Lao ra khỏi cửa gian nhà phụ, Subaru đứng chôn chân trước người đàn ông đang nở nụ cười nhạt thếch.
Có lẽ, sự cứng đờ đó là lựa chọn ngu xuẩn nhất khi đối mặt với gã đàn ông này. Tuy nhiên, ngay cả với một Natsuki Subaru đã nếm trải đủ mọi nghịch cảnh, kinh qua cái 『Chết』 không biết bao nhiêu lần, sự rợn người không tên toát ra từ gã vẫn khiến tâm trí cậu trắng xóa.
Một nỗi sợ hãi mà ngay cả các Tổng Giám Mục Đại Tội cũng không mang lại, cảm giác như trái tim bị siết chặt, bị tóm gọn.
Todd Fang đã gieo rắc cho Subaru nỗi kinh hoàng đó.
"――――"
Dù phản xạ đáp lại tiếng gọi, sự bối rối vẫn nảy sinh bên cạnh Subaru đang đứng chết lặng.
Là Beatrice, người đang nắm chặt tay cậu và bị buộc phải đối mặt với cùng một đối thủ. Ngoài cô bé, cả Tanza và Idra cũng nhìn Subaru với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Lý trí thôi thúc cậu phải ngay lập tức cảnh báo họ cảnh giác, nhưng――
"――Chị Katya!"
Nhanh hơn cả đôi môi đang run rẩy của Subaru, giọng nói cao vút của Rem vang lên.
Nhìn sang, Subaru thấy đôi mắt xanh nhạt của Rem, người vừa ngoái lại bên cánh cửa, đang hướng về phía Todd――không, không phải gã, mà là ngay phía sau gã.
Subaru phải vất vả lắm mới xé được ánh nhìn khỏi Todd để chuyển sự chú ý sang hướng đó, và khi làm được, cậu nhận ra đối tượng mà Rem gọi tên.
Ở đó là một người phụ nữ ngồi trên xe lăn, như đang nấp sau lưng Todd.
Người phụ nữ đang túm lấy gấu áo Todd và len lén nhìn sang phía này có mái tóc xoăn màu nâu sẫm và đôi mắt nhìn đời đầy ngờ vực, hoàn toàn trùng khớp với những đặc điểm Rem từng miêu tả.
Bản thân điều đó là đáng mừng――nhưng không, việc cô ấy ở bên cạnh Todd có nghĩa là...
"Tránh xa chị ấy ra...!"
"Ư—!"
Có vẻ cũng đi đến cùng một suy luận với Subaru, Rem gằn giọng, trừng mắt nhìn Todd. Bị kích động bởi chiến ý của Rem, Louis đang bám dính lấy cô cũng gầm gừ nhìn về phía gã.
Dù đã mất đi chiếc khăn rằn thương hiệu và xõa mái tóc cam xuống, sự tàn bạo và tư duy nguy hiểm của Todd chắc chắn không hề suy chuyển.
Trong tình huống này, thật dễ để tưởng tượng gã sẽ dùng người phụ nữ kia――Katya――làm lá chắn để thao túng nhóm Subaru theo ý mình.
Tất nhiên, kết cục chờ đợi sau khi ngoan ngoãn nghe lời gã chắc chắn là cái 『Chết』, điều đó đã quá rõ ràng qua những lần giao chiến trước đây giữa Subaru và Todd.
"...Từ điểm này thì sao."
Nếu giả sử phải chết, cậu chưa xác nhận được mình sẽ quay lại thời điểm nào.
Vừa may mắn mà cũng vừa rắc rối, trong suốt chuỗi sự kiện can thiệp vào trận công phòng Đế Đô, phá vỡ tường thành và xâm nhập vào đô thị này, Subaru chưa từng mất mạng một lần nào.
Nên nói là nhờ đó hay tại đó mà cậu không biết điểm lưu của 『Chết Quay Về』 đang ở đâu.
Cậu đã gặp được Louis và Beatrice, cũng đã hội ngộ với Rem và Flop.
Thành thực mà nói, tình hình đang suôn sẻ đến mức quá đà, cậu không thể tính toán được cần bao nhiêu lần thử lại để sắp xếp lại mọi thứ như thế này.
Tuy nhiên――
"――Cần thì làm thôi."
Một khi đã quyết định cứu ai, để ai sống sót và tiến tới tương lai, Subaru hạ quyết tâm sẽ nắm lấy nó bằng mọi giá.
Chính vì thế, cậu đã cứu tất cả các đấu sĩ ở 『Đảo Kiếm Nô』, và cùng họ chiến đấu cho đến tận ngày hôm nay với tư cách là đồng đội của Quân đoàn Pleiades. ――Không bỏ cuộc, tuyệt đối không.
Cho dù chướng ngại vật phải vượt qua có là hiện thân của nỗi sợ hãi khiến trái tim đóng băng đi chăng nữa.
