Chương 01 - 100

Chương 07 - Được ăn cả, ngã ăn ba

Chương 07 - Được ăn cả, ngã ăn ba

(+)

---o0o---

Không thể tiếp tục cười được nữa, Encrid sớm thu lại nụ cười.

Chứng kiến cảnh đó, Rem nắm lấy cổ tay Encrid và nhanh chóng quấn băng gạc xung quanh.

"Hôm nay đứng sau lưng ta đi. Với cái tay như thế này, cậu sẽ chết trong một nốt nhạc cho coi. Nếu trung đội trưởng mà biết chuyện này xảy ra trong lúc đấu tập, hắn sẽ nổi điên cho xem."

"Tôi ổn mà."

"Ổn? Ổn cái đéo gì? Với cái tay phế thế kia, ra chiến trường là cầm chắc cái chết. Ước mơ cả đời cậu là tìm đường chết à? Nếu vậy thì ta không cản đâu."

Đó chẳng phải là lời nói vô lý.

Với một bàn tay như thế, chết trên chiến trường là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tuy nhiên, với Encrid, đó chẳng phải là vấn đề to tát gì.

Nếu anh chết lần nữa, thì cũng vậy thôi.

Rồi buổi sáng thứ 125 sẽ lại ló dạng.

'Nhưng nó không nhàm chán.'

Anh có thể kết thúc sự lặp lại của ngày hôm nay.

Encrid không chỉ luyện tập kiếm thuật trong suốt những ngày qua.

Bằng cách lặp lại ngày hôm nay đến lần thứ 124, anh cũng đã vạch ra những cách để điều hướng qua cái "ngày hôm nay" chết tiệt này.

Người ta thường bảo rằng khi một người lính thường sống sót qua trận chiến đầu tiên, đó là nhờ may mắn,  hắn chỉ đơn giản nhặt được đồng xu mà nữ thần may mắn đánh rơi.

Nếu không có tài năng xuất chúng, may mắn thường là yếu tố then chốt để giữ mạng.

Theo tính toán của Encrid, để không chết, ít nhất cũng cần một chút may mắn trong vài lần.

'Nhưng mình không thể chỉ dựa vào vận may được.'

Encrid không cần phải làm thế.

Anh biết những gì đang diễn ra trên chiến trường, đặc biệt là những sự việc xảy ra xung quanh mình. Do đó, anh có thể chuẩn bị và dự đoán.

Vào ngày hôm nay thứ 124, Encrid lại chết bởi một cú đâm vào cổ.

Lòng bàn tay anh nát bươm đến mức không thể đỡ kiếm đàng hoàng. Dẫu vậy, anh không muốn lãng phí dù chỉ một ngày, nên anh đã đón nhận cú đâm của kẻ thù và chịu đựng nỗi đau.

Anh đã làm được.

"Sẽ đau lắm đấy. Nhưng ta ban cho ngươi lòng nhân từ."

Khi kẻ thù thốt lên những lời đó, Encrid cắn răng chịu đựng nỗi đau sắc bén của lưỡi kiếm xuyên qua cổ họng. Có thứ gì đó lạo xạo trong miệng, và trước khi chết, anh nhổ ra một mảnh răng hàm bị vỡ.

Cơn đau đến từ việc anh đã nghiến răng quá chặt.

Phải.

Nó không phải là thứ gì nhàm chán.

Anh đã trải qua ngày lặp lại một cách đầy ý nghĩa, vì thế, nó thậm chí còn có chút thú vị.

Nhưng, dù có cố gắng biện minh thế nào đi nữa...

'Mình không muốn chết.'

Chẳng đời nào cái chết lại mang đến sự thích thú cả.

Nhất là khi phải chết dưới tay một tên biến thái thích thú với việc hành hạ người khác.

Nếu có thể kết thúc chuyện này, anh sẽ làm.

Khoảnh khắc nhận ra mình bị mắc kẹt trong một ngày lặp lại khác, Encrid đã đưa ra quyết định đó.

Và rồi...

Keng!

Keng!

Keng!

Buổi sáng thứ 125 đã đến.

---o0o---

Encrid bước xuống giường, chộp lấy đôi giày của Rem và rũ mạnh.

