Dead World: Crime

Chương 37.4

Chương 37.4

Sau khi vượt qua được tầng âm 9 và đến tầng 10 với không chút trở ngại nào, chiếc xe của nhóm Ronan chậm rãi tiến vào sảnh tiếp nhận của Silver-Route Logistics tại Tầng âm 10. Khi xe dừng hẳn, Ronan liếc nhìn xung quanh rồi ra hiệu cho Tokita và Michell giữ vị trí trên xe. Anh cùng Ellie bước xuống rồi tiến về phía quầy giao dịch, nơi được bao bọc bởi lớp kính cường lực dày và khung kim loại chắc chắn. Phía bên trong, một nhân viên nam với đồng phục xám tro cùng vẻ mặt vô hồn đang chăm chú xử lý dữ liệu khách hàng.

-Chúng tôi đến nhận hàng. Mã nhận dạng là RedMandate-1737.

Ellie nói xong đặt thẻ nhận dạng của mình lên khay tiếp nhận.

Gã nhân viên ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua cho có lệ rồi lại cúi gầm xuống, những ngón tay bắt đầu di chuyển thoăn thoắt trên bàn phím.

-Đang tiến hành xác thực dữ liệu...Đơn hàng SoulPiercer LX-9 đã được ghi nhận. Bên ủy thác vận chuyển là Silver-Route Logistics trung chuyển. Người nhận là Ellie, chủ tiệm Hot Marbles. ID hộ tống đi kèm thuộc về Ronald, thợ săn hạng B-30.

Rồi hắn bất ngờ dừng lại một nhịp, đôi mắt đờ đẫn ngước lên nhìn Ellie.

-Món hàng này có giá trị bảo hiểm lên tới 750 nghìn Agus. Theo quy định của Silver-Route, mọi trách nhiệm về hư hại hoặc mất mát sẽ chấm dứt ngay khi kiện hàng rời khỏi cửa kho. Các vị có muốn kiểm tra hàng tại chỗ không?

Cô đáp lại một cách ngắn gọn.

-Có, chúng tôi cần xác nhận tình trạng vật lý.

Trong khi đó, Ronan vẫn đang cảnh giác cao độ với tình hình xung quanh. Anh thoáng nhìn thấy được một gã bảo vệ đang đứng ở góc phòng, kẻ đang giả vờ kiểm tra bảng điều khiển nhưng lại thi thoảng liếc nhìn về phía họ.

Ngay khi yêu cầu được chuyển đến, người nhân viên phụ trách liền ấn nút điều khiển. Từ phía sau bức tường kim loại, một băng chuyền hẹp chậm rãi đẩy ra chiếc vali chống sốc bằng hợp kim sáng bóng. Ellie cẩn thận đưa tay đặt lên khóa nhận diện vân tay, đầu ngón tay cô hơi run khi hệ thống quét xác nhận hoàn tất.

Nắp vali nhanh chóng bật mở, để lộ khẩu pháo SoulPiercer LX-9 bên trong. Nó có thiết kế khá độc đáo so với những vũ khí họ từng thấy, trông như một cánh tay máy tích hợp súng ống hạng nặng hơn là một khẩu súng thông thường.

-Đúng là nó rồi.

Ellie thì thầm, vẻ mặt vừa nhẹ nhõm vừa lo âu.

Từ trên xe nhìn xuống, Michell không giấu được sự phấn khích mà nói nhỏ qua bộ đàm.

-Ronan, nhìn cái hệ thống tản nhiệt bằng dung dịch kia kìa. Đúng là tuyệt tác từ Thụy Sĩ. Tôi cá là nó có thể sử dụng liên tục mà không hề bị quá nhiệt.

-Tập trung đi Michell!

Ronan nhắc nhở cô qua mic gắn tai, rồi anh quay sang gã nhân viên.

-Thủ tục ký nhận ở đâu?

Gã nhân viên đẩy ra một bản hợp đồng hiện trên máy tính bảng.

-Ký vào đây. Và hãy lưu ý, mật độ an ninh ở tầng này rất cao nhưng chúng tôi không chịu trách nhiệm cho bất kỳ sự cố nào sau khi các vị đã mang món hàng ra khỏi đây.

