Dead World: Crime

Chương 1.2

Chương 1.2

Nửa giờ trôi qua trong bầu không khí nặng nề và tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân bì bõm của ba người cùng những tiếng thở gấp gáp. Đường hầm phía trước mỗi lúc một tối tăm và ẩm thấp hơn, không khí đặc quánh mùi bùn lầy cùng rác rưởi mục nát. Xen lẫn trong đó là cảm giác bất an, như thể có thứ gì đó vô hình đang rình rập, chờ đợi thời cơ con mồi mất cảnh giác để tấn công.

Nguồn sáng yếu ớt từ hai chiếc đèn pin của Ronan và Miles chỉ đủ soi rọi một khoảng không gian nhỏ bé phía trước và khiến mọi thứ xung quanh như chìm sâu trong bóng tối vô định. Mùi ẩm mốc và bùn lầy ngày càng trở nên nồng nặc, nó xộc thẳng vào mũi một cách thô thiển làm cho cảm giác buồn nôn trong họ ngày một rõ ràng hơn.

Ronan dẫn đầu nhóm đột ngột giơ tay lên ra hiệu dừng khẩn cấp. Anh lập tức tắt đèn pin của mình một cách dứt khoát đồng thời ra hiệu cho Miles cũng làm vậy. Ngay khi đèn pin của Miles tắt lim đi, bóng tối của nơi này lập tức bao trùm hoàn toàn lấy họ.

-Có gì đó không ổn.

Anh khẽ thì thầm với âm lượng chỉ vừa đủ để Miles và Giáo sư nghe thấy. Đôi mắt Ronan nhanh chóng quét qua bóng tối dày đặc phía trước và cố gắng phân tích từng chi tiết mờ ảo. Bất thình lình, các giác quan của anh liên tục gào thét cảnh báo, cảm giác lạnh lẽo rợn người lan tỏa khắp ngóc ngách trên cơ thể. Áp lực không khí dường như đã có sự thay đổi rõ rệt.

Miles và Giáo sư William cũng ngay lập tức trở nên căng thẳng. Họ vô thức nín thở, lưng tựa sát vào vách hầm ẩm ướt. Miles chĩa nòng khẩu PR-44 về phía trước, cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối bằng chiếc kính tác chiến đa năng tích hợp trên mũ bảo vệ, nhưng kết quả chẳng thu lại được gì dù đã chỉnh qua nhiều chế độ. Màn đêm xung quanh họ đặc quánh như một bức tường không thể xuyên thủng. Dẫu không nhìn thấy hay nghe thấy điều gì bất thường, cả hai vẫn tuyệt đối tin tưởng vào khả năng và trực giác của Ronan.

Rồi họ cũng nghe thấy nó, lúc đầu chỉ là một tiếng sột soạt cực kỳ nhẹ và gần như không thể cảm nhận được nếu không tập trung cao độ, như tiếng gió thổi qua những chiếc lá khô. Rồi một tiếng nữa rõ ràng hơn một chút, phát ra ở khoảng cách gần họ hơn. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng như có ai hoặc thứ gì đó đang theo dõi họ từ trong bóng tối.

Ronan cảm nhận được sự hiện diện của chúng trước khi bất kỳ ai khác kịp nhận ra. Một mùi hôi thối đặc trưng, một thứ mùi tanh tưởi của thịt sống đang bắt đầu phân hủy. Không khí xung quanh bất ngờ trở nên nặng nề đến lạ thường.

Anh khẽ thì thầm để cảnh báo họ, đồng thời giữ giọng thật nhỏ nhằm tránh kích động lũ quái vật.

-Tôi nghe được rất nhiều âm thanh ở khu vực trên trần, hai bên tường vsg trong những hốc tối hai bên đường! Có lẽ cả chục con hoặc hơn.

Ronan ra lệnh một cách dứt khoát, bởi anh hiểu rõ trận chiến sắp tới sẽ diễn ra trong không gian cực kỳ bất lợi, nơi chỉ một người mới có thể hoạt động hiệu quả. Nói đúng hơn, nếu nhiều người cùng lúc tham gia, nguy cơ đạn lạc là điều khó lòng tránh khỏi.

-Miles, cậu bảo vệ ông William bằng mọi giá! Đứng sát sau lưng tôi! Tôi sẽ xử lý lũ sâu bọ này!

Ngay khi anh vừa dứt lời, như những bóng ma xuất hiện từ hư không, hàng loạt bóng đen gầy gò, trắng bệch như xác chết bị ngâm nước lâu ngày buông mình xuống từ trần hầm, từ những hốc tối trên tường mà mắt thường khó có thể phát hiện. Chúng lao thẳng về phía họ như những con diều hâu đói khát.

Những chiếc móng vuốt sắc nhọn, dài ngoằng như những lưỡi dao cạo giương ra đồng loạt, ánh lên trong chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ chiếc đèn pin của Miles, thứ mà cậu ta vừa bật lên theo phản xạ khi cảm nhận được nguy hiểm.

Viu! Viu! Viu! Ngay khi cảm nhận được chuyển động đầu tiên, Ronan đã nâng khẩu PR-44 lên, và bắn vào những mục tiêu đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, quyết tâm không để cho chúng có cơ hội đến gần cả nhóm.

Những loạt đạn năng lượng được khai hỏa một cách chính xác, găm thẳng vào đầu và ngực của ba con Silence đầu tiên đang ở gần nhất, những con đang dẫn đầu cuộc tấn công. Cơ thể của chúng bị xuyên qua dễ dàng như tờ giấy ướt và để lại những lỗ thủng cháy xém bốc lên khói trắng cùng mùi thịt khét. Chúng rơi rụng xuống nền hầm ngập nước và chết ngay tức khắc mà không kịp phát ra bất kì âm thanh gì.

Ronan di chuyển một cách có tính toán, vừa lùi lại từng bước một để giữ khoảng cách an toàn với những con đang lao tới, vừa liên tục khai hỏa khẩu PR-44. Anh cố gắng sử dụng từng phát bắn một cách hiệu quả và không lãng phí đạn dược dù chỉ là một viên, liên tục nhắm vào những điểm yếu chí mạng như đầu, ngực hoặc những con đang ở vị trí thuận lợi nhất để tấn công họ. Thêm hai con Silence nữa gục ngã khi cố gắng tiếp cận anh từ hai bên sườn. Cơ thể chúng co giật rồi bất động hoàn toàn sau đó là trôi nổi lềnh phềnh trên mặt nước cùng với đống rác rưởi.