"Cậu làm cái gì thế? Giày của ta mà."

"Tôi biết. Chúng hôi như cứt thật. Nếu tôi ném chúng vào kẻ thù, chỉ riêng cái mùi thôi cũng đủ hạ gục năm mươi tên rồi."

"Sao mới sáng sớm đã khó ở thế? Mơ thấy giấc mơ đẹp lắm hay gì?"

Một con bọ rơi ra từ ủng của Rem.

Encrid dùng chân nghiền nát nó.

"Sáng nay tôi thấy nó chui vào đấy."

"...C-mơn."

Rem cười khùng khục và chỉnh lại đôi ủng.

Với Rem đi phía sau, Encrid vén cửa lều bước ra ngoài.

Bình minh vừa ló dạng, sắc xanh của buổi sớm hòa quyện với ánh vàng của mặt trời tạo nên một khung cảnh nhờ nhờ.

Những lính gác bận rộn đang mải mê khuấy những cái nồi lớn. Những người lính mới ngủ dậy dụi mắt, kẻ thì càu nhàu, người thì lẳng lặng bắt tay vào việc.

"Thôi gõ vào cái nồi đó đi. Tao đập vỡ sọ mày bây giờ."

"Thằng ngu nào tối qua uống rượu say bí tỉ thế hả?"

Tiếng vọng lại từ doanh trại phía sau.

"Im mồm đi. Nếu bị bắt quả tang uống rượu, mày sẽ bị kỷ luật đấy."

"Ngậm miệng lại giùm tao."

Đó là cuộc đối thoại giữa đám lính gác và vài tên lính đã quá chén đêm qua.

Nghe thấy thế, Encrid hơi ngoảnh đầu lại nhìn mặt gã lính say xỉn.

Đó là tiểu đội trưởng của một đơn vị khác, một gã có bà mẹ quyền thế. Vào ngày thứ 66, để ghi nhớ ngày hôm đó, Encrid đã bắt chuyện với hắn và giả vờ thân thiện chẳng vì lý do gì.

"Không phải cậu trực ban buổi sáng sao?"

"Tự đi mà làm."

Vừa liếc nhìn ra sau, Encrid đột ngột nói với Rem.

"Sao lại là ta?"

"Anh cũng nên làm ít nhất một lần chứ. Tôi làm thay anh hơn năm lần rồi còn đòi hỏi nữa hả?"

"Cậu tính toán chi li thế à?"

"Ừ, chỉ với anh thôi."

"Sao chỉ với ta?"

"Vì anh phiền phức."

Suốt 125 ngày qua, Encrid chưa từng làm Rem bị trầy xước dù chỉ một vết. Nhưng chẳng có sự oán giận nào ở đây cả. Nếu có cảm xúc gì, thì đó chỉ là lòng biết ơn.

Dù sao thì Rem cũng sẽ làm thôi.

Để Rem lo liệu nhiệm vụ buổi sáng là phương án mang lại cơ hội sống sót cao nhất và điều kiện khởi đầu tốt nhất cho ngày lặp lại này.

"Được rồi, vãi cứt. Ta làm là được chứ gì."

Sau khi vận động qua loa để làm nóng người, anh không còn cảm thấy cái lạnh của sương sớm. Vừa vặn vẹo cơ thể qua lại, Encrid vẫn đứng trước doanh trại.

Từng người một, những người lính bắt đầu bước ra ngoài.

Đầu tiên là Jaxon, một thành viên cần mẫn của tiểu đội. Hắn gật đầu chào ngắn gọn khi ánh mắt họ chạm nhau. Encrid cũng đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.

Vài người khác lần lượt theo sau.

Encrid nheo mắt nhìn người bước ra cuối cùng với đôi mắt lờ đờ ngái ngủ.

"Mắt To."

"Hửm?"

Biệt danh "Mắt To", tên thật là Krais Olman.

Một thành viên điển trai của tiểu đội.

Dù bị gọi là kẻ ngốc, hắn vẫn là thành viên của đội, tuy nhiên là người duy nhất có khả năng chiến đấu dưới mức trung bình. Nói chính xác hơn, nếu đấu với Encrid, hắn sẽ bị dần cho ra bã.