Ellie ký nhanh vào bản xác nhận và xác nhận thanh toán. Trong lúc gã nhân viên thu hồi chiếc máy tính bác, Ronan đột ngột tiến lại hỏi.

-Hôm nay có nhiều đơn hàng vũ khí hạng nặng được chuyển đi không? Tôi thấy không khí có vẻ hơi...khẩn trương.

-Chúng tôi chỉ là bộ phận xử lý dữ liệu, không quan tâm đến bản chất hàng hóa. Chúc các vị một chuyến đi an toàn.

Ronan xách chiếc vali nặng trịch quay trở lại xe. Khi anh bước ngang qua trạm kiểm soát nội bộ, gã bảo vệ lúc nãy cúi gắm mặt xuống bảng điều khiển nhưng Ronan nhận thấy đôi tay gã đang run nhẹ, một dấu hiệu của sự căng thẳng quá mức đối với một nhân viên an ninh chuyên nghiệp.

Sau khi rời khỏi khu vực kho vận của Silver-Route, chiếc xe bán tải của nhóm Ronan lại chạy ngược lên các tầng trên để đến điểm giao hẹn tại khu dân cư giáp ranh vùng đất hoang. Không khí trong xe giờ đây đã khác hẳn so với sự phấn khích lúc rời khỏi trạm dừng chân. Ronan giao hẳn vô-lăng cho Michell, còn mình lùi xuống hàng ghế sau ngồi cạnh Ellie.

Thỉnh thoảng, Ronan lại đảo mắt qua nhìn gương chiếu hậu bên hông. Trong đầu anh, những giả thiết nối tiếp nhau cứ thế hiện lên, tất cả đều xoay quanh sự im lặng đến bất thường của đối phương, nhất là sau khi chứng kiến hành vi bất thường của tay bảo vệ kia. Anh không nghĩ chúng sẽ bỏ cuộc một cách dễ dàng như vậy.

-Michell, chạy chậm lại một chút!

Ronan đột ngột ra lệnh cho cô.

Michell hơi ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo, cô nhả bớt chân ga.

-Có chuyện gì sao? Radar vẫn báo xung quanh chúng ta hiện tại khá thông thoáng mà.

Tokita từ ghế sau cũng ngẩng lên khỏi màn hình thiết bị thu thập thông tin.

-Em cũng không thấy tín hiệu chiếc xe van màu đen hay bất kỳ kẻ theo dõi nào trong bán kính 100 mét.

Vẻ mặt Ronan càng trở nên nghiêm trọng.

-Đó mới chính là vấn đề. Suốt quãng đường vừa rồi, chúng ta liên tục đụng phải đủ thứ bất thường. Từ những chiếc xe đáng ngờ theo đuôi đến đám ma cô ngang nhiên chặn đường. Kể cả việc cử cả sát thủ lẫn một tên Modifier to xác tới xử lý tôi. Không lý nào chỉ vì sự cố ở nhà vệ sinh trạm tại dừng chân mà chúng lại chịu rút lui dễ dàng như vậy.

Rồi anh quay sang phía Tokita.

-Cậu hãy điều chỉnh tính hiệu radar ở phạm vi nhỏ nhất có thể cho tôi. Thêm vào danh sách quét cả các thiết bị điện tử luôn.

Cậu gật đầu và nhanh chóng làm theo, từ từ thu hẹp dần phạm vi quét của sóng tín hiệu xuống, đến khi phạm vi tối đa chỉ còn trong bánh kính 5 m. Ở mức này, tín hiệu thu về mạnh đến mức ngay cả chiếc điện thoại của những người đi đường, dù không sử dụng nhưng chỉ cần lướt qua cũng hiển thị rõ tín hiệu trên màn hình.

Sau khi đếm đi đếm lại một hồi, cả nhóm nhận ra có một nguồn phát lạ không thuộc về bất kỳ ai trong số họ. Không những vậy, cường độ tín hiệu của nó cứ khoảng 10 giây lại bất ngờ vọt lên rồi lại hạ xuống mức bình thường theo một cách đáng ngờ.

Anh sực nhớ lại gã cảnh sát hách dịch ở chốt kiểm soát Tầng âm 8, kẻ đã kiểm tra giấy tờ và rà soát khoang hàng của họ một cách đầy soi mói trước khi cho đi.