Phải, Subaru liếm đôi môi khô khốc, chuẩn bị cho một hành động quyết liệt――
"Đ, đợi đã! Không phải đâu! Chị không có bị bắt, Rem!"
"Chị Katya?"
"Hiểu lầm... đúng rồi, là hiểu lầm thôi! Todd không phải kẻ thù của các em!"
Katya lớn tiếng thanh minh, tay lăn bánh xe lăn định tiến lên phía trước. Nhưng Todd đã đặt tay lên đôi vai gầy guộc của cô, ngăn cản hành động đó.
Katya bị đà đẩy chúi người về phía trước, đôi mắt rưng rưng ngước lên lườm Todd.
"Này, anh làm cái gì thế! Nguy hiểm lắm biết không!"
"Nguy hiểm là em đấy. Đừng có tự tiện xông lên."
"T-Tôi đang nói giúp cho ai hả..."
"Tất nhiên là cho anh rồi. Nhưng nói thế không có nghĩa là anh có thể trơ mắt nhìn người phụ nữ mình yêu làm chuyện nguy hiểm."
"Ư..."
Mặt đỏ bừng, Katya vốn đang hùng hổ cắn trả bỗng im bặt trước những lời đó.
Không phải vì xấu hổ hay ngượng ngùng, mà phần lớn là do cách nói chuyện truyền tải rõ sự quan tâm của đối phương dành cho mình.
Một lời tuyên bố thẳng thắn không chút dối trá, điều đó khiến Subaru khó mà tin nổi.
"Chị Katya, chẳng lẽ người này là..."
Nuốt khan một hơi nhỏ, Rem rụt rè hỏi Katya. Dù không nói rõ câu hỏi, nhưng trọng tâm điều cô muốn biết đã quá rõ ràng.
Như thể hiện sự bối rối và bất an, bàn tay Rem đặt trên vai Louis yếu ớt hẳn đi. Trước câu hỏi của Rem, Katya cắn môi gật đầu.
"Chị đã nói với em bao nhiêu lần rồi mà... Là, ừm, đấy đấy."
"Là hôn phu."
"Là thế đấy...!"
Bị đối phương khẳng định thay cho sự ngập ngừng của mình, Katya dứt khoát trả lời Rem.
Đôi mắt Rem dao động dữ dội khi nghe điều đó, cô rõ ràng đang bị chấn động. Chịu cú sốc ngang ngửa với Rem, Subaru cũng bàng hoàng không kém.
"Hôn phu..."
Từ lúc gặp gỡ cho đến những sự kiện sau đó, Subaru chẳng có mấy ký ức tốt đẹp về Todd, nhưng ngoài sự cẩn trọng điên rồ và sự tàn nhẫn của gã, điều ấn tượng khác chính là câu chuyện về 『Hôn thê』.
Là một binh sĩ Đế Quốc được phái đi, đóng quân gần khu rừng có ngôi làng của 『Tộc Shudraq』, Todd từng liên tục nói muốn quay về bên vị hôn thê ấy.
Tuy nhiên, sau hàng loạt cuộc đụng độ đẫm máu với Todd, khi hy vọng về chút nhân tính nơi gã dần phai nhạt, câu chuyện đó chỉ còn là một ký ức nằm trong góc khuất tâm trí Subaru――
"Là có thật, sao..."
Đó là một từ ngữ không hề tương xứng với Todd, đến mức Subaru lỡ miệng thốt lên.
Chắc hẳn không nghe thấy lời độc thoại của Subaru, nhưng Rem nheo đôi mắt nghiêm nghị đầy nghi hoặc nhìn Todd chằm chằm.
"Thật sự, anh là hôn phu của chị Katya sao?"
"À, thật đấy. Như tôi vừa nói, đúng là kỳ duyên nhỉ. Không ngờ Katya và cô em lại được bao nuôi thân thiết trong dinh thự của Tể tướng thế này."
"――――"
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Phải rồi, tôi cũng chẳng dám nói là chúng ta đã có cuộc gặp gỡ tốt đẹp hay mối quan hệ êm thấm gì, nhưng tình huống này mà. Đôi bên nên gạt bỏ hận thù đi chứ?"
Nhún vai trước cái nhìn chằm chằm của Rem, Todd trơ trẽn nói. Rồi ánh mắt gã chuyển từ Rem sang phía này, hướng thẳng vào Subaru.
Nín thở, Subaru đón nhận ánh nhìn của Todd. Mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng.
Tuy nhiên――
"Đúng như lời nhóc con kia nói đấy, nhỉ?"
"――A."
Todd nháy một mắt, thái độ hoàn toàn không chút thù địch.
Đúng như lời nói, như thể đó là nghĩa vụ của bên đưa ra đề nghị hợp tác để thoát khỏi tình cảnh này, gã buông bỏ sự thù địch và cảnh giác, chìa tay ra.
"Cậu chồng, Cô vợ, còn anh lính này là?"
Trước thái độ im lặng của Subaru và Rem, nét mặt hiền hòa của Flop thoáng chút nghiêm túc.
