Dead World: Crime

Chương 37.7

Chương 37.7

Về phía Tokita và Michell, họ vừa chứng kiến tòa nhà hành chính của khu dân cư G-14 đổ sập xuống, kéo theo đó là một cơn địa chấn làm rung chuyển cả mặt đất, báo hiệu trận chiến kinh hoàng giữa Ronan và Dylan đã đi đến hồi kết. Nhưng đối với cả hai, cuộc chiến mà họ tham gia đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.

Ở khu vực ghế lái, Michell lúc này đang ở trạng thái tập trung cao độ. Mồ hôi túa ra ướt đẫm mái tóc ngắn, nhỏ giọt xuống vô lăng. Cô thao tác xe nhanh thoăn thoắt, không một động tác thừa. Chân trái đạp côn, chân phải vừa nhả ga vừa kéo phanh tay, tay phải vặn vô lăng, tay trái gạt cần số,...Tất cả đều được thực hiện một cách nhịp nhàng, uyển chuyển mà không có bất kì động tác thừa nào trong đó. Cô cứ thế liên tục thực hiện những pha đánh võng để né tránh những cú tông tạt sườn.

-Giữ chắc vào, Tokita!

Michell gắt lên rồi kéo phanh tay mạnh đến mức lốp xe kêu ken két và đánh lái sang trái. Chiếc bán tải trượt dài một đường hoàn hảo qua khúc cua đầy gạch vụn và xác xe bỏ hoang. Một chiếc xe cướp ở bên phải cố ép sát, định húc sườn. Michell thốc ga đột ngột, để đuôi xe lạng sang va mạnh vào đầu xe địch. Tiếng kim loại va chạm chói tai, chiếc xe cướp loạng choạng, mất đà.

-Cô lo giữ tay lái đi! Tôi sẽ giữ chân bọn chúng lại.

Tokita bên ghế phụ hạ kính cửa sổ bên phải xuống, gió hoang vu ùa vào mạnh đến mức kính mắt cậu suýt bay mất. Khẩu shotgun đã được chỉnh buồng đạn cao su.

Một chiếc xe của đám cướp rồ ga ép sát sườn phải, tên ngồi ở ghế sau định móc súng ra bắn vào ghế lái. Nhưng Tokita đã bóp cò trước, hai viên đạn cao su lập tức được bắn ra. Viên đạn đầu tiên nện thẳng vào mặt gã tài xế và khiến hắn gãy sống mũi, máu mũi phun ra tung tóe như vòi nước hỏng. Viên thứ hai trúng ngực làm phổi hắn co rút.

Gã hét lên thảm thiết trong đau đớn, vô tình rời tay khỏi vô lăng. Chiếc xe mất lái, xoay vòng tròn trên mặt đường gồ ghề rồi đâm sầm vào dải phân cách làm thân xe vỡ toang, bánh xe văng tung tóe.

Chưa kịp thở phào, một tiếng rầm vang lên từ phía trước. Một chiếc xe khác đã lách lên chặn đầu, và một tên cướp đã phi thân nhảy chồm lên nắp capo của họ. Hắn bám chặt như một con nhện, rút ra một khẩu shotgun cưa nòng chĩa thẳng qua lớp kính chắn gió, nhắm ngay vào đầu Michell.

Đùng! Viên đạn được bắn ra nhưng đã được lớp kín chắn đạn ngăn lại.

-Làm gì đó đi, Tokita!

Michell hét lên và bẻ ngoặt vô lăng liên tục để hất văng hắn nhưng tên cướp bám quá chắc.

Không chần chừ, Tokita nhô người ra ngoài cửa sổ, vòng súng qua trước kính chắn gió và bóp cò. Viên đầu tiên găm thẳng vào đầu gối trái. Một tiếng rắc ghê rợn vang lên khi khớp gối của hắn bị bẻ gập ra phía sau bởi lực đạn.

Ngay khi hắn gào thét và hạ nòng súng xuống, viên đạn thứ hai đánh trúng khớp vai phải khiến tay cầm súng của hắn giật nảy và làm rơi khẩu shotgun khỏi tay. Mất điểm tựa, tên cướp đập mạnh mặt vào kính chắn gió rồi bất tỉnh. Cơ thể hắn lăn lông lốc trên tấm kính rồi văng mạnh xuống mặt đường, rồi lăn thêm mấy vòng nữa trước khi nằm bất động hoàn toàn trên mặt đất.

