Dead World: Crime

Chương 1.3

Chương 1.3

Năm 2067, một loại vi-rút có nguồn gốc không xác định mang tên Zion đã bùng phát, gây ra đại dịch toàn cầu và đẩy nhân loại đến bờ vực tuyệt diệt. Trước tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Mỹ cùng nhiều quốc gia đã khởi động chiến dịch Noah. Mục tiêu của chiến dịch là tìm một nơi đủ an toàn để làm chỗ trú ẩn, sau đó tiến hành ném bom tiêu diệt những quốc gia còn lại.

Sức ép vô cùng lớn trong thời điểm đó đã khiến kế hoạch nhanh chóng được thông qua. Tuy nhiên, đi kèm với quyết định này là cam kết sẽ không gây ảnh hưởng đến những quốc gia không đồng ý tham gia ký kết.

Thế nhưng mọi chuyện không hề đơn giản. Một sự cố bất ngờ với tàu ngầm hạt nhân của Mỹ đã khiến hàng chục quả bom hạt nhân bị phóng đi, toàn bộ đều nhắm vào khu vực thuộc Liên bang Nga. Trong bối cảnh đại dịch gây ra hỗn loạn và tuyệt vọng, các quốc gia khác đang sở hữu vũ khí hạt nhân đã coi đây như một lời tuyên chiến, lập tức triển khai vũ khí hạt nhân đơn phương để trả đũa.

Những cuộc rải thảm bom hạt nhân chẳng mấy chốc đã hủy diệt nền văn minh vĩ đại tồn tại suốt hàng ngàn năm. Thế giới chỉ còn lại những thành phố hoang tàn, những tòa nhà đổ nát và các công trình lịch sử bị tàn phá nặng nề. Chưa kể, hậu quả của những đợt rải bom là vô cùng khủng khiếp, nhiều vùng đất bị phủ kín phóng xạ, bụi phóng xạ lan rộng khắp nơi, hủy hoại môi trường xung quanh. Cuối cùng, thảm họa ấy dẫn đến một mùa đông hạt nhân kéo dài suốt nhiều năm.

Anh Quốc là một trong những quốc gia không tham gia ký kết Noah. Nhờ kiểm soát được đại dịch và ít chịu ảnh hưởng từ các cuộc tấn công hạt nhân, chỉ trong vài năm họ đã khôi phục lại nền kinh tế. Không những thế, nước Anh còn hỗ trợ cho một số nước lân cận, qua đó hình thành một liên minh vững chắc để tồn tại cho đến hiện tại.

Dù được xem là trụ vững, nhưng hiện tại họ lại phải đối mặt với những thách thức mới. Khắp nơi xuất hiện các loài quái vật đột biến với đủ chủng loại, hình dạng và kích thước. Chúng liên tục tấn công, tàn phá mọi thứ, đồng thời tìm cách mở rộng lãnh thổ để kiếm nguồn thức ăn và nơi làm tổ, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của quốc gia. Riêng vùng phía bắc nước Anh, kể từ thành phố Durham trở đi, đã hoàn toàn trở thành lãnh địa của lũ quái vật.

Phần nhiều trong số chúng chính là những “sản phẩm” của cuộc tấn công hạt nhân từ kế hoạch Noah. Thay vì bị tiêu diệt, bụi phóng xạ và tia gamma đã khiến chúng đột biến, biến thành những con quái vật đáng sợ. Quá trình đột biến diễn ra dữ dội đến mức chúng nhanh chóng đạt kích thước khổng lồ, vượt xa cả những loài khủng long to nhất. Không chỉ to lớn, chúng còn mạnh hơn, khỏe hơn và nhanh hơn, phá vỡ hoàn toàn định luật về tương quan sinh trưởng vốn được đặt ra cách đây hàng trăm năm.

Những binh lính đang vận chuyển Ronan thuộc lực lượng Quân Đặc biệt, hay còn gọi là Special Force. Đây là những sĩ quan được đào tạo vô cùng nghiêm ngặt, trang bị hiện đại, thậm chí sức mạnh của một số người có thể vượt qua cả một đội quân hùng hậu. Họ được tạo ra với mục đích duy nhất, đó chính là tiêu diệt lũ quái vật. Từ những năm đầu thế kỷ 22, lực lượng này đã được bổ sung vào biên chế quân đội chính quy, triển khai đến các tiền đồn quan trọng trên khắp đất nước để ngăn chặn ảnh hưởng của quái vật tiến sâu vào bên trong.