Tuy chiến đấu hiệu quả là vậy, số lượng của lũ quái vật này quá đông, vượt xa dự đoán ban đầu của Ronan. Và chúng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn trong bóng tối cũng như khả năng bám trên tường và trên trần như những con thạch sùng khiến việc ngắm bắn trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Một vài con với sự liều lĩnh của loài thú đói đã vượt qua được làn đạn phòng thủ và lao đến gần. Khoảng cách giữa các bên lúc này chỉ còn chưa đến hai mét.

Biết rằng chỉ dựa vào súng là không đủ, Ronan nhanh chóng buông khẩu PR-44. Với một tiếng gầm nhẹ nửa người nửa thú đầy vẻ đe dọa, anh lập tức lao về phía trước và dùng chính cơ thể mình làm lá chắn cho Giáo sư William và Miles, người đang còn bối rối và cố gắng ngắm bắn trong sự hỗn loạn để vệ Giáo sư.

XOẸT! Một bộ móng vuốt sắc sượt qua vai Ronan, xé toạc lớp áo khoác quân sự và để lại ba vệt máu đỏ thẫm, nhưng anh lại gần như không để ý đến điều đó. Cơn thịnh nộ và bản năng chiến đấu trong anh bắt đầu dâng lên, át đi mọi cảm giác đau đớn về mặt thể xác. Anh vung tay tóm lấy cổ của một trong những con Silence vừa tấn công mình.

Đôi mắt đen láy to tròn của nó nhìn anh chằm chằm không một chút sợ hãi, chỉ có sự đói khát nguyên thủy và điên cuồng của một con thú hoang dã. Với một lực siết kinh hoàng từ đôi tay, Ronan nghe thấy tiếng xương cổ của nó kêu răng rắc rồi gãy lìa. Sinh vật đó mềm nhũn trong tay anh cùng đôi mắt vẫn mở trừng trừng, rồi anh ném mạnh cái xác đó vào một đám Silence khác đang lao tới từ bên cạnh khiến chúng ngã lăn ra đất, tạo ra một khoảng trống nhỏ trước mặt để cả nhóm tiếp tục tiến lên.

Trong khi đó, Miles đã kịp định thần và bắt đầu khai hỏa có kiểm soát hơn, cố gắng bắn từng loạt ngắn với độ chính xác cao vào những con Silence đang tìm cách bao vây Ronan. Ánh sáng xanh từ viên đạn năng lượng tỏa ra, chiếu rọi đường hầm để lộ ra thêm nhiều con khác đang bám trên tường, trần nhà, hoặc lao tới từ những hành lang phụ tối tăm như những bóng ma.

Lũ Silence di chuyển nhanh nhẹn và im lặng theo cách kỳ dị đến đáng sợ. Từng bước chân của chúng cảm tưởng như không chạm đất khiến việc xác định vị trí tương đối để ngắm bắn từ đó cũng trở nên vô cùng khó khăn. Kèm với đó, tiếng rít khe khẽ đầy ghê rợn của chúng vang lên như tiếng rắn độc chuẩn bị tấn công khiến người ta phải sởn gai ốc.

-Aaargh!

Miles bất ngờ hét lên đau đớn khi một con Silence khác, với sự nhanh nhẹn khó tin đã né được loạt đạn và vung móng vuốt cào sâu vào bắp chân cậu. Máu tươi cứ thế phun ra nhuộm đỏ cả ống quần. Cậu ngã khuỵu xuống nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt, đồng thời chĩa súng bắn trả và tiêu diệt nó ngay tức khắc.

Dù sợ hãi đến tột cùng, gương mặt tái nhợt không còn giọt máu, Giáo sư William vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Ông nhanh chóng lùi về phía sau, tránh xa trung tâm cuộc chiến và tìm chỗ ẩn nấp tạm thời sau một cột bê tông lớn. Bàn tay siết chặt chiếc túi y tế đeo bên người, ánh mắt dõi theo từng diễn biến và chăm chú tìm cơ hội để hỗ trợ Miles.

Sau khi hạ gục hai tên, Ronan không dừng lại mà lao đi như một cơn cuồng phong giữa vòng vây kẻ thù. Dù chưa kích hoạt toàn bộ trạng thái biến đổi nhưng mỗi cú đấm, cú đá của anh vẫn mang sức mạnh khủng khiếp, đủ để nghiền nát xương cốt hoặc làm nội tạng của những sinh vật hình người mỏng manh kia vỡ vụn.

Anh nhanh chóng nhận ra lũ Silence tuy sở hữu sự nhanh nhẹn cùng khả năng phục kích đáng sợ nhưng thể chất lại yếu ớt thấy rõ. Cơ thể chúng dễ bị tổn thương chỉ bởi những tác động tưởng chừng không đáng kể so với người thường. Điểm mạnh duy nhất của chúng có lẽ chỉ nằm ở số lượng áp đảo và sự im lặng chết người khi di chuyển trong bóng tối.

Một con Silence nhỏ thó bất ngờ lao ra từ bên hông, nhắm vào Giáo sư William khi ông đang cố kéo Miles lùi lại phía sau. Ngay lập tức, Ronan xoay người tung cú đá cực nhanh trúng thẳng vào ngực nó. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên rợn người như cành khô bị bẻ gãy. Con quái vật bị hất ngược lại, đập mạnh vào tường đá rồi rơi xuống, máu đen trào ra như suối từ miệng.

Nhưng chưa kịp ổn định, hai con khác tranh thủ cơ hội Ronan phân tâm đã áp sát anh từ hai phía, móng vuốt giương ra sẵn sàng tấn công. Anh nhanh chóng dùng hai tay chộp lấy đầu của chúng rồi dùng sức mạnh kinh người đập mạnh hai cái đầu đó vào nhau. Tiếng hộp sọ vỡ nát vang lên một cách ghê rợn, phần não trắng sền sệt và máu bắn tung tóe lên người Ronan.

