(+)
---o0o---
Con ngạ quỷ này tuy lưng còng nhưng lại khá nhanh. Móng vuốt của nó cũng dài hơn hẳn những con anh từng gặp.
Nhưng vẫn chưa nhanh bằng bọn Harpy.
Cũng chẳng sắc bén bằng lưỡi rìu của Rem.
Điểm và điểm.
Nối các đường thẳng lại. Đưa mọi chuyển động xung quanh vào phạm vi của giác quan thứ sáu.
Đối mặt với con ngạ quỷ đang lao tới, việc cần làm chỉ có một.
Rút kiếm và chém.
Keng.
Lưỡi kiếm thoát khỏi vỏ, hoàn thành sứ mệnh của nó.
Kááá!
Con ngạ bốc mùi thối rữa lao đến, nhưng bước chân của nó đã nằm gọn trong tính toán của Encrid. Thanh kiếm bổ xuống.
Bộp. Rắc!
Chém bổ đầu.
Chân trái bước lên trước làm trụ, thanh kiếm bổ từ trên xuống chẻ đôi đỉnh đầu con ngạ quỷ một cách chính xác.
Từ lúc lưỡi kiếm cắm phập vào trán cho đến khi thu kiếm về chỉ là một động tác liền mạch.
Anh lặp lại điều đó ba lần.
Mũi kiếm hướng chéo lên trời, rồi bổ mạnh xuống.
Trong nháy mắt, ba con ngạ quỷ đổ gục xuống đất. Tất cả đều bị chẻ đôi sọ.
Cùng lúc đó, Torres ném một con dao găm từ bên cạnh.
Vút! Con dao cắm phập vào đầu một con ngạ quỷ khác.
Đó là con đang định tạt sườn trái.
Bước chân Encrid trở nên vội vã.
Anh di chuyển, chém vào gáy con đang lao tới.
Đấm nát đầu con ngạ quỷ đã áp sát.
Dùng thanh kiếm trên tay đâm xuyên sọ một con khác.
Tuyệt vọng hay khó khăn ư? Chẳng hề có những thứ đó.
Mười ba con ngạ quỷ bị tiêu diệt trong chớp mắt.
Và khi giết sạch bọn chúng, Encrid cảm nhận được một điều kỳ lạ.
Quy luật tấn công.
Bọn ngạ quỷ lao vào theo một đội hình nhất định, cứ như thể chúng đã được huấn luyện cách chiến đấu.
Nhờ thế mà việc đối phó với chúng lại càng dễ dàng hơn.
Nhưng nếu không có thực lực áp đảo, hẳn người ta đã bị bao vây và xé xác trong tích tắc.
Là cái gì nhỉ?
Khác hẳn với lũ ngạ quỷ anh gặp dưới cống ngầm, hay lũ ngạ quỷ ven sông anh đã xử lý trên đường đến đây.
Trong số các ma vật, loài quỷ ăn thịt người này là phổ biến nhất. Đó chính là ngạ quỷ.
Chúng là loài quái vật còn kém thông minh hơn cả thú vật.
Bọn chúng mà cũng biết dùng chiến thuật sao?
Không thể nào. Trừ phi chúng đã hình thành một ma lạc.
Một bầy ma vật có thủ lĩnh dẫn dắt được gọi là bầy đàn hay ma lạc.
Nhưng chẳng thấy dấu hiệu nào của việc đó cả.
Vậy nên chắc cũng chẳng cần bận tâm thêm. Chỉ là giác quan thứ sáu cảm thấy chút gợn sóng kỳ lạ mà thôi.
Liệu có nên rửa vết máu ngạ quỷ dính trên kiếm ở con suối kia không nhỉ?
Vừa nghĩ vậy vừa định quay lại báo cáo đã xử lý xong, thì Finn sải bước tiến lại gần.
"Cái quái gì vậy, cậu là ai?"
Finn nhìn chằm chằm vào Encrid.
Câu hỏi hàm chứa nhiều ý nghĩa, nhưng hiện tại chắc là cô ấy đang hỏi về khả năng chiến đấu với lũ ngạ quỷ vừa rồi.
Encrid mở lời.
"Tôi đã nói mình phụ trách một trung đội độc lập, đó là một trung đội chuyên trách chiến đấu hạng nặng."