-

Càng tiến gần đến thành phố London, sự sống của con người càng hiện rõ. Hiện nay, vùng phía Nam nước Anh được xem là nơi cư ngụ chính của nhân loại, với nhiều thành phố tập đoàn nằm dưới sự quản lý của chính quyền Anh Quốc. Trong số đó, London giữ vai trò trung tâm của cả quốc gia, là nơi đặt trụ sở chính của chính quyền suốt hơn một thế kỷ kể từ sau đại dịch.

Thành phố London được bao quanh bởi một bức tường khổng lồ cao hàng trăm mét, xây dựng nhằm bảo vệ cư dân bên trong khỏi lũ quái vật khát máu bên ngoài. Nhờ sự tồn tại của bức tường này, các khu vực bên ngoài cũng trở nên an toàn hơn, đủ điều kiện để con người sinh sống. Tuy nhiên, vì phần lớn chỉ là những khu dân cư tự phát nên dù thuộc Đại London, là tập hợp các khu vực lân cận thành phố, chúng vẫn có sự khác biệt rất lớn so với khu vực bên trong tường.

Bên trong bức tường thành London được chia thành hai phân khu lớn. Phân khu quân sự - hành chính là nơi tập trung các hoạt động kinh tế, chính trị và xã hội của cả đất nước. Phân khu còn lại là khu dân cư, dành riêng cho đời sống thường nhật của người dân.

Các khu vực bên ngoài bức tường được gọi là phân khu hạ lưu. Tại đây, mọi hoạt động từ sản xuất đến sinh hoạt diễn ra đan xen, không có sự phân vùng rõ rệt như bên trong. Vì vốn không nằm dưới sự quản lý trực tiếp, sự hỗ trợ từ chính phủ dành cho nơi này rất hạn chế. Trong khi đó, dân cư thì ngày càng đông đúc và mức độ nguy hiểm cũng tăng lên mất kiểm soát.

Càng đi xa khỏi thành phố, mức độ bảo vệ càng giảm. Đến phần rìa của hệ thống Đại London, có thể thấy những khu dân cư nằm ngoài sự che chở của thành phố, thường được gọi là khu ổ chuột. Chúng được xây dựng nằm ngay sát với những khu vực nguy hiểm không được quản lý được gọi là vùng đất hoang.

Dù quân đội ở tiền tuyến và Lực lượng Đặc biệt luôn hiện diện để tiêu diệt quái vật, nhưng không có sự bảo vệ nào là tuyệt đối. Vẫn có một số quái vật may mắn lọt qua, ẩn nấp trong những khu rừng hoặc đống đổ nát, giống như tình huống mà đoàn xe vừa phải đối mặt. Khi không tìm được nguồn thức ăn, chúng sẽ liều lĩnh rời khỏi lãnh thổ để tấn công thành phố, và những người chịu thiệt hại nặng nề nhất chính là cư dân sống bên ngoài bức tường, đặc biệt là ở các khu ổ chuột.

Từ đó, những kẻ hành nghề thợ săn xuất hiện như một lẽ tất yếu. Ban đầu, họ chỉ hoạt động quanh rìa thành phố giống như lính đánh thuê với mức giá rẻ mạt, coi đó như là cách cuối cùng để kiếm miếng ăn. Nhưng rồi họ nhanh chóng nhận ra giá trị từ những con quái vật, nên dần chủ động tiến sâu vào các khu rừng lớn hoặc những đống đổ nát trong vùng đất hoang để tìm kiếm tiền bạc và danh tiếng cho riêng mình, dù đó là những nơi nguy hiểm chẳng khác gì tiền tuyến.

Những con quái vật tấn công con người thực chất đều là sinh vật đột biến gen, vì thế chúng trở thành nguồn tài nguyên vô cùng quý giá cho công nghệ sinh học, chẳng khác nào những kho báu biết đi. Bất kỳ ai đủ khả năng mang chúng trở lại thành phố đều sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh. Nhờ đó, một số thợ săn có năng lực đã nhanh chóng trở nên giàu có, thậm chí vươn lên thành thế lực lớn trong thế giới ngầm, sở hữu không chỉ tiền bạc mà còn cả quyền lực.