Nhưng tình thế hiện tại không cho phép họ ăn mừng. Từ phía sau, một âm thanh gầm rú át cả tiếng động cơ của chính họ. Một chiếc xe tải bọc thép cỡ nhỏ đã kịp áp sát lại gần, trên thùng xe là một gã lính đánh thuê đang điên cuồng nã đạn từ khẩu súng máy hạng nặng.

RÈ! RÈ! RÈ! Hàng loạt viên đạn 12,7 phun ra xối xả như mữa. Chúng cày nát mặt đường ngay sau đuôi xe của họ, xé toạc những chiếc xe xui xẻo nằm trên đường đạn của nó, tạo ra những lỗ hổng to bằng nắm tay. Một viên sượt qua gương chiếu hậu bên trái làm nó vỡ tan.

-Mấy tên này xách hàng nóng ra rồi! Chiếc xe không chịu nổi thứ này lâu được đâu!

Michell nghiến răng điều khiển xe lạng lách liên tục như một con rắn đang trườn giữa cơn mưa bom bão đạn. Mỗi lần chiếc xe nghiêng ngả, Tokita lại phải bám chặt thành cửa để không bị hất ra ngoài. Trong thoáng chốc, cậu chuyển súng trở lại buồng đạn thường và đu người ra ngoài cửa sổ.

Tokita nhắm vào kính chắn gió của chiếc xe tải và bắn liên tục. Những phát bắn dồn dập khiến gã tài xế hoảng loạn cúi rạp người. Nắm bắt khoảnh khắc xe địch mất phương hướng, Tokita hạ nòng súng và bắn một loạt đạn nữa, xé nát lốp trước bên phải của chiếc xe tải.

Tiếng bánh xe nổ vang lên, vành mâm kim loại lập tức cày xuống mặt đường tạo ra những tia lửa dài ngoằng. Chưa dừng lại ở đó, Tokita bồi thêm ba viên đạn đục thủng nắp capo, xuyên thẳng vào khối động cơ làm nhớt và chất làm mát phun ra xối xả. Động cơ rú lên lần cuối rồi bốc cháy ngùn ngụt, chiếc xe tải hạng nặng mất kiểm soát hoàn toàn, bánh xe trượt ngang rồi lật nhào nhiều vòng trên đường.

Nhưng cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc. Qua kính chiếu hậu, Michell thấy rõ bốn chùm ánh sáng đang rọi thẳng vào khoang lái, xuyên qua màn khói đặc quánh và ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Chúng xé toạc màn đêm, lao vút qua đống đổ nát như bầy linh cẩu đói khát.

Đám lính đánh thuê của Defan và Stuart rõ ràng không phải là những kẻ cướp đường nghiệp dư. Bọn chúng đã từng trải qua không ít những tình huống như thế này ở vùng đất hoang.

Không hề hoảng loạn trước khả năng chiến đấu vượt trội của đối phương, bốn chiếc xe lập tức tản ra, phối hợp nhịp nhàng và nhanh chóng thiết lập đội hình vây hãm. Chúng bao vây từ phía sau và hai bên sườn, dồn chiếc bán tải của Michell vào thế gọng kìm.

-Đừng để cắn phải lưỡi nhé!

Michell dán chặt mắt của mình vào đoạn đường phía trước, một nơi chẳng khác gì vùng tử địa đối với phương tiện di chuyển. Những mảng bê tông vỡ vụn từ các công trình sụp đổ nằm rải rác khắp mặt đường, biến thành những khối đá chắn ngang lối đi. Các trụ thép hoen gỉ chĩa lên như bãi chông khổng lồ, chỉ cần sơ sẩy là có thể xuyên thủng thân xe. Xen lẫn giữa đống đổ nát là những xác xe cháy đen nằm chắn ngang tựa như những bức tường chết chóc buộc kẻ đi qua phải liều mạng vượt qua.

Đôi tay cô thoăn thoắt điều khiển vô lăng qua lại, thực hiện những cú đánh lái ngoạn mục ở tốc độ cao. Cứ mỗi lần lốp xe chạm vào mép gạch vụn, cô lại nhấp phanh tay kết hợp trả lái mượt mà để chiếc xe trượt đi theo một quỹ đạo đầy hoang dại nhưng lại cực kỳ chuẩn xác, lách qua khe hẹp giữa những khối bê tông đổ nát chỉ trong gang tấc.

