Tập 02: Những biến động đầu tiên
Chương 44: Lưỡi - Cậu bé
1 Bình luận - Độ dài: 3,998 từ - Cập nhật:
[note86385]
Ở một góc khuất trong khu vườn của dinh thự lãnh chúa, Souma ngồi cúi đầu buồn bã, vai buông thõng nặng nề.
Tựa lưng vào lùm bụi rậm, cậu lặng lẽ gặm từng miếng bánh mì khô cứng lén lấy từ nhà bếp. Chỉ cần nhìn cảnh ấy thôi, ai cũng có thể hiểu — Souma đang chìm trong nỗi thất vọng sâu sắc.
Dẫu vậy, Souma vẫn là vị lãnh chúa cai quản thành phố Bolnis, một người không được phép lười nhác. Trên bàn làm việc của cậu, hàng đống công vụ vẫn đang chờ được giải quyết. Nếu cứ ngồi đây thêm chút nữa, thể nào Shyemul hoặc Michena cũng sẽ phát hiện ra rằng chủ nhân của họ đã biến mất khỏi văn phòng, và hối hả đi tìm.
Thế nhưng, dẫu biết vậy, hiện tại Souma vẫn chẳng còn chút sức lực nào để gượng dậy.
Mọi chuyện bắt đầu từ bản báo cáo khiến cậu sụp đổ — người nông dân đang từ chối sử dụng phân bón, thứ mà Souma đã dày công khuyến khích họ sử dụng.
Việc chăn nuôi bò đang tiến triển thuận lợi, vừa là để chi trả các khoản phí cho tộc zoan khi họ cho mượn đất, vừa là nguồn lực thiết yếu cho nông nghiệp. Và đương nhiên, phân bò sinh ra từ đó được dùng làm phân bón ủ — một phần trong kế hoạch lớn của Souma là dùng phân bón này để bổ sung dinh dưỡng cho đất, thay cho cách luân canh đất canh tác và đất bỏ hoang như trước.
Thế nhưng, do ảnh hưởng của truyền thuyết Genobanda, trong tâm thức của nông dân vẫn còn nặng nề nỗi ghê tởm mạnh mẽ với các chất thải. Dẫu có làm được phân ủ tốt đến mấy, họ cũng nhất quyết không chịu đem bón xuống ruộng của họ.
Khi khai khẩn đất mới, họ có trộn sẵn tro và lá mục vào đất, nên trong vài năm đầu, việc không bón thêm cũng sẽ không có vấn đề gì. Nhưng Souma hiểu rõ — nếu cứ để mặc như thế, sớm muộn gì đất cũng sẽ mất dần độ phì nhiêu và mùa màng rồi sẽ chẳng thể trổ bông được nữa.
Nghĩ ngợi mãi về cách khiến dân làng chịu dùng phân ủ, trong đầu Souma bỗng loé lên một giai thoại xưa: chuyện Parmentier ở Pháp đã làm sao để phổ biến khoai tây.
Loại củ ấy từng được Adam Smith, tác giả "Quốc phú luận", ca ngợi là "năng suất gấp ba lần lúa mì", và đến nay được xem như biểu tượng của nhiều câu chuyện trong tiểu thuyết. Thế nhưng, vào thuở mới du nhập từ dãy Andes Nam Mỹ sang châu Âu, khoai tây lại bị coi là "trái cấm của quỷ dữ" — bởi mầm của nó chứa độc, và vì trong Thánh Kinh chẳng hề nhắc đến, người ta tin rằng ăn nó sẽ rước bệnh dịch vào thân.
Để phổ biến được loại khoai tây từng bị gọi là "trái cấm của quỷ dữ", Parmentier đã nghĩ ra một phương pháp vô cùng táo bạo — ông cho binh lính canh gác nghiêm ngặt quanh những thửa ruộng trồng khoai.
Thấy cảnh đó, dân làng lập tức đoán rằng hẳn ở đó trồng thứ gì quý giá lắm. Rồi đến đêm, khi lính gác rút đi, họ lén lút đào trộm củ khoai, mang về trồng thử trên ruộng nhà mình. Chính nhờ thế, khoai tây dần lan rộng khắp nước Pháp.
Lấy giai thoại ấy làm gợi ý, Souma lập tức dựng lên một mưu kế riêng. Cậu cải trang thành một kẻ hành thương lang bạt, rong ruổi qua các làng khai khẩn xa xôi, thu gom miễn phí những đống phân ủ mà dân làng vẫn bỏ mặc.
