Tranh thủ vài ngày nghỉ ngơi ở nhà trọ sau khi rời khỏi chiến dịch với lý do sức khỏe không đảm bảo, nhóm Ronan tận dụng khoảng thời gian này để luyện tập cũng như thăm dò thành phố nhằm thu thập những thông tin giá trị.
Đến một ngày, Ronan bất ngờ thức dậy từ lúc trời vẫn còn tờ mờ sáng. Không muốn làm phiền giấc ngủ của đồng đội, anh lặng lẽ chuẩn bị đồ đạc cá nhân. Trước khi rời đi, anh xé một tờ giấy ghi chú, viết vội vài dòng yêu cầu rồi dán lên mặt bàn ăn, nơi dễ thấy nhất trong phòng khách rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Bên ngoài, không khí buổi sớm của vùng đất hoang lạnh lẽo và đặc quánh sương mù. Anh lái xe rời khỏi khu vực dân cư, tiến sâu vào một vùng đất trống trải cách xa tai mắt của những kẻ tò mò. Tại đây, anh thiết lập kênh liên lạc bảo mật để kết nối với nhóm Kamikaze. Cuộc trao đổi diễn ra ngắn gọn nhưng súc tích, chủ yếu là cập nhật tình hình từ phía họ.
Một lúc sau, tại nhà trọ, Tokita thức dậy đúng theo lịch trình sinh hoạt bình thường của cậu. Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, đập vào mắt cậu là mảnh giấy ghi nhớ của Ronan để lại trên bàn.
“Tôi ra ngoài để liên lạc với nhóm Kamikaze. Cậu dậy thì tranh thủ bảo trì vũ khí và kiểm tra lại cơ số đạn dược đi.”
Tokita gật đầu nhẹ như thể đã nhận lệnh, sau đó nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh để thực hiện vệ sinh cá nhân. Quay trở ra bếp, cậu lấy vài hộp thức ăn đóng hộp từ trong tủ dự trữ, bỏ vào lò vi sóng và vặn nút. Trong khi chờ đợi tiếng âm thanh báo hiệu bữa sáng nóng hổi đã sẵn sàng, cậu bắt đầu lôi những hòm đạn và túi đựng súng ra giữa nhà, bày biện các dụng cụ làm sạch lên tấm vải bạt trải sẵn.
Ăn vội bữa sáng, Tokita lập tức bắt tay vào công việc. Mùi dầu lau súng hăng hắc nhanh chóng lan tỏa khắp căn phòng khi cậu tháo rời từng bộ phận súng trường, tỉ mỉ lau chùi bụi bẩn và kiểm tra từng viên đạn để đảm bảo chúng không bị lép hay biến dạng
Được một lúc thì cánh cửa nhà trọ bật mở, Ronan quay trở về sau khi đã hoàn tất những việc cần làm bên ngoài, mang theo chút hơi lạnh và bụi bặm của buổi sớm. Thấy Tokita đang cặm cụi với đống vũ khí rải rác trên sàn, anh không nói gì mà chỉ kéo một chiếc ghế lại gần rồi ngồi xuống đối diện để giúp cậu một tay làm nốt phần việc còn lại.
Hai người cứ thế im lặng làm việc, chỉ có tiếng lách cách của kim loại và tiếng chổi lau súng sột soạt. Chẳng mấy chốc, toàn bộ kho vũ khí đã được bảo dưỡng xong xuôi, sáng bóng và sẵn sàng chiến đấu. Ronan liếc nhìn đồng hồ và liền quay sang Tokita ra hiệu.
Hai người cứ thế im lặng làm việc, chỉ có tiếng lách cách của kim loại và tiếng chổi lau súng sột soạt. Chẳng mấy chốc, toàn bộ kho vũ khí đã được bảo dưỡng xong xuôi, sáng bóng và sẵn sàng chiến đấu. Như để phá vỡ sự tĩnh lặng, Tokita quay sang hỏi Ronan.
-Tình hình bên nhóm anh Kami có tiến triển gì không Ronan ?
Ronan đáp.
-Trong báo cáo mới nhất thì nhóm của cậu ta đã xác định được vị trí của Đại sứ quán Anh ở Thụy Sĩ, giờ đang tìm cách liên lạc với họ.