Một con Silence với móng vuốt dài bất thường, có lẽ là con thủ lĩnh hoặc một cá thể già dặn trong đàn, bất ngờ chạy vượt qua Ronan. Mục tiêu của nó là Giáo sư Hames khiến tình thế trở nên nguy cấp.

Anh nhanh tay dùng báng khẩu PR-44 đập một cú cực mạnh vào thái dương con quái vật. Một tiếng cốp vang lên khiến con quái vật loạng choạng và mất phương hướng trong giây lát. Tận dụng khoảnh khắc ấy, Ronan lao tới và dùng móng vuốt xé toạc cổ họng nó một cách gọn gàng. Máu phun trào dữ dội từ vết thương như thác lũ.

Khung cảnh trận chiến lúc này vô cùng hỗn loạn và tàn khốc. Tiếng súng trường năng lượng vang dội liên hồi, hòa cùng tiếng gầm gừ đầy thú tính của Ronan khi ra đòn, xen lẫn với những tiếng rít ghê rợn của lũ Silence lúc lần lượt gục ngã. Tất cả hòa quyện thành một bản hợp xướng rùng rợn như thể vang lên từ tầng địa ngục sâu thẳm. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi bùn đất ẩm mốc, mùi không khí bị ô-xi hóa cùng mùi hôi thối đặc trưng của lũ quái vật không ngừng trộn lẫn, khiến người ta khó thở đến mức chỉ muốn nôn ọe khi có mặt ở đó.

Miles dù bị thương nặng ở chân, máu vẫn chảy không ngừng nhưng vẫn gắng gượng chiến đấu dũng cảm, quyết tâm chống trả hết sức có thể trước khi cái chết kịp tìm đến. Tựa lưng vào vách tường để giữ thăng bằng và tạo cho mình một góc bắn an toàn, Miles liên tục khai hỏa, triệt hạ hết con này đến con khác đang cố gắng áp sát Ronan từ phía sau, cũng như những con cố vòng qua để tấn công cậu và Giáo sư.

Nhưng trong lúc Ronan và Miles chống trả, một con với sự ranh ma bất ngờ lẻn vượt khỏi tầm kiểm soát của Ronan, thậm chỉ xuyên qua hỏa lực dồn dập của Miles. Nó lao thẳng vào người cậu và dùng hàm răng lởm chởm sắc như dao cạo cắn phập vào vai. Miles hét lên một tiếng đau đớn và liên tục vùng vẫy kịch liệt khiến khẩu súng trường vô tình bị hất văng khỏi tay. Xui xẻo thay, vũ khí rơi đúng vào giữa nơi lũ Silence đang tập trung dày đặc.

Khi Miles bị cắn vào vai, Ronan vừa kết liễu một con Silence bằng cú đâm xuyên ngực đã lập tức gầm lên giận dữ khi phát hiện được. Anh nhanh chóng hạ gục những con đang bao vây bằng những cú đánh tàn bạo và dứt khoát rồi lao đến chỗ Miles như một mũi tên.

Anh chộp lấy cổ con Silence đang bám trên vai cậu và siết mạnh đến mức nó buộc phải buông ra. Ngay sau đó, Ronan nhấc bổng nó lên khỏi mặt đất rồi nhanh như chớp nhặt khẩu súng lục năng lượng phụ mà Miles đã đánh rơi gần đó, dí thẳng nòng súng vào thái dương con quái vật và bóp cò không chút do dự. Một tiếng phụt lập tức phát ra, cái đầu trắng bệch của con Silence nổ tung như một quả dưa hấu bị đập mạnh, não và máu bắn tung tóe lên bức tường phía sau.

-Miles!

Khi nhận ra tình trạng nguy cấp của Miles, Giáo sư William lập tức kêu lên bằng giọng run run như đang cố kìm nén nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Không chần chừ, ông lao nhanh về phía cậu và cố gắng hết sức kéo Miles ra khỏi vòng nguy hiểm.

Lũ Silence dường như không hề suy giảm về số lượng, chúng ngày càng kéo đến đông hơn như thể được sinh ra từ những bóng tối sâu thẳm nhất của cống ngầm, bị thu hút bởi mùi máu và tiếng động của cuộc chiến. Ronan nhận thấy tình hình xung quanh đang trở nên mất kiểm soát dần, những con quái vật bắt đầu vượt qua anh và tiếp cận tới vị trí của Giáo sư và Miles ngày một nhiều, đến mức bây giờ không thể nào đếm xuể nổi bằng mắt thường.

-CÚT HẾT CHO TAO, LŨ SÂU BỌ KHỐN KIẾP!

Không còn quan tâm đến việc tiết kiệm sức lực hay kiềm chế sức mạnh của mình nữa, Ronan gầm lên một tiếng khiến cả đường hầm rung chuyển, những mảnh bê tông trên trần rơi lả tả xuống như mưa.

Móng vuốt và răng nanh của anh dài ra một cách đáng sợ, kích thước cơ thể cũng tăng lên đáng kể dù không bằng khi đối đầu với con sói khổng lồ, nhưng đủ để khiến anh trở thành một cỗ máy hủy diệt thực sự trong không gian chật hẹp này.

Trong hình dạng bán quái vật, Ronan lao thẳng vào giữa bầy Silence không chút do dự như thể bản thân là một cỗ chiến xa. Thay vì né tránh, anh chọn đối đầu trực diện và bắt đầu cuộc tàn sát đẫm máu không chút khoan nhượng.

Móng vuốt sắc bén của Ronan xé nát kẻ thù thành từng mảnh một cách dễ dàng. Từng cú đấm của anh giờ đây mang theo sức nặng của một quả đạn pháo, xuyên thủng cơ thể mỏng manh của lũ Silence và để lại những lỗ thủng toang hoác bằng cả gang tay. Anh di chuyển với một tốc độ và sức mạnh mà không một sinh vật nào ở đây có thể sánh được. Mỗi cử động anh thực hiện, dù chỉ đơn giản như là cái phẩy tay cũng đảm bảo sẽ gieo rắc cái chết cho chúng. Máu thịt của lũ quái vật văng tung tóe khắp nơi, nhuộm đỏ cả người Ronan và những bức tường ẩm ướt xung quanh. Anh lúc này như một ác quỷ chiến tranh đang thực hiện nghi lễ thanh trừng.

