Chương 301 - 400
chương 388 - Trời xanh vốn chẳng công bằng
3 Bình luận - Độ dài: 3,025 từ - Cập nhật:
Soạt!
Tấm lưới chụp xuống đầu. Ragna nhẹ nhàng vung kiếm chém dọc. Đường kiếm không quá nhanh cũng chẳng quá chậm, nhưng đột ngột lưỡi kiếm như thu hẹp lại, biến thành một đường chỉ mỏng tang, và đường chỉ ấy cắt ngọt tấm lưới làm đôi.
"Cái gì!"
Tên đồng bọn vừa ném lưới hét lên. Yon nhận ra có điều gì đó không ổn, nhưng không còn thời gian để nói nữa. Hắn vươn tay trái nắm lấy phần cán gần lưỡi glaive, tung ra những đòn đánh ngắn, đâm và quật liên tục.
Keng, keng keng!
Hắn buộc phải làm thế, vì thanh kiếm vừa cắt đứt tấm lưới đã lao tới và bổ xuống đầu hắn tự lúc nào. Dù đã nằm ngang lưỡi glaive để đỡ, nhưng lưỡi kiếm kia vẫn lì lợm bám theo, chực chờ chém đứt cán thương. Yon giật glaive về đỡ thêm lần nữa, dồn sức hất văng lưỡi kiếm lên trên. Chỉ qua ba động tác ngắn ngủi mà hai tay hắn đã tê dại.
Tê tay ư?
Yon cũng là một chiến binh xuất sắc. Hắn cũng biết sử dụng Ý chí. Dù không thể phát huy Ý chí một cách tự nhiên như bản năng, nhưng hắn biết cách vận dụng nó qua kỹ thuật. Những gì Chuẩn Hiệp sĩ làm được, hắn cũng làm được. Hắn có thể làm được.
Nhưng chỉ sau một lần va chạm, hắn đã cảm nhận được sự chênh lệch. Tuyệt đối không thể thắng. Cảm giác bế tắc tột cùng. Như bị nhốt trong cỗ quan tài kín mít tứ bề. Như có ai đó đang nắm lấy tay chân hắn và siết chặt.
Đồ quái vật.
Lúc đầu, tên này đánh như đùa. Nhưng từ khi tra kiếm vào vỏ rồi rút ra lại, hắn đã biến thành một con người khác.
Vừa lao tới, hắn đã bật lùi lại nhanh như lúc tiến vào, đồng thời vung kiếm chém ngang. Nhanh nhưng nặng. Không kịp né rồi. Tên lính đánh thuê cầm cung vội giơ chiếc khiên tròn lên. Chỉ riêng hành động đó cũng đáng được khen ngợi. Ít nhất hắn cũng đã cố gắng phòng thủ.
Rắc! Phập!
Kiếm của Ragna chém đứt cả khiên lẫn người.
Vừa lùi lại chém xong, hắn đã xoay người vẽ một vòng cung sang bên cạnh. Ánh mắt Yon chậm chạp đuổi theo.Hắn thấy cái đầu của tên đồng bọn vừa ném lưới bay lên không trung. Một vệt máu dài nối liền thân và đầu rồi vung vãi khắp nơi.
Đối thủ không hề dừng lại. Hắn né mũi thương đâm lén từ sau lưng một cách thản nhiên, rồi lại vung kiếm như thể cơ bắp không biết mệt mỏi là gì.
"Ọc...!"
Tên thương thủ khá khẩm nhất trong đám vừa định né thì một đường chỉ đỏ xuất hiện dưới yết hầu. Máu phun ra xối xả từ cái lỗ vừa toác ra trên cổ.
Đến lúc này Yon mới gượng ép đôi tay tê dại vung sang bên. Hắn thấy thanh kiếm đang bổ xuống đầu mình. Và thấy cả khuôn mặt đối thủ. Không hề nôn nóng, cũng chẳng gồng mình gắng sức. Chỉ là vẻ mặt vô cảm như đang làm một việc nhàm chán.
"Aaaa!"
Ý chí bùng phát từ cơ thể Yon. Hắn truyền ý chí vào lưỡi glaive. Kỹ thuật 'Đánh bật'. Một tuyệt kỹ chứa đựng Ý chí, có thể hất văng vũ khí đối phương mạnh đến mức khiến họ tuột tay.
Đáp lại, Ragna thể hiện 'Ý chí của sự cắt đứt'. Ý chí Cắt đứt và vượt qua Ý chí Đánh bật.
Thân hình Ragna lướt qua Yon. Yon đứng khựng lại.
Ngay sau đó, một đường chéo xuất hiện trên đầu Yon, máu bắt đầu rỉ ra từ khe hở của đường kẻ ấy.
Tách.
