Dead World: Crime

Chương 36

Chương 36

Khi mọi người trở lại mặt đất, Ronan thấy một nhóm Thợ săn đang đứng chờ sẵn ở đó. Anh chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ngay được đó chính là người của Wolfkenstein thông qua biểu tượng in trên trang phục của họ. Còn Maylee và Eila thì cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi nhìn thấy đồng đội của mình, vì đó là dấu hiệu họ đã đến một khu vực chắc chắn được đảm bảo an toàn.

-Maylee! Eila! Hai người không sao chứ?!

Những thợ săn nhanh chóng tới đỡ giúp một tay bên kia của Maylee. Họ sau đó nhìn thấy Vincent đang cõng theo Aldric bị trói chặt tay chân, người bê bết máu liền chia ra để hỗ trợ.

Một người trong số đó không kìm được sợ hãi mà thốt lên.

-Ai...Ai đã khiến cậu ta bị chấn thương nghiêm trọng tới cỡ này?

Phớt lờ lời nói của người thợ săn trẻ, Vincent nhanh chóng ra lệnh với vẻ nghiêm trọng, tránh để họ bị phân tâm khỏi nhiệm vụ của mình.

-Nhanh chóng đưa Aldric cho đội y tế xử lý. Tôi đã báo cáo tình trạng cho họ trước đó rồi. Nhớ giữ khoảng cách cẩn thận, quan sát những dấu hiệu bất thường của cậu ta.

Anh ta nói xong thì quay sang nhìn Tokita và Michell.

-Có thể thả họ xuống ở đây được rồi. Leon và Gisele là người của Wolfkenstein nên bọn tôi sẽ chịu trách nhiệm. Cảm ơn vì đã giúp đỡ.

Michell và Tokita nhanh chóng giao Leon và Gisele cho họ tiếp quản. Ronan nhanh chóng ra ám hiệu yêu cầu cả hai rời cùng đi cùng anh.

-

Đến văn phòng Trụ sở, Ronan đã được yêu cầu viết một bản báo cáo chi tiết về tình hình đã xảy ra khi thực hiện nhiệm vụ, và không chỉ anh mà tất cả những người có mặt ở đó đều được yêu cầu làm tương tự.

Trong bản báo cáo của mình, Ronan đã ghi lại tương đối chi tiết về trận chiến và cuộc trò chuyện với Norman, cũng như cả việc hắn ta có thể có thêm đồng bọn và đang đợi chúng đến. Anh cũng đề cập rõ về việc chạm trán với nhóm hỗ trợ của Aldric, nhưng vì sự hiểu lầm do công tác liên lạc gặp trục trặc nên hai bên đã chạm trán với nhau.

Toàn bộ thông tin từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc nhiệm vụ đều được Ronan liệt kê rõ ràng, chỉ trừ thông tin Norman là quái vật theo suy đoán của bản thân thì anh không đề cập mà chỉ ghi qua loa là đối tượng có công nghệ cải trang. Sở dĩ Ronan phải làm vậy vì anh không có bằng chứng rõ ràng để chứng minh, đồng thời cũng không muốn để Trụ sở nhận thấy hay biết được anh có thông tin về những đối tượng như thế này, điều đó sẽ khiến họ trở nên nghi ngờ và gây khó dễ cho các hoạt động của mình về sau.

Sau khi hoàn thành bản báo cáo, nhân viên cũng đã thông tin lại với nhóm của Ronan và những người khác rằng các Thợ săn được điều đến khu vực đó nhằm điều tra sự việc đã bị tấn công bởi những Thợ săn lạ mặt, được cho là đồng bọn của Norman đến viện trợ. Ngoài ra, cũng có một vài báo cáo về trường hợp tương tự như của Norman khi một vài thợ săn trinh sát đã chạm trán với những kẻ lạ mặt trên đường làm nhiệm vụ ở các tầng sâu hơn, số lượng thương vong không được tiết lộ cụ thể nhưng cơ bản là khá nhiều.

Nghe vậy, Ronan liền thở phào nhẹ nhõm.

-Thật tốt khi chúng ra đã rời khỏi chỗ đó sớm.