Trong thời đại mà thông tin chưa phát triển, những người bán rong dạo ghé qua vùng hẻo lánh là nguồn thông tin quý giá của dân làng. Mỗi khi có người bán rong ghé thăm, trưởng làng sẽ tiếp đón nồng hậu bằng cách tổ chức một bữa tiệc rượu, và đổi lại thu thập thông tin về tình hình các vùng khác nhau hay kỹ thuật mới nơi xa.
Thế nên, khi nghe tin một người buôn dạo đến thu mua thứ mà ai cũng ghê sợ — phân ủ, chẳng ai có thể dửng dưng. Tất nhiên, các trưởng làng đều hỏi cậu định làm gì với nó.
Theo kế hoạch, Souma ban đầu chỉ mỉm cười né tránh, tỏ vẻ kín tiếng. Rồi trong tiệc rượu, khi đã vờ như say mềm, cậu giả vờ lỡ miệng tiết lộ một bí mật — rằng những nông dân gần thành phố còn đang tranh nhau mua với giá cao vì loại phân bón này, nếu rải lên đồng ruộng, thì cây trồng sẽ tươi tốt khác thường.
Đó là đòn đánh vào tâm lý: điều bị cấm kỵ mà lại được nói ra như bí mật, càng khiến người nghe tò mò và tin tưởng hơn. Những nông dân vốn cảm thấy muốn phản kháng một mệnh lệnh áp đặt từ một người quyền lực mà không được hỏi ý kiến, bỗng dưng quan tâm tới câu chuyện bí mật mà cậu vừa tiết lộ.
Mưu kế ấy của Souma quả nhiên trúng đích.
Một năm sau, khi cậu quay lại để thu gom thêm phân ủ, dân làng nhất loạt từ chối giao ra, mặt ai nấy đều lấm lét giấu giếm. Souma chỉ khẽ nhếch môi cười, nụ cười thỏa mãn của kẻ thắng cuộc trong im lặng.
Ngoài lề một chút —
Người hành thương lang bạt luôn được chào đón, không chỉ vì mang đến hàng hóa và tin tức. Trong những ngôi làng nhỏ hẹp, nơi huyết thống dễ trở nên cận huyết, khách lạ còn được xem là nguồn giống quý, và đôi khi được ghép đôi với những góa phụ trẻ, để tránh cho dòng máu trong làng khỏi suy yếu.
Thế nhưng, Souma, vì phải giả vờ say để vô tình nói hớ, buộc lòng phải uống thứ mà cậu vốn kém chịu đựng. Kết quả là... cậu thật sự say mèm, và trong bất kỳ làng nào ghé qua cũng lăn ra bất tỉnh trước khi kịp "đáp lễ".
Thế là các trưởng làng, tuy vẫn lịch sự tiễn khách, nhưng sau lưng lại khẽ lắc đầu nói nhỏ: "Trẻ thế mà... chẳng hữu dụng gì cả."
Đó, dĩ nhiên, là chuyện Souma chẳng hề hay biết.
Rồi một ngày, trong khi chu du giữa những làng khai hoang ấy, Souma lại gặp một cảnh khiến cậu kinh ngạc.
Trong buổi tiệc đón tiếp, khi đang khẽ nhấp từng ngụm rượu mà vị trưởng làng nhiệt tình mời, Souma chợt hướng mắt về gian bếp — nơi những người phụ nữ trong làng đang tất bật nấu nướng, và... cậu há hốc miệng sững sờ.
"Cái đó... chẳng lẽ là miso sao?!"
Thứ mà Souma thốt lên như hét ấy, chính là hỗn hợp sệt màu nâu sẫm mà một người phụ nữ trong làng đang định bỏ vào nồi súp. Vẻ ngoài của nó — không thể nhầm được — giống hệt miso.
Vị trưởng làng, bị Souma, mặt đỏ bừng vì men rượu, đột ngột áp sát với vẻ nghiêm trọng khủng khiếp, không khỏi giật mình, nhưng vẫn cố giải thích rằng đó là một món ăn gọi là "Mito".
Ở các làng khai hoang quanh đây, người ta thường nấu một nồi súp bằng cách hầm thịt và rau cắt khúc, rồi cho Mito cùng sữa dê vào, tiếp tục đun sôi cho đến khi đặc sánh lại — một món ăn rất phổ biến nơi này.
