Dead World
Shawn Daji Shawn Daji+AI
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Dead World: Crime

Chương 32.2

0 Bình luận - Độ dài: 6,947 từ - Cập nhật:

Sau cuộc tranh luận ngắn với Leon và Gisele về đánh giá của Jans với Leon, tất cả mọi người nhanh chóng quay lại công việc thăm dò thành phố ngầm.

Jans nghĩ rằng Gisele và Leon sẽ rời đi sau mâu thuẫn đó, nhưng không như cô nghĩ, họ đều quyết định ở lại và không quay về điểm phòng thủ số 22.

Leon đang vô cùng buồn bã, nhưng cậu không cho phép cảm xúc ảnh hưởng đến công việc. Thực tế là cậu đang làm việc tốt hơn so với trước khi cuộc tranh luận xảy ra, có thể vì cậu không còn bị những suy nghĩ không cần thiết quấy rầy nữa. Gisele nhận ra điều đó và thấy đau lòng.

Jans có thể cảm nhận được bầu không khí ở đằng sau nên thấy khá khó chịu.

-Tôi biết có thể đã quá trễ để nói điều này, nhưng sẽ tốt hơn nếu tôi nói lời khuyến khích đối với họ vì đây cũng là nghĩa vụ từ yêu cầu mà tôi đã chấp nhận, đúng không?

Thành thật mà nói, bầu không khí này chính là kết quả của việc Jans thực hiện công việc đưa ra hỗ trợ cho Leon, cô quá nghiêm túc đến mức dẫn đến một cuộc mâu thuẫn. Nên nhìn vào kết quả, Jans không biết liệu cô có làm không tốt công việc hay không.

Ronan nghe vậy chỉ đành cười khổ.

-Nếu nhóc nghĩ rằng nên ưu tiên tránh mâu thuẫn ngay từ đầu, thì việc làm của nhóc vừa rồi rõ ràng là sai. Hoặc ít nhất là nhóc nên nói ra quan điểm của mình cho họ bằng những lời dễ nghe hơn chút. Nói ngắn gọn lại, mẫu thuẫn đó về cơ bản là do sự thiếu cẩn trọng của nhóc đấy.

-Ừm, đúng thật.

-Nhưng nếu suy nghĩ theo hướng khác, tôi nghĩ rằng việc nhóc nghiêm túc trong công việc mới là điều quan trọng hơn. Nói thật thì tôi thấy an tâm khi có thể xác nhận rằng nhóc là một người rất nghiêm túc trong công việc, thứ mà một người chủ “trưởng thành” sẽ xem xét đến việc thuê mướn để làm mấy thứ Thợ săn phải làm, chứ không phải là để làm người trông trẻ hay mấy tên ở lớp hướng đạo sinh như lúc này. Mà cũng bởi việc đó, có thể họ sẽ cẩn trọng hơn tỏng lần tới khi muốn dính dáng đến nhóc. Nếu nhìn nhận theo điểm này, việc nhóc làm không hẳn là tệ lắm, chỉ là hơi sai cách thể hiện thôi. Nên cũng không cần tỏ ra bận tâm đến thế đâu.

Những người ở phố ổ chuột đều không muốn chết cho dù có phải làm trâu làm chó cả đời. Mặc dù không đến mức sẽ đi xa đến như thế, nhưng Jans đã sống những năm khó khăn như thế rồi. Lý do cô trở thành Thợ săn là để trở nên mạnh hơn, như thế thì cô mới có thể thoát khỏi môi trường sống đó.

Và rồi Jans cũng đã trở thành Thợ săn, đã mạnh mẽ hơn và cuối cùng đã có thể vật lộn với môi trường mà cậu đang ở.

Đó chính xác là lý do Jans từ chối làm việc tương tự như cô hay làm nếu phải đối mặt với cùng một tình huống như trước. Thực ra Jans thấy sợ nếu phải làm việc tương tự như trước, thế có nghĩa là cô đã trở lại thành bản thân như trước đây. Cô đã rất sợ điều đó xảy ra, đến mức thà liều mạng còn hơn chỉ biết cầu mong.

Có lẽ bản thân Jans vẫn chưa nhận ra được điều đó, đó cũng chính là lý do cô gặp rắc rối với cách hành động của mình.

Một cái xác Demonizer nằm ở ngay hành lang. Ở ngực nó có những lỗ đạn và vài cái chân đã bị bắn nát bấy. Máu chảy ra từ những vết thương và để lại dấu vết thành một đường thẳng.

Ronan kiểm tra cái xác và vị trí của nó trên bản đồ tổ quái vật.

-Dựa vào hướng mà dấu vết của cái xác này để lại, có vẻ đây là một trong những con Demonizer đã tấn công điểm phòng thủ số 22. Nếu như nó đã chết trên đường trở về tổ, ta có thể tìm thêm nhiều xác quái vật chết cũng đang trên đường về ở quanh đây. Nếu đi theo dấu vết của chúng, ta có thể sẽ tìm ra tổ của chúng. Mọi người, có ai nhận thấy con Demonizer nào khác quanh khu vực nữa không?

Jans quan sát nhanh hai bên hành lang, sau đó nhìn xuống thiết bị đầu cuối thông tin để kiểm tra lại một lần nữa.

-Tôi không tìm thấy con Demonizer sống hay chết nào cả.

Sau khi quan sát xung quanh, Tokita liếc nhìn thiết bị của mình rồi khẽ gật đầu xác nhận.

-Em cũng không thấy có dấu vết. Nếu có gì còn sót lại hay ẩn nấp ở đây, cảm biến đã hiện lên thông báo rồi.

