Tập 02: Những biến động đầu tiên

Chương 21: Nụ cười (Phần 1)

Chương 21: Nụ cười (Phần 1)

Ngay khi họ chuyển sự chú ý tới nguồn âm thanh vang lên trong khán phòng, nó phát ra từ Shyemul. Chiếc mã tấu chưa vỏ của cô đã rơi xuống dưới chân.

"Xin lỗi. Có vẻ như sợi dây buộc đã bung ra."

Shyemul giải thích một cách thản nhiên và chỉ vào sợi dây chưa buộc còn lủng lẳng ở thắt lưng. Khi cô nhặt mã tấu lên khỏi mặt đất, cô tỉ mỉ dành thời gian buộc lại dây một cách cẩn thận.

"Xin lỗi vì đã gây ra ồn ào như vậy. ―Nhưng, bây giờ thì ổn rồi."

Yoash cảm thấy bực bội, nghĩ thầm, thật vô dụng.

Không đời nào đây là sự tình cờ. Dù chỉ cần thêm chút thời gian, anh ta đã có thể ép Souma nhượng bộ đến mức chí mạng, nhưng ngay khoảnh khắc đó, sợi dây lại bung ra.

Nhưng dù sao, đó cũng chỉ là biện pháp tạm thời.

Vào lúc này, việc lấy một chút thời gian nghỉ ngơi là vô nghĩa. Rõ ràng, chỉ cần một đẩy nhẹ nữa, Soma sẽ sụp đổ.

Vì muốn kết thúc những cuộc đàm phán nhàm chán này, Yoash chuyển sự chú ý về Souma để tung cú đẩy cuối cùng, nhưng đột nhiên cảm thấy khó chịu.

Phải chăng đó là tưởng tượng? Cảm giác như bầu không khí xung quanh cậu ta đã hoàn toàn thay đổi.

Không nhận ra ánh mắt dò hỏi của Yoash, Souma hoàn toàn tập trung suy nghĩ về hành động vừa rồi của Shyemul.

Ngay cả Souma cũng nhận ra Shyemul đã cố tình làm rơi mã tấu. Dù sao, với một chiến binh zoan, mã tấu là linh hồn được truyền lại từ tổ tiên. Thật không thể tưởng tượng nổi một Shyemul kiêu hãnh lại đối xử thô bạo với món đồ quý giá như vậy.

Shyemul định làm gì khi cậu ấy đi xa tới mức để rơi mã tấu yêu quý của mình?

Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu Souma khi suy nghĩ về điều đó là lời nói ngắn gọn của cô: "Nó sẽ ổn thôi."

Với Souma, câu nói đó nghe như hướng về mình. Không, thực ra cậu ấy đã làm vậy thật, phải không? Shyemul nói với mình: "Sẽ ổn thôi nếu là cậu."

Ngay khi cậu hiểu ra điều đó, sự căng thẳng bỗng dưng thoát khỏi đôi vai cứng nhắc của mình.

"Xin lỗi vì cô ấy đã gây ra ồn ào như vậy. Hãy cũng để tôi xin lỗi anh."

Trong khi lấp đầy sự im lặng bằng lời xin lỗi, Souma nhớ lại một lời nhắc nhở.

『Đừng để lộ nỗi sợ hãi hay sự sốt ruột của cậu trước mặt các chiến binh. Bình tĩnh lại một chút.』

Đó là lời cảnh báo của Garam dành cho cậu khi cậu mất bình tĩnh trước trận chiến với Tướng Darius.

Đúng rồi. Trước hết, mình phải bình tĩnh.

Trong khi tự nhủ như vậy, Souma phớt lờ Yoash vẫn đang gõ bàn bằng các ngón tay như để thúc ép câu trả lời, và nhấp một ngụm trà mát trong chén để làm ẩm cổ họng khô.

『Ngài Soma, ngài luôn rút lui ngay khi đối phương gây áp lực, nhưng đó là sai lầm. Nhất là một lời xin lỗi cẩu thả sẽ trở thành vũ khí để đối phương biết cách tấn công ngài.』

Đó là điều Eladia đã dạy cậu. Cô ấy từng nói rằng lợi dụng sai lầm của đối phương, công kích họ rồi tăng thêm yêu cầu là một chiêu trò muôn thuở trong đàm phán.

Cậu nhớ cậu từng được nói rằng: "Ngài không bao giờ được thừa nhận lỗi của mình trên bàn đàm phán. Ngay cả khi bị coi là vô liêm sỉ, đó mới là cân bằng đúng."

"Cũng như tôi, cô ấy chắc hẳn đã ngạc nhiên khi thấy tôi bị buộc tội vô lý."

Đó là lý do Souma giả vờ ngây thơ.

"Cậu bảo tôi buộc tội vô lý?"