Những sinh vật vốn nổi tiếng với sự im lặng và khả năng phục kích đáng sợ giờ đây lại rú lên những tiếng thét kinh hoàng, hành động hoảng loạn trước cơn thịnh nộ không thể ngăn cản của Ronan. Chúng bắt đầu tỏ ra sợ hãi và cố gắng lùi lại, tìm cách trốn chạy vào những bóng tối nhưng đã quá muộn.

Sau khi nếm quá nhiều máu tươi, Ronan đã trở nên hung bạo, bắt đầu săn đuổi và tiêu diệt lũ Silence một cách tàn nhẫn. Anh tóm lấy một con Silence đang cố gắng bỏ chạy rồi lập tức xé đôi nó ra bằng tay không, khiến nội tạng từ hai nửa cơ thể đổ ào ạt xuống mặt đất. Ngay sau đó, anh dùng đôi chân mạnh mẽ của mình quét ngang, quật ngã một lúc ba bốn con, rồi dùng chân lần lượt giẫm nát sọ chúng.

Cuộc tàn sát kinh hoàng mà Ronan gieo xuống lũ Silence chỉ kéo dài chưa đầy năm phút, nhưng nó lại kéo dài như cả thế kỉ đối với Miles và Giáo sư William. Khi con Silence cuối cùng bị anh bóp nát đầu bằng một tay, đường hầm lại trở về sự im lặng rợn người vốn có của nó. Chỉ còn lại tiếng thở hổn hển, nặng nhọc của Ronan và mùi máu tanh nồng nặc đến mức buồn nôn. Xác của lũ quái vật nằm la liệt khắp nơi, khiến không gian xung quanh chẳng khác nào một lò mổ.

Ronan từ từ biến đổi trở lại hình dạng con người, cơ thể run rẩy vì kiệt sức sau cơn thịnh nộ vừa trải qua. Những vết thương trên vai cùng các vết cào xước khác vẫn còn đau nhói nhưng không còn chảy máu nhiều nữa. Tuy vậy, tốc độ hồi phục của anh lúc này đã chậm lại rõ rệt.

Anh lảo đảo tiến lại gần Miles, người đang nằm bất động trên mặt đất với vết máu loang lổ trên vai, khuôn mặt xanh xao trắng bệch như tờ giấy. Ngay lúc đó, Giáo sư William vội vã lao tới chỗ anh, tay siết chặt chiếc túi y tế siết chặt cùng đôi mắt đầy vẻ lo lắng.

-Ronan! May quá, cậu còn sống! Cậu có bị thương không?

Nhưng Ronan chẳng buồn đáp lại sự lo lắng của Giáo sư William. Thay vào đó, anh từ từ ngẩng đầu lên với nhìn ông và cất giọng hỏi lại một cách điềm tĩnh. Dẫu vậy, sự mệt mỏi đang ngày càng hiện rõ khiến vẻ bình thản ấy không thể che giấu hoàn toàn.

-Miles thế nào rồi?

Giáo sư đáp lại bằng giọng run run, như thể đang cố kìm nén nỗi lo lắng.

-Vết thương của cậu ta rất nặng, và có vẻ như...có độc! Nhìn màu sắc của vết thương kìa!

Nghe vậy, Ronan quỳ xuống bên cạnh Miles và cẩn thận quan sát vết thương cũng như tình trạng sức khỏe hiện tại. Vết cắn trên vai cậu đang sưng tấy nặng, từng chút một chuyển sang màu tím đen đáng sợ, những mạch máu sẫm màu nổi rõ quanh vùng tổn thương. Miles hiện đang rơi vào trạng thái sốt cao và mê sảng, miệng liên tục lẩm bẩm những lời vô nghĩa, cơ thể thì co giật nhẹ.

Giáo sư William lẩm bẩm, vẻ mặt đầy lo lắng khi dùng gạc thấm nhẹ lên vết thương, đôi tay ông lúc này đang run rẩy không ngừng.

-Độc tố...của đám Orphans à...? Chúng lẩn trốn trong đám Silence và lén lút tấn công sao?

Ronan lắc đầu phủ nhận ngay lập tức.

-Không, đây không phải. Vết cắn này khác. Đây có lẽ là một loại độc tố khác từ chính lũ Silence này, một loại mà Marcus không biết, hoặc cố tình không muốn nói cho chúng ta biết.

Anh nhớ lại cảm giác ngứa ran khi máu của chúng dính vào tay mình.

-Ông có thể cứu cậu ta không, Giáo sư?

Ronan hỏi tiếp cùng gương mặt hiện rõ vẻ bất an. Trong lòng anh dấy lên một sự gắn kết kỳ lạ, như thể mang trên vai trách nhiệm đối với người lính trẻ đã tin tưởng và dũng cảm chiến đấu bên cạnh mình.

Giáo sư William lấy từ trong túi ra một vài dụng cụ y tế cùng ống tiêm và vài lọ thuốc nhỏ. Ngay sau đó, ông tiến hành chữa trị tạm thời cho Miles.

-Ta không chắc, Ronan. Độc tố này lạ quá, nó tác động rất nhanh và mạnh. Nhưng ta sẽ cố gắng hết sức. Trước hết chúng ta cần tìm một nơi an toàn và sạch sẽ hơn để có thể xử lý vết thương.

Trong khi Giáo sư William cố gắng sơ cứu cho Miles, Ronan đứng dậy và nhìn quanh đường hầm tràn ngập xác chết. Một sự mệt mỏi cùng cực cả về thể chất lẫn tinh thần dần bao trùm lấy anh kèm theo đó là nỗi buồn man mác và cảm giác nặng nề khó tả. Anh biết mình đã cứu họ thêm một lần nữa, nhưng cái giá phải trả là phải giải phóng con quái vật bên trong, đánh mất sự kiểm soát dù chỉ trong chốc lát. Ronan tự hỏi liệu bản thân có thể chịu đựng được bao nhiêu lần nữa trước khi sức lực cạn kiệt và sự kiểm soát hoàn toàn biến mất.

-Chúng ta không thể ở lại đây lâu được nữa.

Ronan nói với ánh mắt đầy sự kiên quyết, cố gắng xua đi những cảm xúc tiêu cực.

