Khi mở mắt ra, nơi đó là một căn phòng um tùm cỏ hoa với mùi hương nồng nặc. Nói là um tùm thì có lẽ hơi sai lệch. Những chậu cây đặt lộn xộn, những loài thảo mộc rũ xuống, vươn dài bừa bãi, tất cả đều có hình thù kỳ dị.
(Nơi nào thế này?)
Một khung cảnh hoàn toàn xa lạ với Alfred. Cảnh quan đã chẳng đẹp đẽ gì, nhưng hơn hết là cái mùi nồng nặc kia. Thứ mùi hăng hắc kích thích mũi này không giống thứ gì lành mạnh cho lắm.
(Và rồi, cái thứ đang ở ngay trước mắt mình kia là gì vậy?)
Sột soạt, sột soạt, một sinh vật bí ẩn đang dùng thanh gỗ mài liên tục vào thứ gì đó. Vóc dáng trông có vẻ nhỏ bé, nhưng không biết là do mặc nhiều lớp áo hay vốn dĩ béo tốt mà trông cứ tròn vo núc ních. Vì đang quay lưng lại nên không thấy được sắc mặt, nhưng có lẽ là——
"……?"
Cảm nhận được khí tức, sinh vật bí ẩn quay lại. Và rồi ở đó là——
(A, quả nhiên là con quái vật đó.)
Bộ đồ đen tròn vo che kín da thịt, chiếc mặt nạ gắn mỏ chim che khuất khuôn mặt. Cả một khối đầy sự khả nghi, nhưng bản thân người đó lại chẳng hề bận tâm. Nó cứ thế lầm lũi tiến lại gần, cạy mí mắt của Alfred đang giả vờ ngủ lên.
(Hii!?)
Suýt chút nữa thì hét lên theo phản xạ nhưng cậu cố kìm lại được. Vì không biết sẽ bị làm gì nên cậu tiếp tục giả vờ ngất. Tuy nhiên, khi sinh vật đó cứ nhìn chằm chằm, cậu bất giác giật mình phản ứng, hoảng hốt lùi lại nấp sau cây cột. Nhưng vì cái bóng dáng quá đỗi tròn vo của nó nên cậu chẳng thể nào nấp kín được.
"…………"
Nó đang nhìn chằm chằm về phía này. Cái dáng vẻ cứ nhìn chằm chằm, chằm chằm quan sát tình hình ấy——
"……Phụt."
Alfred bật cười thành tiếng. Thấy vậy, sinh vật bí ẩn có vẻ ngạc nhiên nên lùi lại thêm chút nữa. Dáng vẻ đó quá đỗi buồn cười khiến cậu càng không nhịn được cười, lại càng làm nó hoảng hốt hơn. Trong lúc đó, cậu bình tĩnh lại đôi chút, và chợt nhớ ra những ghi chép trong cuốn sách đã đọc ngày xưa.
Trong đó có viết——
"……Mặt nạ mỏ chim của Marcia?"
"……!? Cậu biết sao?"
Giọng nói lần đầu tiên cất lên cao hơn cậu tưởng tượng khá nhiều, mang âm hưởng dịu dàng. Có chút gì đó giống với mẹ cậu.
"Ngày xưa tôi từng đọc trong sách. Rằng các y gia ở Marcia thường mặc đồ bảo hộ để bảo vệ bản thân khỏi chướng khí. Trong phần mô tả đó có nhắc đến cái mỏ chim, và nhìn quanh đây tôi cũng thấy lác đác vài loại dược thảo quen thuộc. Dù cũng có nhiều loại tôi không biết."
"……Lần đầu tiên tôi thấy người ngoài Marcia biết đến nó."
"Tôi cũng là lần đầu tiên nhìn thấy tận mắt đấy."
"……Cơ thể, thấy sao?"
"……Ra là vậy. Lúc nãy nhìn thấy cảnh tượng sốc quá nên bay sạch, giờ thì đau kinh khủng. Với lại không cử động được."
