Khi khói bụi lắng xuống, để lại màn sương mờ ảo bao phủ chiến trường tan hoang, Giáo sư William Hames cùng Miles, người lính trẻ sống sót đã cứu ông ra khỏi đống đổ nát, mới cẩn trọng tiến về phía Ronan. Tuy nhiên, họ không dám lại quá gần mà chủ động giữ một khoảng cách an toàn. Ánh mắt cả hai hướng về anh đầy phức tạp, đan xen giữa sợ hãi, kinh ngạc và một chút gì đó như lòng biết ơn sâu sắc.
Ronan từ từ biến đổi trở lại hình dạng con người. Quá trình này cũng đau đớn không khác gì khi hóa thành quái vật, xương cốt lại một lần nữa kêu răng rắc, cơ bắp co rút rồi giãn ra, lớp vảy từ từ lặn vào trong da. May mắn thay, sau quãng thời gian dài bị thí nghiệm tại Viện, anh đã học cách kiểm soát sự biến đổi này. Dù nỗi đau vẫn không hề thuyên giảm nhưng ít nhất, anh có thể giữ được sự tỉnh táo để hoàn tất quá trình biến đổi đầy khắc nghiệt này.
Khi lớp vảy cuối cùng tan biến, để lại làn da trần trụi lấm lem máu và bụi đất, Ronan gần như kiệt sức và phải dựa vào tảng bê tông lớn để không ngã quỵ.
-Ronan...cậu...còn ổn chứ, anh bạn?
Giáo sư William là người đầu tiên lên tiếng. Dù giọng nói run rẩy vì đau đớn và kiệt sức, ông vẫn cố gắng hết sức để giữ vẻ bình tĩnh.
-Tôi ổn mà, William.
Cổ họng khô rát khiến giọng Ronan trở nên khàn đặc khi anh đáp lại.
-Vậy Lauren...hắn ta đâu?
Miles chỉ tay về phía đống đổ nát cách đó không xa, nơi ngọn lửa vẫn còn cháy âm ỉ. Sau đó, cậu ta nói bằng giọng đầy ngập ngừng, không rõ đó là vì tiếc thương hay cảm giác nhẹ nhõm, hoặc đơn giản có lẽ là do sợ hãi anh.
-Chúng tôi...chúng tôi tìm thấy một phần bộ giáp của Đội trưởng. Nhưng...không có dấu hiệu của ngài ấy. Có lẽ...ngài ấy đã không qua khỏi.
Anh hiểu được cảm giác của cậu. Lauren dù tự phụ và tàn bạo nhưng cũng là một người lính dũng cảm theo một cách nhìn nào đó, nhất là trong cái thời thế mà ranh giới trắng đen hay thiện ác chỉ nằm trên một ranh giới mong manh. Cái chết của hắn không mang lại cho Ronan cảm giác hả hê như anh từng nghĩ mà chỉ có sự trống rỗng và mệt mỏi. Kẻ thù trước mắt đã biến mất nhưng những vấn đề lớn hơn vẫn còn đó.
-Chúng ta phải rời khỏi đây ngay... Hự!
Ronan nói đồng thời cố gắng đứng thẳng dậy, nhưng đôi chân run rẩy làm anh suýt té ngã.
-Nơi này không còn an toàn nữa. Mùi máu và tiếng động của trận chiến chắc chắn sẽ thu hút những thứ khác đến. Lũ Spike chắc hẳn vẫn còn lởn vởn quanh đây, hoặc những con quái vật còn tệ hơn.
Nói xong, anh nhìn quanh để đánh giá lại tình hình.
-Nhưng...chúng ta đi đâu?
Miles hỏi bằng vẻ đầy hoang mang hiện rõ trên gương mặt.
-Đoàn xe đã bị phá hủy gần hết. Hệ thống liên lạc của đội...chắc cũng đã hỏng theo. Chúng ta bị mắc kẹt ở đây rồi, ngay giữa vùng đất chết này.
Nhìn dọc theo con đường hướng về London, Ronan bất giác nhận ra một sự thật trớ trêu. Nơi lẽ ra anh bị áp giải đến để trình diện với tư cách là một mẫu vật, giờ lại trở thành tia hy vọng duy nhất còn sót lại trên vùng đất chết này. Hành trình phía trước không còn là một cuộc áp giải nữa, khái niệm “món hàng” hay kẻ “hộ tống” đã không còn ý nghĩa. Giờ đây, họ chỉ là một nhóm những người sống sót đang tuyệt vọng giữa một thế giới đầy rẫy hiểm nguy.
Anh sau đó quay sang nhìn Giáo sư William.
-Giáo sư, ông có biết đường đến đó không? Một con đường an toàn hơn, tránh xa những con đường chính đã bị lũ quái vật chiếm đóng?
Giáo sư William sau một thoáng suy nghĩ liền gật đầu xác nhận.