Nghe đến đó, Souma cảm thấy sững sờ.
Miso... với sữa dê ư?! Một hành vi báng bổ thần linh, xúc phạm thuần khiết của đậu nành lên men!
Trong lòng cậu, cơn phẫn nộ của người Nhật đối với sự phá hoại linh hồn món miso trào dâng dữ dội. Cộng thêm men rượu khiến đầu óc quay cuồng, Souma bỗng đập bàn đứng dậy, lớn tiếng nói:
"Bán món Mito đó cho tôi đi!"
Không để cho trưởng làng kịp phản ứng, Souma đã ép giá mua bằng được, rồi ôm chặt hũ Mito như báu vật, vội vã quay về thành Bornis.
Và việc đầu tiên cậu làm khi trở về — chính là nấu canh miso.
Dĩ nhiên, những nguyên liệu quen thuộc như đậu phụ hay váng đậu chiên ở thế giới này là điều xa xỉ, nên Souma đành tạm gác lại.
Vấn đề lớn nhất chính là làm sao để có nước dùng – dashi.
Nấm ở thế giới này tuy có, nhưng chưa chắc cho ra vị đậm như shiitake.
Thành phố Bolnis lại ở sâu trong đất liền, nên tảo kombu là điều không tưởng, còn cá bào katsuobushi thì khỏi nói — không có cách nào cả.
Sau khi cân nhắc kỹ, thứ duy nhất có thể dùng thay thế... chính là cá mòi khô niboshi.
Tất nhiên, Souma không biết tường tận cách làm, nhưng chỉ dựa vào tên gọi thì, luộc cá nhỏ rồi phơi khô là được — hẳn là như vậy. Cũng không nhất thiết phải là cá biển, cá sông cũng có thể tạm dùng.
Thế là cậu bắt tay vào tự làm cá mòi khô.
Sau khi nhờ người quen giới thiệu một ngư dân đánh cá ở sông, Souma mua lại một lượng lớn cá nhỏ. Cậu luộc chúng trong nồi lớn, rồi phơi khô nhiều ngày ở nơi thoáng gió.
Ấy là một công việc đầy vất vả.
Dù sao Souma vẫn là lãnh chúa, đâu có thời gian rảnh — giữa muôn vàn chính sự bề bộn, cậu phải gói ghém từng khoảng thời gian ít ỏi, chỉ để âm thầm thực hiện giấc mộng về một bát canh miso đích thực.
Và không chỉ thế. Trong suốt những ngày phơi khô, chỉ cần lơ là một chút thôi là chim chóc và những kẻ cướp vặt khác sẽ kéo đến. Nhưng điều khổ sở nhất, không gì sánh nổi, là phải đánh đuổi lũ sâu rượu chuyên mò tới cướp đống cá khô để làm mồi nhậu — một nỗi gian truân đến mức kể lại mà không khỏi rơi nước mắt.
Sau bao vất vả, cuối cùng thứ trông như cá mòi khô nấu lấy nước dùng cũng đã hoàn thành. Giờ đây, Souma rốt cuộc có thể nấu món canh miso mà cậu hằng mong mỏi.
Cậu mượn một chiếc nồi nấu súp từ nhà bếp, bắt đầu đun nước dùng với đống cá khô mới làm. Khi vị ngọt của cá đã ngấm vào nước, Souma vớt hết cá ra, rồi hòa mito vào. Kết quả là một thứ nước canh có màu nâu nhạt, nhìn qua chẳng khác gì canh miso nguyên bản, dù không có đồ ăn phụ kèm theo.
Nhưng khi Souma hớp thử một ngụm, nét mặt liền thoáng bối rối.
Không tệ. Nhưng có gì đó... thiếu thiếu.
Sau một hồi ngẫm nghĩ, cậu nhận ra điều còn thiếu ấy chính là umami – vị ngọt đậm đà của sự hòa hợp. Trái lại, hương vị trong miệng lại ngọt lịm một cách kỳ lạ.
Thứ này, nói thật, chẳng giống canh miso tí nào — mà giống như một món hầm hải sản loãng thì đúng hơn.
Shyemul, người nếm cùng cậu, khẽ nói rằng cũng không tệ đâu, như muốn an ủi. Nhưng với Souma — từng nếm qua hương vị chân chính của canh miso — thì thứ này tuyệt nhiên không thể gọi là miso.
Nguyên nhân sớm được làm rõ.
