới yêu tinh mà! Chúng ta từ nay về sau sẽ mãi là người một nhà nhé!

Ngài Yêu tinh tỏ ra vô cùng phấn khích.

Ưê.

Bầu không khí này cứ như thể cô phải giao nộp lại di sản của Ma Vương cho thế giới yêu tinh vậy.

Cái này là của bé mà...

Khi chủ nhân thực sự từ hàng trăm năm trước tìm đến, lòng cô bỗng trở nên phức tạp.

Nhưng nếu là đồ ăn cắp thì trả lại cũng đúng thôi.

"Vậy giờ phải làm sao ạ? Sau này Ngài Yêu tinh sẽ dùng nó sao?"

-Ờ...

Ngài Yêu tinh nhìn chằm chằm vào những viên đá quyền năng. Sau một hồi quan sát không rõ ý đồ, ngài ấy chép miệng đầy tiếc nuối.

-Thứ này e là sự tồn tại của ta không gánh vác nổi đâu. Có lẽ chỉ có Đại Yêu tinh, người được Thần Yêu tinh trực tiếp chạm tay vào, mới có thể gánh vác được. Định mệnh chắc cũng đang dẫn lối theo hướng đó thôi.

Ngài Yêu tinh nhíu mày suy nghĩ.

-Chẳng phải chỉ cần giải cứu Đại Yêu tinh, người được dự đoán là đang bị giam cầm trong giáo hội, rồi giao lại cho ngài ấy là xong sao? Khi đó, chúng ta có thể sẽ nhận được phần thưởng khổng lồ từ Thần Yêu tinh đấy! Chẳng hạn như sự sủng ái của Thần nè!

Oa, phần thưởng khổng lồ!

Cái đó thì bé thích nha.

"Như là vàng bạc châu báu ạ? Hay là bất lão bất tử?!"

-Còn tuyệt vời hơn thế nhiều! Nhóc sẽ được nếm trải niềm hạnh phúc mà một sinh vật trí tuệ bình thường không bao giờ có được đâu!

Oa oa.

Hai má Pastel ửng hồng.

Ngài Yêu tinh cũng đỏ mặt vì mong đợi vào tương lai.

"Bé hiểu rồi! Vậy thì cho đến trước khi giao lại cho Đại Yêu tinh, bé sẽ cứ dùng nó như cũ nhé! La bàn bảo quanh đây có đá quyền năng, nên bé sẽ đi thu hồi lại 'đồ ăn cắp' luôn!"

Cố lên nào!

-Hả? Nhóc định dùng kiểu gì cơ? Đây là thứ chứa đựng sức mạnh của Thần Yêu tinh, nên chắc chỉ có Đại Yêu tinh mới dùng được thôi chứ?

E hèm.

Pastel đắc ý ra mặt.

"Dù trông thế này nhưng bé cũng là Ma Vương tương lai đấy nhé. Bé không biết phần nào là khó gánh vác, nhưng có vẻ con người được tuyển chọn thì vẫn dùng được ạ!"

Có vẻ Ma Vương đời đầu đã xử lý ổn thỏa rồi.

-Nhóc là Ma Vương tương lai á?!

Ngài Yêu tinh há hốc mồm.

-Vậy ra nhóc chính là tên trộm được dòng dõi Ma Vương công nhận sao?!

Hức.

Nói thế nghe lòng cứ thấy phức tạp kiểu gì ấy.

"Thì đúng là một Quý tộc cướp bóc ham tiền mà...?"

Không thể phủ nhận được.

Các đời Ma Vương đúng là có mắt nhìn người thật đấy!

Ngài Yêu tinh trầm trồ cảm thán.

-Ra là vậy! Giờ ta mới hiểu tại sao bùa yêu không dính lên người nhóc, mà nhóc lại có thể ăn được ma thạch rồi! Đó là do sức mạnh của Ma Vương tác động đấy!

Hức.

Hóa ra là vậy sao!

Khả năng suy luận đỉnh thật sự.

-Nhóc đúng là một hiện tượng bất thường, nhưng lại khác với những gì ta nghĩ! Ta cứ tưởng là do cơ thể nguyên bản thuần túy của dân bản địa, nhưng hóa ra vì không thuần túy nên mới không có tác dụng! Vẩy thêm chút mực lên một tờ giấy đen thì có khác gì nhau đâu chứ!