-Đại sứ quán ? Em nghĩ từ lúc mái vòm của cái cây lan tới Pháp thì liên lạc giữa nước ta với Thụy Sĩ bị cắt đứt rồi chứ, đại sứ quán Anh ở đó còn lý do gì để hoạt động đâu.
Ronan nhún vai đáp lại.
-Tôi có cùng thắc mắc đây nhưng trong báo cáo của Kami chỉ có từng ấy thông tin, tôi có dò hỏi thì cậu ta báo sẽ điều tra thêm.
Nói xong, Ronan cúi xuống nhấc khẩu W97-GR lên, kéo chốt nạp nhưng không bỏ hộp tiếp đạn vào, hài lòng khi nghe tiếng búa hỏa đập vào khóa nòng rồi quay sang Tokita.
-Xong rồi đấy. Giờ cậu qua kêu Michell dậy đi, hôm nay chúng ta sẽ qua chỗ Ellie để bổ sung lại vật tư nên phải khởi hành sớm. Đừng để cô ấy ngủ nướng nữa.
Tokita gật đầu rồi chạy sang phòng Michell. Cậu đứng trước cửa, hít một hơi rồi gõ nhẹ vài cái.
-Michell, dậy đi thôi. Sáng rồi.
Thế nhưng khi cậu sang phòng Michell để đánh thức cô, sự khẩn trương ấy chỉ nhận lại một giọng nói uể oải pha chút lười biếng, kéo dài thườn thượt vọng ra từ trong chăn ấm.
-Năm phút! Cho tôi 5 phút nữa đi!
-Không được đâu. Anh Ronan nói chúng ta hôm nay sẽ xuất phát sớm đấy.
Lời nói đó của Tokita khiến Michell bừng tỉnh trong thoáng chốc. Tiếng sột soạt vang lên, Michell ngồi dậy với mái tóc rối bù rồi lấy tay dụi mắt. Cô nhìn vội chiếc đồng hồ của nhà trọ, thấy còn chưa đến 7 giờ sáng liền hỏi lại cậu với vẻ bất mãn.
-Sao mà sớm quá vậy? Chúng ta là thợ săn tự do hay nhân viên văn phòng chấm công thế hả? Sớm thế này ma nó mới dậy.
Tokita thấy vậy chỉ biết cười khổi và cố gắng xoa dịu cô.
-Chúng ta đã nghỉ ngơi mấy ngày liền rồi mà. Nếu không tích cực hoạt động, lỡ Hiệp hội hạ bậc đánh giá tín nhiệm thì phiền lắm.
Michell nằm trở lại giường, ngáp lấy một hơi rồi bĩu môi đáp trả đầy vẻ sắc sảo.
-Cậu ngây thơ quá đấy, Tokita. Mấy cái đánh giá đó chỉ là cái bánh vẽ để Hiệp hội bắt chúng ta cày cuốc bán mạng cho họ thôi. Dù chúng ta có làm hộc máu thì người hưởng lợi nhất vẫn là bọn họ mà.
Đúng lúc Tokita đang không biết nói lại thế nào thì tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau cậu. Ronan đã bước ra khỏi phòng, trên tay cầm theo một đống vũ khí và đạn dược, vừa đi vừa ngậm ổ bánh mì kẹp thịt xông khói ăn dở.
Anh đi lướt qua phòng của Michell, giọng nói ồm ồm vì đang nhai nhưng vẫn rõ ràng từng chữ.
-Tôi ra xe đợi trước nhé, hai người còn việc gì thì làm nốt đi. Nhớ đúng 7 giờ 30 có mặt là được.
Anh bỗng tiến lại gần cửa phòng của Michell và nói bằng tông giọng trầm đục đầy đáng sợ.
-Nhớ là đúng 7 giờ 30 đấy!
-R...Rõ! Tuân lệnh sếp!
Michell giật bắn mình khỏi gường và đứng thẳng dậy. Dù biết thừa Ronan chỉ đang dọa cho vui, nhưng âm điệu ấy vẫn đủ khiến cô mặt tái xanh, lúng túng đến mức không thốt nên lời và làm cơn buồn ngủ như bay biến sạch trơn.