Michell vừa trượt qua giao diện điều hướng vừa đáp.

-Tôi cũng vừa kiểm tra, không có gì bất thường. Bé Jans nói đúng, khu vực an toàn.

-Vậy sao...nhưng ta cũng không thể kết thúc việc thăm dò chỉ vì tìm thấy một cái xác Demonizer được. Chắc phải tìm thêm nữa để đưa ra đủ thông tin thuyết phục bên Trụ sở. Mọi người nhớ để ý kĩ những dấu điểm thường nhé, đặc biệt là với những dấu vết nhỏ, khó nhìn thấy. Có thể đám Demonzer đã tấn công vào một điểm nào đó cách xa ở đây.

Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào khu vực bên trong. Không ai nói với ai câu gì, chỉ lo tập trung kiểm tra từng vị trí một, đến mức chỉ còn lại tiếng bước chân vọng lại trong không gian ẩm thấp, đôi khi chen vào là tiếng máy quét lạch cạch hoặc giọt nước ngầm nhỏ xuống từ trần nhà vỡ nứt.

Khoảng mười phút sau, họ đến một ngã tư. Ronan liền giơ tay ra hiệu dừng lại.

Nhận thấy có gì đó bất thường, đôi mắt Jans chợt phát sáng nhẹ. Cô bước lên trước nửa bước và quỳ xuống sát mặt sàn. Đưa thiết bị thu thập thông tin ra phía trước, Jans rà nhanh về phía mép tường bên phải. Cô lập tức tập trung vào vết nứt dài hiện lên rõ dần trên màn hình, chạy dọc theo bức tường. Đường nứt rất nhỏ và mờ, khó phát hiện nếu không nhìn kỹ.

-Được rồi, tôi tìm thấy rồi.

Nói xong, Jans chỉ ngón tay về một hướng khác so với điểm phòng thủ số 22. Cùng lúc đó, cô chỉ ra cho mọi người thấy dấu vết mà mình phát hiện ra được, từ đó dễ dàng lần theo để di chuyển.

Mặc dù hành lang trông vẫn y hệt như nhau sau khi họ đã đổi hướng đi, nhưng tất cả dần có thể thấy những dấu hiệu bắt đầu hiện ra ngày một rõ hơn trong tầm mắt của mình. Có những vết cào, vết xước kéo dài trên sàn nhà. Dấu vết của đống đất đá bị đẩy sang một bên để chừa ra lối đi ở giữa. Những dấu máu nhỏ rải rác xung quanh khu vực. Kết hợp những điều này lại, rõ ràng là đã có một lượng lớn Demonizer đi qua nơi này.

Rồi Ronan đang dẫn đầu đội đột nhiên dừng lại. Anh đang đứng trước một cái lỗ lớn nằm ngay giữa hành lang.

Cái lỗ đủ to để cho nhiều người có thể cùng lúc đi qua. Sâu bên trong cái lỗ hoàn toàn tối đen vì không có đèn được cài ở bên trong. Và vấn đề lớn nhất đó là cái lỗ không có trên bản đồ.

Khi Ronan chiếu ánh đèn vào bên trong cái lỗ, anh có thể thấy một sàn nhà cách khoảng 70 mét xuống bên dưới. Rõ ràng là nó nối tổ quái vật này đến một khu vực khác. Nhưng bản đồ cũng không có thông tin về khu vực mà nó nói đến.

-Đây là số 63. Trụ sở, có ở đó không?

-Đây là trụ sở. Có chuyện gì sao?

-Bọn tôi tìm thấy một cái lỗ không có trên bản đồ. Có vẻ nó nối đến một khu vực ngầm khác. Đám Demonizer đã tấn công điểm phòng thủ 22 có thể đến từ nơi này. Nhiệm vụ hộ tống có thể gặp nguy hiểm nếu chúng ta không xử lý cái lỗ này.

-Chờ đã nào...anh có thể hướng thiết bị đầu cuối của mình về phía cái lỗ không?

Ronan quay camera của thiết bị về phía cái lỗ như được bảo, thiết bị đầu cuối lập tức gửi đoạn ghi hình và thông tin về Trụ sở.

-Chúng tôi đã xác nhận, cái lỗ đó dẫn đến một khu vực chưa được khai phá. Tôi đoán là dưới đó có đám Demonizer, hoặc tệ hơn...là lũ Weaponized Insect.

-Ý anh là...có hơn một tổ quái vật dưới đó à?

-Đúng! Có hàng tá nơi sinh sản của đám quái vật nằm bên dưới nơi này. Hiện tại chúng tôi đã tiêu diệt khoảng 37 cái tổ rồi. Tôi đảm bảo là vẫn còn những cái tổ khác ngoài đó. Tôi nghĩ cũng không quá khi nói rằng toàn bộ khu vực này đều là tổ của chúng.

Ronan nhớ lại toà nhà mà cả nhóm đã vào để giải cứu Thợ săn, và hơi chút cau mày vì thầy việc này khá tương tự, chỉ khác là họ đang ở dưới mặt đất và đối thủ không chỉ có mỗi đám Demonizer.

-Vậy sao! Nghiêm trọng hơn tôi nghĩ. Vậy thì chúng tôi sẽ hủy nhiệm vụ hộ tống và quay về điểm phòng thủ số 23.

-Không! Các người phải canh giữ cái lỗ đó. Hãy giữ vững vị trí và đợi tiếp viện tới. Ngăn bất kì con quái vật nào cố ra khỏi cái lỗ. Chúng tôi sẽ cử một đội khác đến điểm 22.