Ronan cảm giác như sự hiện diện kịp thời của Vincent và hai người đồng đội đã cứu bản thân khỏi một bàn thua trông thấy, nếu như tất ra rời khỏi đó muộn hơn một chút nữa thôi thì hậu quả chắc chắn sẽ vô cùng khó lường, nhất là khi cơ thể của anh đang trong tình trạng mất ổn định như hiện tại. Cái chết là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng tệ nhất là anh có thể sẽ quay lại hình dạng quái vật trong trạng thái mất kiểm soát, và với sức mạnh như hiện tại thì thiệt hại sẽ là vô cùng khủng khiếp.

Khi thấy gương mặt Ronan có vẻ căng thẳng, Michell liền mỉm cười trêu chọc anh.

-Chắc chắn đó là quả báo khi anh cố gắng biến một cô gái xinh đẹp thành con tin để tẩu thoát.

Tokita liền tiếp lời.

-Có lẽ nếu anh chọn giải quyết một cách ôn hòa với đội viện trợ thì cũng không đến nỗi này rồi.

Ronan đáp lại với vẻ chán ghét.

-Cậu không hiểu tình huống tôi gặp phải đâu. Nếu tôi mà làm thế thì tên khốn đó cố mồm mép để đổi trắng thay đen để khiến lũ nhóc đó nghĩ tôi là kẻ địch thì sao?! Cậu phải nhìn thấy khả năng ngụy trang của hắn trước khi biến thành đống thịt bầy nhầy ấy.

-Thật sự em nghĩ nếu anh chịu nhượng bộ với họ dù chỉ một chút vẫn sẽ ổn hơn, chỉ là anh chưa có ý định thử nó thôi. Mà dù sao anh cũng đã lựa chọn ở lại để cứu họ vào phút chót, điều đó có lẽ đã khiến may mắn tăng lên và chúng ta đã kịp thời thoát khỏi cái nơi xui xẻo đó trước khi rắc rối lớn hơn đến.

Anh nghe vậy liền xua tay.

-Tha cho tôi đi. Mấy đứa nhãi đấy có khi còn được nước làm tới. Thôi! Không bàn cãi vấn đề này nữa. Nhiệm vụ chúng ta hôm nay xong rồi. Tôi tới chỗ khám chữa y tế đây, hai người về xe trước đợi sẵn đi.

Tokita nhìn anh với vẻ khó hiểu.

-Nếu muốn khám thì em có đủ thiết bị ở đâu mà! Việc gì phải đến đó để tốn thêm chi phí?

-Tôi đến đó khám để lấy giấy xác nhận rồi xin rời khỏi chiến dịch luôn.

Michell bên cạnh lập tức phản ứng lại.

-Khoan đã, tại sao lại rời khỏi chiến dịch chứ? Chúng ta chỉ còn 2 ngày nữa là xong rồi mà. Nếu từ bỏ lúc này thì ta sẽ mất tiền thưởng của chiến dịch.

Ronan nhìn cô một cách mệt mỏi rồi thở dài.

-Nói một cách đơn giản thì tôi bị bắn vào đầu và không biết bản thân mình còn khả năng kiểm soát hình dạng cơ thể hay không. Tôi không muốn trong những trường hợp nguy hiểm thì mất kiểm soát khiến bản thân gặp rắc rối và ảnh hưởng đến hai người.

Gương mặt Michell tỏ rõ sự lo lắng.

-Tệ thật! Không ngờ trận chiến vừa rồi lại khiến anh gặp nhiều chuyện như vậy.

Ronan nghe xong cũng không nói gì thêm mà chỉ giơ tay chào hai người rồi rời đi trước.

Mặc dù đã dùng thuốc hồi phục để tạm thời khắc phục những tổn thương nhưng cơ thể Ronan vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn. Không chỉ phần đầu mà gần như toàn thân anh đều ở trong tình trạng vô cùng tệ.

Đó chính là mục đích của Ronan khi quyết định đến trạm y tế để khám tổng quát. Anh muốn lợi dụng thực tế rằng chi phí điều trị tại các trạm y tế dã chiến vốn luôn đắt đỏ, kết hợp với tình trạng chấn thương hiện tại để làm căn cứ gửi đơn xin rút khỏi chiến dịch. Trụ sở chắc hẳn sẽ dễ dàng đồng ý cho anh cùng cả nhóm mà không phải gây khó dễ về mặt thủ tục, dù sao thì họ cũng không sẵn sàng để cho một thợ săn bị thương nặng phải tiếp tục hợp đồng vì bất kì lý do gì mà cuối cùng người thiệt hại lại chính là họ.

