Khi cánh cửa thang máy trượt mở, trước mắt cả nhóm hiện ra một hành lang rộng thênh thang, vắng lặng của khu Kho Vận Tầng âm 8. Không còn cảnh người xe tấp nập qua lại như ở những tầng phía trên, nơi đây bao trùm bởi một bầu không khí thoáng đãng nhưng hiu quạnh đến lạ. Ánh sáng ở đây không mang sắc ấm áp hay rực rỡ đặc trưng của các khu dân cư, mà chỉ là một màu trắng xanh lạnh lẽo từ những dải đèn công nghiệp chạy dọc theo các trục đường lớn.
Đây là một trong ba tầng trung chuyển trọng yếu của thành phố, nơi quy tụ dày đặc các kho bãi, xưởng công nghiệp và khu cơ khí hạng nặng, đi kèm hệ thống trạm kiểm soát được siết chặt hơn hẳn những khu vực khác. Các công trình tại đây mang dáng dấp khối hộp với đường nét tối giản, đề cao tính bền vững, kiên cố và chắc chắn. Mọi thiết kế đều hướng đến mục tiêu phục vụ sản xuất, lưu trữ, vận chuyển và điều phối hậu cần một cách hiệu quả và ổn định.
Ronan lái chiếc xe ra khỏi buồng thang máy, nhập vào làn đường chính rộng lớn với mật độ giao thông vừa phải. Tiếng động cơ xe gầm nhẹ, hòa vào âm thanh ồn ã của những chiếc xe tải chở hàng hạng nặng đang di chuyển chậm chạp ở làn bên cạnh.
-Không khí ở đây...có vẻ dễ thở hơn một chút, đúng không?
Ellie cố gắng xua đi sự căng thẳng còn sót lại sau vụ chạm mặt hụt ở con dốc Tầng âm 7.
Tokita đáp lại nhưng mắt vẫn đang dán vào màn hình radar, liên tục theo dõi những đốm sáng đang di chuyển quanh chiếc xe.
-Ít nhất là hệ thống thông gió ở đây hoạt động tốt hơn. Nhưng đừng chủ quan, mật độ camera an ninh ở tầng này cao gấp ba lần các tầng trên. Bất kỳ hành động bất thường nào cũng sẽ bị ghi lại.
Tokita đáp lại nhưng mắt vẫn đang dán vào màn hình radar, liên tục theo dõi những đốm sáng đang di chuyển quanh chiếc xe.
Trực giác của Ronan vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng, anh liên tục quét qua những dãy nhà kho khổng lồ hai bên đường. Việc thoát khỏi đám cướp cạn ở tầng trên quá dễ dàng nhờ vào cách này khiến anh cảm thấy có chút bất an.
Chiếc xe đi được một đoạn khoảng mười lăm phút, băng qua khu vực kho vận trung tâm và tiến vào con đường dẫn ra vùng ngoại ô của tầng này. Mọi thứ dường như vẫn suôn sẻ cho đến khi tiếng còi hú đặc trưng của cảnh sát vang lên từ phía sau.
Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy phản chiếu qua gương chiếu hậu chói lòa cả khoang xe. Một chiếc xe tuần tra với logo của lực lượng an ninh Tầng 8 lao lên, ép sát vào sườn xe của nhóm Ronan và phát loa yêu cầu.
-Chiếc xe bán tải mang biển số 5T-882, yêu cầu tấp vào lề ngay lập tức! Lặp lại, yêu cầu tấp vào lề để kiểm tra hành chính!
Michell giật bắn mình khi nghe được thông báo đang chỉ đích dang họ.
-Cảnh sát ư?! Nhưng chúng ta có làm gì sai đâu.
-Cứ bình tĩnh. Giấy tờ của chúng ta đều hợp lệ nên chẳng có gì phải lo cả.
Ronan đưa chiếc xe tấp vào lề đường, ngay dưới một cột đèn sáng trưng. Chiếc xe cảnh sát đỗ lại phía sau cách họ chừng năm mét. Cánh cửa xe cảnh sát mở ra, một gã cảnh sát to con trong bộ đồng phục màu xanh đen bước xuống. Hắn đội mũ lưỡi trai che khuất nửa khuôn mặt, tay đặt lên bao súng bên hông, dáng điệu bệ vệ và đầy vẻ hách dịch.
Ronan hạ kính cửa sổ xuống khi gã cảnh sát tiến lại gần. Anh nở một nụ cười xã giao, đúng chuẩn một công dân gương mẫu.
-Chào sếp. Có vấn đề gì sao? Chúng tôi đi sai làn à?
Gã cảnh sát không trả lời ngay mà đặt một tay lên nóc xe rồi cúi người xuống, dùng cặp mắt sắc bén của mình để rà soát kĩ lưỡng mọi ngóc ngách bên trong. Hắn lướt qua Ronan, dừng lại ở Tokita, rồi nhìn chằm chằm vào Ellie và Michell ở ghế sau.
-Cho tôi xem giấy tờ xe và giấy phép thợ săn của các người.
Ronan nhanh chóng lấy tập hồ sơ trong hộc xe đưa cho hắn.
-Đây thưa sếp. Chúng tôi là thợ săn tự do, đang trên đường thực hiện nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa cho một cửa hàng ở tầng trên. Mọi thứ đều đầy đủ cả.
Gã cảnh sát cầm lấy giấy tờ, lật xem một cách qua loa rồi ném trả lại vào lòng Ronan.
-Giấy tờ có vẻ ổn. Nhưng tôi nhận được tin báo về một chiếc xe bán tải bị mất cắp, được cho là phương tiện lẩn trốn của một tên tội phạm bị truy nã cấp độ B đang lẩn trốn ở tầng âm 8 này. Hắn vừa thực hiện một vụ cướp cửa hàng vũ khí ở Tầng âm 6 ngày hôm qua.
Michell trố mắt.
-Cái gì? Tội phạm truy nã? Sếp nhìn xem, chúng tôi giống tội phạm chỗ nào chứ?
Ronan giơ tay ra hiệu cho Michell im lặng. Anh vẫn giữ vẻ điềm đạm khi quay sang gã cảnh sát nhưng bắt đầu quan sát kỹ hơn những cử chỉ của gã.
-Chắc có sự nhầm lẫn nào đó thôi sếp. Chúng tôi vừa đi từ thang máy dân dụng xuống đây, có biên lai đàng hoàng. Nếu là tội phạm trốn chạy thì chúng tôi đã chẳng dám đi đường chính ngạch và tốn kém như thế.
Gã cảnh sát hừ lại một tiếng, tay vẫn đặt trên báng súng với vẻ đề phòng.
-Tội phạm bây giờ ranh ma lắm. Xuống xe để tôi kiểm tra khoang hàng.
Không khí trong xe thoáng chùng xuống, Ronan nhanh chóng đánh giá tình hình. Rõ ràng đây chỉ là một cuộc kiểm tra định kỳ, nhưng anh hiểu rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng đủ kéo theo những rắc rối không đáng có. Với thân phận một thợ săn, việc mang theo vũ khí là điều khó có thể tránh khỏi, và gã cảnh sát hoàn toàn có thể vin vào lý do đó để yêu cầu cả nhóm về đồn xác minh lại thông tin, một quy trình rườm ra và tốn hàng núi thời gian để thực hiện xong.
Ronan mở cửa bước xuống xe, đối diện với gã cảnh sát đang đứng chờ. Anh giữ thái độ bình thản, chủ động đứng ở vị trí dễ quan sát, nói chuyện điềm đạm khi trả lời những câu hỏi quen thuộc. Gã cảnh sát liếc qua bên trong xe, rà soát nhanh giấy tờ rồi đảo mắt một vòng quanh thùng hàng. Sau vài giây im lặng, hắn khẽ nhíu mày như đang đối chiếu lại thông tin trong đầu.
Cuối cùng, gã khẽ tặc lưỡi rồi trả lại giấy tờ cho Ronan.
-Ừm, không thấy có gì bất thường. Có lẽ chỉ là sự hiểu nhầm thôi.
Hắn vỗ nhẹ lên vai anh và cười nhạt.
-Đi đường cẩn thận. Dạo này an ninh phức tạp lắm, đừng để tôi phải gặp lại các anh vì mấy chuyện như thế này.
Ronan gật đầu cảm ơn rồi quay lại xe. Khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi chốt kiểm soát, bầu không khí căng thẳng ban nãy mới thực sự tan biến.
Khi chiếc xe của nhóm Ronan khuất hẳn sau khúc cua, gã cảnh sát lập tức rút điện thoại ra, nói gì đó rất nhanh trong khi ánh mắt vẫn dán chặt về hướng chiếc xe vừa rời đi. Kết thúc cuộc gọi, hắn trèo lên xe tuần tra, quay đầu gấp rồi lao vào một con ngõ nhỏ khuất tầm mắt, biến mất khỏi tuyến đường chính.
Khoảng mười phút sau, khi chiếc xe đang đi qua một khu vực đông đúc hơn nằm gần rìa khu vực, Tokita lại lên tiếng cảnh báo.
-Có một tín hiệu khả nghi ở hướng 7 giờ, liên tục giữ ở khoảng cách 100 mét.
Ronan nhìn qua gương chiếu hậu. Dù dòng xe cộ xung quanh khá tấp nập, anh vẫn lờ mờ nhận ra hình dáng của một chiếc xe van màu đen trùi trũi đang lướt đi, khéo léo lẩn khuất sau những chiếc xe tải lớn như một con thú săn mồi rình rập.
-Tokita, phía trước có một trạm dừng nghỉ đúng không?
Cậu liếc nhìn bản đồ trên màn hình.
-Có, cách đây khoảng 500 mét. Đây là trạm lớn, đang hoạt động 24/7, có vẻ rất đông người và đầy đủ dịch vụ.
-Tốt. Tôi sẽ tấp vào đó.
Nhìn thấy phản ứng bất thường của anh, Ellie lo lắng hỏi.
-Anh định làm gì? Giữa chỗ đông người thế này sao?
Ronan kiểm tra lại băng đạn của khẩu súng lục rồi giấu nó kỹ dưới lớp áo khoác, sau đó nhét thêm một con dao găm vào sau thắt lưng.
-Tôi cần đi vệ sinh. Và tiện thể dọn dẹp chút rác rưởi. Ở chỗ đông người, bọn chúng sẽ chủ quan hơn.
Anh quay sang dặn dò Michell và Tokita với vẻ mặt nghiêm túc nhất từ đầu chuyến đi đến giờ.
-Nghe này, tôi sẽ xuống xe và đi vào khu nhà vệ sinh công cộng. Michell, cô đỗ xe ở khu vực chờ, giữ máy nổ nhưng đừng gây chú ý. Tokita, quan sát radar. Nếu thấy chiếc xe kia có dấu hiệu lao thẳng vào đây hoặc bọn chúng mang vũ khí hạng nặng ra giữa đám đông, lập tức bảo Michell lái xe chạy đi. Đừng lo cho tôi. Tôi sẽ tự tìm cách thoát và liên lạc sau.
-Nhưng còn anh...chỗ đó nhiều người vô tội lắm...
Michell định phản đối nhưng Ronan lập tức gắt nhẹ, đủ để dập tắt sự do dự của cô.
-Làm theo lời tôi! Nhiệm vụ ưu tiên là bảo vệ Ellie. Tôi sẽ cố gắng gọn gàng nhất có thể.
Chiếc xe rẽ vào bãi đỗ của trạm dừng chân rộng lớn. Đèn neon rực rỡ từ các biển hiệu cửa hàng tiện lợi và quán ăn hắt xuống sân bê tông phẳng phiu, hoàn toàn đối lập với bầu không khí lạnh lẽo, cứng nhắc và có phần nghiêm túc của khu vực trung tâm. Tiếng nhạc loáng thoáng, tiếng cười nói của khách hàng và tiếng động cơ xe tải ra vào tạo nên một bầu không khí náo nhiệt.
Khu nhà vệ sinh công cộng nằm tách biệt một chút bên cánh phải, được xây dựng khang trang, lát gạch men sáng bóng và có người ra kẻ vào liên tục.
Ronan mở cửa bước xuống, chỉnh lại cổ áo, dáng vẻ thong dong như một vị khách bình thường dừng chân nghỉ ngơi, hoàn toàn hòa nhập vào dòng người nhưng tâm trí lại đang căng như dây đàn. Anh bước thẳng về phía nhà vệ sinh nam.
Cách đó không xa, chiếc xe van màu đen cũng từ từ di chuyển vào bãi đỗ, dừng lại ở một góc khuất gần khu vực xe container.
Bên trong chiếc xe, hai cặp mắt đang dõi theo từng cử động của Ronan qua màn hình theo dõi.
Tên lái xe nói vào bộ đàm.
-Mục tiêu đã vào khu vệ sinh. Bọn tôi nên làm gì đây?
Một giọng nói rè rè vang lên từ đầu dây bên kia.
-Gã vừa vào nhà vệ sinh là đội trưởng của chúng. Nguồn tin của tao cho biết hắn từng là cựu binh Thụy Sĩ, còn mấy tên còn lại chỉ là thợ máy với bác sĩ phục vụ trong quân đội. Hiện tại tên đó là nhân tố nguy hiểm nhất ở đây, bám theo sau và tìm cách khử hắn ngay khi có cơ hội.
-Nhưng chỗ này đông quá, có nên hành động không?
-Càng tốt. Đám đông sẽ làm lá chắn cho chúng ta hành động cũng như rút lui. Cử người vào xử lý hắn gọn gàng đi, ngụy tạo thành một vụ ẩu đả là được.
Khi nghe đến danh cựu binh Thụy Sĩ, chúng liền tỏ ra dè chừng và cảnh giác cao độ.
-Nhưng thứ hạng của hắn trước khi xuất ngũ có cao không? Tôi nghe nói khả năng chiến đấu của lính chính quy không phải hạng xoàng đâu.
-Tự tin lên đi! Tên này chắc chắn không dám lấy người dân làm bia đỡ đạn đâu. Người có lợi thế nhất lúc này vẫn là chúng ta.
Cửa sau chiếc xe nhanh chóng bật mở, sau đó là hai bóng đen bước xuống.
Tên đi đầu có vóc dáng trung bình, mặc áo khoác dài che đi bộ đồ tác chiến bên trong, bên trong áo giấu khẩu súng giảm thanh. Hắn di chuyển lanh lẹ, luồn lách qua những nhóm khách đang chụp ảnh tự sướng.
Tên đi sau mới thực sự đáng ngại. Gã to lớn như một con gấu, khoác chiếc áo hoodie rộng thùng thình để che cơ thể đồ sộ đằng sau. Trên tay xách theo một chiếc túi thể thao dài, bên trong rõ ràng chứa thứ gì đó rất nặng.
Tên sát thủ mở cửa bước vào. Hắn treo biển “Đang dọn dẹp” ra bên ngoài cửa, chặn không cho người khác vào rồi dặn dò tên còn lại.
-Tao vào trước. Mày canh cửa hoặc khi nào tao kêu thì vào hỗ trợ nếu hắn chống cự mạnh.
Gã to con gật đầu, xoay người lại rồi khoanh tay đứng gác cửa. Những bước chân nặng nề làm rung cả nền gạch vỉa hè. Vẻ bặm trợn của hắn lập tức khiến người khác chỉ lướt nhìn qua là quên cả việc hệ trọng của mình.
Bên trong nhà vệ sinh, không gian sạch sẽ, thơm mùi nước tẩy rửa hương chanh sả. Sàn nhà lát gạch trắng tinh, gương soi sáng choang phản chiếu hình ảnh những người đàn ông đang rửa tay hay chỉnh trang quần áo.
Không khí trong phòng chùn xuống. Tên sát thủ rút khẩu súng giảm thanh, một tay đẩy nhẹ cửa từng buồng vệ sinh để rà soát. Khi bị những người khác phát hiện, hắn lặng lẽ ra dấu im lặng và vung vẩy khẩu súng, buộc họ phải vội vã rời đi. Hắn cẩn thận kiểm tra lần lượt từng buồng, nhưng xui xẻo thay chỉ bắt gặp người khác đang sử dụng chúng.
Đến buồng cuối cùng nơi cánh cửa chỉ đang khép hờ, tên sát thủ vừa nâng cao cảnh giác thì bất ngờ một bóng đen xuất hiện phía sau và vỗ nhẹ lên vai hắn.
Nghĩ đó chỉ là kẻ nào đó không biết điều trong nhà vệ sinh, hắn gắt lên.
-Cút đi! Đừng làm phiền tao?
Nhưng người đó vẫn tiếp tục vỗ vai hắn, cộng với việc không tìm thấy Ronan khiến cơn giận trong hắn lập tức bùng nổ.
-Có tin tao giết mày không hả?
Hắn quay phắt lại và nhận ra người đứng sau là Ronan. Nhưng chưa kịp giương súng, một luồng chất lỏng cay xè đã phun thẳng vào mặt. Ronan không biết từ lúc nào đã cầm sẵn bình nước rửa tay và xịt không thương tiếc vào mắt đối phương khiến hắn la oai oái.
-Á! Cay! Cay quá!
Tranh thủ cơ hội đó, Ronan lao tới để tước đi khẩu súng và định vật ngã hắn. Nhưng bộ giáp cường hóa đã khiến cú vật của anh quá đà, mạnh đến mức ném hắn bay vèo về phía trước và đâm sầm đầu vào máy sấy tay tự động.
VÙ! VÙ! VÙ! Máy sấy tay cảm ứng kích hoạt, thổi luồng gió nóng cực mạnh vào mặt hắn khiến da mặt hắn rung lên bần bật như thạch rau câu.
Tên sát thủ lồm cồm bò dậy, mái tóc dựng ngược vì gió sấy. Ronan nhìn rồi thở dài vì không ngờ tên này vẫn còn sức để tiếp tục.
Tên sát thủ gầm gừ tức giận. Hắn rút ra từ bên hông một con dao găm sáng loáng và lao tới tấn công Ronan. Nhưng đời không như mơ, do sàn nhà vừa được lau quá kỹ cộng với đôi giày đế phẳng, tên sát thủ vừa dậm chân lấy đà thì...
OẠCH! Hắn trượt chân làm cả người lướt đi trên sàn như thể đang lướt trên mặt băng. Ronan nhẹ nhàng bước sang một bên để tránh, tiện tay gạt chân đối phương khiến hắn đập đầu vào cái bồn tiểu đang xả nước rồi bất tỉnh ngay tắp lự.
-Sàn ướt, chú không thấy biển báo màu vàng to đùng kia à?
Cảm thấy điều chẳng lành, gã khổng lồ cúi người bước vào, thân hình đồ sộ gần như choán trọn lối đi. Hắn liếc nhìn tên đồng bọn đang nằm sõng soài trên sàn rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, nở một nụ cười man rợ. Đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy Ronan.
-Mày khá đấy, chuột nhắt. Nhưng để xem mày làm gì được tao.
Gã nhấc chiếc búa tạ khổng lồ bằng một tay, các cơ bắp phồng căng bất thường, rồi nện xuống một cú như trời giáng. Ronan kịp thời nhảy sang phải để tránh đòn. Chiếc búa ngay lập tức nghiền nát bồn rửa tay nơi anh vừa đứng, làm mảnh sứ và bê tông văng tung tóe ra mọi phía với tốc độ cao như thể đạn bắn, lực va chạm mạnh đến mức cả sàn nhà rung chuyển.
-Ăn cái này đi!
Trong lúc gã to xác còn loay hoay nhấc chiếc búa lên, Ronan đã nhanh tay vớ lấy cái cây lau nhà ướt sũng để trong góc, dùng cán chọc thẳng vào hai mắt mắt của đối phương.
-Chết tiệt! Mù mắt tao rồi!
Gã vung búa loạn xạ nhằm ngăn Ronan áp sát, nhưng trong cơn cuống cuồng lại vô tình nện thẳng vào bức tường phía sau. Lớp gạch vỡ toang, đường ống nước ẩn bên dưới lập tức bật tung, dòng nước áp lực cao phun ra xối xả lên người hắn như trận lũ, cộng thêm sàn nhà trơn trượt làm hắn loạng choạng suýt ngã lăn ra.
Ronan buông một câu mỉa mai để trêu tức đối phương.
-Đêm hôm mà tắm kiểu này dễ cảm lạnh lắm đấy. Không ai dạy chú mày à?
Gã khổng lồ gầm gừ, chớp mắt liên tục để lấy lại tầm nhìn. Ngay khi vừa nhìn rõ, hắn lập tức xoay người và vung búa theo phương ngang, quét sạch một dãy cửa buồng vệ sinh bằng gỗ. Mãnh vụn gỗ bay tứ tung như mưa, để lộ vài kẻ xui xẻo đang co ro trên bệ xí, mặt mày tái mét vì khiếp đảm.
Để tránh đòn tấn công, Ronan phải vội nhảy lùi lại, đạp chân lên tường lấy đà bật nhảy qua đầu hắn. Khi đang lơ lửng ở trên không, anh rút khẩu súng lục và nã liên tiếp ba phát vào cổ của hắn.
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Loạt đạn trúng đích nhưng chỉ để lại vài vết lõm nông cùng tiếng leng keng của kim loại.
Gã cười một cách đầy khoái chí.
-Ha ha ha! Thứ đạn muỗi đốt này không xi nhê với tao đâu!
Chưa để Ronan tiếp đất ổn định, hắn đã lao tới tung một cú đấm móc bằng tay trái. Đòn đánh nhanh hơn Ronan dự đoán làm anh chỉ kịp đưa hai tay lên đỡ.
Rầm! Ronan cảm thấy như mình vừa bị một chiếc xe tải tông phải. Cả người anh bị đánh bật ra sau, đâm sầm vào bức tường gạch men và trượt dài xuống đất. Hai cánh tay anh trở nên tê dại, cảm giác xương cốt như muốn rã ra đến nơi.
[Chết tiệt! Người cải tạo à?! Còn theo hướng thuần cận chiến với phòng thủ nữa chứ!]
-Đòn kết thúc này, thằng khốn!
Dứt lời, gã lao tới như một chiếc xe ủi đất, định dùng thân hình đồ sộ của mình ép Ronan vào tường nhằm nghiền nát anh. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, Ronan đột ngột trượt người xuống thấp, lách qua giữa hai chân hắn. Đồng thời, anh rút con dao găm quân dụng, cắm phập vào phía sau đầu gối trái
-GAAAAAA!
Gã gầm lên đau đớn. Các bó cơ nhân tạo co giật mất kiểm soát, dịch bôi trơn và máu bắn tung tóe. Hắn loạng choạng rồi ngã quỵ xuống sàn.
Ronan lúc này đã đứng dậy ngay sau lưng hắn. Không để lỡ cơ hội ngàn vàng này, anh nhảy lên lưng gã khổng lồ, hai tay bám chặt vào phần khung kim loại sau gáy hắn.
Gã điên cuồng lắc lư, cố hất Ronan xuống.
-Xuống khỏi người tao!
Ronan nghiến răng, giật mạnh mớ dây cáp thần kinh và ống dẫn sinh học khiến gáy hắn chập điện, dịch thể phun ra tứ tung rồi tóe lửa. Cơ thể hắn phát ra những âm thanh báo động chói tai rồi khựng lại do các khớp cứng đơ vì không nhận được tín hiệu phản hổi. Gã giờ đây bị kẹt trong chính cơ thể máy móc của mình, cử động vô cùng khó khăn.
Nhưng bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy còn sót lại, hắn đưa tay ra phía sau và quờ quạng liên tục, may mắn túm được áo của Ronan rồi quăng anh về phía trước.
Ronan bị ném văng đi, nhưng anh đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng giữa không trung, tiếp đất bằng chân và lộn một vòng. Anh nhanh chóng đứng dậy, đối mặt trực diện với gã khổng lồ đang tập tễnh bước tới, đôi mắt lúc này hằn lên vẻ điên loạn.
-Tao sẽ xé xác mày!
Ronan hít sâu một hơi và chờ đơi, đã đến lúc kết thúc màn kịch này.
Khi gã chỉ còn cách anh hai bước chân, Ronan dồn toàn bộ sức lực vào chân phải, tung một cú đá xoay đầy uy lực nhằm thẳng vào chiếc búa tạ đối phương đang cầm lỏng lẻo, do cánh tay bị tê liệt vì chập điện khiến hắn không thể buông ra.
BỐP! Cú đá khiến cán búa bật ngược trở lại, đập mạnh vào chính mặt gã to xác. Hắn choáng váng, lùi lại vài bước. Ronan nhân cơ hội lao tới, túm cổ áo và đai lưng, xoay người ném toàn bộ thân hình đồ sộ ấy về phía bức tường ngăn giữa nhà vệ sinh nam và nữ.
-BAY ĐI!
Ầm! Bức tường gạch mỏng manh không thể chịu nổi lực va chạm khủng khiếp đó. Nó vỡ vụn, gạch đá bay tứ tung, bụi mù mịt. Gã khổng lồ bay xuyên qua bức tường và hạ cánh sang bên kia nhà vệ sinh nữ.
Bên kia bức tường, không gian yên tĩnh bỗng chốc bị phá vỡ. Các chị em đang tô son dặm phấn hốt hoảng quay lại nhìn “vật thể lạ” vừa bay xuyên tường vào, ngay sau đó là hàng loạt tiếng hét thất thanh liên tục vang lên.
-ÁÁÁÁ! CỨU TÔI VỚI!
-QUÁI VẬT! CÓ QUÁI VẬT!
Tiếng bước chân chạy tán loạn, tiếng la hét hoảng loạn vang vọng cả khu vực trạm dừng nghỉ.