Yoash giả vờ hờn dỗi, dùng không chỉ biểu cảm và giọng điệu, mà cả những cử chỉ nhỏ. Trước đây, Souma có thể đã sợ hãi, nhưng bây giờ thì không còn hiệu quả.

Ngay cả Zurgu đáng tin cậy bây giờ, cũng đã từng khiến mình sợ hãi khi lần đầu gặp, khiến mình nghĩ hắn là một con quái vật. Thân hình to lớn, rắn chắc như đá và khuôn mặt dữ tợn như thú. So với những điều đó, gương mặt giận dữ của Yoash thật... dễ thương.

Nghĩ vậy, cậu bất giác để tuôn ra một tiếng cười khẽ.

Đáp lại, cậu cảm nhận áp lực phát ra từ Yoash hơi lay động, dù có lẽ đó chỉ là tưởng tượng.

Nghĩ lại thì, Dvalin thường nói: "Nếu uống rượu, ăn thịt, hát thật vui vẻ, nhảy thật hớn hở và cười thật to, thì hầu hết mọi việc đều sẽ ổn thôi."

Dĩ nhiên, trong tình huống này thì việc uống, ăn, nhảy hay hát là bất khả thi, nhưng ít nhất mình sẽ mỉm cười.

Quyết định như vậy, Souma cố ý nở một nụ cười.

Khi làm thế, cậu cảm thấy những ngón tay của Yoash – vốn đang không ngừng gõ nhịp lên bàn như tiếng trống thúc giục thú dữ – có hơi chệch nhịp đi một chút.

Để xoa dịu, Yoash khẽ ho nhẹ rồi nói:

"Gọi đó là buộc tội vô lý thì quả thật quá bất ngờ. Thực tế, chúng tôi đang gặp khó khăn vì không thể đi qua thành này―"

"Tôi chưa từng ra lệnh cho ai không cho các anh đi qua, cũng chẳng nói rằng các anh không được đi qua. Hãy làm rõ điểm đó."

Cắt ngang lời Yoash, Souma mạnh mẽ tuyên bố.

Tuy nhiên, trái với giọng điệu cứng rắn, cậu vẫn giữ nụ cười.

Thỉnh thoảng có những lúc Jahangil nhìn chằm chằm vào mình. Nếu bị một người thuộc loài khủng long, vốn thiếu biểu cảm, nhìn kỹ như thế, chắc chắn sẽ thấy lo lắng vì chẳng đoán nổi họ đang nghĩ gì. Có một gương mặt khó đoán như Jahangil thì không làm được, nhưng trong trường hợp đó thì chỉ cần tiếp tục mỉm cười, bất kể có chuyện gì xảy ra. Mình sẽ giấu được cảm xúc sau nụ cười.

"Ra vậy. Đúng như cậu nói. Quả thực cậu chưa hề ra lệnh như thế. ―Vậy còn ý kiến của cậu về đám nô lệ bỏ trốn thì sao?"

Có vẻ bị áp lực bởi nụ cười của Souma, sự sắc bén ban đầu trong giọng Yoash đã biến mất.

"Đó cũng là một lời buộc tội vô lý."

Souma dứt khoát nói.

"Tôi đã từng yêu cầu phía anh thả nô lệ của mình chưa? Tôi có từng nói với những nô lệ sống trong nhà các anh rằng 'cứ tự do bỏ trốn đi' chưa? Ấy thế mà, đến cả việc nô lệ của bên anh bỏ chạy cũng bị đổ lỗi cho chúng tôi, chuyện đó thật không thể chấp nhận được."

"Tuy nhiên, chẳng phải thực tế là có rất nhiều nô lệ đào tẩu đang ở trong lãnh thổ của cậu sao?"

Đúng như Yoash nói, ở Bolnis có rất nhiều nô lệ thuộc các chủng tộc khác nhau đã trốn thoát từ Jeboa và Holmea. Không phải chính thức, nhưng Souma cũng đã ra lệnh cung cấp việc làm và chỗ ở để những người đó có thể sinh sống.

"Dù có nói thế thì tôi cũng đành phải bó tay thôi. Quả thực, ở đây có thể có nhiều người như vậy. Nhưng chúng tôi đâu có kiểm tra từng người đến thành phố này bằng cách hỏi 'Ngươi có phải là nô lệ bỏ trốn không?'. Ở Jeboa các anh kiểm tra hết mọi người nhập cảnh vào nước mình như thế sao?"

"...Chúng tôi không làm vậy."

Nếu cậu ta thừa nhận rằng trong lãnh thổ của mình có nô lệ bỏ trốn, mình đã có thể buộc cậu ta phải chịu trách nhiệm. Thế nhưng, khi chỉ nói vòng vo bằng từ "có thể" thì mình cũng không thể làm gì thêm nữa. Không rõ đó là cố ý hay vô tình, nhưng cậu ta đã né tránh được cái bẫy trong lời nói mình tạo ra. Yoash bực bội, lưỡi khẽ tặc trong lòng.