Tuy nhiên, bầy linh cẩu phía sau không dễ dàng bị cắt đuôi. Từ cánh phải, một chiếc xe bất ngờ tăng ga lao lên, song song với chiếc xe của họ. Gã tài xế đánh lái tạt mạnh sang trái với ý đồ muốn ép sườn xe Michell, dồn cô lao thẳng vào hàng rào chắn bằng thép gai và bê tông cốt thép bên đường.

Cùng lúc đó, tay súng ở ghế phụ hạ kính và thò nửa người ra ngoài với một khẩu súng tiểu liên, nã đạn xối xả vào thân xe của họ nhằm tạo áp lực tâm lý tột độ. Tiếng đạn kim loại đập inh ỏi vào lớp giáp xe nghe như những nhát đập búa của gã thợ rèn. Tia lửa xẹt qua mặt kính cửa sổ, một viên sượt qua đầu Tokita chỉ cách vài centimet, nhưng cậu không hề tỏ ra nao núng. Ngay khi tay súng bên kia vừa định thay băng đạn, cậu quay ra chĩa khẩu súng lại về phía hắn và bình tĩnh bóp cò.

Đoàng! Viên đạn cao su táng thẳng vào ngực với lực va đập tương đương một cú đá của ngựa. Lớp áo giáp chống đạn cứu mạng hắn bằng việc hấp thụ một phần lực, nhưng phần động năng còn lại vẫn đủ khủng khiếp để khiến hắn phải hộc máu mồm, ngửa người đập mạnh vào bảng điều khiển rồi rụt hẳn vào xe và ôm ngực rên rỉ.

Không để lỡ cơ hội, Tokita nhấn nút chuyển sang ống chứa đạn thường. Một tiếng cạch vang lên khi ngay khi viên đạn được đẩy vào buồng. Cậu hướng nòng súng chúi thấp xuống, nhắm thẳng vào hốc bánh xe bên phải của chiếc xe đang cố tình ép sườn họ.

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Loạt đạn xuyên giáp xé toạc chiếc lốp cao su gia cường ngay lập tức. Chiếc xe giật nảy lên, đầu chúi nhủi xuống mặt đường. Nhưng gã tài xế địch quả thực là một tay lái lụa. Trong khoảnh khắc chiếc xe mất cân bằng và chuẩn bị lật nhào, hắn điên cuồng vồ lấy vô lăng, đánh lái ngược chiều trượt và đạp thốc ga để giữ lại trọng tâm. Chiếc xe lảo đảo qua lại liên tục, hai bánh bên phải nhấc bổng khỏi mặt đất rồi đập mạnh xuống, nhưng kỳ diệu thay nó vẫn không lật.

Ngay lập tức, cậu bồi thêm loạt đạn thứ hai về phía bánh sau. Tiếng lốp nổ lại vang lên và chiếc xe ngay lập tức khựng lại. Đúng lúc đó, cả hai xe đang lao vào một khúc cua gắt rải đầy đá vụn. Với hai bánh xe bị phá hủy, chiếc xe mất đi khả năng bám đường.

Khối lượng khổng lồ của nó dưới lực ly tâm lập tức văng ngang theo một đường cong. Gã tài xế gào lên tuyệt vọng đạp phanh nhưng vô ích. Chiếc xe trượt đi như một quả bóng bowling khổng lồ, đâm sầm trực diện vào một khối bê tông lớn bê tông. Lực va chạm hất tung xe lên cao, quay một vòng trên không trước khi lật úp và trượt dài thêm hàng chục mét.

Thế nhưng, việc hạ gục một mắt xích không làm đội hình của đám cướp tan rã mà ngược lại, chúng còn siết chặt vòng vây hơn. Hai chiếc xe phía sau lập tức tăng tốc bù lấp khoảng trống. Từ trên nóc của chiếc xe bám ngay đuôi họ, một gã lính vạm vỡ từ từ xuất hiện với trên tay là một khẩu súng máy hạng trung.

Nhận thấy lớp giáp phía sau xe của Michell rất dày, hắn lập tức ghim hỏa lực xuống mặt đường ngay sát mũi xe cô. Hàng ngàn viên đạn cày nát mặt đường, hất tung đất đá và mảnh vỡ lên không trung tạo thành một bức tường dày đặc khói bụi, ép Michell phải giảm tốc độ nếu không muốn bị mất hoàn toàn tầm nhìn phía trước.