-Ta nhớ một vài tuyến đường tắt, những đường hầm dịch vụ cũ của thành phố, được xây dựng từ trước Đại Dịch. Phần lớn có lẽ đã sụp đổ hoặc bị chiếm giữ, nhưng ta biết một vài đoạn vẫn còn sử dụng được. Nếu may mắn, nó có thể dẫn chúng ta đến gần Phân khu Hạ lưu của London hơn, tránh được phần lớn nguy hiểm trên mặt đất.
Ronan cười khẩy và đáp lại xen lẫn trong đó chút mỉa mai.
--Tốt rồi. Nhưng hãy mong lần này ông không đãng trí như khi ở trong Viện.
Giáo sư William đáp lại kèm một cái xua tay đầy mệt mỏi.
-Tha cho ông già này đi. Ta có nhiều thứ để làm ở đó mà. Không thông cảm thì thôi chứ.
Rồi anh quay sang nhìn người lính trẻ Miles.
-Cậu có đi cùng không? Tôi không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối, nhưng ít nhất, chúng ta có cơ hội sống sót cao hơn nếu đi cùng nhau. Cậu có thể tự do lựa chọn, tôi không ép.
Miles nhìn Ronan rồi quay sang nhìn ánh mắt của Giáo sư William dành cho anh. Nó không hề giống với cách một người bình thường phản ứng trước nỗi sợ mà tràn đầy sự tin tưởng như giữa những người bạn gắn bó lâu năm. Cậu đã chứng kiến sức mạnh kinh hoàng và cả sự đáng sợ của anh, nhưng giữa một thế giới không còn gì để tin tưởng, nơi con người còn nguy hiểm hơn cả đám sinh vật khát máu, thì một con quái vật sẵn sàng chiến đấu và bảo vệ người khác có lẽ lại chính là đồng minh quý giá nhất.
Không còn vẻ e ngại như trước, Miles lần này đáp lại một cách quả quyết hơn. Tay cậu ta siết chặt khẩu súng trường như một sự khẳng định chắc nịch với lời nói của mình.
-Tôi...tôi theo anh, tiến sĩ Harrison.
-Được rồi. Nhưng trước khi đi, chúng ta cần thử một việc.
Anh nhìn quanh rồi chợt dừng lại ở một chiếc xe vận tải của đội hộ tống. Dù bị hư hỏng nặng ở phần đầu, khoang lái và thiết bị bên trong có vẻ vẫn còn tương đối nguyên vẹn, ít nhất là không bị ngọn lửa lan tới làm cháy rụi.
-Miles, bộ giáp của cậu có hệ thống định vị và phát tín hiệu khẩn cấp không?
Miles ngạc nhiên trước câu hỏi nhưng nhanh chóng gật đầu.
-Có, thưa Tiến sĩ. Bộ giáp chiến đấu Manticore Mk.IV của chúng tôi đều được trang bị chip định vị vệ tinh mã hóa và bộ phát tín hiệu S.O.S tầm xa, hoạt động độc lập với hệ thống liên lạc chính của xe. Nhưng...trong tình trạng nhiễu loạn điện từ mạnh như thế này, và với khoảng cách xa xôi...tôi không chắc nó có thể gửi tín hiệu tới London được không.
-Cứ thử xem.
Ronan nói bằng một vẻ kiên quyết.
-Chúng ta cần thông báo cho Quân đội Hoàng gia biết chuyện gì đã xảy ra ở đây, và cả vị trí của chúng ta dựa vào tín hiệu định vị từ bộ giáp của cậu. Dù cơ hội mong manh, nhưng còn hơn là không làm gì cả.
Anh chỉ về phía chiếc xe vận tải.
-Khoang lái của chiếc xe kia có vẻ vẫn còn nguồn điện dự phòng. Thiết bị liên lạc vô tuyến tầm xa trên đó có thể đã hỏng, nhưng nếu chúng ta kết nối được bộ phát tín hiệu từ giáp của cậu vào hệ thống ăng-ten của xe, có lẽ sẽ khuếch đại được tín hiệu lên đáng kể.
Giáo sư Hames tỏ vẻ đồng tình.
-Một ý kiến không tồi, Ronan. Ăng-ten của xe vận tải quân sự thường có công suất lớn hơn nhiều so với bộ phát cá nhân. Nếu may mắn, tín hiệu có thể vượt qua được tầng nhiễu loạn và đến được một trạm thu gần nhất, hoặc thậm chí là vệ tinh.
Ronan và Miles cẩn thận tiến đến chiếc xe vận tải. Cửa khoang lái bị kẹt khiến Ronan phải dùng chút sức lực còn sót lại để nạy bật nó ra. Bên trong xe, bảng điều khiển chi chít đèn báo lỗi nhấp nháy đỏ liên tục, may mắn vẫn còn một vài đèn báo nguồn vẫn còn sáng xanh yếu ớt.
-Nguồn điện phụ vẫn còn hoạt động.
Ronan vừa nói vừa quan sát các dây cáp và cổng kết nối.
-Miles, cậu có thể tháo bộ phát tín hiệu từ giáp của mình ra không? Tìm cách kết nối nó với cổng truyền dữ liệu của hệ thống liên lạc trên xe.