Hai bên đường lúc này xuất hiện vài chiếc xe của các nhóm thợ săn đang làm công việc thường ngày. Không khó để bắt gặp cảnh một vài người hì hục bên xác lũ Spike, dùng cưa máy hoặc tay rã cơ thể chúng thành từng mảnh nhỏ rồi chất lên chiếc Jeep của mình.

Ban đêm mới thực sự là khoảng thời gian của những thợ săn, bởi đó là lúc lũ đột biến hoạt động mạnh nhất. Khả năng chạm trán đa dạng quái vật vào ban đêm cao hơn rất nhiều so với ban ngày. Chính sự đa dạng ấy trở thành miếng mồi béo bở cho các tay thợ săn, vì họ hiểu rằng những kẻ có tiền hoặc các trung tâm nghiên cứu sẽ sẵn sàng chi những khoản khổng lồ để sở hữu chúng, phục vụ cho vô vàn mục đích khác nhau.

Nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó, sinh vật càng đa dạng thì càng nhiều tiền thưởng, nhưng kéo theo sự nguy hiểm cũng tăng lên. Bởi mỗi loài đều mang những đặc điểm sinh học khác nhau, gây ra vô vàn khó khăn cho các cuộc săn. Đặc biệt, nếu chẳng may đụng độ với titan thì nguy cơ mất nhiều hơn được. Ngay cả những tay săn cừ khôi, vốn hiểu rõ chúng như lòng bàn tay, cũng phải e dè trước một con titan cấp thấp, bởi chính những đặc điểm sinh học cơ bản của nó đã đủ khiến họ khiếp sợ.

Vì thế, những tay thợ săn không chỉ phải biết lượng sức mình mà còn phải quan sát con mồi. Vũ khí hay hỏa lực tuy đóng vai trò quan trọng, nhưng nếu không nắm rõ cách săn hoặc chỉ gặp vài loài nhỏ mà lại nghĩ rằng trang bị tốt là đủ, thì đó là một sai lầm chết người. Ngược lại, đôi khi cũng có những kì tích bất ngờ xảy ra. Bởi săn quái vật vốn mang trong nó sự may rủi, và chỉ những kẻ dám đùa giỡn với thần chết mới có cơ hội trở thành kẻ chiến thắng.

Một chiếc xe bán tải lớn chạy thoáng qua trước mắt Ronan, với phòng lái tách biệt hẳn khỏi khu vực ngồi phía sau. Trên thùng xe, nhiều người được trang bị vũ khí cùng giáp bảo vệ đầy đủ đang ngồi sẵn. Ronan nhắm mắt lại và mỉm cười nhẹ, như đang nhớ về trước đây của mình. Trước khi trở thành một khoa học gia, anh cũng từng là một người lính.

Thấy Ronan khẽ mỉm cười, ông Hames liền hỏi với vẻ thích thú.

-Cậu cười gì thế? Nhớ lại hồi máu lửa à?

Ronan im lặng hồi lâu rồi mới đáp lại. Giọng anh trầm xuống và có phần xa xăm.

-Mấy gã lính đó làm tôi nhớ lại con người mình trước đây!

Câu nói của cậu khiến William lập tức ngạc nhiên.

-Lính nào? À mấy tên ban nãy ấy hả? Chúng là thợ săn mà. Khác với mấy tên dọc đường, chúng là thợ săn có tổ chức, do mấy cơ sở nghiên cứu tư nhân thuê về để đi săn quái vật. Nói đúng ra thì chúng là lính đánh thuê, chúng cũng có logo riêng của hãng để tránh đụng độ lẫn nhau.

Nghe xong, Ronan mở to đôi mắt và phải mất vài giây mới định hình lại những suy nghĩ của mình. Những lời nói vừa rồi của giáo sư khiến anh có cảm giác như bản thân vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài hàng thế kỷ.

-Khốn nạn! Thế còn cái quái gì tôi chưa biết về thế giới này nữa vậy? Mới có năm năm trôi qua mà tôi cảm thấy như mình là một người tối cổ vừa chui ra từ một cái hang sâu nào đó vậy?

Anh buột miệng thốt lên với vẻ bất ngờ hiện rõ trên gương mặt, nhưng xen lẫn trong đó là chút cảm giác cay cú không thể che giấu.

-Chắc lúc tôi vắng có thêm người ngoài hành tinh đến cả đây để ngoại giao luôn rồi đấy!

Mang theo chút bất lực, anh thở hắt ra một tiếng.

