Bình minh của Nederks

Bình Minh Của Nederks: Chiến Dịch Bắt Giữ Ma Nhân I

Bình Minh Của Nederks: Chiến Dịch Bắt Giữ Ma Nhân I

Alfred và Ivan đi về phía Nam, hướng tới Nederdam.

"Mọi chuyện xong xuôi sớm hơn dự kiến khá nhiều. Mục tiêu cần khống chế là Ferrante, thời gian có thừa. Và may mắn là chúng ta, cả hai đều tóc vàng mắt xanh. Làm mồi nhử thì thượng hạng rồi."

"Vâng, công dân có hai đặc điểm đó chắc sẽ không còn ai ra ngoài nữa đâu. Tất yếu, mục tiêu sẽ bị thu hẹp lại. Khả năng hắn nhắm vào chúng ta là rất cao."

"Nghe nói hắn không mắc bẫy, nhưng nếu ham muốn lột mặt quá mạnh thì hoàn toàn có cơ hội. Hơn nữa, chúng ta đâu có giăng bẫy bằng số đông."

"Chia làm hai ngả đi dạo phố đêm. Có vẻ cậu định áp dụng phương án của tôi nhỉ."

"Ừ, nói đúng hơn là chẳng còn việc gì khác để làm. Lao vào hang ổ địch thì quá liều lĩnh, theo lời bọn họ thì ít nhất có bốn người cỡ Đại Tiên Sinh ở đó. Với chúng ta hiện tại, một người thôi cũng đã quá sức rồi. Không làm chuyện quá sức đâu."

"Đúng vậy. Mục tiêu là Ferrante. Không sao đâu, chắc chắn sẽ câu được."

"Ừ. Cầu mong là vậy."

Thúc ngựa, họ quay trở lại Nederdam nơi mây đen đang vần vũ.

Đã biết sự thật. Nhưng dù có phơi bày nó ra thì thế giới cũng chẳng thay đổi. Phải là người cần dùng dùng vào lúc cần dùng thì mới có ý nghĩa. Ivan thì không nói, nhưng Alfred sẽ không trở thành người thích hợp ở Nederks.

Có thể trao nó cho ai đó để thay đổi dòng chảy, nhưng...

(Sao nhỉ. Thú thật tôi bắt đầu không hiểu nữa. Cái gì đúng, cái gì sai. Bởi vì đúng không? Cả hai phe đều không có ý định làm rung chuyển thế giới. Họ định giải quyết tất cả trong nội bộ. Vậy thì, có nằm trong phạm vi để kẻ bên ngoài như tôi nhúng tay vào không?)

Dù vậy vẫn không dừng bước chân đang tiến tới. Ý định nhúng tay đã phai nhạt, nhưng trái ngược với điều đó, ham muốn muốn chứng kiến đến cùng lại phình to lên. Sự tham lam tồn tại trong bản thân, Alfred cười khổ vì điều đó. Trong cục diện liên quan đến tính mạng của người đàn ông mà cậu kính trọng như anh trai, vậy mà sự tò mò tri thức vẫn chiến thắng. Cậu ngán ngẩm đến mức không thốt nên lời trước sự hết thuốc chữa đó.

Nhưng, trực giác phi lý trí ẩn sau đó, chính nhờ có nó mà Alfred mới có thể chỉ nhìn vào ham muốn. Sự tin tưởng đối với đối phương, tấm lưng của người anh, sự tin tưởng vô thức đối với những gì đã luôn nhìn thấy. Điều đó rồi cũng sẽ có lúc...

Việc Alfred nhận ra điều đó vẫn là câu chuyện của một chút nữa về sau.

***

"Yelena, lâu rồi không gặp. Cô Hanna trông vẫn khỏe mạnh là tốt rồi."

Yelena đang quấn băng lên mặt Hanna. Gần đây việc điều chỉnh lực tay cũng đã thành thạo. Đối với Alfred, người liên tục bị làm cho phát khóc, thì đây là chuyện vui đến rơi nước mắt, nhưng tận đáy lòng cậu vẫn nghĩ giá mà cô ấy học được sớm hơn một chút thì tốt biết mấy.

"Al, trông vui vẻ."

"Ừ. Có một cuộc gặp gỡ tốt đẹp. Và tôi đã biết được. Đất nước này ấy mà, được tạo nên bởi những kẻ ngốc. Điều đó thực sự, rất, rất tuyệt vời, tôi đi khắp thế giới và nghĩ vậy. Nếu ai cũng trở thành kẻ ngốc thì thế giới sẽ tốt đẹp hơn một chút, đến mức tôi có thể nghĩ như thế."

