Dead World: Crime

Chương 37.3

Chương 37.3

Trong một căn phòng u ám nằm sâu trong lòng nhà kho bỏ hoang ở rìa Tầng âm 7, bầu không khí lúc này đang đặc quánh bởi mùi thuốc lá nồng nặc, hòa lẫn với mùi của những kẻ đang tuyệt vọng vì tiền. Không gian nơi đây căng thẳng đến mức chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể bùng nổ hệt như một quả bom.

Dylan Moscow, thủ lĩnh của cái băng nhóm đang trên đà phá sản này, trong cơn tức giận đã đập mạnh tay xuống mặt bàn. Cú đánh mạnh đến độ khiến những chiếc màn hình ảo chao đảo, giật giật liên tục như thể bị động kinh rồi nhấp nháy vài cái trước khi ổn định lại

-Khốn kiếp! Thằng Daniel và con Lana, hai cái đứa vô dụng ấy vừa báo về. Mục tiêu đã thoát khỏi trạm dừng chân sau khi dọn dẹp sạch sẽ hai thằng tay chân của chúng ta trong nhà vệ sinh! Trong nhà vệ sinh đấy! Chết tiệt, bọn nó bị đánh bại và giờ đang ngửi mùi nước tẩy bồn cầu!

Dylan gầm lên trong cơn bực tức dồn nén, đôi mắt đỏ quạch vì thiếu ngủ triền miên. Cảm giác bất lực khi số dư tài khoản đang cạn dần còn mục tiêu thì vẫn ung dung ngoài kia đang bào mòn hắn từng chút một. Hắn nhìn quanh phòng để tìm kiếm sự đồng cảm, hoặc ít nhất là một ai đó đủ xui xẻo để trút giận.

Tên lái xe lầm lì Stuart chậm rãi rít một hơi dài đến mức má hóp lại, rồi từ từ nhả ra một làn khói trắng đục và dày đặc như sương mù London. Cặp mắt gã đảo sang góc phòng, nơi Defan đang ngồi đó.

Nếu như trước đây, Defan là hình mẫu lý tưởng của một tên nhát gan, lúc nào cũng co rúm lại như con chó bị dọa đánh mỗi khi có ai to tiếng thì bây giờ, sau tất cả những chuyện đã trải qua, hắn trông như một người hoàn toàn khác.

Defan lúc này ngồi yên lặng trên một chiếc ghế gỗ, hai tay đan vào nhau đặt ngay ngắn trên đùi, phong thái điềm tĩnh một cách kỳ quặc, còn khuôn mặt gã thì trầm ngâm, lạnh lẽo đến đáng sợ. Thời gian, áp lực nợ nần và những cuộc trốn chạy thừa sống thiếu chết đã mài mòn đi sự ngây ngô của gã trai trẻ, để lại một Defan phiên bản già dặn hơn, cẩn trọng hơn và nguy hiểm hơn, hoặc ít nhất là hắn đang cố tỏ ra như vậy. Ánh mắt gã đang dán chặt vào màn hình hiển thị lộ trình của mục tiêu, tính toán từng khả năng.

-Tôi đã bảo rồi, đừng có chủ quan khinh địch! Tên Ronald đó và cả đám đi cùng hắn không phải là mấy con gà công nghiệp để chúng ta muốn vặt lông lúc nào thì vặt. Đừng dùng tiêu chuẩn của những con mồi thông thường để áp đặt lên chúng. Hắn không phải là một thợ săn tiền thưởng hạng xoàng hay một tay lính đánh thuê vất vưởng đâu. Các anh muốn kịch bản của vụ lần trước tái diễn nữa à? Muốn bị đánh cho lên bờ xuống ruộng rồi chạy về đây khóc lóc nữa sao?

Dylan khẽ cau mày khiến những nếp nhăn trên trán xô lại nhau tạo thành những đường rãnh sâu hoắm.

-Im cái miệng thối của mày lại đi, Defan! Vụ đó chúng ta thua là vì tên quái vật lái xe máy và gã bắn tỉa chen ngang vào thôi. Còn lần này, đối phương chỉ là những tên lính đã xuất ngũ, thậm chí còn đang chơi trên sân nhà...Biến số ở đây chính là do sự chủ quan khinh địch của chúng ta thôi

Sau khi phả ra làn khói thuốc dày đặc, Stuart quay sang Dylan và nói bằng giọng điệu vẻ đầy cay đắng.

-Nhưng hắn nói đúng một điều, Stuart. Kế hoạch này đã tiêu tốn của chúng ta quá nhiều. Chúng ta không còn đường lui nữa.

Sau vụ cướp đoàn xe thất bại, đống vũ khí quân dụng hạng nặng mà những tên cướp này tốn bao công sức mua về bỗng trở thành đống sắt vụn. Chúng không thể dùng để đi săn quái vật kiếm tiền vì sẽ lộ diện là những kẻ đang bị truy nã gắt gao. Cũng chẳng thể bán chúng ở chợ đen vì chi phí để làm sạch nguồn gốc và biến chúng thành vũ khí hợp pháp quá lớn, bán đi cũng chẳng lời lãi bao nhiêu.