Dù tay còn hơi run và vết thương trên vai vẫn còn đau nhói, Miles vẫn cố gắng nhanh chóng bắt tay vào việc. Vì là lính kỹ thuật của đội nên Miles khá rành về các thiết bị này, cậu mở một khoang nhỏ trên cổ tay áo giáp, cẩn thận tháo ra một mô-đun nhỏ bằng kim loại rồi dùng một vài dụng cụ đa năng lấy từ thắt lưng, bắt đầu mày mò với các cổng kết nối trên bảng điều khiển của xe. Giáo sư Hames đứng bên cạnh cố gắng hỗ trợ bằng những kiến thức về lĩnh vực điện tử của mình.
Ronan đứng ngoài xe làm nhiệm vụ cảnh giới, đôi mắt liên tục quan sát những đống đổ nát xung quanh, tai lắng nghe mọi tiếng động lạ. Anh biết cả nhóm không có nhiều thời gian nên phải hành động thật gấp rút. Mùi máu và sự hỗn loạn của trận chiến sẽ sớm thu hút những kẻ săn mồi khác đến.
Sau vài phút căng thẳng, Miles thở phào nhẹ nhõm.
-Được rồi, Tiến sĩ! Tôi đã kết nối được bộ phát vào hệ thống ăng-ten. Tín hiệu có vẻ đã được khuếch đại. Tôi sẽ kích hoạt chế độ phát S.O.S liên tục, kèm theo tọa độ hiện tại và một đoạn ghi âm ngắn báo cáo tình hình...hy vọng nó đủ để ai đó hiểu được.
Cậu nhấn vài nút trên module. Một đèn LED nhỏ trên đó bắt đầu nhấp nháy màu xanh lá báo hiệu tín hiệu đang được phát đi.
-Tốt lắm!
Ronan lúc này đã có chút thoải mái hơn.
-Chúng ta không thể chờ đợi ở đây xem có ai đáp lại không. Phát tín hiệu liên tục, nếu có ai đó ở Bộ Chỉ Huy đủ thông minh và quan tâm, họ sẽ tìm cách xác minh. Bây giờ, chúng ta phải sẵn sàng di chuyển ngay.
Họ nhanh chóng thu nhặt những vật dụng còn lại từ những chiếc xe bị phá hủy, gồm vài chai nước uống, mấy gói lương khô quân dụng, số vũ khí và đạn dược còn dùng được cùng một bộ sơ cứu lớn lấy từ xe y tế của đội hộ tống. Ronan bước đến bên xác một người lính, nhấn nút tháo rời khẩn cấp để lập tức gỡ bỏ bộ giáp rồi lấy quần áo của gã mặc vào. Sau đó, anh khoác thêm chiếc áo dày lấy từ một người khác để giữ ấm. Tiếp đó, anh yêu cầu Miles mở khóa một khẩu súng trường năng lượng cho mình sử dụng.
Khi họ chuẩn bị rời đi, Ronan liếc nhìn về phía trên nóc một tòa nhà đổ nát gần đó, nơi xuất hiện bóng đen bí ẩn mà anh thoáng thấy trong lúc chiến đấu. Lúc này không còn ai ở đó, nhưng anh có cảm giác rằng họ không đơn độc. Ai đó đang theo dõi họ. Một kẻ thù mới? Hay một đồng minh tiềm năng? Hay chỉ là một thợ săn đang tìm kiếm cơ hội?
Những câu hỏi lại xoáy trong đầu anh, nhưng giờ đây không có thời gian để suy nghĩ, sự sống còn lúc này là ưu tiên hàng đầu. Hành trình đến London sẽ đầy rẫy hiểm nguy và anh phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Ít nhất, việc họ đã làm được vào thời điểm này là để lại tín hiệu cầu cứu cho Quân đội, tăng thêm cơ hội sống sót giữa nơi đầy rẫy chết chóc này.
...
Dưới những tầng mây đen dày đặc, bầu trời thành phố dần chuyển sang màu xám xịt và ảm đạm. Dù ánh bình minh yếu ớt đã cố gắng len lỏi qua khe mây, nhưng thứ ánh sáng mờ nhạt ấy vẫn không đủ sức xua tan bóng tối cùng cái lạnh buốt giá đang bủa vây nơi này.
Nhóm của Ronan di chuyển một cách cẩn trọng giữa đống đổ nát. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng hết mức có thể, cố gắng để hạn chế gây ra tiếng động làm thu hút lũ quái vật.
Dù thể trạng vẫn còn suy yếu sau trận chiến kinh hoàng, nhưng quái vật trong Ronan đã được đánh thức sau khi anh thực hiện biến đổi. Ảnh hưởng của nó lên hình dạng con người của anh vẫn hiện lên rõ rệ, tỏa ra một áp lực đáng sợ. Dựa vào bản năng và trực giác nhạy bén đang trỗi dậy, anh chủ động đảm nhận vị trí dẫn đầu đội hình. Ronan di chuyển từng bước chậm rãi nhưng đầy chắc chắn, hai tay cầm chắc khẩu súng trường cùng ngón tay luôn chực chờ sẵn trên cò. Đôi mắt sắc bén của anh không ngừng rảo quanh, rà soát mọi góc khuất và những vùng tối đáng ngờ.