"Haizz, sao thế? Sáng sớm đúng là cực hình với nhân sự cao cấp như tôi mà."

Krais cười nhăn nhở, khuôn mặt vẫn ngái ngủ nhưng vẫn đẹp mã như mọi khi. Hắn sở hữu ngoại hình có thể hút hồn cả những kẻ có hứng thú với đàn ông.

"Kiếm cho tôi vài thứ."

Krais nghiêng đầu khó hiểu trước yêu cầu của Encrid. Hiếm khi nào Encrid lại nhờ vả kiểu này.

"Anh muốn học món mới à? Hay là rượu? Nhưng không có đàn bà đâu nhé. Giờ này tôi không kiếm đâu ra được."

Krais là tay buôn chợ đen của tiểu đội, kẻ có thể kiếm được gần như mọi thứ.

"Cậu nghĩ tôi đang tìm đàn bà chắc?"

"Không. Thế anh cần gì?"

"Năm con dao phi, da thuộc đã qua xử lý dầu, một cái kim lớn, găng tay da hươu, và cuối cùng, khoảng mười bông hoa bạch đầu ông trắng cùng một nắm phèn chua."

Khi nhắc đến da thuộc, Encrid dùng tay ướm chừng kích thước. Nó đủ lớn để quấn quanh thân một người đàn ông trưởng thành.

"...Tôi chả hiểu anh định làm trò gì với đống đó."

"Có kiếm được không?"

Krais nhìn Encrid một lúc rồi gật đầu.

"Không có gì là tôi không kiếm được. Nhưng mà, dù anh là tiểu đội trưởng thì cũng không có chuyện miễn phí đâu nhé. Biết luật rồi chứ?"

"Bao nhiêu?"

"Mười bảy bạc."

Tên lừa đảo.

Đúng là đồ cắt cổ.

Năm con dao phi ở lò rèn chỉ tốn một hoặc hai đồng bạc là cùng. Tất nhiên, nếu giá sắt cao thì có thể lên hơn ba đồng, nhưng thường thì chỉ tầm đó.

Vả lại, Krais cũng chẳng đời nào mang về mấy món làm từ thép nguyên chất được.

Nhưng ít nhất, cậu ta cũng sẽ kiếm được vài con dao dùng được.

Còn về da thuộc, giá cả thì vô chừng tùy theo chất lượng, nhưng chắc chắn hắn sẽ không xách về hàng cực phẩm từ mấy xưởng danh tiếng.

Thứ duy nhất ngốn nhiều bạc ở đây chính là kim khâu và găng tay da hươu.

Mấy món đó chắc chắn phải tốn ít nhất ba đồng bạc, dù có mặc cả gãy lưỡi đi chăng nữa.

Hoa bạch đầu ông trắng thì sao? Chạy ra làng thì tốn vài xu lẻ là xong.

Còn phèn chua, nếu gần đây có xưởng thuộc da thì kiếm chác chẳng tốn mấy đồng.

Encrid sành sỏi mấy chuyện này lắm, nhưng anh không tranh cãi.

Lý do đầu tiên và quan trọng nhất: họ đang ở trong quân doanh, nghĩa là những thứ này cực khó kiếm nếu không phải là Krais.

Lý do thứ hai là cái giá mười bảy bạc nghe có vẻ lấp lửng, nhưng có lẽ đó là mức tối ưu mà Krais đã tính toán.

Và còn một lý do khác nữa.

"Cậu nghĩ mình có thể kiếm được ngay sau bữa sáng không?"

"Anh bảo tôi nhịn ăn sáng để đi lo việc cho anh à?"

"Dù sao thì cậu cũng có ăn uống đàng hoàng đâu."

"Cũng đúng, nhưng mà, ừm, tôi đoán là tiểu đội trưởng không có đủ tiền phải không?"

Krais dùng ngón cái và ngón trỏ tạo thành một vòng tròn, ký hiệu của tiền bạc.

"Hiện tại thì không."

Mặc dù đã tiết kiệm tiền lương, nhưng anh vừa dốc sạch túi vào thanh kiếm mới gần đây. Giờ thì anh cháy túi.