Dylan thở dài một cách chán nản. Cơn giận dữ ban đầu của hắn dần tan biến, nhường chỗ cho cảm giác chua chát và tuyệt vọng. Hắn buông thõng tay và chậm rãi dựa lưng vào mép bàn, vẻ mặt vô hồn nhìn vào đống vũ khí chất đống ở góc phòng, nơi những khẩu súng trường xung kích hạng nặng, súng phóng lựu nhiệt hạch và cả những bộ giáp cường lực nằm chồng chất. Tất cả đều phủ kín bởi một lớp bụi mỏng.

Hắn bước đến và lấy ra khỏi thùng gỗ một khẩu súng trường plasma cao cấp. Hắn ngắm nghía nó một lúc và khẽ tặc lưỡi rồi bật cười chua chát, nụ cười méo mó lộ rõ vẻ bất lực đến tột cùng.

-Nhìn đống sắt vụn đắt tiền này đi! Chúng ta sở hữu hỏa lực đủ để san phẳng một cơ sở quân sự, nhưng lại không dám bắn dù chỉ một viên đạn.

Dylan ném khẩu súng trở lại thùng vũ khí. Tiếng kim loại va đập leng keng vang lên chói tai, nghe như tiếng cười nhạo báng của thần may mắn đối với sự nghèo túng của chúng. Rồi hắn bắt đầu liệt kê với đầy sự uất hận lên những món vũ khí đáng nguyền rủa này.

-Mã định danh sinh trắc học. Chip theo dõi vệ tinh ngầm. Dấu vân tay đạn đạo,...Chỉ cần chúng ta bóp cò kích hoạt một khẩu trong số này ở bất kỳ đâu có sóng tín hiệu, tọa độ của chúng ta sẽ hiện lên bản đồ của Cảnh sát đặc nhiệm trong vòng 3 giây. Ba giây thôi đấy! Chưa kịp kéo quần lên thì còng số 8 đã bập vào tay rồi.

Hắn quay sang nói với Defan trách móc, nhưng thực ra là để tự vấn chính mình

-Chúng ta là những kẻ bị truy nã gắt gao, Defan à. Mang những thứ này đi săn quái vật kiếm tiền ư? Chẳng khác nào tự đeo còng vào tay rồi đi nộp mạng cho cảnh sát.

Stuart tiếp lời.

-Và bán chúng cũng không xong. Tao đã thử liên hệ với những mối quen ở Chợ Đen. Mày biết bọn chó đó nói gì không? Chi phí để “tẩy rửa” một khẩu súng như thế này tốn đến 85% giá trị của nó, nào là thay nòng, hack chip định vị, làm giả giấy tờ sở hữu,....Bán đi thì lỗ chổng vó, giữ lại thì như ôm bom nổ chậm. Chúng ta thực sự đang chết đói trên đống vàng theo đúng nghĩa đen đấy.

Gã nói tiếp với vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn hiện rõ trên khuôn mặt.

-Chính vì thế chúng ta mới phải dồn toàn lực vào vụ này. Con nhỏ Ellie đó là cơ hội duy nhất để chúng ta đổi đời.

Dylan mỗi lần nhớ lại số bỏ ra đều khiến hắn xót xa.

-Mày có nhớ chúng ta đã tốn bao nhiêu để lập thực hiện cái kế hoạch này không? Chúng ta đã phải cử người đi quyến rũ, ngủ với một tên thợ săn cấp cao háo sắc chỉ để lấy thông tin và làm giả đống giấy tờ tùy thân. Phải cắn răng bán tống bán tháo một phần số vũ khí quý giá với giá lỗ vốn để làm giả số dư tài khoản lên đến hàng trăm nghìn Agus nhằm tăng uy tín khi liên lạc với công ty đặt hàng và phía trung gian của Ellie.

Hắn nghiến răng ken két rồi nói tiếp.

-Chưa kể số tiền khổng lồ để thuê người thu thập thông tin nội bộ và mua chuộc đám cảnh sát ở tầng 7 để chúng cho phép chúng ta hành động lộ liễu giữa thanh thiên bạch nhật, rồi cả đám cảnh sát tuần tra để chúng báo cáo ngay lập tức khi phát hiện xe của Ronan.

Không gian chìm vào tĩnh lặng khi Dylan nhắc lại sự thật tàn khốc đó. Tâm trí Dylan trôi ngược về quá khứ, về cái ngày định mệnh đã đẩy họ vào bước đường cùng này.

-

Vài tuần trước, tại một căn cứ tạm bợ nằm dưới một nhà xưởng bỏ hoang ngoài thành phố, Dylan đang đứng trước đống vũ khí quân dụng chất cao gần chạm trần. Chúng là tất cả những gì còn sót lại sau khi thu gom đống vũ khí dùng cho vụ cướp đoàn xe Kellion. Nhưng lúc này, gương mặt Dylan thay vì phấn khích thì chỉ có một nụ cười méo mó của kẻ bị dồn vào chân tường.