"...Nhưng, Al làm kẻ ngốc thì không được."

"Ừ. Cả Yelena nữa, đúng không?"

"Đúng. Thứ cậu bảo chuẩn bị sẵn, xong rồi."

"Thật á!? Tốt quá."

"Uốn sắt vất vả lắm."

"...Cái đó, ý tôi là nhờ thợ rèn làm ấy mà."

"Đã mua tấm sắt ở tiệm rèn. Phí gia công làm tiền tiêu vặt rồi."

"A, thế à."

"Bánh kẹo, ngon lắm."

"...Vậy sao."

Lúc nào cũng theo ý mình. Đối với cô ấy, tình hình thế giới thế nào cũng chẳng quan trọng. Có bệnh nhân trước mặt thì cứu. Chỉ nỗ lực hết mình vì điều đó.

Vẻ đẹp đơn giản đó thật đáng mến, nhưng...

"Vậy tôi đi diệt ma nhân đây."

"Đi nhé."

"A, cái đó."

Hanna, người đã được chữa trị xong và quấn băng kín mít, cất tiếng.

"Tôi bị Ivan bắt phải giữ kín chuyện này."

"...Kiểu như kế hoạch dụ Ferrante về phía mình ấy hả?"

"Hả? S, sao cậu biết?"

"Cách mở đầu câu chuyện, cách dẫn dắt có chút không tự nhiên. Vì hợp lý nên tôi bỏ qua, nhưng tôi nghĩ kiểu người hay ôm đồm sẽ không đề xuất kế hoạch đẩy gánh nặng về một phía đâu. Ít nhất nếu là cậu ấy thì sẽ tỏ ra có lỗi hơn một chút, tôi nghĩ vậy."

"...Cậu hiểu rõ về người đó nhỉ."

"Dễ hiểu mà, cậu ấy. Đó là điểm tốt đấy, trông không giống người Nederks nhưng lại chính là Nederks, ở chỗ đó đấy."

"Vậy thì..."

"Ngay từ đầu tôi đã không định chia làm hai ngả đâu. Tầm đánh của tôi, nếu nghiêm túc thì có thể bắn chết từ khoảng cách xa hơn phạm vi nhận thức của bất kỳ sinh vật nào. Nương theo kế hoạch của Ivan, rồi gài bẫy cả địch lẫn ta. Mà, nếu thế này mà không có kế hoạch gì thì công cốc, còn nếu trúng tủ thì nếu được, không, khả năng cao là muốn bắt sống, nên chắc sẽ là một cuộc đi săn kha khá khó khăn đây."

"Quả nhiên, đầu óc minh mẫn thật. Vụ bắt sống thì sao?"

"Tôi không nói. Với những quân bài trong tay Ivan thì giết được chứ bắt sống là không thể. Nếu điều đó trở thành tạp niệm thì chênh lệch thực lực đủ để bị lật ngược tình thế."

"Cảm ơn cậu."

Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay người đàn ông này. Nếu thực sự định can thiệp thì cậu ta có thể lấn sâu đến đâu, Đệ Nhất Hoàng Tử của Arcadia, nếu lợi dụng phe thân Arcadia thì có lẽ đã có thể kết thúc vụ việc này trong chớp mắt.

Đương nhiên, điều đó đồng nghĩa với sự kết thúc chuyến hành trình của cậu.

"Vậy thì, tôi sẽ mang tin vui về. Kèm theo ma nhân nhé."

Tật xấu của Alfred, hay cư xử lịch thiệp với những phụ nữ mà mình không có ý gì. Hanna cũng thuộc cùng hệ với Ivan nên có sức đề kháng, không bị đổ gục, nhưng nụ cười của cậu quyến rũ đến mức nếu lơ là sẽ dễ gây hiểu lầm.

Hừa hưởng điểm tốt của cha và bác, là kẻ sát gái bẩm sinh. Việc tự nhận thức và vận dụng điều này là chuyện của rất lâu về sau, nhưng kết quả là có thể sẽ mang lại miếng cơm manh áo cho các sử gia đời sau, và trải qua một đời tư hào nhoáng đến mức khiến cánh đàn ông phẫn nộ.

***

Ivan đi bộ một mình trong thành phố đêm.