-

Tòa nhà này đóng vai trò là một căn cứ cho các cuộc tấn công vào tổ quái vật, và tất nhiên ở đây cũng có phòng khám y tế. Tuy chỉ là một cơ sở khá tạm bợ nhưng nó lại được trang bị nhiều cơ sở vật chất tiên tiến để duy trì năng suất làm việc, đảm bảo cho công tác điều trị cũng như cứu sống các Thợ săn đang làm nhiệm vụ.

Đến sảnh chính, Ronan hỏi người nhân viên đang túc trực gần đó về trạm y tế và được anh ta cung cấp thông tin một cách chi tiết.

-Trạm y tế ở khu phía Tây. Để cho chắc chắn thì tôi xin nhắc lại là chi phí điều trị ở đó không miễn phí đâu, giá cả cũng không hề phải chăng nên anh hãy suy nghĩ khi cẩn thận trước khi chữa trị ở đó. Nhiều thợ săn hiểu lầm điều này lắm đấy.

-Được rồi, cảm ơn vì thông tin.

Người nhân viên dặn dò thêm.

-Anh cũng nên giữ thiết bị đầu cuối do Trụ sở cung cấp trong trạng thái hoạt động khi đến đó, đội y tế sẽ không giúp nếu họ không thấy tín hiệu của anh. Do không chia sẻ vị trí của mình qua mạng chung, họ sẽ nghĩ anh có ý định bỏ chạy mà không thanh toán sau khi chữa trị.

Vì thiết bị được cấp đã hư hỏng trong lúc giao tranh, Ronan đành phải đi lấy một cái thiết bị đầu cuối mới trước khi hướng đến trạm y tế.

-

Các phòng khám ở đâu được thiết lập trong một vài hội trường cà ở những chỗ đã được cải tạo sẵn bên trong tòa nhà. Chúng được thành lập bởi các bệnh viện và công ty dược phẩm, một vài cái là phòng khám tư nhân quy mô nhỏ. Thậm chí còn có một vài nơi trông giống như cơ sở bảo trì thiết bị. Bởi vì cả khi có kể hết được các loại Thợ săn bằng một câu duy nhất thì cũng sẽ rất khó để có thể hình dung được cụ thể họ trông như thế nào.

Một vài Thợ săn thì vẫn có cơ thể bằng xương bằng thịt, nhưng bên cạnh đó cũng có những người có cơ thể được tăng cường bởi cải tạo sinh học sâu bên trong thậm chí ở mức độ tế bào, đơn giản hơn là tiêm vào cơ thể nanomachines, tới những người có cơ thể giả trông giống như người bình thường và những cyborg được cơ giới hóa toàn bộ một cách rõ ràng, một số yêu cầu được gửi đến trạm y tế có khi là để sửa chữa chú không phải điều trị.

Đi theo bảng chỉ dẫn, Ronan tới một cơ sở điều trị dành thợ săn với cơ thể sinh học. Khi đến nơi, một người đàn ông mặc áo blouse trắng chào anh.

Người đàn ông đó có vẻ ngoài của một nhà khoa học thích làm những thí nghiệm điên rồ trên cơ thể người hơn là bác sĩ, đồng thời toàn bộ cơ sở này cũng tỏa ra một bầu không khí đầy nặng nề và đáng sợ quen thuộc, giống với viện nghiên cứu từng giam giữ Ronan suốt nhiều năm.

Trên áo của anh ta có ghi rõ cái tên “Matthew”, chúng được viết rất cẩu thả và lộn xộn như thể muốn nói rằng uy tín của người này cũng bất ổn y như thế, cộng thêm với không gian mờ ảo và bí ẩn xung quanh khiến Ronan ít nhiều cảm thấy lo lắng.

Ronan đứng nhìn từ ngoài cửa và ngay lập tức cảm thấy chột dạ.

[Chậc, đây là chỗ duy nhất mình tìm được mà không yêu cầu đăng kí bảo hiểm.]

Cảm thấy bản thân không còn lựa chọn nào khác, và bản thân cũng chỉ là đi khám sức khỏe nên Ronan cũng miễn cưỡng bước vào, hi vọng là gã sẽ khám qua loa cho qua chuyện.

Matthew khi thấy Ronan bước vào mới nhận ra anh là khách hàng và nhanh chóng tiếp cận một cách thân thiện.

-Chào mừng đến phòng khám, tôi là bác sĩ trưởng khoa Matthew. Xin lỗi nhưng để tôi vào thẳng vấn đề nhé, cậu định thanh toán hóa đơn như thế nào?