Dường như e ngại sự hiện diện của con quái vật nơi người dẫn đường, Miles đi theo phía sau và chủ động giữ một khoảng cách nhất định với Ronan, tay giữ khẩu súng trường năng lượng PR-44 luôn ở tư thế sẵn sàng chiến đấu. Trên khuôn mặt Miles hằn rõ sự mệt mỏi, căng thẳng pha lẫn chút sợ hãi, nhưng cậu thanh niên vẫn nỗ lực hết mình để giữ vững vị trí yểm trợ. Ở cuối đội hình là giáo sư Hames. Trái ngược với sức trẻ của Miles, bước chân của vị giáo sư già đã trở nên chuệnh choạng do gánh nặng tuổi tác và sự bào mòn của các vết thương. Ông ôm khư khư chiếc túi y tế cùng vài vật dụng cá nhân trước ngực, cắn răng bám sát ngay sau lưng Miles để cậu có thể kịp thời hỗ trợ nếu có biến.
-Lối vào đường hầm ở gần đây.
Cả nhóm nhanh chóng tìm thấy lối vào, ẩn sau một bức tường đổ nát của một trạm biến áp cũ. Đó là một cái miệng cống hình chữ nhật bằng bê tông, bị che lấp bởi rác rưởi, gạch đá và những mảnh kim loại gỉ sét. Miles dùng báng súng đẩy những mảnh vụn sang một bên, để lộ ra một cái thang gỉ sét dẫn xuống bóng tối ẩm thấp và lạnh lẽo bên dưới.
Trong khi tất cả đều đang tỏ ra do dự, một luồng không khí mang theo mùi hôi thối nồng nặc và khó chịu lập tức xộc lên mũi họ. Theo lẽ thường tình, những hệ thống này nếu không còn được sử dụng nữa thì sẽ chỉ vương lại mùi bùn đất đặc trưng, nhưng thứ mùi họ ngửi thấy chỉ có thể tạo ra từ sự phân hủy chất hữu cơ ở mức độ cao, báo hiệu rằng nơi này cũng lành ít dữ nhiều.
-Để tôi đi trước.
Ronan chủ động xung phong vì không muốn bất kỳ ai trong số họ gặp nguy hiểm không cần thiết, bởi anh hiểu rõ rằng số người trong nhóm càng ít đi thì gánh nặng trên vai mình lại càng lớn. Với sức mạnh cùng giác quan đã được tăng cường, lúc này chỉ có anh là người phù hợp nhất để thực hiện trinh sát phía dưới.
Anh cẩn thận lần từng bậc thang đi xuống, tiếng kẽo kẹt vang lên dưới sức nặng khiến nó tưởng chừng có thể gãy bất cứ lúc nào. Càng xuống sâu, không khí bên dưới lại càng lạnh lẽo, nặng mùi ẩm mốc và hôi thối hơn. Ngay khi chân vừa chạm đất, anh có thể cảm nhận được sự trơn trượt của lớp bùn mỏng nhầy nhụa.
Ronan nhanh chóng bật một chiếc đèn pin nhỏ gắn trên cổ tay. Luồng ánh sáng yếu ớt quét qua một đường hầm hình vòm tối tăm và chật hẹp. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần hầm vang vọng đâu đó tạo cảm giác rờn rợn. Xung quanh là bầu không khí đặc quánh, nặng nề đến mức khó thở.
-An toàn! Nhưng nhớ cẩn thận. Chỗ này rất trơn và tối, đi nhớ bám sát vào nhau.
Từng người một cẩn thận leo xuống đường hầm. Khi tất cả đã ở dưới, Miles đi sau cố gắng kéo một mảnh kim loại lớn che bớt miệng cống với hy vọng có thể xóa đi dấu vết của họ, dù biết rằng điều đó cũng không có nhiều tác dụng với những kẻ săn mồi có khứu giác nhạy bén.
Giáo sư William, với trí nhớ đáng kinh ngạc về những bản đồ cũ của thành phố, bắt đầu dẫn đường. Họ bước đi trong bóng tối dày đặc và chỉ có thể trông cậy vào nguồn sáng yếu ớt phát ra từ đèn pin của Ronan và Miles để nhận biết môi trường xung quanh.
Đường hầm ở đây ngoằn ngoèo và khúc khuỷu, thỉnh thoảng lại gặp những đoạn bị sụt lở phải trèo qua những đống gạch đá, hoặc những đoạn ngập nước đến tận đầu gối. Tiếng bước chân bì bõm vang vọng trong không gian tĩnh lặng nghe đến rợn người, nhưng thứ khiến họ lo sợ đó là không thể phân biệt được đâu là âm thanh do mình tạo ra, còn đâu là âm thanh từ những sinh vật khác đang rình rập áp sát.
Trong lúc di chuyển, Giáo sư William cố gắng giữ giọng thật nhỏ để giải thích cho hai người.