Đáng lẽ chúng phải mang về hàng chục triệu Agus, từng đó là đủ để hắn cùng đồng bọn mua một danh tính mới, thậm chí là có một cuộc sống ổn định đến cuối đời. Thế nhưng hiện tại, mỗi khẩu súng, mỗi bộ giáp cường hóa lại giống như một cục than hồng, vừa rực rỡ vừa nguy hiểm, sẵn sàng thiêu cháy kẻ dám chạm tay vào.

-Mã định danh đã bị khóa.

Thiết bị đầu cuối bất ngờ vang lên tiếng của gã NetHack được thuê, kéo Dylan ra khỏi dòng suy nghĩ hiện tại. Ở một căn phòng khác thuộc căn cứ, gã NetHack lúc này thay vì thoăn thoắt di chuyển ngón tay trên bàn phím thì lại chậm chạp và cẩn trọng một cách bất ngờ, như thể tính mạng đang phụ thuộc hoàn toàn vào đó. Dù cố giữ bình tĩnh, giọng gã vẫn không thể ngừng run rẩy.

-Tập đoàn Kellion đã phát lệnh truy nã ở mức báo động đỏ trên hệ thống an ninh liên bang ở cả hai quốc gia...Bất kỳ ai kích hoạt những vũ khí này trong vùng phủ sóng sẽ bị định vị ngay lập tức.

Dylan trở nên giận dữ khi nghe điều đó.

-Cái gì? Tao tưởng mày cam kết sẽ mở được chứ?! Chính mày giới thiệu bản thân là NetHack thuộc hàng top cơ mà.

-Xin lỗi, nhưng tôi chịu thua. Nếu tôi tiếp tục chày cối mở nó thì thiết bị của tôi cũng sẽ bị đánh dấu. Tôi không muốn mất cái máy quý giá này đâu.

-Thế thì theo thỏa thuận, tao sẽ không trả tiền cho mày đâu đấy.

-Đương nhiên rồi, tôi là kẻ giữ lời. Mà tôi khuyên với cái đầu đang bị treo thưởng của các anh thì nên bán tháo mấy thứ này đi, giữ nó bên mình thì chỉ càng gặp bất lợi về sau thôi.

Nói xong, hắn đóng thu gọn chiếc vali máy tính của mình lại và nhanh chóng rời đi.

Dylan gục đầu xuống bàn đầy bất lực. Hắn đã từng nghĩ rằng chỉ cần qua được phi vụ cướp đoàn xe kia thì mọi thứ sẽ đổi khác. Mọi thứ đã được lên kế hoạch hoàn hảo, tính toán từng giây, từng lộ trình, từng phản ứng của lực lượng hộ tống. Nhưng chỉ vì một nhân tố bất ngờ xuất hiện đã khiến tất cả sụp đổ, và thứ duy nhất cả đám phải chạy bán sống bán chết để giữ lại được, trớ trêu thay lại chính là đống vũ khí giờ đây đang đẩy họ sâu hơn xuống vực thẳm.

Dylan từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn chỉ còn một sự trống rỗng lạnh lẽo, thứ cảm xúc quen thuộc của kẻ từng nhiều lần đứng bên bờ vực nhưng chưa bao giờ thực sự thoát ra.

Defan ở gần đó quay sang nhìn hắn.

-Vậy anh định làm gì? Nếu không dùng được, không bán được...chúng ta lấy tiền ở đâu mà xoay xở đây? Cứ thế này cả đám sẽ chết đói hết.

Dylan tặc lưỡi và rút khẩu súng lục bên hông ra, xoay nó trên tay liên tục rồi bật cười đầy chua chát. Hắn nhớ lại về ký ức cũ, về những ngày còn là kẻ cướp những thợ săn vãng lai, khi mọi thứ đơn giản hơn rất nhiều. Dù không kiếm được quá nhiều, nhưng nó đảm bảo hắn vẫn có thể sống ung dung, tự tại với số tiền đó, thay vì bị truy nã gắt gao từng phút một như bây giờ.

-Defan! Cậu còn nhớ chúng ta đã sống thế nào trước khi dấn thân vào mấy phi vụ “làm ăn lớn” đó không? Chúng ta đã cố leo lên cao hơn. Và bây giờ thì hoàn toàn rơi tự do.

Hắn quay lưng lại đống vũ khí, ánh mắt dần lấy lại vẻ sắc bén quen thuộc.

-Vậy...nếu không thể kiếm tiền được từ chúng thì chỉ còn một cách. Chúng ta quay lại làm những gì mình giỏi nhất.

Defan mở to mắt.

-Ý anh là...cướp?

-Không phải kiểu cướp ngu ngốc liều lĩnh như trước mà là một vụ nhanh gọn, chớp nhoáng nhưng vẫn kiếm đủ để chúng ta xoay xở về sau, ít nhất là phải có tiền để thay đổi danh tính đã.

Hắn dừng lại và nhìn thẳng vào Defan.

-Chúng ta đã là kẻ bị truy nã rồi. Vậy thì ít nhất, hãy để cái giá treo trên đầu mình xứng đáng.