"Ngài dùng mito để nấu canh sao?" Michena, vừa chạy đến năn nỉ Souma quay lại với công vụ, liếc nhìn vào thùng gỗ chứa mito rồi cất lời.
"Cô biết món này à, Michena?"
"Vâng. Đây là món dân dã, nông thôn quanh vùng hay làm. Họ hấp khoai tây, nghiền nhuyễn, trộn muối rồi để lên men trong vài ngày là thành."
"Khoai tây... chứ không phải đậu nành...?"
"Vâng. Là khoai tây. Có chuyện gì sao?"
Trước câu trả lời hồn nhiên ấy, Souma chỉ biết chết lặng.
— Hèn chi, hương vị khác xa đến thế.
Vị umami trong miso — cái hương vị đậm đà khiến đầu lưỡi như tan ra ấy — vốn được sinh ra từ quá trình phân giải chất đạm trong đậu nành.
Ngược lại, các loại củ như khoai tây thì hầu hết chỉ chứa tinh bột, gần như chẳng có bao nhiêu chất đạm cả. Thế nên, việc cậu cảm thấy thiếu vị ngọt đậm đà trong khi cảm nhật vị ngọt rõ rệt là điều hoàn toàn dễ hiểu.
Bao công sức, bao háo hức tưởng rằng cuối cùng đã tìm thấy được miso mình hằng mong... lại hóa ra là khoai nghiền lên men. Souma không khỏi chùng lòng.
"Giờ nghĩ lại... đúng là trước giờ họ đâu có ăn đậu nành đâu mà..."
Bình tâm ngẫm lại, cậu nhận ra: cho tới khi chính cậu cho người trồng, đậu nành vốn chẳng được coi là thực phẩm ăn được. Đã thế thì làm sao có thể có món tương làm từ đậu nành chứ?
Nếu ngay tại lúc mua mito cậu chịu hỏi kỹ cách làm, hẳn đã không rơi vào hiểu lầm lố bịch như vậy.
Dù có say rượu thật, nhưng việc để cho cơn phấn khích "đã tìm được miso!" che lấp lý trí, khiến cậu chẳng nghĩ đến điều đơn giản ấy — quả thật là đáng xấu hổ.
Nhưng mà, cũng chẳng trách được cậu.
Từ khi Souma đặt chân đến thế giới này, đã hơn một năm trôi qua.
Bắt đầu từ cuộc tấn công ban đêm vào làng zoan, trải qua một trận chiến bằng hỏa lực, công phá thành trì, chiếm lĩnh một thành phố, và trận chiến sinh tử với đại tướng Darius — người từng được ca ngợi là tướng quân mạnh nhất — suốt một thời gian ngắn ngủi, cậu đã trải qua liên tiếp những trận chiến khốc liệt, cận kề sinh tử.
Sau đó, lại là những tháng ngày vật lộn với công việc trị chính chưa từng trải qua, vừa phải khai hoang đồng bằng, vừa khởi dựng các ngành nghề mới. Thậm chí, cuối cùng còn trở thành Tộc Vương của các zoan đồng bằng.
Nhìn lại, quả là một năm cậu đã chạy đôn chạy đáo, không ngừng nghỉ, không kịp ngoái đầu.
Thế nhưng, nay khi các thị tộc zoan trên đồng bằng đã đồng tâm quy thuận, việc khai khẩn, cũng như các xưởng thủy tinh và xà phòng đang vận hành suôn sẻ, Souma mới bắt đầu có chút khoảng trống trong tâm trí — chút "rảnh rỗi" sau cơn bão của những trách nhiệm.
Và cùng với khoảng trống ấy, một cơn khát từ sâu thẳm dần dần trỗi dậy.
Đó là — nỗi khát khao các món ăn Nhật Bản.
Souma bắt đầu cảm thấy cơn đói cồn cào của tâm hồn — đói cái vị gạo trắng, đói cái hương miso, xì dầu — những hương vị đã làm nên linh hồn của ẩm thực Nhật Bản.
Ngay cả trong thế giới hiện đại, người Nhật sống ở nước ngoài cũng thường than rằng, càng lâu không về quê hương, càng thèm một chén cơm trắng với chút miso hay nước tương. Nhưng Souma chưa từng ngờ rằng chính mình, nơi một thế giới xa lạ thế này, lại phải nếm trải nỗi thèm khát đó.