-Tấp xe vào lề đường ở đoạn tối phía trước đi, Michell. Tôi cần kiểm tra một thứ.

Khi xe vừa dừng hẳn dưới bóng một tòa nhà lớn, Ronan lập tức bước xuống và đi một vòng quanh thân xe. Anh chú ý kỹ những vị trí mà gã cảnh sát trước đó từng đứng sát hoặc nán lại lâu hơn bình thường. Sau vài phút quan sát, anh phát hiện ra một vật thể nhỏ xíu, có kích thước không lớn hơn một chiếc khuy áo, được gắn ở trên nóc xe gần khu vực ghế lái. Nó có khả năng thay đổi màu sắc tùy vào điểm đặt, nếu không để ý kĩ chắc chắn sẽ không thể nhận thấy được.

Ronan dùng dao găm gẩy thiết bị đó ra rồi quay trở lại xe. Anh giơ vật đó trước mặt mọi người.

-Đây hẳn là một thiết bị theo dõi tầm xa đời mới.

Ellie tái mặt đi vì sợ hãi.

-Gã cảnh sát đó...hắn đã cài nó vào lúc chúng ta bị chặn lại sao?

-Chắc chắn là vậy. Đám cảnh sát ở tầng này đã bị mua chuộc để làm tai mắt cho bọn cướp. Vì chúng biết chính xác chúng ta đang đi đâu qua thiết bị này nên không cần làm trò bám đuôi lộ liễu nữa.

Tokita lo lắng hỏi.

-Vậy giờ chúng ta tính sao? Vứt nó đi rồi đổi lộ trình à?

Ronan trầm ngâm quan sát thiết bị trong tay.

-Nếu chúng ta vứt nó ngay bây giờ hoặc đột ngột đổi hướng, chúng sẽ biết ngay là mình đã bị lộ và sẽ lập tức dồn toàn lực tấn công ngay khi có cơ hội. Tốt hơn hết cứ để chúng tin rằng mọi thứ vẫn nằm trong trò “mèo vờn chuột” mà chúng bày ra. Tôi chắc chắn chúng sẽ ưu tiên hành động khi ta đã ở ngoài vùng đất hoang hơn để tránh bị chú ý.

Anh nhìn sang Ellie.

-Cứ tiếp tục đi đến điểm giao hàng như đã định. Đó là cách tốt nhất để tránh bị nghi ngờ và kéo dài thời gian để có thêm người tới hỗ trợ.

Hiểu được sự nguy hiểm đang cận kề, Ellie nhanh chóng nhấc thiết bị đầu cuối thợ săn lên.

-Tôi sẽ gọi báo cho Darwin. Cậu ấy nói sẽ nhờ người của hội Ravena tới hỗ trợ nếu có sự cố.

Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối, giọng Darwin vang lên đầy khẩn trương.

-Cho tôi xin vị trí cụ thể.

Để tránh gây sự hiểu nhầm, Michell vội vàng giải thích.

-Không, bọn tôi vẫn ổn. Xin lỗi vì đã gọi điện làm phiền cậu, Darwin.

-À, không có gì đâu. Thế cô đã hoàn thành xong đơn hàng với vị khách sộp kia chưa?  

-Tiếc là vẫn chưa xong. Nhưng nghe này, Darwin. Tình hình là nhóm chúng tôi đang bị theo dõi bởi thiết bị của một gã cảnh sát bẩn. Ronan cho rằng những tên cướp hàng đang tập trung người ra vùng đất hoang để mai phục. Nhưng bọn tôi vẫn phải tới điểm hẹn để hoàn tất giao dịch, nên cần thêm thợ săn hỗ trợ để tăng cường hỏa lực. Cậu xoay xở giúp được không?

-Hiểu rồi! Tôi với Selene sẽ liên hệ thử xem có người nào trong hội giúp đỡ được không.

Ronan gật đầu với Ellie, rồi quay sang Michell.

-Khởi động xe đi. Từ giờ chúng ta phải thật cẩn thận.

Chiếc bán tải chậm rãi chuyển bánh, rời khỏi khoảng râm mát dưới tòa nhà và hòa vào con đường phía trước. Sau khi đi được một quãng, Ellie nghiêng người về phía trước và lên tiếng gọi Michell.

