Web Novel

217-Run cầm cập, một vụ đầu độc thật đáng sợ

217-Run cầm cập, một vụ đầu độc thật đáng sợ

Run cầm cập, một vụ đầu độc thật đáng sợ

"Đầu độc! Có kẻ đầu độc kìa!"

Uaa!

Pastel cuống cuồng chạy ngược chạy xuôi khắp phòng tiệc.

"Đúng là có độc thật."

Vị giả kim thuật sư vừa đến khám bệnh tỏ vẻ nghiêm trọng.

"Loại độc này cực mạnh. Có lẽ kẻ thủ ác muốn tạo ra loại không màu không mùi nên nạn nhân không tử vong ngay lập tức, nhưng thời gian để phân tích thành phần và chế thuốc giải quá gấp rút."

"Không thể nào!"

Pastel run rẩy đôi tay. Cô nhìn xuống vị quan chức cấp cao đang nằm gục thảm hại, miệng trào máu với vẻ mặt mếu máo.

Người tốt bụng vừa mới chiêu đãi mình súp gà mà đã sắp chết rồi sao?

Uaa.

Dù sao thì đây cũng là kết quả của nhân quả báo ứng. Tuy ông ta là người tốt biết xin lỗi, nhưng việc ông ta từng lập kế hoạch ám sát Pastel là sự thật không thể chối bỏ.

Chưa kể, nếu bình thường ông ta hay làm việc ác thì chắc chắn sẽ có rất nhiều kẻ thù. Biết đâu một trong số đó đã ra tay thực hiện công lý.

"Kẻ xấu xa nào! À không, người tốt bụng nào! À không không, đã đầu độc người khác thì không thể là người tốt được, vậy là kẻ vừa tốt vừa xấu nào đã làm chuyện này chứ!"

Dù có oán hận đến đâu thì cũng nên suy nghĩ lại trước khi đầu độc chứ!

Giờ thì vị đầu bếp vừa mới nấu món ăn ngon lành này sẽ khốn đốn biết bao.

Nghĩ vậy, Pastel quay lại thì thấy vị đầu bếp đã ngất xỉu với gương mặt trắng bệch.

"Hộc! Đầu bếp ơi!"

Chẳng lẽ đây cũng là đầu độc sao?!

"Chắc là bác ấy đã nếm độc trong lúc nấu rồi!"

Đến cả người vô tội mà cũng không tha sao!

Thế này thì không phải kẻ vừa tốt vừa xấu, mà là kẻ xấu xa hoàn toàn rồi!

Vị giả kim thuật sư vội vàng nói thêm.

"À, ông ấy chỉ vì quá sốc nên mới ngất thôi."

Á, ra là vậy.

"Phù."

Pastel thở phào nhẹ nhõm, lau đi những giọt mồ hôi lạnh.

May quá.

Rồi như sực nhớ ra điều gì đó, cô đảo mắt liên tục. Ánh mắt dừng lại nơi vị quan chức đang nằm gục.

Hộc, không phải là "may quá" đâu!

"Không cứu được ông ấy sao?!"

Sắc mặt vị giả kim thuật sư tối sầm lại.

Trời ơiii!

"Bao nhiêu tiền bé cũng trả! Cứ lấy hết tiền trong két sắt của ông này ra mà dùng!"

Bé không có tiền nhưng ông này chắc chắn là có nhiều lắm!

Vị giả kim thuật sư vẫn giữ vẻ mặt u ám.

Thôi xong.

Pastel bủn rủn chân tay.

Đúng lúc đó, cửa phòng tiệc bật mở. Một giáo đồ mặc áo choàng đen bước vào với gương mặt tái mét.

"Ngài Fernando!"

Hắn loạng choạng khi thấy Fernando đang nằm gục, rồi lại càng kinh ngạc hơn khi thấy Pastel vẫn bình an vô sự.

"S-Sao có thể..."

Ơ kìa.

Khoan đã, chẳng lẽ hắn đang nhầm tưởng Pastel - người chẳng làm gì cả - là kẻ vừa tốt vừa xấu kia sao?

"Không phải bé đâu nà!"