"Tuy nhiên, nô lệ vốn được công nhận hoàn toàn là tài sản. Nói cách khác, những nô lệ đào tẩu chẳng khác nào kẻ trộm đã đánh cắp tài sản của chủ nhân. Cậu định nói rằng cậu cho phép bọn ngoài vòng pháp luật đó muốn làm gì thì làm sao?"

"Tôi không có ý định để bọn ngoài vòng pháp luật muốn làm gì thì làm."

Không phải giả vờ, Souma khẽ cười cay đắng.

Thực tế, chính bọn ngoài vòng pháp luật cũng đã khiến Souma phải đau đầu. Do đám cựu sơn tặc và cướp đường, nghe tin Souma khởi nghĩa chống lại Holmea, đã đổ xô đến thành phố từng vang danh trong cuộc chiến với một quốc gia, nên những tình huống đe dọa đến trật tự công cộng của thành phố liên tục xảy ra.

"À, đúng rồi! Có thể cho tôi phát hành thứ gì đó như lệnh truy nã được chứ?"

Souma vốn định tận dụng lệnh truy nã để đối phó bọn sơn tặc và cướp đường, đồng thời để mặc kệ chuyện nô lệ bỏ trốn, nhưng không ngờ điều đó lại trở thành một đòn phản công chống lại Yoash.

Đúng như Yoash đã nói, nô lệ là tài sản quý giá. Tự nhiên, trách nhiệm quản lý thuộc về chủ nhân của chúng. Việc để cho nô lệ trốn thoát bất chấp sự thật đó khiến người ta nghi ngờ về khả năng quản lý nô lệ của các chủ nhân. Nếu có một phương pháp chắc chắn để đưa nô lệ quay lại thì còn chấp nhận được, nhưng việc công khai chuyện nô lệ bỏ trốn mà không có một sự đảm bảo vững chắc nào chẳng khác nào chồng thêm nhục nhã lên nhục nhã. Ngay cả Yoash cũng không thể đáp lại gì cụ thể ngoài câu "Tôi sẽ ghi nhớ."

Cuối cùng Yoash nhận ra rằng anh ta đã đọc sai đối phương.

Không sai khi nói rằng Souma dựa vào Eladia cho đến lúc cuộc thương lượng bắt đầu. Souma vô thức tìm kiếm phản ứng của cô cho dù là những vấn đề hay câu hỏi nhỏ nhặt nhất. Cũng có thể nói rằng cậu ta bám vào cô ấy. Và, một người càng dựa dẫm vào người khác bao nhiêu thì càng trở nên mong manh khi mất đi sự nâng đỡ đó.

Đó là lý do Yoash loại Eladia ra khỏi bàn thương lượng ngay từ đầu.

Và, đúng như kế hoạch của anh, Souma rõ ràng bắt đầu mất đi sự vững vàng trong tâm trí ngay khi Eladia biến mất.

Điều mà Yoash nhận ra trong Souma, ngoài đặc điểm tính cách là rất quan tâm đến người khác, còn có trí tuệ đủ cao để hiểu rằng sẽ thật ngu xuẩn nếu biến Jeboa thành kẻ thù trong tình cảnh hiện tại, và sự chân thành có thể thấy rõ qua cách cậu ta quản lý lãnh địa từ trước đến giờ.

Nếu tính đến những đặc điểm này, mình sẽ có thể đạt được những điều khoản thuận lợi cho Jeboa, nếu hành hạ cậu ta bằng cách lớn tiếng đổ lỗi rằng hậu quả rất có thể là do lỗi của cậu ta.

Đó là điều Yoash tin tưởng. Và nó vốn dĩ cũng đúng.

Tuy nhiên, bây giờ thì khác.

Mình cảm thấy từ Souma hiện tại một thứ gì đó giống như trái tim kiên định. Rất có thể cậu ta đã tìm thấy trong chính mình một điều gì đó không thể nhượng bộ khi bị dồn ép đến mức này.

Cho đến lúc này, anh có thể cảm nhận được ở Souma sự yếu đuối — rằng cậu ta sẽ cố gắng kết thúc cuộc thương lượng dù có phải thỏa hiệp đi nữa. Bởi vậy Yoash đã tự tin gây áp lực, buộc cậu ta phải nhượng bộ trừ khi muốn cuộc thương lượng tan vỡ. Thế nhưng, sự yếu đuối đó đã biến mất khỏi Souma hiện tại. Anh có thể cảm nhận được một ý chí mạnh mẽ — rằng Souma thậm chí cũng chẳng bận tâm nếu cuộc thương lượng sụp đổ, miễn là để bảo vệ điều không thể nhượng bộ đó.