Trước câu hỏi của anh, Subaru vì ngoại hình hiện tại nên không thể nói năng bất cẩn. Thay vào đó, Rem tiếp lời "Anh ta là..."
"Trước đây, chúng tôi đã có vài lần chạm trán. Lần nào tính mạng cũng bị đe dọa."
"Hả..."
Vừa nhìn Katya, Rem vừa cố gắng lựa lời nhưng vẫn truyền đạt sự thật. Nghe vậy, Katya mở to mắt, nhìn ngay sang Todd bên cạnh.
Đôi môi run run, cô chất vấn gương mặt nghiêng của hôn phu.
"Th-Thật hả? Todd, anh, đã làm gì Rem..."
"Nếu là chuyện về cô tiểu thư đó thì thật đấy. Đã bảo là có hận thù mà. Anh là quân nhân. Cũng có lúc phải chĩa vũ khí vào ai đó. Đó là một trong những tình huống bất đắc dĩ."
"Bất đắc dĩ cái gì, đừng có nói tùy tiện..."
"Nếu là chuyện ở Thành Quách Đô Thị, đó là kết quả của việc đánh giá mức độ nguy hiểm từ bạn đồng hành của cô ấy. Còn chuyện trước đó, anh cũng như những binh lính khác, chỉ nhận lệnh mà thôi. Anh không có thù oán cá nhân gì với cô ấy cả."
Vừa nói, Todd vừa cầm lấy cây rìu giắt bên hông. Trong khoảnh khắc, sự căng thẳng chạy dọc toàn thân nhóm Subaru, nhưng gã chỉ duỗi một tay ra và ném nó đi một cách nhẹ tênh.
Cây rìu vẽ một đường parabol trượt trên mặt đất, lăn đến dưới chân nhóm Subaru.
"A-Ư."
Louis nhặt cây rìu đó lên, nhìn luân phiên giữa mặt Subaru và Rem.
Có vẻ đó không phải là một quả bom hình cái rìu, mà là hành động giải trừ vũ khí thực sự.
Thấy nhóm Subaru xác nhận điều đó, Todd vẫy đôi tay đang giơ lên cao.
"Thấy chưa, không có địch ý đâu. Chỉ là, chúng ta đều thấy tiếc thời gian lãng phí cho việc lườm nguýt nhau, đúng không?"
"...Cô vợ à, tôi cũng nghĩ nên bàn chuyện mang tính xây dựng hơn, cô thấy sao?"
"――――"
Ôm chặt lấy cánh tay mình, Rem liếc nhìn sang Subaru.
Cảnh giác với Todd, chia sẻ mức độ đe dọa của gã chỉ có mình Subaru và Rem. Louis cũng gặp Todd cùng thời điểm với Subaru, Flop cũng từng bị Todd tập kích ở Thành Quách Đô Thị, nhưng sự nguy hiểm tột độ của gã trong các vòng lặp khác thì không ai trong số họ biết.
Vì thế――
"Betty sẽ theo quyết định của Subaru."
Vừa nắm tay Subaru, Beatrice không quan tâm đến chuyện đi hay ở, chỉ trao cho cậu dũng khí để lựa chọn.
Không chỉ mình cô bé. Cả Tanza và Idra cũng đang giao phó tương lai cho lựa chọn của Subaru. ――Chỉ riêng việc hai người này và Todd ở cùng một chỗ thôi cũng đủ khiến tim cậu đóng băng rồi.
Nếu có thể, cậu muốn tống khứ sự tồn tại của Todd ra xa khỏi họ ngay lập tức, dù chỉ sớm hơn một giây, nhưng――
"...Chị Katya là bạn của Rem. Tôi muốn thoát khỏi đây với càng nhiều người càng tốt, và không ai bị thương. Tôi nghĩ... chúng ta không có thời gian để đấu đá nhau ở đây đâu."
"――. Tôi hiểu, nhưng mà."
Thấy Subaru cúi mặt cắn môi, Rem cũng cứng đờ gò má vẻ cam chịu.
Nhưng nếu từ chối vụng về, không biết Todd sẽ có hành động gì. Đó là nỗi bất an mà Rem cũng cùng chia sẻ. Đã gặp nhau ở đây rồi thì không thể để gã rời khỏi tầm mắt.
Cũng giống như lý do không thể bỏ mặc một quả bom chưa biết khi nào sẽ phát nổ.
"Đ-Đừng lo, không sao đâu! Tên này, tên này hắn dai như đỉa ấy! Chắc chắn hắn sẽ có ích cho tôi, cho các người, cho việc mọi người cùng trốn thoát."
"Này này, đừng có ví hôn phu của mình với bọ Zodda hay thứ gì đó tương tự chứ."
Trước vẻ bất an của Subaru và Rem, Katya vụng về nói đỡ cho Todd. Todd cười khổ trước sự bênh vực của Katya, rồi gã đưa tay vuốt ngược mái tóc của mình và nói:
"Mà, nếu đã được chấp nhận thì tôi phải trả cái ơn đó thôi. Dù sao tôi cũng phải chứng tỏ cho Katya thấy, cô ấy coi thường tôi quá."