Pastel vung vẩy tay chân, dùng cả cơ thể để phủ nhận. Cô chỉ tay về phía Fernando.

"Ngài Pe-Pe-Pepperoni này đang ăn súp với bánh mì thì tự nhiên lăn đùng ra đấy! Bé chỉ ngồi yên tại chỗ lấp đầy cái bụng thôi!"

Vị giáo đồ lộ rõ vẻ bàng hoàng theo một nghĩa khác. Hắn lao đến bên cạnh vị quan chức, kiểm tra triệu chứng rồi kinh hãi.

"Không, ngài Fernando?!"

Pastel buồn bã cúi đầu.

"Vô phương cứu chữa rồi. Không còn thời gian để chế thuốc giải đâu."

"Vẫn cứu được!"

Vị giáo đồ phản xạ đáp lại, rồi khựng lại suy nghĩ một chút trước khi nói thêm.

"Ngài Fernando vốn có nhiều kẻ thù nên đã chuẩn bị sẵn rất nhiều loại thuốc giải cho những trường hợp thế này!"

Hắn lấy từ trong ngực áo ra một lọ thủy tinh. Chất lỏng bên trong sóng sánh.

Hộc.

Đây chính là sự chuẩn bị kỹ lưỡng của một ác nhân chuyên nghiệp sao?

Pastel không kìm được mà cảm thán, dù tình hình chẳng mấy phù hợp.

Hóa ra làm ác nhân cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Oa, sau này nếu bé trở thành "Bora Bora", bé cũng phải làm một ác nhân như thế mới được.

Vị giáo đồ đỡ Fernando dậy và cho ông ta uống thuốc giải. Dù chưa có biến chuyển gì đặc biệt nhưng thấy hắn an tâm như vậy, chắc hẳn đó là loại thuốc đáng tin cậy.

Vị giả kim thuật sư nhận lấy lọ thuốc để kiểm tra. Ông xác nhận rằng dù cần phân tích kỹ hơn, nhưng có vẻ đây đúng là loại có hiệu quả.

Pastel cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn.

Suýt chút nữa thì có người chết ngay trước mắt mình rồi.

Khi cơn căng thẳng qua đi, một ý nghĩ khác chợt lóe lên.

Mà khoan, đầu độc chẳng phải là quá đáng lắm sao? Việc này gây ảnh hưởng đến bao nhiêu người xung quanh chứ!

Ngay cả chiếc đĩa bạc của Pastel cũng đã chuyển sang màu đen rồi kìa. Nếu cô không phải là người có thể chất miễn dịch với độc tố, thì một người lương thiện nữa đã suýt mất mạng rồi.

Phải bắt bằng được tên hung thủ xấu xa này!

Hung thủ chắc chắn đang lơ là vì nghĩ ngài Pe-Pe-Pepperoni Pizza đã gục ngã, đây chính là lúc Pastel dũng cảm ra tay bắt gọn!

Lòng dũng cảm trong Pastel trỗi dậy mãnh liệt.

Hoàn toàn không phải vì cô nghĩ rằng hung thủ là một người chính nghĩa muốn tiêu diệt ác nhân, nên dù cô có định bắt thì người đó cũng sẽ không tấn công mình đâu.

Cô giơ cao tay.

"Thám tử lừng danh Pastel xuất quân!"

Tiếng hét đột ngột khiến vị giáo đồ và giả kim thuật sư ngơ ngác nhìn theo.

Pastel dõng dạc tuyên bố.

"Bé sẽ đi bắt hung thủ về đây!"

Nói rồi, cô chạy vụt ra khỏi phòng tiệc.

"Khuyến thiện trừng ác! Khuyến thiện trừng ác!"

Thám tử lừng danh Pastel nấp sau một cây cột tối tăm ngoài hành lang.

Cô nhìn thấy hai giáo đồ mặc áo choàng đen cực kỳ khả nghi đang thì thầm to nhỏ với vẻ mờ ám.

"Ợ, lâu lắm mới được miếng thịt."

Một tên giáo đồ liếc nhìn xung quanh.

Pastel nhanh chóng ẩn mình. Tim cô đập thình thịch.