-Khi nào trở lại được tầng một, cô Michell ghé Hot Marble giúp tôi một lát nhé. Tôi cần chuẩn bị thêm vài thứ trước khi rời khỏi thành phố.

-Được rồi.

Khi đến tuyến đường chuyển giao của tầng âm 7, Ronan phát hiện cái “trạm thu phí” kia đã đột nhiên biến mất hệt như cách nó xuất hiện mà không để lại bất kỳ dấu vết nào, điều đó chứng tỏ rằng những suy luận trước đó của anh là chính xác.

-Chúng đã rút đi rồi. Lái xe nhanh hơn một chút đi Michell.

Chiếc xe cứ thế chạy băng băng qua các tầng trung gian, nhanh chóng trở lại khu vực tấp nập của tầng trên mặt đất. Khi chiếc xe tấp vào lề đường ngay trước tiệm Hot Marbles, không khí buổi chiều muộn của Paris ngầm vẫn còn phảng phất mùi khói bụi và tiếng ồn ào của người qua lại. Ellie bước xuống xe một cách đầy dứt khoát, mở cửa tiệm và tiến thẳng vào bên trong. Vẻ lo lắng trước đó của cô lúc này đã biến mất, thay vào đó là nét kiên định hiện rõ trên gương mặt.

Bên trong cửa tiệm, Ellie không chút do dự tiến thẳng đến quầy thu ngân, cúi người xuống và chạm vào một cơ chế ẩn dưới gầm bàn mà chỉ mình cô biết. Một ngăn bí mật bật mở, lộ ra khẩu shotgun đen mờ, thứ mà cô chỉ đem ra dùng khi hệ thống an ninh đang bảo trì hoặc xảy ra sự cố về điện. Tiếp đó, cô lấy thêm một khẩu súng lục tự động từ ngăn kéo chứa hàng hiếm và đặt lên mặt quầy.

Trong nguồn sáng mờ từ bên ngoài chiếu vào, Ellie nhanh chóng trút bỏ chiếc áo khoác mỏng, mặc vào bộ áo giáp chống đạn mà cô vừa lấy ra từ trong kho. Sau đó, cô khoác lên mình một chiếc áo khoác chiến thuật màu xanh lam đậm dài tới đầu gối, loại có thiết kế nhiều túi ẩn vốn chỉ dành cho thợ săn chuyên nghiệp hoạt động tại Tiền tuyến. Đôi tay cô thoăn thoắt nhét đầy các băng đạn súng lục vào túi ngực, và hàng loạt băng đạn cỡ 12 dành cho shotgun vào các túi dọc hai bên tà áo khoác.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Ellie cẩn thận gài khẩu súng lục vào bao da giấu bên hông, gập báng và đặt khẩu shotgun vào một chiếc quai đeo đặc biệt bên trong áo khoác chiến thuật. Cô kéo khóa áo kín mít, che đi toàn bộ đống vũ khí và giáp chống đạn cồng kềnh bên trong, chỉ để lại dáng vẻ của một người phụ nữ đang mặc đồ mùa đông dày cộm. Bước ra khỏi tiệm với những bước đi có phần nặng nề vì sức nặng của trang bị, Ellie ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người dân sống gần đó.

-Này Ellie! Cô chủ tiệm hôm nay ăn mặc gì mà cồng kềnh thế? Định đi thám hiểm vùng đất hoang à?

Một gã thợ săn quen thuộc ngồi ở quán cà phê đối diện cất tiếng hỏi han đầy bất ngờ. Những người hàng xóm khác cũng dừng lại nhìn cô với vẻ tò mò, bởi một Ellie nhẹ nhàng thường ngày bỗng chốc trông như một chiến binh chuẩn bị lâm trận.

Ellie khựng lại một nhịp, cô cố gắng điều chỉnh hơi thở và giữ cho giọng nói bình thản nhất có thể.

-Chỉ là một chuyến đi làm ăn trao đổi bên ngoài thành phố thôi! Mọi người không cần phải lo lắng đâu.