Trong khoảnh khắc ấy, căn cứ tạm bợ như chìm sâu hơn vào im lặng, ai cũng nhìn nhau một cách đầy e ngại. Dylan biết dù có ghét bỏ chuyện này đến đâu, hắn cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước tiếp và quay trở lại con đường của một kẻ cướp, nơi ít nhất hắn vẫn còn quyền chủ động với số phận của chính mình.

Sau vài ngày cùng nhau bàn luận, một kế hoạch kì công đã được vạch ra.

Bước đầu tiên của kế hoạch đòi hỏi một danh tính trong sạch và uy tín để tiếp cận những công ty lớn mà không bị nghi ngờ. Sau vài ngày tìm kiếm, mục tiêu được chọn là Anthony Lancelot, một Thợ săn cấp cao với biệt danh The Butcher. Hắn nổi tiếng không chỉ vì khả năng chiến đấu cận chiến tàn nhẫn, mà còn bởi đời sống riêng tư trụy lạc đến mức ai trong giới cũng lắc đầu ngán ngẩm mỗi khi nhắc tới.

Không quan trọng già hay trẻ, gái hay trai, chỉ cần có ngoại hình giống phụ nữ và đủ ưa nhìn là sẽ được hắn “chăm sóc” chu đáo. Chính lối sống vô độ ấy đã khiến Anthony bị Hiệp hội đánh giá thấp. Dù năng lực thực chiến đã chạm ngưỡng cấp S, hắn vẫn bị kẹt ở đầu cấp A suốt nhiều năm. Tiền kiếm được bao nhiêu cũng nhanh chóng đổ vào rượu, tiệc tùng và những cuộc vui không điểm dừng. Một thợ săn quyền lực, cô độc và cẩu thả đúng tiêu chí mà Dylan đang cần.

-Eri, cô biết phải làm gì rồi chứ?

Dylan không dám nhìn thẳng vào mắt cô gái trẻ nhất vừa gia nhập băng. Đứng trước tấm gương nứt trong căn cứ tạm, Eri đang chỉnh lại chiếc váy da bó sát đến mức nghẹt thở. Mái tóc nhuộm tím rũ xuống vai, lớp trang điểm đậm che đi gương mặt còn non nớt. Cô gật đầu đồng ý nhưng hai bàn tay đang run lên bần bật.

Defan cố gắng trấn an.

-Chỉ tiếp cận để lấy thẻ thợ săn và cái ly hắn sử dụng để lấy dấu vân tay là được. Chúng tôi sẽ theo dõi toàn bộ. Cô không ở một mình đâu, đừng lo lắng quá!

Eri không thể đáp lại vì quá căng thẳng. Cô sau đó hít một hơi thật sâu như thể đang ép mình bước qua một lằn ranh mà trước giờ chưa từng dám chạm tới.

Quán bar cao cấp nơi Anthony thường xuyên lui tới tọa lạc trên tầng thượng của một khu thương mại xa hoa. Hệ thống đèn neon đủ sắc màu chớp nháy không ngừng, khiến người ta nhức cả mắt trong khi khói thuốc và mùi rượu mạnh quyện đặc, ép chặt không khí đến ngột ngạt. Tiếng nhạc điện tử xập xình dội thẳng vào lồng ngực một cách dồn dập và mạnh mẽ, khiến người ta ở đây khó lòng phân biệt đâu là tiếng tim và đâu là tiếng nhạc.

Giữa biển người đang bung xõa hết mình trong tiếng nhạc, Eri bất ngờ xuất hiện giữa đám đông như một kẻ lạc loài. Chỉ mất chưa đầy một phút để ánh mắt Anthony khóa chặt lấy cô.

Anthony là một gã to lớn với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuộn lên dưới làn da sạm nắng. Chiếc áo khoác thợ săn bị hắn vứt hờ lên lưng ghế, trong khi mùi xì gà hòa lẫn hơi rượu nồng nặc tỏa ra từ người hắn, lấn át cả không khí quanh bàn. Eri vừa kịp quay đầu lại thì Anthony đã chộp lấy cổ tay cô rồi kéo mạnh sát vào lòng mình. Bàn tay thô ráp của hắn ngang nhiên sờ soạng khắp người cô ngay giữa quán bar, cử chỉ trắng trợn và tự nhiên như thể nơi đây là nhà của hắn.

-Em mới đến đây à? Xinh đấy.

Eri cứng người trong khoảnh khắc đầu tiên rồi chợt nhớ lại lời Dylan dặn dò. Cô ép mình nở một nụ cười thân thiện và dần nghiêng người sát lại gần, đủ để Anthony nghĩ rằng mình đang chiếm thế thượng phong.

Bên trong một chiếc xe van xám cách đó hai dãy phố, Dylan và Defan đang ngồi im lặng theo dõi diễn biến. Âm thanh từ chiếc khuyên tai nghe lén của Eri, từ tiếng nhạc tiếng nhạc, tiếng cười, và cả tiếng từ hơi thở nặng nề của Anthony,... Tất cả đều được họ nghe thấy không sót một chi tiết nào.