"Đó là do đang cố định lại. Vai bị trật khớp."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Kỳ tích đấy. Bố bảo là do cành cây mắc vào quần áo, và những cái cây mọc ở vách núi đã làm đệm đỡ. Dù vậy, chấn thương đáng chú ý chỉ có trật khớp, xương không có gì bất thường, có vài vết trầy xước nhẹ nhưng đã lành rồi. Vận may rất tốt."
"……Vậy à. Thế thì may mắn thật."
Alfred nhớ lại việc mình đã nhảy xuống. Đó là cú nhảy mà cậu đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết. Dù vậy, so với xác suất thắng được đối thủ trước mắt thì vẫn còn cửa sống, cậu đã nhảy với suy nghĩ đó, nhưng không ngờ lại chỉ bị thương nhẹ đến mức này. Dù chỉ một mảnh nhỏ——
(Không, có thật thế không? Chẳng phải mình đã nghĩ đến một chút sao? Rằng nếu là mình thì sẽ không chết đâu, chẳng phải mình đã nghĩ thế sao? Làm gì có chuyện đó... Mình——)
"Tôi đi gọi Bố. Hơi lập dị một chút, nhưng là bác sĩ giỏi."
"……Vậy à."
(Nếu còn lập dị hơn cô bé này thì hơi ngại nhỉ.)
Sinh vật bí ẩn biến mất với những chuyển động nhanh nhẹn đến mức không thể tưởng tượng được từ cái bóng dáng tròn vo kia. Chắc là con gái. Nhìn bề ngoài thì không thể phân biệt được nhưng——
"Tạm thời thì, còn sống là tốt rồi."
Alfred thở phào nhẹ nhõm vì hành động điên rồ của mình đã đem lại kết quả tốt.
***
"Thằng ngu này!"
"Bự hự!?"
Alfred quằn quại sau khi lãnh trọn cú đấm hết sức bình sinh. Người đàn ông vừa thở hồng hộc vừa tung nắm đấm xong liền hừ mũi một cái "Hừ!" rồi ngồi xuống chiếc ghế tự mang vào. Phía sau lưng, sinh vật bí ẩn đang bứt vài ngọn cỏ và tiếp tục mài bằng thanh gỗ, chẳng thèm liếc nhìn về phía này. Chắc là đang tập trung.
"Mày điên hay sao mà trôi sông vào cái giờ đó hả!? Hả? Nếu tao không lúi húi tìm dược thảo bên bờ sông thì giờ này mày là cái xác chết trôi rồi thằng đần! Tao không biết mày nhảy xuống từ đâu, nhưng cuối thu rồi, nước lạnh lắm. Nguy hiểm đến thế đấy thằng ngu!"
Bị chửi mắng xối xả và bạo lực, Alfred co rúm người lại.
"Giờ tao tháo nẹp cho. Đừng có động đậy đấy nhóc."
"V, vâng!"
Alfred hoàn toàn bị khí thế áp đảo, vội vàng trả lời dõng dạc. Người đàn ông nhanh chóng tháo bỏ nẹp cố định. Cảm giác bó buộc biến mất, Alfred cảm thấy thoải mái hơn một chút.
"Có thể sẽ đau đấy nhưng tao sẽ cử động nó một chút."
"Vâng! Hử? Ơ——"
Người đàn ông không chút do dự, bẻ mạnh vai Alfred một cái. Khoảnh khắc đó, cơn đau kịch liệt chạy dọc toàn thân khiến Alfred hét lên thảm thiết. Người đàn ông phớt lờ tiếng hét, tiếp tục cử động vai cậu vài lần. Mỗi lần như thế Alfred lại hét lên. Sinh vật bí ẩn vẫn tiếp tục nghiền dược thảo sột soạt.