-Hệ thống này từng là một phần của mạng lưới thoát nước mưa khổng lồ. Có cả một vài đường bí mật của quân đội được xây dựng để dẫn đến nơi trú ẩn từ thời Chiến tranh Lạnh. Sau Đại Dịch Zion và những cuộc tấn công hạt nhân, phần lớn đã bị bỏ hoang hoặc sụp đổ. Nhưng một số ít người từ những kẻ sống sót ngoài vòng pháp luật, những băng nhóm tội phạm, đến những người muốn di chuyển một cách bí mật ra bên ngoài London vẫn sử dụng chúng. Thậm chí ta nghe nói Thợ săn đôi khi cũng vào đây để trú ẩn, dù không biết thực hư thế nào. Chúng ta phải hết sức cẩn thận.
Ronan nhận ra ẩn ý trong lời nói của ông. Đường hầm này có thể không chỉ có họ mà nó còn có thể là nhà của những thứ còn nguy hiểm hơn cả quái vật.
Sau hơn hai giờ di chuyển liên tục, sự mệt mỏi và căng thẳng đã làm bầu không khí trở nên ngày càng ngột ngạt hơn. Bỗng nhiên, họ nghe thấy được những âm thanh lạ vọng ra từ phía trước, phá vỡ sự tĩnh lặng đầy bức bối của đường hầm. Đó là tiếng thì thầm qua lại, tiếng kim loại khẽ va chạm, tiếng lửa trại lách tách, cùng với đó là mùi khói và hương thịt nướng thoang thoảng.
Ronan giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng lại. Anh tắt đèn pin và cẩn thận tiến lên phía trước, di chuyển trong bóng tối lặng lẽ như một con thứ săn mồi. Các giác quan của Ronan bây giờ trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, liên tục lắng nghe động tĩnh xung quanh. Rồi anh nấp sau một khúc cua của đường hầm và hé mắt nhìn ra.
Cách đó không xa, đoạn đường hầm bỗng mở rộng ra thành một khoảng không gian lớn, nơi có lẽ từng là ngã ba hoặc một trạm bơm cũ. Giữa bóng tối bao trùm, một đống lửa nhỏ cháy lách tách hắt thứ ánh sáng bập bùng lên sáu, bảy bóng người đang ngồi co cụm xung quanh. Dưới ánh lửa le lói ấy, những khuôn mặt hốc hác, in hằn sự mệt mỏi và rã rời của họ dần hiện ra rõ nét.
Nhìn qua, đám người này mang dáng dấp của những kẻ lang thang cố gắng sinh tồn hơn là lính tráng hay thợ săn chuyên nghiệp. Điều đó hiện rõ qua những bộ quần áo rách rưới và cáu bẩn trên người họ. Ngay cả vũ khí mang theo cũng vô cùng thô sơ, chủ yếu chỉ là dao găm tự chế, gậy gộc chắp vá thêm mảnh kim loại sắc nhọn cùng vài khẩu súng săn đã cũ rích như hàng thải loại. Sự thảm hại của họ càng được tô đậm thêm khi cả đám đang chụm lại, chia nhau một thứ gì đó trông giống như thịt chuột nướng bốc mùi khét lẹt và vô cùng khó chịu.
Trước khi quyết định hành động, Ronan tĩnh tâm nán lại quan sát kỹ lưỡng để đánh giá tình hình. Nhóm người kia trông rã rời và đầy cảnh giác, đôi mắt họ không ngừng láo liên dáo dác xung quanh nhưng lại không hề lộ ra vẻ hung hãn hay sát khí vô cớ. Nhìn bề ngoài, có lẽ họ chỉ đơn thuần là những kẻ khốn khổ đang chật vật cầu sinh qua ngày giữa thế giới khắc nghiệt này. Dù vậy, Ronan tự nhắc nhở bản thân không được lơi lỏng cảnh giác. Hơn ai hết, anh hiểu rõ tận cùng của sự lầm than luôn là sự liều lĩnh và tàn nhẫn đến đáng sợ.
Anh quay lại ra hiệu cho những người khác.
-Có người phía trước. Khoảng bảy tên. Trông không giống quân địch hay lũ cướp bóc chuyên nghiệp, nhưng vẫn phải cẩn thận. Đừng tỏ ra manh động.
Họ quyết định tiếp cận một cách công khai nhưng vẫn phải giữ thế phòng bị. Cả nhóm cẩn trọng tiến lên với người đi tiên phong là Ronan. Để thể hiện thiện chí, anh khéo léo giấu khẩu súng trường ra sau lưng và bước tới với đôi tay không vũ khí, dẫu vậy toàn thân vẫn luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Bám sát ngay phía sau để yểm trợ là Miles, với khẩu súng chĩa xuống đất nhưng ngón tay luôn đặt trên cò. Ở vị trí cuối cùng là Giáo sư William, người đang gắng gượng đè nén sự lo âu để duy trì vẻ ngoài bình tĩnh.
