"——Đã rõ chân tướng của kẻ địch. Hắn là một sản phẩm lỗi của 『Phù Thủy』 từng gieo rắc kinh hoàng tại Vương quốc... một con quái vật tồi tệ nhất mang tên Sphinx."
Tại cuộc họp khẩn cấp được mở lại trên Liên Hoàn Long Xa, Roswaal, người vừa vội vã quay về từ chiến trường, đưa mắt nhìn quanh những gương mặt đang tề tựu và giải thích như vậy.
Sphinx——đó là tên của bản sao Ryuzu giả mạo mà nhóm Subaru đã đối đầu.
Và còn nữa——
"Hắn từng hoành hành ở Vương quốc, chuyện đó là từ bao giờ vậy?"
"——Khoảng bốn mươi năm trước, ngay giữa thời kỳ 『Chiến tranh Á nhân』 đấy."
"——!!"
Câu trả lời của Roswaal khiến Subaru kinh ngạc mở to mắt.
『Chiến tranh Á nhân』 là sự kiện thi thoảng được nhắc đến, nhưng đó chỉ là chuyện xảy ra tại Vương quốc Lugunica, nơi diễn ra cuộc nội chiến. Không ngờ cậu lại phải nghe về nó ngay tại Đế quốc Volakia này.
"Trên ghi chép, Sphinx được coi là một trong ba kẻ đáng gờm nhất của phe Á nhân trong cuộc chiến đó. Nghe nói sự am hiểu sâu sắc về ma pháp của ả đã đẩy sự bi thảm của 『Chiến tranh Á nhân』 lên thêm một, hai bậc."
"Tôi cũng nhớ là đã thấy cái tên đó khi học về lịch sử Vương quốc. Với lại, cái tên mà Subaru đã nhắc tới... Valga Cromwell, cũng là vậy nhỉ?"
"——. Đúng thế. Nhân vật mang cái tên đó cũng trùng khớp với một trong những kẻ bị cảnh giác cao độ."
Emilia và Julius, những người đã trực tiếp đối mặt với Ryuzu giả——Sphinx và nếm trải sự uy hiếp của ả, cũng đề cập đến cái tên còn lại vừa được nhắc tới tại hiện trường.
Từ góc độ của hai người họ, có lẽ việc Subaru đột nhiên thốt ra cái tên đó là một ấn tượng khó phai, nhưng phản ứng sau đó của Sphinx đã cho thấy ả và nhân vật mang cái tên kia không phải là không có liên hệ.
Tuy nhiên, bản thân Subaru lại chẳng hề biết cái tên đó là của một kẻ liên quan đến 『Chiến tranh Á nhân』.
"Tóm lại, kẻ địch là Sphinx và gã Valga Cromwell, những kẻ từng quậy tung 『Chiến tranh Á nhân』 giờ đang làm loạn ở Đế quốc? Chẳng hiểu ra làm sao cả..."
"Cuộc chiến đó cũng đã hơn bốn mươi năm trước rồi ha. Tui cũng có học lịch sử Vương quốc, cũng biết chủ trương của phe Á nhân hồi nội chiến... nhưng cảm giác nó hổng có ăn nhập gì với tình hình này hết trơn."
"Đúng vậy. Dù sao thì, cũng may là nhóm Beako vẫn bình an..."
Subaru và Anastasia cùng nghiêng đầu thắc mắc trước sự vô lý của tình huống: Sphinx và Valga, hai kẻ từng hoành hành ở Vương quốc ngày xưa, giờ lại đang đại náo tại Đế quốc.
Theo đà này, có khi kẻ cuối cùng trong bộ ba bị cảnh giác thời nội chiến cũng đang nằm trong hàng ngũ kẻ địch không chừng.
"Chuyện đó là không thể nào đâu. Kẻ cuối cùng... cái tên Libre Fermi, ngươi đã xác nhận tại thư khố của Tháp Giám Sát Pleiades rồi chứ? Hắn chắc chắn đã được tính là người chết rồi."
Nhưng Beatrice đang nép sát bên cạnh đã phủ định nỗi lo âu đó của Subaru.
Kể từ khi nghe chuyện nhóm Subaru rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Beatrice——người đã cùng Roswaal bay về theo đúng nghĩa đen——tỏ vẻ quyết tâm sẽ dính chặt lấy Subaru không rời nửa bước.
Subaru cũng đau lòng như đứt từng khúc ruột khi phải để cô bé ra chiến trường, nên cậu sẵn sàng đón nhận sự quyết tâm đáng yêu đó của Beatrice.
Dù sao thì——
"Nếu đã có 『Tử Thư』 thì có thể yên tâm... nói vậy được không nhỉ? Đối thủ là xác sống mà, cảm giác như việc có sách về chúng lại là điều hiển nhiên ấy chứ."
"Nếu vậy thì thật đáng sợ. Chúng ta không chỉ đối đầu với lũ xác sống đơn thuần, mà còn có khả năng phải chạm trán với những anh hùng, gian hùng đã lưu danh sử sách."
"Anh hùng trong lịch sử sao... Cậu không thấy phấn khích đấy chứ?"
"Tiếc là tôi đã đối đầu với Reid Astrea rồi. Tôi đang tự răn mình không nên kỳ vọng quá mức đây."
Subaru ném ánh mắt nghi ngờ về phía Julius đang nhún vai.
Thực tế, khi chủ đề về Reid nổ ra ở tháp, cái máu "mọt sách lịch sử" của Julius đã bộc lộ rõ mồn một. Cậu ta đã giải quyết xong xuôi với Reid. Tuy không phải là kẻ sẽ chịu thua kém, nhưng phát ngôn giữ bình tĩnh trước vĩ nhân của cậu ta thì chỉ nên tin một nửa.
"Không phải lúc nói chuyện đó đâu ạ... Tạm thời, nhóm anh Natsuki đã ngăn chặn được một con át chủ bài của đối phương, nhưng vẫn chưa phải là vạn toàn. Tin tốt là Sphinx, kẻ được cho là cường địch, đã sớm bị loại khỏi vòng chiến..."
"Xin lỗi nha anh Otto. Thực ra, cũng đếch thể nói chắc như vậy được đâu."
"Hả?"