Jans đứng bên cạnh nhanh chóng phản ứng lại một cách đầy khó chịu.

-Chờ đã nào. Tôi tưởng là chúng tôi chỉ được giao nhiệm vụ hộ tống thôi chứ.

-Cô là số 57 hả? Tình hình đã thay đổi. Nhiệm vụ của các cô bây giờ là phòng thủ. Đâu phải tự nhiên mà Trụ sở gửi đi nhiều người vậy. Chưa kể đến nhóm của số 63 và thêm hai Thợ săn đi chung, một trong hai người đó là Thợ săn có thực lực trong số những thợ săn ở điểm phòng thủ số 23. Tôi nghĩ đã có đủ hỏa lực rồi đấy. Đảm bảo an toàn cho khu vực cũng là nhiệm vụ của đội phòng thủ mà. Nên lo mà làm việc đi.

-Nhóm 63, đã rõ.

Ronan nhanh chóng đáp gọn để kết thúc cuộc gọi, trước khi Jans lại vô tình vạ miệng và khiến tình hình tệ thêm.

Đôi lông mày của Jans khẽ nhíu lại. Cô khoanh tay, ánh mắt lạnh đi khi nghe phía Trụ sở phân công nhiệm vụ mới mà không một lời thỏa thuận. Phản ứng của Ronan sau đó khiến cô quay sang nhìn anh chằm chằm, môi hơi mím lại.

-Gì chứ? Ông chú đồng ý với họ à?

-Ừ! Tốt nhất là nên làm theo yêu cầu đi. Tôi không muốn gây sự trực tiếp với bên Trụ sở đâu.

Lúc này, Ronan quyết định rằng nhóm của anh sẽ chủ động đến điểm 22 để hộ tống, vì họ có kinh nghiệm và hỏa lực tốt hơn. Chưa kể, họ đã di chuyển quá chậm để thực hiện thăm dò đường đi rồi, nếu ủy thác nhiệm vụ này cho đội khác sẽ khiến những thợ săn ở đó chờ lâu thêm nữa, lúc đó chính cả nhóm vừa gián tiếp giết chết họ.

-Jans, Leon, Gisele, ba người ở lại đây canh chừng cái lỗ. Chúng tôi sẽ đến điểm 22, xử lý đám quái vật canh gác ở đó và hộ tống đội trinh sát về. Cố gắng giữ vị trí cho đến khi chúng tôi quay lại.

-Nhưng...một mình ông chú và nhóm có ổn không?

Jans tỏ ra lo lắng.

-Yên tâm đi, đây không phải lần đầu. Giữ an toàn cho bản thân và hai người kia là được.

Nói rồi, nhóm Ronan nhanh chóng di chuyển về hướng điểm 22, để lại Jans, Leon và Gisele canh gác cái lỗ khổng lồ.

Jans đứng im một thoáng bên mép cái lỗ, ánh mắt tối lại khi quan sát độ sâu hun hút phía dưới. Ngón tay cô lướt nhanh qua bảng dữ liệu vừa thu thập từ thiết bị quét, rồi dừng lại ở thông số về vật thể sinh học có khả năng đã di chuyển qua.

Không gian quanh họ đã im ắng, nhưng nét căng thẳng trên mặt Jans còn rõ hơn cả sự yên lặng ấy. Cô liếc nhìn xung quanh hành lang hẹp, nơi ánh đèn nhấp nháy không soi tới được hết khoảng không gian bên dưới.

-Đám Demonizer thì không sao, chứ mà lũ Weaponized Insect mà trồi lên là chết cả đám đấy. Cái lỗ này là đủ để hai con to ngang chiếc xe tăng đi qua rồi. Ở trên mặt đất còn bay nhảy được, chứ ở chỗ này nó chỉ cần bắn một phát là xác định mọi người chết chắc.

Tận dụng các hòm thiết bị được đặt tại đây, mọi người bắt đầu cài đèn chiếu sáng quanh khu vực, mặc dù không quá sáng, nhưng còn đỡ hơn là để bóng đêm bao phủ xung quanh. Cái lỗ lớn như biến thành một hố đen. Ánh sáng mờ nhạt chiếu quanh lối vào cái lỗ cứ như đang cho thấy sự nguy hiểm mà nó đang ẩn chứa. So với ở trong một khu vực đã được khai phá, khả năng gặp quái vật ở một nơi chưa được thăm dò chắc chắn sẽ cao hơn.

Ở giữa khung cảnh hiện tại, Jans đang ngồi ngay trước cái lỗ to và nhìn vào bóng tối. Bình thường thì người ta chỉ có thể nhìn thấy toàn là bóng tối bên trong đường hầm, nhưng nhờ có khả năng đặc biệt của bản thân, Jans có thể nhìn thấy hình dạng cà khoảng cách bên trong tầm nhìn của mình.

Leon và Gisele chia nhau canh giữ hai bên sườn của Jans, mỗi người đứng đối diện nhau, mắt không rời hành lang phía trước. Họ đều hiểu rõ mối nguy hiểm không chỉ đến từ cái hố lớn giữa hành lang. Để đề phòng bị tập kích bất ngờ, cả hai tập trung cảnh giới những hướng còn lại, nơi đám Demonizer có thể âm thầm xuất hiện bất cứ lúc nào.

Trong lúc đang canh gác bên phía mình, Gisele thi thoảng lại liếc nhìn Jans. Giờ cô đã bình tĩnh và đang đánh giá lại người mà suýt chút nữa đã giao tranh với mình không lâu trước đó.