Không sai chút nào. Ngay từ đầu, ý đồ của Đại đội trưởng cũng là muốn họ đảm nhận vai trò đó.
Nói một trung đội chỉ có vỏn vẹn chín người thì ai mà tin cho được.
Thế nhưng nó vẫn tồn tại.
Điều đó chứng tỏ thực lực của từng thành viên đều vượt xa tiêu chuẩn thông thường.
Dù Lực Lượng Border Guard vẫn sừng sững ở đó, và danh tiếng của họ có thể bị lu mờ, nhưng...
Theo cảm nhận cá nhân của Encrid thì hoàn toàn không phải vậy.
Không thể so sánh được.
Rem, Ragna, Audin, Jaxon.
Thực lực của bốn người họ hiện tại vẫn là những ngọn núi cao khó lòng vượt qua. Dù anh có khả năng chém ngạ quỷ như chém chuối thế này.
Vẫn còn xa lắm.
Dù đã nhìn thấy hướng đi mà cột mốc chỉ dẫn.
Nhưng bốn người họ dường như vẫn đang ở một nơi nào đó xa tít tắp phía bên kia.
Ngược lại, Torres của Lực ượng Vệ binh biên cương thì sao?
Có thể bắt kịp được. Nếu thực sự phải tử chiến, có thể anh sẽ chết, nhưng anh cũng không nghĩ mình sẽ dễ dàng thất bại.
"Cậu đánh đấm giỏi thật đấy."
"Tuyệt vời thật."
Người lính gác ca sáng tiếp lời Finn.
Vài người lính tiến lại gần nhìn Encrid. Anh tự hỏi liệu việc này có đáng để nhận được sự đãi ngộ như vậy không.
Tình huống này hiếm khi xảy ra nên anh cũng thấy hơi ngượng ngùng.
Nhờ vậy mà anh buột miệng nói:
"Có vẻ không cần chuyển địa điểm đóng quân rồi."
"Đúng thế."
Finn đáp.
Sau đó họ quyết định quay trở lại nơi đóng quân, trên đường đi, người lính có đuôi mắt xếch đã chỉ cho anh hướng ra suối.
Nơi đó không xa khu vực đóng quân tạm thời và cũng là nơi ăn uống.
"Này, tôi cũng giết được ba con mà."
Trên đường về, Torres lầm bầm bên cạnh, nhưng chẳng ai bận tâm.
À không, chỉ có Encrid là phản ứng lại.
Anh vỗ nhẹ vào vai Torres.
"Nhờ cậu mà mọi việc dễ dàng hơn nhiều."
Thực ra Torres cũng tự hiểu.
Những gì cậu ta làm chỉ dừng lại ở mức giải quyết vài sự bất tiện nhỏ nhặt mà thôi.
Một mình cậu ta chắc cũng xử hết được.
Giờ cậu mới thấm thía điều đó.
Cậu ta đã giấu nghề.
Không, Torres nghĩ lại.
Không phải Encrid giấu nghề, mà là nhiệt độ của một trận đấu tập và thực chiến hoàn toàn khác nhau.
Nếu đánh thật, nếu đặt cược mạng sống vào trận chiến thì sẽ ra sao?
Chắc mình thua mất.
Ngay cả trong cấp bậc "Lính Đặc Biệt", Lực lượng Vệ binh biên cương cũng chia thành nhiều cấp độ.
Xét về khả năng chiến đấu, Torres chỉ nằm ở tầm trung trong số những lính đặc biệt.
Còn Encrid dường như ở một đẳng cấp cao hơn thế.
Nghĩ đến đây...
Cậu bỗng thấy tiếc vì đã lỡ chỉ cho anh ta về Dao ẩn.
"Này, đừng có tập cái đó nữa."
Thấy Encrid sau khi thu hồi kiếm cứ mân mê hòn đá mỏng dẹt như một thói quen, Torres lên tiếng.
"Cậu là người chỉ cho tôi còn gì?"
"......Thì tôi nói thế thôi."
Encrid làm sao hiểu được nỗi lòng của Torres.
Cảm giác khi một kẻ mình từng nghĩ là kém cỏi hơn bỗng dưng vượt mặt mình.
Chẳng dễ chịu chút nào.
Tất nhiên, Encrid thực sự không thể hiểu được cảm giác đó.
Vì với anh, đó là chuyện cơm bữa.