-
Cả nhóm tập hợp lại đúng như thời gian đã hẹn, Ronan nhanh chóng lái xe đến của hàng của Ellie.
Vài phút sau, chiếc xe dừng lại ngay trước cửa tiệm Hot Marble. Ở ghế phụ, Michell khẽ rên rỉ khi tháo dây an toàn, gương mặt vẫn còn nét phờ phạc. Sau đó, cô tranh thủ vươn vai khiến các khớp xương kêu răng rắc liên hồi.
Ronan thấy vậy cũng không khỏi phàn nàn.
-Trời ạ, giờ mà cô vẫn còn chưa tỉnh ngủ nữa hả?
Cô ngáp dài một hơi đến mức nhắm tịt cả mắt rồi mới đáp lại.
-Tôi thề là mỗi lần nhắm mắt, tôi vẫn thấy cái miệng đầy răng của con Earth-worm khổng lồ đó đang há ra ngay sát đuôi xe. Cảm giác tay chân tôi vẫn còn run khi nhớ lại.
Tokita ở ghế sau đẩy gọng kính lên và nở nụ cười gượng gạo để trấn an cô.
-Ít nhất thì chúng ta đã thoát khỏi nó, Michell. Cô nên tự hào vì kỹ năng lái xe của mình. Nếu không có pha bẻ lái điên rồ đó tại khúc cua, thì có lẽ giờ này chúng ta đang nằm cùng đống gạch đá trong bụng nó rồi.
-Mà sao hai người vẫn có thể bình thản sau chuyện đó quá vậy? Phải là tôi thì sau khi thoát chết khỏi con quái vật đó sẽ mở tiệc ăn mừng luôn ấy.
Ronan đưa tay ngoáy mũi sau đó đáp lại bằng một giọng mia mai.
-Bọn tôi mà làm vậy thì chắc rỗng túi mất. Nói chung cái gì xảy ra nhiều quá thì nó sẽ chai thôi, cơ chế sinh tồn là vậy mà.
Tokita đột ngột xen ngang và chuyển sang chủ đề khác.
-Mà Ronan này, anh chắc là cái giấy chứng nhận sức khỏe giả mà tay Matthew làm cho anh sẽ qua mặt được Văn phòng Thợ săn chứ?
-Đừng lo, Matthew là kẻ lập dị nhưng hắn làm việc khá cẩn thận. Với lại, nhìn bộ dạng tàn tạ của tôi lúc đó, cộng với việc tôi đã nốc cả đống thuốc không rõ nguồn gốc của hắn, thì việc tôi “không đủ sức khỏe” để tiếp tục chiến dịch dọn dẹp tổ quái vật là hoàn toàn hợp lý.
-Không, ý em là việc chúng có hợp lệ không ấy?
-Cứ lo bò trắng răng! Gã là bác sĩ được cấp phép làm việc ở đó thì đương nhiên nó sẽ có hiệu lực rồi, còn không thì hiệp hội sẽ gọi chúng ta lên văn phòng của họ để làm việc trực tiếp luôn. Mà chẳng cần phải thế cho mất công nhau ra, họ có thiếu thốn nhân lực đến mức sẽ đi làm mấy chuyện đó đâu.
Ánh mắt Ronan bỗng tối sầm lại khi nhớ lại về chiến dịch vừa rồi.
-Vấn đề lớn hơn là kho đạn dược của chúng ta. Số đạn xuyên giáp và đạn nổ đặc chế mà chúng ta mua từ Ellie...gần như bay sạch rồi. Lũ quái vật trong cái tổ đó đông như kiến cỏ, chưa kể đến việc phải đối đầu với tên khốn Norman và cả con giun khổng lồ kia nữa. Túi tiền của chúng ta sau vụ này chắc chắn sẽ bị thâm hụt nặng nề đấy.
Michell vỗ nhẹ vào vai Ronan.
-Ít ra thì Trụ sở cũng đã cam kết sẽ thanh toán phần chi phí đạn dược nếu ta tham gia chiến dịch mà, đúng không? Hy vọng họ giữ lời, nếu không thì chúng ta sẽ phải ăn mì gói và đồ đông lạnh cả tháng đấy.