Để có thể bảo vệ Leon tốt nhất, đồng thời giúp cậu tránh xa những rủi ro vượt ngoài khả năng của bản thân, Gisele đã mài giũa kĩ năng của mình để đánh giá thực lực thật sự của người khác. Trên cơ sở kĩ năng mà cô đã tận tâm phát triển, cô chỉ có thể thấy Jans không khác gì một Thợ săn trẻ bình thường, giống hệt như những Thợ săn trẻ khác mà cô đã gặp. Hoặc ít nhất, Jans không giống như một người có thể đạt được những thành tự được liệt kê trên hồ sơ chiến đấu của cô.

Dù đã có thể kiểm chứng qua cách Gisele nhìn nhận sức mạnh của Ronan là vượt trội so với những thợ săn khác đồng hạng cô từng gặp, và dựa vào thông tin có được do Trụ sở cung cấp thì anh thậm chí có thể đạt được tới hàng thợ săn cấp A, hoặc thậm chí cấp S nếu tham gia trong ít nhất 5 năm.

Thậm chí cô có thể nhận ra được Michell chỉ là một kẻ tay mơ mới vào nghề chỉ bằng vài hành động nhỏ lúc sử dụng thiết bị đầu cuối, hay khả năng chiến đấu của Tokita không hề kém cạnh so với Ronan dù cậu không thể hiện nó ra quá nhiều và luôn che giấu bởi vẻ ôn hòa, thân thiện, đủ để đánh lừa bất kì một thợ săn kém cỏi nào nếu chỉ nhìn sơ qua.

Nhưng Gisele phần nào vẫn nghi ngờ khả năng đánh giá của mình và cố quan sát Jans kĩ hơn nữa. Ít nhất là bây giờ, cô đã thừa nhận rằng quyết tâm của Jans không phải là thứ có thể khinh thường được. Cô đã không ngờ Jans lại đi xa đến mức gây ra một cuộc chiến có thể khiến cô bé mất mạng chỉ để đi theo nguyên tắc của bản thân. Nhưng ở mặt khác, cô cũng có cảm giác rằng đó không phải là hành động ngu ngốc của một kẻ nghiệp dư không biết rõ sức mạnh của kẻ thù, nếu không, thì cô bé đã không tỏ ra nhún nhường trước sự đe dọa của Ronan đến vậy.

Thế Jans có thực sự là một Thợ săn có thực lực đúng theo như hồ sơ chiến đấu của cô hay không? Hay Jans chỉ đang giả vờ che đậy thực lực thật sự của mình? Jans đã gây ra việc trước đó vì biết chắc rằng cô sẽ thắng nếu họ thật sự giết nhau sao? Quá nhiều câu hỏi nối lên trong đầu Gisele khiến cô cứ liếc nhìn Jans. Nhưng cô ngay lập tức bác bỏ những khả năng đó và bình tâm lại.

Sau khi luẩn quẩn vài vòng, Gisele đưa ra kết luận. Vẫn chưa rõ Jans là một Thợ săn mạnh hay yếu. Mặc dù rất nhiều điều về cô trông không hợp lý gì cả, nhưng đảm bảo một điều rằng cô không phải người sẽ lùi bước khi bị đe dọa. Điều gì đó bất ngờ hoặc thậm chí là không muốn có thể sẽ xảy ra nếu cô chiến đấu bên cạnh Leon, vì thế Gisele phải cẩn thận không làm điều gì bất cẩn.

[Đó là một sai lầm lớn khi mình đã vô thức xem thường và đe dọa Jans vì nghĩ cô bé sẽ lùi bước. Mình cá chuyện sẽ rất tệ nếu như ngài Ronald không xuất hiện vào lúc đó, hay Thiếu chủ không trực tiếp đứng ra ngăn lại nên mình phải cẩn thận hơn nữa.]

Gisele đánh giá lại lòng trung thành của mình và phản ánh lại cách hành động của bản thân, ở mặt khác, cô cùng đề phòng hơn với Jans.

Leon đang vô cùng buồn bã, nhưng thời gian dần trôi qua và với việc Gisele đang cố làm cậu vui lên, cậu cũng đã bắt đầu bình tĩnh lại. Leon đang ở một nơi có nguy cơ bị phục kích thấp nhất, ở với cậu là những Thợ săn tài giỏi, khu vực xung quanh thì rất im ắng, lại có có vài cái đền chiếu sáng được cài vào khu vực, đây hẳn là một nơi tuyệt vời để cậu bình tĩnh lại. Sau khi binh thì thì cậu có thêm thời gian để suy nghĩ.

[Mình không thể trả lời câu hỏi đó dù có suy nghĩ đàng hoàng về hậu quả trước khi gây chiến, hoặc mình đã gây chiến dù biết rằng việc đó có thể dẫn đến một cuộc đấu súng vô nghĩa...]

Cậu vừa thấy một trong những khả năng có thể xảy ra không lâu trước khi Jans và Gisele suýt chút nữa là giết nhau. Nếu nhóm của Aimes mà không cười cho qua chuyện khi cậu gây chiến với họ, việc tương tự hoặc thậm chí tệ hơn sẽ xảy ra.

[Cô ấy sẽ không thuê người gây ra những trận chiến không cần thiết dù có miễn phí...À mà, vậy cũng đúng thôi.]

Leon bình tĩnh nhìn lại những việc mà bản thân đã làm cho đến giờ. Đây không phải là lần đầu cậu gây chiến với ai đó. Hẳn phải có nhiều trường hợp trong quá khứ mà cậu đã bước qua những khúc cầu nguy hiểm, đi qua hết những bãi mìn mà bản thân không nhận ra.