Hồi hộp quá, không biết những kẻ có vẻ ngoài và hành tung khả nghi này sẽ thú nhận tội ác gì đây.

Tên giáo đồ có vẻ đã an tâm vì không thấy ai, hắn thản nhiên mở lời.

"Này, ông cũng là đồng phạm đấy nhé? Nếu bị phát hiện chuyện chúng ta lén bớt xén phần thịt gà mà Đại tư tế Fernando mang đến là tiêu đời luôn đấy. Hiểu chưa?"

"Biết rồi khổ lắm. Đầu bếp là họ hàng của tôi mà. Không bị lộ đâu."

Hộc.

Mấy người này đã bớt xén bạn gà!

Hèn gì! Hèn gì!

Bảo sao lượng thịt trong súp gà lại ít thế!

Thám tử lừng danh Pastel đã ngay lập tức phát hiện ra một tội ác tày trời ngay từ khi bắt đầu.

Hai tên giáo đồ lo lắng bồn chồn rồi nhanh chóng rời đi.

Pastel ghi chép đặc điểm nhận dạng của những tên tội phạm xảo quyệt vào cuốn sổ ghi nhớ trong đầu.

Mặc áo choàng đen.

Là giáo đồ.

Ghi chép hoàn tất.

Cô đóng cuốn sổ lại và tiếp tục di chuyển.

Dù rất muốn bắt ngay những tên tội phạm xấu xa đó, nhưng vụ đầu độc vẫn là ưu tiên hàng đầu!

Pastel thoăn thoắt di chuyển từ cột này sang cột khác. Cô nấp mình trong bóng tối của những chiếc đèn ma pháp.

Chợt, cổ áo dày cộm của cô khẽ rung rinh. Ngài Yêu tinh ló đầu ra khỏi khe áo, nhìn quanh quất rồi bay lên không trung.

- Nhóc định đi tìm hung thủ thật đấy à?

Ngài Yêu tinh nghiêng đầu hỏi.

"Vâng! Ngài Yêu tinh cũng giúp bé với nà! Nếu không thấy dấu vết gì, bé định sẽ dùng điều ước đấy!"

Ngài Yêu tinh tỏ vẻ ngỡ ngàng.

- Ơ, hung thủ chẳng phải là Fernando sao?

Ơ kìa.

- Ông ta chuẩn bị độc rồi tự gậy ông đập lưng ông thôi!

Ơ hơ.

Ngài Yêu tinh đang khẳng định rằng ngài Fernando bị trúng độc của chính mình sao?

- Việc tên thuộc hạ lấy thuốc giải ra ngay lập tức cũng khả nghi lắm! Nhìn kiểu gì thì hung thủ cũng là Fernando thôi!

Pastel nghiêng đầu suy nghĩ.

"Ngài đang bảo ngài Fernando thực chất là một chiếc Pepperoni Pizza sao? Một kẻ ngốc tự trúng độc của chính mình ấy ạ?"

- Ừ!

Ngài Yêu tinh khẳng định chắc nịch.

Hộc, Pepperoni Pizza...

"Không đời nào! Chuyện đó không chỉ là ngốc xít mà đã đạt đến cảnh giới đại ngốc, siêu ngốc rồi! Một quan chức cấp cao của giáo đoàn không thể như thế được!"

Ngài Yêu tinh khựng lại.

- Vậy sao? Nghe cũng có lý, một kẻ cấp cao của giáo đoàn đã giam giữ Đại yêu tinh ta đây thì không thể hành động như kẻ không não được.

Ngài ấy suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nguầy nguậy.

- Nhưng chuyện đó đã xảy ra rồi mà! Chắc chắn là hắn không có não rồi!

Thật là cú sốc.

Sao ngài ấy có thể nói những lời nặng nề như vậy chứ.

Pastel cảm thấy mình có nghĩa vụ phải bảo vệ ngài Pepperoni Pizza.

"Sao ngài lại bảo ông ấy không có não chứ! Quá đáng lắm luôn!"

Cô tuôn ra một tràng đầy phấn khích.