Cái đầu nứt đôi cùng hộp sọ theo đường kẻ đó. Từ trên lông mày phải xuống dưới gò má trái. Nhờ thế mà cái miệng vẫn còn nguyên vẹn.
Cái miệng của Yon đang chết dần mở ra.
"Đ... đ... đ..."
Hàm răng va vào nhau lập cập tạo ra tiếng động. Chẳng mang ý nghĩa gì cả. Mà dù có ý nghĩa thì người đàn ông trước mặt cũng chẳng thèm nghe.
Ragna, kẻ vừa chém chết sáu tên trong nháy mắt quay người lại. Bước đi không vội vã nhưng rất nhanh.
Trên đường bước vào cổng thành, cậu thấy Andrew và năm học viên đang thở hồng hộc bên cạnh những cái xác. Một tên địch cầm chùy gai nằm gục với hai thanh kiếm cắm trên bụng, cổ chân bị bẻ ngược. Bên cạnh là một tên khác vẫn nắm chặt kiếm dù tim đã bị đâm thủng.
Cậu nhìn thấy rồi lướt qua.
Đằng xa Dunbakel vẫn đang chiến đấu, nhưng cô thú nhân đó không dễ chết đâu. Vốn dĩ giữ mạng là sở trường lớn nhất của ả mà.
Tất nhiên, Ragna không hành động dựa trên những suy tính đó. Cậu chỉ đơn giản là tìm thấy động lực. Và đi đến nơi mình cần đến.
Cậu cứ thế đi qua cổng thành và leo lên tường thành. Và từ nơi Ragna đi qua, trận chiến dần lắng xuống như màu nước loang. Bởi những kẻ địch nhìn thấy cậu ở cự ly gần đều dừng tay. Phe ta thì vốn ở thế thủ, địch không đánh thì ta cũng chẳng dại gì lao vào.
Trong tình thế đối đầu kỳ lạ đó, Ragna bước lên tường thành.
"Hoàng cung gặp nguy thật à?"
Hầu tước hiệp sĩ Ropord vừa trấn tĩnh lại sau cơn kích động, lại há hốc mồm khi chứng kiến màn tàn sát của Ragna, giờ mới kịp khép miệng lại.
"À, cái đó."
Trong lúc đó, suy nghĩ của Ropord đã thay đổi đôi chút. Cũng phải thôi. Hắn là kẻ cả đời bị ý kiến người khác chi phối. Ngoài tài năng ra thì tính cách hắn là vậy. Nên câu trả lời là:
"Có thể không phải, cũng có thể sai..."
Với Ragna, câu đó nghe như Có thể đúng, Cũng có khả năng.
"Đi trước đây."
Thế là đủ.
"Đi đâu ạ?"
Dù chỉ tiếp xúc trong chốc lát, Ropord cũng biết khả năng tìm đường của gã đàn ông trước mặt tệ hại đến mức nào. Không chỉ tệ hại, mà là mù đường đến mức nếu thả hắn một mình trong thành phố thì không ai đoán nổi hắn sẽ trôi dạt về đâu.
"Hoàng cung."
"Một mình tìm đường..."
"Biết đường tắt."
Ragna hiểu ý Ropord. Encrid có gặp nguy hiểm không? Có thể không. Có thể chẳng có nguy hiểm nào bất ngờ cả. Hoặc ngược lại. Vậy thì cứ đến xem là biết.
Ngay cả những kẻ địch nguy hiểm ngoài cổng thành giờ cũng thành cái xác không hồn rồi còn gì. Vậy nên rời đi cũng được. Để lại Dunbakel và Andrew là đủ. Đó là lý do cậu đi một mình. Nếu có nguy hiểm bất ngờ ập đến đây thì bọn họ cũng đủ sức chống đỡ.
"...Dạ?"
Ropord không biết đâu là đúng. Nhưng hắn biết mình không thể cản được người đàn ông này rời đi. Ý chí được thể hiện rõ ràng và sắc nét.
"Đi đây."
Ragna nói rồi quay người. Nếu Andrew ở đây chắc chắn sẽ vỗ trán lắc đầu ngao ngán. Ai chẳng biết khả năng tìm đường của tên này là thảm họa. Nhưng Andrew đang bận điều hòa nhịp thở dưới chân thành và hồi tưởng lại trận chiến vừa rồi của Ragna. Một trận chiến gây sốc. Nên chẳng ai cản cậu cả.
Ragna quay lại nhìn về phía hoàng cung. Thành phố nơi dân cư tập trung sinh sống đương nhiên là rất lớn. Hoàng cung chỉ hiện ra mờ mờ ảo ảo. Dù cưỡi ngựa phi nước đại cũng phải mất một lúc lâu. Tất nhiên không đến mức mất nửa ngày, nhưng cũng chẳng thể gọi là gần. Đường xá cũng chẳng đẹp đẽ hay dễ đi gì cho cam. Con đường ngoại ô dẫn đến hoàng cung được xây dựng men theo tường thành nên không phải đường thẳng. Nghĩa là nếu không biết đường thì rất khó đi.