Vẫn chưa có điều gì tổi tệ xảy ra cho đến bây giờ, nhưng cũng không phải là mọi thứ đều diễn ra trôi chảy. Có những trường hợp cậu đã vô tình đi quá giới hạn trong lúc tranh luận với người khác rồi ép buộc ý kiến của mình lên người đó và còn xúc phạm chỉ trích cả họ, mặc dù chằng ai muốn chuyện đó xảy ra cả.

Leon nghĩ rằng hằn Gisele đã làm mọi việc để cậu không bước nhầm lên bất kỳ trái mìn nào. Nhưng hôm nay, chính bản thân Gisele suýt chút nữa là dẫm phải một trái. Mặc dù họ đã có thể tránh được trong gang tấc, nhưng Leon đã tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra nếu Gisele hoàn toàn dẫm lên trái mìn đó. Chỉ nghĩ về khả năng đó thôi cũng đủ đề làm cậu buồn lại.

Gisele nhận ra biểu cảm của Leon và địu đàng nói.

-Thiếu chủ! Xin đừng để việc đó phiền lòng ạ. Bỏ qua và tiến lên mới là điều quan trọng hơn. Hơn nữa, đó là sai lầm của tôi khi đã khiêu khích cô Jans. Hãy dùng trải nghiệm chúng ta có hôm nay để cẩn thận hơn vào lần tới.

Leon nghĩ rằng Gisele khiêu khích Jans bởi vì cô ấy tức giận thay cho Leon, cậu vừa thấy biết ơn vừa thấy có lỗi vì việc đó.

-Giờ mới nhớ, gần đây tôi vẫn chưa cảm ơn cô đàng hoàng. Tôi xin lỗi vì lúc nào cũng gây ra rắc rối và xin cảm ơn rất nhiều vì lúc nào cô cũng giúp đỡ tôi. Trong tương lai chắc chắn tôi sẽ lại gây ra thêm rắc rối cho cô, nên là, đến lúc đó tôi lại đựa vào cô nhé?

-Đ...đương nhiên! Cứ để đó cho tôi!

Gisele rất xúc động và ngạc nhiên khi Leon nói như thế, nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại với quyết tâm và phần nào đã cầm được nước mắt. Cô hiểu rõ rằng khi đang ở trên chiến trường, cô sẽ không thể nào chiến đấu tốt được nếu không bình tĩnh.

-Cảm ơn, Gisele. Mong được cô giúp đỡ.

Nhìn Leon đã phấn chấn lên, Gisele cố gắng hết sức nở một nụ cười để làm cho Leon thấy yên tâm.

-

Trong khi đó, nhóm Ronan đã đến gần điểm phòng thủ số 22. Không khí nơi đây đặc quánh mùi mùi máu tanh tưởi của Demonizer và mùi thuốc súng nồng nặc. Hành lang dẫn vào khu vực trung tâm là một bãi chiến trường. Vỏ đạn các loại vương vãi khắp sàn, trộn lẫn với những mảnh vỡ và dịch thể của lũ quái vật.

Những bức tường lỗ chỗ vết đạn và hằn sâu những vết cào sắc lẹm, minh chứng cho một cuộc đối đầu ác liệt vừa diễn ra. Ánh đèn lắp đặt ở hàng lang chập chờn, lúc sáng lúc tối, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn và nguy hiểm của nơi này.

-Michell, quét khu vực. Tokita, cảnh giới hai bên sườn.

Ronan lập tức chỉ huy cả đội bắt tay vào nhiệm vụ. Anh chọn vị trí sau một cột đá lớn để ẩn mình, con mắt trái phát sáng rực màu đỏ, bên trong, những đường vân chuyển động nhẹ mỗi khi quét từng góc tối, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất trước mặt.

Michell nhanh chóng thao tác trên thiết bị đầu cuối gắn ở cổ tay. Một bản đồ ba chiều của khu vực hiện ra, và ngay lập tức, hàng chục chấm đỏ li ti xuất hiện, tập trung dày đặc ở một vị trí.

-Phát hiện khoảng ba mươi tín hiệu sinh học, chúng đang tụ tập ở lối vào chính của Điểm 22. Chúng... chúng đang làm gì đó với bức tường... Tiếng động rất lạ.

Khi họ đến một ngã ba lớn, một giao điểm của ba hành lang rộng, Ronan đột ngột giơ tay, cả nhóm khựng lại ngay lập tức, không một tiếng động. Anh không nhìn về phía trước, nơi được cho là hướng đến Điểm 22, mà lại quan sát kỹ cấu trúc của ngã ba.

Thay vì tiếp tục di chuyển, anh lẳng lặng đặt ba lô xuống đất, mở một ngăn bên hông và lôi ra một vật thể hình chữ nhật màu xanh ô liu, đó là một quả mìn định hướng M18A1 CM.

Michell nhíu mày, tỏ vẻ khó hiểu. Cô bước lên một bước, hạ thấp giọng.

-Này, Ronan, anh làm gì vậy? Lũ quái ở phía trước, ở Điểm 22 cơ mà. Sao lại đặt mìn ở đây? Chúng ta đang lãng phí thời gian và cả một quả mìn tốt đấy.

Tokita cũng tiến lại gần, ánh mắt cậu ánh lên sự tò mò phân tích.

-Em cũng thắc mắc. Đây có vẻ là một điểm phòng thủ chiến lược tốt, một nút cổ chai lý tưởng, nhưng có cần thiết không anh? Chúng ta đang trong một nhiệm vụ giải cứu, ưu tiên là tốc độ mà.