Cô đáp lại một cách lịch sự, đôi mắt liếc nhìn về phía Ronan cùng các thành viên đang đợi sẵn trong xe, những người cũng đang nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên.

-“Đơn hàng” này hơi lớn nên tôi cần chuẩn bị kỹ một chút.

Nói xong, cô nhanh chóng bước lên xe, để lại sau lưng những ánh nhìn đầy nghi hoặc của cư dân xung quanh.

Khi chiếc xe vừa đi được một đoạn hướng về phía cổng bảo vệ để ra khỏi thành phố, thiết bị liên lạc của Ronan bỗng rung lên. Nhìn vào màn hình, anh nhận ra đó là tần số của Darwin. Ronan ra hiệu cho Michell chạy chậm lại rồi nhấc máy.

-Ronald nghe đây!

Giọng Darwin vang lên qua loa điện đàm.

-Ronan, là tôi đây. Tôi đã liên lạc được với một người quen trong hội. Anh ta là thợ săn tự do cấp cao, hiện đang ở ngay khu vực cổng ra của thành phố. Anh ta sẽ hỗ trợ nhóm các anh trong phi vụ này.

Ronan đáp ngắn gọn rồi ngắt máy.

-Đã rõ. Cảm ơn nhé, Darwin.

Chiếc xe nhanh chóng vượt qua cánh cổng kim loại khổng lồ ngăn cách Paris với thế giới bên ngoài. Khi ánh sáng mặt trời mờ ảo của vùng đất hoang chiếu qua kính chắn gió, đập vào mắt họ là một bóng người đơn độc đang đứng cạnh chiếc xe máy địa hình, loại MT-14 đã được cải tiến mạnh mẽ để di chuyển trên địa hình phức tạp.

-Michell, dừng xe lại.

Theo lệnh của Ronan, cô tấp xe vào lề đường. Anh cẩn thận mở cửa bước xuống, tay giữ khẩu súng trường tấn công trong tư thế chiến đấu, từng bước chậm rãi tiến về phía gã thợ săn kia. Gã đàn ông đang ngồi chờ sẵn trên chiếc xe hai bánh, mặc bộ giáp chiến đấu sẫm màu toát lên vẻ dạn dày sương gió.

Thấy gã vẫn tỏ ra thoải mái, Ronan lên tiếng dò hỏi.

-Nathan Miller?

-Đúng là tôi. Darwin đã nói với tôi về nhóm của anh.

Gã thợ săn đáp lại một cách gắn gọn và chuyên nghiệp.

-Thợ săn cấp A hạng 10, Nathan Miller. Tôi nghe nói các anh đang hộ tống một món hàng giá trị và đang bị đám cướp theo dõi?

Ronan gật đầu xác nhận, đồng thời liếc nhanh một lượt qua trang bị của Miller. Một thợ săn hạng A do Darwin tin tưởng giới thiệu chắc chắn không phải hạng tầm thường.

-Chúng ta vào thẳng vấn đề nhé. Tôi đề xuất 10.000 Agus cho tiền công của vụ này. Nhiệm vụ là hộ tống chúng tôi đến khu dân cư bỏ hoang G-14 và đảm bảo món hàng cùng Ellie được an toàn.

Miller khẽ nhếch mép cười khi nghe về lời đề nghị.

-10.000 Agus cho một chuyến đi hộ tống? Nghe có vẻ hơi thấp so với rủi ro đấy.

Gã dừng lại một chút rồi tiếp tục.

-Thế này đi, vì không biết trang bị của những tên đó như thế nào nên tôi sẽ chấp nhận con số đó làm mức gốc. Tuy nhiên, nếu tình hình phát sinh trầm trọng hơn dự kiến, ý tôi là nếu chúng ta phải đối mặt với hỏa lực hạng nặng hoặc đám quái vật khổng lồ bị thu hút tới, cái giá sẽ phải tăng thêm tương ứng. Thỏa thuận chứ?

Ronan im lặng trong giây lát để cân nhắc rồi đưa tay ra.

-Đồng ý.

Sau cái bắt tay dứt khoát, Ronan nhanh chóng đề xuất phương án.

