Chương 301 - 400

Chương 360 - Đâm

Chương 360 - Đâm

Cú đâm vô sát.

Đó là tuyệt kỹ của Jaxon.

Không hiện diện. Không sát khí. Lưỡi kiếm lướt đi trong thinh lặng, trung thành tuyệt đối với sứ mệnh nguyên thủy của nó.

Sinh ra để đâm, để chém, để xẻ thịt, và nó sẽ làm đúng như thế.

Lưỡi kiếm vô thanh nhắm thẳng vào lưng Encrid.

Chỉ cần đẩy tới một chút nữa thôi, nhiệm vụ sẽ hoàn thành.

"Muốn so tài à?"

Jaxon sững người, nhìn thẳng vào đôi mắt của Encrid, người đã quay lại từ lúc nào. Thanh kiếm đang thực hiện Cú đâm vô sát khựng lại giữa không trung, cánh tay phải cứng đờ trong tư thế vươn ra.

Anh ta cảm nhận được và phản ứng rồi ư?

Nghĩa là Cú đâm vô sát đã bị hóa giải.

Keng.

Encrid rút thanh trường kiếm màu bạc ra, gạt nhẹ vào lưỡi kiếm đang dừng lại của đối thủ. Một lời chào hỏi bằng thép.

Jaxon thu thanh kiếm vừa bị hất văng về phía mình, cảm nhận dư chấn run rẩy truyền từ lưỡi kiếm lên tận cánh tay.

"Tôi đặt tên nó là Silver. Kiếm của tôi."

Encrid dựng thẳng thanh kiếm, ánh trăng phản chiếu trên lưỡi thép sắc lạnh.

Nhìn cảnh tượng đó, Jaxon mới vỡ lẽ chuyện gì vừa xảy ra.

Không phải Cú đâm vô sát bị hóa giải, mà là cậu đã không thể thi triển nó trọn vẹn.

Là do mình không muốn sao?

Không dồn hết tâm ý. Không triệt tiêu hoàn toàn sự hiện diện.

Tại sao?

"Jaxon."

Tên cậu được gọi lên. Ánh sáng xanh lam rực lên trong đôi mắt phản chiếu ánh trăng của Encrid. Khí thế bùng lên từ thanh kiếm trên tay anh. Vai Encrid khẽ nhích. Jaxon phản xạ ngay lập tức.

Nhìn tư thế, đoán đòn đánh, rồi lùi lại.

Vút.

Ngay tại vị trí cậu vừa đứng, thanh trường kiếm Silver vẽ nên một đường cung ngắn ngủi nhưng chết chóc.

Tay phải nắm chuôi, tay trái giữ sống kiếm, Encrid vung kiếm theo một quỹ đạo hẹp.

Một đòn tấn công chỉ có thể tung ra khi tin tưởng tuyệt đối vào độ sắc bén của vũ khí.

Không phải chém bằng lực ly tâm, mà là cắt bằng sự sắc bén thuần túy.

"Lơ là một chút là mất một bộ phận đấy."

Encrid cảnh báo. Giữa hai tay đang nắm chặt kiếm, đôi mắt xanh rực sáng xuyên thủng màn đêm.

Lời nói đầy khí thế. Ánh mắt đầy áp lực.

Jaxon tiếp nhận khí thế đó, phân tích đòn thế của đối phương. Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt.

"Anh định tận dụng lợi thế vũ khí à?"

Bình thường cậu sẽ hành động ngay chứ không nói, nhưng lần này Jaxon lại mở miệng.

Cậu nhận ra sự khác thường của bản thân, nhưng không buồn bận tâm.

Cứ làm theo những gì con tim mách bảo thôi.

Đây là vì nhiệm vụ?

Hay vì trả thù?

Hành động đâm sau lưng này có đúng không?

Không quan tâm.

Jaxon thầm nhại lại câu cửa miệng của Encrid. Cậu cũng chẳng ý thức được mình đang làm vậy.

Encrid thở hắt ra một hơi dài Phùuuuu. Trong ánh trăng, hơi thở của anh hiện rõ mồn một như sương khói. Khí thế cuồn cuộn đến mức đó.

