Bên ngoài thùng xe vận chuyển tù nhân mang số hiệu A-34, hàng loạt tiếng rít chói tai khi kim loại bị xé toạc đang liên tục vang lên. Từng thớ kim loại oằn mình và kêu gào một cách tuyệt vọng trước khi bị nghiền nát.
Ngay sau đó, một tiếng gầm trầm đục với uy lực khủng khiếp xen lẫn cơn phẫn nộ tột cùng được phát ra. Nó khiến mặt đất dưới chân đoàn xe hộ tống như rung lên liên hồi đồng thời lấp đầy bầu không khí ngột ngạt hiện tại bằng nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Với Ronan Harrison, âm thanh đó không chỉ dội vào tai mà còn như đấm thẳng vào lồng ngực. Trái tim của anh như ngừng đập trong một khoảnh khắc, rồi sau đó lại nện thình thịch liên hồi và mạnh mẽ như búa tạ. Anh cảm nhận rõ từng rung động lan truyền qua sàn kim loại lạnh ngắt dưới chân chạy dọc đến sống lưng, tác động lên từng thớ thịt, từng đốt xương trên cơ thể.
Cơ thể Ronan theo phản xạ gồng cứng lại khiến cơ bắp toàn thân căng lên như dây đàn sắp đứt. Nhưng hành động đó chỉ khiến chiếc còng cứ thế hằn sâu hơn vào da thịt và khiến cho những vết bầm tím sau nhiều giờ bị giam trong không gian tù túng này trở nên sưng tấy và rớm máu hơn.
Xung quanh anh lúc này là bầu không khí ngột ngạt và tối tăm của khoang chứa tù nhân với bốn bề bằng kim loại. Ở đây, thứ anh cảm nhận được chỉ là sự rung lắc điên cuồng chiếc xe truyền tới khi nó đánh lái, sự ồn ào hỗn loạn của trận chiến căng thẳng đang diễn ra ngay bên ngoài, và mùi vị đặc trưng của cái chết đang cận kề đang ngày một nồng nặc.
Đó là mùi khét lẹt của da thịt bị cháy khét, một thứ mùi ngọt gắt và buồn nôn đến lợm giọng. Hòa lẫn với nó là mùi hăng hắc của dầu máy nóng chảy khi động cơ bị quá tải hoặc hư hỏng cùng với mùi tanh nhạt đặc trưng của pháo plasma vừa khai hỏa.
Ngoài những thứ kể trên, có một thứ mùi đặc biệt đang len lỏi qua những khe thông gió nhỏ nhất và xộc thẳng vào mũi Ronan, dù chỉ thoảng qua nhưng nó đủ để kích thích những bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất. Đó chính là mùi tanh nồng của máu tươi.
Một tiếng hét của một người nào đó bất chợt vang lên ở trong khoang xe, cố át đi tiếng động cơ gầm rú của đoàn xe cùng với những tiếng nổ chói tai của vũ khí.
-NÓ Ở BÊN PHẢI! BẮN! BẮN NGAY LŨ KHỐN KIẾP! TÌM CÁCH XÉ XÁC NÓ RA ĐI!
Ronan nằm im và ép sát lưng vào thành khoang chứa lạnh ngắt, cố gắng giảm thiểu nguy cơ bị mảnh văng trúng nếu nó bị tấn công. Mọi giác quan của anh giờ đây được đẩy lên mức tối đa.
Dựa vào kinh nghiệm quân ngũ, anh có thể phân biệt từng loại vũ khí, ước lượng khoảng cách và hướng của mối đe dọa chỉ dựa vào âm thanh, kết hợp với thông tin thu nhận được từ khứu giác để tạo nên một bức tranh toàn cảnh. Nên dù bị còng chặt như một con thú nhốt trong cũi, đầu óc Ronan vẫn đang hoạt động và suy tính một cách bình tĩnh và chính xác như một cỗ máy.
Đây rõ ràng không phải là lũ quái vật thông thường, những con thú săn mồi cơ hội vốn hành động theo bản năng đói khát, dễ dàng bị tiêu diệt bởi hỏa lực tập trung. Còn nếu đó là lũ Spike, thì dù đông đảo và hung hãn nhưng chúng cũng chỉ là những sinh vật đột biến cấp thấp với não bộ chưa phát triển, chỉ dựa vào số lượng và tấn công theo bầy đàn một cách hỗn loạn.
Tiếng gầm kia quả thực chứa đựng uy lực khủng khiếp, một sự áp đảo về mặt tinh thần mà ngay cả những người lính dày dạn nhất cũng phải dao động. Và kinh hãi hơn, nó hẳn phải phát ra từ một sinh vật sở hữu trí tuệ vượt trội, với khả năng suy nghĩ và chiến đấu đáng kinh ngạc.
Sinh vật đó phải là một thứ lớn hơn, nhanh hơn, mạnh hơn và nguy hiểm hơn gấp bội so với lũ quái vật thông thường. Một sản phẩm đột biến hoàn hảo và đáng sợ của cái thế giới khắc nghiệt này, nơi chỉ những kẻ mạnh nhất cùng với khả năng thích nghi tốt nhất mới có thể tồn tại.
Một giọng khác run rẩy vì kinh hoàng tột độ, lắp bắp báo cáo qua hệ thống liên lạc nội bộ.
-Đội trưởng! Camera sau...Chúa ơi...Nó...nó đang xé nát chiếc số 7! Thân xe bọc thép Guardian đang bị bẻ cong như một món đồ chơi bằng nhựa! Con quái vật...n...nó đang dần mạnh lên sau mỗi đòn tấn công!
Bất chợt tiếng ken két của kim loại bị nghiền nát bất ngờ chen ngang, theo sau là tiếng la hét tuyệt vọng vang lên để rồi bị cắt đứt đột ngột bởi một tiếng “phập” ghê rợn, cuối cùng là một tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc xác nhận điều tồi tệ nhất.
Thêm một chiếc xe hộ tống nữa đã bị loại khỏi vòng chiến, tổn thất đang gia tăng theo cấp số nhân với tốc độ ngày càng nhanh. Mùi máu tươi dù ban đầu chỉ xuất hiện thoang thoảng qua, giờ đây đã trở nên đậm đặc và bắt đầu len lỏi rõ rệt hơn vào không khí xung quanh, trộn lẫn với mùi thịt cháy và mùi không khí oxy hóa nồng nặc.
Chiếc A-34 ở trung tâm đoàn xe vừa thực hiện một cú đánh lái gấp sang trái làm khoang vận chuyển tù nhân rung lên dữ dội. Cú lắc đột ngột tạo ra quán tính cực mạnh khiến Ronan dù đã gồng mình vẫn bị quăng mạnh sang một bên, thái dương đập mạnh vào thành đối diện. Cơn đau nhói dần lan tỏa khắp hộp sọ, đầu óc anh bắt đầu trở nên ong ong và tiếp sau đó là những vệt máu nóng ấm lăn dài trên má. Đồng thời, anh cảm nhận được nội tạng như đang dồn về một phía và chuẩn bị hất văng ra ngoài qua cổ họng.
Tiếng ù ù đặc trưng của súng trường năng lượng tiếp tục vang lên không ngớt hòa với âm thanh trầm đục và đầy uy lực của pháo tự hành cùng tiếng nổ liên hoàn của tháp súng máy. Một bức tường lửa đạn dày đặc nhanh chóng được dựng lên cố gắng đẩy lùi kẻ tấn công hung hãn.
Chợt một tiếng “RẦM” khủng khiếp phát ra từ phía trên nóc chiếc A-34 như thể một tảng thiên thạch vừa rơi xuống khiến toàn bộ chiếc xe nặng hàng chục tấn như bị ép sụt xuống mặt đường. Tiếng loẹt xẹt phát ra khi gầm xe gần chạm đất còn hệ thống giảm xóc thì kêu răng rắc một cách báo động.
Tiếng hét hoảng loạn của một người lính ngay gần đó, có lẽ là xạ thủ tháp pháo của chiếc A-34 lập tức vang lên, giọng hắn lúc này như vỡ ra vì sợ hãi tột độ.
-NÓ Ở TRÊN! NÓ ĐANG DI CHUYỂN NGAY PHÍA TRÊN XE CHÚNG TA! BẮN LÊN TRÊN NGAY!
Hàng loạt tiếng bắn loạn xạ lên phía trên nhưng cuối cùng chỉ nghe thấy tiếng va chạm trở lại vào lớp giáp của chính chiếc xe. Khẩu súng trường năng lượng dễ gì xuyên thủng lớp bảo vệ được thiết kế để chống lại vũ khí hạng nặng của chiếc xe. Tiếng lựu đạn plasma nổ lép bép liên tục bên ngoài ngay sau đó nhưng dường như không gây ra thiệt hại đáng kể nào cho con quái vật.
Rồi một giọng nói trầm hơn, chứa đầy vẻ điên cuồng và một sự tự tin bệnh hoạn. Giọng nói mà Ronan đã quá quen thuộc gầm lên qua bộ đàm, át tất cả những tạp âm hỗn loạn của trận chiến.
-Tất cả các đơn vị còn lại, tập trung hỏa lực vào lũ Spike đang bám đuôi! Quét sạch lũ rác rưởi đó cho gọn! Con chó săn khổng lồ này...con quái vật đột biến này...là của TA! Đừng có thằng nào xen vào cuộc vui của ta!