Khi nhóm của Ronan xuất hiện từ bóng tối, những người lạ mặt kia đồng loạt đứng bật dậy và chĩa vũ khí về phía họ, vẻ mặt đầy thù địch và cảnh giác cao độ.
-Đứng lại! Các người là ai? Muốn gì ở đây?
Từ trong nhóm, một gã đàn ông bước lên trước, mang dáng dấp của kẻ làm thủ lĩnh. Khuôn mặt gã đầy những vết sẹo dữ tợn lấp sau bộ râu xồm xoàm, trên tay lăm lăm một chiếc rìu cứu hỏa sắc lẹm và hét lớn bằng chất giọng khàn đặc đầy đe dọa.
-Chúng tôi chỉ đi ngang qua. Không có ý thù địch. Chúng tôi đang tìm đường đến London.
Ronan đáp lại một cách bình thản, không để lộ chút cảm xúc nào.
-Đi ngang qua?
Gã cười khẩy để lộ hàm răng vàng ố và thiếu vài chiếc.
-Không ai “đi ngang qua” khu vực này nếu không có lý do chính đáng cả. Đây là lãnh địa của bọn tao, dù nó có là một cái cống thối tha. Các người là ai? Quân trộm cắp lang thang tới đây? Hay là người của mấy băng đảng lớn đến dọn dẹp địa bàn?
-Chúng tôi đang cố gắng đến London.
Tuy giọng nói của Ronan đã có phần kiên nhẫn hơn khi lặp lại câu trả lời, nhưng vẻ lạnh lùng và đáng sợ trên gương mặt anh vẫn không hề thay đổi.
-Chúng tôi vừa trải qua một trận chiến ở trên mặt đất, đoàn xe bị phá hủy. Chúng tôi cần một con đường an toàn, hoặc ít nhất là ít nguy hiểm hơn để đến đó.
Anh liếc nhìn những người còn lại trong nhóm rồi dừng lại ở một người phụ nữ gầy gò đang ôm đứa con nhỏ. Khuôn mặt cả hai đều trở nên xám xịt và hốc hác vì thiếu ăn.
Ánh mắt gã thủ lĩnh cũng quét qua nhóm của Ronan khi anh đang quan sát họ. Đánh giá từ bộ quần áo chẳng ăn nhập gì với nhưng vẫn toát lên nét kỷ luật của anh, cho đến vẻ trí thức, yếu ớt mà điềm tĩnh của Giáo sư William. Cuối cùng, hắn nhìn sang Miles với bộ quân phục còn khá nguyên vẹn, rồi khựng lại trước khẩu súng trường năng lượng hiện đại trên tay cậu. Một vẻ thèm muốn chợt thoáng qua trong mắt hắn.
Rồi gã nhổ một bãi nước bọt đen kịt xuống sàn theo cách đầy khinh bỉ.
-London? Các người nghĩ mình có thể đến đó được sao với bộ dạng này? Hay các người là người của chính phủ, những con chó săn của quân đội Anh, đến đây để “dọn dẹp” những kẻ khốn cùng như chúng ta?
-Chúng tôi không phải người của chính phủ theo cách đó.
Ronan nhanh chóng giải thích, cố gắng giữ cho lời nói trung lập.
-Chúng tôi chỉ là những người sống sót, giống như các anh. Chúng tôi cần đến London vì một lý do riêng. Các anh có thể chỉ cho chúng tôi lối đi an toàn nhất không? Hoặc có thông tin gì về những mối nguy hiểm phía trước không? Chúng tôi sẵn sàng trao đổi.
Gã nhìn chằm chằm vào Ronan một lúc lâu như thể đang cố gắng cân đo đong đếm sự thật trong lời nói và sự đe dọa tiềm ẩn của nhóm người lạ mặt này. Rồi hắn liếc nhìn những người đồng đội của mình, những kẻ cũng đang nhìn nhóm Ronan với ánh mắt dò xét, sau đó trao đổi với nhau bằng vài cái nhìn khó hiểu.
Sự tò mò và một chút hoài nghi cuối cùng đã lấn át vẻ e dè ban đầu của Miles. Cậu buột miệng lên tiếng mà chẳng màng đắn đo suy nghĩ gì, phá vỡ bầu không khí im lặng đầy căng thẳng giữa hai bên.
-Thưa các vị, tôi không có ý gì đâu, nhưng tại sao các vị lại ở một nơi nguy hiểm và xa xôi như thế này? Cách London cả một quãng đường dài. Ở gần rìa thành phố, dù có khó khăn, nhưng ít nhất cũng có chút trật tự và sự bảo vệ, phải không?
Câu hỏi của Miles dường như chạm vào một nỗi đau nào đó của gã thủ lĩnh. Hắn nhìn Miles rồi lại nhìn Ronan, một nụ cười chua chát đầy vẻ tuyệt vọng hiện trên môi.
-Bảo vệ? Trật tự?
Hắn liền bật ra một tiếng cười khô khốc.