-Mùi máu và mùi xác chết sẽ thu hút những thứ khác đến. Có thể là những bầy Silence khác, đông hơn, nguy hiểm hơn, hoặc tệ hơn là những con quái vật mà chúng ta chưa từng biết đến.

Giáo sư William gật đầu đồng ý, đôi tay vẫn không ngừng làm việc.

-Tôi gần xong rồi. Cần phải cố định lại vết thương cho cậu ấy. Chúng ta cần đưa cậu ta đến một nơi an toàn hơn để điều trị dứt điểm. Hy vọng thuốc giải độc và thuốc hạ sốt có thể giúp cậu ta cầm cự được lâu hơn.

Sự im lặng ngột ngạt sau cuộc tàn sát lũ Silence chưa kéo dài bao lâu thì từ sâu trong bóng tối của đường hầm, theo hướng mà họ buộc phải di chuyển tới bất ngờ xuất hiện một thứ âm thanh kì lạ văng vẳng đến tận nơi này. Một thứ âm thanh đánh thẳng vào bản năng nguyên thủy của con người, khiến sống lưng Ronan và Giáo sư William trở nên lạnh toát.

Âm thanh ấy là tiếng khóc nỉ non, ai oán, thê lương và kéo dài không dứt. Nó vang vọng như tiếng khóc của một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi đang run rẩy trong sợ hãi và tuyệt vọng. Nó kéo dài dai dẳng như lời cầu cứu yếu ớt để tìm kiếm sự giúp đỡ giữa nơi địa ngục tối tăm.

Ronan và Giáo sư William nhìn nhau như thể vừa nhận ra nguồn gốc của thứ âm thanh kia. Sự nhẹ nhõm vừa le lói sau trận chiến trước đó lập tức bị dập tắt và thay vào đó là một nỗi kinh hãi còn lớn hơn.

-Orphans...?!

Đôi mắt Ronan, vốn vừa lấy lại chút bình tĩnh nay lại hiện lên sự cảnh giác cực độ. Những cơ bắp trên người anh căng cứng sẵn sàng cho một cuộc chiến mới. Trong khoảnh khắc ấy, lời cảnh báo của Marcus lại vang vọng trong đầu anh như một lời nguyền rủa.

“Nếu nghe thấy tiếng khóc trẻ con trong bóng tối, hãy chạy đi. Chạy thật nhanh và đừng bao giờ quay đầu lại.”

Nhưng chạy không phải là một lựa chọn dễ dàng. Miles vẫn còn đang trong trạng thái bất tỉnh, cơ thể nóng hầm hập vì sốt và ảnh hưởng từ độc tố. Cậu ta cần được chăm sóc và đưa đến nơi an toàn, chứ không phải bị kéo theo trong một cuộc chạy trốn vô vọng như thế này. Và trớ trêu thay, con đường duy nhất dẫn họ thoát khỏi mê cung cống rãnh chết tiệt này lại nằm ngay phía những tiếng khóc kia.

Tiếng khóc của trẻ con vẫn tiếp tục vọng lại từ sâu trong bóng tối, mỗi lúc một gần và ngày càng rõ ràng hơn như thể có hàng chục, thậm chí hàng trăm đứa trẻ đang đồng thanh khóc than. Thứ âm thanh ấy vang lên ngay giữa khung cảnh ngập ngụa xác chết của đám Silence cùng mùi máu tanh nồng nặc tạo nên sự rùng rợn và sự ghê tởm khó tả.

Giáo sư William vừa hoàn tất việc kiểm tra lại băng bó, rồi tiêm thêm một liều thuốc giải độc tổng hợp với hy vọng kéo dài tác dụng cho Miles. Chàng trai vẫn mê man, nhưng hơi thở đã ổn định hơn đôi chút, cơn sốt cũng có dấu hiệu hạ nhiệt.

Khi nhận thấy những chuyển biến tích cực trên của Miles, Giáo sư Hames ngẩng đầu lên nhìn Ronan bằng vẻ đầy vẻ quyết tâm nhưng trong lời nói vẫn còn sự lo lắng.

-Không còn đường nào khác đâu, Ronan! Lối ra, theo trí nhớ của tôi là ở ngay phía đó! Chúng ta phải đi ngay, không thể chần chừ được nữa! Chúng ta không thể quay lại con đường đầy xác Silence được, mùi máu sẽ thu hút chúng quay lại sớm thôi, hoặc tệ hơn là những thứ khác. Chúng ta phải liều thôi!

Hiểu rằng Giáo sư nói đúng và lùi bước không còn là một lựa chọn, Ronan nghiến chặt răng để xốc lại tinh thần. Anh dứt khoát vác Miles lên và căn chỉnh lại tư thế của cậu trên vai sao cho vững chãi nhất. Cơ thể anh lúc này vốn đã rã rời và đau nhức tột độ, thế nhưng nhờ chút thể lực siêu phàm còn sót lại từ những lần biến đổi, anh vẫn có thể nâng bổng người đồng đội lên mà không mấy khó khăn.

-William, phiền ông đi trước, dùng đèn pin soi đường giúp tôi! Cố gắng di chuyển nhanh nhất có thể, nhưng phải cẩn thận! Đừng để bị phục kích!

Ronan ra lệnh một cách đầy dứt khoát.

Biết là mạo hiểm, nhưng hai người không còn cách nào khác ngoài việc cất bước tiến về nơi phát ra tiếng khóc. Tất cả những gì họ mong mỏi là kịp thời luồn lách qua khu vực nguy hiểm trước khi bị bầy Orphans hoàn toàn nuốt chửng. Tuy nhiên, hy vọng ấy nhanh chóng bị thử thách tột độ. Tiếng khóc trẻ con rợn người ấy không còn xuất phát từ một hướng cố định nữa mà bắt đầu bủa vây lấy họ từ từ mọi phía. Phương hướng hoàn toàn bị đảo lộn khi âm thanh lúc thì rít lên ở phía trước, lúc lại thút thít sau lưng, rồi lại vang vọng từ cả hai bên bức tường.

