Web Novel

122-Gà xiên nướng đắt hơn 0 đồng tiền vàng

122-Gà xiên nướng đắt hơn 0 đồng tiền vàng

Gà xiên nướng đắt hơn 0 đồng tiền vàng

― 1 đồng tiền vàng...

Người dẫn chương trình thốt ra mức giá trúng thầu của nhà Craft, như thể đang xác nhận lại con số đã định sẵn.

Các quý ông quý bà phía Ngân hàng Đế quốc ôm đầu tuyệt vọng.

Một nhân vật cấp trung với gương mặt đỏ bừng lao thẳng về phía đại diện công ty.

Trong chớp mắt, cổ áo của Bá tước Maecenas đã bị tóm chặt.

― Bá tước Maecenas! Chuyện này là sao hả! Chẳng phải nó khác xa so với những gì chúng ta đã thảo luận sao! Ngài nghĩ hành động từ bỏ đấu thầu bằng cách ghi 0 đồng tiền vàng là có thể chấp nhận được à?!

― Sao lại thế này, thật chẳng ra dáng người lịch thiệp chút nào.

Bá tước Maecenas xoay tay gạt phắt cánh tay của gã cấp trung ra, giải phóng cổ áo mình. Sau đó, ông ta thong dong đưa mắt nhìn quanh hội trường.

Sau khi chạm mắt với các quý ông quý bà, ông ta thản nhiên buông một câu.

― Chẳng phải cũng đâu có quy định nào bảo là không được viết 0 vàng sao?

Gã cấp trung phẫn nộ hét lên.

― Theo lẽ thường thì cái thứ đó...! Ngân hàng Đế quốc chúng tôi sẽ đối phó nghiêm khắc với vấn đề này! Ngài nghĩ một thương hội sở hữu quyền xây dựng đường sắt lại trúng thầu với cái giá rẻ mạt không tưởng so với hợp đồng chỉ định, mà lại được công nhận là đấu giá bình thường sao?! Thông đồng về nguyên tắc là vô hiệu!

Bá tước Maecenas chỉnh lại nếp áo vừa bị tóm. Ông ta nhìn thẳng vào mắt gã cấp trung, khóe miệng nở một nụ cười giễu cợt lệch lạc.

― Ngươi có gánh vác nổi hậu quả không đấy?

Gã cấp trung bỗng chốc đông cứng người.

Trong bầu không khí tĩnh lặng mà mọi người đang dõi theo, tiếng bước chân nhỏ bé vang lên đầy thong thả. Gã cấp trung vẫn đứng im bất động, từ từ hít một hơi thật sâu.

― Thông đồng gì chứ. Hiểu lầm rồi ạ.

Mái tóc hồng bồng bềnh lay động khiến người ta nghẹt thở. Cô thiếu nữ tiến lại gần với vẻ mặt có chút oan ức.

― Em cũng hoàn toàn không ngờ kết quả lại ra nông nỗi này đâu. Em cứ ngỡ mình sẽ thua trước tiềm lực tài chính của Bá tước Maecenas nên mới viết đại vào đó, ai dè lại trúng thầu thật. Đúng là một sự trùng hợp đáng kinh ngạc mà.

Đôi mắt hồng đảo quanh nhìn các quý ông quý bà. Đôi mắt ấy cong lại thành một nụ cười dịu dàng.

― Mọi người cũng nghĩ vậy đúng không nè?

Không một lời phản bác nào vang lên.

Những người phía Ngân hàng Đế quốc né tránh ánh nhìn và cúi gầm mặt xuống. Gương mặt của gã cấp trung đang bị bỏ lại một mình biến sắc, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng.

Cô thiếu nữ lộ vẻ hơi hối lỗi.

― Nhưng dù tất cả chỉ là trùng hợp, thì trúng thầu vẫn là trúng thầu mà...

Một đồng tiền vàng được lấy ra từ trong túi. Cô thiếu nữ nhẹ nhàng mở bàn tay đang run rẩy của gã cấp trung ra rồi đặt đồng tiền vào đó.

― Tiền đặt cọc nhé.