"Bé không thuần khiết ạ?"

-Ừ!

Ngài Yêu tinh khẳng định một cách sảng khoái.

Oa oa.

Cảm giác như vừa hiểu thêm về bản thân mình vậy!

Pastel cảm thấy như mình đã thành công trong việc tìm lại bản ngã.

"Là di tích ạ?"

Melissa ngơ ngác khi nghe câu hỏi.

"Không có thứ đó đâu ạ. Cả cuộc điều tra của Kỵ sĩ đoàn lẫn khi tôi đích thân đi xem xét đều không thấy gì cả."

"Thứ gì đó tương tự cũng không có sao? Như là một lối đi không rõ nguyên do hay một cánh cửa khả nghi chẳng hạn!"

"Không có đâu nhỉ? Mỏ khoáng rất chú trọng việc tận dụng không gian nên mọi ngóc ngách đều nằm trong thiết kế cả rồi. Nếu có thứ gì đó, chắc hẳn thợ mỏ đã báo cáo lại rồi chứ?"

"Pù pù, quả nhiên là vậy sao."

Pastel quan sát chiếc la bàn. Có lẽ vì đã xuống đến tầng sâu của mỏ nên kim la bàn cứ run bần bật hướng lên trên.

Hình như nó nằm ở đâu đó trên đường xuống mỏ. Ma Vương tiền nhiệm là người từ thời xa xưa, nên chắc hẳn ngài ấy đã sắp xếp di sản trước khi mỏ khoáng này được đào sâu đến thế.

"Đó là cái gì vậy ạ?"

"Bạn La Bàn!"

"Nhìn là biết rồi, nhưng ý tôi là..."

Pastel nâng Bạn La Bàn lên trần phòng nghỉ vài lần rồi lại đặt xuống.

Chắc là phải tự mình đi loanh quanh một chuyến rồi.

Thay vào đó, cô bỏ vào miệng viên ma thạch mà Melissa vừa rửa sạch, bảo rằng đó là hàng "tươi sống" mới khai thác.

Viên ma thạch ấm nóng vừa lấy ra từ mỏ khoáng, đáng tiếc là hương vị không có gì khác biệt cho lắm. Cảm giác vị ngọt có đậm hơn một chút, nhưng nếu không biết mà ăn thì chắc chẳng nhận ra đâu.

"Thất vọng quá."

Bé đành phải đưa ra một lời đánh giá hương vị đầy hối lỗi dành cho Ngài Ác ma, người chắc hẳn đang vất vả nấu nướng trong môi trường bếp núc khắc nghiệt dưới tầng sâu của mỏ.

"Tôi không ăn nên không rõ lắm, nhưng chắc là không khác biệt mấy đâu. Dù sao thì ma thạch ngay khi được đào lên, phần lớn ma khí đã thoát ra ngoài rồi. Sau đó thì chẳng còn khác biệt gì lớn nữa."

"Ý cậu là phải cắn trực tiếp vào khối ma thạch còn găm trong đá thì mới cảm nhận được vị tươi ngon sao?"

"Chuyện đó... lại thành ra như vậy sao?"

Melissa bối rối.

"Nếu Pastel muốn thì cứ làm thôi, nhưng có cần thiết phải làm thế trước mặt người khác không?"

"Có chứ!"

"Vậy sao."

"Đúng đúng!"

Pastel ăn nốt viên ma thạch vào miệng. Cô phủi tay, chợt nhớ ra điều gì đó khiến sắc mặt tối sầm lại.

"Nhưng mà, nhưng mà này."

"Vâng."

"Khi hấp thụ ma khí, các bạn động vật sẽ trở nên hung dữ đúng không?"

Cô cũng từng nghe nói rằng Cá voi bầu trời vốn dĩ đã lớn, nhưng sở dĩ nó to lớn hơn nữa là nhờ ảnh hưởng của ma khí lan tỏa trong không khí.

"Thông thường là vậy ạ."

"Vậy nếu ở đây có di tích, và trong đó có quái thú, thì nó sẽ mạnh khủng khiếp luôn hả?"

Melissa suy nghĩ một lát.

"Chắc là vậy rồi?"

Hức.

Thế thì không được đâu.

Uaaa.

Cứu Pastel với, bé lỡ hứa là sẽ đi đòi lại đồ ăn cắp mất rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!