Trước lời châm biếm của Ronan, giáo sư Hames khẽ mỉm cười. Thế nhưng, trong nụ cười ấy vẫn phảng phất nét buồn bã.

-Bình tĩnh đi anh bạn. Thời thế nó thay đổi nhanh lắm, nhất là trong cái thời buổi loạn lạc này. Lúc cậu “ở ẩn” trong cái Viện nghiên cứu đó, rất nhiều chuyện đã xảy ra bên ngoài. Khi nào có thời gian rảnh, ta sẽ kể cho cậu nghe chi tiết hơn. Hoặc là, chốc nữa cậu có thể đi hỏi thẳng Đại tướng Rosen. Ông ta là người nắm rõ tình hình hơn chúng ta rất nhiều đấy. Ta thì, dù sao cũng chỉ là một nhà khoa học, thông tin của tôi chủ yếu là qua những tài liệu nghiên cứu được giao, hoặc những tin tức hạn chế từ nội bộ.

Nghe vậy, Ronan chỉ khẽ thở dài rồi đưa mắt nhìn lên màn hình, tiếp tục dõi theo thế giới bên ngoài đang đổi thay từng phút.

Đoàn xe đặc biệt nhanh chóng tiến sâu hơn vào khu vực Đại London. Từ xa vọng lại tiếng chuông đồng hồ Big Ben, biểu tượng cổ kính của thành phố. Âm thanh ấy vẫn vang vọng, nhưng lại trở nên lạc lõng giữa những tiếng ồn ào hỗn tạp của một siêu đô thị thời hậu tận thế.

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt khi tiến vào Đại London là những khu ổ chuột xơ xác trải dài hai bên đường, nằm ngay sát với vùng đất hoang. Nơi đây là tận cùng của sự nghèo đói và kiệt quệ. Những mảnh đời bần cùng phải chui rúc trong các túp lều chắp vá hoặc tá túc dưới những công trình đổ nát hoặc bỏ hoang. Để có tiền lót dạ qua ngày, họ chật vật mưu sinh bằng việc nhặt nhạnh phế liệu. Tuy nhiên, cái việc mưu sinh ở vùng ranh giới này cũng chẳng hề dễ dàng. Mỗi ngày, họ đều phải trốn tránh nanh vuốt của lũ quái vật đi săn từ vùng hoang dã, đồng thời tự bảo vệ mình trước đám trộm cướp và lưu manh nhan nhản ở trong khu dân cư. Sự kìm kẹp ấy khiến chỉ việc tồn tại ở nơi đây chẳng cũng khác gì so với chốn địa ngục là bao.

Sự phân bố đô thị xung quanh London rất dễ hiểu, với mức độ phát triển kinh tế và an ninh tỷ lệ thuận với độ gần trung tâm. Càng đi vào sâu, sự nâng cấp càng bộc lộ rõ nét trên mọi phương diện. Về mặt an ninh, lực lượng lính canh được bố trí với mật độ dày đặc hơn hẳn. Về mặt dân sinh, đời sống vật chất hiển nhiên phồn thịnh hơn, nhà cửa được xây dựng khang trang và kiên cố, đường xá mở rộng bóng bẩy, cùng vô số phương tiện và công trình kiến trúc mang dáng vẻ đầy tân tiến. Đỉnh điểm của sự xa hoa này nằm ở những khu vực cận kề bức tường trung tâm, nơi rực rỡ và hiện đại đến mức gợi lại trong anh ký ức về nội thành của năm năm về trước.

Tuy trời đang là ban đêm, nhưng ánh sáng từ những chiếc đèn đường cùng các tòa nhà hiện đại xung quanh rực rỡ đến mức có thể nhìn rõ mọi vật. Sự tân tiến của thành phố khiến anh choáng ngợp, song điều khiến anh bất ngờ nhất lại là trang bị của những thợ săn, trông tối tân chẳng khác gì vũ khí của lính trong thành.