Bàn tay gã cấp trung bị ép phải gập lại, nắm chặt lấy đồng tiền vàng. Vẻ mặt gã trở nên tuyệt vọng.

Cô thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ rồi quay người bước đi.

― Mọi người cứ tận hưởng bữa tiệc đi ạ. Em mà ham chơi quá là bị mắng đấy.

Bước chân cô hướng về phía lối ra của hội trường.

Cho đến khi dư ảnh màu hồng hoàn toàn biến mất, không một ai dám mở miệng nói lời nào.

"Nên uống, hay không nên uống. Đó mới là vấn đề~."

Pastel vừa đi vừa nhảy chân sáo trong khu vườn bên ngoài hội trường. Mỗi khi cô bé nhảy tung tăng như thỏ, mái tóc hồng lại dập dềnh theo từng nhịp.

Một cô gái tóc bạc lặng lẽ đi theo phía sau.

Pastel xoay người một vòng rồi chỉ tay về phía bạn mình.

"Althea! Pastel nên uống không nhỉ? Hay là không nên đây?"

Althea nghiêng đầu thắc mắc.

"Uống cái gì?"

"Rượu vang đó!"

Pastel chỉ tay vào chai rượu vang đang đặt chễm chệ trên bàn đá trong vườn. Bên cạnh còn có vài miếng phô mai và bánh quy đơn giản.

"Ua! Uaa!"

Đây chính là combo mà một đứa trẻ nổi loạn không thể bỏ qua!

Nhưng với một Pastel cực kỳ ngoan ngoãn thì đây là thứ phải cắn răng mà đi lướt qua!

Hộc.

Mình là Pastel cực kỳ ngoan ngoãn mà, chẳng lẽ phải ngó lơ nó sao?

Không thể nào.

Sao mình lại là Pastel cực kỳ ngoan ngoãn cơ chứ?

Hay là từ hôm nay mình biến thân thành Pastel cực kỳ không ngoan nhỉ?

"Nó bị hỏng rồi à?"

Althea cầm chai rượu lên. Cô bạn rót vào ly thủy tinh rồi nhấp một ngụm.

Ôi chao, hành động thật dứt khoát làm sao.

Althea lại nghiêng đầu.

"Có hỏng đâu."

Pastel ngẩn ngơ cả người.

Thế này là sao ta?

Thật ra Althea là học sinh cá biệt à?

À thì, lần trước ở buổi giới thiệu vật phẩm, Melissa hay Ellie cũng uống mà chẳng ngần ngại gì.

Hộc.

Vậy hóa ra ngoại trừ mình, tất cả đều là học sinh cá biệt sao?!

"Chỉ có mỗi Pastel là ngoan thôi à?!"

Đôi mắt hồng tròn xoe vì cúi sốc.

Hèn gì dạo này mình cứ hay gặp chuyện oan ức!

Hóa ra đây là thế giới mà thiện ác bị đảo lộn sao...!

"Hèn gì! Hèn gì chứ!"

Mình chẳng làm gì sai mà cứ thấy oan ức hoài luôn!

Cuối cùng Pastel cũng đã nhận ra.

Bản thân cô là một Pastel cực kỳ ngoan ngoãn, chỉ có thế giới này là sai trái thôi. Một cô gái tóc hồng đứng lên chống lại thế giới sai trái một cách chính trực. Chính cô là nàng công chúa màu hồng bước ra từ truyện cổ tích.

"Hèn gì cái gì cơ?"

Althea nghiêng đầu. Cô bạn rót rượu vào ly rồi thản nhiên đưa cho Pastel.

"Hớt!"

Pastel giật mình lùi lại một bước. Cô xòe lòng bàn tay ra, đầy cảnh giác với ly rượu.

"Pastel không bị cám dỗ đâu nhé! Cách duy nhất để chứng minh sự thuần khiết trong cái thế giới sai trái này chính là hiện thực hóa những quan niệm đạo đức không tì vết đấy! Đó chính là sứ mệnh của người được sinh ra với sắc hồng rực rỡ này!"

Cố lên, cố lên nào!

Althea ngơ ngác.

"Cậu nói gì thế."

Ly rượu lại được đưa sát tới.