Không thể nhầm lẫn vào đâu được, đó là giọng nói của Lauren. Hắn là chỉ huy Đội Đặc biệt Alpha, một kẻ cuồng sát với cái mác quân nhân, một tên đồ tể với trái tim của một con quỷ. Chỉ có hắn mới có thể phát ra một mệnh lệnh ngu xuẩn và ngạo mạn đến vậy ngay giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc hiện tại. Ronan có thể cảm nhận được sự phấn khích méo mó, bệnh hoạn của một kẻ nghiện adrenaline và bạo lực trong giọng nói của Lauren. Hắn không coi đây là một cuộc chiến sinh tồn mà là một cuộc đi săn để thỏa mãn thú vui của bản thân.
Trong bóng tối ngột ngạt của khoang chứa, Ronan khẽ nhếch mép cười một cách cay đắng. Thái độ coi thường mạng sống của người khác kể cả thuộc cấp của mình chỉ để thỏa mãn cái tôi bệnh hoạn và cơn khát máu vô tận chính là phong cách điển hình của hắn. Ronan đã từng chứng kiến điều đó không dưới một lần trước khi anh trở thành như bây giờ.
Và giờ đây, có vẻ như chính anh sắp trở thành một phần trong trò chơi bệnh hoạn đó, hoặc là một con tốt thí, hoặc là một chiến tích bất đắc dĩ.
...
Vài giờ trước.
Một luồng sáng xanh lục yếu ớt, thứ ánh sáng lạnh lẽo thường thấy ở các cơ sở quân sự và nhà tù, đang chiếu lên một góc tường làm bằng hợp kim gia cường của căn phòng. Khẽ cựa mình trên nền sàn nhẵn bóng, Ronan Harrison cảm nhận được sự giá buốt thấm vào tới tận xương tủy, một cảm giác quen thuộc đến mức trở nên chai sạn sau nhiều năm đằng đẵng.
Năm năm bị giam cầm trong cái khu phức hợp này, một mê cung đúng nghĩa làm từ bê tông và thép được chôn dưới lòng đất, với tên gọi mỹ miều là “Viện Nghiên cứu Sinh học Tiến hóa Athen”. Nhưng nói thẳng ra, nơi đây là một phòng thí nghiệm sống, một lò mổ dành cho những con quái vật đột biến, những sản phẩm lỗi của một thế giới đã vĩnh viễn thay đổi sau Đại Sụp Đổ. Tại đây, con người miệt mài nghiên cứu, tìm cách biến lũ quái vật thành công cụ để chống lại chính đồng loại của chúng.
Năm năm chịu đựng những mũi kim tiêm sắc nhọn chọc vào da thịt gần như mỗi ngày, với những dòng hóa chất thử nghiệm liên tục bị bơm vào bên trong huyết quản, nhiều đến mức có cảm giác phần lớn máu trong cơ thể đã bị chúng thay thế lúc nào không hay.
Năm năm với những cuộc kiểm tra tâm lý gắt gao đến mức bào mòn nhân tính, những bài kiểm tra sức bền lẫn sức mạnh để đẩy cơ thể đến giới hạn của sự chịu đựng, cùng với sự cô lập tuyệt đối với môi trường xung quanh để đảm bảo an toàn. Bạn đồng hành duy nhất của anh là những bức tường xám xịt và giọng nói vô cảm của hệ thống AI quản lý.
Tiếng “tinh” vang lên từ phía bức tường đối diện, một âm thanh quen thuộc báo hiệu vòng lặp khác của chuỗi ngày địa ngục lại bắt đầu. Cánh cửa dày cộp nhẹ nhàng trượt sang một bên để lộ trước mắt anh là một hành lang dài và hẹp, thứ cũng được chiếu sáng bằng loại ánh sáng nhờ nhờ thiếu sức sống tương tự trong căn phòng. Nó khiến mọi vật thể và bóng người di chuyển trong đó đều mang một vẻ ma quái.
Ronan thở dài đầy mệt mỏi như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức bởi anh chẳng thể làm gì khác ngoài chấp nhận số phận đã an bài.
Các khớp xương kêu răng rắc khi anh chậm rãi đứng dậy. Cơ thể cường tráng với những khối cơ săn chắc nhưng hằn lên đó là vô số vết sẹo lớn, nhỏ, cũ, mới chồng chéo lên nhau tựa như một tấm bản đồ của sự thống khổ. Chúng là những vết sẹo từ mỗi lần lấy mẫu sinh thiết, từ mỗi lần cơ thể lẫn tinh thần rơi vào trạng thái bất ổn khi các chất hóa học từ nhẹ đến nặng được tiêm vào người, từ những lần mất kiểm soát một cách vô vọng trong những ngày đầu bị giam cầm.
Anh là đối tượng N1, một mã định danh được gán cho một nhà khoa học, một nhà sinh vật học xuất sắc, người từng có một tương lai sáng lạn và giờ đây là một thứ gì đó hơn thế nữa. Một thứ mà chính phủ vừa sợ hãi nhưng cũng vừa thèm khát tiềm năng của nó.
Sau những quy trình kiểm tra y tế buổi sáng như đo nhịp tim, huyết áp, nhiệt độ cơ thể, phân tích mẫu máu, dịch tủy sống,...đến quét não bộ bằng sóng từ trường cường độ cao để theo dõi hoạt động thần kinh. Sau đó, anh được tiêm một mũi “thuốc ổn định” như thường lệ. Tất cả đều diễn ra dưới sự giám sát chặt chẽ của Giáo sư William Hames.
Ông là nhà khoa học đứng đầu Viện Nghiên cứu này và là một trong số ít người ở đây, nếu không muốn nói là duy nhất đối xử với Ronan bằng một chút gì đó giống như sự tôn trọng và cảm thông. Đôi mắt Hames mỗi khi nhìn Ronan luôn chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm lẫn sự bất lực không thể che giấu.
Nhưng hôm nay mọi thứ lại khác hẳn, thay vì có chút thời gian trống để thực hiện công việc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm cá nhân, một đặc ân mà Giáo sư Hames đã đấu tranh không biết bao nhiêu lần để có được, Ronan lại nhận được một tin tức bất ngờ.
Thậm chí, Giáo sư Hames còn đích thân đến chỗ của anh để thông báo trực tiếp. Đại tướng Rosen Curningham, người đứng đầu Bộ Quốc phòng, muốn gặp anh trực tiếp tại London.
-London?
Ronan nhướng một bên mày, thể hiện sự ngạc nhiên hiếm hoi trên gương mặt, thứ luôn thường trực bởi một vẻ thờ ơ, lạnh lùng.
-Có chuyện gì đặc biệt sao, Giáo sư? Một buổi lễ kỷ niệm cho cái “thành tựu khoa học” của tôi à?
Anh không quên thêm vào một chút mỉa mai.
-Ta không rõ chi tiết, Ronan.
Giáo sư Hames khẽ lắc đầu và chỉnh lại gọng kính dày cộp đã cũ kỹ. Đôi mắt già nua của ông hiện lên vẻ lo lắng không che giấu, xen lẫn trong đó một chút hy vọng mong manh.
-Chỉ biết là một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng. Đội hộ tống Alpha đã được cử đến để áp giải cậu. Họ đang đợi bên ngoài.
Xui xẻo thay, kẻ chỉ huy nhiệm vụ áp giải Ronan không ai khác chính là Đội trưởng Lauren. Hắn nổi tiếng với sự bạo ngược, tàn nhẫn, tính khí lại thất thường như một quả bom hẹn giờ cùng với một lòng căm thù gần như bệnh hoạn đối với những kẻ khác biệt như anh, những kẻ mà hắn ta coi là ung nhọt cho sự thuần khiết của nhân loại, dù chính hắn cũng không khác gì một con thú đội lốt người.
Quá trình vô hiệu hóa đối tượng diễn ra sau đó, biến anh thành một “món hàng” được kiểm soát chặt chẽ. Bộ còng Davincci thế hệ mới làm từ hợp kim siêu bền, với cơ chế khóa đa điểm cố định chặt tứ chi Ronan, đảm bảo hạn chế mọi cử động dù chỉ là nhỏ nhất.
Tiếp đến là chiếc vòng sốc điện kiểm soát hành vi với khả năng phóng ra luồng điện áp đủ sức để làm tê liệt một đàn voi lớn. Nó được gắn khít vào cổ Ronan, sẵn sàng thực hiện quy trình vô hiệu hóa nếu anh có bất kỳ dấu hiệu phản kháng nào dù chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Và cuối cùng, Ronan bị đưa vào chiếc khoang vận chuyển kim loại chật hẹp, được bơm đầy khí gây mê liều lượng cao khiến anh rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn.
...
Trở lại hiện tại.
Tiếng gầm thét cuồng nộ của con quái vật khổng lồ ngay phía trên nóc chiếc xe A-34 khiến toàn bộ khoang vận chuyển rung lên bần bật như thể sắp vỡ tung. Ronan có thể nghe thấy tiếng móng vuốt của nó, một thứ gì đó dài, dày và sắc như những lưỡi dao phay đang cào cấu điên cuồng vào lớp giáp dày của xe.
Âm thanh ken két chói tai đến rợn người liên tục vang lên như thể kim loại đang kêu gào trong đau đớn. Những mảnh kim loại bị cào xé bởi móng vuốt của con quái thú bị hất văng lên rồi rơi lả tả xuống tạo ra những tiếng lạo xạo đáng sợ như mưa đá rơi trên mái tôn.