Gã nói những lời nghe như một thanh niên tốt bụng đáng tin cậy, rồi bất chấp cảm giác của Subaru - người đang nuốt khan trong nỗi căng thẳng không thể rũ bỏ - gã nhập hội cùng mọi người.
――Trong tình huống này, có ba lý do khiến Subaru không thể từ chối sự hiện diện của Todd Fang.
Thứ nhất là sự hiện diện của Katya, hôn thê của Todd.
Cô gái dường như đã xây dựng mối quan hệ hữu hảo với Rem trong thời gian sống tại dinh thự này, trái ngược với cái miệng cay độc, cô là một người lương thiện, và Subaru hiểu rõ cô không có ác ý với nhóm mình. Nhìn qua, có vẻ cô không hiểu được phần gốc rễ trong nhân cách của Todd, nhưng giờ Subaru có tố cáo điều gì đi nữa, thì việc cô tin hôn phu hay tin nhóm Subaru sẽ là một canh bạc cầm chắc phần thua.
Vậy thì, lấy lý do ghét Todd để chọn đường ai nấy đi với Katya sao?
Hình ảnh cô phó thác trọng lượng cơ thể vào chiếc xe lăn cao cấp――thứ không hề thua kém chiếc xe lăn Subaru chế tạo cho Rem――trông thật đáng thương, không thể nào bỏ mặc được.
Khi Katya và Todd là một cặp không thể tách rời, thì việc không thể từ chối Todd là lẽ đương nhiên.
Thứ hai, nhờ việc chồng chất 『Chết Quay Về』, tất cả các hành vi của Todd đều mới chỉ là "chưa thành hiện thực".
Với tính cách tàn nhẫn và khả năng phán đoán lạnh lùng, Todd đã bao lần dồn Subaru vào chân tường ở những cục diện khác nhau, cướp đi mạng sống của Subaru――không, đôi khi là mạng sống của những đồng đội quan trọng của cậu.
Ngay cả Flop đang đi cùng, hay Tanza và Idra, cũng đều từng bị Todd giết.
Sở dĩ Subaru căm ghét và sợ hãi Todd đến vậy, có lẽ vì hắn là kẻ đã cướp đi mạng sống của đồng đội ngay trước mắt Subaru nhiều nhất trong số những kẻ cậu gặp ở thế giới này.
Tuy nhiên, kết quả của việc dùng 『Chết Quay Về』 để biến những sự kiện đó thành "chưa xảy ra" là Todd hiện tại tuy có chĩa lưỡi dao hung ác về phía nhóm Subaru, nhưng vẫn chưa gây ra tổn hại nào hơn thế.
Đại hỏa hoạn ở rừng Shudraq, cuộc tập kích dai dẳng ở Thành Quách Đô Thị, hay cuộc đại thảm sát đấu sĩ ở Đảo Kiếm Nô, tất cả đều chưa xảy ra. ――Chỉ là, hắn hoàn toàn có khả năng thực hiện những điều đó.
Và, lý do thứ ba, cũng là lý do cuối cùng――
"――Nhắm từ ngực trở lên! Tấn công phần chân chỉ tổ câu giờ thôi!"
"Chậc, Beatrice!"
"Ta biết rồi! Minya!"
Nhận chỉ thị từ giọng nói sắc bén, Subaru và Beatrice đồng thời giơ tay về phía trước.
Nơi lòng bàn tay hướng tới, những mũi tên tím được bắn ra nhắm vào những kẻ địch có sắc mặt nhợt nhạt――lũ Zombie――đang bị đánh ngã trên mặt đất, khiến chúng kết tinh cùng với bụi mù tung lên.
Có vài tên may mắn tránh được đòn hiểm, nhưng――
"Tiếc là, nếu thân mình đã ra nông nỗi đó..."
"Thì dù đầu có lành lặn, cũng chỉ còn nước bị đập nát thôi ạ."
Gót chân của Tanza giáng xuống những tên Zombie không bị mất khả năng chiến đấu ngay lập tức, đập tan phần thân thể đã kết tinh, khiến lũ Zombie bị thổi bay tứ chi không còn cách nào xoay sở.
Cái đầu của Zombie lăn lóc, sự tái sinh không bắt đầu từ đó, và chẳng mấy chốc, cái đầu lành lặn cũng mất màu như cát bụi, vỡ vụn rồi tan biến.
Cảnh tượng đó, dù ít dù nhiều cũng khiến người ta cảm thấy nhói lòng.
"Thế này chắc là dọn xong chướng ngại vật ở hẻm sau rồi. Phép thuật của các người hiệu quả với bọn chúng thật đấy, đỡ bao nhiêu việc. Còn sức không?"
"...Vẫn còn dư dả lắm. Một vạn hay mười vạn tên nữa cũng chiều tất."