Vì thiếu tài năng nên ai cũng vượt qua anh, lướt qua anh và chẳng buồn ngoảnh lại.
Dẫu vậy, anh chưa bao giờ từ bỏ giấc mơ, vẫn vung kiếm đến toạc cả lòng bàn tay.
Đó chính là con người Encrid.
"Đi rửa kiếm thôi."
Máu ngạ quỷ bốc mùi thối rữa.
Mùi đó chẳng thơm tho gì, hơn nữa máu về cơ bản có tính dầu.
Để lâu sẽ làm hỏng lưỡi kiếm.
"Biết rồi."
Chẳng hiểu sao Torres lại ỉu xìu, và cả hai người họ được miễn nhiệm vụ săn bắn.
"Chúng tôi sẽ lo bữa ăn, hai người cứ đi giặt giũ đi."
Nhờ vậy mà họ có thể giặt bộ quần áo đẫm mồ hôi bên bờ suối.
Vấn đề là làm khô.
Nghe bảo phải đến tối mới quay lại hang động.
Thôi thì cứ phơi bên đống lửa trại cả ngày là được.
Bộ giáp da mặc bên trong đã giặt hôm qua rồi nên cứ để đó.
Dù hành quân lại đổ mồ hôi, nhưng không thể đòi hỏi sự sạch sẽ như khi ở thành phố được.
Kiến thức thường thức là không tắm rửa sẽ sinh bệnh.
Đặc biệt trong quân đội, vệ sinh và sạch sẽ là điều cơ bản.
Nước suối trong hơn anh nghĩ, và dòng chảy cuốn trôi chất bẩn xuống hạ lưu cũng rất nhanh.
Finn bảo có thể uống được nên anh lấy đầy bình nước da, uống một ngụm.
Bụng réo lên ọc ọc.
"Cậu cũng thế à? Tôi cũng vậy."
Torres nghe thấy liền nói.
Hai người thu dọn chỗ ngồi, cầm mớ quần áo đã vắt kiệt nước quay trở về.
"Đưa đây cho tôi."
Người lính bỗng trở nên thân thiện gấp đôi so với trước khi diệt ngạ quỷ, mang đến một cành cây dài để treo quần áo giúp họ.
Ngay cạnh đống lửa, một người lính đang lột da một con rắn chẳng biết bắt được từ đâu.
"Trúng mánh rồi chứ?"
Người lính lột da rắn nói.
Đúng là kích thích vị giác thật.
Nhìn thì ghê nhưng thịt rắn lại là nguồn dinh dưỡng giàu protein.
Chẳng phải Audin cũng từng nói sao.
Không có mà ăn thôi, chứ có thì ăn sạch, loại thịt tuyệt vời đấy.
"Đúng thật."
Anh đáp rồi ngồi xuống bên cạnh.
Torres ngồi cạnh anh, còn Finn ngồi đối diện.
Lửa trại cháy tí tách nhưng hầu như không có khói.
Đây cũng là một kỹ năng.
Anh từng thấy thợ săn hay trinh sát làm việc này thành thạo vài lần.
Dùng vỏ cây và lá khô nhóm lửa nhỏ trước, sau đó chẻ nhỏ củi dễ cháy rồi cho vào.
Tất nhiên, việc này cũng cần có mẹo.
Encrid làm thì lần nào cũng thất bại.
Với họ thì đây là chuyện thường ngày, khói chỉ bốc lên một chút rồi tan biến.
Ngay sau đó, một người lính nhét than hồng vào bên dưới đống củi được xếp theo hình bàn cờ.
"Đốt củi trực tiếp thì khói nhiều lắm."
Nên khi nhóm lửa phải cẩn thận, và sau đó mỗi lần thêm củi cũng phải chú ý để không sinh khói.
Dù khói này chắc cũng chẳng đủ để Cross Guard nhìn thấy.
Nhưng cẩn trọng trong mọi việc là thói quen của trinh sát.
Chẳng mấy chốc, hai người lính nướng thịt rắn, những người khác nướng thịt khô.
Một người mang cái nồi lớn đến đun nước.
Bỏ vào đó đủ loại quả dại rồi một lúc sau vớt ra.
"Biệt danh của cậu ta là Đầu bếp đấy."
Finn nói trong khi vẫn ngồi bệt mông xuống đất. Cô nàng đang mài lưỡi rìu tay bằng đá mài.