"Nói thật đó, nếu cậu nương tay thì sẽ bị thương đấy. Jaxon."

Encrid không còn như xưa nữa.

Người đàn ông này đã thay đổi.

Khác xa một trời một vực so với lần đầu gặp mặt.

Cậu đã thấy gì ở người đàn ông lầm lì vung kiếm trong im lặng đó?

Cái kẻ chỉ có danh là cấp trên, đi đâu cũng bị đánh đập, chèn ép giờ không còn nữa.

Bóng dáng anh lúc này trông to lớn gấp bội phần.

Jaxon ném thanh kiếm trên tay xuống đất. Phập, lưỡi kiếm cắm sâu vào nền đất.

Cậu rút ra một vũ khí khác: một con dao găm Stiletto.

"Cái đó à?"

Encrid nhận ra ngay.

Đó là món đồ mà Leona Rockfreed đã đặt cược và cuối cùng anh giành được.

Món đồ mà anh đã hào phóng trao tặng lại.

Stiletto trong bộ sưu tập Carmen.

Jaxon nhìn lướt qua lưỡi dao lạnh lẽo với ánh mắt vô cảm.

Liệu anh ta có biết giá trị của nó khi trao nó cho cậu không?

Lúc đó, cậu không thấy chút tư lợi nào từ Encrid.

Và giờ, cậu dùng chính món quà đó để chĩa vào người tặng quà.

"Đừng chủ quan. Tôi xin anh đấy."

[Xin]

Một từ chưa từng thốt ra từ miệng Jaxon.

Khóe môi Encrid nhếch lên, bật cười.

"Nửa cái mạng."

Encrid đáp. Ý nói rằng anh sẽ lao vào nguy hiểm đến mức đó.

Cũng là lời khẳng định rằng đây không còn là những trận đấu tập trước kia nữa.

Đôi mắt rực lửa của Encrid nhìn thẳng về phía trước.

Ánh mắt giao nhau. Jaxon buông thõng tay. Ngay khoảnh khắc đó, một mũi phi dao câm lặng xé gió lao thẳng vào giữa trán Encrid.

Kỹ năng cảm nhận, Cảm quan né tránh kích hoạt.

Không cần nhìn, không cần nghe, vẫn có thể né được. Đó là cảnh giới của Giác quan thứ sáu.

Encrid cảm nhận và né tránh. Anh nghiêng đầu, để mũi phi dao sắc lẹm trượt qua. Ngay lập tức, anh cảm nhận được một mũi dao thứ hai đang lao vào đúng vị trí anh vừa né tới.

Đòn trễ nhịp.

Đó chính là một trong những kỹ thuật ném dao mà đích thân Jaxon đã truyền dạy, một kỹ thuật trì hoãn thời khắc tung đòn nhằm khiến ngay cả những đối thủ nhạy bén nhất cũng phải bất ngờ

Chỉ không ngờ cậu ta lại dùng chiêu bài này ngay từ đầu. Quả nhiên không thể đoán trước mọi thứ.

Dù không đoán được, nhưng cơ thể vẫn phản ứng kịp.

Encrid dùng mặt kiếm làm khiên đỡ.

Keng!

Hai lưỡi thép va vào nhau, tia lửa bắn ra xé toạc ánh trăng.

Trong khi hai lưỡi dao bay tới, Encrid bí mật dùng mũi chân trái dậm mạnh xuống đất, lợi dụng lúc đối phương đang tập trung vào thanh kiếm.

Rồi anh đá mạnh chân trước lên.

Bụp.

Đất cát bắn tung tóe. Một bụi cỏ dại bay theo che khuất tầm nhìn.

Jaxon phản xạ hạ thấp tầm mắt, cầm ngược Stiletto và lách người sang bên.

Vút.

Gần như cùng lúc với đám đất bay tới, thanh trường kiếm bạc đâm tới, nhưng Jaxon đã đoán trước và né được.

Sở trường của Jaxon nằm ở lối đánh trực diện.