-Tôi sẽ thanh toán bằng tiền mặt.

Matthew sau khi anh một lúc mới đáp lại.

-Được, tôi hiểu rồi. Chà, nhờ sự hỗ trợ của Chính phủ cũng như Hiệp hội Thợ săn, cậu sẽ được kiểm tra sức khỏe miễn phí. Nhưng nếu chữa trị thì vẫn mất tiền nhé. Vì vậy đừng có thù hằn việc tôi không chữa do cậu không có tiền, được chứ? Được rồi, hãy cởi giáp của cậu ra đi.

Ronan gỡ bộ đồ bảo vệ và bộ đồ cường hóa ra rồi để chúng trong một hộp chiếc thùng nhựa. Sau đó, Matthew dẫn anh tới một chiếc máy quét và yêu cầu anh nằm trên đó. Khi cỗ máy khởi động, hàng loạt cảm biến di chuyển qua lại và chiếu nhiều ánh sáng với màu sắc khác nhau qua toàn bộ cơ thể của Ronan, cuối cùng tạo ra thông tin hình ảnh tổng quát bên trong cơ thể của anh.

Mất khoảng 10 phút để hoàn thành kiểm tra. Sau đó, Matthew đưa Ronan kết quả kiểm tra đã được in ra giấy.

-Tin tốt là không có chấn thương gì nghiêm trọng. Tuy nhiên, tôi sẽ giới thiệu qua vài phương pháp điều trị. Thích phương án nào thì cứ nói.

-Tôi chỉ định đến để khám sức khỏe thôi.

Dù có chút nhẹ nhõm khi biết cơ thể mình không bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi trận chiến vừa rồi, Ronan lại không hề cảm thấy vui mừng trước thông tin này. Kết quả kiểm tra sức khỏe vẫn ở mức tốt đồng nghĩa anh không có lý do chính đáng để xin rút khỏi chiến dịch như đã tính toán từ trước. Vào khoảnh khắc ấy, một phần nào đó trong anh cảm thấy khá hụt hẫng.

Nhìn thấy Ronan vẫn còn trầm ngâm ngồi trên ghế, Matthew lập tức cất tiếng.

-Chà, tiếc nhỉ! Vậy thì chúng ta xong việc ở đây rồi. Cậu có thể thu dọn hành lý của mình.

Nhận thấy việc mình đến đây sẽ hóa thành công cốc, Ronan chỉ còn có thể đánh liều hỏi thẳng với bác sĩ.

-Anh có dịch vụ làm giả giấy tờ khám sức khỏe không?

Nhìn cách ăn mặc cũng như cả trạm y tế này đều tỏa ra mùi mờ ám, anh đoán rằng Matthew chắc hẳn cũng sẽ cung cấp những kiểu dịch vụ không minh bạch.

Bác sĩ nghe xong liền quay sang nhìn Ronan với đầy vẻ nghi hoặc.

-Đương nhiên là tôi có. Nhưng cậu trông đâu giống kiểu người phải làm đơn rút khỏi chiến dịch.

-Thế theo anh kiểu người gì mới làm.

-Thường là những tên nhát cáy, không chịu làm nhiệm vụ mà vẫn muốn giữ hồ sơ của mình thật đẹp. Chuyện này thường xảy ra đối với các thợ săn trẻ do các hội nhóm hoặc tổ chức quản lý.

-Đừng nói như thể tôi già vậy chứ! Anh không nghĩ tôi là một tên nhát cáy à?

Anh ta mỉm cười và đáp lại.

-Nói thật là còn tệ hơn cả một thợ săn trưởng thành! Nhìn cậu trông giống như một tên bị hậu sang chấn tâm lý ấy.

-Được rồi, sao cũng được? Nhờ anh làm giúp tôi vài cái giấy tờ giả.

-Nhưng...có một điều.

-Ý anh là nó tốn tiền chứ gì, tôi biết. Miễn là giá cả hợp lý thì tôi sẽ trả.

Matthew khẽ lắc đầu như để phủ nhận lời nói của Ronan.

-Vấn đề không hẳn là tiền.

-Cụ thể hơn xem.

Anh ta sau khi im lặng một lúc thì bắt đầu nói.

-Cậu có bảo hiểm thợ săn không?

-Tôi không có.