Mục tiêu của chúng là ép chiếc xe của đối phương vào giữa hai chiếc xe của chúng, qua đó lọai bỏ hoàn toàn khả năng trốn thoát và buộc họ phải dừng lại đầu hàng nếu không muốn hứng chịu cơn mưa đạn từ cả trước lẫn sau. Không gian tẩu thoát chỉ còn tính bằng vài centimet, góc bắn của Tokita cũng hoàn toàn bị khóa cứng lại.

-Chúng đang muốn ép chết chúng ta ở cái nút thắt này! Michell, cứ giữ vững tay lái và chuẩn bị đón tôi!

Tokita hét lớn trong tiếng gió rít và tiếng đạn nổ.

-Cậu định làm cái trò điên rồ gì vậy? Chạy ở tốc độ này mà...

Michell trố mắt nhưng cô chưa kịp nói dứt câu thì tiếng cửa xe bật mở đã trả lời thay cô.

Khi đồng hồ tốc độ đang chỉ ở mức 60km/h, Tokita tung người nhảy vọt ra khỏi cabin xe không chút chần chừ. Cậu cuộn tròn cơ thể và tiếp đất bằng hàng loạt cú lộn vòng liên tiếp, trượt dài thêm một đoạn nữa trên mặt đất rồi nhanh chóng đứng dậy di chuyển, trên tay lăm lăm khẩu shotgun ở tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Nhìn thấy Tokita đã nhảy khỏi xe, đội hình địch lập tức có sự phân tâm. Chiếc xe thứ tư vốn đi bọc hậu bất ngờ rẽ ngoặt sang một con đường phụ song song, tăng tốc điên cuồng hòng đánh vòng lên phía trước mặt để chặn đầu chiếc xe của Michell, buộc cô phải dừng lại lại ngay lập tức nếu không muốn một vụ va chạm kinh hoàng xảy ra.

Giờ đây trong cabin chỉ còn lại một mình Michell đối mặt với hiểm cảnh sinh tử. Tuy từng thớ cơ trên người đang căng cứng vì sợ hãi, nhưng dòng máu của một kẻ đam mê tốc độ trong cô lại sục sôi hơn bao giờ hết. Khi chiếc xe địch vừa thò ra khỏi con hẻm phía trước, chắn ngang một phần đường để chặn đứng cô, Michell vẫn không hề hoảng sợ. Cô nở một nụ cười đầy ngạo nghễ và đạp lút chân ga, lao thẳng chiếc bán tải về phía hông xe địch như một quả ngư lôi chuẩn bị phát nổ.

Gã tài xế địch bên kia giật mình hoảng hốt. Đối mặt với một kẻ đang điên cuồng lao tới với ý định “đồng quy vu tận”, bản năng sinh tồn khiến hắn cuống cuồng đánh lái lùi lại và phanh gấp để né tránh cú đâm trực diện. Nhưng hắn đã rơi vào cái bẫy của Michell.

Ngay khoảnh khắc gã tài xế địch bẻ lái sớm và tạo ra một khoảng trống ở đó, Michell đạp mạnh chân phanh đồng thời giật phanh tay và vặn vô lăng cực gắt. Chiếc bán tải của cô trượt dài và tạo ra một cú trượt bánh hoàn hảo, ôm sát sạt chỉ cách đầu xe địch đúng vài centimet. Ngay khi thân xe đang trượt ngang và đối diện hoàn toàn với mạn sườn của kẻ thù, ngón tay cái của Michell đập mạnh vào nút bấm màu đỏ trên cần số.

Nóc xe lập tức bật mở, tháp súng tự động nhanh chóng vươn lên. Vì chiếc xe địch đang phanh gấp và bẻ lái trong lúc hoảng loạn, toàn bộ trọng tâm của nó bị thay đổi và nghiêng hẳn sang một bên, để lộ ra hoàn toàn phần lốp và trục dưới gầm xe.

Tạch! Tạch! Tạch! Tháp súng tự động khai hỏa. Một loạt đạn xuyên giáp găm thẳng vào khiến lốp nổ tung, hệ thống phuộc nhún và truyện động nhanh chóng gãy nát. Đang trong đà vào cua ở tốc độ cao mà lại mất đi điểm tựa, chiếc xe của đám cướp ngay lập tức lật nhào. Nó lăn thêm vài vòng dữ dội trước khi va mạnh vào đống công-ten-nơbên vệ đường rồi mới chịu dừng lại.