-Nhưng tin xấu là chúng ta đã rời chiến dịch sớm hơn thỏa thuận nên cũng đừng hi vọng gì nhiều.
Ronan nói xong thì ra khỏi xe và đi vòng ra phía sau, mở cốp để lộ ra những hòm đạn lớn đã được phân loại bên trong, với hòm còn đạn đặt bên trái và hòm hết đạn bên còn lại. Michell và Tokita cũng nhanh chóng xuống xe để hỗ trợ anh. Cứ thế, mỗi người xách theo bên mình hai hòm đạn rỗng.
Tiếng chuông quen thuộc vang lên khi bước vào cửa tiệm, mọi người thấy Ellie lúc này đang đứng sau quầy, tay cầm một miếng vải mềm lau chùi khẩu súng trường kiểu cổ điển, gương mặt trông có vẻ chán nản. Nhưng ngay lúc chú ý thấy nhóm của Ronan, cô ngay lập tức thẳng người lên và mỉm cười niềm nở với họ.
-Ronald! Tokita! Michell!
Ellie đặt khẩu súng xuống và bước nhanh ra khỏi quầy.
-Mọi người có ổn không thế? Hôm qua tôi nghe Darwin nói các anh đã tham gia vào chiến dịch dọn dẹp tổ quái vật phía Bắc. Nhìn mấy hòm đạn này, có vẻ các anh đã trải qua một cuộc chiến thực sự khốc liệt nhỉ?
Ronan chậm rãi đặt hai cái hòm rỗng lên mặt đất và tựa người vào quầy.
-Khốc liệt là còn đang nói giảm nói tránh đấy, Ellie. Bọn tôi đã phải đối mặt với cả một hệ sinh thái quái dị dưới đó. Rồi bị một tên giả dạng tấn công. Trên đường về còn bị một con Earth-worm khổng lồ đuổi theo nữa.
Đôi mắt Ellie mở to, tay vội đưa lên để che đi phần miệng đang há ra vì sửng sốt.
-Earth-worm? Ý anh là loại quái vật khổng lồ có thể nuốt chửng cả tòa nhà ấy hả? Tôi có nghe tin đồn về việc xác của một con Earth-worm được tìm thấy ở khu vực ngoại ô bị xé toạc...Đừng nói là...
Tokita cười khổ và gật đầu xác nhận.
-Là nó đấy ạ. Anh Ronan và tôi đã phải dùng hết số đạn xuyên giáp và đạn nổ mà cô bán lần trước, cộng với việc Michell điên cuồng lái xe để giữ khoảng cách mới thoát được khỏi nó đấy.
Michell xen vào, tay chỉ vào Ronan, giọng vẫn còn chút bức xúc.
-Và cô biết không, anh chàng này còn bình thản bảo tôi lái xe nhích qua nhích lại ngay trước miệng con quái vật để dụ nó vào bẫy. Tôi thề là tôi đã thấy cả cái lưỡi của nó liếm qua kính chiếu hậu rồi đấy!
Không biết nói gì hơn, Ellie chỉ có thể lắc đầu và mỉm cười nhìn họ, từ ngạc nhiên chuyển sang thán phục. Cô biết nhóm của Ronan mạnh, nhưng việc họ sống sót trở về từ những tình huống như vậy quả thực là một kỳ tích.
-Các anh...thực sự là những kẻ liều liều lĩnh đấy. Tôi bắt đầu hiểu tại sao bác Viktor lại hứng thú với anh đến thế rồi, Ronald.
Nhắc đến Viktor, Ronan khẽ nhíu mày nhưng nhanh chóng lảng sang chuyện khác. Anh không muốn đào sâu vào mối quan hệ phức tạp với tay cảnh sát trưởng già gân đó lúc này, nhất là khi ông ta có vẻ đã bắt đầu nghi ngờ về thân phận thực sự của anh.