Matthew nghe xong có vẻ hơi ngạc nhiên. Việc có bảo hiểm là điều rất bình thường đối với một Thợ săn làm việc trong tổ quái vật, chẳng hạn như là bảo hiểm về sự hỗ trợ từ các tổ chức hay công ty mà họ đang làm việc.

Ngay sau đó, anh ta nhìn Ronan với một vẻ mừng rõ khó hiểu. Đó không phải là một hành động mà bác sĩ nên dành cho bệnh nhân.

-Tôi hiểu rồi. Tình hình là tôi đang cần người sử dụng thuốc phục hồi mà tôi đã tự nghiên cứu. Những thợ săn trẻ đã sử dụng nó và cho kết quả khá tích cực nhưng người trưởng thành thì không đồng ý nên chưa có phản hồi. Tôi sẽ giảm giá cho cậu luôn! Đây là thuốc tôi tự điều chế nên nó sẽ không được bảo hiểm chi trả, nhưng với người không có bảo hiểm như cậu chắc sẽ không có vấn đề gì đâu nhỉ?

Tuy vẫn còn đôi chút vướng mắc về việc một thợ săn trưởng thành như Ronan vẫn chưa đăng kí bảo hiểm Thợ săn, nhưng Matthew nhận ra đây là cơ hội ngàn năm có một để thử nghiệm sản phẩm lên người trưởng thành nên anh ta cũng chẳng còn bận tâm nữa.

Sau đó, Matthew cầm một chiếc hộp nhỏ ngay bênh cạnh và đưa cho Ronan, bên trong đó là những lọ chất lỏng màu xanh lục.

Khi nghe đến việc hỏi bản thân đã đăng kí bảo hiểm hay chưa, Ronan cảm giác rằng chắc chắn là chuyện không lành nên Matthew mới phải hỏi thẳng như thế, và đương nhiên mọi chuyện đang diễn ra cũng không nằm ngoài dự đoán.

-Đây chẳng phải một thỏa thuận tồi nếu tôi không có bảo hiểm sao?

Dù có nhìn theo góc độ nào thì thứ trong tay Matthew đều toát lên vẻ đáng ngờ, điều này khiến Ronan không khỏi tránh được sự lo lắng với đề nghị của anh ta.

-Cứ yên tâm đi. Tôi đã bào chế nó thông qua các nghiên cứu, dữ liệu phân tích từ thuốc của các tập đoàn lớn, có khác là những thành phần đắt đỏ được tôi thay thế bằng những thứ có tác dụng tương tự. Nên xét theo một nghĩa nào đó thì nó cũng không khác của họ là bao đâu. Tất nhiên là tôi đã tự quản lý để đảm bảo an toàn. Những thứ thuốc rẻ tiền ngoài kia sẽ chẳng là gì so với thứ này đâu.

Màn thuyết phục của Matthew cứ tiếp tục kéo dài.

-Lý do duy nhất khiến chúng không được bảo hiểm là vì hầu hết các công ty bảo hiểm đó đều được hỗ trợ phía sau bởi các công ty dược phẩm lớn, và họ chỉ đang cố gắng thu hút mọi người sử dụng sản phẩm của mình bằng cách loại trừ các sản phẩm của các công ty khác ra khỏi khỏi phạm vi bảo hiểm của họ thôi. Thứ này không chứa bất kì thành phần độc hại nào cả.

Màn độc tấu vẫn cứ tiếp tục và nó liên tục được anh tra trộn thêm vào các lý do thuyết phục hơn.

-Nếu không có bất kì ai trải nghiệm sản phẩm và đưa ra đánh giá thì nó sẽ không được bảo hiểm hỗ trợ đâu. Cậu thử nghĩ xem! Những Thợ săn có được các loại thuốc rẻ tiền những chất lượng thế này thì chúng ta sẽ mang lại lợi ích to lớn cho thế giới, phải không? Chúng ta có thể chữa lành vết thương và giúp đỡ mọi người. Nên hãy làm một việc tốt nhỏ ở đây để lấy lại sự cạnh tranh lành mạnh vốn đã biến mất bởi sự kinh doanh làm tiền của các công ty và tập đoàn, từ đó đem lại lợi ích cho giới Thợ săn.

Nhận thấy cuộc nói chuyện này sẽ không đi đến đâu, Ronan liền ngắt lời.

-Nói chung là anh muốn một con chuột bạch chứ gì?

-Thế thì thẳng thắn quá. Đại ý là vậy nhưng tôi cũng đã thử nghiệm nó trên nhiều đối tượng khác trước đó rồi nên không cần phải lo lắng đâu.