Trước mặt đoàn xe hiện ra bức tường khổng lồ bao bọc thành phố London. Chiều cao của nó vượt xa những tòa cao ốc xung quanh từ gấp rưỡi đến gấp đôi, còn độ dày thì tương đương chiều cao của một tòa nhà mười tầng. Trên đỉnh tường, hàng trăm khẩu pháo năng lượng cỡ lớn được lắp đặt san sát, tạo nên một cảnh tượng đầy uy dũng. Để phục vụ việc bảo trì và sửa chữa số lượng vũ khí khổng lồ này, người ta thậm chí phải xây dựng hẳn một con đường riêng chạy dọc trên tường thành. Tất cả biến nơi đây thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Không chỉ bức tường thành được trang bị vũ khí, mà ngay trên nóc những tòa nhà sát cạnh cũng lắp đặt các khẩu pháo lớn, hoặc là những vũ khí tấn công tầm xa với kích thước khổng lồ. Dù số lượng và kích thước chỉ bằng một nửa so với trên tường, chúng vẫn đủ để tạo nên sức đe dọa không hề kém cạnh.

Sau một hồi quan sát, Ronan chậm rãi quay mặt về phía ông Hames. Đôi mắt anh ánh lên vẻ trầm lặng, chất chứa nhiều suy nghĩ.

-Ông Hames, có phải hoạt động của lũ quái vật ở bên ngoài đã tăng lên một cách đột biến trong những năm qua đúng không? Tôi chưa bao giờ thấy lực lượng phòng thủ của London lại được tăng cường đến mức độ này, ngay cả trong những thời điểm căng thẳng nhất trước đây. Lũ quái vật bây giờ thậm chí còn có thể lảng vảng được ngay bên ngoài vùng ngoại ô của Đại London, điều mà trước đây gần như không thể. Có phải là...có một sự thay đổi lớn nào đó đã xảy ra mà tôi không biết?

Dường như hiểu được điều Ronan sắp nói, gương mặt vốn vui vẻ của Giáo sư Hames lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ lo lắng dần hiện lên.

-Rất tiếc phải nói với cậu điều này, Ronan, nhưng đúng là như vậy. Hoạt động của lũ quái vật không chỉ tăng lên, mà chúng còn trở nên thông minh hơn, có tổ chức hơn, và nguy hiểm hơn rất nhiều. Số lượng các cuộc tấn công vào các khu định cư và thậm chí là các tiền đồn quân sự đã tăng vọt trong ba năm trở lại đây.

Giáo sư ngập ngừng một lúc rồi mới tiếp tục kể. Bởi đến cả bản thân ông cũng không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này.

-Thậm chí, chính quyền không chỉ phải chạy đua vũ trang, nâng cấp hệ thống phòng thủ, mà còn phải chi những khoản tiền khổng lồ để thuê thêm các đội thợ săn quái vật chuyên nghiệp từ Phân khu Hạ lưu, hoặc thậm chí là từ các quốc gia đồng minh để hỗ trợ quân đội, giảm bớt áp lực công việc cho những người lính chính quy đang ngày càng mệt mỏi và thiếu hụt.

Gương mặt thờ ơ của Ronan dần biến sắc khi anh lờ mờ nhận ra một sự thật kinh khủng mà bản thân không muốn chấp nhận. Đôi chân mày anh khẽ nhíu lại, ánh mắt thoáng tối sầm đi. Cùng lúc đó, hơi thở của anh trở nên chậm và nặng nề hơn, như thể anh đang phải dồn hết sức lực để kìm nén sự thất vọng cùng một luồng cảm xúc mãnh liệt đang chực trào.

-Tại sao ông lại không nói cho tôi?

Giọng anh có chút gì đó trách móc, nhưng cũng có cả sự tổn thương.

Giáo sư Hames ngập ngừng.

-Ronan, nếu cậu nghe được những tin tức này, cậu sẽ không thể nào tập trung hoàn toàn vào công việc nghiên cứu của mình được. Và những nỗ lực của tôi và Đại tướng Rosen để bảo vệ cậu, để cậu có một môi trường ổn định cho nghiên cứu sẽ trở thành công cốc. Xin cậu hãy hiểu cho bọn ta, bọn ta thực sự không còn cách nào khác nên...nên mới phải giấu cậu.

Ông đột ngột ngừng lại như thể vừa nhận ra mình đã nói điều gì đó không nên.

-Ta xin lỗi, Ronan. Đại tướng Rosen đã dặn ta không được nói cho cậu biết quá nhiều chi tiết về tình hình bên ngoài. Ông ấy muốn là người trực tiếp nói chuyện với cậu, giải thích mọi thứ. Xin lỗi vì đã giấu cậu lâu như thế. Ta thực sự xin lỗi.