-Thôi, chuyện cũ bỏ qua. Giờ chúng tôi cần cô giúp đây. Như cô thấy đấy, kho đạn của chúng tôi đã cạn kiệt hoàn toàn. Chúng tôi cần bổ sung lại tất cả. Đạn xuyên giáp cho MG-77, đạn nổ cho W97-GR, lựu đạn các loại, đặc biệt là Iron Fang. Số lượng như lần trước, hoặc hơn nếu cô có hàng.
Nghe Ronan liệt kê một danh sách dài dằng dặc, đáng lẽ với tư cách là một chủ cửa hàng buôn bán vũ khí, Ellie phải sáng rực mắt lên vì mới mở cửa mà đã có khách “sộp” đến mở hàng, báo hiệu một ngày làm ăn khấm khá. Thế nhưng trái với sự kỳ vọng của cả nhóm, phản ứng của cô lại tỏ ra không được tự nhiên như thường lệ.
Ban đầu, cô cũng theo thói quen mà mỉm cười rồi với tay lấy chiếc máy tính bảng trên quầy, bắt đầu kiểm tra lần lượt từng món hàng xem còn đủ số lượng như khách hàng yêu cầu không.
-Đạn xuyên giáp, W97-GR...Chà, số lượng này đủ để các anh san phẳng thêm một cái tổ nữa đấy.
Ellie vẫn buông một câu bông đùa quen thuộc để giữ bầu không khí thoải mái. Nhưng nếu để ý kỹ, người ta sẽ nhận ra nụ cười ấy đến chậm hơn và biến mất cũng nhanh hơn bình thường, theo một cách có phần gượng gạo và thiếu thoải mái.
Cô vươn tay lấy máy tính bảng, mở danh mục hàng hóa như thói quen. Ngón tay lướt trên màn hình và dừng lại ở từng dòng thông tin, nhưng dường như lại không thực sự đọc chúng. Một mục hàng bị bỏ qua khiến cô phải cuộn ngược lại. Một con số hiện lên, cô nhìn thêm vài giây lâu hơn mức cần thiết rồi mới khẽ gật đầu như thể vừa tự xác nhận điều gì đó. Vài lần chạm nhầm khiến màn hình nhảy sang trang khác làm cô phải khựng lại, hít nhẹ một hơi rồi thao tác lại từ đầu.
-Ừm...để tôi kiểm tra lại.
Thay vì bước ngay vào kho như mọi khi, Ellie nán lại phía sau quầy thêm vài giây như đang sắp xếp lại suy nghĩ. Cặp mắt cô liên tục đảo quanh, hết nhìn ra ngoài tiệm lại liếc về phía cầu thang dẫn lên tầng trên, như thể đang chờ đợi điều gì đó không mong muốn xảy ra. Cô kiểm tra đồng hồ lần thứ hai chỉ trong chưa đầy một phút, rồi lướt xuống nhìn mấy hòm đạn rỗng của nhóm Ronan đang ở trên sàn, trước khi lại trôi dạt về khoảng không vô định.
Sau đó, cô chỉnh lại vị trí chiếc bút đặt trên mặt bàn, xoay nhẹ chiếc máy quét mã vạch cho thẳng hàng rồi mới đi vào kho. Khi đi ngang cửa kính, cô thoáng lướt nhìn ra ngoài đường theo bản năng, rồi lặp lại thêm một lần nữa khi cô nghĩ không ai để ý. Trong khi đó, bên ngoài vẫn không có điều gì bất thường xảy ra cả. Điều đó khiến hành vi của Ellie càng trở nên khó hiểu hơn.
Trong kho, Ellie kiểm đếm từng thùng hàng cẩn thận hơn thường lệ. Cô chạm tay lên nắp hòm đạn và ấn nhẹ như để chắc chắn chúng vẫn ở đó. Một thùng bị đặt lệch khiến cô mất thời gian chỉnh lại dù điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến giao dịch. Thỉnh thoảng, cô dừng lại giữa chừng như vừa quên mất mình đang định làm gì rồi nhanh chóng tiếp tục.
Khi quay trở ra, Ellie lại liếc nhìn đồng hồ thêm lẫn nữa. Đây là lần thứ ba cô làm vậy kể từ lúc Ronan bắt đầu liệt kê danh sách. Động tác ấy nhanh và kín đáo nhưng đủ để lặp lại thành một thói quen khó che giấu.