Xong trận chiến này, anh sẽ được nhận lương, nhưng nếu đòi tiền ngay bây giờ, anh sẽ bị coi là kẻ đào ngũ.

"Vụ này căng à nha."

Nghe Krais nói vậy, Encrid mỉm cười.

Đó là nụ cười điềm tĩnh của một kẻ có niềm tin sắt đá vào vị thế của mình.

"Cho tôi mượn năm krona."

Krais vốn không phải kẻ dễ tin người.

Nhưng với Encrid thì khác.

'Dù sao thì anh ấy cũng là tiểu đội trưởng.'

Encrid chưa bao giờ làm điều gì ngu ngốc, và trên hết, anh chính là người đã cứu mạng cậu.

Krais rút ra năm đồng krona và đưa cho anh.

Encrid tung hứng những đồng xu leng keng trong tay, đi thẳng đến doanh trại gần đó.

Bên trong, anh thấy vài gã đang tụ tập đánh bạc, sới đã mở từ sáng sớm tinh mơ.

Đó là loại lính thà đánh bạc còn hơn đi gác đêm hay ngủ nghê.

Khi thấy Encrid, ánh mắt ngạc nhiên của họ nhanh chóng chuyển sang dò xét sau khi nhận ra khuôn mặt anh.

"Này, kia chẳng phải là Tiểu đội trưởng đội 444 sao?"

"Dậy sớm thế?"

Krais chứng kiến cảnh đó mà không khỏi ấn tượng.

Hắn ghét cờ bạc.

Hắn ghét cái cảm giác mất đi đồng tiền mồ hôi nước mắt vào trò đỏ đen, nhưng hơn cả thế, hắn ghét việc dựa dẫm vào may mắn để đạt được thứ gì đó. Nếu thua, số tiền vất vả kiếm được sẽ bốc hơi trong nháy mắt.

Hắn cho rằng cờ bạc chỉ dành cho những kẻ không biết suy nghĩ.

Nhưng Encrid lại đang nhảy vào đó.

"Cho tôi tham gia với được không?"

"Ở đây á?"

Đó là gã lính gác đêm của doanh trại bên cạnh.

Gã nhìn quanh một lát rồi gật đầu đồng ý.

"Được thôi."

Luôn có chỗ cho một con gà béo ở bàn chơi mà.

Khi Encrid cúi xuống định ngồi, Krais túm lấy tay áo anh.

"Anh định ném năm đồng krona của tôi vào đây đấy à?"

Mắt Krais vẫn còn lờ đờ ngái ngủ, nhưng ánh nhìn dành cho Encrid lại sắc lẹm.

'Hắn chắc phải làm khối cô em khóc hết nước mắt rồi.'

Encrid thầm nghĩ rồi gạt tay Krais ra.

"Cậu đã cho tôi vay thì giờ nó là tiền của tôi."

Nói đoạn, Encrid ngồi vào bàn.

Các con bạc xê dịch chỗ ngồi để nhường chỗ.

"Biết chơi xúc xắc không?"

Một tên lính đang lắc mấy con xúc xắc làm từ xương lợn trong cái thùng gỗ hỏi.

"Nếu ra cùng số thì ăn gấp đôi. Cược Tài (lớn hơn) hoặc Xỉu (nhỏ hơn), thắng thì ăn bằng số tiền cược. Đúng chứ?"

Encrid liếc qua vai họ, trò này anh đã thấy cả trăm lần rồi.

Anh nắm rõ trong lòng bàn tay.

Có ba con xúc xắc. Tổng điểm là 18. Vậy nên chỉ cần đoán tổng điểm lớn hơn hay nhỏ hơn 9.

Kẻ ngồi giữa là nhà cái.

Encrid sẽ không được lắc, nhà cái sẽ lắc trong khi những người khác đặt cược.

"Làm ván đầu tiên nào."

Trò chơi diễn ra chớp nhoáng để giết thời gian trước bữa sáng. Mức cược không cao. Tối thiểu năm krona, tối đa hai đồng bạc.

Encrid đặt năm krona lên bàn.

"Xỉu."

"Tài."

"Xỉu."

"Xỉu."