Otto tròn mắt ngạc nhiên khi nghe Garfield, người đang khoanh tay và nghiến răng ken két, nói với vẻ ngập ngừng. Nhìn thẳng vào Otto, Garfield với toàn thân lấm lem bùn đất từ chiến trường trở về, giơ hai tay chỉ về phía Beatrice và Roswaal.
"Cái con mụ Sphinx đó, nó cũng đã lù lù xuất hiện trước mặt ông đây và nhóm Beatrice. Vẫn cái bản mặt đó. Nhìn mà phát cáu, muốn chửi thề..."
"Cũng phải thôi. Vì nó mang khuôn mặt giống hệt Ryuzu mà. Chắc hẳn Garfield đã đau lòng lắm."
"Nhưng mà, mặt có giống thì không phải bà nội vẫn đếch phải là bà nội. Thế nên lúc tẩn nhau tao cũng chả do dự gì sất. Vấn đề là sau đó cơ."
"Sau đó?"
Garfield gật đầu thật sâu trước cái nghiêng đầu của Emilia.
Khuôn mặt dũng mãnh của cậu hiếm khi u ám như vậy, cậu thở dài rồi nói.
"——Bọn tao chắc chắn đã giết chết Sphinx rồi. Tao đã tận mắt thấy nó tan xác, xác nhận đến tận cái mức 『ôm bom chết chùm』 rồi. Thế mà..."
"Đó chính là mục đích của Sphinx, có phải không?"
Tiếp lời kết luận của Garfield, Beatrice siết chặt lấy tay Subaru.
Lực nắm chặt đến mức khiến ngón tay Subaru trắng bệch thể hiện mức độ chấn động mà cái gọi là mục đích của Sphinx đã gây ra cho cô bé.
Nheo mắt trước dáng vẻ đó của Beatrice, Roswaal tiếp lời: "Để ta nói kết luận nhé."
"Sphinx quả thực đã chết trước mặt chúng ta, và ngay sau đó cũng chết tương tự trước mặt nhóm Subaru. Từ điều này có thể suy luận đơn giản và dễ hiểu... Sphinx đã chết nhiều lần, và mỗi lần như thế đều có thể hồi sinh dưới dạng xác sống."
"Cái... gì..."
"Nếu chồng chất cái tồi tệ lên cái tồi tệ nhất, thì có thể nói rằng con xác sống hồi sinh tiếp theo sẽ nắm được cái chết ngay trước đó của mình, cũng như nguyên nhân dẫn đến cái chết ấy. Tức là, việc kế hoạch thổi bay Liên Hoàn Long Xa bị ngăn chặn, và nguyên nhân là do Subaru hay ngài Halibel, đều đã bị hắn nắm rõ."
"————"
Chỉ là suy đoán thôi——dù Roswaal thêm vào như vậy, nhưng suy tính đó thật đáng sợ.
Tuy nhiên, có nhiều điểm khiến người ta phải gật đầu đồng tình. Giữa luồng sáng hủy diệt trút xuống, dù hứng chịu đòn tấn công khiến bản thân tan thành tro bụi, Sphinx vẫn không hề tỏ ra bối rối dù chỉ một chút.
Đứng trước cái chết của chính mình mà không dao động, loại người đó vẫn tồn tại trên đời.
Nhưng nếu sự bình thản của Sphinx đến từ việc ả không coi 『Cái Chết』 là 『Cái Chết』, thì Subaru lại cảm thấy điều đó lạ lùng thay lại rất dễ hiểu.
"Cứ như là..."
——Là 『Chết Trở Về』. Subaru không nói ra, nhưng cậu đã nghĩ như vậy.
Không coi việc mạng sống của mình bị dập tắt là bất lợi, thậm chí dùng nó như một vũ khí tấn công mang tính hủy diệt. Điểm khác biệt về cấu trúc là sự thật về cái chết không bị xóa bỏ.
Nghĩ như vậy thì, so với 『Chết Trở Về』 của Subaru, sự phiền toái này có lẽ gần giống với khả năng 『Nhập Xác』 của Petelgeuse mà cậu từng chiến đấu hơn.
"Dù có đánh bại bao nhiêu lần cũng thế sao."
Trong khoảnh khắc, ánh mắt của Julius và Subaru——người vừa lầm bầm câu đó——chạm nhau.
Có lẽ Julius cũng giống Subaru, cảm thấy sự phiền toái của Sphinx và Petelgeuse chồng lên nhau. Khác với Petelgeuse, hành vi của Sphinx không phải là 『Nhập Xác』 vào người khác, tạm gọi nó là 『Chết Để Chuồn』 đi——
"Nếu đánh bại bao nhiêu lần cũng không chết hẳn, thì cách diệt loại đó đã được định sẵn rồi. Cứ giết cho đến khi đối phương hết sạch mạng thì thôi, chính là nó."
"Mạng? Ờ thì, cái đó là..."
"Là số lần còn lại để hồi sinh ấy. Dù đối thủ có nguy hiểm cỡ nào, cũng không thể có chuyện hồi sinh vô hạn được. Chắc chắn phải có giới hạn. Đúng không?"
Tự thấy mình nói thế hơi giống "chó chê mèo lắm lông", nhưng mạng sống là thứ rồi sẽ phải cạn kiệt.
Chỉ cần đánh bại Sphinx cho đến khi ả cạn kiệt số lần đó, thì khuôn mặt bình thản coi thường 『Cái Chết』 kia cũng sẽ không thể giữ được vẻ dư dả nữa.
"Thế nên, không cần phải cứ ủ rũ mãi đâu. Thay vào đó, hãy vui vì chúng ta đã đấm vỡ mũi kẻ địch đi. Rem! Cảm ơn em nhé!"
"——! K-Không có gì to tát đâu ạ."
Đột nhiên bị gọi tên, Rem đang đứng khép nép vội vã lắc đầu quầy quậy. Nhưng nói không có gì to tát thì quả là sự khiêm tốn quá mức đặc trưng của cô ấy.
Ngay sau khi 『Chết Trở Về』, Subaru đã xuống khỏi Liên Hoàn Long Xa cùng Emilia và Julius, giao lại lời nhắn cho cô ấy ở lại trong xe. ——Để mời gọi nhân vật mạnh nhất Kararagi xuất hiện.
"Nếu Rem không gọi anh Halibel, thì giờ này cả anh, Emilia, Julius, và cả Liên Hoàn Long Xa đã thành tro bụi hết rồi. Nếu chuyện đó xảy ra, Beako góa chồng mất anh chắc sẽ thành bà cô đi tu tụng kinh cầu siêu cho anh mãi mãi mất thôi."