Với Ragna, con đường đó chẳng khác nào mê cung. Nhưng hoàng cung vẫn hiện ra trước mắt. Vì thế Ragna thực sự biết một con đường tắt. Dù là Ragna thì cũng không đến nỗi nhìn thấy mục tiêu sờ sờ ra đó mà lại không biết chạy thẳng tới.
Cậu nhảy lên mái nhà. Chạy trên thành phố. Nhắm thẳng hướng hoàng cung mà chạy.
Vừa chạy, cậu thấy Jaxon cũng đang di chuyển theo hướng tương tự. Thấy cả tên man di người đẫm máu vừa làm gì đó trở về. Cuối cùng là con báo hồ cũng đang chạy trên mái nhà ở phía xa.
Chỉ là thoáng nhìn qua. Ragna mặc kệ tất cả, cứ thế chạy. Hễ ra đường là lạc nên cậu rất quen với việc đi bộ và chạy. Cậu dồn hết kỹ năng đó vào việc chạy thật nhanh.
Rầm rầm! Rắc, bốp!
Trần nhà bị cậu dùng làm sàn nhà vỡ nát. Cậu chạy mà chẳng thèm kiêng nể gì.
"Ối!""Sét đánh à?""Á! Cái gì thế!"
Mặc kệ dưới chân vướng víu hay đổ vỡ cái gì, cậu cứ chạy, khiến vài người dân bên dưới hoảng hốt hét lên. Mái hiên và một phần mái nhà vỡ vụn rơi xuống. Ragna vẫn tiếp tục chạy. Con đường cậu đi đúng là đường tắt. Cậu băng qua thành phố, phớt lờ vài tên lính đang ngồi bệt xuống thay vì canh gác trước hoàng cung.
"Ơ!"
Ai đó nhìn thấy Ragna và hét lên, nhưng cậu lờ đi. Cứ thế lao vào trong hoàng cung. Ragna không phải thợ săn, cũng chẳng có kỹ năng đó. Cậu không thể lần theo mùi máu hay dấu vết.
Nhưng bản năng của kẻ cầm kiếm thì sắc bén và nhạy cảm hơn bất cứ ai. Khí thế, sát ý, sự hiện diện của một sức mạnh áp đảo. Ragna di chuyển theo bản năng.
Vừa đến nơi đã tìm thấy mục tiêu âu cũng là lẽ thường. Nơi xảy ra chuyện trong hoàng cung, nơi ồn ào nhất, nơi giao tranh quyết liệt nhất quá ư là rõ ràng.
Ragna lao về phía đó. Mặt trời đang lặn sau lưng cậu. Hứng trọn ánh hoàng hôn trên lưng, cậu nhảy lên cao. Qua khung cửa sổ vỡ nát, qua khung cửa sổ gãy vụn, cậu nhìn thấy Encrid. Và thấy cả tấm lưng của kẻ đang chặn trước mặt anh.
Ragna đạp lên mái nhà và cành cây, tung mình lao tới. Chẳng biết ai đã làm vỡ, nhưng những mảnh kính vỡ trên cửa sổ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Ragna lao mình vào khung cửa sổ trống hoác.
Cạch.
Kiếm bị vướng vào khung cửa sổ. Do kiếm quá dài và dày. Cậu mặc kệ, cứ thế giật mạnh.
Rầm!
Khung cửa sổ vỡ tan. Những mảnh gỗ vỡ vụn bắn tung tóe. Ragna cứ thế rút kiếm lao tới. Dồn sức chém một cú thẳng đứng từ trên xuống.
Một cú chém tàn bạo. Một đòn tấn công không thể đoán trước. Vậy mà đối thủ vẫn cố lách vào khe hở để đâm kiếm tới. Một đường kiếm cắt đứt dòng chảy.
Ragna ghì thanh kiếm đang chém xuống thấp hơn. Trung thành với thanh kiếm nặng và nhanh. Gia tốc. Nếu tên trước mặt đâm trúng thì bụng cậu sẽ thủng một lỗ, nhưng đổi lại đối thủ sẽ bị chẻ đôi theo chiều dọc.
Vút.
Nhát chém chẻ đôi không khí rồi dừng lại. Bởi đối thủ đã thu hồi đường kiếm đang đâm tới và lùi lại.
"...Ai?"
Tên đó lùi lại, dựng kiếm chéo trước mặt bằng hai tay, mở miệng hỏi.