Sự nhiệt tình vốn có cứ thế trôi tuột đi, nhường chỗ cho vẻ đăm chiêu ngày càng hiện rõ hơn trên khuôn mặt. Vai cô hơi căng cứng, bước đi cũng chậm hơn thường ngày. Thỉnh thoảng, Ellie khẽ cắn môi trong lúc suy nghĩ rồi buông ra ngay khi nhận ra mình vừa làm vậy.
Nếu chỉ nhìn thoáng qua, cô vẫn là một chủ tiệm đang xử lý đơn hàng lớn đầu ngày. Nhưng với người đủ tinh ý, có thể thấy rõ tâm trí cô không hoàn toàn ở đây. Có điều gì đó đang lặng lẽ kéo sự chú ý của Ellie ra khỏi công việc buôn bán đang diễn ra trước mắt, khiến mỗi cử chỉ của cô đều mang theo một chút sự trì hoãn bên trong.
Sự thay đổi thái độ dù chỉ diễn ra trong rất nhỏ, nhưng làm sao qua mắt được một kẻ vốn quen đọc vị người khác như Ronan. Một chủ tiệm nhiệt tình như Ellie lại tỏ ra rệu rã và mất tập trung ngay trước những khách hàng quen thuộc như họ là điều hoàn toàn không hợp lý. Bầu không khí trong cửa tiệm dường như cũng chùng xuống theo sự im lặng bất thường của cô.
Ronan tiến lại gần quầy hơn, nhìn thẳng vào mắt Ellie khiến cô giật mình.
-Có chuyện gì mà cô chưa nói với tôi không?
Ellie liền tỏ ra ngập ngừng, cố tránh ánh mắt của anh. Khi không thể trực tiếp đối diện, cô liền quay người đi chỗ khác rồi giả vờ sắp xếp lại mấy hộp đạn trên kệ.
-Không...không có gì đâu. Chỉ là dạo này buôn bán hơi căng thẳng thôi.
Ronan quá quen với việc đọc vị người khác qua những cử chỉ nhỏ nhặt nên đương nhiên không tin vào lời nói của Ellie.
-Ellie. Chúng tôi là bạn của cô. Chúng tôi đã cùng nhau làm ăn, cùng nhau chia sẻ thông tin. Nếu cô gặp rắc rối, cô có thể nói với chúng tôi. Đừng giấu giếm. Cô biết đấy, những bí mật ở cái thành phố này thường có xu hướng phát nổ vào lúc ta ít ngờ tới nhất.
Nghe vậy, Ellie cũng dừng tay lại. Cô đứng im lặng như thế một lúc lâu. Rồi cô quay lại, hít một hơi thật sâu như để lấy hết can đảm.
-Thực ra...đúng là tôi đang gặp rắc rối.
Cô nhìn Ronan rồi nhìn sang Tokita và Michell.
-T...tôi vừa nhận được một đơn hàng đặc biệt. Một đơn hàng rất lớn và giá trị.
Ronan cảm thấy khả bối rối trước sự mâu thuẫn này.
-Đơn hàng? Thế thì cô phải vui mới đúng chứ?!
Ellie khẽ gật đầu xác nhận.
-Đúng vậy. Nó là một vũ khí hạng nặng cũng như là mẫu mới từ một công ty ở Thụy Sĩ. Khách hàng có vẻ là một nhân vật rất quan trọng và có tiếng nói trong Hiệp hội. Ông ta nói cần món hàng này để chuẩn bị cho cuộc đi săn sắp tới của mình ở tiền tuyến.
Ronan nhướng mày đầy hoài nghi.
-Nghe có vẻ không hợp lý lắm. Không có ý gì đâu, nhưng nếu theo lẽ thường thì ông ta nên đặt những thứ như thế này ở một cửa hàng ở tầng dưới chứ? Ở đó có an ninh được đảm bảo hơn mà.
-Ông ta nói những cửa hàng ở dưới đó lấy phí rất cao, nếu mua được nó thì ông ta sẽ không còn đủ để mua thêm những thứ khác để hỗ trợ cho công việc nữa. Do đó ông ta phải tìm những cửa hàng ở tầng trên cùng và hi vọng họ sẽ chấp nhận giao dịch này.