"Đừng có tỉnh bơ nói ra cái khả năng tồi tệ nhất mà người ta không muốn nghĩ tới thế chứ! Nếu ngươi chết bỏ lại Betty, thì ta sẽ thành cái 『bà cô』 đó thật đấy có biết không hả!"
"Ừm, đúng vậy. Việc Beatrice không phải trở thành 『bà cô』, và chúng ta có thể nói chuyện khỏe mạnh thế này đều là nhờ Rem cả. Cảm ơn em."
"...Em hiểu, rồi ạ. Em sẽ ghi nhận như vậy."
Được Beatrice đang rưng rưng và Emilia mỉm cười nói thế, Rem có chút ngại ngùng đón nhận lòng biết ơn.
Cảm nhận được cảm xúc dâng trào trong lồng ngực khi thấy ba người Emilia, Beatrice và Rem cùng hiện diện, Subaru hướng ánh mắt về phía thân hình cao lớn đang đứng đó.
"Tất nhiên, cũng cảm ơn anh nữa nha Halibel. Thú thật, lúc đó tôi hoàn toàn chỉ dựa hơi vào cái danh tiếng của anh để xem có xoay sở được gì không thôi..."
"Hahaha, thành thật là tốt mà. Thực ra, tui cũng hết hồn khi tự dưng bị cô bé Quỷ Xanh gọi ra đó chớ. Nếu hổng biết vụ đó chắc tui cũng ngủm củ tỏi rồi ha? Phải nói là nhờ được báo trước mà tui mới giữ được cái mạng già này nè."
Halibel cười khà khà, thái độ chẳng hề tương xứng với chiến công vừa lập được.
Giọng điệu thong dong của anh ta làm thiếu đi sự căng thẳng, nhưng nếu không có anh ta, nhóm Subaru chắc chắn đã bị tiêu diệt toàn bộ. Việc chọn gọi anh ta ở lần thứ hai là phán đoán chính xác của Subaru, nhưng nghĩ đến việc nếu anh ta không có mặt trên chuyến xe này ngay từ đầu thì thật rùng mình.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tập hợp tất cả các võ nhân trên xe và tìm ra đối sách tốt nhất là điều cực kỳ khó khăn. Mà ngay cả thế, cũng không chắc có giải pháp nào không, nên đúng là phải đội ơn ngài mạnh nhất đô thị này.
"Ảnh nói vậy thôi chứ thực tế ra sao hả?"
"Ừm, tôi và Julius cũng đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn thấy thiếu một chút gì đó. Thật may là Anastasia đã kéo được anh Halibel về phe mình."
"Vậy hả, vậy hả. Thế thì công sức tui bỏ đống tiền ra kéo ổng về cũng bõ công rồi ha."
Emilia và Anastasia thì thầm đánh giá lại Halibel, người đang thiếu sự căng thẳng, nhưng tóm lại nhờ mọi người đều đã đi nước cờ tốt nhất nên mới có thể đứng đây họp rút kinh nghiệm.
Đó chính là thu hoạch của Subaru trong màn công thủ điên rồ vừa rồi——
"Đó là kết cục của vụ lộn xộn vừa nãy. Nói ngắn gọn, chúng ta đã giữ được mạng nhờ nỗ lực của tất cả mọi người. Đương nhiên rồi, nhưng anh có điều gì muốn nói không?"
"Đại nghĩa." (Làm tốt lắm/Đã vất vả rồi)
"Cái thằng cha này...!"
Và, trước lời khen ngợi "quý hóa" từ Hoàng đế Abel, kẻ đã im lặng lắng nghe báo cáo nãy giờ, Natsuki Subaru chỉ biết run rẩy nắm đấm trong sự "cảm kích" tột độ.
*
Đương nhiên, chiến thuật 『Chết Để Chuồn』 của Sphinx tấn công Liên Hoàn Long Xa cũng đã được chia sẻ với giới chóp bu Đế quốc, những người bị biến thành người trong cuộc mà không hề hay biết.
Liên Hoàn Long Xa vốn là cơ mật khá quan trọng của Đế quốc Volakia, việc phá hủy một phần toa xe quý giá vì tình thế bắt buộc cần phải có lời giải thích cụ thể.
Tuy nhiên——
"Giải quyết được tình huống nghiêm trọng như thế mà chỉ gói gọn trong một câu 'Đại nghĩa' thôi sao..."
"Nói cái gì thế hả, ngài Natsuki! Dám đòi hỏi phần thưởng vượt hơn cả lời khen ngợi từ Bệ hạ sao! Là thần dân dưới quyền cai trị của Bệ hạ thì hãy biết xấu hổ đi!!"
"Anh Goz! Đừng nhầm lẫn! Subaru không phải con dân Đế quốc, cậu ấy là người của Vương quốc giống chúng tôi mà!"
"Emilia, giọng cậu lại to lên theo ông ấy rồi kìa."
Khác với tên lính Đế quốc có lòng trung thành MAX, lời khen của Abel chẳng đủ làm phần thưởng cho Subaru.
Nếu là lời cảm ơn từ Emilia, người đang bị Goz làm cho to tiếng lây, thì may ra còn bù đắp được sự bất mãn của Subaru.
"Hiện tại, ta đang bị đuổi khỏi Đế đô và trên đường gầy dựng lại thế trận. Dù các ngươi có đòi hỏi phần thưởng xứng đáng với công lao thì ta cũng không thể ký séc khống được. Do đó, ngoài lời nói ra ta chẳng có gì để trao cả."
"Ví rỗng mà còn dám nói to mồm thế hả...! Oa oa, cô Anastasia ơiii!"
"Rồi rồi, không cần phải tiếc nuối vậy đâu. Phần nỗ lực của Julius và nhóm Emilia, tui sẽ đòi lại đầy đủ từ Đế quốc mà."
"Tuyệt vời! Nhớ chém đẹp vào nhé!"
Subaru giơ hai tay hoan hô trước sự đáng tin cậy của Anastasia, khiến Abel nhăn mặt rồi thở dài. Sau đó, hắn nói "Vậy thì" để kéo chủ đề quay lại.
"Tên xác sống đó... kẻ tên Sphinx là trung tâm của 『Đại Tai』 lần này sao?"