-Thế tôi đoán người trưởng thành duy nhất thử nghiệm loại thuốc này là chính anh, đúng không?

-Đúng rồi, nhưng bên bảo hiểm sẽ không ghi nhận nếu tôi là người thử nghiệm thuốc. Thêm nữa họ có quy định chặt chẽ về độ tuổi sử dụng và đối tượng thử nghiệm.

Ronan hiểu các yêu cầu bảo hiểm và những thứ tương tự là kết quả của một sự nỗ lực tập thể từ các công ty dược phẩm lớn với mục đích cạnh tranh thị phần, do đó không có sự khác biệt nào lớn giữa thuốc được chấp thuận và sử dụng rộng rãi với thuốc ít người biết và không được trả bảo hiểm nếu chúng đều vượt qua các bài kiểm tra an toàn.

-Dù là nói vậy nhưng nghe cũng rủi ro quá. Tôi chỉ muốn làm giả kết quả kiểm tra để làm đơn xin rút khỏi đây thôi.

Nhận thấy Ronan có ý định từ chối, Matthew lập tức tỏ ra cương quyết hơn.

-Làm giả thông tin với tôi không có gì là khó. Nhưng rất tiếc tiền hiện tại không phải ưu tiên hàng đầu của tôi.

Ronan liền phản ứng lại một cách dứt khoát.

-Xin lỗi, nhưng tôi không có ý định sử dụng thuốc của anh đâu.

-Vậy thì chắc tôi phải từ chối yêu cầu của cậu. Như tôi đã nói, nó không khó nhưng thứ lúc này tôi cần không phải là tiền.

-Nếu anh đã nhất quyết không làm thì tôi xin phép rời khỏi đây. Đến một trạm y tế nào khác mà họ sẵn sàng làm chuyện này mà tôi không phải tiêm thứ không rõ nguồn gốc vào người.

Nói là làm, Ronan lập tức đứng dậy và nhanh chóng mặc lại áo giáp.

Matthew thấy cơ hội sắp vuột khỏi tay mình nên đành phải nhượng bộ.

-Thế này đi, cậu sử dụng thuốc của tôi và tôi sẽ giảm nửa giá sản phẩm thuốc chữa trị cao cấp được sản xuất bởi Tập đoàn Genora LifeWorks cho cậu. Thứ này chỉ được lưu hành nội bộ hoặc bán cho các quân đội và doanh nghiệp lớn thôi đấy. Đề nghị này ổn chứ?

Anh ta lấy ra một cái hộp đựng ở trong một cái túi gần đó và đưa cho Ronan xem. Ronan chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết được đây là loại hộp bảo quản thuốc chất lượng cao, loại mà chỉ có thể tương thích với các sản phẩm chuyên biệt do một công ty hoặc tập đoàn phân phối.

Nhìn sơ qua, Ronan thấy tem niêm phong trên nắp vẫn còn nguyên vẹn cũng như không bất kì dấu hiệu bị cạy mở nào. Có lẽ Matthew không nói dối chỉ để thuyết phục anh sử dụng sản phẩm kì lạ của mình.

-Thế anh định bán bao nhiêu một hộp nếu tôi đồng ý?

-7500 Agus và chỉ bán một hộp. Loại thuốc này thường chỉ dùng cho những vết thương nghiêm trọng nên tôi không thể bán nó với giá rẻ hơn được nữa đâu.

Thành thật mà nói, Ronan không tin tưởng mấy vào thứ thuốc mà Matthew định tiêm vào người mình, nhưng anh lại đang cảm thấy khá tò mò với lọ thuốc mà anh ta đề nghị sẽ bán.

Mặc dù ban đầu còn do dự nhưng cuối cùng anh đã chấp nhận lời đề nghị đó. Với tấm thẻ bảo hộ chính là khả năng tái tạo khi cơ thể gặp tổn thương, miễn là thứ thuốc đó không giết chết anh ngay lập tức thì toàn bộ chất gây độc đều sẽ được đào thải, đảm bảo sẽ không gây ra tác động xấu lên cơ thể về sau này.

-Tôi đồng ý với lời đề nghị. Nhưng trước đó cho tôi xin danh thiếp của anh hoặc thông tin để tiện liên hệ.

Matthew nghe xong liền hí hửng đưa danh thiếp của mình.

-Phòng khám tư nhân Matthew à?