Khi đối đầu trực diện, cậu luôn thích tính toán và lùa đối thủ vào ý đồ của mình.

Lần này cũng vậy.

Nhưng có chút khác biệt.

Trong mắt Encrid, Jaxon lúc này giống như một con mãnh thú đang giấu móng vuốt.

Ngược lại, Jaxon nhìn Encrid như đang nhìn một tảng đá cuội trơn láng và cứng ngắc.

Không tìm thấy kẽ hở. Anh ta đã trưởng thành đến mức này rồi sao.

Vậy nên.

"Sẽ thú vị lắm đây."

Jaxon lầm bầm. Nghe thấy thế, Encrid đáp:

"Nói thừa."

---o0o---

"...Chà, cậu lại đi ăn đòn ở xó nào về thế?"

Andrew đã sắp xếp phòng cho từng người, nhưng chỉ có một cầu thang dẫn lên khu phòng nghỉ.

Trước cầu thang, Rem đang đứng chơi trò tung hứng với chiếc rìu của mình.

Thấy gò má trái của Jaxon sưng vù, Rem nở nụ cười toe toét:

"Không đánh lén mà lại đánh trực diện à? Không giống phong cách của ngươi tẹo nào. Sao thế? Bị gái đá à? Nên mất trí rồi hả?"

Nhìn cái miệng liến thoắng thế kia là biết hắn đang khoái chí lắm.

Bình thường Jaxon sẽ lờ đi, hoặc với tâm trạng lúc nãy thì đến cái liếc mắt cũng lười cho. Nhưng giờ thì khác. Cái miệng kín như bưng giờ đã chịu nhả ra vài lời.

"Đá? Ta có phải ngươi đâu?"

Chỉ sáu chữ thôi nhưng đủ khiến Rem cảm thấy thất bại toàn tập.

Xét về ngoại hình, Jaxon đẹp trai đến mức thượng thừa. Làm trai bao ở mấy cái Salon sang trọng cũng dư sức.

"Đàn ông là phải có nét hoang dã, thằng ngu ạ."

Rem vừa đáp trả vừa suy nghĩ.

Tên này thay đổi thái độ nhanh thật.

"Hôm nay tôi không có sức can đâu. Muốn đánh nhau thì ra ngoài mà đánh. Đừng có phá đồ đạc."

Encrid bước tới từ phía sau Jaxon.

Andrew chắc là keo kiệt nên chẳng thắp mấy ngọn nến trong nhà. Đèn dầu thì càng hiếm hoi.

Cũng phải, nhìn bữa ăn và tình trạng căn nhà là biết kinh tế chẳng dư dả gì. Chỉ cần nhìn mấy thanh kiếm gỗ của tụi học viên là đủ hiểu.

Thế nên ban đêm trong dinh thự khá tối tăm. Từ trong bóng tối đó, Encrid bất thình lình xuất hiện.

Tất nhiên Rem đã cảm nhận được từ trước.

"Đánh với Đội trưởng à?"

Rem liếc nhìn từ trên cầu thang. Khi Encrid bước đến gần giá nến treo tường, tình trạng thê thảm của anh hiện rõ.

Nếu Jaxon chỉ bị sưng má trái, thì Encrid bị sưng húp một bên mắt, đi đứng cà nhắc.

Trên bắp tay còn có một lỗ thủng nhỏ, máu thấm qua lớp băng quấn vội. Dấu vết rõ ràng của một cú đâm bằng dao găm rồi rút ra.

Ái chà?

Theo đánh giá của Rem, cơ thể Encrid giờ đây không chỉ khỏe mà còn cứng như đá.

Thực lực thì? Càng không thể xem thường.

Vậy mà bị đánh ra nông nỗi này?

Nghĩa là cả hai đã đánh thật. Cả thằng Jaxon lẫn Encrid.

"Đánh lén hả?"

Nghe câu hỏi lặp lại, Jaxon quyết định không thèm chấp nữa.

"Tránh ra, trước khi tao chặt cái đầu vô dụng chỉ biết lắc lư trên cổ mày xuống."

"Thử xem nào, thằng chó. Đừng tưởng vừa bị đánh mà tao nương tay nhé."