"Ít nhất thì, thuật thức để hồi sinh cả một đám xác sống đô~ông đảo thế này chắc chắn là do ả dựng lên. Sửa đổi và cải tiến các thuật thức hiện có, đúng là việc mà một sản phẩm lỗi như ả sẽ làm."
"Roswaal, tôi biết ông ghét đối thủ, nhưng đừng dùng những từ ngữ khó nghe quá."
Trước câu trả lời của Roswaal với Abel, Emilia khẽ nhíu mày. Cô dùng đôi mắt thạch anh tím dịu dàng nhưng nghiêm khắc nhìn chằm chằm vào Roswaal.
"Chúng ta đâu muốn thi nhau nói xấu người khác đâu đúng không? Đã làm được việc tốt, mà cứ nói những lời khó nghe thì sẽ chẳng ai chịu lắng nghe cảm xúc thật của ông đâu."
"——. Vâng, tôi sẽ khắc cốt ghi tâm."
"Ừm, nhờ ông nhé."
Roswaal ngoan ngoãn cúi đầu cười khổ trước lời nói của Emilia đang mỉm cười.
Subaru cảm thấy cách suy nghĩ của Emilia đang ngày càng tinh tế hơn mà vẫn giữ nguyên bản tính dịu dàng. Giá mà Roswaal cũng cảm nhận được điều tương tự thì tốt.
Và, bỏ qua suy nghĩ đó của Subaru——
"Ta nghe nói Sphinx cũng đã từng hoành hành trong cuộc nội chiến của Vương quốc. Kết cục khi đó ra sao?"
"Theo ghi chép của Vương quốc, cả ba kẻ gồm Sphinx, Valga Cromwell và Libre Fermi đều đã bị tiêu diệt trước khi nội chiến kết thúc. Việc mất đi ba kẻ này đã định đoạt thế yếu của phe Á nhân trong cuộc nội chiến... tôi nhớ là như vậy."
"Ra thế. ——Nhưng, không có lý do gì mà xác sống lại tự nhiên mọc lên từ đất được. Việc chúng trở thành xác sống và tàn phá đất đai Đế quốc, chẳng phải là sơ suất của Vương quốc các ngươi sao?"
"Ái chà chà, đường đường là Hoàng đế Vincent mà cũng nói những điều kỳ lạ nhỉ~ỉ."
Trước câu hỏi của Abel đang nheo một mắt, Roswaal nhún vai với nụ cười trên môi.
Hắn đưa tay chỉ ra khung cảnh ngoài cửa sổ.
"Tôi không rõ sâu xa suy tính của đám người đó, nhưng việc chúng mang tai họa đến Đế quốc chứ không phải Vương quốc nơi có ký ức bại trận, rõ ràng là có toan tính khác so với hồi đó rồi. Nghĩ đến sự im hơi lặng tiếng suốt bốn mươi năm qua, việc cho rằng ghi chép của Vương quốc là sai lầm cũng không thực tế chút nào."
Sau khi thao thao bất tuyệt, Roswaal thu tay về, dựng một ngón tay lên và nói "Tuy nhiên".
"Nếu có kẻ nào trực tiếp tham chiến trong 『Chiến tranh Á nhân』, có cơ hội tiêu diệt Sphinx ngay trước mắt mà lại làm hỏng việc, thì đúng như Bệ hạ nói, kẻ đó đáng phải chịu trách nhiệm đấ~ấy."
"Vớ vẩn. Việc truy cứu đúng sai của một lão binh từng tham gia nội chiến Vương quốc bốn mươi năm trước, kẻ đã định đoạt cục diện chiến tranh ở đó, là chuyện không đáng để tranh luận."
"Mà, cũng đúng. Tạm thời, tôi thấy nhẹ nhõm vì anh không phải loại người đưa ra những yêu cầu vô lý đến thế... Hửm? Sao vậy, Beako, mặt mũi bí xị thế kia."
"...Lúc nào Betty cũng đáng yêu hết nhé."
Thấy Abel nhanh chóng thừa nhận lý lẽ của Roswaal là đúng và rút lại chỉ trích, Subaru thở phào.
Chắc hắn có thói quen châm chọc phủ đầu, nhưng đó là thói xấu nên sửa thì hơn. Nghĩ vậy, Subaru quay sang thì thấy Beatrice bên cạnh đang làm mặt hờn dỗi.
Đáng yêu là sự thật, nhưng có vẻ Beatrice thấy lấn cấn gì đó trong cuộc đối thoại vừa rồi. Chắc là liên quan đến Roswaal.
"Vậy, còn tìm ra được gì khác không? Đã mạnh miệng lao ra ngoài kia, nếu chỉ mang về kết quả giống như những kẻ ngồi trong xe thì không thể gọi là thành quả được đâu."
"Nói cho ngươi biết, người mạnh miệng không phải Betty mà là Subaru. Nhưng, chịu trách nhiệm cho cái sự mạnh miệng của Subaru cũng là nhiệm vụ của Betty."
"Tất nhiên là có thu hoạch rồ~ồi. Tuy chưa đến mức gọi là đặc tính của zombie, nhưng chúng tôi cũng đã tìm ra vài điều."
Được Abel hỏi, Beatrice và Roswaal đáp lại đầy tin cậy.
Subaru búng tay "tách" một cái với hai người họ: "Quả không hổ danh nha."
"Sao, sao nào? Tìm ra điểm yếu của zombie hả? Nếu biết được cái đó thì dù Sphinx có xuất hiện lại cũng đếch cần phải sợ nữa."
"Anh Natsuki, đừng kỳ vọng cao quá. Dù gì đi nữa, thành quả đến mức đó thì..."
"Ngươi coi thường nhóm Betty quá đấy. Đã tìm ra đàng hoàng rồi nhé."
"Uầy!?"
"Thật á!?"
Subaru và Otto kinh ngạc trước lời tuyên bố của Beatrice đang ưỡn ngực đầy tự mãn. Hài lòng với phản ứng đó, Beatrice cười "Tất nhiên rồi".
"Manh mối đến từ trực giác của Garfield đấy. Garfield đã đại náo chiến trường trước cả Betty, và cậu ta đã nhận ra sự bất thường."
"Nói là thế, nhưng nếu Beatrice không đến thì tao cũng quên bố nó mất cái sự lấn cấn đó rồi."