Bên ngoài, tiếng Đội trưởng Lauren vẫn đang hét lớn để khiêu khích con quái vật. Những câu chửi thề tục tĩu, bệnh hoạn liên tục được hắn phát ra hòa cùng tiếng gào thét phấn khích méo mó. Theo sau những âm thanh đó là tiếng ồn kéo dài liên tục và đầy uy lực của khẩu pháo năng lượng xung kích XR-90, một vũ khí cá nhân mạnh mẽ có khả năng bắn ra những luồng plasma siêu nhiệt đủ sức làm tan chảy cả khối thép dày trong nháy mắt.
Có vẻ như Lauren đang thực sự đối đầu trực diện với con quái vật, một cuộc đối đầu một chọi một mà hắn rõ ràng đang tận hưởng từng giây từng phút bất chấp nguy hiểm cận kề cho cả đoàn xe và tính mạng của những người lính dưới quyền.
-Khiên năng lượng của Đội trưởng chỉ còn bốn mươi phần trăm! Yêu cầu yểm trợ hỏa lực ngay lập tức! Lặp lại, khiên năng lượng của Đội trưởng chỉ còn bốn mươi phần trăm và đang giảm nhanh!
Giọng nói điện tử của AI Vecca-3, trợ lý chiến đấu tích hợp trong bộ giáp CSE-124 Dominator tối tân của Lauren, vang lên qua kênh liên lạc chung của đội. Lần đầu tiên kể từ khi trận chiến bắt đầu, cái giọng nói máy móc đó có chút gì đó gấp gáp đến mức như thể đang báo động, không còn vẻ bình tĩnh và lạnh lùng thường thấy. Điều đó cho thấy tình hình của Lauren đang nghiêm trọng đến mức nào.
Bỗng dưng một tiếng “ẦM” long trời lở đất vang lên, một vụ nổ khủng khiếp hơn bất cứ thứ gì đã xảy ra trước đó lập tức xuất hiện, theo sau là một cơn chấn động dữ dội hất tung chiếc A-34 lên không trung như một món đồ chơi.
Ronan bị ném mạnh từ thành hộp bên này sang thành hộp bên kia như đang ở trong một chiếc máy xay khổng lồ. Tiếng xương sườn kêu răng rắc như sắp gãy lìa, theo sau đó là cơn đau buốt nhói lan tỏa khắp lồng ngực và lưng. Anh cắn chặt răng để không cắn phải lưỡi, vị máu tanh nồng tràn nhanh chóng tràn ngập khoang miệng. Cảm giác không trong lục thoáng qua trong một tích tắc, rồi Ronan bị ép chặt xuống sàn khi chiếc xe rơi tự do một đoạn ngắn trước khi bánh xe chạm đất trở lại với một cú giằng xóc kinh hoàng, phá hủy hoàn toàn hệ thống treo của chiếc xe.
-Tổn thất nặng! Báo cáo, xe chịu tổn thất nặng! Động cơ...động cơ chính đã ngừng hoạt động hoàn toàn! Mất áp suất thủy lực! Chúng ta đang mất kiểm soát chiếc xe! Tay lái không phản ứng! Khóa vi sai điện tử hỏng! Chúng ta mất khả năng điều khiển rồi!
Tiếng người lái xe A-34 hét lên qua bộ đàm với đầy sự hoảng loạn và tuyệt vọng tột cùng, những từ ngữ ngắt quãng vì sợ hãi và những cú va đập liên hồi cứ thế vang lên trong sự bất lực.
-Va chạm! Chuẩn bị va chạm trực diện! MỌI NGƯỜI BÁM CHẶT! BÁM CHẶT LẤY THỨ GÌ ĐÓ ĐI!
Chiếc A-34 trượt dài trên mặt đường nứt nẻ của đại lộ thành phố. Lớp vỏ kim loại ma sát với mặt đường tạo ra những tia lửa sáng rực và một âm thanh đinh tai nhức óc như muốn xé rách màng nhĩ. Rồi nó dừng lại đột ngột bằng cú va chạm cuối cùng vào đống đổ nát khổng lồ của một tòa nhà cao tầng đã sụp đổ từ lâu.
Lực quán tính cực mạnh hất văng mọi thứ không được cố định trong xe về phía trước. Ronan cảm thấy như toàn bộ lục phủ ngũ tạng của mình bị dồn ép chặt đến độ như muốn nổ tung. Mọi thứ chìm vào bóng tối trong giây lát, đến khi ý thức của anh từ từ quay trở lại, mang theo cơn đau đầu dữ dội cùng cảm giác buồn nôn.
Bên trong khoang vận chuyển tù nhân, giờ đây đã bị biến dạng một phần sau cú va chạm, Ronan vẫn cố gắng giữ tỉnh táo. Anh chăm chú lắng nghe tình hình xung quanh với mọi giác quan đang hoạt động ở mức tối đa.
Khi không thấy động tĩnh gì, hàng loạt câu hỏi liên tục hiện lên trong đầu anh.
[Trận chiến đã tạm dừng? Con quái vật đã bị tiêu diệt sau cú va chạm kinh hoàng đó, hay nó cũng bị thương, đang rút lui để dưỡng thương? Hoặc có lẽ, nó đang rình rập trong bóng tối như một con thú săn mồi khôn ngoan, chờ đợi con mồi tự chui đầu vào rọ?]
Đối với Ronan, sự im lặng này còn đáng sợ và nguy hiểm hơn cả tiếng gầm rú điên cuồng cùng loạt tiếng súng và tiếng nổ liên hồi vừa rồi, nó là dấu hiệu trước khi một cơn bão còn khủng khiếp hơn chuẩn bị ập đến.
Một lúc sau, anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề kéo lê trên từ từ tiến lại gần chỗ của mình. Liền sau đó, hàng loạt tiếng kim loại va chạm vào nhau lộp cộp vang lên liên tục xen lẫn với tiếng thở dốc nặng nhọc. Bất chợt, âm thanh đó dừng lại và thay vào tiếng ken két vang lên không dứt, từng bản lề kiên cố lần lượt bị xé toạc ra.
Ầm! Nắp hộp kim loại nhanh chóng bị bật tung bằng một lực cực mạnh. Ánh sáng từ những đám cháy xung quanh chiếu rọi thẳng vào bên trong khoang xe. Bên cạnh đó, luồng sáng chói lóa từ những đèn pha của một vài chiếc xe hộ tống còn sót lại chiếu thẳng vào mặt khiến Ronan gần như phải nhắm nghiền mắt.
Đội trưởng Lauren đứng đó, sừng sững như một vong hồn giữa đống đổ nát tạo nên một hình ảnh vừa hùng tráng vừa đáng sợ đến rợn người. Bộ giáp tối tân của hắn, thứ vốn được biết đến là có thể chống chọi được cả đạn pháo xe tăng giờ đây chi chít những vết cào xước sâu hoắm, vài mảng giáp đã bị xé toạc để lộ lớp và cơ nhân tạo và dây tín hiệu bên dưới. Bên cạnh đó, những vết máu đỏ tươi cũng đang rỉ ra từ những khe nứt và nhỏ giọt xuống mặt nền bẩn thỉu.
Một làn khói trắng mỏng bốc lên từ vai trái hắn, nơi một chiếc răng nhọn hoắt dài bằng cả một con dao vẫn còn găm lại, cắm sâu vào lớp giáp như một chiến tích ghê rợn. Hắn thở hổn hển, mặt mũi lấm lem đất cát, dầu mỡ và máu. Nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ điên cuồng, một sự hung bạo không hề có dấu hiệu suy giảm mà thậm chí còn có phần phấn khích hơn bội phần, như một con thú săn đã nếm được mùi máu của con mồi.
-Con chó đó...con chó quái thai khốn kiếp đó...nó vẫn chưa chết.
Giọng Lauren khàn đặc vì khói bụi và gào thét liên tục. Hắn nhìn trừng trừng về phía đống đổ nát của tòa nhà, nơi con quái vật vừa biến mất sau cú va chạm bằng một cái nhìn đầy căm hận như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng xen lẫn trong đó là một chút gì đó như sự tôn trọng dành cho một đối thủ xứng tầm.
-Nó thông minh hơn tao nghĩ đấy, Ronan. Ranh ma và xảo quyệt. Nó đang muốn chơi trò mèo vờn chuột với tao, muốn nhử tao vào một cái bẫy nào đó.
Rồi hắn quay lại, dùng đôi mắt điên cuồng nhìn thẳng vào Ronan, người đang bị còng chặt trong chiếc hộp kim loại bị biến dạng. Nhưng đôi mắt anh vẫn không hề tỏ ra nao núng mà trái lại còn đầy lạnh lùng và cả sự thách thức. Một nụ cười ẩn chứa sự độc ác và tàn nhẫn hiện trên đôi môi rướm máu của Lauren.
-Có vẻ như...mày sẽ có cơ hội chứng tỏ giá trị của mình sớm hơn dự kiến đấy, Ronan ạ. Hoặc đơn giản là làm một miếng mồi nhử ngon lành cho nó lộ diện. Dù sao thì mày cũng sẽ hữu dụng thôi, theo cách này hay cách khác. Tao cá chắc là mày không dễ chết vậy đâu.
Lauren ra hiệu bằng một cái hất đầu đầy vẻ bề trên. Hai người lính gần đó dù mặt mày vẫn còn tái mét vì sợ hãi sau những chuyện kinh khủng vừa trải qua nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn dưới cái nhìn sắc như dao của gã chỉ huy. Họ run rẩy tiến đến khoang chứa và bắt đầu tháo những chốt khóa an toàn của bộ còng đang giữ chặt Ronan.