Vừa dứt lời, Ronan liền chuyển thiết bị đầu cuối thợ săn sang chế độ liên lạc, nhập số điện thoại trên danh thiếp và thực hiện cuộc gọi. Tiếng điện thoại reo lập tức vang vọng khắp căn phòng, xác nhận đây đúng là số liên lạc của anh ta.

-Haha! Cậu cũng cẩn trọng đấy.

-Việc nên làm thôi. Giờ thì bắt đầu đi. Mà nói trước là cơ thể tôi khá nhạy cảm. Nếu như thứ anh tiêm vào người mà khiến tôi chết hoặc bị gì đó tồi tệ thì cẩn thận cái mạng của anh.

-Không cần phải tỏ ra đáng sợ vậy đâu. Tôi đã thử nghiệm nó lên người mình rồi và cam đoan là không có gì xấu cả.

Matthew vui vẻ chuẩn bị cho việc điều trị. Một chất lỏng màu xanh lục được bơm ra một ông tiêm. Nhìn điệu bộ và cử chỉ của anh ta khiến Ronan cảm thấy bất an, nhưng anh vẫn quyết định ngồi yên và chấp nhận điều trị bằng thứ thuốc kì lạ đó.

Việc điều trị diễn ra nhanh chóng, Ronan sau đó được tiêm thêm một vài chỗ nữa.

-Xong rồi. Cậu sẽ phải nghỉ ngời một lúc, tầm khoảng một giờ hoặc lâu hơn. Việc di chuyển xung quanh sẽ không gây ảnh hưởng gì quá lớn, nhưng việc hồi phục sẽ hiệu quả hơn nếu cậu nghỉ ngơ đầy đủ. Ngoài ra thì mong cậu đừng có nói với ai là tôi đã bán thứ thuốc đó cho cậu nhé. Tôi không muốn những Thợ săn khác xông vào đây và yêu cầu tôi bán chúng cho họ đâu.

-Được rồi. Chi phí điều trị là bao nhiêu vậy?

-500 Agus. Nó đã được trừ đi chi phí thử nghiệm thuốc chưa được bảo hiểm chi trả rồi.

Ronan đưa cho Matthew tổng cộng 8000 Agus để thanh toán chi phí cũng như tiền thuốc chữa trị. Anh ta nhận tiền và vui vẻ cảm ơn với nụ cười kì quặc.

-Xin chân thành cảm ơn sự hợp tác của cậu trong quá trình thử nghiệm lâm sàng. Quay lại thoải mái nếu cậu muốn, chúng tôi mong được làm việc với cậu nhiều lần nữa nếu như có cơ hội. Cậu đã có địa chỉ của tôi rồi đấy.

Trong tình huống này, Ronan cũng không biết nói gì hơn, ít ra hiện tại cơ thể không có phản ứng đào thải gì nên anh chỉ có thể im lặng chờ đợi, mà nếu quá trình đào thảo có diễn ra thì cũng không biết đây là tin vui hay buồn nữa.

Một lúc sau, cơ sở này đột nhiên trở nên ồn ào, các nhân viên y tế bắt đầu bận rộn. Nhiều Thợ săn bị thương đang được đưa vào bên trong hội trường của bệnh xá. Đa phần là bị thương nặng, một vài người thì bê bết máu, một số khác thì bị cụt cả tay lẫn chân, thậm chí còn có người mất toàn bộ nửa thân dưới.

Sau khi quay trở lại với những giấy tờ giả mà Ronan yêu cầu, Matthew khi thấy tình hình hiện tại của trạm xá lập tức trở nên nghiêm túc.

-Xin lỗi nhưng tôi cần những người bị thương nhẹ rời khỏi chỗ nghỉ ngơi của mình. Tôi muốn có đủ chỗ cho người cần chúng ngay lúc này.

Ronan quan sát thấy một vài người đã cơ giới hóa một phần của đầu và một vài người thì sử dụng các nanobot để duy trì bản thân sống sót ngay cả khi đầu gần như lìa khỏi cổ. Anh nhìn một lượt tất cả những bệnh nhân đó mà chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm rồi rời đi.

Trở lại sảnh chính, Ronan nhanh chóng làm mẫu đơn và gửi kèm chúng với giấy chứng nhận sức khỏe của mình, hi vọng rằng Trụ sở sẽ đồng ý nó một cách yên bình mà không xảy ra thêm sự cố nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!