"Cậu có trực giác tốt mà lại không tin vào trực giác của mình thì đúng là phí của giời. ...Oya? Ta định khen cậu mà..."
"Dù được khen hay bị chê thì tao cũng đếch thấy vui đâu."
Trước sự phản kháng thè lưỡi của Garfield, Roswaal nheo một mắt nhún vai.
Bỏ qua màn khắc khẩu thường ngày của hai người họ, Beatrice tiếp tục.
"Sự bất thường mà Garfield nhận ra là sự khác biệt về độ bền của bọn zombie. Có con chỉ dính một mũi tên là gục, có con dính cả chục mũi vẫn nhảy nhót tưng bừng. Sự khác biệt đó đấy."
"Nhưng, cái đó không phải do sức mạnh của 『dòm-bi』 khác nhau sao? Giống như tui khỏe hơn Subaru, kiểu khác biệt thế ấy."
"Không phải vậy đâu. Sự khác biệt giữa một mũi tên và mười mũi tên nó giống như sự khác biệt giữa Subaru và Anastasia vậy."
"So sánh với tui thì tội nghiệp cho cậu Natsuki quá đó nha."
Anastasia cười khổ duyên dáng liếc nhìn Subaru. Nhưng ở trạng thái bị teo nhỏ thế này, Subaru chẳng có đường nào phản bác, chỉ đành xua tay đáp lại sự quan tâm đó.
Tuy nhiên, sự bất thường mà Beatrice nói đúng là đáng quan tâm. Và Beatrice cùng Roswaal đã giải mã được chân tướng của nó.
Câu trả lời là——
"Nêu kết luận đi. Điều gì tạo ra sự khác biệt giữa lũ xác sống?"
"——Là côn trùng."
"Côn trùng...?"
Subaru nhíu mày trước nội dung câu trả lời cho Abel.
Thấy vậy, Beatrice nhìn về phía Roswaal và gật đầu. Nhận tín hiệu, Roswaal lấy từ trong ngực áo ra một vật.
"Mọi người chú ý cẩn thận nhé. Ta đã đóng băng để ngưng hoạt động của nó, nhưng nếu băng vỡ, dự đoán là một con zombie sẽ được sinh ra ngay tại đây đấ~ấy."
"Ông nói cái gì... Này này này, cái quái gì thế!?"
"Beatrice đã nói rồi đó? Là côn trùng. Nếu cần một cái tên, thì gọi là 『Hạch Trùng』 đi."
Trong tay Roswaal, kẹp giữa các ngón tay là một khối băng nhỏ, bên trong khối băng cỡ đồng xu là một vật thể tròn màu đỏ.
Nhìn kỹ lại gần, sẽ thấy đó là một con côn trùng nhỏ cuộn tròn giống như sâu róm——
"Con Hạch Trùng này ẩn nấp trong cơ thể của bất kỳ con zombie nào. Và con sâu này chính là sinh mệnh của zombie... hay nói cách khác chính là cái lõi của chúng."
"Sâu là cái lõi, nghĩa là..."
"——Ra là vậy. Tức là, chân tướng sự bất thường mà Garfield cảm thấy chính là sự khác biệt về việc mũi tên đã giết chết con Hạch Trùng trong cơ thể zombie ở giai đoạn nào."
Trong khi Subaru vẫn chưa hết kinh ngạc vì cú sốc "côn trùng", Julius đã gật đầu thấu hiểu.
Nghe lời Julius, những người khác cũng dần vỡ lẽ. Tất nhiên, Subaru cũng lờ mờ đoán ra ý đồ của sự tồn tại lũ sâu bọ này, nhưng——
"Vậy ra, con Hạch Trùng đó là tim của zombie sao."
"Việc giải mã thuật thức sẽ được tiến hành sau, nhưng kết luận của chúng tôi là con Hạch Trùng này thu thập thông tin của đối tượng mà nó muốn biến thành zombie, rồi dùng đất tạo thành vật chứa để tái hiện lại hình dáng ban đầu."
"Là vậy đó."
Beatrice cũng gật đầu đồng tình với kết luận của Roswaal.
Nhưng nghe kết luận của hai người họ, Subaru há hốc mồm không khép lại được.
Nếu nói dùng ma pháp tạo ra zombie thì còn có thể chấp nhận theo kiểu fantasy. Nhưng nếu là côn trùng ma thuật tạo ra zombie, thì cảm giác ghê tởm lấn át tất cả.
"Một thằng nhóc từng yêu thích bắt bọ như mình mà giờ thấy thật thảm hại..."
"Tôi không nghĩ đây là lúc để cậu tự kiểm điểm đâu. ——Dù sao thì, nhân sự bên này đã đưa ra thành quả. Ngài thấy sao, Hoàng đế bệ hạ."
"Ít nhất thì cũng đã chứng minh được các ngươi không phải lũ vô năng chỉ biết to mồm mà không thu được gì. Điều đó ta công nhận. Đại nghĩa."
"...Cái đó, thà ngài đừng nói còn hơn đấy."
Chưa bàn đến người Đế quốc, lời khen đó có tiếng xấu với người Vương quốc, bao gồm cả Subaru.
Dù sao thì, như Otto đã cố tình dồn lời, ngay cả kẻ khó tính như Abel cũng buộc phải thừa nhận thành quả mà nhóm Beatrice tìm ra.
Trong lòng chắc hắn đang rên rỉ "Gừ gừ" đây.
"Làm tốt lắm, quả không hổ danh Beako của anh."
"Đương nhiên rồi. Đây là thực lực của cộng sự Subaru mà. Khác hẳn với con nhóc người hươu chỉ mới cùng Subaru chịu khổ có tí xíu nhé."
"Đừng có xù lông lên thế, hòa thuận với Tanja đi chứ!? Emilia cũng đã bảo đừng nói lời khó nghe rồi mà!"
Subaru dỗ dành Beatrice đang phát huy tính cạnh tranh không đúng chỗ, hứa sẽ xoa đầu cô bé một trăm lần để làm hòa, rồi nhìn về phía nhóm Abel.
Thấy Abel nhìn lại, Subaru ưỡn ngực "Thấy chưa".
"Đây là những đồng đội đáng tin cậy của tôi đấy. Bõ công nghe tôi to mồm chưa."
"Ta cũng đã công nhận công lao ngăn chặn đòn tấn công vào Long Xa vừa rồi. Ngươi đấy, cớ sao cứ phải tỏ vẻ đắc thắng trước ta mới chịu được. Thành quả cứ nhìn bằng mắt là đủ biết rồi."