Dylan siết chặt tay lại như thể đang cầu nguyện. Hắn chưa bao giờ ghét một nhiệm vụ nào đến thế này.

Giọng gã Anthony lè nhè và tràn đầy dục vọng.

-Cưng à, đêm nay đi với anh chứ? Anh sẽ cho cưng thấy thế nào là sức mạnh của một Thợ săn cấp A.

Eri đã thử mọi cách để lấy được tấm thẻ thợ săn nhưng đều bất thành. Biết rằng đây là cơ hội cuối cùng, Eri chỉnh đành nhắm mắt rồi gật đầu một cách đầy cam chịu.

-Ôi chúa ơi, tôi buồn nôn quá.

Defan vội đưa tay che miệng, sắc mặt tái mét khi những âm thanh hôn hít cuồng nhiệt vang lên qua tai nghe. Stuart ở ghế lái chỉ biết im lặng, tay siết chặt vào vô lăng xe.

Đêm hôm đó là một đêm dài tưởng chừng như vô tận. Eri phải chấp nhận qua đêm với gã tại một khách sạn hạng sang ở trung tâm thành phố. Cô phải cắn răng chịu đựng, miễn cưỡng phục vụ hắn với đủ sở thích và tư thế quái dị đến mức cơ thể muốn rụng rời, nhưng vẫn ép mình giữ đầu óc tỉnh táo. Suốt khoảng thời gian đó, Eri chỉ chờ đợi thời cơ khi hắn say ngủ hoặc vào phòng tắm để sử dụng thiết bị sao chép thông tin đắt tiền mà Dylan đã mua.

Ba giờ sáng, tín hiệu cuối cùng cũng được gửi về. Eri đã thành công sao chép thẻ thợ săn và dữ liệu sinh trắc vân tay của Anthony. Hơn thế nữa, chính việc phải ở lại qua đêm với gã đã cho cô cơ hội thu thập mẫu quét võng mạc, qua đó hoàn thiện bộ nhận dạng giúp tăng khả năng truy cập nếu bị yêu cầu xác thực nhiều lớp. Sau đó, cô bấm một con chip gây nhiễu trên tấm thẻ thợ săn của Anthony, bảo đảm mọi thao tác mở thêm tài khoản dưới tên hắn sẽ không gửi bất kỳ cảnh báo nào về phía chủ nhân thực sự.

Eri rời khỏi khách sạn trong chiếc váy nhăn nhúm, lớp trang điểm lem luốc cùng đôi mắt đỏ hoe vì vì dồn nén quá lâu. Trong tay cô là chiếc thẻ dữ liệu nhỏ bé, thứ hiện tại đáng giá hơn bất kỳ báu vật nào đối với băng của Dylan.

Khi bước lên xe, cô ném chiếc chip vào người Dylan rồi cuộn mình vào góc ghế, khóc không thành tiếng.

-Em cần đi tắm...em cần tắm bằng thuốc tẩy!

Dylan nắm chặt chiếc thẻ, lòng đầy căm phẫn. Hắn thề rằng sự hy sinh danh dự này của Eri sẽ không uổng phí. Với danh tính của Anthony, chúng đã có chìa khóa để làm giả giấy tờ, biến băng cướp của hắn thành một “cá nhân” hợp pháp.

Có danh tính giả trong tay vẫn chưa đủ, Dylan hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai khác. Trên giấy tờ, băng của hắn giờ đây mang một cái tên sạch sẽ, hợp pháp, thậm chí còn có quyền tiếp cận những dịch vụ cao cấp vốn chỉ dành cho các tập đoàn lớn.

Nhưng Ellie không phải kẻ dễ lừa và công ty đặt hàng cùng những bên trung gian phía sau cô lại càng không. Trong chuyện làm ăn, uy tín không đến từ lời nói hay đống hồ sơ hào nhoáng mà nó được đo bằng tiền. Một tài khoản ngân hàng với số dư khổng lồ, đủ lớn để khiến mọi nghi ngờ tự động biến mất mới là tấm vé thông hành thực sự. Nhưng vấn đề quan trọng là tiền lấy ở đâu ra?

Quay sang nhìn đống vũ khí đang chất đống kia, Dylan biết mình sắp phải làm gì và quyết định ấy khiến lồng ngực hắn nặng trĩu.

-Chúng ta phải bán chúng cho chợ đen thôi.

Dylan nói khẽ như thể sợ chính mình nghe thấy.

Stuart quay phắt lại, đôi mắt trợn lên.

-Mày điên rồi à? Đống đó là mạng sống của cả băng! Chúng ta đã đổ bao nhiêu máu mới có được...

Dylan ngắt lời.

-Tao biết. Bán đi thì chết nhưng giữ lại thì cũng chết. Bây giờ chúng ta cần tiền mặt để lo cho liệu cho kế hoạch.

Không ai nói thêm gì sau đó nữa, sự im lặng kéo dài đủ lâu để tất cả hiểu rằng đây không còn là lựa chọn để cân nhắc thiệt hơn, mà là con đường duy nhất còn lại cả đám có thể đi.