Ronan không ngẩng đầu lên, tay vẫn thoăn thoắt thao tác. Anh cắm hai chân của quả mìn vào nền đất cứng, xoay mặt lõm của nó về hướng hành lang mà họ vừa đi qua. Anh cẩn thận nối dây kíp nổ vào một thiết bị kích hoạt từ xa nhỏ gọn rồi giấu nó sau một tảng đá. Chỉ sau khi mọi thứ đã hoàn tất, anh mới đứng dậy, phủi tay và nhìn hai người đồng đội của mình.

Anh thở ra một hơi dài, một làn khói mỏng tan vào không khí lạnh lẽo.

-Nguyên tắc số một khi các cậu bước chân vào một cái tổ quái vật, một mê cung dưới lòng đất như thế này: đừng bao giờ cho rằng kẻ thù chỉ ở phía trước.

Ronan bắt đầu giải thích với giọng bình thản.

-Các cậu nghe thấy tiếng gầm của chúng không? Chúng ở khắp nơi. Mấy cái đường hầm này thông với nhau như một cái tổ kiến khổng lồ.

Anh chỉ tay vào ba lối đi trước mặt.

-Khi chúng ta bắt đầu nổ súng ở Điểm 22, các cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra? Tiếng súng, tiếng nổ sẽ vang đi khắp nơi. Nhớ trận chiến trước chứ, lũ Demonizer không ngu, chúng có bản năng bầy đàn rất mạnh. Khi nghe thấy tiếng đồng loại chiến đấu và tiếng súng của kẻ thù, chúng sẽ kéo đến từ mọi hướng có thể. Chúng sẽ không ngu ngốc xếp hàng ngay ngắn ở phía trước để chờ chúng ta bắn đâu. Chúng sẽ tìm cách bao vây, đánh úp từ sau lưng, từ hai bên sườn, từ bất cứ kẽ hở nào chúng tìm thấy.

Anh quay lại nhìn hành lang nơi anh vừa đặt quả mìn.

-Tôi không muốn đang vui vẻ bắn giết ở phía trước thì lại bị một con nào đó cắn vào gáy từ phía sau. Một quả mìn ở đây không phải là lãng phí. Nó là một “chính sách bảo hiểm” rẻ tiền nhất ta có thể làm lúc này. Nó đảm bảo rằng lưng của chúng ta được an toàn, ít nhất là trong một khoảng thời gian. Tốt hơn là “lãng phí” một quả mìn còn hơn là để cả ba chúng ta bị “lãng phí” tính mạng vì một chút chủ quan.

Lời giải thích của Ronan khiến Michell và Tokita im lặng. Họ đã quen với việc chiến đấu trong các khu vực đô thị hoặc các nhiệm vụ có mục tiêu rõ ràng, nhưng đây là một môi trường hoàn toàn khác. Đây là lãnh địa của quái vật, một nơi mà các quy tắc chiến thuật thông thường phải được điều chỉnh để phù hợp với sự hỗn loạn và khó lường.

Michell lẩm bẩm, dù vẫn còn chút tiếc rẻ nhưng đã hoàn toàn bị thuyết phục.

-Một chính sách bảo hiểm à...Ẩn dụ hay đấy!   

-Em hiểu rồi.

Tokita khẽ gật gù cùng gương mặt đăm chiêu.

-Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Kinh nghiệm của anh đúng là không đùa được.

-Thật tốt khi hai người hiểu. Mong là vậy...!

Ronan nói rồi vỗ nhẹ vào khẩu súng của mình.

-Giờ thì đi thôi. Hi vọng chính sách bảo hiểm này không cần phải dùng đến.

Nói rồi, cả nhóm tiếp tục lên đường.

Ronan ra dấu cho cả đội tiến lên thật nhẹ nhàng và kín đáo, tận dụng những đống đổ nát và các góc khuất để tránh bị phát hiện. Khi đến gần đủ để quan sát rõ, một cảnh tượng khó tin hiện ra trước mắt: lối vào chính của Điểm phòng thủ số 22 đã bị một trận sạt lở lớn vùi lấp hoàn toàn, biến nơi đó thành một bức tường đất đá khổng lồ.

Thay vì quay đầu tìm đường khác, bầy Demonizer lại lựa chọn đối đầu với chướng ngại đó. Chúng gầm gừ, dùng những chiếc hàm khỏe và bộ móng sắc như dao cào xé, khoét từng mảng đá, tạo ra những âm thanh rợn người vang vọng khắp hành lang: tiếng đá vụn bị nghiền ken két, hòa lẫn với tiếng gầm giận dữ của lũ quái vật không biết mệt.

-Chúng đang cố đào một con đường vào trong.

Tokita lẩm bẩm, khẩu shotgun MG-77 trong tay đã sẵn sàng.

-Đội trinh sát chắc chắn đang bị kẹt bên trong đó. Có vẻ như chúng không tìm được đường khác nên phải tốn công đào như vậy.

-Tin tốt là chúng đang tập trung vào công việc của mình, đây là cơ hội của chúng ta.

Ronan nói với vẻ mặt điềm tĩnh. Anh nhanh chóng đánh giá tình hình. Đám quái vật đang dồn hết về một phía, lưng của chúng hoàn toàn lộ ra trước hỏa lực của họ.

-Đội hình tấn công. Tokita, cậu đi đầu, dùng đạn slug dọn dẹp những con to con và cứng đầu nhất. Michell, cô phụ trách sườn trái, dùng tiểu liên áp chế, đừng để con nào có cơ hội tản ra. Tôi sẽ lo sườn phải và những mục tiêu ở xa. Vào vị trí... Bây giờ!