Sự nghi ngờ của Ronan bắt đàu tăng lên.
-Vậy cô tra được thông tin của người mua không?
Ellie khẽ lắc đầu, gương mặt buồn rười rượi.
-Tiếc là không. Tôi chỉ tra được số tài khoản hiện có của người đó là tầm 1 triệu Agus thôi.
-Thế giá của vũ khí đó là bao nhiêu?
Cô đáp lại một cách ngập ngừng.
-Khoảng...750 nghìn Agus. Tính cả các chi phí phát sinh.
-Nhìn đáng nghi vậy mà cô vẫn đồng ý à?
-Không hẳn là đáng nghi, món hàng này được gửi gắm cho tôi qua một kênh phân phối trung gian cực kỳ uy tín ở tầng dưới rồi, chỉ là lúc này nó không được dùng để bán một cách hợp pháp thôi. Tôi đóng vai trò là trạm trung chuyển cuối cùng để nó được hợp pháp hóa trước khi đến tay khách hàng.
-Tức là phải vào tay cô thì nó mới đem đi trao đổi trên thị trường chung và không bị dính dáng về mặt pháp lý, còn không thì chỉ có thể lưu hành ở chợ đen với giá gấp năm, gấp bảy, đúng chứ?
Ellie nhìn anh với ánh mắt khẩn khoản.
-Khách hàng yêu cầu giao hàng vào tối nay, tại một địa điểm bí mật ở khu vực giáp ranh vùng đất hoang. Tôi không thể tin tưởng vào dịch vụ vận chuyển thông thường, và tôi cũng không đủ khả năng tự mình đi. Tôi cần một đội hộ tống. Một đội thực sự giỏi, đáng tin cậy và không ngại va chạm....
Ellie nói một cách lấp lửng như thể đang đề nghị Ronan và cả nhóm cùng tham gia một cách đầy ẩn ý. Nhận ra tiểu tiết ấy, Ronan đắn đo suy nghĩ trong chốc lát rồi quay sang hỏi cô về phần thưởng cho nhiệm vụ này.
-Thù lao thế nào?
-50.000 Agus. Và toàn bộ số đạn dược các cần cho chuyến đi này sẽ được miễn phí. Cộng thêm quyền ưu tiên mua bất kỳ món hàng hiếm nào tôi nhập về trong tương lai với giá gốc.
Anh vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị. 50.000 Agus là một số tiền lớn, nhưng nó cũng đồng nghĩa với mức độ nguy hiểm tương đương. Những kẻ dám nhắm vào một món hàng công nghệ cao như vậy chắc chắn không phải dạng vừa.
-Được rồi, chúng tôi nhận nhiệm vụ này. Cô thấy được không?
-Thật sao? Nhưng các anh vừa trở về từ chiến dịch hôm qua mà. Tôi chỉ sợ nhiệm vụ sẽ hơi quá sức với cả nhóm lúc này thôi.
Ellie tỏ vẻ mừng rỡ khi được Ronan chấp nhận yêu cầu, nhưng cô không biết được việc nhóm anh đã rời khỏi chiến dịch sớm hơn so với lịch trình ban đầu, nên đồng thời cũng tỏ ra vô cùng lo lắng về tình trạng sức khỏe của họ.
-Thực ra...! Ưm! Ưm!!!
Ngay khi Michell vừa định nói sự thật, Ronan lập tức lấy tay bịt miệng cô lại đồng thời nói chen vào.
-Bọn tôi ổn mà, vẫn khỏe như vâm đây này? Đâu có ai phàn nàn gì đâu.
Tokita liền đáp lời bằng giọng tỉnh bơ.
-Thật ra thì...Michell có vẻ đang hơi khó thở đấy ạ.
Ronan nghe xong thì giật mình và phải bỏ vội tay ra.
-À, xin lỗi nhé.
Michell sau đó ho liên tục vì sặc nước miếng của mình, sau đó quay sang đấm vào lưng anh liên hồi.
Ellie thở phào nhẹ nhõm khi thấy cả nhóm vẫn còn sung sức như thường lệ.