"Nói vậy chẳng khác nào bảo ngài Pepperoni đã chuẩn bị bữa ăn để đầu độc bé! Để bé bớt cảnh giác, ông ấy đã múc súp vào đĩa bạc rồi dùng chung giỏ bánh mì! Ông ấy chuẩn bị loại độc chỉ phát tác khi ăn súp và bánh mì cùng lúc! Nhưng thấy bé vẫn ăn ngon lành nên ông ấy hoảng quá, tự mình nếm thử để kiểm tra độc! Thế rồi ông ấy ngỏm củ tỏi luôn! Nghe có khác gì một câu chuyện thảm hại không cơ chứ!"

- Hóa ra là vậy sao?! Ta còn chẳng nghĩ được sâu xa đến thế đấy!

Ngài Yêu tinh há hốc mồm kinh ngạc.

"Ngài Pepperoni không bao giờ làm thế đâu! Ông ấy là đối thủ cạnh tranh với cha bé đấy! Không đời nào ông ấy lại làm cái trò thảm hại, ngốc xít, đại ngốc và không não như thế được!"

Ngài Yêu tinh hoàn toàn bị thuyết phục.

- Ng-Nghe nhóc nói thì đúng là có lý thật. Một quan chức cấp cao của giáo đoàn không thể thảm hại một cách cụ thể như thế được!

"Bé nói có sai đâu nà!"

Ngài Yêu tinh trầm trồ.

- Nhóc thông minh thật đấy! Nhóc nói đúng rồi! Chắc chắn hung thủ là một kẻ khác!

Hừm.

Pastel vênh mặt tự hào.

Bé đúng là thiên tài.

"Đây chính là lúc cần đến Thám tử lừng danh Pastel nà."

Cô nhìn quanh rồi thì thầm bí mật với ngài Yêu tinh.

"Thật ra đối tượng đáng nghi nhất chính là cha bé."

Từ động cơ đến bằng chứng ngoại phạm, tất cả đều hoàn hảo.

"Loại bỏ đối thủ ngáng đường là truyền thống của nhân loại mà. Ông ấy lại đang phụ trách nghiên cứu yêu tinh, nên việc ước với yêu tinh để chuẩn bị độc cũng dễ như trở bàn tay thôi."

- Ồ! Có vẻ đúng rồi đấy!

Hung thủ thường lộ diện trên khuôn mặt.

"Cứ đến tìm cha đang nghiên cứu yêu tinh rồi quan sát là sẽ biết ngay thôi!"

- Ý hay đấy! Nhân tiện cứu luôn các yêu tinh khác đi! Tìm cả Đại yêu tinh đang bị giam giữ ở đâu đó nữa!

Ngài Yêu tinh hào hứng.

"Được luôn! Chúng ta mau đi tìm lối vào u ám của phòng nghiên cứu bí mật thôi nào!"

Pastel bắt đầu lục soát lâu đài.

Việc tìm kiếm một nơi thuộc hàng tuyệt mật, thậm chí là mật cấp không, quả thực không hề dễ dàng. Nhưng với một thám tử tài ba thì khó khăn đó chẳng là gì cả.

Bởi vì.

"Này, lối vào phòng nghiên cứu tinh linh ở đâu thế ạ?"

Cô chọc chọc vào một giáo đồ đi ngang qua.

"À, cô đi gặp Đại tư tế sao? Phía kia nhé."

Chỉ cần hỏi là người ta sẽ chỉ cho thôi.

Chẳng mấy chốc, cô đã đứng trước cầu thang hầm u ám.

Oa, bé đúng là thám tử lừng danh!

Vượt qua sự canh phòng nghiêm ngặt của đám lính gác bằng tấm thẻ bài "con gái quan chức cấp cao", Pastel hếch cằm tự đắc.

"Ngài Yêu tinh cứ việc ca ngợi bé đi nà."

- Đỉnh thật đấy...!

Ngài Yêu tinh reo hò.

- Đây chính là sức mạnh của huyết thống sao!

Pastel cảm thấy vô cùng hãnh diện.

Mình đúng là đứa trẻ may mắn vì có người cha tốt.

Tự hàooo quá đi nà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!