Ngay khi Ronan vừa dứt lời, trận chiến nổ ra tức thì. Tokita là người khai hỏa đầu tiên, cậu nhảy bật ra khỏi chỗ nấp một cách dứt khoát và nhanh chóng, đến mức làm lớp giáp tăng cường phát ra tiếng rít nhẹ. Khẩu MG-77 trên tay Tokita lập tức nhả đạn.

Viên đạn slug xuyên giáp bay với tốc độ xé gió, cắm thẳng vào lưng một con Demonizer to lớn nhất. Cú bắn mạnh đến mức lớp da biến dị bị đạn xé toang và nứt toác thành từng mảnh nhỏ như thủy tinh vỡ. Con quái vật bị thổi bay cả mảng lưng rồi đổ gục tại chỗ mà không kịp gào thét.

Cú tấn công bất ngờ khiến cả bầy Demonizer náo loạn. Chúng lập tức quay lại, gầm lên đầy giận dữ rồi lao thẳng về phía đội Ronan. Nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Từ vị trí của mình, Ronan trở thành một tử thần thực thụ. Con mắt trái đã biến đổi của Ronan khẽ nheo lại, giúp anh xác định những mục tiêu ưu tiên giữa bầy đàn hỗn loạn: những con có kích thước lớn hơn, những con di chuyển nhanh nhẹn có dấu hiệu muốn tách khỏi dòng chính, hoặc những con có biểu hiện khác thường.

Một viên đạn ghim trúng khớp chân của một con đang lao tới khiến nó vấp ngã, làm cản trở bước tiến của những con phía sau. Một viên khác xuyên thẳng vào hốc mắt một con, tiêu diệt nó ngay tức thì. Anh di chuyển mục tiêu liên tục, vô hiệu hóa, làm chậm và tiêu diệt kẻ địch một cách có tính toán, từ đó ngăn chặn đợt tấn công đầu tiên của chúng một cách hiệu quả.

Ở phía sườn, Michell đã vào vị trí chiến đấu. Khẩu tiểu liên MP-4 Tempest của cô vang lên liên tục, tạo ra màn đạn đỏ rực như một bức tường lửa cản bước kẻ địch. Nhờ hỏa lực dồn dập từ tiểu liên, Michell đã giữ chân thành công một nhóm Demonizer đang tìm cách tách ra để bao vây. Mỗi khi có một con vượt qua lớp đạn của Tokita, Michell lập tức tập trung hỏa lực khiến nó tan xác trước khi kịp áp sát.

Lũ Demonizer xuất hiện ngày càng nhiều như thể không bao giờ hết. Vừa hạ được một con, lập tức có hai con khác lao lên thay thế. Chúng bắt đầu tràn ra từ các hành lang phụ mà cả nhóm ban đầu không để ý khiến số lượng tăng vọt. Đến lúc này, bầy quái đông đến mức tạo thành một làn sóng cuồng nộ, ồ ạt lao tới như muốn nuốt chửng cả nhóm trong nháy mắt.

-Chúng đông quá! Chúng ta sắp bị áp đảo rồi!

Michell nói với vẻ hoang mang.

-Đừng hoảng! Lùi lại, giữ vững đội hình!

Ronan ra lệnh rồi nhanh chóng ném một vật thể hình cầu với đầy gai nhọn về phía trước.

-Iron Fang, sẵn sàng!

Vật thể đó lăn tới giữa bầy Demonizer, rồi bất ngờ phát nổ, nhưng không phải là một vụ nổ bình thường. Một luồng áp suất mạnh mẽ bung ra, rồi ngay lập tức, hàng trăm gai thép sắc nhọn phóng vút ra khắp mọi hướng với tốc độ chóng mặt. Một cơn mưa kim loại quét qua đội hình của bầy Demonizer và gây ra hỗn loạn tột độ cho lũ quái vật.

Chúng rít lên đầy đau đớn, tiếng thét vang vọng khắp hành lang. Những chiếc gai găm khắp người lũ Demonizer khiến hàng chục con gục ngã và co giật trong vũng máu của chính mình. Vụ nổ tạo ra một khoảng trống quý giá, giúp nhóm thoát khỏi áp lực dồn dập của lũ quái và giành lại quyền chủ động tấn công.

Nhưng nguy hiểm vẫn chưa kết thúc.

-Ronan, có tín hiệu phía sau!

Michell đột nhiên hét toáng lên, màn hình của cô báo động đỏ để cảnh báo.

-Chúng đi vòng qua các hành lang khác và đang áp sát từ sau lưng chúng ta!

Đúng như cô nói, tiếng cào xé và gầm gừ bắt đầu vang lên từ hành lang mà họ vừa đi qua.

-Biết ngay mà.

Ronan lẩm bẩm với một nụ cười nhạt, vẻ mặt không lấy gì là ngạc nhiên.

-Michell, Tokita, chú ý phía trước! Phía sau cứ để tôi!

Ronan giơ tay lên, bấm một nút nhỏ trên thiết bị kích hoạt.

Tách! Một tiếng bật nhẹ vang lên. Ngay lập tức, một tia chớp sáng lóa bừng lên ở cuối hành lang, tiếp sau đó là tiếng nổ rền vang xé tai.

BÙM! Quả mìn định hướng phát nổ. Một bức tường mảnh đạn và bi thép với vận tốc kinh hoàng quét dọc theo hành lang hẹp. Lũ Demonizer đang ồ ạt lao tới phía sau bị xé thành từng mảnh trong tích tắc. Biện pháp an toàn của Ronan đã phát huy hiệu quả đúng như mong đợi: nhanh, gọn và hiệu quả.