Trong khi Michell đang phô diễn kỹ năng lái xe thượng thừa thì Tokita ở phía sau cũng đang ở trong một trận chiến căng thẳng. Một chiếc xe được giao nhiệm vụ đuổi theo cậu sau cú nhảy lúc nãy vẫn đang bám riết không buông. Gã tài xế nhận ra con mồi đang ở trên mặt đất liền tỏ vẻ khoái chí mà đạp lút ga, định dùng chiếc xe chẹt nát người Tokita vào bức tường bên đường.

Đột nhiên, Tokita bỗng khựng lại giữa đường rồi quay mặt về phía kẻ thù. Mặc cho tay súng trên nóc xe thò người ra xả đạn như mưa, cậu vẫn đứng yên để bộ giáp trên người hứng trọn phát bắn. Vài viên đạn sượt qua mặt, rạch lên da thịt những vết cắt mảnh khiến máu lặng lẽ rỉ xuống, nhưng ánh mắt cậu vẫn không hề dao động. Hai chân cậu dang rộng và đứng ở tư thế vững chãi, vẻ mặt bình thản đối đầu với cỗ xe đang lao tới tựa như một đấu sĩ đối mặt con bò tót điên cuồng. Cậu giương súng lên ngang tầm mắt và bóp cò.

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Tokita bắn liên tục vào vị trí tay lái khiến cho kính chống đạn nứt toác ra, trở nên trắng xóa và che khuất hoàn toàn tầm nhìn của gã tài xế. Chiếc xe lảo đảo, chệch hướng lao về phía trước. Ngay khi nó chỉ còn cách Tokita nửa mét, cậu lập tức lộn vòng sang bên phải để né tránh.

Chiếc xe trượt qua, gã tài xế điên cuồng gài số lùi và đánh lái để quay đầu lại nghiền nát Tokita. Nhưng cậu lúc này đã chuyển sang dùng ống đạn xuyên giáp và bắn liên tục vào chiếc xe.

Giữa loạt đạn dồn dập, một viên đã găm thẳng vào lưới tản nhiệt, phá nát két nước khiến hơi nóng sôi sùng sục phụt ra. Một viên cắm xuyên qua nắp ca-pô, giáng một đòn chí mạng vào lốc máy. Tiếng kim loại vỡ vụn va đập lạch cạch trong động cơ. Thế nhưng từng đó vẫn chửa đủ để khiến chiếc xe chịu khuất phục. Gã tài xế ngoan cố đạp ga ép chiếc xe lết đi, định dùng quán tính khi quay đầu húc bừa vào vị trí của Tokita.

Tokita nghiến răng, vừa di chuyển vừa thay cho khẩu súng ống đạn mới. Xong xuôi, cậu hạ thấp người xuống và khai hỏa liên tục. Loạt đạn thứ ba xé toạc phần lốp khi chiếc xe đang dồn lực quay đầu. Trục trặc động cơ, mất nước làm mát, cộng thêm việc lốp xe bị nổ tung, cỗ máy nặng nề này bắt đầu phun ra khói đen mù mịt. Áp suất động cơ sụt giảm hoàn toàn, pít-tông kẹt cứng. Khối kim loại khổng lồ lết bánh trượt dài trên mặt đường, mất kiểm soát hoàn toàn và tông rầm vào một cột điện cao thế.

Cuộc thanh trừng vẫn chưa dừng lại, hai chiếc xe khác của băng nhóm cướp nhận thấy đồng bọn bị hạ gục liên tục liền điên cuồng vòng lại, định thiết lập vòng vây quanh chiếc xe của Michell. Cô thấy vậy chỉ lặng lẽ vuốt mồ hôi trán và liếc nhìn sang màn hình điều khiển bên cạnh.

Hệ thống của tháp súng tự động trên nóc xe đã kích hoạt chế độ khóa mục tiêu. Những vòng tròn đỏ trên màn hình radar chớp nháy liên tục, tự động phân tích quỹ đạo di chuyển, tính toán sức gió và tốc độ của hai chiếc xe địch.