-Để mọi thứ trơn tru, anh đừng bám quá gần xe của bọn tôi. Hãy giữ một khoảng cách đủ xa để đám cướp không nghi ngờ, nhưng phải đảm bảo không quá xa để có thể kịp thời hỗ trợ hỏa lực khi tôi ra tín hiệu. Ở vị trí đó, anh sẽ có được góc quan sát bao quát hơn, đề phòng trường hợp chúng chủ động ra tay trước.

Miller đáp bằng giọng tự tin.

-Không phản đối. Tôi cũng không muốn thành mục tiêu di động ngay cạnh xe đâu.

Ronan định rút thiết bị đầu cuối ra.

-Để tôi chia sẻ mã thợ săn của tôi để cậu tiện liên lạc...

Miller cắt ngang và lấy tay vỗ vào màn hình hiển thị trên xe moto.

-Không cần đâu! Darwin đã cung cấp toàn bộ thông tin và ID của anh cho tôi rồi. Tôi đã lưu tọa độ của anh vào radar nội bộ.

Ronan khẽ gật đầu rồi quay lại xe. Anh leo vào ghế phụ, đóng cửa lại và ra hiệu cho Michell xuất phát.

-Tiếp tục di chuyển thôi. Anh bạn Nathan của chúng ta sẽ bám theo sau để hỗ trợ từ xa.

Chiếc xe gầm lên rồi phóng vút đi trên con đường gồ ghề của vùng đất hoang, hướng thẳng về phía khu dân cư G-14. Phía sau, chiếc mô-tô Miller điều khiển vẫn đang lẳng lặng bám sát và giữ một khoảng cách vừa đủ với họ.

-

Di chuyển một quãng đường tầm 10 cây số, nhóm của Ronan chậm rãi tiến vào khu dân cư bỏ hoang G-14. Dưới ánh đèn pha của chiếc xe, những khối bê tông đổ nát và các mảng tường xám xịt phủ đầy bụi bặm hiện lên một cách mờ ảo, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến mức gần như nghẹt thở cho những con người đang hiện diện ở nơi đây.

Ronan ra hiệu cho Michell dừng xe tại một khu đất trống trải giữa những tòa nhà sụp đổ. Hơi lạnh vào thời điểm xế chiều của vùng giáp ranh thổi thốc vào mặt ngay khi anh vừa mở cửa bước xuống. Ronan nhanh chóng liên lạc với Nathan qua thiết bị đầu cuối.

-Miller, anh dừng chân ở khu vực tòa nhà cao tầng phía Đông kia đi. Tìm vị trí bao quát nhất để ngó nghiêng tình hình xung quanh. Có gì bất thường báo ngay cho tôi.

-Đã xác nhận.

Miller đáp lại một cách gọn lỏn trước khi tiếng xe tắt hẳn.

Ngay lúc đó, thiết bị đầu cuối của Ellie rung lên. Cô nhìn vào màn hình với gương mặt thoáng chút lo lắng.

-Ông ta yêu cầu tôi mang hàng vào sảnh chính của tòa nhà hành chính cũ phía trước để kiểm tra tình trạng vũ khí trước khi bàn giao hoàn toàn.

Nhìn tòa nhà sừng sững trước mặt khiến sự nghi ngờ trong anh bùng lên mãnh liệt. Anh chợt tự hỏi một thợ săn cấp cao thực thụ sao lại chọn cách chui vào một công trình cố định để giao dịch. Chẳng lẽ hắn không có nổi một phương tiện cơ động như Nathan để linh hoạt rút lui khi cần?.

Anh nhanh chóng ra lệnh cho Tokita và Michell.

-Hai người ở lại đây trông chừng bên ngoài. Giữ máy nổ và sẵn sàng nhấn ga bất cứ lúc nào. Tôi sẽ hộ tống Ellie vào trong. Tôi nghi ngờ chính kẻ đặt hàng này là kẻ chủ mưu đứng sau toàn bộ vụ cướp hụt ở trạm dừng chân.

Michell siết chặt vô lăng và gật đầu đầy căng thẳng, còn Tokita lấy khẩu súng shotgun của mình và đặt sẵn lên đùi.

Sau đó, Ronan vòng ra phía sau xe, mở cốp và nhấc chiếc vali đựng SoulPiercer LX-9. Tay còn lại anh giữ chặt khẩu W97-GR trong tư thế sẵn sàng và cùng Ellie tiến bước vào tòa nhà.