Nhìn cảnh đó tự nhiên anh lại nhớ đến Rem.
Không biết hắn có gây rắc rối gì không nữa.
Encrid gật đầu qua loa, rồi bữa ăn bắt đầu ngay sau đó.
Thịt rắn mềm hơn anh tưởng, rắc thêm chút muối là vừa miệng.
Thành thật mà nói thì cực kỳ ngon.
Nhất là phần đuôi.
"Quay về tôi sẽ mở nhà hàng."
Người lính tham gia vào tất cả các món ăn lên tiếng. Ánh lửa hắt lên làm khuôn mặt cậu ta sáng bừng.
Trông mặt non choẹt, hỏi ra mới biết cậu ta hai mươi hai tuổi.
"Thằng nhóc này, phải nghĩ đến việc trở thành một trinh sát xuất sắc chứ."
"Em thích làm đầu bếp hơn, đội trưởng ạ."
Nghe Finn nói vậy, cậu lính biệt danh Đầu bếp đáp trả, Finn cười phá lên haha rồi gật đầu ưng thuận.
Bầu không khí gắn kết ấm cúng bao trùm.
Encrid nhai thịt rắn và ăn kèm thịt khô nướng nóng.
Khi anh chia cho họ một ít thịt khô tẩm gia vị, mắt cậu lính Đầu bếp sáng rực lên.
"A, cái gì đây, sao ngon thế này? Anh kiếm đâu ra vậy?"
"Ở thành phố. Về rồi tôi chỉ cho."
Nghe Encrid nói thế, cậu lính Đầu bếp gật đầu lia lịa.
"Nhớ nhé, nhất định đấy."
Ăn uống no nê xong, họ chia nhau ra ngủ trưa một nửa quân số.
"Nghỉ ngơi tốt cũng là việc của trinh sát, thực ra trinh sát xung quanh vùng đất này cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy. Ở đây ưu tiên hàng đầu là sinh tồn. Mà muốn sinh tồn thì thể lực là bắt buộc."
Finn nói.
Chỗ nghỉ cũng đã được quy định.
Đó là một nơi ẩn náu được khoét sâu vào thân một cái cây lớn.
Có người leo lên cây nghỉ, người khác thì canh gác bên đống lửa.
Sau khi luân phiên nghỉ ngơi xong.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, Finn đi vào vấn đề chính.
Finn đứng trước mặt Torres và Encrid, nói:
"Có ba cách để vào bên trong tường thành. Cùng thảo luận xem nào, cách thứ nhất là lỗ chó."
Finn giải thích tiếp:
"Chà, đây là con đường mà bọn buôn lậu trong thành phố hay dùng nên ai biết thì biết, nhưng cũng chẳng ai chặn lại cả. Nghe là hiểu rồi đấy, có kha khá kẻ biết đến lối đi này."
Dễ đi, nhưng đi kèm với rủi ro tương ứng, cô nói thêm.
"Tiếp theo?"
Torres hỏi.
Finn thao thao bất tuyệt.
Cách thứ hai là leo tường thành vào ban đêm.
Cách thứ ba là giả dạng thương đoàn di chuyển vào lúc rạng sáng để lẻn vào.
"Nhanh nhất là cách một, an toàn nhất là cách hai, thoải mái nhất là cách ba."
Nghe qua là biết.
Mức độ nguy hiểm theo thứ tự là cách ba, cách một, rồi đến cách hai.
Nhưng nghe giọng điệu của Finn thì có vẻ cô đánh giá rủi ro không quá lớn.
Giọng điệu hoàn toàn không có vẻ gì là nghiêm trọng.
"Thực ra vượt tường thành vào trong không khó lắm, vấn đề là sau đó, gặp phải 'Cat'."
Encrid cũng nhận thấy đó sẽ là vấn đề nan giải.
Nếu đối tượng đang bị giam giữ thì sao? Nếu đã bị bắt rồi thì sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Vậy có phải mò đến tận nhà ngục không?
"Nếu không tìm thấy dấu vết trong thành phố thì lập tức rút lui. Toàn bộ đội trinh sát cũng quay về đơn vị chủ lực."
"Tôi đoán cũng thế."
Torres nói như đã đợi sẵn, Finn tiếp lời.
Có vẻ Torres đã nhận thêm vài chỉ thị từ đơn vị chủ lực.