Tay của họ run lên không ngừng, một phần vì dư chấn của trận chiến, một phần vì nỗi sợ hãi đối với Đối tượng N1 ở ngay trước mặt, đến mức họ còn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của anh dù chỉ một phần giây. Tiếng kim loại kêu lách cách trong sự im lặng đầy căng thẳng giữa hai bên.
-Đội trưởng, làm vậy quá nguy hiểm! Hắn ta...hắn ta không ổn định! Chúng ta không thể kiểm soát được hắn nếu không có cơ sở vật chất của Viện Athen! Quy trình vận chuyển đối tượng đã ghi rõ điều đó!
Một trong hai người lính, một trung sĩ trẻ tuổi với khuôn mặt búng ra sữa dè dặt lên tiếng, nòng súng vô thức vẫn hướng về phía Ronan dù có lệnh tháo còng.
-IM MỒM, THẰNG NHÃI RANH!
Lauren gắt lên, đôi mắt trợn trừng nhìn người lính trẻ bằng một cái nhìn đầy sát khí khiến gã kia co rúm người lại, mặt cắt không còn một giọt máu.
-Mệnh lệnh của TA là tuyệt đối! Chúng ta cần mọi sự trợ giúp có thể có để sống sót qua cái địa ngục chết tiệt này, hoặc ít nhất là để tao có thể lột da con quái vật kia! Và thứ này...
Hắn chỉ ngón tay về phía Ronan rồi nói bằng giọng đầy vẻ khinh miệt và ghê tởm như thể đang nói về một thứ đồ vật không hơn không kém.
-Hắn có thể là con át chủ bài cuối cùng của chúng ta. Hoặc như ta nói, một miếng mồi ngon để câu con quái vật kia ra khỏi nơi ẩn náu để ta có thể tự tay kết liễu nó. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ phục vụ mục đích của ta. Con chó đó phải chết, bằng mọi giá!
Lauren cười một cách man rợ để lộ ra hàm răng trắng ởn tương phản một cách ghê rợn với khuôn mặt lấm lem máu và bùn đất của hắn.
Khi những chiếc còng cuối cùng được mở ra, những vòng kim loại nặng trịch đồng loạt rơi xuống thùng xe tạo ra tiếng kêu leng keng vang vọng khắp không gian. Ronan từ từ đứng dậy và cố gắng duỗi thẳng người. Các khớp xương của anh kêu răng rắc sau nhiều giờ bị cố định trong một tư thế gò bó. Cảm giác tê dại và đau nhức âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể nhưng cùng với đó là một luồng sinh lực đang dần dần hồi phục khi máu huyết bắt đầu lưu thông trở lại.
Anh ném về phía Lauren một cái nhìn lạnh lẽo không chút sợ hãi, thậm chí còn ẩn sau đó một vẻ ngầm thách thức cùng một sự khinh bỉ không che giấu. Rồi anh chậm rãi bước ra khỏi khoang xe và ngắm nhìn khung cảnh tan hoang như thể địa ngục trần gian bên ngoài.
Lũ Spike, những sinh vật ăn xác thối cơ hội vẫn còn lởn vởn ở phía xa, với tiếng kêu eng éc liên tục vang vọng tới tận đây. Hẳn chúng đã bị thu hút tới đây bởi mùi máu tươi nồng nặc và âm thanh ồn ào của cuộc chiến.
Nhưng mối đe dọa chính vẫn là con quái vật kia, kẻ đã phá tan đoàn hộ tống tinh nhuệ như một con diều hâu xé xác một con thỏ con vẫn còn đó, đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc của những tòa nhà đổ nát, chờ đợi thời cơ để tung ra đòn kết liễu cuối cùng.
Đột nhiên tất cả đều nghe thấy một tiếng gầm khác, một tiếng gầm còn khủng khiếp và mang nhiều uy lực hơn bất kỳ âm thanh nào họ từng được nghe trước đây. Âm thanh đó không chỉ đơn thuần là tiếng động suông mà nó còn kéo theo một làn sóng xung kích khổng lồ, làm không khí xung quanh cô đặc lại gấp nhiều lần khiến lồng ngực Ronan và những người khác như bị bóp nghẹt lại.
-
Từ phía đống đổ nát khổng lồ của tòa nhà cao tầng nơi con sói khổng lồ vừa biến mất, một cột khói đen kịt và đặc quánh như mực tàu bốc lên ngùn ngụt rồi bắt đầu xoáy tít như một cơn lốc xoáy. Theo sau đó là một luồng năng lượng rực sáng một cách đáng sợ trong bóng tối, tỏa ra một thứ áp lực về cả mặt tinh thần và vật lý khiến người ta không thể đứng vững nổi.
-CÁI...CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY?! CHUYỆN QUÁI GÌ ĐANG XẢY RA VẬY?!
Lauren vô thức hét lên. Sự tự tin và vẻ ngạo mạn ban nãy đã hoàn toàn biến mất khỏi khuôn mặt mà thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Lần đầu tiên, một cảm giác sợ hãi không thể che giấu trong đôi mắt điên cuồng của hắn. Hắn lùi lại một bước theo phản xạ tự nhiên, một hành động mà hiếm khi thấy ở một kẻ tự phụ và liều lĩnh như hắn.
Từ trong cột khói đang cuộn xoáy dữ dội, con sói khổng lồ với một hình hài mới còn gớm ghiếc và mạnh mẽ hơn gấp bội đang dần dần hình thành, như một con nhộng khổng lồ đang phá kén để tiến hóa.
Những mảng lông xám xịt, chi chít vết đạn cùng những vết rách sâu hoắm bắt đầu bong tróc và rơi lả tả xuống đất như những mảnh vảy khô khốc, để lộ ra bên dưới là một lớp cơ bắp cuồn cuộn những đường gân sáng rực như dòng dung nham nóng chảy. Luồng năng lượng màu đỏ di chuyển từ lõi trung tâm ra khắp mọi nơi trên cơ thể và phát sáng ngay bên dưới lớp da của nó.
Lớp da mới này dường như hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh tạo cảm giác sâu thẳm và chết chóc như thể nó được sinh ra từ chính bóng tối và ác mộng. Đôi mắt của con quái vật giờ đã chuyển thành một màu tím sâu hun hút và không có con ngươi, chứa đựng sự khát máu vô biên như một con thú vừa được xổ lồng sau nhiều năm bị giam cầm.
Kích thước của nó tăng vọt một cách phi lý, thân hình vươn cao vượt qua cả những tòa nhà đổ nát xung quanh. Cái bóng của nó bao trùm cả một khu vực rộng lớn, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ với tất cả những kẻ đang chứng kiến sự biến đổi khủng khiếp này.
Nó không còn đơn thuần là một con sói biến dị nữa, con quái vật lúc này chính là hiện thân của một cơn ác mộng, một vị thần chết chóc cổ xưa vừa được đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm, chắc chắn sẽ mang theo sự hủy diệt đến nhân loại mỗi lần tỉnh giấc. Bốn chi của nó trở nên to lớn hơn, bám chặt xuống mặt đất một cách vững chãi hơn. Những móng vuốt dài ra thấy rõ, sắc lẻm như những lưỡi hái tử thần, cắm sâu xuống mặt đất làm nứt vỡ cả những tảng bê tông dày.
Một cái đuôi dài đầy những gai nhọn bằng xương trắng quật qua lại trong không khí tạo ra những tiếng rít ghê rợn tựa như tiếng roi da. Một cặp sừng màu đen tuyền mọc ra từ đỉnh đầu và cong về phía sau, giống như một con quỷ đã tìm đường chui lên từ những tầng sâu nhất của địa ngục.
-Phân tích...Mối đe dọa sinh học...Cảnh báo! Mối đe dọa được phân loại...Cấp độ EVOLVE! Lặp lại, phân loại Evolve! So sánh dữ liệu sức mạnh chiến đấu của sinh vật mới với hỏa lực còn lại của đội Alpha...chênh lệch sức mạnh ước tính...gấp ba lần, có thể hơn! Vượt quá khả năng xử lý chiến thuật thông thường! Tất cả các đơn vị, RÚT LUI NGAY LẬP TỨC! Đây là hành động ưu tiên hàng đầu! Bỏ lại mọi trang thiết bị không cần thiết, rút lui ngay lập tức!
Giọng AI Vecca vang lên từ bộ giáp của Lauren phát ra một cách gấp gáp, những từ ngữ phát ra thậm chí còn có những tiếng nhiễu sóng lạ thường. Khả năng là do ảnh hưởng bởi trường năng lượng phát ra từ con quái vật.
Con quái vật cấp Evolve gầm lên một tiếng làm vỡ tan những ô kính còn sót lại của các tòa nhà xung quanh. Sóng âm thanh của nó như những mũi khoan vô hình, xoáy sâu vào màng nhĩ của những người lính khiến đầu óc họ quay cuồng, máu mũi và máu tai không ngừng tuôn ra mất kiểm soát. Nó quay sang nhìn thẳng vào Lauren với vẻ khinh miệt như thể đang nhìn một con côn trùng nhỏ bé sắp bị nghiền nát.