Trong tình huống này, việc người phù hợp với đặc điểm nhận dạng đi bộ một mình đã là cực kỳ nguy hiểm, nhưng có một điều, Ivan và Ferrante có điểm chung. Cuộc chạm trán đầu tiên, hắn có sự chấp nhất kỳ lạ đối với khuôn mặt của cậu. Nếu hắn vẫn còn giữ điều đó thì...

"Này anh bạn! Bộ dạng đó mà lảng vảng bên ngoài nguy hiểm lắm đấy!"

"Không sao đâu ạ. Đừng lo lắng."

Ivan giương thương lên, phô trương rằng mình là kẻ đi săn.

Tuy nhiên, ánh mắt của người dân nhìn điều đó vẫn u ám.

"Ai cũng nói thế và bị lột sạch đấy, cái mặt ấy."

Duy nhất một người, người đàn ông tóc vàng mắt xanh trong thành phố đêm.

"Dù sao thì cứ lại đây! Tôi cho chú trọ lại một đêm."

Người dân lương thiện chạy tới.

"Cảm ơn tấm lòng của bác. Nhưng mà..."

"Đã bảo là nguy hi..."

Phập. Cùng với âm thanh rất nhẹ, lưỡi liềm cắm phập vào mặt người dân.

"...Hả?"

"Hừ, quả nhiên, đến rồi sao. Ferrante!"

Con quái vật xuất hiện trơn tuột như bò ra từ màn đêm. Khuôn mặt đó là của một thiếu niên nhỏ tuổi. Đệ tử ruột của Claude mà Ivan cũng biết mặt, ma nhân khoác lên khuôn mặt đó và hiển hiện. Hắn tiến lại gần người lương thiện đang gục xuống, rút lưỡi liềm ra và cứ thế lao tới.

"Cái mặt đó, cho taaaaa!"

"Xin lỗi."

Xin lỗi người đàn ông đã lo lắng cho mình, và Ivan cũng chuyển đổi trạng thái. Tài năng, nỗ lực của bản thân, dù giá trị quan có dao động, cậu cũng không nghĩ mình sẽ thua con quái vật này.

"Ta sẽ kết liễu ngươi tại đây!"

Tốc độ chính là cốt lõi trong thương thuật của mình. Quái vật mà là con người thì...

"Không có lý nào không bắt được!"

Xoẹt, tia chớp xé toạc màn đêm.

"Thuốc, nhiều lắm. Ta, thấy, hết!"

Con quái vật né tránh chỉ bằng chuyển động của thân trên.

"Cái gì, còn hơn cả trước đây..."

Rõ ràng là nhanh hơn. Và...

"Mặt, cho ta."

Dùng thương đỡ lưỡi liềm, nhưng sức nặng đó khiến Ivan nhăn mặt.

"Tên này, tại sao, chỉ trong thời gian ngắn như vậy."

Sức mạnh cơ bắp cũng tăng lên so với trước. Con quái vật chuyển động một cách bất thường.

"Mặt ngươi, hơi u ám rồi đấy."

Sự chấp nhất của con quái vật nhạt đi. Nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy đòn tấn công sẽ dừng lại.

***

"Vô cùng xin lỗi."

"Không cần xin lỗi đâu. Chẳng ai tưởng tượng được hắn xé đứt xích sắt và bỏ trốn cả."

"Nói năng thong thả thế, kế hoạch vỡ lở bây giờ!"

Những Schauhausen lườm nhau. Một bên nở nụ cười dửng dưng, một bên cau mày giận dữ, có sự khác biệt như vậy.

"Chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ?"

"Hừm, đã tiêm thuốc an thần rồi, bọn mình chỉ cho hắn cái đó thôi mà."

"Theo lời Mẹ, thì ở Marcia hắn bị tiêm quá nhiều thuốc nên các loại dược phẩm nói chung khó phát huy tác dụng phải không? Thuốc cuồng hóa, sản phẩm phụ để tạo ra hắn, giờ chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn nữa. Trừ khi Mẹ chẩn đoán sai."

"Nếu vậy thì trường hợp đó không thể xảy ra nhỉ."

Cả nhóm trầm ngâm. Những lúc thế này giá mà có Mẹ, có Hầu tước Kalis ở đây. Ông ấy sẽ chỉ ra những việc cần làm một cách chính xác. Vì đi theo con đường đó là sứ mệnh của Tam Đại Tướng bọn họ.

"Tự ám thị, chăng?"

"Tự ám thị?"