"Rem, tránh ra đi."

Encrid lên tiếng can thiệp. Rem tặc lưỡi, nhón gót đứng dậy.

Cầu thang gỗ cũ kỹ phát ra tiếng cót két.

Rem tung người nhảy xuống, tiếp đất nhẹ nhàng.

Cầm rìu, người to như gấu mà tiếp đất không một tiếng động. Đúng là tài lẻ.

Như một con mèo rơi xuống đất vậy.

"Đùa thôi, giỡn tý. Thấy đồng đội bị đánh thì định đòi nợ dùm thôi mà. Ta là Rem nghĩa hiệp chứ ai. Mà sao, là đấu tập à?"

Trong lúc đó, Jaxon đã lẳng lặng đi lên cầu thang. Về khoản đi nhẹ nói khẽ thì cậu ta vẫn hơn Rem vài bậc.

Rem cảm nhận được, ngước lên nhìn thì chỉ còn thấy gót chân Jaxon khuất sau cầu thang.

Hắn quay lại hỏi Encrid:

"Bị thương nặng đấy."

"Không sao đâu."

Cơn đau nhói lên từ hông trái, nhưng Encrid đánh giá không nghiêm trọng.

Đi cà nhắc là để hồi phục nhanh hơn chứ không phải là không đi được.

Hơn nữa, một trong những vết thương là do anh cố tình để bị dính.

Nói chung là nằm trong tính toán.

"Thế rốt cuộc là có chuyện gì?"

Không biết là đấu tập nên mới hỏi à?

Không. Hắn biết thừa. Câu hỏi này sâu xa hơn nhiều.

Hắn nhận ra sự bất thường của Jaxon, nên mới hỏi tại sao Encrid lại phải nhọc công đánh một trận sống mái như thế.

Encrid thầm thốt lên "À" trong đầu.

Khác với vẻ ngoài thô lỗ, Rem cực kỳ nhạy bén, nắm bắt tình hình nhanh và biết rõ mình phải làm gì.

"Giết con trai một tên quý tộc nên bị truy nã. Chạy trốn mệt bở hơi tai."

Câu nói cũ của Rem xẹt qua tâm trí anh.

Giết con quý tộc rồi bỏ trốn, nghĩa là hắn đủ khả năng làm vậy.

Nếu muốn giết trong im lặng rồi chuồn êm, hắn dư sức làm được.

Vậy mà hắn lại giết công khai, để lộ danh tính, chắc chắn là có lý do...

Những hành động của Rem từ trước đến nay hiện lên như một cuốn phim.

Tuy hơi muộn màng, nhưng giờ Encrid mới hiểu tại sao Rem không rút lui ngay sau khi giết tên quý tộc đó.

Hắn cố tình thu hút sự chú ý của mọi người, đặc biệt là đám quý tộc, về phía mình. Hắn buộc phải làm thế.

"Anh đã biến mình thành nguyên nhân của mọi rắc rối nhỉ."

Encrid lẩm bẩm.

Rem chớp mắt. Tên này lại lảm nhảm một mình cái gì thế.

Tự nhiên nói năng lung tung.

"Tỉnh lại đi, bệnh cũ tái phát à?"

Rem gõ gõ ngón trỏ vào thái dương mình.

Encrid phớt lờ, tiếp tục suy luận. Anh nhớ lại lời Krais từng nói.

Krais hay quan sát tính cách và thái độ của các thành viên trong đội lúc rảnh rỗi.

"Đội trưởng lười dùng cái đầu, nhưng Rem thì khác."

"Khác sao?"

"Rem biết tất cả nhưng giả vờ không biết. Hắn ta chỉ bộc lộ bản thân khi thực sự cần thiết thôi."

Nếu lúc đó hắn giết tên quý tộc trong im lặng, thì đám dân thường bị tên đó hại sẽ ra sao?

Hắn lộ diện để bọn chúng trút giận lên hắn, chứ không phải lên đám dân thường.

Hắn bảo bọn chúng: "Giỏi thì đuổi theo tao này."