Rồi ánh mắt của nó từ từ chuyển sang Ronan, người vừa được giải thoát khỏi khoang vận chuyển và đang đứng một mình giữa đống đổ nát, cơ thể vẫn còn chịu ảnh hưởng bởi chiếc còng và tư thế gò bó. Nó dường như nhận ra Ronan nhưng không phải nhận ra theo kiểu quen biết mà là nhận ra một thứ gì đó tương đồng với nó.
-Nó...nó nhắm vào chúng ta! Vào tất cả chúng ta! Chúng ta sẽ chết hết ở đây! Không còn hy vọng nữa rồi!
Một người lính trẻ lắp bắp, khẩu súng trường năng lượng PR-44 trên tay run rẩy kịch liệt, đến mức như sắp đánh rơi xuống đất. Mặt hắn trắng bệch như một xác chết vừa được vớt lên từ dưới sông, đôi mắt mở to đầy vẻ tuyệt vọng và cam chịu.
Lauren nghiến răng ken két, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh nhưng giọng hắn vẫn còn run rẩy không thể kiểm soát, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương.
-Tất cả các đơn vị còn lại! Đội hình phòng thủ vòng tròn! Tập trung hỏa lực vào đầu nó! Ngăn...NGĂN NÓ LẠI BẰNG MỌI GIÁ! KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ NÓ TIẾN VÀO LONDON! KHAI HỎA!
Nhưng đã quá muộn, con quái vật không cho họ thêm bất kỳ thời gian nào để phản ứng. Nó vung cái đuôi khổng lồ để thực hiện đòn quét ngang với tốc độ không tưởng. Những chiếc xe bọc thép nặng hàng chục tấn bị hất tung lên không trung như những món đồ chơi bằng nhựa rẻ tiền rồi rơi sầm xuống đất và vỡ tung thành từng mảnh kim loại lớn nhỏ rải rác trên đường.
Tiếng kim loại va chạm vào nhau cùng tiếng nổ dữ dội liên tục phát ra khi các pin năng lượng và kho đạn dược bên trong những chiếc xe phát nổ liên hoàn tạo ra những quả cầu lửa nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Tiếng la hét tuyệt vọng của những người lính xấu số còn kẹt trong những chiếc xe bị phá hủy vang lên rồi tắt lịm trong biển lửa.
Đội hình phòng thủ vốn đã tan tác giờ đã hoàn toàn bị nghiền nát và xóa sổ một cách không thương tiếc chỉ bằng một đòn tấn công duy nhất. Trong khoảnh khắc đó, mọi hy vọng sống sót của những người lính dường như đã tắt ngấm hoàn toàn.
Chiếc A-34 nơi Ronan và Lauren đang đứng cũng bị một phần của đòn tấn công hủy diệt này quét trúng. Mặc dù không phải là mục tiêu chính nhưng lực tác động dư chấn vẫn quá lớn như thể một quả bom phát nổ ngay bên cạnh. Chiếc xe bị xé toạc một mảng lớn ở thân, kim loại bị uốn cong như miếng giấy bồi, những mảnh vỡ sắc nhọn bay tứ tung như những viên đạn hoa cải.
Lauren đứng gần rìa chiếc xe đã bị phá hủy một nửa, cố gắng tập hợp những người lính còn sót lại bằng những mệnh lệnh vô nghĩa. Bất ngờ, một mảnh vỡ khổng lồ từ tòa nhà gần đó, thứ bị hất tung bởi đòn tấn công của quái vật, đập trúng hắn từ phía sau với một lực không thể cản phá.
Hắn hét lên một tiếng thất thanh chứa đầy sự đau đớn tột cùng xen lẫn với sự bất ngờ những gì đang xảy ra. Lauren cùng bộ giáp kiêu hãnh bị nghiền nát thành vô số mảnh, văng xa rồi biến mất trong làn khói bụi dày đặc và biển lửa đỏ rực.
Số phận của Đội trưởng Lauren, kẻ tự cho mình là bất khả chiến bại vào lúc này là một dấu hỏi lớn, nhưng khả năng sống sót sau một đòn như vậy gần như bằng không. Mỉa mai thay, kẻ mạnh nhất và tàn bạo nhất của đội hộ tống đã bị hạ gục một cách thảm hại.
Nhờ phản xạ phi thường và một chút may mắn khó tin, Ronan đã kịp cúi gập người xuống đồng thời lăn tròn trên mặt đường, tránh được đòn mảnh vỡ đó trong đường tơ kẽ tóc. Anh bị những mảnh kim loại nhỏ hơn văng trúng, xé rách bộ quần áo tù nhân tả tơi và làm da thịt nhiều chỗ bị trầy xước khiến máu chảy ròng ròng, nhưng may mắn là không có vết thương nào nguy hiểm đến tính mạng.
Đứng một mình giữa đống đổ nát còn lại của chiếc A-34, Ronan nhìn con quái vật khổng lồ đang từ từ tiến lại gần với mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển. Đôi mắt của nó dán chặt vào anh như thể anh là con mồi duy nhất còn sót lại trên chiến trường tan hoang này.
-Giáo sư! Ông có sao không?! GIÁO SƯ HAMES! LÃO GIÀ CHẾT TIỆT NÀY!
Nhưng thay vì tuyệt vọng tìm đường thoát, Ronan bất ngờ hét lớn mong tìm thấy dấu hiệu sống của Giáo sư Hames. Lúc này, anh không thể bỏ mặc người đã đối xử tốt với mình kể cả trong suốt những năm tháng địa ngục.
-Ronan...cẩn thận...nó...nó rất mạnh...sức mạnh của nó...không thể tưởng tượng nổi...đừng...đừng đối đầu...tình trạng của cậu hiện tại...không đủ khả năng đâu...
Giọng nói yếu ớt và đứt quãng vang của Giáo sư vang lên, xen lẫn những cơn ho khan vì hít phải khói bụi. Âm thanh vọng lại từ đâu đó rồi dần tắt lịm, báo hiệu điều tồi tệ nhất có thể đã xảy ra.
Con quái vật đã lúc này đã ở ngay trước mặt Ronan, cái bóng khổng lồ của nó bao trùm lấy anh cùng một phần không gian phía sau, che khuất đi cả ánh sáng vàng rực từ những đám cháy xung quanh. Một bàn chân đen kịt, to bằng cả một chiếc xe tải cùng những móng vuốt sắc nhọn chậm rãi vươn tới. Nó cố tình làm vậy vì biết rõ Roan đã nằm trọn trong lòng bàn tay mình và chỉ muốn chứng kiến sự sợ hãi và tuyệt vọng của con mồi trước khi đánh chén.
Mùi lưu huỳnh hôi thối, tanh nồng của máu cùng hơi thở như thịt thối rữa từ miệng con quái vật lập tức xộc thẳng vào mũi, khiến Ronan buồn nôn dữ dội. Máu từ vết rách trên trán do mảnh kim loại văng trúng chảy xuống mắt khiến mọi thứ ngay trước mặt anh thành chìm trong màn đỏ mờ ảo. Anh không thể chết ở đây, càng không phải theo cách này. Thế nhưng đối đầu trực diện với quái vật khổng lồ trong tình trạng kiệt quệ hiện tại chẳng khác nào tự sát.
Với cơ thể rệu rã sau những cú va đập liên tiếp và sức ép khủng khiếp của trận chiến, Ronan cần năng lượng, cần một cú hích dù là nhỏ nhất để có thể làm được điều gì đó. Đôi mắt Ronan quét nhanh qua đống đổ nát xung quanh, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể hữu dụng trong tình huống tuyệt vọng này, và rồi anh nhìn thấy chúng.
Nằm lăn lóc giữa những mảnh kim loại vỡ và những viên gạch vụn, bên cạnh xác chết của những người lính là vài ống tiêm tự động DR-19, loại thuốc dinh dưỡng và kích thích năng lượng khẩn cấp tiêu chuẩn của quân đội. Chúng được thiết kế để cung cấp một lượng lớn calo, vitamin tổng hợp, các chất điện giải, và quan trọng nhất là một liều adrenaline tổng hợp cực mạnh, giúp binh lính duy trì khả năng chiến đấu trong những tình huống ngặt nghèo. Không riêng gì đội hộ tống, kể cả quân Đặc biệt chắc chắn luôn mang theo những thứ này bên mình khi chiến đấu ở tiền tuyến.
Không một chút do dự, Ronan lao tới chỗ đống kim tiêm bất chấp nguy hiểm. Nhưng con quái vật lúc này đã cạn kiệt sự kiên nhẫn khi cố gắng đưa chân theo sát con mồi, nó gầm lên một tiếng đầy bực tức và lập tức hạ chân của mình xuống.
Ngay khoảnh khắc những ngón tay của Ronan vừa sượt qua đống ống tiêm DR-19 thì một bóng đen khổng lồ đổ ập xuống.
ẦM! Bàn chân khổng lồ của con ác thú lập tức đạp thẳng xuống người anh với một lực kinh hoàng. Trọng lượng khổng lồ của nó nghiền nát thân thể Ronan xuống nền đất. Tiếng xương gãy vụn đồng loạt vang lên, toàn bộ xương sườn vỡ nát khiến lồng ngực anh lún sâu, máu tươi ộc ra từ miệng và mũi như thác lũ. Cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc mọi giác quan trước khi bóng tối của cái chết bắt đầu bủa vây lấy tâm trí anh.