Đùng! Đùng! Đùng! Loạt đạn quét rạp ngang tầm thấp, xé toạc toàn bộ dàn lốp trước của chiếc xe đi đầu. Loạt đạn tiếp theo nâng góc bắn lên, đục thủng hệ thống làm mát và buồng đốt động cơ. Loạt thứ cuối cùng là đòn kết liễu, găm thẳng vào kính chắn gió khiến những kẻ bên trong không còn cơ hội ngóc đầu lên. Cả hai chiếc xe địch lần lượt bốc khói nghi ngút, va chạm vào nhau rồi bốc cháy ngùn ngụt trên đường. Những tên cướp trong xe phải vội vàng lao ra ngoài trước khi chúng nổ tung thành từng mảnh.

Xong việc, Michell kéo phanh tay, đạp chân ga và thực hiện một cú quay đầu xe 180 độ hoàn hảo, trượt chiếc xe bán tải quay ngược lại hướng Tokita đang đứng.

Chiến trường lúc này ngổn ngang xác xe cùng những cột lửa bốc lên cao vút. Từ trong màn khói, Tokita xách khẩu shotgun xông pha ngược chiều làn đạn và chạy thục mạng hướng về phía chiếc xe của Michell đang chậm dần để đón cậu.

Bất chợt, từ đống đổ nát của chiếc xe bị đâm lúc nãy, tên lính đánh thuê từng trúng đạn cao su của Tokita loạng choạng đứng dậy. Mặt mày hắn đầy máu, tay run rẩy chĩa khẩu súng về phía bóng lưng của Tokita. Như có mắt ở sau gáy, cậu lập tức xoay người 180 độ, nâng khẩu shotgun lên bằng và siết cò.

Đoàng! Phát đạn cao su đập trúng ngay giữa ức, hất văng tên cướp văng ngược trở lại thùng xe, kết thúc hoàn toàn ý định phản kháng của hắn.

Tokita xoay người lại và tiếp tục lao đi. Ở phía trước, Michell đã canh chuẩn thời gian và tốc độ để hãm phanh nhẹ nhàng, giữ chiếc xe trôi đi. Cô với tay bấm nút mở tung cánh cửa bên ghế phụ. Tokita được đà bắt lấy tay nắm cửa, xoay người một vòng rồi trượt gọn lỏn vào ghế, đóng sầm cửa lại khi chiếc xe vẫn đang duy trì tốc độ.

-

Cách đó vài dãy nhà, trong chiếc xe van chỉ huy đang đỗ khuất dưới gầm cầu vượt, bầu không khí đặc quánh lại, ngột ngạt và lạnh lẽo đến thấu xương. Defan ngồi bất động trước dàn màn hình giám sát vốn dùng để theo dõi nhất cử nhất động của đối phương. Giờ đây, những điểm tín hiệu đại diện cho đội xe săn đuổi của hắn trên bản đồ radar đã lần lượt tắt ngấm, hoặc chuyển sang màu đỏ báo hiệu đã bị tiêu diệt.

Tiếng rè rè từ bộ đàm vang lên phá vỡ sự im lặng chết chóc. Giọng nói của một tên đàn em từ khu vực tòa nhà hành chính G-14 vang lên, đứt quãng, xen lẫn tiếng ho khan và tiếng đổ vỡ của gạch đá.

-Sếp....Báo cáo...Tòa nhà đã sập...Đại ca Dylan...Đại ca Dylan đã bị hạ rồi! Con nhỏ Ellie...cũng...cũng đã trốn thoát! Lực lượng của chúng ta...bị dọn sạch rồi sếp ơi...Chúng ta mất tất cả rồi...

Giọng nói vỡ nát của tên đàn em như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt Defan. Hắn trừng trừng mắt nhìn vào màn hình, hai bàn tay nắm chặt đến mức móng tay rỉ máu. Cả một kế hoạch công phu, tốn kém hàng triệu Agus, huy động toàn bộ lực lượng, thậm chí đánh cược cả mạng sống của chỉ huy,...tất cả đều tan thành mây khói chỉ vì một nhóm thợ săn mà chúng cho là thấp cấp.

Sự kinh hoàng bắt đầu len lỏi vào tâm trí kẻ sống sót. Defan nhận ra rằng nếu tiếp tục truy đuổi, cái giá phải trả không chỉ là tiền, mà là mạng sống của chính hắn và những người còn lại. Dã tâm mới được nhen nhóm đã bị dập tắt hoàn toàn, nhường chỗ cho bản năng sinh tồn hèn mọn trỗi dẫy trong tâm trí.