Một cuộc giao dịch chợ đen đã được thực hiện trên nền tảng website chuyên dụng, còn việc trao tay thì được ấn định tại một địa điểm nằm dưới hệ thống cống ngầm của tầng âm ba, nơi chuột lớn ngang mèo và mèo thì to chẳng kém chó.

Không khí ở đây ẩm thấp, phảng phất mùi nước thải lẫn với kim loại rỉ sét. Những bóng đèn ở đây được treo lên một cách tạm bợ, chủ yếu để người đi không vô tình giẫm phải chất thải hoặc một xác chết trên đường. Ở nơi này, mọi thứ đều có thể mua bán miễn là trả đủ giá, và sẵn sàng gánh lấy hậu quả nếu dám phá vỡ thỏa thuận.

Brook, tay trùm chuyên thu gom và buôn lậu vũ khí phế liệu, đang đứng chờ nhóm Dylan ở cuối một hành lang hẹp. Trên chợ đen, gã là kẻ hiếm hoi chấp nhận thanh toán ngay sau khi nhận hàng của họ, không mặc cả dây dưa hay tìm cách vòng vo để đảm bảo phần lợi về mình.

Vừa trông thấy Dylan, gã đã nhếch môi cười khẩy và để lộ hàm răng kim loại của mình, như là một cách để phía bên kia xác nhận danh tính.

-Tao đã nói rồi, Dylan. Hàng của mày là hàng nóng, nóng bỏng tay đấy. Giá trị sử dụng là con số 0 tròn trĩnh, mua về chỉ để rã xác lấy linh kiện được thôi. Tao trả 15% giá trị thực. Không mặc cả gì hết.

-Mười lăm phần trăm? Mày đang cướp trắng trợn đấy à?

Một tên đàn em của Dylan gầm lên, bàn tay đã đặt lên chuôi dao.

Không khí lập tức căng như dây đàn. Những kẻ đứng quanh bắt đầu di chuyển, tay chạm vào vũ khí giấu bên dưới lớp áo khoác dài.

Nhưng Defan phản ứng nhanh hơn tất cả. Hắn chộp lấy cổ tay gã và siết chặt, nhìn gã rồi quay sang Dylan và khẽ lắc đầu như để nhắc nhở gã.

Dylan hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Hắn quay sang nhìn Brook rồi nhìn những thùng vũ khí đang được kéo ra, bị ném thô bạo lên bàn cân như đống phế liệu. Những khẩu súng mà đồng đội hắn phải chạy bán sống bán chết để giữ lại giờ đây nằm chỏng chơ, lạnh lẽo và nhận được sự đối xử chẳng khác gì mớ thịt ôi thiu ngoài chợ.

-Được! Mười lăm phần trăm.

Sau khi nuốt cục tức xuống họng, một cảm giác cay đắng lặp tức lan ra khắp miệng hắn. Số tiền nhận được với người bình thường là cả một gia tài. Nhưng với Dylan, nó chỉ là cái ngón chân út so với giá trị thực của lô vũ khí, một khoản lỗ khổng lồ không thể cứu vãn. Dù vậy, chừng đó là đủ cho mục đích của hắn.

Ngay trong đêm, Dylan bắt đầu hành trình rửa tiền. Hàng chục tài khoản ảo được kích hoạt, tiền được chia nhỏ rồi chuyển vòng qua nhiều lớp trung gian, từng bước xóa sạch dấu vết nguồn gốc bẩn thỉu của nó. Cuối cùng, tất cả được gom về một tài khoản duy nhất mang cái tên giả mạo được dựng lên từ thông tin của Anthony. Khi con số cuối cùng hiện ra trên màn hình, cả căn phòng chợt rơi vào im lặng.

Đó là hơn hai triệu Agus, giá tiền của một nửa lô vũ khí vừa bị bán tháo đi. Sau khi trừ đi số tiền để mua phương tiện, vũ khí, trang bị và các khoản khác, số dư còn lại vẫn là hơn 1 triệu Agus. Một con số mà được xây lên bằng sự hy sinh và bằng một quyết định khó khăn đến đau lòng. Chừng ấy đủ để xóa nhòa mọi sự nghi ngờ và khiến bất kỳ đối tác nào cũng phải dè chừng khi nhìn vào bảng số liệu ấy.

Với bộ hồ sơ giả được chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng chi tiết, bao gồm thành tích săn tiền thưởng dày đặc, giấy phép sử dụng vũ khí hạng nặng, mã thợ săn hợp lệ,...và quan trọng hơn cả là bản chứng minh tài chính. Dưới danh nghĩa của Anthony, thợ săn cấp A, Dylan bước vào ván cược lớn nhất kể từ lần đầu hắn nhúng chàm tại thành phố này.

Mục tiêu của hắn là công ty RedMandate Dynamics, một tập đoàn vũ khí có tiếng tăm ở Thụy Sĩ. Công ty này vừa tung ra thị trường một mẫu súng thế hệ mới. Thứ đồ chơi đó chưa từng xuất hiện trên chợ đen mà chỉ được bán cho các thợ săn hạng cao hoặc lực lượng bán quân sự đặt hàng trực tiếp với chính công ty.