Dưới gót chân gớm ghiếc của con quái vật, Ronan thoi thóp trong cơn hấp hối. Hơi thở anh ngay một yếu dần còn tầm nhìn dần giảm đi theo từng giây. Nhưng ngay trên ranh giới giữa sự sống và cái chết, bản năng sinh tồn và ngọn lửa phẫn nộ trong anh vẫn chưa chịu tắt. Bằng chút ý thức cuối cùng, bàn tay dập nát của anh quờ quạng và siết chặt lấy một loạt ống DR-19 còn nguyên vẹn bị vùi bên cạnh.
Ronan dồn chút hơi tàn cuối cùng để gỡ đống nắp bảo vệ rồi cứ thế cắm phập toàn bộ hàng loạt mũi kim sắc nhọn thẳng vào tim của mình và siết chặt tay ép mạnh pít-tông. Một dòng chất lỏng lạnh buốt bơm thẳng vào huyết quản của kẻ đang đứng trên bờ vực cái chết.
Ngay lập tức, một luồng nhiệt nóng rực như dung nham bùng lên từ bắp đùi, quét qua cơ thể tàn tạ của anh như một dòng điện cao áp. Nhịp tim tưởng chừng đã ngừng đập bỗng chốc tăng tốc điên cuồng. Các thớ cơ rách nát căng cứng, những đoạn xương gãy đâm chọc vào nhau đau đớn nhưng lại đang bị ép phải hoạt động trở lại dưới luồng năng lượng dồi dào đang trào dâng.
Con quái vật nhấc chân lên và đinh ninh rằng thứ dưới đất chỉ còn là một đống bầy nhầy để nó liếm láp cho bữa tráng miệng. Nhưng nó đã lầm, từ trong vũng máu của chính mình, Ronan bắt đầu cử động. Anh chống đôi tay run rẩy xuống đất, tì gối và từ từ đứng dậy.
Đầu óc anh bỗng chốc tỉnh táo đến lạ thường giữa những cơn đau xác thịt. Máu từ vết thương sâu hoắm trên trán và từ khóe miệng không ngừng chảy xuống. Nhưng khi anh từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng vào con quái vật, vẻ mặt Ronan không còn một chút sợ hãi hay tuyệt vọng nào cả, thay vào đó là một sự quyết tâm và sát khí đậm đặc đến đáng sợ.
-Chẳng biết từng này năng lượng có đủ để xử lý một con quái vật ở trạng thái Evolve như mày không?! Nhưng tới đây nào, đồ khốn kiếp!
Anh gầm lên với một nụ cười điên cuồng, đầy thách thức hiện rõ trên gương mặt đẫm máu.
Ronan nghiến chặt hàm răng lại hết sức có thể, mạnh đến mức tưởng chừng răng sắp vỡ vụn đến nơi. Cảm giác đau đớn tột cùng về thể xác lúc này chỉ càng làm tăng thêm sự phẫn nộ đang bùng nổ trong lồng ngực anh.
Trước sự bối rối của chính mình, con sói khổng lồ theo bản năng định tung đòn đánh khác để kiểm tra thì bất chợt cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ đột ngột trong bầu không khí xung quanh, đặc biệt là từ chính con mồi khiến bàn tay khổng lồ của nó vội vàng rụt lại.
Con quái vật khựng lại trong thoáng chốc rồi bật ngược ra sau một khoảng đáng kể. Nó cảm nhận được một mối đe dọa mạnh mẽ không kém gì nó, một kẻ săn mồi khác có tiềm năng thách thức sự thống trị hiện tại của nó trên chiến trường này. Tiếng gầm gừ ư ử trầm thấp, mang theo sự cảnh giác cao độ và một chút gì đó khó hiểu, xen lẫn một chút gì đó giống như sự ngạc nhiên đến khó tin phát ra từ cổ họng sâu thẳm, đầy những chiếc răng sắc nhọn của nó.
Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ sâu trong cổ họng Ronan Harrison. Đó là tiếng gầm của một con thú săn mồi vừa bò về từ cõi chết. Đôi mắt anh trước đây là màu nâu nhạt bình thường, giờ bắt đầu thay đổi một cách chóng mặt và đáng sợ. Mống mắt co lại rồi giãn ra liên tục, màu sắc chuyển từ nâu sang vàng hổ phách rực rỡ rồi cuối cùng dừng lại ở một màu xanh lục kỳ lạ, liên tục phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng đầy ma mị trong bóng tối.
Những đường gân nổi cuồn cuộn trên thái dương, trên cổ, trên cánh tay và trên khắp cơ thể anh. Tất cả đều liên tục co giật một cách dữ dội như thể có một nguồn năng lượng khổng lồ đang cố gắng thoát ra ngoài.
Chiếc vòng sốc điện kiểm soát hành vi trên cổ Ronan lúc này đang hoạt động một cách tuyệt vọng. Những tia lửa điện bắn ra liên tục để ngăn cản anh lại nhưng bất thành, nó cứ tăng cường độ liên tục như thế đến khi các mạch điện tử bị quá tải và chập cháy bên trong. Rồi với một tiếng rắc sau đó là một tiếng nổ nhỏ, chiếc vòng lúc này vỡ tan thành từng mảnh kim loại cháy đen vã rơi lả tả xuống mặt đất.
Cơ thể Ronan bắt đầu co giật dữ dội một cách mất kiểm soát. Xương cốt bên trong kêu răng rắc liên hồi. Cơ bắp toàn thân phình to ra một cách nhanh chóng rồi ngay lập tức săn chắc lại, xé toạc bộ đồ tù nhân rách nát đang mặc trên người anh thành từng mảnh vải vụn. Làn da tái nhợt dần sẫm lại và từ từ chuyển sang một màu đen nhạt.
Phần đầu của anh được bao bọc bởi một lớp chất sừng màu trắng ngà, tạo thành một thứ tương tự như một chiếc mũ giáp chiến binh che phủ toàn bộ khuôn mặt chỉ trừ đôi mắt. Khu vực mũi trở nên phẳng hơn với hai khe hẹp để thở. Từ trên đỉnh đầu, hai cặp sừng ngắn mọc đối xứng và hơi cong về phía sau, tạo nên vẻ dáng vẻ hung tợn của một con quỷ.
Toàn bộ cơ thể Ronan vươn cao vượt quá hai mét. Hai bên mạn sườn và những vùng trọng yếu như vai, ngực, lưng được gia cố thêm bằng những mảng vỏ giáp xương cứng cáp. Đôi chân cũng được bao bọc bởi một lớp vỏ, tương tự với phần cẳng chân và bàn chân. Những ngón chân có móng vuốt ngắn nhưng cực kỳ cứng cáp, bám chặt xuống sàn bê tông khiến nó nứt vỡ thành nhiều mảnh nhỏ. Móng vuốt trên tay cũng dài ra, sắc bén như những lưỡi dao.
-GRÀOOOOO!
Ronan gầm lên một tiếng vang dội. Âm thanh giờ đây mang một âm hưởng như thể tiếng thét xung trận nhưng được khuếch đại lên gấp nhiều lần.
Dù đã biến đổi thành quái vật nhưng anh vẫn giữ được sự tỉnh táo lạ thường, đôi mắt vẫn ánh lên sự tập trung và sắc sảo của một chiến binh dạn dày kinh nghiệm. Ronan đã trở thành một thực thể mới mạnh mẽ hơn, ưu việt hơn nhưng bên trong đó vẫn là phần con người đang nắm quyền kiểm soát hoàn toàn.
Những cơn đau trước đó lập tức biến mất như chưa từng tồn tại. Anh hít một hơi thật sâu để cảm nhận rõ cơ thể vừa biến đổi của mình. Lồng ngực anh phồng lên rồi xẹp xuống, những mảng giáp xương chuyển động nhịp nhàng tựa mang cá.
Các giác quan của Ronan được khuếch đại lên một tầm cao mới. Anh có thể nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt của Giáo sư William Hames từ bên trong đống đổ nát nằm cách đó không xa, ngửi thấy mùi sợ hãi đặc trưng toát ra từ người lính còn sống sót đang ẩn nấp trong những tòa nhà đổ nát gần đó, cũng như có thể cảm nhận được từng rung động của dòng năng lượng hỗn loạn phát ra từ con sói khổng lồ. Đặc biệt hơn cả, anh ý thức được một cách rõ ràng nguồn năng lượng khủng khiếp đang cuộn trào trong từng tế bào cơ thể của mình.
Trong khi đang làm quen với cơ thể mình, Ronan bất ngờ lao vút đi như một viên đạn sống được bắn ra từ một khẩu pháo hạng nặng. Mặt đất ngay lập tức nứt vỡ và lõm sâu xuống khi anh dùng lực đẩy cực mạnh chân quái vật của mình. Anh biến mất ngay sau đó và chỉ để lại một vệt mờ đen trong không gian như một dư ảnh thoáng qua.
Tốc độ của anh lúc này vượt xa những gì một sinh vật sống bình thường có thể đạt được, thậm chí nói không ngoa là không một thứ máy móc nào trên Trái Đất có thể đạt được tốc độ đó chỉ trong một khoảng cách và thời gian ngắn ngủi như vậy. Lớp vỏ giáp trên chân Ronan ma sát với mặt đất tạo ra những tia lửa nhỏ khi anh tăng tốc dần lên.