"Không bị trật lại. Nghĩa là mày trôi dạt từ nơi không xa lắm đâu. Khớp xương ấy mà, tùy vào bộ phận, nhưng đại khái là thời gian nắn lại sau khi trật khớp sẽ quyết định tình trạng hồi phục. Cố định vài ngày mà cử động thế này không bị trật lại thì coi như vết thương nhẹ. Với lại, đừng có coi thường trật khớp. Riêng với vai, cái khớp mà đã xé toạc màng gân thì không tự mình nắn vào được đâu. Lần đầu tiên thì đau đấy. Đau kinh khủng khiếp. Nắn vào còn đau hơn. Mày bất tỉnh là may đấy. Chứ nếu còn thức thì chắc là địa ngục rồi."
Người đàn ông lấy ra một tấm vải tam giác nhàu nhĩ, với động tác nhanh nhẹn treo tay Alfred lên để cố định nhẹ phần vai. Lời nói thì thô lỗ nhưng tay nghề có vẻ đáng tin cậy.
"Trật khớp dễ thành tật lắm. Dù là vết thương nhẹ, nhưng tạm thời phải ý thức đừng có cử động. Khi nào tao bảo cử động thì phải cử động thật lực để phục hồi chức năng. Hiểu chưa!"
"Vâng!"
"Trả lời tốt đấy thằng ngu!"
Vừa mếu máo, cậu vừa nén lại ý định cằn nhằn rằng nếu nói thế thì cứ treo tay lên ngay từ đầu đi chứ đừng có bẻ nữa. Sau này hỏi sinh vật bí ẩn mới biết, những trường hợp đầu gối hay các khớp khác thỉnh thoảng bị trật nhẹ gọi là bán trật khớp, khác hoàn toàn với trật khớp nặng. Dù thế nào thì cách điều trị tốt nhất vẫn là cố định chắc chắn để không bị trật, sau khi lành thì vận động để rèn luyện cơ bắp xung quanh, và để bắt một thằng ngốc cũng phải tuân thủ triệt để thì cách nói chuyện kiểu đó có vẻ hiệu quả.
"……Cũng chịu khó nghe nhỉ."
"……Tôi đi sắc thuốc."
Trái với vẻ bề ngoài, có lẽ cô bé này giỏi thuật xử thế hơn cậu tưởng.
***
Thời gian phục hồi chức năng diễn ra ngắn ngủi. Vết thương lớn nhất cũng chỉ là trật khớp, lại được xử lý đúng cách ngay từ sớm nên lành rất nhanh. Alfred sống những ngày tháng chịu ơn gia đình y gia hai người Yuran Keel và Yelena Keel, nhưng có lẽ họ chăm sóc người khác khá tốt, hoặc là lòng tự trọng không cho phép vứt bỏ bệnh nhân, nên cậu không bị đuổi đi.
Cậu xưng tên là Al với họ. Họ không hỏi họ của cậu. Có vẻ họ đủ tinh tế để hiểu ý.
Hai cha con y gia dựng một bệnh viện kiêm nhà ở tại rìa ngôi làng, không gian sống thì không nói làm gì nhưng ngôi nhà cũng khá lớn. Chà, vì chứa đủ loại dụng cụ y tế nên như đã nói, không gian sinh hoạt không rộng lắm. Suy cho cùng họ là bác sĩ, phần lớn cuộc sống dành cho y thuật.
"Cần tôi giúp không?"
"Cần có mẹo. Cậu không được chạm vào."
Trong ngôi nhà này không có việc gì cho Alfred làm. Nhờ sự giáo dục của Yuran, Yelena - người có lẽ cùng trang lứa với cậu - cũng cực kỳ giỏi y thuật. Kiến thức và thực hành đều được trang bị đầy đủ thông qua việc phụ giúp cha. Tóm lại, một kẻ chỉ mới gặm nhấm vài cuốn sách y học như Alfred chẳng làm được tích sự gì ở đây cả.