"Thế thì đáng tin quá. Nhưng đừng có xông lên trước quá nhé. Các người là sinh mệnh của cả nhóm đấy."
Dù thành công loại bỏ đám Zombie cản đường, nhưng khi được khen ngợi là ra tay gọn ghẽ, Subaru và Beatrice lại có tâm trạng phức tạp.
Việc đơn phương hạ gục đám Zombie có thể nói là lựa chọn chính xác về mặt tinh thần. Mặt khác, việc người khen ngợi lại là Todd khiến cảm giác thật đắng nghét.
Bỏ mặc tâm trạng của nhóm Subaru, Todd nói:
"Cho đến lúc gặp được Katya ở dinh thự, tôi đã đụng độ lũ mặt xanh này không biết bao nhiêu lần. Có vẻ chúng chẳng phải phe quân triều đình hay quân phản loạn, là đám không thể nói lý lẽ."
"Vậy sao? Nhưng những kẻ mà Cậu chồng và mọi người đánh bại ở dinh thự có vẻ vẫn giao tiếp được mà."
"Biết nói tiếng người và hiểu tiếng người là hai chuyện nhìn thì giống nhưng khác hẳn nhau, đúng không? Lũ này không chịu nghe, mà nát đầu hay chặt đầu cũng không chết. Phiền phức đến mức chả muốn đối đầu tí nào."
"Đội quân bất tử... Giống như cô bé đi cùng Ngài Schwartz đã nói."
Nghe về đặc tính khó nhằn của Zombie, Flop và Tanza trầm ngâm suy nghĩ.
Tuy nhiên, thứ họ đang dùng làm tư liệu xem xét lại là ý kiến của Todd, và đó cũng là những phân tích có độ chính xác cao mà Subaru không thể phớt lờ.
"Tóm lại, không thể hạ chúng bằng mấy cách ngây thơ được. Kiếm hay thương, vũ khí chỉ để trấn an tinh thần thôi. Đòn quyết định là..."
"Của Cậu chồng."
"Là phép thuật nhỉ."
"Tôi cũng đã thử dùng tinh linh mượn được thiêu chúng thành than thì chúng không dậy nữa. Ngoài phép thuật ra, liệu lửa thường có hiệu quả không thì chưa đủ kiểm chứng."
"――――"
"Mà, nói trước là đập nát từ cổ trở lên thì thời gian hồi phục lâu hơn là phá các bộ phận khác. Chân tái tạo nhanh bất ngờ đấy, nên đừng mong tước đi khả năng di chuyển của chúng."
Ngay cả Subaru, người biết rõ bản chất của hắn, cũng phải thầm thán phục trước những lời khuyên đó.
Khi chuyện nhập hội đã ngã ngũ, Todd chia sẻ thông tin về Zombie một cách không tiếc rẻ như thế này.
Tất nhiên, hắn cũng giống như nhóm Subaru, đã di chuyển trong Đế Đô đầy rẫy Zombie và hội ngộ với Katya. Nếu là Todd, người đã làm được điều đó, có lẽ hắn đã chuẩn bị sẵn những chiến thuật hiệu quả đối với Zombie và những kiến thức hữu ích để thoát thân.
Chính sự kỳ vọng đó là lý do thứ ba khiến Subaru chấp nhận Todd.
"Dù vậy, không ngờ lại đến mức này..."
Zombie xuất hiện ngay sau khi nhóm Subaru vượt qua tường thành.
Thoáng chốc, Subaru đã nghĩ liệu có phải chính mình đã kích hoạt sự xuất hiện của Zombie hay không, nhưng cậu quyết định gạt bỏ nỗi bất an không lời giải đáp đó để bước tiếp.
Dù sao đi nữa, từ lúc Zombie xuất hiện đến giờ, thời gian để quan sát và suy ngẫm của nhóm Subaru và Todd lẽ ra phải như nhau, nhưng việc đào sâu thông tin cần thiết để sinh tồn của hắn lại tiến triển quá nhanh.
Không chỉ với Zombie, mà với bất cứ thứ gì, bất cứ ai, ở bất cứ đâu, việc giữ vững thái độ đó đã hậu thuẫn cho khả năng quyết đoán và hành động dị thường của Todd.
"Chị Katya, chị ổn không?"
"Ư, ừm, ngoài việc run cầm cập trước đám người quái đản kia thì ổn... Cậu thì sao, vẫn bình thường à?"
"So với những đối thủ không có cửa thắng như Ngài Priscilla hay cô Madeline thì bọn này đáng sợ hơn nhiều."
"Gan to gớm nhỉ..."
Để mở đường, Rem và Katya đi chậm rãi phía sau nhóm chiến đấu của Subaru. Rem đẩy xe lăn cho Katya, và Louis vừa cảnh giác nhìn quanh vừa bảo vệ hai người họ vốn không có khả năng tự vệ.