Vừa thoát khỏi nguy cơ bị bao vây, cả ba lao lên với toàn bộ sức lực, quét sạch những con quái còn sót lại.

-Xong rồi.

Ronan vừa nói vừa kiểm tra lại lượng đạn còn lại trong súng của mình.

Họ tiến lại gần bức tường đất đá đã chặn lối vào Điểm 22. Nó quá lớn để có thể di dời bằng tay.

-Làm sao bây giờ?

Michell quay sang nhìn Ronan bằng ánh mắt tò mò.

Ronan nhìn Tokita.

-Đến lượt cậu rồi đấy. Bom mìn với đống này thì tốn công lắm.

Tokita gật đầu. Cậu đặt khẩu súng xuống, khởi động hệ thống trợ lực tối đa trên bộ giáp của mình. Cậu điều chỉnh tư thế, hạ thấp trọng tâm, bước vào thế thủ vững chãi. Toàn bộ cơ bắp và năng lượng từ bộ giáp dồn vào một cánh tay.

-Haaaa!

Cậu hét lên một tiếng và tung ra một cú đấm thẳng vào giữa bức tường đá.

Một tiếng ”RẦM!” kinh thiên động địa vang lên. Bức tường đá khổng lồ rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn như mạng nhện lan tỏa ra từ điểm va chạm. Và rồi chỉ với một cú đấm đó, toàn bộ khối đất đá vỡ vụn ra thành nhiều mảnh nhỏ và đổ sụp xuống, để lộ ra lối vào tối om của Điểm phòng thủ số 22.

Michell há hốc mồm kinh ngạc.

-Cậu... cậu làm được thật à? Đỉnh thế!

Tokita lắc lắc tay, cố giữ vẻ bình thản trước ánh mắt trầm trồ của Michell. Sau đó, cậu lấy tay gãi đầu cùng với vẻ ngượng ngùng, nhẹ nhàng lên tiếng đáp lại.

-Không hẳn! Tại bộ giáp này được thiết kế với công suất lớn chứ tôi có phải làm gì mấy đâu.

Cô nghe vậy liền cười một cách tinh nghịch.

-Nếu mà bộ giáp mạnh như vậy thì cậu đã chẳng phải vào tư thế. Tôi cũng biết võ để phòng thân đấy nhé. Không cần phải giả bộ.

Họ nhanh chóng tiến vào bên trong. Điểm phòng thủ gần như tràn ngập trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ vài chiếc đèn còn hoạt động, dường như nguồn điện đã bị ảnh hưởng sau vụ sạt lở. Bốn người của đội trinh sát đang ở đó, trông còn tệ hơn những gì Ronan tưởng tượng. Một người đàn ông có vẻ là trưởng nhóm, tên Vargas, đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt ông ta ánh lên vẻ tuyệt vọng. Một cô gái trẻ thì đang run rẩy trong góc. Một người khác thì bị thương nặng ở chân, máu đã thấm đẫm lớp băng gạc tạm bợ.

-Mấy người...là tiếp viện?

Vargas hỏi bằng giọng khàn đặc và mệt mỏi.

-Chúng tôi đến để đưa các vị ra ngoài.

Ronan bình thản đáp lại.

Tokita không nói nhiều, cậu lập tức đến bên người bị thương.

-Tôi là bác sĩ. Để tôi xem vết thương.

Sau khi kiểm tra, Tokita nhanh chóng mở túi cứu thương của mình, làm việc một cách chuyên nghiệp và hiệu quả. Cậu khử trùng, cầm máu và băng bó lại vết thương một cách chắc chắn.

Trong lúc đó, Vargas tiến lại gần Ronan, vẻ mặt có chút bực bội.

-Sao các người lại lâu thế? Chúng tôi đã bị kẹt ở đây gần hai tiếng đồng hồ rồi! Nếu các người đến sớm hơn, Cal có lẽ đã không bị thương nặng như vậy!

Ronan nhìn thẳng vào mắt Vargas với không chút nao núng.

-Vì chúng tôi không muốn trở thành ba cái xác nữa nằm bên cạnh các vị. Lao vào đây mà không biết tình hình bên ngoài thì khác gì tự sát? An toàn là trên hết. Giờ thì chuẩn bị đi, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.

Câu trả thẳng thừng nhưng đầy lý lẽ của Ronan khiến Vargas lập tức cứng họng.

Sau khi Tokita sơ cứu xong, cả nhóm bắt đầu di chuyển. Cuộc rút lui lần này dễ dàng hơn nhiều. Họ hộ tống đội trinh sát đi qua những hành lang mà họ đã dọn dẹp, hướng về phía ngã ba nơi họ đã tách khỏi Jans và những người khác.

Khi đến một ngã ba lớn, Ronan dừng lại. Anh chỉ về một hướng.

-Từ đây đi thẳng theo hành lang này sẽ gặp một nhóm khác đang được chi viện tới. Họ sẽ dẫn đường cho các vị về Điểm phòng thủ số 20. Đường đi tương đối an toàn, chúng tôi đã rà soát kĩ lưỡng hết rồi.

Vargas nghe vậy lấy làm ngạc nhiên.

-Các cậu không đi cùng chúng tôi?

-Không.

Ronan lắc đầu, mắt anh nhìn về hướng ngược lại, nơi họ đã để lại Jans, Leon và Gisele.

-Chúng tôi còn một cái lỗ lớn hơn nhiều cần phải xử lý. Nhiệm vụ của chúng tôi vẫn chưa kết thúc.

Nói rồi, anh không đợi họ trả lời, ra hiệu cho Tokita và Michell.

-Đi thôi. Hi vọng ba người kia vẫn ổn.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận