Trụ sở chính lúc này đang vô cùng đau đầu để nghĩ ra cách giải quyết những đối tượng khả nghi xuất hiện trong tổ quái vật. Mặc dù hiện tại không còn bất cứ báo cáo nào về sự xuất hiện của chúng nữa, nhưng cái trả của họ là rất nhiều thợ săn đã hi sinh do vô tình hoặc được cử đến để đối phó với chúng.
Một chỉ huy được phân công để đối phó với những tối tượng này đang mang vẻ u ám thấy rõ. Anh ta nói chuyện với cấp dưới của mình với vẻ cáu kỉnh.
-Vẫn chưa liên lạc được với căn cứ tạm thời à?
-Chúng tôi vẫn đang cố liên lạc với họ đây nhưng không thể kết nối được. Có báo cáo rằng trạm chuyển tiếp tín hiệu đã bị hư hại vài tiếng trước, chúng ta không thể thiết lập liên lạc được ít nhất là đến khi trạm chuyển tiếp lưu động được triển khai. Tôi vẫn đề nghị là chúng ta nên gọi các thợ săn đang làm việc dưới tổ quái vật lên mặt đất ngay lập tức.
-Phần lớn trong số họ đều đã ký hợp đồng hoạt động ở dưới đó rồi. Nếu làm như thế thì nguy cơ vi phạm các điều khoản hợp đồng là rất cao. Chúng ta không thể làm như thế được!
Trụ sở trước đó cũng đã gửi Thợ săn đi đến đó kiểm tra là do thiếu thông tin về đối tượng. Nhưng giờ họ đã biết những kẻ này gồm một nhóm ở trên mặt đất, một nhóm hoạt động ở bên trong, tất cả đều được trang bị công nghệ và vũ khí mạnh mẽ để đối đầu với Thợ săn. Do đó, họ không thể gửi những Thợ săn làm việc trong tổ quái vật đi săn nhóm đó được.
Dù chưa biết mục đích của những kẻ lạ mặt này, nhưng giờ có làm gì thì chúng chắc chắn cũng đã rời khỏi đây. Trụ sở không nghĩ rằng họ có thể tìm được chúng cho dù có lục soát toàn bộ khu vực.
Thứ họ lo ngại nhất là những kẻ này thuộc nhóm phần tử khủng bố cực đoan, với ý định đặt bom trong tổ quái vật hòng nhấn chìm toàn bộ thợ săn đang hoạt động ở đây. Nếu kế hoạch đó thành công, chúng sẽ gây ra thiệt hại vô cùng lớn về người và của. Hành động đó không chỉ nâng cao thanh thế mà chúng còn có thể dùng nó để thị uy với chính phủ về loại vũ khí đang nắm giữ.
Sau một lúc đắn đo, chỉ huy liền ra lệnh.
-Hết lựa chọn rồi. Phải cử người trực tiếp đến căn cứ tạm thời để thông báo cho họ về tình hình của ta. Sau đấy thì chắc Chính phủ biết tin sẽ cử người đến đây thôi, và khi ấy ta chỉ cần giao quyền quyết định lại cho họ là được. Chọn những thợ săn phù hợp với yêu cầu, thương lượng và điều họ đi ngay lập tức.
-Tôi hiểu rồi.
Cấp dưới của anh ta lập tức vận hành thiết bị đầu cuối và bắt đầu tìm kiếm những thợ săn phù hợp với yêu cầu.
Không phải ai cũng đang có mặt ở dưới đó. Phải mất một lúc để có thể gọi họ đến Trụ sở. Họ không thể chọn những người đang làm việc ở sâu bên trong tổ quái vật vì nó sẽ mất thêm thời gian để Thợ săn đó quay về Trụ sở. Triệu tập những người thuộc băng đảng hoặc tổ chức không phải là một lựa chọn tốt do cần phải thương lượng với người quản lý cũng như bản thân thợ săn được chỉ định để thực hiện những yêu cầu bên ngoài hợp đồng
Họ cần một Thợ săn riêng lẻ, không ở trong bất kì tổ chức nào và phải ở gần Trụ sở. Một người mà nếu họ gửi đi chỗ khác cũng không gặp vấn đề gì. Trong lúc tìm kiếm những Thợ săn như thế, anh ta đã nhanh chóng tìm thấy những người phù hợp. Các nhân viên đã ngay lập tức đi thương lượng với những Thợ săn được chỉ định.
-
Ronan xác nhận lại yêu cầu của nhân viên Trụ sở.
-Tôi chỉ cần đưa thiết bị đầu cuối do các anh cung cấp cho căn cứ tạm thời là được đúng không?
-Đúng vậy. Anh chỉ cần đến nơi gần nhất có thể liên lạc được thôi. Sau đó thiết bị đầu cuối sẽ tự động kết nối với căn cứ tạm thời.
Dù đơn yêu cầu của Ronan đã được chấp thuận nhưng xui xẻo là thiết bị đầu cuối cho mượn chưa được hoàn trả nên họ mới định vị được vị trí của anh và đưa ra nhiệm vụ.
Nhân viên yêu cầu Ronan giúp đỡ với giọng khẩn khoản.
-Làm ơn. Anh có thể trở về nhà ngay sau khi hoàn thành công việc này, coi như là nhiệm vụ cuối cùng trước khi rời khỏi chiến dịch. Dù sao nó cũng nằm gần tuyến đường trở về thành phố mà. Chỉ cần bỏ ra chút công sức để hoàn thành nó là đã có thể nghỉ ngơi rồi.
-Nếu Trụ sở đồng ý vẫn chuyển phần tiền thưởng cho những người đã tham gia chiến dịch theo hợp đồng thì tôi sẽ đồng ý.
-Không vấn đề gì! Nhưng khả năng họ chỉ có thể chi trả theo số ngày anh có tham gia để tránh gây ra sự bất công với các thợ săn khác.
Không mất nhiều thời gian suy nghĩ, Ronan đồng ý với thỏa thuận và chấp nhận yêu cầu.
Ronan đi ra khỏi tòa nhà và đến bãi đậu xe, nơi Tokita và Michell đang chờ sẵn ở đó. Sau đó, anh phổ biến cho họ về yêu cầu mà mình vừa nhận được từ Trụ sở.
Tokita nghe xong thì nói với một vẻ bất mãn.
-Thông tin anh bị thương thì chỉ là giả thôi nên vẫn chấp nhận được đi. Nhưng thử nghĩ mà xem, nếu đó là sự thật thì sao? Rõ ràng họ biết anh bị thương thế mà vẫn không hề có ý định cho anh nghỉ ngơi. Thật quá đáng, đúng là không thể chấp nhận nổi!
-Tôi đoán là do thấy có cậu mà Michell trong đội nên họ muốn thông qua tôi để yêu cầu nhiệm vụ cho hai người thôi. Cậu trông chờ gì ở một Hiệp hội với nền tảng là của lính đánh thuê chứ? Đến cả mấy tổ chức từ thiện còn làm cửa sau để bọn người giàu trốn thuế được mà.
Michell cố gắng vui vẻ để làm tình hình dịu lại.
-Bỏ chuyện đó sang một bên đi hai người. Hãy hoành thành công việc này rồi nhanh chóng quay về thành phố để nghỉ ngơi nào. Chỉ là chuyển giao thiết bị thôi mà, thứ gì có thể làm khó chúng ta được cơ chứ?
-Ừ, hoàn thành nó sớm thì ta có thể về thành phố kịp trước khi trời tối.
Chiếc xe bắt đầu khởi hành và hướng đến căn cứ tạm thời. Đa số đống đất đá và sắt vụn trên đường đi đến đó đều đã được dọn dẹp cho mục đích vận chuyển và tiếp tế đễ hỗ trợ cho chiến dịch. Nếu không có chuyện gì xấu xảy ra, họ sẽ có thể đến căn cứ tạm thời trong một khoảng thời gian ngắn.
Trong quá trình di chuyển, Ronan bắt đầu kể lại chi tiết hơn về cuộc chạm trán cũng như nghi ngờ của anh cho Tokita và Michell. Không ngoài dự đoán, cả hai người họ đều cảm thấy bất ngờ trước những gì nghe được, thậm chí còn khiến Michell nổi cả da gà.
Tokita nghe xong thì rơi vào trạng thái trầm ngâm.
-Vậy thì hắn đang phục vụ ai mới được chứ? Như anh kể thì hắn thông minh, xảo quyệt, tỉnh táo và nhạy bén. Nếu mà một con người bất đắc dĩ bị biến đổi thành quái vật sẽ không được như thế. Hay anh muốn nói rằng có những người khác cũng giống như chúng ta.
-Quá ít thông tin để xác nhận nên tôi cũng bó tay. Nhưng có thể loại trừ khả năng thuộc Chính phủ vì họ sẽ có cách để can thiệp và hỗ trợ chứ không cần chúng phải lén lút và gây ra thiệt hại không cần thiết như thế này.
Michell tranh thủ tiếp lời.
-Anh nghĩ chúng thuộc một tập đoàn lớn nào đó à? Mấy dự án theo kiểu bất hợp pháp ấy?
-Tôi cũng chỉ nghĩ được đến đó. Phải có kẻ nào đó đủ tài chính và công nghệ mới có thể cải tạo con người đến cỡ này.
Cô nghe thế liền trêu chọc anh.
-Vậy anh cũng thừa nhận rằng suy luận của bản thân về việc gã đó là quái vật là không chính xác rồi, đúng không?
-Ừ thì...ý cô cũng chẳng sai. Nghĩ kĩ lại thì phán đoán vào lúc đó của tôi khá thiển cận. Chủ yếu do bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ chủ quan của bản thân mà chưa xét đến những loại công nghệ có thể dùng để làm việc đó.
Tokita cũng chia sẻ ý kiến của bản thân.
-Thực sự nếu có thật thì cái khả năng biến đổi của hắn vẫn quá là thần kì đi. Em chưa hình dung được cái cách mà hắn có thể làm được chuyện đó ngoài việc cơ thể của hắn ta được cấu tạo hoàn toàn từ các nanobot. Nhưng hắn lại bị anh bắn cho chảy máu và cụt chi, tức hắn vẫn chỉ là một dạng sinh vật với khối cơ thể liền khối.
-Dù hắn thực sự là gì đi nữa, thì rõ ràng phía sau hắn có một tổ chức hoặc tập đoàn lớn đang đứng ra bảo trợ cho các hoạt động đó. Điều này cho thấy chắc chắn sẽ còn những kẻ giống hắn thậm chí còn nguy hiểm hơn. Vì vậy, điều tốt nhất chúng ta có thể làm lúc này là giữ sự cảnh giác tuyệt đối, ít nhất là cho đến khi Kami có thể tiếp cận được với Đại sứ quán của chúng ta ở Thụy Sĩ. Mong đây là lần đầu cũng như lần cuối chúng ta đối mặt với bọn chúng.
ÙNG! ÙNG! ÙNG! Bỗng nhiên mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển một cách dữ dội. Một khoảng đất lớn cách đó không xa lập tức trở nên biến dạng nghiêm trọng. Nó bất ngờ nhô cao lên đến vài mét và trải dài tít tắp như những ngọn đồi chắn ngang trước mặt chiếc xe.
Nét mặt của Ronan đanh lại khi nhận thấy sự bất thường trước mắt. Cảm thấy có điều chẳng lành, anh liền đánh mắt sang Michell để ra hiệu.
Không chút chần chừ, Michell lập tức phanh xe lại và đánh lái một góc 90 độ. Bốn bánh xe trượt sang ngang như thể đang cố gắng đào xới đất và tạo ra một tiếng động lớn do ma sát. Sau đó, cô đạp chân ga khiến chiếc xe tăng tốc trở lại rồi di chuyển theo hướng vuông góc với tuyết đường chính.
Ronan nhanh chóng kiểm tra thiết bị định vị vật thể bằng sóng cao tầng thì phát hiện một tín hiệu sống khổng lổ đang lao tới vị trí của họ với tốc độ khủng khiếp.
-Cái quái quỷ gì...?!
ẦM! Trong một khoảnh khắc, mặt đất bên cạnh chiếc xe nổ tung thành một cột đất đá, một con giun đất khổng lồ bất ngờ trồi lên trên mặt đất, với thân hình dài bất tận và uốn lượn như một con sông. Ánh mặt trời phản chiếu trên lớn vảy cứng cáp khiến nó rực sáng như ngọn lửa giữa vùng đất hoang. Cái miệng sâu hoắm của nó mở toang ra, để lộ những vòng răng khổng lồ xếp chồng thành từng tầng tầng lớp lớp, trông không khác gì một cỗ máy nghiền thịt.
ĐÙNG! Khi khối cơ thể khổng lồ ấy đổ ập xuống mặt đất, sức nặng khủng khiếp của nó lập tức nghiền nát những tòa nhà vốn đã tan hoang dọc theo tuyến đường. Mặt đường nhựa từng sạch sẽ giờ đây bị cày nát, nứt toác và biến dạng hoàn toàn. Chỉ trong tích tắc, cả khu vực rộng lớn đã hóa thành một bãi đất đá hoang tàn, ngập trong khói bụi mù mịt, như thể vừa trải qua một cơn đại họa.
Chứng kiến được toàn bộ hình dạng của sinh vật đó, tất cả mọi người chỉ có thể há hốc mồm kinh ngạc trước sự khổng lồ của nó. Họ như chết lặng trong vài giây. Không khí nặng nề đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập của nhau.
Tokita nói trong cơn hoảng loạn.
-Đùa à! Cái thứ đang đuổi theo chúng ta...đó là...Earth-worm.
Michell bên cạnh nghe cái tên đó phải bật cười dù tâm trí đang căng như dây đàn.
-Giun đất?! Cậu vừa nói thứ đó là giun đất à?! Nó đâu có phải là giun đất!
-Thì nó đâu phải là giun đất, cô Michell. Người ta gọi mỉa mai thứ đó là Earth-worm vì nó là con giun đang đục khoét Trái đất ấy.
-Được rồi, sao cũng được. Ai có ý tưởng gì để đuổi nó đi không?
Ronan cố gắng trấn an.
-Thứ cô cần làm bây giờ là bình tĩnh lái xe và cố gắng giữ ở tốc độ càng cao càng tốt. Tôi với Tokita sẽ tìm những khu vực khả thi gần đây để chúng ta có thể ẩn nấp.
-Thế không có thứ gì đuổi nó đi được thật à?
-Cô nghĩ với kích thước ngang ngửa một toà nhà thế kia thì súng đạn làm được gì à? Thứ chúng ta làm được duy nhất là cắt đuôi nó thôi.
Nói xong, anh và Tokita lao đầu tìm kiếm xung quanh khu vực hiện tại. Với một nơi đã từng sở hữu nhiều khu đô thị sầm uất như Pháp thì chuyện đó cũng chẳng lấy gì làm khó khăn. Không mất quá lâu để cả hai tìm được vài địa điểm khả thi.
-Sẽ có một khúc cua trên đường hướng thẳng tới khu dân cư. Cố gắng điều khiển chiếc xe nhích dần sang bên trái, cố gắng đến rìa miệng của con quái vật để khi rẽ đột ngột không bị nó áp sát. Thứ này định vị con mồi bằng âm thanh nên hãy làm từ từ, bất kì tiếng động bất ngờ nào cũng có thể vô tình kích thích hành vi tấn công của nó.
-Đã rõ.
Michell nhanh chóng làm theo. Cô đạp ga và cẩn thận điều khiển theo hưởng dẫn của Ronan, từ từ nhích dần ra khỏi vị trí trung tâm phần miệng của con giun khổng lồ.
Một luồng suy nghĩ bất chợt xuất hiện trong đầu Michell.
-Mà chỗ đó có quái vật không?
-Yên tâm đi! Earth-worm mà xuất hiện thì lũ kia chỉ có thể trốn thôi chứ chẳng dám ho he gì đâu.
Khi đến gần ngã rẽ, Ronan lập tức hét lên ra hiệu.
-Ngay bây giờ!
Tiếng bánh xe rít lên chói tai ngay khi Michell đạp phanh. Trong tích tắc, cô bẻ lái hết cỡ khiến chiếc xe xoay ngoặt đi, thân xe nghiêng hẳn sang một bên như sắp lật nhào, mọi thứ bên trong thì chao đảo. Không chần chừ, cô chỉnh cần số và nhấn mạnh chân ga hết cỡ khiến động cơ gầm rú một cách điên cuồng, bánh xe lăn với tốc độ tối đa làm mặt đường bốc khói. Cả chiếc xe lao vút đi như một mũi tên, lao thẳng vào khu dân cư phía trước.
ẦM! Ngay khi nghe thấy tiếng động bất thường, con giun khổng lồ lập tức lao lên tấn công nhưng đã quá muộn. Cơ thể khổng lồ của nó quét ngang qua mọi chướng ngại vật và nghiền nát tất cả chúng như thể là một trận đại hồng thủy. Những tòa nhà đổ sập trong tích tắc, vỡ vụn như thể chỉ được nặn từ đất bùn. Những mảnh bê tông, đất đá và kim loại bay tung tóe, mặt đất rung chuyển dữ dội như muốn đổ sập xuống ngay tức khắc, cuối cùng để lại phía sau là một dải đất trống trơ trọi.
-Được rồi, dừng xe lại đi!
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, Michell lúc này vẫn còn đang trong cơn hoảng loạn và căng thẳng tột độ nên không thể phản ứng lại với lời nói của Ronan.
-Tôi đang cố đây! Cơ thể không nghe theo lời tôi nữa.
Do không thể nhấc chân khỏi bàn đạp ga, tốc độ chiếc xe cứ thế tăng lên không kiểm soát. Thấy tình hình nguy hiểm, Ronan buộc phải kéo phanh tay để giảm đà, đồng thời giật lấy tay lái nhằm giữ xe không bị trượt lệch. Tuy nhiên, lực quán tính quá lớn khiến chiếc xe vẫn lao đi và chỉ dừng lại hoàn toàn sau khi tông thẳng vào một căn nhà ven đường.
Michell trong xe liên tục thở dốc, mặt tái xanh như không còn giọt máu. Cô không nghĩ rằng mình vừa thoát chết khỏi sinh vật khổng lồ kia chỉ trong tíc tắc.
Ronan nhanh chóng lên tiếng để cô lấy lại bình tĩnh.
-Cứ ngồi chờ ở đây thôi. Khi nào tín hiệu của con quái vật này ra khỏi phạm vi quét hiện tại thì ta tạm an toàn.
Cô vừa nói vừa thở hồng hộc.
-Ôi trời ạ! Kích thước của nó...kinh khủng quá! Lần đầu tiên tôi chứng kiến một sinh vật lớn như thế!
Bỗng nhiên, hàng loạt âm thanh rầm rập vang lên bên ngoài, dồn dập như tiếng bước chân của một đội quân. Tokita lập tức nhìn ra ngoài và sững sờ khi thấy lũ quái vật xuất hiện. Thế nhưng thay vì lao về phía họ, chúng lại hoảng loạn bỏ chạy khỏi nơi trú ẩn. Chỉ trong chốc lát, cả con đường đã bị phủ kín bởi những sinh vật với đủ lại kích đỡ đang chen chúc, di chuyển hỗn loạn chẳng khác nào một đàn kiến vỡ tổ.
-Có chuyện gì mà chúng lại chạy toán loạn hết cả vậy? Đừng nói là...!
ẦM! ẦM! ẦM! Âm thanh đất đá vỡ tung quen thuộc lại vang lên. Tại khu vực ngoài rìa khu dân cư, con giun khổng lồ đang trồi lên trên và há cái miệng to lớn của nó để nuốt chửng toàn bộ mọi thứ, đến cả tòa chung cư cao ốc cũng nằm lọt thỏm vào bên trong một cách dễ dàng.
Sau khi dùng hàng nghìn chiếc răng nghiền nát cả tòa nhà, nó bắt đầu di chuyển xung quanh khu dân cư và dần tiến sâu vào bên trong với tốc độ nhanh đến chóng mặt, bất cứ vật cản gì xuất hiện trên đường đi của nó sau đó đều hóa thành gạch vụn.
-Khốn nạn, nó quay trở lại rồi! Nhân cơ hội có đám quái vật làm nhiễu loạn nó thì chạy ngay đi Michell.
Không thấy cô phản hồi hay có bất kì hành động nào, Ronan nhanh chóng nói lại với yêu cầu cụ thể hơn cho cô.
-Michell! Cho chiếc xe di chuyển ngay! Chúng ta cần rời khỏi đây!
Nhưng vẫn tiếp tục không có chuyện gì xảy ra. Ronan vội vàng quay sang nhìn Michell thì thấy cô vẫn đang nắm chặt vô lăng, nhưng đôi tay lúc này đã tím tái đi còn gương mặt thì cứng đờ và xanh xao.
-Michell đang bị rơi vào trạng thái căng thẳng cực độ rồi, Ronan! Cô ấy lúc này không thể nghe hay làm bất cứ chuyện gì đâu. Mà dù có nghe được thì cô ấy không đủ khả năng điều khiển cơ thể mình nữa.
-Khỉ thật, giờ còn thế này nữa!
-Chắc cô ấy bị sốc quá. Nếu mà là em trước khi vào quân đội thì em cũng chết đứng khi nhìn thấy nó mất.
-Được rồi, để tôi đổi ghế với Michell. Cậu hỗ trợ đưa cô ấy ra ghế sau giúp tôi.
Anh nói xong lập tức quay sang tháo dây an toàn của Michell và cố gắng nói chuyện với cô.
-Giữ bình tĩnh đi, cô gái! Tôi biết giờ cô đang hoảng loạn nhưng hãy cố gắng buông vô lăng ra. Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu.
Nghe xong, Michell cố gắng hết sức để buông vô lăng ra, nhưng dường như có thứ gì đó giữ chặt tay cô lại. Nhận thấy nguy hiểm đang cận kề, Ronan không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giật mạnh tay cô ra khỏi vô lăng. Tokita lập tức phản ứng túm lấy tay Michell rồi kéo cô về phía ghế sau, cố gắng đưa cô ra khỏi vị trí lái trước khi mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát.
Chỉ ngay sau khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Michell bỗng hét lên một tiếng đau đớn rồi chậm rãi giơ hai bàn tay lên để quan sát. Hành động dứt khóa vừa rồi của Ronan đã khiến ngón tay cô chấn thương nhưng đồng thời cũng đánh thức cô khỏi trạng thái bị động và căng thẳng cực độ.
Ronan nhanh chóng lùi xe ra khỏi căn nhà đổ nát và bắt đầu di chuyển, nhưng xui xẻo thay con quái vật lúc này đã ở ngay sát họ.
Dù nói là ngay sát nhưng thực tế khoảng cách vẫn lên tới gần một cây số. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ là chiếc xe chỉ vừa mới khởi động trong khi tốc độ của con quái vật thì không ngừng tăng lên, ngay cả khi chiếc xe có kịp tăng tốc thì sẽ không đủ khả năng để thoát khỏi nó hoàn toàn và sẽ liên tục bị bám đuôi.
Chưa kể, mỗi hành động di chuyển của con quái vật còn khiến cho mặt đường biến dạng và tạo ra những cơn địa chấn dữ dội. Nếu xe còn ở trong phạm vi ảnh hưởng thì nguy cơ bị lệch bánh, mất kiểm soát và bị nó nuốt chửng là cực kỳ cao.
Tokita lập tức tháo dây an toàn, bấm nút gỡ bỏ lớp giáp bảo vệ bên ngoài, tiếp đó mở cửa trần xe và bắt đầu leo lên trên nóc. Ngay khoảnh khắc đó, cơ thể cậu cũng bắt đầu biến đổi với tốc độ kinh hoàng.
Ronan thấy hành động bất ngờ của Tokita liền hét toáng lên.
-Này! Cậu làm cái gì thế!
Tokita chỉ đáp lại một cách bình tĩnh.
-Em sẽ ở lại cầm chân nó.
Đoán ra được ý định của cậu, Ronan lập tức lớn tiếng ngăn lại.
-Chờ đã!
Nhưng đã quá muộn, làn da Tokita dần chuyển sang màu xám như đá, thân hình phình to ra với những thớ cơ chắc nịch, cao lớn vượt trội và tỏa ra một sức nặng áp đảo. Cậu mọc thêm hai cánh tay song song với đôi tay ban đầu khiến dáng vẻ trở nên quái dị những cũng toát lên vẻ oai dũng. Một cặp sừng lớn nhanh chóng mọc ra trên đầu và hướng cong vút lên, còn gương mặt thì biến đổi với hai cặp mắt vàng rực khiến cậu mang dáng vẻ của một con ác quỷ.
Tokita nhảy khỏi xe và khéo léo dùng một chân đẩy nhẹ vào đuôi xe. Dù hành động đó trông có vẻ nhẹ nhàng nhưng nó vẫn khiến chiếc xe lao vút đi ngay lập tức. Lúc này, chỉ còn lại một mình cậu đang đối mặt với con quái vật khổng lồ.
Con giun khổng lồ điên cuồng lao tới chỗ Tokita nhưng cậu vẫn đứng yên như phỗng. Chỉ đến khi khoảng cách thu hẹp còn vài mét, Tokita mới bất ngờ bật nhảy sang một bên, né tránh cú lao khủng khiếp trong tích tắc và bắt đầu thủ thế. Khi con quái vật đã di chuyển được thêm độ trăm mét, cậu lập tức nhảy bật lên cao và giáng vào cơ thể nó loạt đòn tấn công liên hoàn đồng thời hô to.
-Oanh khí liệt không quyền!
Do quán tính quá lớn khi di chuyển, con quái vật không thể dừng lại kịp thời hay làm bất cứ điều gì khác. Kết quả là toàn bộ loạt đòn tấn công của Tokita đã dồn vào phần bên trái cơ thể nó và gây ra thiệt hại nghiêm trọng ở khu vực đó. Những cú đánh của cậu dồn dập, uyển chuyển như dòng nước siết, trút xuống con quái vật khiến những mảng vỏ lớn trên cơ thể nó bị xé toạc, lớp thịt bên dưới nát bấy và bắn ra tung tóe khắp mặt đất, các vết nứt liên tục lan rộng ra khắp cơ thể con giun khổng lồ với số lượng ngày một nhiều và tốc độ càng lúc càng nhanh hơn. Tiếng va chạm từ những đòn đánh vang dội như sấm rền, làm cả khu vực rung chuyển dữ dội.
Kết thúc chuỗi đòn tấn công, Tokita dậm mạnh chân xuống khiến mặt đất nứt toát đồng thời dồn toàn bộ nội lực vào cú đấm cuối cùng, giáng thẳng vào trung tâm cơ thể con quái vật. Cú đánh mạnh mẽ như thác lũ đổ ập xuống vách đá, tạo ra một lỗ lớn hoác trên thân thể khổng lồ của nó. Sức công phá dữ dội hất văng con quái vật ra xa hơn một cây số, để lại sau lưng nó một khu vực hoang tàn với đất đá vỡ vụn, nhà cửa sụp đổ và khói bụi mù mịt bao trùm khắp mọi nơi.
Quay về thế đứng tấn, Tokita nhanh chóng biến đổi về dạng con người chỉ trong chưa đến vài phút, sau đó kích hoạt bộ giáp cường hóa và chạy theo hướng của chiếc xe. Chỉ sau độ chục phút di chuyển, cậu đã thấy chiếc xe dừng lại tại một nhà kho bỏ hoàn trên đường. Tokita khá ngạc nhiên vì chiếc xe không đi xa như cậu nghĩ, chỉ cách chỗ của con quái vật vừa rồi tầm 13 đến 14 cây số.
Tokita nhìn thấy Ronan lúc này đứng chờ ở bên ngoài xe đang chăm chú làm gì đó. Nghĩ mình sẽ bị quở trách, cậu chỉ chậm rãi lại gần với gương mặt cúi gằm như để xin lỗi.
Nhanh chóng cảm nhận được sự hiện diện của người khác, Ronan nhanh chóng quay lại một cách cẩn trọng và thấy Tokita đang chậm rãi bước tới.
-Khoan nào?! Anh đang ăn đấy hả?!
Tokita khi biết thứ Ronan đang chăm chú là gì thì cảm thấy vô cùng thất vọng, đồng thời những cảm giác tội lỗi vừa rồi của cậu như vừa bị một cơn bão cuốn đi.
Anh vừa nhồm nhoàm chiếc bánh mì vừa đáp lại.
-Thì sao nào?! Trận chiến trong đường hầm kia làm bụng tôi trống rỗng hết cả.
Cậu nghe xong chỉ biết lắc đầu ngao ngán rồi chui vào xe trước. Nhưng vừa ngồi xuống, cảnh tượng trước mắt khiến cậu càng thêm bất lực. Michell thản nhiên ngồi gặm bánh mì như chẳng có chuyện gì xảy ra, bên cạnh còn đặt sẵn một lon nước ngọt trông chẳng khác nào đang đi picnic giữa lúc hỗn loạn, trong khi chỉ tầm nửa tiếng trước cô còn đang sợ đến cứng đờ người.
-Cậu quay lại rồi này. Có đói không?
Thấy Tokita vào trong xe, cô liền bẻ nửa chiếc bánh mì đang ăn dở cho cậu.
-Cảm ơn cô Michell nhưng tôi lúc này không đói.
-Chắc không thế, cậu mà không lấy là tôi ăn đấy!
Cậu từ chối một cách dứt khoát hơn.
-Không cần đâu! Tôi chỉ cần tiêm thuốc và nghỉ ngơi là được rồi. Cô Michell cứ ăn đi.
-Mà lúc nãy cậu ngầu lắm! Nhưng đừng có hành động tự ý như vậy nữa nhé!
Lúc này, Ronan cũng bước vào xe với vẻ mặt bình thản như chẳng có gì gấp gáp. Trước khi lấy giấy lau, anh còn tranh thủ mút sạch từng ngón tay dính nước sốt như thể đó là việc quan trọng nhất trong ngày.
Trước khi khởi động xe, anh quay sang nhìn Tokita và cảnh báo cậu.
-Tôi biết cậu mạnh. Nhưng đừng hành động bừa bãi như thế nữa. May mà ở đây không có thợ săn nào khác, nếu không thì bọn tôi cũng bị vạ lây rồi. Đây là vùng đất hoang nhưng không có nghĩa là không có người qua lại. Nên lần sau mà còn tái diễn thì chính tay tôi sẽ xử lý cậu. Hãy nhớ lấy lời đó mà làm việc cho cẩn thận.
Tokita nghe xong chỉ khẽ gật đầu rồi cúi đầu xuống để che giấu nỗi sợ, cậu biết chắc Ronan sẽ nói những lời này để cảnh báo cậu nên đã chuẩn bị tinh thần trước đó, nhưng không ngờ những lời nói của anh vẫn mang theo một áp lực đe dọa vô cùng lớn.
Chiếc xe sau đó lăn bánh và quay trở lại tuyến đường hướng đến căn cứ tạm thời để hoàn thành yêu cầu được giao.
...
Vài ngày sau, một đội thợ săn lững thững tiến vào tàn tích khu dân cư nơi trận “đại hồng thủy” đã quét qua. Họ là đội trinh sát được căn cứ tạm thời cử tới khi trụ sở nhận được các báo cáo về các vết tích lớn cũng như xác của một sinh vật khổng lồ từ những thợ săn đi ngang qua khu vực này.
Không khí ở đây đặc quánh mùi xác động vật phân hủy, mọi thứ im lìm đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân của họ vọng lại trên nền đất nứt nẻ. Ở khoảng cách không xa, một khối thịt khổng lồ nằm trơ trọi ngay giữa quang cảnh đổ nát. Đó là thân con Earth-worm bị xé toạc với nhiều mảng vỏ cứng nứt rời cùng các phần thịt cơ chảy ra như sáp nóng.
Đội trưởng lên tiếng cảnh báo trước khi bắt đầu công việc.
-Có thể thứ tiêu diệt được nó vẫn còn ở gần đây nên hãy hành động thật cẩn trọng.
Ban đầu, mọi người tưởng đó là cái chết hiển nhiên của kẻ săn mồi trước sinh vật mạnh hơn nó, nhưng khi tiến gần, họ nhận ra những vết thương trên mình nó không giống bất kỳ thứ vũ khí thông thường nào. Một loạt lỗ thủng sâu hoắm cùng những vết nứt lớn trải dọc khắp cơ thể, có dấu vết của một lực đánh cực mạnh xé toạc hoàn toàn cơ thể từ trong ra ngoài. Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng ai đó thở dài hoặc tiếng bật ra của một mẩu kim loại khi họ lục soát xác.
Một thành viên trẻ trong đội lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
-Đội trưởng...con Earth-worm...nó là hàng bounty hunter đúng không. Loại quái vật khổng lồ này...phải cần ít nhất một đội thợ săn cấp cao mới dám đụng đến, chứ không thì chỉ có chết chùm. Sao nó lại nằm đây thế này? Cái chết bất ngờ thế này...khiến tôi lạnh gáy mất.
Anh ta nghe vậy thì dừng bước và nheo mắt quan sát kỹ hơn.
-Không sai. Những con Earth-worm với kích thước như thế này được Hiệp hội liệt vào danh sách săn thưởng vì độ nguy hiểm của chúng. Nó có thể nuốt chửng cả một đội quân chỉ trong chớp mắt cùng lớp vỏ cứng kia thì súng ống thông thường chỉ dùng để gãi ngứa. Cần ít nhất ba, bốn đội thợ săn hạng S và A phối hợp cùng với vũ khí hạng nặng mới mong hạ gục được nó.
Sau một hồi tìm kiếm nhưng không thấy thông tin gì đáng giá, đội trưởng của nhóm trinh sát liền ra thông báo.
-Chắc nó bị con gì đó tấn công thôi. Hoặc là có giao tranh với con khác để giành lãnh thổ.
Một thành viên lập tức phản bác.
-Nhưng đội trưởng, chúng ta đâu thấy dấu vết của sinh vật thứ hai nào đủ lớn ở đây. Chỉ có cái vết nứt bên kia là khả nghi thôi. Nhìn y như bị đại pháo bắn trúng.
-Việc chúng ta xong ở đây rồi. Cứ báo cáo những gì trong phạm vi làm việc của chúng ta thôi. Con Earth-worm này chắc chắn sẽ có nhiều tập đoàn bỏ tiền ra nghiên cứu nên Hiệp hội cũng chẳng bận tâm thêm đâu. Còn vết nứt kia thì chụp lại rồi gửi cho các thợ săn cấp cao. Sẽ có người nhận ra là của ai. Khu vực này cũng giáp với khu vực tiền tuyến ở Đức thì mấy chuyện như thế này cũng chẳng lạ gì đâu.
Nói rồi, anh ta ra hiệu cho cả đội nhanh chóng rút lui.
~ ~ ~ ~ ~
Một thời gian sau, tại căn cứ của băng Wolfkenstein.
Sau khi được chẩn đoán và chữa trị bằng công nghệ tiên tiến tốn tới gần 100000 Agus, Aldric đã hồi phục nhưng thứ đầu tiên cậu làm là lao đầu vào luyện tập để cải thiện sức mạnh của mình.
Ở bãi bắn trong nhà, Aldric đang luyện tập bắn súng với vẻ nghiêm túc. Khuôn mặt câu hiện rõ nỗi thất vọng bởi sự yếu đuối của bản thân.
Cậu hiểu rằng nếu cứ luyện tập như thế này thì cũng sẽ vô nghĩ. Nhưng cậu có cảm giác tất cả những viên đạn bắn trượt mục tiêu như thể đang chế giễu mình. Điều này khiến Aldric cố chấp tiếp tục luyện tập để rũ bỏ cảm giác đó.
Maylee và Eila lo lắng nhìn Aldric. Maylee dù vẫn đang dưỡng thương nhưng khi biết tin từ Eila liền tức tốc chạy tới. Họ đang chứng kiến một khung cảnh nhói tim khi mà Aldric vẫn tiếp tục tập luyện mặc kệ những phát bắn trượt. Cả hại không thể chịud đựng được nữa liền gọi Aldric.
-Aldric! Cậu nên nghỉ ngơi đi.
-Đúng đấy, tốt hơn là nên nghỉ ngơi đi. Nếu cứ tiếp tục tập luyện thế này thì cậu chỉ mệt mỏi hơn thôi mà chẳng tiến bộ hơn được đâu.
Nhưng dẫu vậy, Aldric vẫn duy trì luyện tập. Maylee thấy thế bước đến chỗ Aldric và đặt tay lên súng của cậu, khi Aldric quay sang và bắt gặp ánh mắt của cô thì cô liền lắc đầu.
Aldric cuối cùng cũng chịu đặt súng xuống. Cậu ta cúi đầu và lẩm bẩm trong thất vọng.
-Giá như...giá như tớ mạnh hơn thì cậu đã...!
-Đó không phải lỗi của cậu.
Đối với Maylee và Eila, việc phải chứng kiến Aldric hiện tại đau đớn hơn nhiều so với sự cố ngày hôm đó.
Aldric tự trách chính mình, dồn ép bản thân, nghĩ rằng chuyện đó đã không xay ra nếu bản thân mạnh hơn.
Maylee nhẹ nhàng ôm lấy cậu từ phía sau.
-Chúng ta hãy mạnh mẽ hơn để chuyện tương tự không bao giờ xảy ra nữa. Tớ cũng sẽ giúp đỡ cậu, vậu nên bây giờ hãy nghỉ ngơi đi, được chứ?
Elia cũng truyền đạt ý chí của mình đến Aldric.
-Cả tớ cũng sẽ giúp nữa.
Thế là, Aldric cuối cùng cũng vui lên một chút, mặc dù cậu vẫn còn hối hận. Sau đó, Aldric liền cố hết sức để nở một nụ cười như thế là một cử chỉ biết ơn với Maylee và Eila.
-Xin lỗi vì đã làm hai cậu lo lắng. Ít ra chúng ta đều đã sống sót trở về. Tớ sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ mọi người lần tới.
Maylee và Eila nghe vậy thì đáp lại.
-Rất đáng mong chờ đấy.
-Vậy thì tuyệt quá.
Thấy Aldric đã vui lên, Maylee và Eila cuối cùng cũng có thể mỉm cười.
Cả ba người sau đó rời khỏi bãi tập, nhưng trong đầu Aldric vẫn còn văng vẳng tiếng đạn và cảm giác hụt hẫng khi những viên đạn không trúng đích.
Tối hôm đó, khi cả căn cứ đã yên ắng, Aldric vẫn không tài nào chợp mắt được. Cậu nhớ lại những gì Maylee nói, nhớ lại ánh mắt thất vọng của chính mình phản chiếu trong kính ngắm. Một thứ gì đó trong lòng thôi thúc cậu quay lại bãi bắn.
-
Ánh đèn trắng trong khu huấn luyện bật lên, phản chiếu lên những vỏ đạn nằm vương vãi từ buổi tập ban chiều. Aldric bước tới quầy bắn, siết chặt khẩu súng trong tay.
-Chỉ thêm vài phát nữa thôi…rồi mình sẽ nghỉ.
Cậu giơ súng, hít một hơi thật sâu, ngắm vào bia số 3. Tiếng súng vang lên, nhưng viên đạn đầu tiên lại trượt mục tiêu. Aldric nghiến răng, nhanh chóng lên đạn lần nữa, song phát thứ hai vẫn không trúng.
Một cảm giác bực tức dần dâng trào, và trong khoảnh khắc đó, cậu đã nhắm mà không nghĩ, chỉ tập trung vào mục tiêu như thể thời gian ngừng trôi. Viên đạn thứ ba cứ thế bay đi và xuyên thẳng vào tâm bia.
Aldric khựng lại. Cậu chớp mắt liên tục vì không tin vào mắt mình.
-...Ờ? Trúng rồi à? Ăn may thật rồi.
Cậu bật cười nhẹ, tưởng chỉ là một phát may mắn.
Nhưng rồi một cảm giác kỳ lạ len vào trong người cậu. Tim dần đập chậm lại, tầm nhìn bỗng trở nên rõ ràng đến lạ thường như thể mọi vật đều chuyển động chậm hơn. Aldric lại giơ súng lên, và lần này, tay cậu di chuyển hoàn toàn tự nhiên, không hề run rẩy.
Viên đạn thứ hai trúng ngay cạnh viên đầu tiên. Viên thứ ba lại xuyên đúng giữa hai viên trước tạo thành một lỗ tròn hoàn hảo. Cậu tiếp tục bóp cò, phát bắn nối tiếp phát bắn, tất cả đều chạm đúng tâm bia.
Tiếng đạn cứ thế liên tục vang dội trong không gian, hòa vào tiếng thở nhịp nhàng của Aldric. Rồi khi băng đạn trống rỗng, Aldric mới giật mình nhận ra tim mình đang đập mạnh trở lại, mồ hôi túa ra trên trán không ngừng.
Cậu bước đến gần tấm bia và ngạc nhiên khi thấy hàng lỗ đạn xếp chồng lên nhau như một dấu chấm duy nhất.
-Cái…gì đây?
Cậu ngẩng lên, nhìn đôi tay mình run run.
-Không thể nào…chẳng lẽ…mình bắn trúng hết sao? Không, chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Cậu lắc đầu, tự cười gượng.
Nhưng Aldric không hề nhận ra rằng trong giây phút đó, đôi mắt cậu đã biến đổi thành hình dạng kì lạ với nhiều vòng tròn bao quanh đồng tử rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
-
Sáng hôm sau khi Aldric tỉnh dậy, cậu vẫn nghĩ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ lạ. Thế nhưng khi bước ra bãi bắn, cậu thấy các bia tập vẫn còn nguyên dấu vết từ tối qua. Tâm bia thủng một lỗ duy nhất, hoàn hảo đến mức không thể tin nổi.
Cậu ngẩn người, rồi bật cười nhỏ.
-Có lẽ...hôm qua vận may đứng về phía mình thật rồi.
Aldric, người mang nỗi mặc cảm vì sự yếu đuối, vẫn không hề hay biết rằng từ khoảnh khắc đêm qua, một điều gì đó trong cậu đã thay đổi mãi mãi.
0 Bình luận