Vì chọn lộ trình vòng qua những con đường xấu và các nhóm Zombie, cộng thêm tốc độ của những "Hoàng tử giả" được Idra cưỡi Tật Phong Mã dẫn đường, tốc độ di chuyển không thể gọi là nhanh.
Dẫu vậy, họ đang dần tiếp cận được tường thành Đế Đô.
"Cậu chồng, mặt mũi sao bí xì xì thế. Vẫn lo về anh lính kia à?"
"Anh Flop..."
Chuyện vui và chuyện đắng cay đến cùng lúc khiến vẻ mặt Subaru trở nên phức tạp, và Flop, người vẫn luôn quan sát xung quanh, đã nhìn thấu điều đó.
Với sự tinh ý của mình, hẳn Flop đã nhận ra Subaru đang cảnh giác Todd quá mức cần thiết――ít nhất là với lượng thông tin hiện tại.
Tất nhiên, vì vướng vào 『Chết Quay Về』, Subaru không thể làm cái chuyện như tiết lộ sự thật rằng Flop đã từng bị giết.
"Anh Flop, như em đã nói lúc nãy..."
"Phải hết sức chú ý đến động thái của anh lính, đúng không? Tôi hiểu rõ mà. Việc tiểu thư Tanza cố gắng ở gần anh lính nhất có thể cũng là nghe theo yêu cầu của cậu."
"――――"
"Nhỏ người lại, mặt mũi non choẹt ra mà suy nghĩ lại già dặn hơn, hay nói đúng hơn là trở thành phái thận trọng rồi nhỉ, Cậu chồng. Việc cậu có thể dốc toàn lực để trăn trở bất cứ lúc nào cũng là một đức tính tốt. Nhưng mà, tôi cũng thích cái cậu dám đề xuất giả gái để công lược Thành Quách Đô Thị lắm đấy."
Thấy nụ cười hiền hòa điềm đạm của Flop, Subaru chun mũi, rồi cười khổ.
Dù đang trong hình hài này, nhưng cậu cảm nhận rõ "năng lực làm anh" của Flop, người lớn tuổi hơn cả cơ thể gốc của cậu. Thảo nào Medium lại kính trọng Flop đến thế.
"――Ư, Subaru, nhìn xuống chân xem."
"Chân... ơ, uwa."
Câu chuyện vừa tạm lắng, Subaru bị Beatrice kéo tay, nhìn xuống chân mình――nước đang chảy trên mặt đất dốc, thấm ướt đế giày.
Phía bên kia Thủy Tinh Cung, hồ chứa nước khổng lồ đã bị phá hủy, mực nước tràn vào đô thị đang thực sự dâng lên. Kẻ thù không chỉ có lính Đế Quốc hay Zombie, mà còn cả nước nữa.
Nếu mất quá nhiều thời gian rút lui, rồi cũng sẽ bị dòng nước hung hãn nuốt chửng――.
"Phải đến được lối ra trước khi chuyện đó xảy ra, không thì cả lũ cùng đi đời."
Ý thức về nguy cơ mà Subaru vừa nhen nhóm đã được Todd, người vừa quay lại, diễn đạt thành lời rõ ràng.
Subaru hơi cứng người lại, không biết Todd có nhận ra sự cảnh giác đó hay không, gã chĩa mũi rìu đã được trả lại về phía Thủy Tinh Cung.
"Moguro Nhất Tướng xem ra cũng yếu thế trước 『Vân Long』. Thua chỉ là vấn đề thời gian. Một chọi một còn đỡ, chứ hai chọi một thì chí mạng... Sau khi Nhất Tướng ngã xuống, kẻ địch sẽ hành động thế nào?"
"Thế nào là sao, anh biết à?"
"Con 『Vân Long』 thì chưa biết, nhưng đám cưỡi phi long phối hợp với nó nhìn qua là biết xác chết rồi. Từ nãy đến giờ, bọn xác chết cứ thấy chúng ta là tấn công. Tức là..."
"Lũ Zombie đang cố giết những người còn sống."
"Đáng giận thật, nhưng đúng là thế đấy."
Todd nghiêng đầu, Subaru cũng hiểu điều gã muốn nói.
Mục đích của lũ Zombie là giết sạch những người sống mà chúng bắt gặp. Nếu có cách giết được số lượng lớn cùng lúc, cũng chẳng lạ gì nếu chúng chọn cách đó.
Gã khổng lồ bằng đá đang giao chiến với con rồng trắng ngay trước lâu đài kia, nếu gã thua, lũ Zombie sẽ phá hủy hoàn toàn tường hồ chứa, khiến nước tràn xuống một thể.
Khi đó, cả nhóm Subaru, người dân Đế Đô, hay cả quân triều đình và quân phản loạn đang giao tranh bên ngoài, tất cả sẽ bị cuốn trôi sạch sành sanh.
"Tức thì có tức. Nhưng cái tên gọi Zombie đó hay đấy. Cần phải có cái tên để gọi chứ. Từ giờ tôi xin phép gọi là Zombie."