"Chỉ có ba người chúng ta vào thôi. Các cậu chọn đường nào?"
Finn hỏi.
"Cái đó phải để cô chọn chứ? Cô là người nắm rõ tình hình ở đây nhất mà."
Nghe Torres nói vậy, Finn khoanh tay gật đầu. Cũng đúng. Encrid cũng đồng tình, nên Finn chốt hạ phương án đi lỗ chó.
"Trừ khi xui tận mạng chứ bình thường sẽ không bị phát hiện đâu. Sáng mai xuất phát."
"Không phải ban đêm sao?"
Torres hỏi lại.
Đột nhập thì truyền thống là phải đi đêm chứ?
"Buổi sáng tốt hơn, ban đêm bọn chúng cảnh giác cao độ hơn. Leo tường thành thì đêm mai mới thích hợp."
Encrid chỉ lẳng lặng quan sát tình hình.
Sau đó, họ ăn uống, rèn luyện, và anh dành cả ngày để tập bài giấu đá vào tay áo rồi lấy ra, thế là hết ngày.
Lại đến giờ chui vào hang ngủ.
Nguy hiểm ít hơn anh tưởng, thậm chí tình hình hiện tại còn có vẻ bình yên.
Phía bên này không có trinh sát của Aspen sao?
Anh cũng thắc mắc điều đó.
Và rồi sáng hôm sau cũng đến.
"Đi thôi."
Finn dẫn đầu, ba người họ tiến về phía Cross Guard.
Tưởng phải đi đường vòng xa lắm nhưng hóa ra cũng không hẳn.
"Vốn dĩ bọn chúng coi quái vật và ma thú ở phía Tây Cross Guard là bức tường chắn tự nhiên rồi. Trinh sát á? Cũng có đi tuần đấy. Nhưng gặp phải bọn chúng thì không chỉ dừng lại ở mức xui xẻo đâu. Trừ khi là cao thủ hạng nặng, còn không thì bên kia cũng chẳng dại gì phái trinh sát sang đây."
Nghe như thể trinh sát Aspen sẽ không di chuyển nếu không có mục đích rõ ràng.
Bước chân của Finn rất nhanh.
Không hổ danh là trinh sát.
Đặc biệt kỹ năng phát hiện và né tránh dấu vết của ma vật, ma thú thì đúng là thượng thừa.
Dáng đi của cô cũng rất đặc biệt. Bước đi dồn trọng tâm từ gót chân xuống đất một cách chắc chắn, điều đó lọt vào mắt Encrid.
"Chỗ này phải đi vòng một chút."
Cũng có những đoạn phải mở đường xuyên qua những bụi rậm um tùm trên các gò đất nhỏ.
Finn dùng chiếc rìu tay bên hông để mở lối.
Encrid cũng vung kiếm chặt đứt những bụi gai chắn đường.
Quên kiểm tra lưỡi kiếm rồi.
Đáng lẽ sáng nay phải kiểm tra trang bị, nhưng mải nghĩ gì đó mà anh bỏ qua công đoạn ấy.
Do quá tập trung vào luyện tập.
Sai lầm.
Không phải sai lầm quá lớn. Nó cũng sẽ chẳng ảnh hưởng nhiều đến tình hình hiện tại.
Vừa phập phập chặt bụi rậm, anh thấy bên trong lộ ra những quả đỏ mọng.
"Có độc đấy. Đừng có ăn."
Finn nói đùa.
"Tôi sẽ chú ý."
"Sao không nói chuyện thoải mái với tôi đi?"
Finn nói.
"Được thôi."
Nếu được đề nghị thì anh cũng chẳng từ chối. Trừ việc ngủ chung trong hang ra.
Nhìn Encrid, Finn không nhịn được cái miệng đang ngứa ngáy, bèn hỏi:
"Xong việc này ngủ với tôi nhé?"
"Không."
"Xì."
"Này, tôi đang đi ngay bên cạnh đấy nhé."
Torres chốt lại câu cuối.
"Ừ. Biết rồi."
Finn tỉnh bơ. Chắc nhờ cái tính cách phóng khoáng vốn có.
Cuối cùng họ cũng đến nơi, một gò đất nhỏ nhìn thấy được tường thành.
Qua khỏi gò đất đi về phía Tây sẽ là cổng thành.