Không phải cậu chê bai món ăn của Shyemul. Thịt nướng đậm vị hương liệu của tộc zoan thực sự rất ngon. Nghĩ đến mặt bằng chung của ẩm thực thế giới này, Souma đã bao lần thầm cảm tạ vì ít nhất vẫn có những món ngon như thế để ăn.
Thế nhưng, mỗi lần ăn, một ý nghĩ lại len lỏi trỗi dậy trong lòng: Giá mà được ăn với cơm trắng thì tuyệt biết bao.
Nhìn những viên bánh nướng thơm phức, cậu lại nghĩ: Nếu phết chút xì dầu lên chắc hương vị sẽ khác hẳn.
Nhấp muỗng canh nấu với ruột, cậu lại nghĩ: Nếu cho miso vào đây thì chắc còn ngon hơn nữa.
Cứ mỗi bữa ăn, những cảm giác như thế lại cuộn trào, như những cơn sóng nhớ nhung nơi sâu thẳm.
Souma đã nhờ người quen — như Yoash và các cận thần — đi tìm khắp nơi xem liệu có thứ gì tương tự món ăn Nhật Bản hay không, nhưng cho tới giờ, vẫn chẳng có tin tức nào khả quan.
Đã đôi lần cậu nghĩ, thôi thì tự mình làm ra cho rồi.
Tiếc rằng, lúa gạo — thứ lương thực gắn bó với người Nhật như linh hồn với thể xác — vẫn chưa từng được tìm thấy ở thế giới này.
Nhưng... đậu nành thì có.
Nếu có đậu nành, thì chẳng phải có thể làm được miso và xì dầu hay sao?
Vấn đề chỉ là — Souma hoàn toàn không biết cách làm chúng.
Vậy thì chỉ còn một con đường mà cậu có thể chọn, đó là nghiên cứu và phát triển chúng.
Thế nhưng, dù có tìm được chút thời gian rảnh rỗi nhiều hơn trước, cậu vẫn là người đang gánh vác hàng trăm công việc chính quyền mỗi ngày. Không thể tự mình lao vào thử nghiệm từng li từng tí, Souma bèn chọn người thay thế — và đối tượng cậu giao trọng trách ấy chính là nhóm người lùn.
Cũng như trong những câu chuyện cổ về các người lùn ở thế giới cũ, chủng tộc người lùn nơi đây cũng nổi tiếng ham ăn vô độ. Với khẩu vị mạnh mẽ và tính tò mò sẵn có, Souma tin rằng họ có thể tái hiện được điều kỳ diệu như khi từng chưng cất ra rượu mạnh từ chút kiến thức cậu cung cấp.
Nhưng đáng tiếc thay — toàn bộ kế hoạch ấy đã thất bại thảm hại.
Những người lùn ấy, được Souma kỳ vọng sẽ mở ra một "kỷ nguyên ẩm thực mới", lại đem toàn bộ đậu nành cậu giao cho để phát triển miso và xì dầu... đi luộc muối ăn sạch sẽ.
Không chỉ thế, sau khi phát hiện đậu luộc muối ngon đến mức nào, họ còn chẳng đợi đến khi mùa gặt, lén hái luôn đậu non chưa chín để nếm thử — và thế là, chẳng cần Souma dạy, tự họ đã phát minh ra "edamame" mất rồi.
Khi Souma nổi giận phàn nàn, nhóm người lùn đó lại còn nghiêm nghị khuyên ngược lại:
"Đem đồ ăn quý như thế mà để nó thối rữa đi thì mới là tội lỗi đấy, ngài lãnh chúa à."
Thật là hết nói nổi.
Nghĩ lại thì, có lẽ mình đã quá chủ quan rồi.
Dù người lùn có là chủng tộc tham ăn đến mấy, ép họ chế tạo ngay một món ăn lên men e rằng là một bước đi sai lầm.
Rượu — thứ họ yêu thích nhất đời — mà họ còn chưa từng nghĩ đến chuyện tự chưng cất từ lúa mì hay nho. Khi nói đến đồ ăn, họ chỉ cần no bụng và ngon miệng, chứ chẳng hề quan tâm đến tinh tế của hương vị.
Souma đã lầm tưởng rằng chỉ cần là người lùn thì cái gì họ cũng làm được — nhưng rõ ràng, trong lĩnh vực ẩm thực, họ chẳng phải là đối tượng thích hợp.