Sau một hồi im lặng, Ronan chỉ lặng lẽ quay đi. Ánh mắt anh hướng ra màn hình, dõi theo những tòa nhà chọc trời của London đang hiện rõ dần khi đoàn xe tiến gần cổng chính của Bức tường. Những tòa nhà ấy, từng là biểu tượng của hy vọng và sự tái sinh, giờ đây trong mắt anh lại hóa thành những chiếc lồng giam khổng lồ.

Ronan hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn nỗi thất vọng, sự bất lực và cả chút cay đắng vào trong. Bầu không khí trong chiếc xe chở tù nhân lập tức chìm vào sự yên lặng nặng nề. Bốn người lính giám sát, dù thấy anh không hề cử động nhưng vẫn nhận ra biểu hiện ấy và bất giác nâng cao cảnh giác, tay siết chặt hơn vào báng súng.

Người lính phụ lái trên chiếc xe chở Ronan bất giác đặt ngón tay lên nút báo động khẩn cấp màu đỏ trên bảng điều khiển. Nút này vốn được thiết kế để sử dụng trong trường hợp đối tượng vận chuyển nguy hiểm như Ronan mất kiểm soát hoặc có dấu hiệu bạo lực.

Qua hệ thống camera giám sát, ánh mắt hắn không giấu nổi sự dè chừng, liên tục liếc nhìn về phía khoang tù của Ronan. Trên màn hình, Ronan vẫn ngồi bất động như một pho tượng. Thế nhưng, chính sự tĩnh lặng đáng sợ ấy lại tạo ra một áp lực vô hình, khiến hắn và những người lính xung quanh có cảm giác như đang đứng cạnh một con thú dữ khổng lồ bị xích chặt. Bề ngoài thì im lìm, nhưng thực chất có thể bùng nổ và xé toạc mọi thứ bất cứ lúc nào.

Ronan khẽ thở một hơi dài như muốn xua đi những cảm xúc tiêu cực đang xâm chiếm tâm trí. Anh tựa đầu vào lớp kim loại lạnh lẽo của chiếc ghế rồi nhắm mắt lại.

-Tôi đã không còn tin vào cái chính quyền này từ rất lâu rồi, Giáo sư ạ.

Ronan nói cùng gương mặt thờ ơ và chán chường. Thế nhưng, từng từ phát ra lại như những nhát dao cứa sâu vào lòng.

-Nhưng những gì tôi đã dốc lòng bảo vệ, những lý tưởng mà tôi từng theo đuổi, từng chút một, lại đang bị cuốn trôi trước mắt tôi, như cát chảy qua kẽ tay. Ông thấy điều đó có vô nghĩa không, Giáo sư? Liệu những gì tôi đang làm, những gì tôi đã hy sinh, có còn chút giá trị nào không?

Giáo sư Hames im lặng hồi lâu trước câu hỏi đó của Ronan, dường như đang cố gắng tìm kiếm những từ ngữ thích hợp để đáp lại.

-Miễn là cậu còn chấp niệm với nó, Ronan, miễn là cậu còn điều gì đó để níu giữ, để đấu tranh, thì nó vẫn còn giá trị.

Cuối cùng, Giáo sư Hames cũng lên tiếng bằng một giọng chân thành xen lẫn chút xót xa.

-Con người sống là để theo đuổi chấp niệm của mình, dù nó có điên rồ hay viển vông đến đâu. Nếu chấp niệm đó mất đi, cậu sẽ không thể nào tồn tại được trong cái thế giới chết tiệt này đâu. Một người bạn cũ, một người rất khôn ngoan, đã từng nói với ta như vậy.

Một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khuôn mặt mệt mỏi của Ronan. Nụ cười ấy chất chứa sự hoài nghi, mỏi mệt và cả chút chua xót. Đôi mắt anh hiện lên một vẻ hoài nghi sâu sắc, như thể đang chất vấn chính bản thân mình về con đường phía trước, về những lựa chọn đã qua và những quyết định còn phải đối diện.

Anh thở dài thêm một lần nữa, bàn tay vô thức siết lại khiến những khớp ngón tay trắng bệch rồi chậm rãi buông lỏng, như thể chấp nhận một sự thật phũ phàng không thể thay đổi. Thân xác anh vẫn bị giam giữ nơi này nhưng tâm trí lại hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao mờ ảo đang cố gắng le lói giữa màn đêm vô tận của thế giới đã mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!