Trong căn phòng thuê tạm bợ, Dylan tiến hành liên lạc với bộ phận bán hàng của công ty. Khi cuộc gọi được kết nối, giọng hắn thay đổi hoàn toàn như thể là một thợ săn chuyên nghiệp.

-Anthony đây! Tôi muốn đặt hàng mẫu pháo bắn cọc LX-9 mới nhất.

Ở đầu dây bên kia, đại diện kinh doanh của RedMandate tỏ ra dè chừng theo đúng quy trình. Họ yêu cầu xác thực danh tính, mã thợ săn và báo cáo tài chính ba tháng gần nhất. Dylan gửi đi tập tin đã chuẩn bị sẵn bao gồm cả bản sao kê ngân hàng được chỉnh sửa hoàn hảo đến từng dòng.

Vài phút im lặng trôi qua, hắn có thể tưởng tượng người phía bên kia đang rà soát dữ liệu, đối chiếu mã Anthony trong hệ thống nội bộ. Từng giọt mồ hôi dần hiện rõ trên trái Dylan, nhưng hắn vẫn bình tĩnh khi trả lời những câu hỏi phát sinh.

Cuối cùng, câu nói mà Dylan chờ đợi cũng vang lên.

-Thông tin hợp lệ. Chúng tôi chấp nhận giao dịch.

Tiếp theo là khâu trung gian vận chuyển. Dylan liên hệ với một đơn vị hậu cần nổi tiếng về độ kín kẽ là Silver-Route Logistics. Công ty này chuyên xử lý những lô hàng nhạy cảm, bảo đảm danh tính khách hàng được bảo vệ tuyệt đối. Chỉ cần giấy tờ hợp pháp và tiền cọc đúng hạn, họ sẽ không bao giờ đặt thêm bất kì câu hỏi nào với khác hàng.

Dylan sử dụng danh nghĩa Anthony một lần nữa và ký hợp đồng vận chuyển điện tử. Tất cả điều khoản đều cho thấy đây là một giao dịch tiêu chuẩn giữa nhà sản xuất và một cửa hàng bán lẻ được chỉ định. Silver Route sẽ nhận hàng trực tiếp từ RedMandate, sau đó bên cửa hàng do “Anthony” yêu cầu sẽ nhận hàng từ phía Silver-Route, biến nó thành sản phẩm buôn bán hợp lệ trên thị trường.

Nhưng địa điểm ấy mới là mấu chốt của cái bẫy. Việc tìm một cửa hàng đáp ứng đủ tiêu chí không hề dễ. Nó không được phép dính vào nợ nần, không bị điều tra tài chính và đủ uy tín để Silver-Route chấp nhận làm đối tác giao dịch, và quan trọng nhất là đủ tiềm lực để mua lại món vũ khí với mức giá cao ngất.

Dựa vào mối quan hệ rộng khắp của Stuart thông qua công việc vận chuyển, Dylan cùng đám đàn em phải mất gần hai tuần rà soát dữ liệu thuế, hồ sơ kinh doanh và các khoản vay ngầm trong hệ thống thành phố. Họ khoanh vùng những cửa tiệm nằm ở tầng trên cùng, nơi có mức độ an ninh thấp và không hề dễ dàng để tìm một đội an ninh chất lượng để hộ tống.

Tưởng như mọi tiêu chí khắt khe ấy là điều không tưởng, cho đến khi cái tên nổi bật lên giữa hàng chục ứng viên bất ngờ hiện ra, đó chính là cửa hàng Hot Marble do Ellie làm chủ sở hữu.

Dù nằm ngay tầng một, Hot Marble lại nổi tiếng là cửa hàng hiếm hoi có hồ sơ sạch sẽ giữa cái nơi bẩn thỉu này. Chủ tiệm dù từng dính nợ ngân hàng nhưng nay đã trả đủ, hồ sơ tài chính minh bạch, doanh thu ổn định và có giấy phép phân phối vũ khí hợp pháp, thậm chí trên tay còn có cả một số tiền tiết kiệm ở mức đáng chú ý. Điều có thể gây trở ngại duy nhất với chúng ngay lúc này chính là Viktor, người bác đang nắm giữ chức cảnh sát trưởng của cô.

Dylan gọi đến cửa hàng bằng giọng điệu của Anthony. Hắn nói về khẩu súng LX-9 sắp được chuyển tới, đề nghị cô làm điểm nhận hàng chính thức với mức chiết khấu hấp dẫn nếu thanh toán ngay khi nhận. Để củng cố niềm tin, hắn gửi kèm hợp đồng vận chuyển đã ký với Silver Route và xác nhận đặt mua từ RedMandate.

Cô bắt đầu kiểm tra lại từng chi tiết. Tên Anthony trong hệ thống thợ săn hoàn toàn hợp lệ, số dư tài khoản cho thấy khả năng thanh toán khả thi, hợp đồng vận chuyển mang chữ ký điện tử của đơn vị trung gian uy tín.