BỐP! CHÁT! BỐP! Những người không chạy kịp bắt đầu phản công bằng tất cả những gì trong tầm tay, hàng loạt túi xách, giày cao gót và cả thùng rác ném tới tấp vào đầu gã to xác tội nghiệp. Tiếng la hét chửi bới vang vọng còn to hơn cả tiếng bom nổ.
-Đồ biến thái!
-Chết đi, tên quái vật dâm tặc!
-Nhìn trộm bà hả mày!
Gã khổng lồ vừa nhúc nhích được một chút thì ăn trọn một chiếc giày vào gáy làm bất tỉnh nhân sự.
Tên sát thủ đầu tiên lúc này đã lờ mờ tỉnh lại, cố gắng nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra. Nhận thấy điều đó, Ronan tiện tay nhặt cây lau nhà rồi ném thẳng về phía hắn. Phần cán đâm thẳng vào điểm chí mạng nằm giữa mông khiến gã đau thấu trời xanh, vô tình đập trúng đầu vào bồn tiểu thêm một lần nữa và lăn ra bất tỉnh. Anh tiến tới lục soát người hắn và tìm thấy một thiết bị liên lạc đeo tay hiện đại, trên màn hình vẫn đang hiển thị kết nối với chiếc xe chỉ huy.
Ronan cầm thiết bị lên và nhấn nút đàm thoại, nhưng không vội nói ngay mà để cho những âm thanh hỗn loạn vọng vào micro một lúc.
Ở bên ngoài xe, những tên đồng bọn còn lại đã chứng kiến đám đông chạy ra náo loạn khỏi phòng vệ sinh, khi nghe thấy thế nhanh chóng tỏ ra lo lắng. Không chịu nổi sự im lặng kéo dài, chúng buộc phải chủ động lên tiếng để xác nhận xem chuyện gì vừa xảy ra.
-Bọn mày xử lý được hắn chưa?
Anh hắng giọng rồi đáp lại bằng giọng điệu của nhân viên tổng đài.
-A lô, dịch vụ chăm sóc khách hàng xin nghe. Hai nhân viên của quý khách hiện đang gặp sự cố kỹ thuật nghiêm trọng. Một người đang được gội đầu mát xa miễn phí, một người đang giao lưu văn hóa với chị em phụ nữ. Quý khách vui lòng đến quầy lễ tân để thanh toán viện phí và tiền bồi thường tường nhà vệ sinh. Xin cảm ơn.
Nói xong, Ronan thả cái bộ đàm vào bồn cầu và gạt nước xả trôi nó đi.
Anh chỉnh lại cổ áo, vuốt lại mái tóc dính đầy bụi, rồi thản nhiên bước ra khỏi nhà vệ sinh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bên ngoài, Michell, Tokita và Ellie đang đứng ngồi không yên. Khi thấy Ronan bước ra, cả ba người thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay lập tức sững lại khi thấy bộ dạng của anh. Quần áo xộc xệch, ướt sũng như chuột lột và dính đầy bụi trắng, nhưng nét mặt thì vẫn giữ sự bình thản đến lạ thường.
Ronan mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, sau đó bình thản gỡ miếng giấy vệ sinh dài thượt dính ở dưới giày ra rồi ném qua cửa sổ.
-Đi thôi. Dịch vụ ở đây ồn ào quá.
Michell chỉ tay về phía nhà vệ sinh đang bốc khói bụi mù mịt và tiếng la hét vẫn còn vọng ra.
-Anh...anh làm cái quái gì trong đó mà ồn ào như đánh bom vậy?
-Sửa sang lại nội thất chút thôi. Nhà vệ sinh đó thiết kế phong thủy không tốt lắm.
Tokita bất ngờ reo lên khi nhìn vào màn hình radar.
-Anh Ronan! Chiếc xe theo đuôi đang rời đi rồi!
-Tốt. Chúng nó biết sợ là được.
Ronan dựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
-Đi thôi Michell. Chúng ta còn một chặng đường nữa mới tới nơi. Và lần này, tôi nghĩ đường sẽ thông thoáng hơn đấy.
Nhìn Ronan qua gương chiếu hậu, Michell vừa kinh hãi vừa thán phục rồi lắc đầu cười khổ. Sau đó, cô nhấn ga để tiếp tục cuộc hành trình.
0 Bình luận