Tường thành hiện ra phía xa, không có hào nước.
"Cần quái gì hào nước chứ? Trừ khi có tài năng xuất chúng, còn không thì việc né quái vật ma thú để lết được xác đến đây đã là chuyện không tưởng rồi."
Điều đó có nghĩa Finn không phải là một trinh sát tầm thường.
Cũng phải, nếu không có trình độ cỡ đó thì sao cô ấy trụ lại được ở vùng đất này với tư cách người chỉ huy.
Encrid vừa nghĩ vừa chui vào cái lỗ.
"Trinh sát đi trước."
Finn hô khẩu hiệu của trinh sát rồi chui tọt vào.
Cũng giống như câu nói bộ binh là bông hoa của chiến trường vậy.
Finn liếc nhìn ra phía sau.
Encrid nhìn thấy nụ cười của cô, chiếc mũ da mỏng ôm lấy đầu, và vài lọn tóc màu cam lộ ra qua khe hở của mũ.
Encrid và Torres bám theo sau.
Và rồi, những điều không tưởng liên tiếp ập đến.
"Lũ ngu."
Đi sâu vào trong một lúc, thứ chào đón họ là một đội quân với những ngọn giáo dài lăm lăm và khiên chắn vững chãi.
Lối đi khá rộng, đủ cho ba người đứng ngang hàng.
Rất thích hợp để đội quân khiên và trường thương dàn trận.
Và phía sau họ.
Kít—!
Tiếng dây cung được kéo căng.
Nhìn ra sau, một đội quân trang bị cung ngắn đã chặn đường lui.
Họ chui vào lỗ chó chưa đầy nửa giờ đồng hồ.
Là một cái bẫy.
Phía trước là khiên và trường thương.
Phía sau bị chặn bởi hàng chục mũi tên đã lên dây.
Nếu không phải cấp Hiệp sĩ, đây là cái bẫy hoàn hảo không lối thoát.
"Chết tiệt thật."
Giọng nói đầy tuyệt vọng của Torres.
Và...
"Tao muốn bắt mày lâu lắm rồi, con mèo hoang khốn kiếp."
Lời của tên chỉ huy địch.
Nghe thấy vậy, sắc mặt Finn biến đổi.
"Đồ chó đẻ!"
Đó là lời cuối cùng của Finn.
Mũi tên bay vùn vụt, ngọn giáo đâm tới tấp. Encrid cũng cố gắng phản kháng.
Cầm khiên Buckler tay trái, vung kiếm phản công.
Nhưng biết làm sao được, quân số áp đảo hoàn toàn và vị trí thuận lợi đã bị chiếm mất.
Phập phập phập phập.
Bắt đầu từ việc đùi bị mũi giáo xuyên thủng, rồi đến đầu cũng bị bắn xuyên qua, và anh chết.
Cảm nhận rõ ràng nỗi đau đớn ấy, sự thống khổ dâng trào.
Một cái chết không thể tránh khỏi.
Tất nhiên anh không chết một cách vô ích.
"Sống dai như chó vậy."
Thanh kiếm và Dao huýt sáo của anh trong tình cảnh đó cũng kịp kéo theo vài kẻ làm bạn đồng hành xuống suối vàng.
Dù anh sẽ chẳng đi cùng đường với bọn chúng.
Cơn đau ập đến cùng bóng tối che phủ tầm nhìn.
Khà khà khà.
Kết thúc bằng tiếng cười của gã Người Lái Đò, Encrid mở mắt ra.
Rạng sáng, sự khởi đầu của một ngày chờ đợi cái chết, sự lặp lại của "hôm nay".
Một ngày mới lại bắt đầu.
Nhiệm vụ là xác nhận sự sống chết của điệp viên, nhưng chưa kịp vượt qua tường thành đã gặp kiếp nạn.
Có ba cách để vượt tường thành phải không nhỉ.
Trước mắt là biết đường lỗ chó đã bị chặn đứng.
Vậy thì, những cách còn lại?
Encrid đón chào ngày hôm nay vừa được khởi động lại và nhổm người dậy.
Vậy hai cách còn lại thì sao?
Encrid đứng dậy đón chào buổi sáng.
1 Bình luận
2 ẻm mà biết chắc thủ tiêu cmn luôn quá
TFNC
à còn iem thương gia nữa:))