Bên trong sảnh chính, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và bụi bặm đặc trưng của một công trình bị bỏ hoang qua nhiều năm tháng. Ở ngay giữa sảnh chính của tòa nhà, dưới chiếc đèn trần lờ mờ là một gã đàn ông đang đứng đợi. Hắn mặc một bộ áo khoác đen dài trùm kín mít đến tận đầu, khuôn mặt ẩn sau một chiếc mặt nạ kim loại. Ronan cảm nhận được sát khí phảng phất khiến tay anh siết chặt khẩu súng hơn.

Gã chẳng nói chẳng rằng mà chỉ chủ động đưa ra một thẻ ngân hàng màu bạc. Ellie bình tĩnh cầm lấy, quẹt qua thiết bị thanh toán cầm tay. Tiếng tít vang lên, màn hình lập tức thông báo số dư vừa được chuyển vào tài khoản là 750 nghìn Agus.

-Tiền đã vào tài khoản.

Gương mặt Ellie lộ vẻ nhẹ nhõm.

Tuy vậy, Ronan vẫn không hạ cảnh giác. Anh chậm rãi đặt chiếc hộp vũ khí lên chiếc bàn gỗ cũ nát giữa sảnh rồi đẩy về phía gã kia.

-Hàng đây. Kiểm tra đi.

Gã đeo mặt nạ tiến lại gần. Theo đúng quy trình, hắn phải đặt tay vào hệ thống nhận diện vân tay để mở khóa. Thế nhưng ngay khi hắn đưa tay ra, Ronan chợt nhận thấy gã vẫn đeo đôi găng đen kín mít và không hề có ý định tháo xuống.

-Chạy mau, Ellie!

Ronan túm lấy vai Ellie kéo mạnh ra phía sau, tay kia nâng khẩu súng trường và nã thẳng một loạt đạn về phía gã đeo mặt nạ.

Nhưng phản ứng của gã kia cũng nhanh không kém, hắn giật lấy chiếc vali rồi lộn người ra sau một cột bê tông ngay khi tiếng súng của Ronan vang lên. Cùng lúc đó, những chùm đèn pha công suất lớn từ các cửa sổ phía trên đồng loạt bật sáng, rọi thẳng vào sảnh chính khiến Ronan chói mắt. Anh lập tức túm lấy Ellie, kéo cô về phía sau một trụ bê tông lớn để che chắn.

Bên ngoài, tiếng động cơ gầm rú vang lên. Từ những con hẻm tối và các tòa nhà lân cận, hàng loạt chiếc xe thợ săn của nhóm cướp lao ra, bịt kín mọi lối thoát. Những tên cướp bước ra trong bóng tối với vũ khí đã lên đạn sẵn, trên mình mặc giáp chống đạn kín mít từ cổ đến chân, còn đầu thì đội mũ bảo hộ dày cộm.

-Chào mừng chú mày đến với tử địa G-14, Ronald.

Giọng Dylan vang lên qua loa phóng thanh đầy đắc thắng.

-Bọn ta đã tiêu tốn một gia tài để mua chuộc cảnh sát và thiết lập cái bẫy này. Hôm nay, cả món hàng lẫn con nhỏ Ellie sẽ thuộc về bọn tao.

Kẻ đeo mặt nạ chậm rãi bước ra khỏi chỗ nấp. Hắn giật lớp kim loại che mặt xuống, để lộ gương mặt là Dylan Moscow.

Dylan quỳ một chân xuống và mở chiếc vali vũ khí. Ánh sáng phản chiếu từ khẩu pháo SoulPiercer LX-9 hắt lên gương mặt đầy đắc chí của gã thủ lĩnh băng cướp. Không một chút do dự, Dylan đưa cánh tay phải vào bên trong. Một loạt tiếng cạch cạch khô khốc vang lên khi hệ thống khóa áp lực tự động điều chỉnh để ôm khít lấy bắp tay và cẳng tay hắn. Trong chớp mắt, món vũ khí ấy đã cố định hoàn toàn, biến cánh tay phải thành một bộ giáp cơ giới hạng nặng. Phần nắp bảo vệ sau đó bật tung, để lộ cọc trụ kim loại dài hơn một mét.