-Vậy thì tốt quá! Hiện tại tôi hiện tại không biết nhờ ai khác cả. Darwin và Selene hiện đang bận bịu với các báo cáo ở Trụ sở. Những thợ săn khác thì tôi không dám tin tưởng giao phó một món hàng trị giá cả gia tài như vậy.
Nhận ra lợi thế của mình, Ronan bắt đầu tỏ ra lấn lướt hơn:
-Nhưng với một điều kiện.
Cô nhanh chóng đáp lại.
-Miễn là trong khả năng thì tôi sẵn sàng đáp ứng.
-Chúng tôi sẽ toàn quyền quyết định lộ trình và phương thức vận chuyển. Cô chỉ cần cung cấp thông tin và món hàng. Và nếu tình huống trở nên quá nguy hiểm, chúng tôi có quyền hủy bỏ giao dịch để bảo toàn tính mạng. Dù sao nó cũng đâu có nghĩa là cô mất tiền đâu, đúng chứ?
Ellie gật đầu không chút do dự.
-Đồng ý. Tôi tin tưởng vào phán đoán của anh, Ronald.
-Được rồi, mọi người bắt đầu thu xếp đi. Tokita, cậu và Michell giúp Ellie chuẩn bị những thứ cần thiết. Bổ sung lại tất cả đạn dược, đặc biệt là đạn xuyên giáp và lựu đạn Iron Fang. Chúng ta sẽ cần chúng nếu gặp lại đám bạn cũ của chúng ta trên đường đi.
-Rõ!
Tokita và Michell đồng thanh.
Rồi Ronan quay sang phía Ellie.
-Phiền cô liên hệ luôn cho phía Darwin và Selene. Nhỡ có chuyện xấu vượt ngoài tầm kiểm soát thì chỉ cần nhấc máy là họ sẽ đến hỗ trợ ngay lập tức.
Cách nói chuyện của Ronan khi đưa ra yêu cầu vừa rồi với Ellie cùng dứt khoát, giống như anh đang ra một chỉ thị, một mệnh lệnh hơn là một đề nghị mang tính phòng hờ cho cô.
Ellie khẽ gật đầu và nhanh chóng làm theo lời anh. Một cuộc gọi nhanh chóng được thực hiện và Darwin là người nhấc máy. Sau khi nghe tình hình, anh trấn an rằng sẽ nhờ các thành viên trong hội thợ săn Ravena tới điểm giao dịch nếu có bất trắc phát sinh, đồng thời cũng nhắc cô nên tin tưởng vào năng lực của nhóm Ronan.
Sau 30 phút, khoang đồ trên xe của nhóm Ronan đã được chất đầy trở lại. Ellie khóa cửa tiệm cẩn thận, treo biển tạm nghỉ rồi leo lên ghế sau ngồi cùng với Michell. Khi đã ổn định chỗ ngồi, chiếc xe lập tức khởi động và nhanh chóng rời đi.
Không ai để ý rằng, nơi góc khuất giữa hai tòa nhà cách đó khoảng độ trăm mét, một chiếc xe thợ săn màu tối vẫn đỗ im lìm bên đường từ nãy đến giờ. Dáng vẻ của nó trông rất hiện đại so với những chiếc xe thợ săn ở đây, nhưng lại bám đầy bụi đất cùng nhiều vết trầy xước, lõm móp như thể chủ của nó đã trải qua nhiều thời khắc sinh tử. Trong khoang lái, bỗng có một nguồn sáng bất ngờ lóe lên rồi tắt phụt, dường có ai đó vừa khẽ nhấc điện thoại lên để liên lạc.
Khi xe của Ronan vừa khuất khỏi ngã tư đầu tiên, chiếc xe kia mới bắt đầu khởi động và từ từ lăn bánh bám theo từ phía xa. Nó chậm rãi hòa vào dòng xe và giữ một khoảng cách vừa đủ như thể mọi bước di chuyển đều đã được tính toán từ trước. Trong khi đó, nhóm Ronan hoàn toàn không hề biết rằng họ không phải những người duy nhất quan tâm đến điểm đến sắp tới.
0 Bình luận