Rốt cuộc thì điều gì đã thay đổi cậu ta đến mức này?

Trong lúc thắc mắc, Yoash thoáng liếc nhìn Shyemul đang đứng phía sau Souma.

Chắc chắn là cô gái zoan này!

Yoash gần như đã bị thuyết phục.

Mình đã không nhận ra khi Eladia còn ở đây, nhưng giờ thì quá rõ ràng.

Niềm tin mãnh liệt mà cô gái zoan đặt vào cậu trai ấy. Và tinh thần của cậu, được nâng đỡ bởi niềm tin đó, đã hồi phục, giờ lại dám lấy ý chí của chính mình để đối diện kẻ thù.

Người lẽ ra nên loại bỏ đầu tiên không phải Eladia, mà chính là cô gái zoan này!?

Yoash cuối cùng cũng nhận ra sai lầm của mình.

"Thật là phiền phức. Khi cậu dường như chẳng hiểu nỗi khốn đốn của thương hội Jeboa, thì việc nói thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa."

Để xác nhận lại phỏng đoán của mình, Yoash ngấm ngầm ám chỉ rằng cuộc thương lượng có thể tan vỡ.

Thế nhưng, Souma chỉ hơi nhếch môi cười gượng, rồi đáp lại dứt khoát, không hề lộ chút xao động nào:

"Cũng đành thôi. Vì ngay cả tôi cũng không thể để cho những lời cáo buộc vô căn cứ kia mặc nhiên tồn tại."

Chính nhờ câu trả lời ấy, Yoash càng chắc chắn rằng suy đoán của mình là đúng.

Đến nước này, không thể công kích cậu ta theo cách cũ nữa. Nếu dại dột chạm vào phần "không thể nhượng bộ" kia, cậu ta bây giờ sẽ thẳng tay chấm dứt thương nghị. Đó là điều ngay cả Yoash cũng chẳng mong muốn. Điều Yoash tìm kiếm không phải tranh chấp, mà là lợi ích gặt hái được qua đàm phán.

"Xin đừng hiểu lầm. Thương hội Jeboa chúng tôi tuyệt đối không hề mong muốn xung đột."

Đúng như Yoash nói, Jeboa – nơi thương hội có ảnh hưởng to lớn – vốn chẳng ôm tham vọng mở rộng lãnh thổ bằng cách xâm lược quốc gia khác. Thứ họ muốn, chỉ là tự do buôn bán và lợi ích cho bản thân mà thôi.

"Đối với cậu cũng vậy, đúng chứ?"

Yoash, kẻ vừa rồi còn ngạo mạn, nay đã đổi hẳn sang thái độ lấy lòng, nói vậy. Souma gật đầu.

"Tôi cũng muốn giữ quan hệ tốt đẹp với thương hội Jeboa."

Souma cũng hiểu rõ tình thế hiện tại.

Cho dù đã đánh bại được tướng Darius, lực lượng quân sự của Holmea vẫn vượt trội hơn nhóm Souma rất nhiều. Một khi Holmea gượng dậy sau cú sốc nặng nề ở trận quyết chiến Bolnis và sự hỗn loạn vì tướng Darius bị bãi chức, thì việc Quốc vương Warius trong cơn thịnh nộ bất chợt dẫn quân tấn công cũng chẳng có gì lạ.

Trong hoàn cảnh đó, việc tự biến Jeboa thành kẻ thù chẳng khác nào tự sát.

Theo lời Marchronis và Michena, Jeboa có vẻ sẽ không trực tiếp động binh, nhưng họ có thừa cách gián tiếp gây sức ép, như thuê lính đánh thuê hoặc cung cấp quân nhu cho Holmea.

Sau khi xác nhận rằng Souma cũng nắm bắt được tình hình, Yoash liền đưa ra một gợi ý:

"Đào bới những chuyện đã qua cũng chẳng mang lại gì cả. Vì thế, tôi có đề xuất thế này: nếu cậu có thể trực tiếp chứng minh thiện ý với chúng tôi, thì tôi cũng sẽ thôi không truy cứu chuyện cũ nữa."

Souma vẫn giữ sự cảnh giác với thái độ đột nhiên mềm mỏng kia, liền hỏi chi tiết:

"Thiện ý, ý anh là gì?"

"Thu hồi việc giải phóng nô lệ―"

Nghe vậy, như dự đoán, Souma quên cả giữ nụ cười, chỉ cau mày giận dữ.

Như thể đã lường trước phản ứng ấy, Yoash nở nụ cười nham hiểm, nói tiếp:

"―là chuyện bất khả thi nhỉ, tôi đoán thế. Vậy thì, ít nhất hãy tuyên bố rằng từ nay về sau, cậu sẽ không chấp nhận những nô lệ bỏ trốn từ nước khác nữa, thế nào?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!