Không chỉ có tiếng khóc trẻ con, không gian hẹp của đường hầm giờ đây còn bị lấp đầy bởi những tiếng cào sột soạt ghê rợn trên trần và các bức tường, tựa như hàng trăm con chuột cống khổng lồ đang ào ào lao đi với tốc độ chóng mặt. Qua những âm thanh bủa vây ấy, Ronan cảm nhận rất rõ sự hiện diện của bầy Orphans đang ráo riết bám theo. Dù chỉ là những cái bóng nhỏ bé, chúng vẫn lướt đi thoăn thoắt trong bóng tối và chực chờ áp sát từ mọi hướng.

Biết rõ tử thần đã ở ngay sát gót, Ronan không dám ngoảnh lại hay lơ là dù chỉ một tích tắc. Mọi giác quan của anh lúc này được kéo căng hết mức để tập trung bảo vệ Giáo sư và Miles, đồng thời căng mắt dò tìm mọi dấu hiệu của một cuộc phục kích có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.

Đường hầm phía trước bắt đầu xuất hiện một luồng ánh sáng le lói. Dẫu yếu ớt, luồng sáng ấy vẫn hiện lên thật rõ ràng giữa màn đêm tăm tối. Sự xuất hiện của nó chính là dấu hiệu của hy vọng, đánh dấu một lối thoát thực sự khỏi cái nơi mà bóng tối và sự chết chóc đang ngự trị.

-Kia rồi! Lối ra!

Giáo sư William buột miệng kêu lên, trong lòng dâng lên cảm xúc mừng rỡ và nhẹ nhõm, mãnh liệt đến mức ông gần như muốn bật khóc đến nơi.

Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì đám Orphans cũng đã đuổi kịp và chặn đầu họ. Từ những hốc tối trên trần hầm, những cái bóng đen ngòm lao vụt qua đầu rồi đồng loạt lao mình xuống đất như mưa. Hàm răng sắc chúng nhọn như kim cùng đôi mắt mở to trừng trừng trong ánh sáng yếu ớt hắt ra từ miệng hầm khiến khung cảnh trở nên rùng rợn đến tột cùng.

-Giáo sư, đưa Miles vào cái hốc tường phía trước kia, nhanh lên!

Giọng Ronan đầy khẩn trương. Anh nhanh chóng chỉ vào một khoảng lõm sâu trên vách hầm, vừa đủ để hai người có thể ẩn nấp tạm thời.

-Che chắn cho cậu ấy cẩn thận! Không được để chúng chạm vào!

Ronan đứng chắn ngay trước hốc tường với khẩu PR-44 trên tay, nòng súng chĩa thẳng về phía bóng tối nơi tiếng khóc vẫn còn văng vẳng và những cái bóng đang lao tới. Đám Orphans nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn lao thẳng về phía cả nhóm với tốc độ kinh hoàng. Không chút do dự, Ronan ngay lập tức siết cò.

Đám Orphans vừa hung hãn lao tới liền hứng trọn những tia năng lượng xanh lam. Dưới sức mạnh công phá áp đảo, cơ thể nhỏ bé của chúng lập tức nổ tung thành những vũng máu thịt đen ngòm. Cơn mưa xác thịt gớm ghiếc ấy bắn tung tóe khắp nơi và nhuộm đỏ cả hai bên vách hầm. Ngay khi chúng vỡ nát, một thứ mùi hôi thối, tanh tưởi đến lợm giọng lập tức xộc lên mũi. Thứ mùi kinh khủng này thậm chí còn vượt xa cả mùi xác chết của lũ Silence, rất có thể nó bắt nguồn từ những túi độc bên trong cơ thể chúng vừa bị ép vỡ.

Nhưng đám Orphan hành động cực kỳ thông minh và xảo quyệt. Sau vài tổn thất đầu tiên, chúng không còn lao thẳng vào nữa mà bắt đầu di chuyển theo những đường lắt léo hơn, bám lên tường và trần nhà, lợi dụng mọi bóng tối, mọi chướng ngại vật để tiếp cận khiến việc ngắm bắn của Ronan trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

Một con Orphans lợi dụng lúc Ronan đang ngắm bắn những con khác ở phía trước đã trèo lên trần hầm rồi buông mình xuống ngay phía trên đầu anh, hàm răng sắc nhọn nhắm thẳng vào gáy với ý định thực hiện một cú táp chết người.

Tuy vậy, nhờ giác quan đã được tăng cường và phản xạ chiến đấu phi thường, Ronan ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi của luồng không khí phía trên. Anh theo phản xạ nghiêng người sang một bên một cách đột ngột, đồng thời giơ khẩu súng PR-44 lên theo một đường vòng cung ra sau, bóp cò ngay tức thì mà không cần thao tác ngắm bắn.

Tia năng lượng xanh lam sượt qua vai anh trong gang tấc, bắn trúng con Orphans đang rơi xuống và làm nó nổ tung. Một hành động mang tính bản năng và may mắn nhiều hơn là kỹ năng, nhưng nó đã thực sự cứu mạng anh trong gang tắc.

Vài con Orphan khác đã áp sát được đến chân anh, cố gắng dùng những hàm răng sắc nhọn cắn xuyên qua lớp quần áo bảo hộ. Ronan nhanh chóng lùi lại một bước, giương súng tiếp tục bắn hạ những con ở tầm gần đang cố gắng vượt qua ranh giới an toàn, đồng thời dùng báng súng nặng trịch để gạt những con đang cố gắng trèo lên người anh.

Khi một vài con lách qua được hàng phòng thủ bằng súng của Ronan, lao thẳng về phía Giáo sư Hames và Miles đang ẩn nấp trong hốc tường, Ronan biết mình không thể chỉ dựa vào súng được nữa. Thời gian không cho phép anh ngắm bắn và thay đạn liên tục như vậy.

-Miles, nếu còn sức, yểm trợ cho tôi! Bắn vào bất cứ thứ gì di chuyển về phía này!

Anh hét lên rồi ném khẩu PR-44 về phía Miles. Cậu lính trẻ dù sức khỏe chưa hồi phục được bao nhiêu đã cố gắng gượng dậy, cố gắng tựa lưng vào tường sau khi cơn đau từ vết thương đã dịu bớt phần nào nhờ thuốc. Cậu nhanh chóng nhặt khẩu súng lên rồi bắt đầu bắn yểm trợ, những phát bắn tuy kém chính xác đi bởi tình trạng sức khỏe hiện tại, nhưng từng đó là đủ để làm chậm bước tiến của lũ Orphans ngày một hung hãn.