"Hờ, nghe ông nói gì cũng chỉ thấy giống kẻ thua cuộc đang cay cú thôi. Giờ tâm trạng tôi đang tốt mà lị."
Trước câu trả lời khó chịu của Abel, Subaru hừ mũi đầy vẻ cao hứng. Thái độ đó tuy bị Emilia mắng "Hư này", nhưng cậu không thể giấu được cảm xúc thật.
Thấy vậy, có vẻ như cảm thấy sốt ruột trước thành quả của nhóm Subaru, giới chóp bu Đế quốc——Berstetz và Serena trao đổi vài lời, rồi liếc nhìn về phía Abel.
"Bệ hạ, quý vị Vương quốc... Bá tước Meathers biên cảnh, bạn của thần, đã thể hiện thành quả đến mức đó, nếu chúng ta không đưa ra được câu trả lời hữu ích nào thì e rằng sẽ mất mặt lắm nhỉ?"
"Thượng cấp Bá tước Dracroy, cớ sao ngươi lại có vẻ vui thú thế?"
"Vui thú sao? Thật xin lỗi, Bệ hạ. Bản thân thần không có ý thức đó, nhưng có lẽ, việc phải thể hiện uy tín của Đế quốc để không bị mất mặt đang khiến lòng tự tôn của một quý tộc Đế quốc trong thần cảm thấy bị thử thách chăng."
"————"
Đặt tay lên bộ ngực đầy đặn, Serena trả lời với vết sẹo trắng trên mặt méo đi.
Biểu cảm tuy không cười, nhưng giọng điệu và ánh mắt của cô ta lại cực kỳ phấn khích. Trong tình huống không hề chiếm ưu thế, thái độ đó trước Hoàng đế chứng tỏ tinh thần lực không phải dạng vừa.
"Chẳng lẽ, cô Serena là người khá nguy hiểm sao?"
"Nguy hiểm hay không thì tao đếch biết, nhưng nghe bảo là bạn của Roswaal đấy."
"À~"
Vừa hỏi thông tin về Serena, người mà cậu ít tiếp xúc, quả bom đầu tiên ném xuống đã đủ để phá tan bức tường nghi vấn.
Tuy nhiên, bảo chọn bạn giữa Roswaal và Serena thì thật khó nói. Dù sao thì, việc nhóm Emilia có thể đến tận Đế quốc tìm nhóm Subaru, rõ ràng là nhờ mối quan hệ bạn bè xuyên biên giới của hai người họ.
Nhớ lại thì, Roswaal cũng từng rất trơ trẽn ở nơi tuyển chọn Quốc vương.
Nghe nói là bạn của Serena, người có thái độ đó với Abel, thì chỉ biết gật đầu thấu hiểu.
"Giờ mới dám nói, chứ lúc đó cậu Natsuki cũng quậy tưng bừng lắm đó nha?"
"Không nghe không nghe không nghe..."
Bịt tai trốn tránh quá khứ đen tối, Subaru cảm nhận được ánh mắt ấm ức của người từng thuyết giáo cậu rằng "quá khứ lầm lỡ không thể xóa nhòa" đang đâm chọc vào mình.
Và, vẫn giữ ánh mắt ấm ức đó cả gan hướng về phía Hoàng đế, Serena tiếp tục thuyết phục điều gì đó.
"Dù sao đi nữa, Bệ hạ cũng nghĩ hắn hữu dụng phải không. Vì thế nên ngài mới giữ hắn bên mình, một người phụ nữ như thần không khỏi nghi ngờ như vậy."
"Thôi đi. Không cần dùng những lời lẽ ác độc đến thế, ta cũng tự hiểu."
Hừ mũi, Abel đưa tay che đi ánh mắt của Serena. Sau đó, hắn xóa đi vẻ suy tư, tiết lộ điều mà Serena đã thúc giục.
Đó là——
"——Để đối đầu với 『Đại Tai』 này, có một kẻ nắm giữ thông tin đáng để tranh luận xem có hữu dụng hay không. Chúng ta cần nghe chuyện của kẻ đó trước khi đến được Thành phố Pháo đài."
*
"Oya oya, cuối cùng cũng chịu lắng nghe câu chuyện rồi sao? Nếu vậy thì kẻ hèn này vui lắm đấy, Bệ hạ."
Trong một căn phòng được khóa chặt chắc chắn trên Long Xa, nhân vật có thể nói là đang bị giam lỏng đó, khi thấy Abel xuất hiện, đã nở một nụ cười thân thiện.
Tuy nhiên, xét đến đãi ngộ dành cho kẻ bị giam lỏng, thì chắc hắn không thể cười nổi đâu.
Bởi lẽ, toàn thân hắn bị xích quấn chặt, trói gô vào ghế trong tình trạng tuyệt đối không thể trốn thoát.
"Này này, Abel, thế này thì hơi quá..."
"Là biện pháp cần thiết. Dù tốt hay xấu, việc mất đi gã này sẽ là tổn thất lớn cho chúng ta. Nói trước cho biết, nếu cởi trói là hắn sẽ dễ dàng đi tìm cái chết ngay đấy."
"Đi tìm cái chết là thế nà~ào chứ! Kẻ hèn này chỉ là đã nỗ lực hết mình để ngăn chặn 『Đại Tai』 này thôi... vì mục đích đó thì mạng sống cũng chẳng tiếc, chỉ vậy thôi mà."
"Oái..."
Vừa cười hì hì vừa lắc lư cơ thể trên chiếc ghế bị trói, gã đàn ông mảnh khảnh.
Cảm thấy sự điên rồ trong lời nói của hắn, đến cả Subaru cũng buộc phải tin rằng lời của Abel không phải là nói quá.
Tuy nhiên, dù không còn gì ngoài sự nghi ngờ——
"Gã này là... Ubilk của 『Tinh Vịnh』 hả? Người này mà đáng tin cậy sao?"
"Á~rere, bị nghi ngờ thật là tổn thương quá đi... À mà, nhìn kỹ thì, chẳng phải là vị 『Tinh Vịnh Giả』 của Vương quốc mà ta đã lướt qua ở Chaosflame đây sa~ao!"