Hơn nữa, khẩu vị vốn là thứ chịu ảnh hưởng sâu đậm từ nền văn hóa và quá trình trưởng thành.
Souma nhớ lại, có lần cha cậu mang về một loại kẹo ngoại quốc, thế mà dù cố gắng đến mấy, vị ngọt kỳ dị ấy vẫn khiến cậu rùng mình, lưỡi không sao chấp nhận nổi.
Chỉ khác nhau một quốc gia đã vậy — huống hồ đây lại là một thế giới khác.
Liệu hương vị Nhật Bản có thể tồn tại được ở nơi này chăng?
Nghĩ vậy, Souma đành cay đắng nhận ra — mong người ở thế giới này tái hiện được hương vị quê hương Nhật Bản vốn dĩ là một kỳ vọng xa vời.
Nếu thực sự tồn tại một người có thể làm được điều ấy, thì người đó ắt hẳn phải là người có tâm hồn ăn uống mãnh liệt hơn cả người lùn, và sở hữu một tư duy mềm dẻo cùng vị giác phi thường.
Nghĩ đến đó, Souma khẽ bật cười tự giễu.
Trong một thế giới vẫn còn đói khổ, nơi ăn để sống vẫn là mục tiêu duy nhất — thì làm gì có ai chạy theo hương vị, đặt "ngon" lên trên "no" được chứ.
Một người như thế... hẳn chẳng thể tồn tại được ở nơi này.
Có lẽ... việc được nếm lại món ăn Nhật Bản ở thế giới này, rốt cuộc vẫn là điều bất khả.
Souma khẽ thở dài, tiếng thở hắt ra nặng nề như mang theo cả nỗi buồn xa xăm.
Thế nhưng, càng nghĩ rằng điều đó là không thể, lòng mình lại càng da diết nhớ hương vị quê nhà.
Không, thôi, đâu cần phải sang trọng đến thế. Không cần đúng là món Nhật cũng được. Chỉ cần... chỉ cần được ăn thứ gì đó có chất lượng ngang với những món bình thường mà mình từng ăn ở Nhật Bản hiện đại là đủ rồi.
Ngay cả ổ bánh mì này — cũng khiến mình ngao ngán.
Souma cúi nhìn miếng bánh còn đang ăn dở trên tay.
Thứ bánh cứng như thể chỉ là khối bột mì nướng cháy, khô khốc và vô vị. Chính cậu là người đã ra lệnh rằng, để tiết kiệm và tránh xa hoa, cậu sẽ ăn cùng loại bánh như binh sĩ. Nhưng dù thế nào đi nữa, thứ này thật sự không thể gọi là bánh mì được. Nó chẳng khác nào một chiếc bánh quy cứng đầu cả.
Souma không dám đòi hỏi thứ bánh mềm mại, bông xốp như ở Nhật hiện đại — nhưng chỉ mong có thể ăn được thứ gì khá hơn một chút thôi.
Ý nghĩ ấy, bất giác tuôn ra khỏi miệng.
""Aaa... muốn được ăn cái gì ngon quá đi...""
Ngay sau đó, Souma chớp mắt — vì cậu rõ ràng vừa nghe thấy giọng người khác hòa vào lời mình.
Cậu lập tức đứng dậy, quay lại nhìn về phía bụi cây mà cậu vẫn tựa lưng cho đến lúc nãy.
Và đúng lúc ấy, ở bên kia đám lá, có một người cũng đứng dậy — ánh mắt hai người chạm nhau.
Đó là một thiếu niên trạc tuổi Souma.
Đôi mắt nâu nhạt hiền hòa, khuôn mặt đầy đặn, chiếc mũi thấp, và trên đầu là mái tóc đỏ nâu bị cắt ngắn lởm chởm như thể dùng kéo cũ, lẫn trong đó còn dính một chiếc lá xanh — có lẽ khi chui qua bụi cây bị mắc vào. Cả dáng vẻ ấy khiến Souma bất giác liên tưởng đến một con chồn trong truyện cổ tích.
Souma khẽ giơ tay chào: "Yo..."
Cậu bé kia cũng giơ tay đáp lại: "Xin chào..."
Và thế là, hai người chỉ lặng lẽ nhìn nhau một lúc lâu, giữa không gian tràn ngập hương cỏ dại và tiếng gió khẽ lay trong buổi chiều tĩnh mịch ấy.
一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一一
Chương tiếp theo: 『Lưỡi - Gián điệp』
1 Bình luận