Một tiếng tặc lưỡi khó chịu, nối tiếp là một tiếng chửi thề bật ra từ miệng Ronan. Hoàn cảnh ngặt nghèo buộc anh phải đưa ra quyết định mà mình ghét nhất. Buông bỏ mọi sự kháng cự, anh thả lỏng để mặc cho những tế bào quái vật gớm ghiếc lại cắn nuốt lấy cơ thể mình. Ngay lập tức, cơn đau đớn quen thuộc của quá trình biến đổi chạy dọc khắp các thớ cơ.

Tuy nhiên, do lượng vật chất và năng lượng trong cơ thể lúc này đã cạn kiệt xuống mức tối thiểu, sự đột biến đã không thể diễn ra toàn diện. Hệ quả là quá trình này diễn ra rất hạn chế, chỉ có hai cánh tay của anh xuất hiện sự khác biệt rõ rệt so với ban đầu, với làn da sẫm màu lại, kích thước to ra và móng vuốt vươn dài từ các đầu ngón tay.

Biết rõ điều này sẽ xảy ra, nhưng Ronan không còn thời gian để tính toán hay suy nghĩ thêm. Anh lao thẳng vào giữa bầy quái vật khát máu, dùng móng vuốt xé nát đám Orphans đang tìm cách len qua người anh để tấn công Giáo sư và Miles. Trong khoảnh khắc dữ dội ấy, Ronan đồng thời tóm lấy hai con bằng cả hai tay rồi ném mạnh chúng vào tường với lực kinh hoàng. Tiếng xương vỡ vụn và thịt nát vang lên ghê rợn, biến chúng thành một đống bầy nhầy vô định hình. Cái xác trượt chậm rãi trên mặt tường trước khi rơi bịch xuống nền đất.

Ronan gầm lên một tiếng rõ lớn rồi bất ngờ chộp lấy một con Orphan đang lao tới từ bên hông. Với sức mạnh bùng nổ, anh đập mạnh nó vào tường đá. Ngay lập tức, cơ thể nhỏ bé của con quái vật nổ tung, biến thành một đám máu thịt hôi thối văng tung tóe.

Dù Ronan và Miles đang cật lực chiến đấu, những con Orphans khác với bản năng liều lĩnh của loài săn mồi đói khát đã kịp bám lấy chân Giáo sư William. Hàm răng sắc nhọn của chúng cắm sâu vào ống quần và da thịt, khiến ông hét lên đau đớn rồi ngã khuỵu xuống.

Không chút do dự, Ronan lao tới, tóm lấy những sinh vật gớm ghiếc đang bám trên người Giáo sư và xé chúng ra thành từng mảnh. Máu đen của lũ Orphans bắn tung tóe khắp người anh, mùi hôi thối nồng nặc lập tức bốc lên, xộc thẳng vào mũi khiến anh phải ho khan.

May mắn thay, con quái vật vừa rồi dường như chỉ là một con non, còn chiếc quần mà Giáo sư đang mặc được làm từ loại vải tổng hợp đặc biệt, có khả năng chống cắt và chống đâm ở mức độ nhất định. Vì vậy, những cú cắn vừa rồi chủ yếu chỉ khiến ông đau đớn và hoảng sợ chứ chưa đủ sức gây ra vết thương nghiêm trọng.

-Đi mau! Giáo sư, chạy đi! Đừng dừng lại!

Tiếng hét của Ronan xé toạc sự hoảng loạn rồi kéo bật Giáo sư William đứng dậy, chớp nhoáng vác Miles lên vai rồi dùng tay còn lại tóm chặt lấy Giáo sư. Cứ thế, anh kéo cả hai người lao thục mạng về phía luồng ánh sáng đang vẫy gọi ở cuối đường hầm.

Dọc đường đi, vòng vây của bầy Orphans vẫn chưa buông tha họ. Những con còn sót lại cùng đám mới kéo đến điên cuồng lao ra cản bước, nhảy xổ vào người anh như đỉa đói. Đối mặt với bầy quái vật, cơn thịnh nộ và khao khát sống còn đã kích phát tối đa sức mạnh đột biến trong Ronan. Anh dùng cơ thể cứng như thép nguội của mình húc văng chúng ra xa, dùng đôi chân mạnh mẽ giẫm nát những con quái vật dưới đất. Máu rỉ ra từ những vết cào cắn chi chít, nhưng Ronan chẳng buồn bận tâm đến nỗi đau thể xác nữa. Trong tâm trí Ronan bây giờ lại một mục tiêu duy nhất là thoát khỏi cái nơi quỷ quái này và đưa hai người “đồng đội” của mình đến nơi an toàn.

Cuối cùng, sau khi vắt kiệt chút sức lực tàn dư để vượt qua giới hạn chịu đựng của bản thân, cả nhóm rốt cuộc cũng lao vọt ra khỏi miệng hầm. Cơn kiệt sức lập tức ập đến khiến họ lảo đảo rồi ngã dúi dụi xuống nền đất sỏi đá lởm chởm. Nằm rạp trên mặt đất, ai nấy đều ho sặc sụa và vội vã há miệng hít lấy hít để bầu không khí bên ngoài như những kẻ sắp chết đuối vớ được phao, dù thực tế nó cũng chẳng trong lành gì cho cam. Vẫn còn đó mùi khói khét, mùi máu thịt và tử khí lởn vởn xung quanh. Nhưng dẫu sao, được thở dưới bầu trời bao la vẫn tốt hơn gấp ngàn lần cái sự ngột ngạt và bí bách đầy chết chóc bên dưới đường hầm."

Khi Ronan và Giáo sư William còn đang cố gắng định thần, bất ngờ một loạt đạn năng lượng từ đâu đó bắn tới với tốc độ kinh hoàng và độ chính xác cao. Chỉ trong nháy mắt, chúng đã quét sạch những con Orphans vừa ló đầu ra khỏi miệng hầm, biến chúng thành những đám khói đen bốc mùi khét lẹt. Ngay sau đó, tiếng động cơ phương tiện quân sự hạng nặng gầm lên liên hồi, hòa cùng tiếng bánh xích sắt nghiến trên mặt đất, tiếng chân người dồn dập và âm thanh kim loại của vũ khí cùng giáp chiến đấu va chạm vào nhau.