"Sai bét. A! Chẳng lẽ là ông hả, kẻ đã tiêm nhiễm vào đầu tên này rằng tôi là 『Tinh Vịnh Giả』 hay gì đó! Hại tôi phải đấm nhau với hắn đấy biết không hả!"
Subaru cáu kỉnh quát vào mặt gã đàn ông mảnh khảnh——Ubilk, kẻ vừa bừng sáng khuôn mặt với phát ngôn thiếu suy nghĩ.
Với Subaru, cái danh 『Tinh Vịnh Giả』 đầy mờ ám đó đúng là phiền phức lớn. Tất nhiên, vì 『Tinh Vịnh Giả』 đóng vai trò như một loại tiên tri, nên sự tồn tại của Subaru với khả năng 『Chết Trở Về』 bị hiểu lầm như vậy cũng là dễ hiểu, nhưng vẫn là đại phiền phức.
Dù sao thì——
"Tôi và ông không phải đồng loại. Nhớ cho kỹ vào."
"Hể~? Kỳ lạ ghê nha. Kẻ hèn này nghe nói ngài là đồng loại cơ mà..."
"Là nghe từ sao hử? Nếu thế thì, Abel, gã này không đáng tin lắm đâu."
Nếu là ngôi sao dạy cho đáp án sai, thì rất tiếc là hiện tại không muốn dựa vào chút nào.
Điều quan trọng lúc này là ngôi sao phải đưa ra thông tin chính xác dù chỉ là nhỏ nhặt. Những lời tiên tri mơ hồ, kiểu hiệu ứng Barnum muốn hiểu sao cũng được thì xin kiếu.
Thế nên, Subaru định quay lưng bỏ đi vì thất vọng, nhưng——
"Khoan khoan khoan đã nà~ào! Hiểu rồ~ồi! Ngài không phải là 『Tinh Vịnh Giả』! Kẻ hèn này chấp nhận điều đó!"
"Cách nói nghe ngứa tai quá, nhưng dù có đính chính chỗ đó thì độ tin cậy cũng chẳng hồi phục..."
"Kẻ hèn này cứ bị nhốt thế nà~ày cũng không sao. Chỉ xin hãy nghe những điều mà sao đã tiên đoán thôi! Chỉ cần thế thôi là được!"
"————"
Ubilk vặn vẹo thân mình, đôi mắt sáng rực van nài. Sự dữ dội đó khiến dây xích quấn quanh người hắn siết chặt, máu rỉ ra không thương tiếc.
Mặc kệ đau đớn hay bất cứ thứ gì, hắn đang cố gắng truyền đạt thông tin nào đó mà hắn bảo là nghe được từ sao với tư cách là 『Tinh Vịnh Giả』. Nếu làm được điều đó, thì vết thương cũng chẳng xá gì.
Hoặc có lẽ, hắn khiến người ta nghĩ rằng ngay cả mạng sống hắn cũng không tiếc.
"Abel, mấy người 『Tinh Vịnh Giả』 này..."
"Gạt cái sự cảm thông đó sang một bên đi. Có đáng để xem xét hay không, nghe xong rồi hãy phán đoán."
Trước sự chấp niệm quá lớn với các vì sao, Subaru cảm thấy một sự quen thuộc khó chịu (Petelgeuse). Nhưng Abel không để tâm đến suy nghĩ đó của Subaru, hắn nhìn chằm chằm vào Ubilk đang chồm người tới.
Thấy thái độ lắng nghe của Abel, Ubilk cũng ngừng vặn vẹo, mỉm cười với khuôn mặt điềm tĩnh.
"Bệ hạ, xin hãy yên tâm. Dù 『Đại Tai』 có hùng mạnh đến đâu, thì các vì sao vẫn luôn dõi theo Bệ hạ đấ~ấy."
"Những ngôi sao tàn khốc không phân biệt nổi Vincent Volakia nào sẽ còn sống sót ấy hả. Đừng chọc cười. ——Nói đi. Ngươi muốn truyền đạt cái gì."
"Có hai điều ạ."
Trước câu hỏi của Abel đang khoanh tay, Ubilk trả lời ngắn gọn.
Nghe câu trả lời đó, Subaru lẩm bẩm "Hai điều", còn Abel im lặng thúc giục nói tiếp.
Dù rất lo ngại không biết có nên tin hay không, nhưng ít nhất 『Tinh Vịnh Giả』 được cho là đã đoán trúng sự ập đến của 『Đại Tai』, giờ đây mang đến thông tin cho Đế quốc đang chao đảo.
Đó là——
"Hai tia sáng để lật ngược sự tàn phá của 『Đại Tai』. Một là, cô bé không biết nói được dẫn dắt bởi thiếu niên không phải là 『Tinh Vịnh Giả』 của Vương quốc."
"...Cái gì?"
Bị liếc nhìn, Subaru mở to mắt sững sờ trước những lời tiếp theo.
Vừa mới nghĩ có nên tin lời Ubilk hay không, nhưng những lời tiếp theo thì không thể tìm ra lý do để tin được.
Bởi vì, cái điều kiện mà Ubilk vừa nói, chỉ có đúng một người phù hợp.
Và, khi cú sốc còn chưa nguôi, Ubilk tiếp tục.
Cũng chính đôi môi vừa tiết lộ một nửa của hai tia sáng, hắn tiết lộ tia sáng còn lại.
Tia sáng đó là——
"——Là Á nhân đứng trong hàng ngũ chín đỉnh cao, kẻ thông thạo lời nguyền nhất Đế quốc này."
*
Đạp đất, thở hổn hển, hắn hùng hục lao qua con đường núi lởm chởm đá.
"Lũ chó đẻ, chó chết, khốn kiếp...!"
Lời chửi thề phun ra cũng yếu ớt, hắn tự nhận thức được mình đang kiệt sức.
Chạy băng qua đồng hoang, chiến đấu không ngủ không nghỉ, đó là những việc hắn đã làm từ nhỏ để sống sót trên mảnh đất Đế quốc này.
Nhưng nói thế không có nghĩa là việc bị ép phải căng thẳng suốt hơn mười ngày không ăn không uống là chuyện bình thường. Đây là một đẳng cấp khác hẳn.
"——Hự."
Mùi đất lẫn tạp chất xộc vào khoang mũi, hắn vung tay chân điên cuồng.
Hắn không làm cái trò nhìn bằng mắt, nghe bằng tai rồi nhắm mục tiêu. Chỉ với cái mũi này ngửi thôi là đủ để nắm bắt thế giới. Vị trí kẻ địch, số lượng, và đại khái cả vũ khí nữa.