"Ngươi nghĩ sao về lũ Zombie đó."
Bất chợt, Beatrice đang im lặng nãy giờ ném một câu hỏi về phía Todd.
Todd, người vừa lẩm bẩm "Zombie" vài lần cho quen miệng, làm bộ mặt ngạc nhiên trước câu hỏi của Beatrice.
"Nghĩ sao là thế nào?"
"Đến giờ, phần lớn Zombie đụng phải đều là lính Đế Quốc giống ngươi. Nhìn trang phục là biết ngay. Việc ra tay với đồng minh, ngươi có suy nghĩ gì không..."
"Đầu tiên, không phải đồng minh. Chỉ là mặc cùng quần áo thôi, chết rồi thì quân nhân hay gì cũng thế. Không cần nhận thức gì hơn ngoài việc chúng là chướng ngại vật phiền phức."
"――――"
"Chúng là tay sai của ai, mục đích là gì, tôi không nghĩ đó là chuyện quan trọng để sống sót lúc này. Mấy cái đó để mấy ông to bà lớn nghĩ rồi đưa ra câu trả lời."
Bị trả lời một cách thản nhiên, Beatrice im lặng đồng ý chấm dứt cuộc đối thoại.
Trước thái độ đó, Todd nhún vai, rồi nhìn lại về phía Subaru.
"Cộng sự đáng tin cậy đấy, nhưng nếu thấy mệt mỏi về tinh thần thì nên nói chuyện cho rõ ràng. Biết đâu đấy, chỉ cần xả hết ruột gan ra cũng thấy đỡ hơn."
"...Tôi sẽ nhớ."
Trước câu trả lời nặng nề của Subaru, Todd bỏ lại một câu "Làm thế đi" rồi tiến lên phía trước.
Làm trinh sát dẫn đường, tính toán vị trí và cách tiêu diệt Zombie, để nhóm Subaru xem xét và thực hiện, đảm bảo đường rút lui. Hiện tại, kế hoạch đang diễn ra suôn sẻ.
Tuy nhiên――
"Subaru, nếu thấy mệt thì cứ nói hết với Betty nhé."
Đúng như Beatrice đang ghé mặt vào nhìn, người mệt mỏi về tinh thần là Subaru.
Vừa phải liên tục dành sự cảnh giác cao độ cho Todd, vừa vì việc Beatrice dùng mana trong người cậu để thi triển phép thuật.
Nhưng gánh nặng tâm lý lớn nhất, là việc tiêu diệt Zombie.
Phải đập nát những Zombie biết nói, sở hữu ý chí gần giống lúc sinh thời, thật đau đớn.
Giá mà có thể coi chúng chỉ là bù nhìn cản đường như Todd thì tốt biết mấy.
"Tôi nghĩ, đó cũng là một đức tính tốt của Cậu chồng đấy."
"...Chắc không. Lại cứ ủ dột thế này, có khi bị Rem đá đít mất."
"Cô vợ không làm thế đâu."
"――――"
"Không đâu mà."
Lạ thay, những lời khẳng định của Flop lại có sức thuyết phục đến thế.
Không có vũ lực cũng chẳng có phép thuật, Flop sống sót qua Đế Quốc tàn khốc này chỉ bằng lời nói. Vũ khí duy nhất và lớn nhất của anh, chính là nhân đức, có lẽ điều đó đã khiến người ta tin tưởng.
"Nhờ anh Flop mà em thấy khỏe hơn chút rồi."
"Thế thì tốt quá! Tôi chẳng giúp được gì nhiều, nên nếu Cậu chồng mà suy sụp thì tôi cũng hết cách cứu vãn! Ối, nhưng mà."
"Nhưng mà?"
"Nhờ tôi, nói thế có khi làm phật lòng cô bé váy đầm rồi."
Trước lời chỉ trích của Flop, Subaru quay lại "Hả?", thì thấy Beatrice vẫn đang nắm tay cậu, đôi mắt tròn xoe dễ thương đang lườm cậu cháy mặt.
Thấy Subaru cứng đờ gò má trước phản ứng của mình, Beatrice đỏ mặt:
"Bỏ mặc Betty quan tâm lo lắng, sướng nhỉ. Subaru lại thế rồi, cứ hễ thấy trai đẹp là tớn lên làm thân, coi Betty không ra gì."
"Oan thấu trời! Không, anh không bao giờ coi thường em cả, được chưa? Mà vốn dĩ, chỉ có anh Flop hay Cecilus là ngoại lệ thôi, chứ Idra hay Weitz tuy nhìn cũng hay hay nhưng đâu phải mỹ nam... Hiain thì có duyên đấy nhưng mà."
"Khỏi cần biện hộ!"
Cô bé ngoảnh mặt đi cái rụp, Subaru rên rỉ như bị đâm thấu tim.
Beatrice cũng lo lắng cho cậu y như vậy. Dù Flop khéo ăn nói hơn, nhưng cậu thực lòng cảm thấy có lỗi.