"Nghĩ rằng mình bị tiêm thuốc cuồng hóa, rồi nghĩ rằng mình mạnh lên. Cũng không phải chuyện lạ đâu. Lượng lớn thuốc an thần tiêm vào để trấn áp trạng thái hoảng loạn của hắn đã không có tác dụng. Và hắn coi tất cả chỗ đó là thuốc cuồng hóa, rồi tháo xích ra như một lẽ đương nhiên."

"Thế thì bay bổng quá đấy."

"Vậy sao? Vì thuốc rốt cuộc cũng chỉ tác động vào bên trong thôi mà? Tất nhiên ngoại lệ thì nhiều vô kể. Nhưng sự điên cuồng do thuốc lôi ra, và sự điên cuồng do tự bản thân lôi ra, trần cũng giống nhau thôi đúng không? Đều là khả năng mà cơ thể mình sở hữu."

"Muốn nói 'Non' (Không), nhưng áp đặt lý lẽ con người lên dã thú cũng vô ích."

"Chúng ta đuổi theo chứ?"

"Không, không cần thiết phải hành động. Vốn dĩ cũng chẳng phải thứ đuổi theo là bắt được. Chỉ còn cách dựa vào bản năng quay về tổ mà Mẹ đã cố gắng khắc sâu vào thôi."

Không có ý nghĩa gì khi đuổi theo con quái vật đó. Nếu là đồng bằng không vật che chắn thì còn được, đằng này là Vương đô Nederdam, chỗ trốn, chỗ chạy, góc chết nhiều vô kể.

Giống như quân đội Nederks không thể truy đuổi hết ma nhân, họ cũng không có cách nào bắt được nếu hắn không quay lại.

Ngay cả Y thánh Kalis cũng không thể uốn nắn được con dã thú nhân tạo đáng thương ấy, Ferrante đã nằm ngoài lý lẽ, ngay cả họ cũng không thể kiểm soát hết được.

***

Áo choàng đen hòa vào màn đêm. Mua ở cửa tiệm ven đường, nhưng mặc cũng không tệ. Thiết kế tổng thể rộng rãi, cảm giác thùng thình. Hình dáng cũng tròn trịa. Ý tưởng lấy từ sát thủ của Hắc Tinh và gã đàn ông mặc đồ đen gặp ở Estado.

Che giấu chuyển động cơ thể, còn có thể giấu ám khí. Một hình dáng hợp lý không dễ dàng cho đối phương lời giải. Cậu đã định khi nào có cơ hội sẽ bắt chước thử.

"Nếu là hiệu quả của thuốc thì thời điểm phát huy tác dụng quá tuyệt vời. Việc chúng ta quay lại hôm nay, việc Ivan giăng lưới ở quanh đây, không thể nào biết trước được. Là thuốc tác dụng nhanh chăng? Nhưng đâu thấy hắn uống gì."

Alfred quan sát trận chiến từ trên nóc nhà. Ivan rõ ràng đang bắt đầu bị ép vế. Thông số của Ferrante tăng lên là một nguyên nhân, nhưng gốc rễ vấn đề nằm ở Ivan. Biết đến Thần Thương, và hiểu ra sự non nớt trong ngọn thương của mình.

Kết quả là, sự mê mang trong lòng hiện lên ngọn thương, làm mất đi cả sự sắc bén thường ngày. Người lấy tốc độ làm vốn liếng mà do dự, sự tích tụ của từng tích tắc dẫn đến suy giảm hiệu suất.

"Hừm, tài năng còn hơn cả mình mà. Cậu ta cứ hay suy nghĩ những chuyện vô ích. Nếu phiền não thì cứ tạm gác ngọn thương của mình sang một bên mà học Thần Thương là được. Vấn đề phải chia tách ra, xử lý riêng biệt mới là cốt lõi chứ."

Alfred đứng dậy, giương cung.

"Trước tiên xin nhận lấy khả năng cơ động đó nhé."

Gần đây, cung phức hợp sản xuất tại Arcadia đang dần trở thành tiêu chuẩn thế giới. Tầm bắn của nó vượt xa cung binh truyền thống. Tuy nhiên, người có thể bắn ở khoảng cách này không có mấy ai. Chỉ cỡ như Cung Kỵ Sĩ, Tấn Lôi, Liệt Cung, và Bạch Kỵ Sĩ.

Ở đó, âm thầm có một người đàn ông chen vào.

"Suỵt."

Cha nào con nấy. Quả thực thiên phú đó là thứ được thừa hưởng từ người cha.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!