-Anh bạn trẻ, cậu có vẻ còn ngây thơ quá. Cậu nghĩ vùng rìa London an toàn hơn nơi này ư? Đúng là có những thợ săn, có những trạm gác, nhưng cậu có biết những gì ẩn nấp ngay bên ngoài những khu ổ chuột đó không?
Rồi gã đột nhiên dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Miles sau đó mới nói tiếp, giọng trầm xuống đầy vẻ cay đắng.
-Tài nguyên ở đó cạn kiệt từ lâu rồi, anh bạn ạ. Nước sạch, thức ăn, thuốc men, đồ tiếp tế của Nhà nước... tất cả đều nằm trong tay những kẻ có quyền lực, những băng đảng lớn, hoặc những tên cai quản khu vực. Những người như chúng ta không có tiền, không có thế lực, chỉ là cỏ rác sống lay lắt từng ngày. Sống ở đó cũng chẳng khác gì chết đói hoặc bị bóc lột đến tận xương tủy.
Gã lại tiếp tục câu chuyện và có chút run rẩy khi nhớ lại.
-Hơn nữa, vùng rìa London nguy hiểm không khác gì nơi này, thậm chí còn hơn thế. Lũ Spike, lũ Ghoul, những con bọ đột biến khổng lồ...chúng lảng vảng khắp nơi. Và thỉnh thoảng những con quái vật còn lớn hơn, những con mà người ta gọi là Titan non cũng mò đến. Chúng bị thu hút bởi mùi của con người, của sự sống. Những bức tường mỏng manh của khu ổ chuột không cản nổi chúng đâu. Bọn ta đã thấy những cảnh tượng đó rồi. Cả một khu dân cư bị san phẳng trong một đêm. Không ai sống sót. Ở đây, ít nhất bọn ta còn biết mình phải đối mặt với cái gì, những con quái vật của cống ngầm này, dù ghê rợn nhưng ít ra cũng có quy luật của chúng để đối phó.
Gã thủ lĩnh thở dài, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn.
-Tâm lý con người cũng là một vấn đề, cậu bạn ạ. Sống trong sự sợ hãi thường trực, trong sự tuyệt vọng không lối thoát ở rìa London, nó còn tệ hơn cả cái chết. Ít nhất ở đây, trong bóng tối này, chúng tôi còn có chút tự do, dù là thứ tự do của những kẻ bị ruồng bỏ. Chúng tôi tự lo cho bản thân, tự bảo vệ lẫn nhau. Không ai ra lệnh cho chúng tôi, không ai coi thường chúng tôi. Chúng tôi còn gì để mất chứ.
Ronan im lặng lắng nghe và cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng trong lời nói của gã thủ lĩnh. Thế giới này đã đẩy con người đến những giới hạn không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả London, trung tâm của nền văn minh còn sót lại cũng không phải là thiên đường cho tất cả mọi người.
-Nhân tiện, tôi là Marcus.
Hắn cuối cùng cũng quay lại chủ đề chính bằng một nụ cười gian xảo, đầy tính toán trên môi như thể cố gắng che giấu đi những cảm xúc yếu đuối vừa rồi.
-Còn về thông tin. Nó không miễn phí đâu, bạn tôi ạ. Nhưng có lẽ...chúng ta có thể trao đổi. Các người có gì đáng giá?
Ronan nhíu mày.
-Các người muốn trao đổi cái gì?
-Chúng tôi cần một ít thuốc men, đặc biệt là kháng sinh và thuốc giảm đau.
Marcus nói xong liền chỉ vào một người đàn ông trong nhóm đang nằm co quắp bên đống lửa. Người đó đang run rẩy và rên rỉ những từ ngữ vô nghĩa, có vẻ như đang bị sốt cao và nhiễm trùng nặng sau một vết thương nào đó.
-Và có lẽ một ít đạn hoặc dao, kiếm gì đó. Lũ khốn Silence dạo này hoạt động mạnh quá, vũ khí thô sơ của chúng tôi không cầm cự được lâu. Đổi lại, chúng tôi sẽ cho các anh biết về lũ Silence và đám Orphan.
-Silence? Orphan?
Ronan cảm thấy sự bất an mơ hồ liền nhanh chóng hỏi lại. Những cái tên đó nghe chẳng lấy gì làm thân thiện, và qua lời kể của Marcus về sự nguy hiểm ở rìa London, anh có thể hình dung được những thứ dưới này có thể đáng sợ đến mức nào.
Marcus gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn, nụ cười gian xảo lập tức biến mất.
-Đúng vậy. Những thứ còn tệ hơn cả lũ thây ma và côn trùng đột biến trên mặt đất. Những thứ sống trong bóng tối này, những cơn ác mộng của cống ngầm. Nếu các anh không biết về chúng, các anh sẽ không sống sót được quá một ngày đâu, tôi đảm bảo đấy.
Ronan đảo mắt nhìn sang Giáo sư William. Ông lập tức đáp lại bằng cái gật đầu nhẹ, ra hiệu rằng họ nên chấp nhận lời đề nghị. Thuốc men họ có một ít trong túi y tế của giáo sư, đạn năng lượng Miles cũng còn vài băng từ những người lính đã hy sinh. Thông tin về những mối đe dọa mới này quan trọng hơn nhiều.