Chính vì thế, hắn biết rõ kẻ địch đang bao vây mình lên đến hàng trăm tên, và cái sự thật phũ phàng là dù có giết bao nhiêu cũng không xuể khiến hắn chỉ muốn nghĩ rằng mũi mình bị hỏng mẹ nó rồi.
"Lũ khốn nạn này!"
Nhưng, hắn gạt phăng suy nghĩ đó đi, đập mạnh vũ khí trên tay vào hướng có mùi đất.
Một, hai, ba tên, năm cơ thể trúng đòn trực diện bay tứ tung, dư chấn xuyên qua đám phía sau, phá tan vòng vây một cách thô bạo và hắn lao ra khỏi đó.
Giết mãi giết mãi, lũ búp bê đất mặt xanh nanh vàng vẫn cứ trồi lên không dứt.
Cái thứ ác mộng tồi tệ đó, chắc chắn đang nhắm vào mạng sống của hắn.
Đội quân hắn chỉ huy đã bị tiêu diệt, khi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn, vừa nghi ngờ tư chất 『Tướng』 của bản thân, hắn vừa liều mạng chạy mãi về phía Đông.
Muốn hội quân với ai đó, nhưng mọi ngả đường đều bị chặn đứng hoàn toàn, không chỉ nhịn đói nhịn khát, mà lần tiếp xúc với người sống cuối cùng là khi chia tay tên phó quan.
Ít nhất, mong là đám thuộc hạ còn sống sót được chút nào đó.
"Chậc——!"
Khoảnh khắc suy nghĩ chệch hướng, phản ứng trước đòn tấn công của kẻ địch bị chậm lại.
Hắn dùng giáp vai đỡ đòn chém sượt qua vai, mượn đà bật người đạp xuống nền đường núi. Thà trượt xuống vách đá còn hơn đi trên con đường hẹp đầy rẫy lũ cản đường.
Phán đoán như vậy, hắn lao xuống vách đá dựng đứng gần như vuông góc, tăng tốc để cắt đuôi đám truy đuổi.
Đằng nào cũng bị chiến thuật biển người dồn vào đường cùng, nếu có thể hít thở được một hơi thì cũng đỡ được phần nào.
Tin là vậy, hắn chạy, chạy, và chạy——
"——Hự, cái mùi này là..."
Lẫn trong mùi đất và thực vật, hương hoa thoang thoảng, thứ cù vào khoang mũi hắn là mùi sinh hoạt.
Cảm nhận được thứ mùi khác hẳn mùi sắt thép vũ khí của đám truy đuổi, trong khoảnh khắc, suy nghĩ của hắn rối bời, nhưng hắn lập tức tham khảo tình trạng bản thân và lần theo mùi sinh hoạt đó.
Hắn có chút do dự khi lôi người khác vào cuộc chiến với kẻ thù này.
Nhưng nếu tránh né, bản thân đang kiệt quệ vì đói khát sẽ gục ngã mất. Đó là cái kết cục ngu xuẩn, đần độn và khốn nạn nhất.
"...Chó chết, làng ẩn dật hả?"
Lần theo mùi sinh hoạt, hắn lọt vào một ngôi làng cô lập giữa núi.
Ở Đế quốc, không ít kẻ bỏ đất trốn thuế, trở thành sơn tặc hoặc ẩn cư trong rừng núi. Ngôi làng này chắc cũng là một trong số đó.
Vốn dĩ, với tư cách là 『Tướng』 của Đế quốc, hắn không thể bỏ qua sự tồn tại của những ngôi làng ẩn dật thế này, nhưng——
"Tình huống khẩn cấp vãi đái rồi! Giờ thì kệ mẹ đi! Quan trọng hơn là..."
Hắn đảo mắt khắp ngôi làng tìm xem có ai không, hừ mũi khi không thấy bóng dáng nào trong tầm mắt.
Nguyên nhân của mùi sinh hoạt là ngôi làng này, nhưng thứ đang kích thích mạnh mẽ khoang mũi hắn không phải là mùi còn vương lại, mà là mùi của ai đó đang hiện diện ngay lúc này trong ngôi làng.
Hắn hướng về phía đó, định bụng nếu là người chiến đấu được thì sẽ yêu cầu hợp tác.
Chỉ cần câu giờ được chút ít, trong lúc đó hắn có thể hồi phục thể lực bằng nước và thức ăn.
Vực dậy trái tim sắp chết khô, hắn dựa vào mùi hương tìm đến tòa nhà lớn trong làng.
Đến cửa, hắn định lao vào.
"NÀY! Đéo biết là thằng nào, nhưng giúp tao xử lũ khốn——"
——Trong khoảnh khắc, hai luồng gió dữ dội lóe lên chào đón hắn.
"Vãi cả nguy hiểm!!"
Hắn lập tức nghiêng cổ, vặn eo né tránh, muộn màng nhận ra thứ vừa được tung ra là những nhát chém sắc lẹm.
Lao vào tìm sự giúp đỡ lại suýt bị giết ngược, hắn nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn kẻ vừa làm cái trò đùa cợt khốn kiếp đó.
Thì thấy——
"Ồ ồ? Chuyện lạ à nha! Tại hạ cứ tưởng là thử xem nam hay nữ xác sống, ai dè một kẻ sống lại lao vào... Tóc đỏ! Vụ cá cược này là tại hạ thắng rồi chăng!"
"Im mồm, câm đi, chết đi. Thắng với chả thua, nhảm nhí vãi lờ..."
Trong tầm mắt trừng trừng của hắn, hiện ra giữa tòa nhà rộng lớn là hai gã trung niên đang vây quanh chiếc bàn tròn——cả hai đều nồng nặc mùi rượu.
Hai gã cầm đao và kiếm kỵ sĩ, nhìn bộ dạng say khướt của chúng, cơn giận trào lên trong khoảnh khắc khiến hắn quên cả đói khát——
"Lũ chúng mày, Đế quốc đang nguy cấp vãi đái mà chúng mày còn ngồi đây chìm trong hũ rượu thối tha à, lũ rác rưởi!!"
Đúng vậy, 『Chúa Tể Nguyền Cụ』 Groovy Gumlet đã hét lên một câu cực kỳ đúng đắn.
0 Bình luận