"Tài."

"Tài."

"Xỉu."

Chưa đầy mười phút, tay Encrid đã cầm hai đồng bạc.

Sức hấp dẫn của trò xúc xắc nằm ở tốc độ. Một trò chơi nhịp độ nhanh, năng lượng cao, nơi tiền cược được đặt xuống dồn dập.

Họ đã chơi theo cách đó.

Ban đầu, Encrid chỉ để ý đến các con số xuất hiện, tò mò xem liệu xúc xắc có luôn ra kết quả giống nhau không. Dù ngày lặp lại, nhưng sự việc xung quanh có những thay đổi nhỏ, nên anh tự hỏi liệu xúc xắc có khác đi mỗi lần không.

Nhưng anh biết rõ hơn ai hết.

Những con số trên xúc xắc luôn y hệt.

"Có vẻ hôm nay Nữ thần May mắn đã hôn lên mấy viên xúc xắc rồi."

Khi tay Encrid đã cầm hơn mười đồng bạc, tên lính làm cái lên tiếng.

"Cái này không phải là gian lận đấy chứ?"

Bình thường, một tên lính khác sẽ lên tiếng thắc mắc, nhưng lần này chính nhà cái lại tự nói.

"Gian lận á? Không đâu, hôm nay tôi đỏ thôi. Như kiểu nữ thần đang thì thầm vào tai tôi á."

Encrid nhún vai, phớt lờ những ánh mắt nghi ngờ.

Họ chẳng thể nói gì được. Xúc xắc là do nhà cái lắc. Kể cả có gian lận cũng khó mà bắt bẻ được.

Đến lúc này, Encrid bắt đầu đặt cược hùa theo họ, khéo léo lèo lái cuộc chơi theo hướng có lợi cho mình.

"Gian lận? Cậu là người lắc xúc xắc mà."

"Cậu đang lẩm bẩm câu thần chú gì đấy hả?"

"Cũng không loại trừ khả năng đó đâu."

"Thường thì thắng lớn là phải chơi tiếp. Ai đời lại dừng khi đang đỏ bao giờ."

Một tên lính vừa thắng được ít tiền từ Encrid cười khẩy.

Nhà cái sau khi nắm bắt tình hình, chơi thêm vài ván nữa rồi tuyên bố.

"Ván cuối. Hết giờ rồi."

Sắp đến giờ ăn sáng rồi.

---o0o---

Encrid xoay mười đồng bạc trong tay.

Khởi đầu với năm krona, và giờ anh đã vét sạch túi của đám này.

"Vui đấy. Ván cuối rồi, hay là chúng ta all-in mười đồng bạc này luôn đi? Tôi muốn vét sạch rồi đi."

Mức cược tối đa thường là năm đồng bạc.

Nhà cái cau mày, nghĩ rằng chẳng có lý do gì để chấp nhận lời đề nghị của Encrid khi tỉ lệ thắng của anh hôm nay cao ngất ngưởng.

"Thôi được, vậy cược bằng số tiền đó rồi nghỉ nhé."

Trước khi nhà cái kịp trả lời, Encrid lại lên tiếng.

Tỉ lệ ba con xúc xắc ra cùng một mặt là bao nhiêu?

Tên lính lắc xúc xắc cả đời chưa từng thấy chuyện đó xảy ra. Đó là thứ hắn chỉ nghe trong truyền thuyết.

Vì thế, câu nói của Encrid nghe như một lời nói đùa, ám chỉ rằng anh sẽ thua sạch số bạc và rời đi.

Ít nhất đó là những gì hắn nghe được.

Nhà cái lắc xúc xắc với tiếng lách cách ồn ào, đảm bảo không có bất kỳ rủi ro hay sơ suất nào.

"Xem nào."

Với nụ cười đầy mong đợi, nhà cái mở hộp xúc xắc.

"...Vãi cả cứt?"

"Có vẻ Nữ thần May mắn thực sự đang ở bên cậu rồi."

"Thật đấy à, có tin được không?"

Tất cả mọi người, trừ Encrid, đều sốc nặng.

Ba con xúc xắc đều ra mặt ba.

Là bộ ba đồng nhất (bão).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!