Dù lúc này sở hữu sức mạnh vượt trội, Ronan vẫn không có ý định tấn công trực tiếp vào thân thể khổng lồ của con ác thú một cách mù quáng. Mục tiêu của anh là những khớp chân của nó, những điểm mà anh phán đoán là có khả năng chịu lực kém hơn và dễ bị tổn thương hơn, đặc biệt là khi nó vừa mới tiến hóa và chưa kịp thích nghi hoàn toàn với hình dạng mới, một hình dạng cồng kềnh và to lớn hơn.
Con ác thú gầm lên một tiếng giận dữ khi nhận ra ý đồ của đối thủ. Nó vung cái chân khổng lồ cùng với những xúc tu dài ngoằng đầy gai nhọn mọc ra từ trong miệng về phía Ronan. Những cú đập của nó tạo ra những cơn địa chấn thổi tung gạch đá và những mảnh vụn kim loại đi khắp mọi nơi như một cơn bão.
Nhưng Ronan trong hình dạng mới, với sự nhanh nhẹn và linh hoạt đáng kinh ngạc đã lách qua những đòn tấn công đó một cách dễ dàng. Anh sử dụng đầu mình như một chiếc búa tạ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực quán tính sinh ra bởi tốc độ khủng khiếp của mình, húc mạnh vào một trong những khớp gối của con ác thú.
ĐÙNG! Tiếng va chạm kinh hoàng giữa cặp sừng của Ronan và lớp đặc sệt của con sói Evolve vang lên. Một lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến Ronan choáng váng trong giây lát, nhưng anh vẫn không hề lùi lại dù chỉ một bước mà vẫn kiên trì bám trụ trên nền đất.
Cú húc đó dù không gây tổn thương nghiêm trọng cho một sinh vật có kích thước lớn như vậy nhưng cũng đủ khiến nó khựng lại. Tận dụng khoảnh khắc quý giá đó, Ronan gồng bắp chân làm nó căng phồng rồi giải phóng một lực đẩy khủng khiếp giúp anh bật người lên cao chỉ bằng một cú nhảy. Móng vuốt sắc bén của cả hai tay anh nhắm thẳng vào vùng ngực của con ác thú, chính là nơi mà trước đó gã đội trưởng Lauren đã dùng khẩu pháo XR-90 tấn công liên tục, và đã bào mòn một cách rõ rệt lớp giáp bảo vệ của nó.
Vì biết nó rất dày và cứng, Ronan liên tục tạo ra những vết rách sâu chồng chéo lên nhau tại một điểm giống như một nghệ nhân đang dùng đục để chạm khắc lên một khối đá cứng, làm suy yếu dần lớp giáp của nó từ bên ngoài. Những mảnh vảy đen kịt của con quái vật liên tục bắn ra tung tóe và nhanh chóng để lộ lớp cơ bắp đỏ sậm bên dưới.
Con ác thú gầm thét trong đau đớn. Nó liên tục giẫm xuống mặt đất nơi Ronan đứng hòng nghiền nát anh, đồng thời vung những xúc tu từ miệng để quất, để đâm, để tóm lấy. Thế nhưng mọi nỗ lực đều vô ích bởi Ronan quá nhanh nhẹn, quá khó đoán để kịp bắt trọn chuyển động mà tấn công. Anh liên tục thay đổi vị trí, tận dụng những bức tường đổ nát quanh mình làm điểm tựa để bật nhảy, né tránh những đòn tấn công dữ dội, đồng thời phản công từ những điểm mù mà con quái vật không kịp phòng bị.
Vào thời điểm này, Ronan không chỉ dựa vào sức mạnh thể chất vượt trội của hình dạng quái vật mà anh sở hữu mà còn cả trí thông minh, sự khéo léo và khả năng phân tích tình huống của một chiến binh dày dạn kinh nghiệm đã từng trải qua vô số trận chiến sinh tử.
Trong khoảnh khắc sơ sẩy, khi Ronan vừa thực hiện một cú tấn công liên hoàn và đang ở giữa không trung và chưa kịp tìm được điểm đáp an toàn, một xúc tu của con ác thú bất ngờ quất thẳng vào hông anh với tốc độ chớp nhoáng. Cú đánh mang theo sức nặng khủng khiếp, chẳng khác nào một chiếc xe tải lao tới.
Lớp giáp ở mạn sườn lập tức phát huy tác dụng, hấp thụ được phần lớn lực tác động từ đòn tấn công. Tuy nhiên, cú đánh vẫn để lại một vết nứt sâu kéo dài trên lớp giáp, để lộ ra lớp cơ bắp đen nhạt bên dưới cùng cơn đau bỏng rát như bị axit tạt vào.
Ở hình dạng quái vật, Ronan vô thức gầm lên lớn khi bị đánh trúng. Theo bản năng của kẻ săn mồi, anh nhanh chóng dùng tay tóm chặt lấy cái xúc tu vừa đánh trúng mình. Ngay khi vừa chạm đất, anh liền dùng sức mạnh kinh người của mình để giật thật mạnh, cố gắng xé nó ra khỏi cơ thể con quái vật khổng lồ. Những tiếng rít ghê rợn nhanh chóng vang lên, những sợi cơ và gân bên trong nó căng ra rồi đứt phựt ngay lập tức.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, ngay khi phần thịt cuối cùng kết nối với cơ thể con quái vật bị đứt lìa, phần xúc tu bị xé đứt đó lập tức phát nổ như một quả bom, giải phóng một lượng lớn axit ăn mòn với nhiệt lượng cực cao. Vụ nổ để lại một vết bỏng khá sâu trên cánh tay của Ronan. Khói trắng bốc lên ngùn ngụt từ vết thương kèm với mùi thịt cháy khét lẹt xộc vào mũi.
[Đau khiếp! Mày sẽ phải trả giá đắt cho điều đó, con quái vật chết tiệt!]
Anh cố gắng nói điều đó ra bên ngoài để thể hiện sự tức giận và đau đớn của mình. Nhưng cấu trúc thanh quản thay đổi một cách thiếu ổn định của phần miệng làm Ronan chỉ có thể phát ra những tiếng gầm gừ đầy thú tính.
Ronan nhanh chóng nhận ra rằng việc đối đầu trực diện bằng sức mạnh thể chất trong tình trạng hiện tại, nhất là trước một sinh vật khổng lồ có khả năng tái tạo vết thương chớp nhoáng cùng nguồn năng lượng tưởng chừng vô tận, là một chiến lược không hề khôn ngoan chút nào. Anh cần một hướng đi khác, một cách tiếp cận khôn ngoan hơn.
Anh bắt đầu di chuyển vòng quanh con sói khổng lồ với tốc độ chóng mặt và tạo thành một vệt mờ đen liên tục bao bọc xung quanh nó như một cái lồng giam. Vừa di chuyển, anh vừa dùng móng vuốt sắc nhọn và nắm đấm của mình để phá vỡ và xé toạc những tảng bê tông lớn từ những đống đổ nát xung quanh.
Sau đó, Ronan dùng sức mạnh phi thường của mình để nhổ bật những thanh dầm thép ẩn bên trong, dùng tay phạt đứt để tạo ra đầu nhọn rồi ném chúng với một lực cực mạnh về phía đầu của con quái vật như những ngọn giáo. Anh cố gắng làm nó mất tập trung hoặc ít nhất là có thể che khuất tầm nhìn của nó trong giây lát để tạo cơ hội tấn công.
Liên tục bị những vật thể lạ tấn công dồn dập vào mặt và các bộ phận nhạy cảm khác, con sói càng lúc càng trở nên điên cuồng hơn, những đòn tấn công cũng trở nên rối loạn và thiếu chính xác hơn. Nó bắt đầu gầm thét một cách giận dữ và đập phá loạn xạ, những cú tát và cú quật đuôi của nó lan ra những tòa nhà đổ nát dọc hai bên đường và tạo ra thêm nhiều đống đổ nát hơn nữa, khiến chiến trường vốn hỗn loạn giờ lại càng thêm mất kiểm soát theo thời gian.
Ronan kiên nhẫn chờ đợi thời cơ chín muồi để phản công, liên tục di chuyển không ngừng và để lại dư ảnh khắp xung quanh như những bóng ma, né tránh những đòn tấn công vô tội vạ và đầy phẫn nộ của kẻ thù. Anh có thể cảm nhận được dòng năng lượng bên trong con quái vật đang liên tục dao động, có lẽ do quá trình tiến hóa quá cưỡng chế và vội vàng khiến lõi năng lượng kém ổn định, hoặc do những tổn thương mà nó đã phải gánh chịu suốt trận chiến.
Cuối cùng, cơ hội mà Ronan kiên nhẫn chờ đợi cũng đã đến. Sau một loạt những đòn tấn công làm phân tâm liên tục, con sói khổng lồ trong một thoáng mất cảnh giác do bị cả một thanh dầm thépdài gần chục mét đâm trúng vào một bên mắt làm nó rú lên đau đớn, để lộ sơ hở cực kỳ chí mạng ở vùng ngực.
Đó cũng lại chính là nơi những vết thương do Lauren và Ronan gây ra vẫn còn đó và chưa hề có dấu hiệu hồi phục đáng kể. Lớp giáp bảo vệ sau nhiều lần bị tấn công tập trung đã mỏng đến mức có thể nhìn thấy những cơ quan nội tạng đang co bóp bên trong. Có lẽ nó đã quá tập trung vào việc tái tạo các bộ phận khác trên cơ thể để tiếp tục giao tranh từ đó vô tình bỏ qua việc bảo vệ điểm yếu chí mạng này của mình.