"Đám người trong làng sắp tổ chức lễ hội săn bắn quy mô lớn trước khi vào đông. Trừ những lúc khó khăn ra thì đám người tẩy chay chúng ta chẳng liên quan gì, nhưng mày đi vận động một chút coi như phục hồi chức năng đi. Không biết y thuật thì chắc cũng có kinh nghiệm săn bắn chứ? Dù gì mày cũng trôi lềnh bềnh từ con sông trên núi xuống mà."
"……Tôi không phải dân miền núi đâu. Nhưng săn bắn thì tôi làm được."
Thế là, một kẻ lạ mặt đột nhiên xuất hiện với cây cung trên tay đã khiến ngôi làng náo động một phen. Dù gì thì một người ngoại quốc được vị bác sĩ lập dị chăm sóc, sự xuất hiện của dòng máu bên ngoài đối với ngôi làng hiếm khi có người lạ này, dù chỉ xét một yếu tố thôi cũng đủ gây sốc rồi.
"Tao không cấm mày giao du với người lạ, nhưng đừng có làm vướng chân đấy."
Alfred bị mọi người giữ khoảng cách rõ rệt, nhưng——
"C, cung thủ giỏi nhất làng... Tay nghề kiểu gì thế này..."
Khi cậu thể hiện tài bắn cung, thái độ mọi người thay đổi hoàn toàn, thậm chí cậu còn được săn đón. Khứu giác tìm kiếm con mồi được tôi luyện ở sa mạc và phương pháp giấu kín sát khí cho đến khi hạ thủ. Và kỹ thuật bắn chết con mồi một cách chắc chắn, chính xác. Tất cả đều là những thứ dân làng không có, nên việc họ ngưỡng mộ hay ghen tị cũng là kết quả tất yếu.
"Thế này thì người trong mộng của cô em... A, quả nhiên không được rồi. Mê tít rồi."
"Im đê. Tao mà nghiêm túc thì cũng làm được cỡ đó nhá!"
"Thế bao giờ mày mới nghiêm túc——"
Dù trở thành tâm điểm của nhiều rắc rối, Alfred vẫn sớm rời khỏi đám đông——
"Tôi đã về rồi đây!"
"Ồ, sao rồi, bắt được con thỏ nào không?"
"Có cả thỏ nữa ạ."
"……Cả?"
Có vẻ tò mò, cái đầu chim ló ra. Cậu vẫn chưa nhìn thấy mặt thật.
"Quà đây. Tôi nghĩ thế này cũng trả ơn được một chút."
"……Nai, vịt trời, thỏ, cậu đã xẻ thịt mang về nghĩa là cũng chia cho cả làng rồi đúng không? Thế mà vẫn còn chừng này à. Mặt mũi thì ngáo ngơ mà tay nghề khá đấy nhóc con miền núi."
"Đã bảo tôi không phải dân miền núi mà. Tôi lớn lên ở vùng đồng bằng xứ tuyết!"
"……Tuyết."
"Sao thế?"
"Không có gì."
Yelena lủi thủi bỏ đi, có vẻ vẫn chưa thực sự mở lòng. Vốn dĩ với bộ trang bị nặng nề đó, khoảng cách cá nhân của cô bé chắc chắn rất hẹp. Cậu thậm chí còn nghĩ rằng ngoài người cha Yuran ra, cô bé sẽ chẳng mở lòng với ai khác.
"Hôm nay sẽ là món hầm ngập thịt. Ta sẽ cho thêm hương thảo vào cho tốt sức khỏe."
"……Xin hãy nương tay cho."
Từ bên trong vang lên tiếng "Ọt", rồi tiếng bước chân thình thịch của Yelena chạy đi đâu đó. Chắc là xấu hổ lắm. Alfred cảm thấy ấm lòng, nghĩ rằng chắc cô bé đói bụng lắm rồi.
"Thử liếc mắt đưa tình với con gái tao xem. Tao bẻ nốt cái vai còn lại đấy."
"Đó không phải là câu thoại của bác sĩ đâu nhé."
Alfred nghĩ rằng khoảng cách với gia đình này quả thật khó nắm bắt.
***
0 Bình luận