Dylan gầm lên đầy phấn khích.

-Tuyệt tác từ Thụy Sĩ...để xem 750 nghìn Agus trông như thế nào!

Để thị uy sức mạnh, Dylan bất ngờ dồn lực vào cánh tay đang đeo khẩu SoulPiercer rồi nện thẳng xuống nền sảnh. Ngay trước khi cú đấm chạm đất, lõi thép của khẩu pháo gắn bên ngoài lập tức bật vọt ra với tốc độ nhanh hơn cả đạn bắn.

Đùng! Một âm thanh dữ dội như tiếng sấm rền vang vọng khắp tòa nhà. Đòn tấn công mang theo chấn động khủng khiếp khiến mặt đất tại vị trí đó lập tức vỡ toang, những vết nứt lớn lan tỏa ra khắp sảnh chính. Rung chấn mạnh mẽ lan truyền qua sàn nhà khiến những cột trụ xung quanh rung lên bần bật, bụi đá và những mảng trần nhà cũ nát rơi xuống lả tả như mưa.

Ronan lúc này cúi người để che chắn cho Ellie. Sau khi chứng kiến sức công phá khủng khiếp vừa rồi, mọi giác quan trong anh đang căng lên đến cực hạn. Chỉ cần một đòn như thế ở khoảng cách gần, anh khả năng cao khó lòng trụ vững được. Với hỏa lực hiện có và sự bao vây của đám tay chân của hắn quanh tòa nhà, việc đối đầu trực diện trong không gian chật hẹp này chẳng khác nào tự đẩy mình vào thế bất lợi.

Ronan hạ thấp giọng nhưng đầy quyết đoán, tay anh nhanh chóng rút từ túi áo khoác ra hai quả lựu đạn khói.

-Ellie, nghe này! Tên Dylan đó đã có được món hàng, hắn sẽ không dừng lại cho đến khi san phẳng nơi này. Cô phải tìm cách thoát ra ngoài ngay lập tức. Nathan có lẽ chưa bị lộ vị trí, hãy liên lạc với anh ta để tìm đường rút lui an toàn.

Ellie nắm chặt lấy báng khẩu súng lục giấu trong bao hông, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt hiện rõ vẻ kiên định.

-Còn anh thì sao, Ronald?

Ronan thay cho mình băng đạn xuyên giáp vào khẩu súng.

-Tôi sẽ ở lại đây câu giờ cho cô. Đừng lo cho tôi. Chỉ cần cô thoát được thì cái bẫy này của chúng coi như thất bại một nửa. Cửa chính chắc chắn đã có người của chúng chờ sẵn nên cô hãy tìm lối đi khẩn cấp để ra khỏi đây, hoặc bất kì lối nào cũng được.

Không để cho cô có bất cứ ý kiến gì thêm, Ronan nhanh chóng rút chốt và ném mạnh hai quả bom khói về phía trung tâm sảnh chính.

Phụt! Phụt! Một làn khói đặc quánh như mây mù ngay lập tức phun ra, vô hiệu hóa toàn bộ tầm nhìn của Dylan và đám cướp đang mai phục ở xung quanh.

-Đi mau!

Ronan hét lên để xốc lại tinh thần cho Ellie.

Nhân lúc làn khói nhiễu loạn đang lan rộng, Ellie lẩn nhanh vào bóng tối của các dãy hành lang phụ dẫn ra lối thoát hiểm. Trong lúc chạy, cô thoăn thoắt mở áo khoác dài sang hai bên, rút ra khẩu shotgun và mở báng để sử dụng. Với đôi tay thoăn thoắt, Ellie nhanh chóng lấy ra một hộp tiếp đạn cỡ 12 từ túi áo khoác và gắn mạnh vào súng. Tiếng cạch sắc lạnh của súng khi lên đạn vang lên như một lời khẳng định rằng cô không phải là một con mồi dễ xơi.

Bên trong làn khói mờ mịt, tiếng súng trường của Ronan bắt đầu vang lên từng hồi để thu hút toàn bộ sự chú ý và hỏa lực của Dylan về phía mình, tạo cơ hội để Ellie có thể an toàn biến mất vào màn đêm của tòa nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!