Sau một lúc trao đổi qua lại để xác nhận thông tin và tư vấn khách hàng như mọi khi, dù vẫn còn khá lưỡng lự bởi giá thành của khẩu súng và lý do gã đưa ra, nhưng với điểm nhận hàng trung gian uy tín là Silver-Route, Ellie vẫn đồng ý chấp nhận giao dịch.

-Được! Chúng tôi sẽ nhận hàng.

Hợp đồng vận chuyển được ký kết, cái bẫy đã được giăng ra và Ellie sẽ tin rằng đây là một chuyến hàng bình thường, được đảm bảo bởi một đơn vị trung gian uy tín.

Nhưng để hành động lộ liễu giữa ban ngày, lại còn ngang nhiên chặn đầu từng xe để kiểm tra, đó không phải là vấn đề mà chỉ cần mỗi sự gan lì. Camera sẽ ghi lại mọi thứ còn còi báo động sẽ hú vang chỉ sau vài chục giây, và lực lượng đặc nhiệm sẽ xuất hiện nhanh hơn cả tiếng súng. Mọi hành động phô trương đều cần một thứ giấy phép vô hình, đó là sự đồng thuận của những kẻ kiểm soát hệ thống.

Dylan thông qua một bên trung gian chuyên dàn xếp các thỏa thuận bẩn. Số tiền gần 200 nghìn Agus được chuyển đi như một khoản “phí bảo trì”, đổi lấy một đến hai tiếng “nhiễu” tín hiệu ở một cụm camera, đồng thời hệ thống cảnh báo ở các điểm giao tầng sẽ tạm chuyển sang chế độ xác nhận thủ công, vị trí cụ thể sẽ được thông báo sát thời điểm thực hiện để tránh gây chú ý không cần thiết. Trong khoảng thời gian đó, mọi thông tin khiếu nại hay bất cứ cảnh báo gì cũng sẽ bị trì hoãn, đủ để đám đàn em rút lui trước khi lực lượng bảo an xuất hiện.

Tuy nhiên, Defan không muốn phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống. Lo sợ đối phương sẽ tỏ ra thận trọng và có thể đổi lộ trình bất cứ lúc nào khiến “khoảng trống” kia trở nên vô dụng. Vì vậy, Dylan chi thêm một khoản để dựng lên một mạng lưới giám sát thời gian thực, sử dụng nguồn lực là con người. Stuart phụ trách phân phối tiền cho những kẻ sẵn sàng mở mắt vì lợi ích.

Chỉ sau một đêm, các nút giao thông trọng yếu đã có người của họ. Những viên cảnh sát đứng gác ở cổng kiểm soát, một gã bán hàng rong gần trạm xăng, thậm chí cả mấy tay đua xe đường phố cũng tham gia. Mỗi người là một mảnh ghép trong một bức tranh lớn.

-

Dylan rùng mình, thoát khỏi dòng hồi tưởng. Bảng thống kê chi phí hiện lên trước mặt khiến ngực hắn như thắt lại.

-Từng ấy tiền...giờ đang đứng trước nguy cơ đổ sông đổ biển vì cái thằng Ronald chết tiệt đó.

Defan ngẩng đầu lên và lạnh lùng đáp lại.

-Hắn ta vừa hạ gục gã khổng lồ của chúng ta chỉ bằng tay không trong nhà vệ sinh đấy! Đó là vì chúng ta quá chủ quan khi nghĩ đám đông sẽ làm hắn chùn tay.

Stuart hướng mắt về phía bản đồ địa hình khu vực ngoại ô dẫn ra vùng đất hoang.

-Tên Ronald cùng đồng đội của hắn đang đưa con nhỏ Ellie đến điểm lấy hàng của Silver-Route. Hắn nghĩ mình đã cắt đuôi được chúng ta sau vụ ở trạm dừng chân.

Dylan Moscow nở một nụ cười sắc lạnh.

-Nhầm to rồi! Chúng ta vẫn còn quân bài tẩy cuối cùng.

Gã chỉ vào một khu dân cư ở vùng đất hoang giáp ranh thành phố, nơi mà Ellie cùng nhóm Ronan sẽ đến đó để giao món hàng.

-Lần này cứ để chúng tự chui đầu vào rọ. Tập trung toàn bộ lực lượng và kêu chúng đến khu dân cư bỏ hoang G-14 rồi tiến hành bố trí mai phục. Bằng mọi giá phải lấy được món vũ khí đó và bắt sống con nhỏ Ellie. Nó là con mồi ngon để ép lão già Viktor phải nôn tiền ra.

-Rõ!

Hắn sau đó cầm lấy thiết bị liên lạc và cười khẩy.

-Để xem lần này cái danh cựu binh Thụy Sĩ của mày có cứu được mày khỏi cơn mưa đạn của bọn tao không, Ronald.

Căn phòng lại chìm vào không khí khẩn trương, tiếng lên đạn lách cách, tiếng hô hào và cả tiếng thở dài lo âu dần trộn lẫn vào nhau, báo hiệu cuộc săn lùng cuối cùng chính thức bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!