Ronan dồn toàn bộ sức mạnh trong cơ thể vào đôi chân khiến mặt đất dưới chân lập tức vỡ nát và sụt xuống thành một hố trũng sâu hoắm dưới lực đạp kinh hoàng. Ronan phóng đi như một quả tên lửa, lao thẳng tắp về phía con quái vật. Cánh tay phải của anh gồng lên đến cực hạn, những đường gân cơ bắp cuồn cuộn nổi hằn lên trông thấy, mang theo thứ sức mạnh khổng lồ sẵn sàng nghiền nát mọi thứ cản đường.
Con quái vật không có bất kỳ cơ hội nào để né tránh. Cú đấm hủy diệt của Ronan giáng thẳng vào mục tiêu và ngay lập tức phát ra âm thanh đinh tai nhức óc khi va chạm. Lớp giáp cứng cáp bảo vệ vùng ngực của con quái vật không thể chịu nổi trước sức mạnh áp đảo này để rồi lập tức nát vụn và văng tung tóe như tấm kính thủy tinh vừa hứng trọn một nhát búa tạ.
Ronan từ từ mở bung bàn tay ra, để móng vuốt ở tay phải chậm rãi xuyên qua lớp cơ bắp dày đặc và cắm sâu hơn vào lồng ngực của nó, và rồi không chút do dự xé toạc vết thương ra. Dòng máu đen đặc sệt và hôi thối như mùi bùn cống của con sói khổng lồ tuôn ra như một thác lũ nhuộm lập tức đỏ cả người anh.
-GÀOOOOOOOOOOOO!
Con ác thú rú lên một tiếng thảm thiết đến tột cùng vang vọng khắp thành phố chết. Ronan có thể cảm nhận được sự kháng cự điên cuồng và tuyệt vọng của con quái vật khi nó cố gắng tìm mọi cách đẩy anh ra như một sự vùng vẫy cuối cùng trước cái chết cận kề.
Nhưng Ronan làm gì dễ dàng buông tha như vậy. Anh dùng những móng vuốt sắc bén của cánh tay còn lại, phạt đứt những mạch năng lượng lớn và chằng chịt như những sợi dây cáp điện, làm gián đoạn dòng năng lượng đang truyền từ lõi đến các bộ phận khác trên cơ thể của nó. Đồng thời, anh dùng chính cánh tay đó chọc thẳng vào vết thương hở, không cho nó có cơ hội khép miệng và tái tạo lại.
Luồng nhiệt khủng khiếp tỏa ra từ quá trình tái tạo điên cuồng của con quái vật khiến Ronan gầm lên đau đớn. Bất chấp những chiếc răng sắc nhọn đang cố vươn tới cắn xé và những xúc tu không ngừng tấn công, anh dồn toàn bộ sức mạnh vào cánh tay còn lại để cố gắng xé toạc lồng ngực nó rộng hơn nữa.
Lõi năng lượng màu tím sẫm, trung tâm sự sống của con quái vật cuối cùng cũng lộ ra. Nó đang hoạt động một cách yếu ớt, mờ nhạt giống như một trái tim sắp ngừng đập.
Dù có chút bất ngờ khi chứng kiến lõi năng lượng đang vận hành trên cơ thể sống, nhưng Ronan không còn thời gian để chần chừ hay suy nghĩ nhiều. Anh rút cánh tay đang chặn mạch năng lượng của con quái vật ra, tung một cú đâm đầy uy lực xuyên qua quả cầu đó bằng những móng vuốt sắc nhọn của mình. Ngay lập tức, anh cảm nhận được lõi năng lượng vỡ vụn trong tay mình, cùng với đó một dòng chất lỏng sền sệt như lòng trứng phủ kín lên khắp bàn tay.
BÙM! RẦM! XOẸT! Một vụ nổ năng lượng khủng khiếp từ bên trong cơ thể con sói khổng lồ hất văng Ronan ra xa hàng chục mét. Anh đập mạnh lưng vào một bức tường bê tông của một tòa nhà rồi ngã bịch xuống đất, cảm giác như toàn bộ xương cốt trong người sắp vỡ vụn thành từng mảnh. Khi cố gắng gượng dậy, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất thì bỗng dưng toàn thân anh đau nhức dữ dội, từng thớ cơ bắp như muốn rã rời thành từng mảnh nhỏ.
Con sói khổng lồ sau một vài cơn co giật cuối cùng cũng đã gục ngã hoàn toàn. Ronan nhìn xác con quái vật rồi lại nhìn xuống cơ thể đầy thương tích của mình. Cánh tay phải của anh bị thương rất nặng sau vụ nổ năng lượng từ lõi của con quái vật, lớp vỏ giáp bị nứt vỡ nhiều chỗ để lộ lớp cơ bắp đen nhạt bên dưới đang rỉ máu.
Ronan nhắm mắt lại, thầm mong máu từ những vết thương ấy cứ chảy mãi cho đến khi giết chết anh, kết thúc cơn ác mộng tồi tệ này. Thế nhưng, cơ thể đáng nguyền rủa này lại bắt đầu hồi phục. Hơi nóng bốc lên khi từng sợi cơ mới được hình thành cũng như lớp giáp đang từ từ liền lại. Anh thở hổn hển theo một cách nặng nề và khó nhọc. Sự mệt mỏi tột cùng, cùng cảm giác đau đớn khủng khiếp khiến cơn thịnh nộ ban nãy nhanh chóng qua đi, để lại một cảm giác trống rỗng, kiệt quệ và một câu hỏi lớn về chính bản thân mình.
Anh đã thắng, đã sống sót nhưng với cái giá nào? Và liệu anh có thể kiểm soát được trạng thái này đủ lâu, hay nó sẽ lại tiếp tục nuốt chửng anh một lần nữa, giống như cái sự kiện kinh hoàng đã diễn ra nhiều năm về trước, sự kiện đã đưa anh vào Viện Athen?
Đôi mắt Ronan dừng lại nơi đôi tay với những móng vuốt sắc nhọn cùng làn da tối đen phủ đầy vảy giáp. Một luồng cảm xúc hỗn độn hiện ra trong tâm khảm anh, vừa sợ hãi, ghê tởm nhưng cũng thấp thoáng một chút gì đó như sự chấp nhận.
Anh không còn là Ronan Harrison, một nhà khoa học lỗi lạc, một quân nhân tận tụy hay đơn giản chỉ là một con người bình thường như trước nữa. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành thứ gì? Một vũ khí sống? Một chiến binh? Hay có lẽ là tia hy vọng mong manh cuối cùng trong thế giới đang sụp đổ này.
Chỉ có thời gian mới có thể trả lời được câu hỏi đó. Nhưng trước mắt, anh cần phải tìm Giáo sư Hames và tiếp tục sống sót bằng mọi giá.
23 Bình luận
Cái thứ 2, lời khen dành cho tác đã chọn pov3 toàn tri và làm khá tốt. Hầu hết OLN mk đọc mà xài cái này đọc khô khan lắm, nh cách tác kể ko chỉ hợp mà cx đã tạo đc bầu ko khí cuốn ng đọc vô. Tuy nhiên tác cx mắc lỗi xíu xíu, là cái thoại này: Chó chết thật! Bao năm trời mà vẫn chưa qua nổi 95%! Rốt cuộc mình đã liều mạng vì cái gì chứ?!
Cái này, lúc tui đọc tưởng là thoại á, vì nhớ hnhu có từ lẩm bẩm j đó, xuống dưới ms biết là độc thoại nội tâm. Đọc nó sượng ngang, biết vì sao k tác? Vì đang pov3 toàn tri mà tự nhiên tác rất là đột ngột chuyển sang pov3 giới hạn, thể hiện nội tâm nv trong đúng 1 câu rồi lại quay về pov3 toàn tri. Nếu là pov3 toàn tri, nó phải kiểu kiểu như vầy: Hắn nhìn con số kết quả 95% trên màn hình, khuôn mặt vẫn chán chường như thể rất quen thuộc vs kết quả này...
=> điểm nhìn/điểm miêu tả toàn tri, 1 ng khác đang nhìn hắn và miêu tả lại hắn đang có vẻ như thế nào, chứ điểm nhìn này ko thể biết trong đầu hắn nghĩ gì. Còn muốn biết thì phải xài pov3 giới hạn (tiêu biểu là tp Làng á). Cho nên ở đây, nhiều ng đọc bao gồm cả tui cảm thấy cái câu đó rất sượng vì đơn giản là tác đang phạm lỗi ko nhất quán pov.
Về cơ bản thì ý tưởng của tác rất tiềm năng, văn phong cx khá oke nữa. Tuy nhiên mk nghĩ tác nên tiết chế lại để nó k quá dài thì sẽ hấp dẫn ng đọc hơn.
chứ dài quá lười đọc á tác- Thứ nhất: Văn của tác không đến nỗi lủng củng, lời thoại làm cũng tốt đấy nhưng vẫn có phần hơi sượng chân và còn có đoạn trình bày rất là hỏi chấm: [Chó chết thật! Bao năm trời mà vẫn chưa qua nổi 95%! Rốt cuộc mình đã liều mạng vì cái gì chứ?!]"
- Thứ hai: Tình huống và bầu không khí trong truyện được tác giả diễn đạt dông dài và lan man quá rồi, xong nó còn lặp lại nữa đọc phát ngán á.
Thứ hai: Thì tôi thấy từ cái đoạn Lauren với đám lính đặc biệt áp giải Ronen Harrison cho đến hết chương là lan man và dông dài rồi đó.