Đập vào mắt họ lúc này là một đoàn xe bọc thép còn lớn hơn và hiện đại hơn cả đội hộ tống của Lauren đang chậm rãi tiến lại gần. Trên nóc xe, những khẩu pháo năng lượng cỡ lớn được trang bị sẵn sàng, trong khi lớp giáp dày đặc bao phủ toàn thân tạo nên vẻ uy nghiêm và bất khả xâm phạm. Nổi bật trên thân xe là biểu tượng của Lực lượng Đặc biệt Hoàng gia Anh, một con sư tử vàng đang gầm vang cùng hai thanh gươm bắt chéo trên nền cờ đỏ, biểu tượng của quyền lực và hy vọng.

-Là...là quân tiếp viện! Chúng ta được cứu rồi! Tín hiệu S.O.S đã có tác dụng!

Giọng giáo sư William đầy vẻ ngạc nhiên và mừng rỡ, nói một cách lắp bắp đến mức tưởng chừng như bật khóc. Ngay chính bản thân ông lúc này vẫn không thể tin vào hình ảnh đang diễn ra ngay trước mắt mình.

Đoàn xe nhanh chóng bao vây lấy họ, hàng loạt vũ khí năng lượng lập tức chĩa thẳng vào Ronan. Từ các xe thiết giáp, những người lính đặc biệt trong bộ giáp chiến đấu màu đen tuyền, được bảo vệ kín mít từ đầu đến chân và trang bị vũ khí tối tân, đồng loạt nhảy xuống. Họ di chuyển và dàn đội hình khống chế một cách chuyên nghiệp. Khác hẳn đội của Lauren, lần này không hề có sự e dè hay sợ hãi. Ánh mắt họ qua lớp kính bảo vệ của mũ giáp trông lạnh lùng, chuyên nghiệp và đầy quyết đoán, đúng với định nghĩa của những cỗ máy giết chóc thực sự.

"Từ chiếc xe chỉ huy bọc thép kiểu mới, một sĩ quan cao cấp bước ra. Trên mặt gã là chiếc mặt nạ che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt xanh biếc sắc lạnh như băng. Gã nhìn Ronan từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại một chút ở những vết thương còn rỉ máu và bộ dạng tả tơi của anh, rồi lại chuyển sang Miles đang nằm bất tỉnh và Giáo sư Hames đang cố gắng đứng vững.

-Đối tượng N1, Ronan Harrison.

Giọng viên sĩ quan chỉ huy vang lên qua bộ khuếch đại gắn trên mũ giáp. Một giọng nói lạnh lùng và không một chút cảm xúc.

-Chúng tôi là Lực lượng Phản ứng Nhanh Chiến thuật số 3 của quân đội Hoàng gia Anh Quốc. Anh bị bắt giữ theo lệnh của Bộ Quốc phòng và Hội đồng An ninh Quốc gia. Mọi hành vi chống cự sẽ bị đáp trả bằng vũ lực tối đa. Chúng tôi được phép tiêu diệt tại chỗ nếu cần thiết.

Ronan không nói bất cứ câu gì. Anh đã quá mệt mỏi để phản kháng hay tiếp tục chiến đấu. Sức lực của anh đã cạn kiệt hoàn toàn, cứ thế mà ngã gục ngay xuống nền đất, phó thác phần công việc còn lại vào tay họ.

Sau đó, Ronan bị khóa lại bằng một bộ còng hợp kim lớn gấp đôi so với cái cũ, đồng thời bị gắn thêm một thiết bị kiểm soát phiên bản hiện đại hơn chiếc mà anh từng phá hủy. Rồi anh bị áp giải lên một chiếc xe bọc thép vận chuyển chuyên dụng, vốn được thiết kế để chở những đối tượng hoặc mẫu vật thí nghiệm cực kỳ nguy hiểm, như một pháo đài di động với kích thước lớn hơn hẳn và lớp giáp dày tới cả mét.

Trong khi đó, Miles sau quá trình kiểm tra sơ bộ đã nhanh chóng được các quân y đưa lên một chiếc xe chở quân thuộc lớp cứu thương, với các thiết bị chuyên dụng để tiến hành chữa trị.

Sau một hồi giải thích với viên sĩ quan chỉ huy, Giáo sư William nhận thấy gã vẫn còn khá mơ hồ về đầu đuôi sự việc và tỏ rõ thái độ không muốn hợp tác. Tuy nhiên, trước ảnh hưởng và vị thế của Giáo sư, gã không có gan làm trái yêu cầu. Cực chẳng đã, viên sĩ quan đành phải miễn cưỡng gật đầu chấp nhận để William ngồi cùng Ronan dưới danh nghĩa là người giám sát.

Lần này, Ronan không bị nhốt trong hộp vận chuyển nữa mà bị buộc ngồi trên một chiếc ghế kim loại lớn, cố định chắc chắn xuống sàn xe. Thiết bị khóa toàn thân siết chặt người anh và kết nối trực tiếp với chiếc ghế. Bao quanh là Ronan là bốn lính đặc biệt, được trang bị giáp trụ hạng nặng hiện đại che kín từ đầu đến chân, tay cầm pháo xung kích năng lượng luôn chĩa về phía anh, ánh mắt không rời dù chỉ một giây.

Tận dụng chút bình yên ngắn ngủi, Ronan nhắm mắt lại để sắp xếp mớ suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, rồi vô tình chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Anh không rõ mình đã thiếp đi bao lâu nhưng khi tỉnh dậy, chiếc xe đã di chuyển chậm lại và tiếng động cơ cũng êm hơn.

Qua màn hình hiển thị không gian bên ngoài xe, một khung cảnh vừa lạ lẫm lại vừa thân thương đập vào mắt anh. Dẫu những năm tháng tù đày đã tạo ra khoảng cách lớn với thực tại, khiến mọi thứ đổi khác đi nhiều, Ronan vẫn nhận ra bóng dáng của quê nhà. Trước mắt anh chính là rìa của Đại London, một siêu đô thị sầm uất và khổng lồ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!