-Được rồi! Chúng tôi đồng ý trao đổi.
Sau khi cuộc trao đổi diễn ra, một vài liều kháng sinh phổ rộng, vài viên giảm sốt mạnh, một cuộn băng gạc vô trùng và một băng đạn đổi lấy thông tin và một ít thịt chuột nướng. Miles và Giáo sư từ chối nhận món thịt nhưng Ronan thì không.
-Silence...
Marcus bắt đầu kể với đầy vẻ suy tư. Ánh lửa trại bập bùng trong đôi mắt chất chứa đầy sự mệt mỏi của hắn.
-Chúng tôi gọi chúng như vậy vì chúng di chuyển gần như không gây ra một tiếng động nào, như những bóng ma. Chúng là những sinh vật hình người, nhưng gầy gò, khẳng khiu, da trắng bệch như sáp, nhăn nheo như ngâm nước lâu ngày. Mắt chúng to đen láy, không có mí, lồi ra như mắt cá. Chúng không có lông tóc, chỉ có làn da trơn tuột. Và móng vuốt của chúng...dài, sắc như dao cạo, và cực kỳ cứng.
Marcus vô thức rùng mình khi kể, như thể vừa nhớ lại một kỷ niệm kinh hoàng.
-Chúng săn mồi theo bầy, thường ẩn nấp trong những đoạn hầm tối tăm nhất, những khe hở trên trần hoặc tường, chờ đợi con mồi đi qua rồi đồng loạt tấn công. Chúng không mạnh mẽ như lũ Spike khổng lồ, nhưng sự im lặng, khả năng phục kích bất ngờ và số lượng đông đảo của chúng khiến chúng trở nên cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt là trong không gian chật hẹp này.
Ronan và Miles lắng nghe một cách chăm chú, cảm giác lạnh gáy chạy dọc khắp sống lưng. Giáo sư William cũng lộ rõ vẻ lo lắng.
-Còn đám Orphans thì sao?
Ronan cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Marcus thở dài, vẻ mặt có chút sợ hãi, thậm chí còn hơn cả khi nhắc đến Silence.
-Đó...đó là một câu chuyện khác, một cơn ác mộng thực sự. Chúng tôi không biết chúng là gì, từ đâu đến, có phải là con người bị biến đổi hay không. Chúng tôi chỉ gọi chúng là đám Orphans vì chúng thường phát ra những tiếng khóc ai oán, nỉ non, giống như tiếng trẻ con đang lạc mẹ để dụ dỗ con mồi, đánh vào lòng trắc ẩn của những kẻ nhẹ dạ. Nhưng khi đến gần, thứ các anh thấy không phải là trẻ con đâu.
Gã rùng mình một lần nữa, giọng gần như lạc đi.
-Chúng là những sinh vật nhỏ bé, chỉ cao bằng đứa trẻ ba bốn tuổi, di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, có khả năng bám vào tường và trần nhà như nhện. Chúng có hàm răng sắc nhọn như kim và nước bọt có chứa một loại độc tố gây tê liệt thần kinh cực mạnh. Chúng thường tấn công vào những điểm yếu, như cổ, mặt, hoặc những động mạch lớn. Một khi bị chúng bám lấy, rất khó để thoát ra. Chúng sẽ gặm nhấm con mồi từ từ cho đến chết.
-Chúng có nhiều không?
Miles bất chợt lên tiếng, chen ngang lời kể của Marcus. Cậu lúc này đã run rẩy nhẹ, bàn tay vô thức siết chặt khẩu súng hơn.
-Không nhiều như Silence.
Marcus đáp gọn.
-Nhưng chúng thông minh hơn, xảo quyệt hơn và nguy hiểm hơn nhiều nếu đối đầu trực diện, nhất là khi chúng đi theo đàn. Lời khuyên của tôi là, nếu nghe thấy tiếng khóc trẻ con trong bóng tối, hãy chạy đi. Chạy thật nhanh và đừng bao giờ ngoảnh lại. Đừng cố gắng làm người hùng.
Sau khi chia sẻ thông tin, Marcus chỉ cho nhóm của Ronan một lối đi mà hắn cho là ít nguy hiểm nhất, một nhánh rẽ của đường hầm chính, dù vẫn cảnh báo rằng không có con đường nào dưới này là an toàn tuyệt đối. Hắn cũng cho họ một ít dầu hỏa để tẩm vào giẻ, đồng thời thông tin thêm rằng đám Silence sợ lửa.
Nhóm của Ronan cảm ơn Marcus và những người của hắn rồi tiếp tục cuộc hành trình. Bầu không khí trong đường hầm giờ đây còn căng thẳng hơn trước. Những câu chuyện của Marcus đã gieo vào lòng họ một nỗi sợ hãi mới, nỗi sợ hãi về những thứ ẩn nấp trong bóng tối mà họ không thể nhìn thấy, những kẻ săn mồi còn ghê rợn hơn cả những con quái vật trên mặt đất.
4 Bình luận