Hắn vừa chạy vừa để lại dấu vết, vừa đánh vừa dụ địch.

Làm cho bọn chúng say máu chỉ biết đuổi theo hắn.

Đến khi câu đủ giờ, hắn mới biến mất và chạy một mạch ra biên cương.

Tên này... đúng là âm hiểm thật.

Rem nhìn chằm chằm Encrid một hồi rồi lại mở miệng:

"Lảm nhảm cái gì thế, mà cái mắt đó là sao? Hả? Ánh mắt cậu nhìn ghê bỏ mẹ."

Encrid lắc đầu.

Không có gì.

Anh tiếp tục suy nghĩ.

Ngẫm lại thì đúng là vậy. Trước khi anh đến đơn vị và chấn chỉnh lại, Rem chỉ gây ra những rắc rối vừa phải.

Những trò quậy phá thực sự hay những hành động như ác quỷ chỉ bắt đầu sau khi anh đến.

Vì làm thế cũng không sao.

Phải làm thế thì mọi người mới nhận diện hắn là loại người nào.

Để xung quanh không dám động vào hắn, để hắn được sống tùy hứng một chút cũng chẳng ai thèm quan tâm. Hắn đã cố tình xây dựng hình tượng đó.

Mèo hoang nham hiểm? Rốt cuộc ai mới là đứa âm hiểm hơn đây?

"Này, đã bảo là mắt cậu nhìn dị lắm mà."

"Ở lại chơi thêm chút nữa rồi hẵng đi."

Encrid không hùa theo trò đùa của Rem nữa.

Tên này thông minh, lại nhanh ý, chắc chắn hiểu anh đang nói gì.

Rem vẫn giữ ánh mắt nghi ngờ nhưng cũng hùa theo:

"Vì chuyện của con mèo hoang kia à?"

"Ừ, tiện thể xử lý luôn."

Phòng Jaxon ngay đầu cầu thang. Họ không cố tình nói nhỏ, nên chắc cậu ta đã nghe hết cuộc đối thoại này.

"Cái con mèo chết tiệt, toàn tha rắc rối về nhà."

Rem càu nhàu như mọi khi. Nhưng tuyệt nhiên không nói câu nào về việc bỏ đi.

Encrid bước lên cầu thang.

Anh nhớ lại trận đấu ban nãy. Chính xác là ngay sau khi trận đấu tập kết thúc.

"Đâm đi."

Encrid đã nói với Jaxon như vậy. Nhưng Jaxon không hề vung kiếm.

"Được rồi."

Jaxon lắc đầu.

Thấy vậy, Encrid nhắc lại lần nữa:

"Một lần thôi cũng không sao đâu."

Người đàn ông trước mặt đã dạy anh kỹ năng cảm nhận.

Đổi lại, bị cậu ta đâm một nhát cũng chẳng hề hấn gì.

Encrid thực lòng nghĩ vậy.

Khi Jaxon rút kiếm sau lưng anh lần đầu tiên, anh cảm nhận được sát khí. Nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự do dự. Lo âu, phiền muộn, khổ tâm đều dồn nén nơi mũi kiếm.

Chỉ qua một đường kiếm, anh đã thấu hiểu tất cả.

Sau khi dùng trận đấu để đáp lại những trăn trở đó, Encrid suy nghĩ.

Không biết kẻ nào đứng sau, nhưng thủ đoạn của hắn cũng phong phú thật.

"Có một đơn đặt hàng yêu cầu tôi đâm anh."

Đó là lời thú nhận của Jaxon giữa trận đấu.

Encrid tò mò về kẻ giấu mặt kia.

Cảnh cáo, thuê giết, bày trò.

Đám sát thủ và những vụ ám sát dọc đường đi chắc cũng là tác phẩm của hắn.

Cót két.

Cầu thang gỗ rên rỉ dưới chân. Bước về phòng mình, Encrid thầm tính toán.

Tóm lại, anh sẽ phải đưa ra câu trả lời cho những nước cờ mà kẻ đó tung ra.

Và đó sẽ là câu trả lời mà kẻ đó hằng mong đợi nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!