Gã tài xế Stuart lầm lì từ nãy đến giờ mới lên tiếng.

-Vậy...chúng ta làm gì tiếp theo, đội trưởng?

Defan nhắm nghiền mắt, cố gắng bình tĩnh suy nghĩ để tìm ra giải pháp ngay lúc này. Nhưng khi hắn mở mắt ra, trong đó chỉ còn lại sự tuyệt vọng và hèn nhát.

-Rút lui! Gọi những chiếc xe còn lại quay đầu ngay lập tức! Còn những tên còn sống tập trung tại công viên hoặc trung tâm thương mại, chúng ta sẽ đón chúng rồi mới rời đi.

Stuart lập tức vặn chìa khóa, đánh lái quay đầu chiếc xe van xám xịt. Xung quanh đó, hai chiếc xe thuộc nhóm săn đuổi Michell và Tokita cũng vội vã tắt đèn pha, lầm lũi quay đầu lẩn trốn vào màn đêm tăm tối của vùng đất hoang. Cuộc đi săn của những kẻ kiêu ngạo đã kết thúc bằng một sự tháo chạy nhục nhã, bỏ lại phía sau một khu dân cư G-14 hoang tàn và đẫm máu. Trận chiến đã kết thúc, và những kẻ còn sống sót hiểu rằng, cái tên Ronald, Tokita và Michell sẽ mãi mãi là cơn ác mộng mà chúng không bao giờ dám đối mặt thêm một lần nào nữa.

-

Dù kẻ địch bây giờ không có dấu hiệu tấn công, Tokita vẫn tỏ ra cảnh giác cao độ với tình hình hiện tại. Ngón tay cậu liên tục thao tác và điều chỉnh cự ly quét của radar. Những đốm tín hiệu vốn dĩ bám riết lấy chiếc xe của họ như những con thú săn mồi hung hãn giờ đây đang có dấu hiệu chững lại.

Trên màn hình hiển thị, các đường di chuyển của đối phương bắt đầu đảo chiều. Thay vì duy trì đội hình truy đuổi gắt gao, những chấm đỏ đại diện cho xe của đám cướp dần tản ra, quay đầu và đồng loạt rút lui về một hướng, rồi mờ dần cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi khu vực dân cư.

Ở ghế lái, Michell cũng không dám lơ là dù. Cô liên tục quan sát gương chiếu hậu, nơi màn đêm của vùng đất hoang đang dần nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng. Khi xác nhận rằng không còn bất kỳ tiếng động cơ hay tiếng súng nào theo sau, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở trong khoang xe mới bắt đầu giãn ra

Cô liếc sang nhìn Tokita. Dù hơi thở còn gấp gáp, mồ hôi ướt đẫm khắp người nhưng cô vẫn nở một nụ cười rạng rỡ với khóe môi nhếch lên, phảng phất vẻ khiêu khích đầy tự tin.

-Pha nhảy xe vừa rồi...khá ngầu đấy.

Tokita vừa cười vừa gãi đầu một cách gượng gùng, má cậu đỏ lên dưới lớp kính đã hơi mờ vì bụi và mồ hôi.

-Không có gì đâu, Michell! Chuyện cần phải làm thôi. Xin lỗi vì vừa này đã bỏ cô lại trên xe mà không giải thích gì nhé.

Cô lập tức bật cười trước sự tử tế quá mức cần thiết của cậu.

-Ôi trời, lỗi lầm gì chứ! Nếu không nhờ cậu nhảy xuống xe đánh lạc hướng thì ta không thoát khỏi vòng vây được đâu.

Tokita thở phào nhẹ nhõm. Cậu quay trở lại quan sát màn hình radar và nhìn thấy tín hiệu của Ronan đang ở gần đó.

-Chúng ta đi đoán anh Ronan thôi. Có vẻ anh ấy đã hạ được tên chỉ huy khiến chúng mới vỡ trận và phải bỏ chạy.

-Được rồi, đi thôi!

Michell lập tức đánh lái, đưa chiếc xe quay đầu hướng về phía tàn tích của khu tòa nhà hành chính, nơi giờ đây chỉ còn là một đống gạch vụn khổng lồ sau vụ sập. Bụi vẫn còn bay mù mịt trong không khí tạo nên một lớp sương mờ ảo dưới ánh đèn pha xe.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!