"Hơ hớt!"

Pastel vội vàng né ra xa.

"Cậu...! Cậu làm thế này để vấy bẩn tâm hồn mình đúng không! Không ngờ cậu lại là người như thế luôn á!"

Cảm giác bị phản bội...!

Nếu vừa nãy mà nhận ly rượu đó, chắc chắn tâm hồn mình sẽ bị tha hóa bởi hiệu ứng siêu cấp vô địch gì đó cho mà xem!

Nhìn cái thứ rượu đó mà xem!

Một màu tím lịm!

Tím ngắt luôn!

Pastel chỉ tay vào cô bạn mình.

"Đúng là ác ma mà!"

Hèn gì tóc cậu ta lại màu bạc!

Chẳng cần nói cũng biết, những kẻ tà ác luôn tiếp cận dưới lớp vỏ bọc không hề tà ác chút nào!

"Pastel tuyệt đối không uống đâu!"

Cô bé lắc đầu nguầy nguậy. Mái tóc hồng buộc hai bên vẫy tai bành bạch.

"Tuyệt đối, tuyệt đối không uống!"

Althea nghiêng đầu. Cô bạn uống cạn ly của mình, rồi tiện tay uống luôn cả ly định đưa cho Pastel.

"Tùy cậu thôi."

Oa!

"Pastel thắng rồi nhé!"

Vạn tuế! Vạn tuế!

Pastel nhảy cẫng lên vui sướng. Mái tóc hồng bồng bềnh tung bay.

Thế rồi, một phần tóc của cô bé bỗng "tõm" một phát vào ly rượu vang.

Tõm.

"A."

Althea nhìn sợi chỉ hồng đang trôi lềnh bềnh trong ly. Vẻ mặt cô bạn trở nên ngây dại.

"Á á?!"

Pastel cứng đờ vì sốc.

"Tóc của mình...!"

Cô bé vội vàng vớt tóc ra, lọn tóc nhuốm màu tím rũ rượi trên tay. Những giọt rượu vang nhỏ xuống tí tách.

Ua aa!

"Nó thành màu tím thật rồi nè!"

U oa ang!

Vẻ mặt Pastel mếu máo như sắp khóc.

Cơ hội duy nhất trong đời lại bị lãng phí theo cách này sao.

Đáng lẽ khoảnh khắc tha hóa phải để Ngài Ác ma chứng kiến thì mới kịch tính chứ...!

Một sự hiện diện quen thuộc đang tiến lại gần.

『Ngươi ở đây sao. Buổi đấu giá kết thúc rồi à? Vẫn còn tiệc tùng mà ngươi đã lẻn ra ngoài ngay được, hay thật đấy.』

Ác ma đi tới đón Pastel.

"Ngài Ác ma ơi!"

Pastel vội vàng chạy lại. Cô bé mếu máo đưa lọn tóc ướt sũng cho ông ta xem.

"Ngài nhìn cái này đi nè!"

U oa ang!

Rượu vang nhỏ xuống tí tách.

『Sao lại thành ra thế này?』

Ác ma khẽ nhíu mày.

『Chẳng lẽ ngươi đã uống nó à?』

"Làm gì có chuyện đó chứ! Pastel cực kỳ ngoan ngoãn không bao giờ làm chuyện xấu xa như vậy đâu!"

Thật luôn đó!

『Hừm.』

Ác ma nhìn cô bé với vẻ nghi ngờ. Ông ta quan sát kỹ trạng thái của Pastel, rồi có lẽ thấy cô bé không giống người đang say nên đã tin lời.

『Đợi chút. Phải lau ngay đi trước khi nó bị bết lại.』

Ác ma đưa tay vào túi áo như định lấy khăn tay ra.

Pastel nhìn theo hành động đó, rồi lại nhìn xuống lọn tóc ướt của mình.

Bết dính?

Ngọt lịm.

Đường phèn.

Đôi mắt hồng bỗng trở nên mơ màng.

Cô bé cho lọn tóc vào miệng.

Nhoàm.

Nhai nhai.

Ác ma vừa lấy khăn tay ra bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ hiện rõ vẻ bàng hoàng.