Bằng mọi giá, sau khi thoát khỏi đây phải dỗ dành cô bé thật lòng mới được.
"Tạm thời bây giờ chỉ còn nước vuốt ve hay xoa tay em ấy thôi..."
"...Trong tình huống này mà anh đang làm cái gì thế hả."
"Wau."
Bị gọi từ phía sau, Subaru giật mình. Rem nhìn Subaru với ánh mắt ngờ vực, trong khi Louis vẫn đang dáo dác cảnh giác xung quanh và bám chặt lấy hông cô.
"Dù có thành ra bộ dạng thế kia, tính nết anh vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ."
"Ồ? Nhận ra tính nết anh, chứng tỏ em cũng hiểu anh đấy chứ?"
"Xin đính chính. Từ lúc nhỏ đi, anh càng ngày càng không biết giữ ý tứ gì cả."
"Chỗ đó mong em coi như sự hồn nhiên của trẻ con mà cười xòa cho qua đi."
Ý kiến khắt khe của Rem, với Subaru sau một thời gian xa cách, lại là một sự kích thích đáng mừng.
Vô thức, cậu phải chủ động siết lại cơ mặt đang chực giãn ra, chú ý không để Rem lo lắng.
Thêm vào đó, nói đến đối tượng không muốn làm cho lo lắng, thì còn có――
"Nè, tên Todd không gây rắc rối gì chứ? Hắn ta, có giúp ích được gì không?"
"――――"
Phải, chính là Katya đang rụt rè hỏi từ trên chiếc xe lăn do Rem đẩy.
Được giải thoát khỏi tình trạng giam cầm, so với những "Hoàng tử giả" tự lực bám theo cuộc rút lui của nhóm Subaru, cảm giác bất lực vì không thể tự di chuyển của Katya chắc chắn rất lớn.
Cũng dễ hiểu khi cô ôm ấp thứ tình cảm không thành thật dành cho hôn phu Todd, nên cô tỏ ra lo lắng ghê gớm không chỉ cho bản thân mà còn cho cả hắn.
Trước sự lo âu thuần khiết của Katya, Subaru ngoái nhìn về phía con hẻm mà Todd vừa đi,
"À, hắn giúp được nhiều lắm. Mũi thính, mắt tinh. Chỉ đạo cũng chính xác, đỡ đần được bao nhiêu."
"V-Vậy à. Thế thì tốt..."
Cụp mắt xuống, Katya vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Dù cay đắng, nhưng lời vừa rồi không phải là nói dối để trấn an Katya, mà là đánh giá công tâm về năng lực của Todd cho đến lúc này.
Thực tế, năng lực của Todd với tư cách là một người lính là không thể chê vào đâu được. Trong tình cảnh phải dẫn theo một đám đông vướng víu để trốn chạy, khả năng dò tìm địch và chọn lộ trình của hắn đóng góp rất lớn cho sự sống còn.
Hắn không có đòn hiệu quả để diệt Zombie, nhưng việc sắp xếp để Subaru và Beatrice - hai người có phương thức hiệu quả - ra tay thì lại cực kỳ xuất sắc. ――Ngoại trừ sự hao tổn tinh thần quá mức cần thiết của Subaru, thì việc có Todd ở đây gần như không có bất lợi nào.
"――――"
――Không, nhìn vẻ mặt phức tạp của Rem khi trao đổi với Katya, cô ấy cũng giống như Subaru, đang phải chịu đựng gánh nặng tinh thần trước sự hiện diện của Todd.
"Cứ thế này..."
Liệu có thật sự suôn sẻ, cả nhóm cứ thế này mà trốn thoát ra khỏi Đế Đô được không.
Đang băn khoăn với câu hỏi mà chính mình cũng không biết nên mong đợi câu trả lời thế nào――
"――Katya, đã bảo là lùi lại nữa đi mà. Đừng có đuổi kịp ra đây."
Lúc đó, Todd, người đi trinh sát, đã quay lại, thấy Katya đang ở cùng nhóm Subaru liền buông lời nhắc nhở hôn thê.
Nghe lời Todd, Katya thoáng hiện vẻ an tâm vì hắn bình an vô sự, rồi ngay lập tức chuyển sang vẻ mặt phản bác lại câu nói đó, nhưng rồi lại đổi sắc thái biểu cảm.
Thoáng chút lo âu cho tình trạng của Todd.
"Todd, có chuyện gì à?"
"...Chà chà, chỉ những lúc thế này trực giác cô mới nhạy thôi nhỉ."
Nói rồi, Todd đưa tay vuốt mái tóc không còn khăn rằn, nhìn về phía nhóm Subaru và tiết lộ những gì hắn vừa thấy.
Đó là――
"――Phía trước có một con Zombie trông khá khoai đấy. Cái tên Độc Nhãn Tộc kia, hình như là kẻ khá nổi bật trong trận công phòng hôm nay thì phải."
0 Bình luận