『Sao ngươi lại ăn cái đó?』

Nhai nhai.

Pastel phớt lờ ông ta để cảm nhận hương vị, nhưng rồi vẻ mặt cô bé dần chuyển sang mếu máo.

Đắng.

Đắng quá đi.

"Đắng nghét luôn hà!"

Vị đắng hành hạ đầu lưỡi cô bé.

"Phì phì!"

Pastel vội vàng nhổ lọn tóc ra. Lọn tóc trông có vẻ sạch sẽ theo nhiều nghĩa nhưng lại càng thêm ướt át.

"Ngài Ác ma là đồ lừa đảo! Có thấy ngọt lịm bết dính gì đâu chứ! Vị dở tệ luôn!"

Cái thứ này sao người ta lại uống được nhỉ?

Cà phê hay trà dù có dở thì cũng giúp tỉnh táo để tăng năng suất làm việc, còn cái này vừa dở lại vừa làm giảm năng suất mà!

Bạn rượu vang ơi!

Xin lỗi nhé nhưng chắc bạn phải bị xóa tên khỏi danh sách bạn bè thôi!

Dù vốn dĩ chúng ta cũng chưa từng là bạn!

『Không, ta hỏi là sao ngươi lại ăn cái đó?』

Ác ma đầy vẻ bối rối. Ông ta ngập ngừng một chút rồi dùng khăn tay lau lọn tóc dính đầy nước miếng cho cô bé.

Pastel ôm lấy đầu mình.

"Cái thứ dở tệ thế này thật không thể chấp nhận được! Với tư cách là Pastel đại nhân vĩ đại, mình phải ban hành sắc lệnh mới thôi! Từ nay về sau, tất cả rượu vang trên Đảo Trên Không nếu không ngọt như nước nho thì sẽ bị cấm bán hết!"

『Đừng có lập kế hoạch cho mấy vụ bạo chính kỳ quặc đó.』

"Vậy thì, vậy thì! Mình sẽ thu hẹp phạm vi lại, ít nhất là các thành viên hội học sinh không được phép uống!"

Đúng rồi, đúng rồi!

Cái thứ làm giảm năng suất mà lại còn dở tệ thế này, Pastel đại nhân vĩ đại tuyệt đối không dung thứ!

Đã là tay chân của mình thì trong lúc làm việc không được xao nhãng, phải tập trung vào công việc chứ!

"Cứ uống thói quen thế này thì sẽ có lúc làm việc trong tình trạng say xỉn mà chính mình cũng không biết đấy! Rồi sẽ đi chào hỏi và trò chuyện với cả đồ vật vô tri, sống như kẻ bị rớt mất một con ốc vít cho xem!"

Tuyệt đối, tuyệt đối không thể chấp nhận!

Ác ma nhìn cô bé với ánh mắt kỳ lạ.

『Đó chẳng phải là trạng thái bình thường của ngươi sao.』

Hộc.

Nghĩ lại thì đúng là vậy thật.

『Chẳng lẽ?』

Ác ma nhìn cô bé đầy nghi hoặc.

Pastel bỗng thấy oan ức tột độ.

"Không phải đâu mà!"

『Ta đã nói gì đâu.』

"Dù ngài định nói gì thì cũng không phải đâu! Bạn mây đang bay ngang qua ơi! Hãy làm chứng cho sự trong sạch của Pastel đi!"

『Hô. Nhờ bạn mây đó mà lòng tin của ta dành cho ngươi đã sụt giảm nghiêm trọng rồi đấy. Ngươi chọn sai nhân chứng rồi.』

"Không thể nào...!"

Bịch.

Pastel ngồi bệt xuống đất đầy tuyệt vọng.

Cách đó vài bước chân, Althea vẫn đang nhìn xuống ly rượu vang của mình.

Trong làn nước màu tím, một sợi tóc hồng đang trôi lềnh bềnh. Đó là sợi tóc chưa kịp được giải cứu.

Sợi tóc cất tiếng chào.

― Chào bạn!

Đôi mắt Althea khẽ mở to.

Trong cơn say chuếnh choáng, cô bạn suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc rồi khẽ đáp lại.

"Chào cậu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!