Ragna không trả lời. Không cần thiết. Trước mắt là Đội trưởng suýt chết, nên việc cần làm là giết, hoặc đánh cho gần chết.
Con người ai cũng có địa ngục của riêng mình, và địa ngục của Ragna chính là cuộc sống lạc lối và lang thang. Cái sự nhàm chán chất chồng trong lòng cậu là thứ bất khả xâm phạm.
Và có một người đã trở thành cột mốc chỉ đường cho sự lang thang đó.
Còn một kẻ thì đang định giết người đó.
Không cần nói nhiều. Cậu bước tới và bắt đầu vung kiếm.
Vốn dĩ đặc trưng của trọng kiếm là những cú đánh nặng nề. Muốn dồn lực thì phải có động tác chuẩn bị kỹ càng. Ngược lại, tốc kiếm không đặt nặng động tác chuẩn bị, mà ưu tiên việc tung đòn nhanh hơn phản ứng của đối thủ. Chẳng phải ngẫu nhiên mà đâm là biểu tượng của tốc kiếm.
Nhưng Ragna đã kết hợp cả hai đặc điểm đó.
Làm thế nào mà được?
Rút ngắn động tác chuẩn bị, phần còn lại thì tự khắc lo liệu.
"Cứ làm là được thôi."
Ragna đã nói như vậy khi dạy Encrid. Ngoài câu đó ra chẳng còn gì để nói. Quyết tâm và ý chí sẽ làm nên chuyện. Đó là tài năng. Câu nói "cứ làm là được" xuất phát từ đó.
Kiếm quét qua bức tường.
Rầm rầm rầm!
Đá tảng bị cắt ngọt, mảnh vỡ bắn tung tóe. Trước khi những mảnh vỡ kịp chạm đất, lưỡi kiếm vừa quét qua tường đã ập đến trước mặt đối thủ.
Đối thủ nhận định không thể đỡ được.
Định cắt mạch chiêu này ư?
Không có cửa đâu.
Dù cả đời chỉ dừng lại ở mức Chuẩn Hiệp sĩ, nhưng tên đàn ông này là một tài năng hiếm có trong Hiệp sĩ đoàn.
Tài năng của hắn là thật. Nhờ đó hắn mới leo lên được vị trí này.
Nhìn một biết ba, nhìn ba làm được hơn mười. Vậy mà hắn vẫn chỉ là số hai trong số các Chuẩn Hiệp sĩ.
Chuẩn Hiệp sĩ vung kiếm liên tục. Tăng số lần vung kiếm để cắt đứt mạch của nhát chém. Cạch cạch, dòng chảy bị ngắt quãng, khí thế lập tức suy giảm. Cuối cùng hắn cũng gạt được thanh kiếm đang lao tới và đẩy nó ra.
Keng!
Tiếng kim loại vang lên giữa hai người.
Trọng kiếm.
Kiếm nặng thì phải giữ được đà để bồi thêm cú nữa. Không làm được thì sẽ bị đẩy lùi. Tức là hắn đang có lợi thế. Dù bất ngờ vì bị đánh úp, nhưng chẳng có gì thay đổi cả.
Tài năng của ta vượt trội hơn.
Suy nghĩ đó thay đổi rất nhanh. Chỉ sau mười hiệp giao đấu.
"...Mày đang làm cái quái gì vậy?"
Hắn mở miệng hỏi. Ragna vẫn không trả lời. Thay vào đó, hắn quan sát kiếm của đối thủ và phân tích. Kỹ thuật cũng khá đấy chứ.
Dưới con mắt của thiên tài đang hừng hực khí thế chưa từng có, một môn kiếm thuật đang bị mổ xẻ.
"Vô lý."
Tên Chuẩn Hiệp sĩ phủ nhận. Đến cả Hiệp sĩ chính thức cũng không làm được trò này.
"Đừng bao giờ coi thường những gì mình không hiểu. Nếu không sẽ không có lần sau đâu."
Tự nhiên hắn lại nhớ đến lời dạy của vị Hiệp sĩ năm xưa.
Hắn vung kiếm xé toạc ánh hoàng hôn.
Tung ra tuyệt kỹ.
Sử dụng Ý chí.
Sức mạnh bí ẩn dựa trên Ý chí. Không chỉ cắt mạch, mà sức mạnh cơ bắp, tốc độ phản ứng của tay chân cũng nhất thời phá vỡ giới hạn. Mọi kỹ thuật trở nên nhanh hơn, mạnh hơn. Tốc độ gia tăng khiến cho sức mạnh bùng nổ.
Đâm, chém, uốn lượn, hắn vung kiếm từ ngoài tầm nhìn của đối thủ.
Ragna đỡ lệch cú đâm, dùng lưỡi kiếm hứng lấy cú chém để trượt đi và đánh bật cú đánh tốc độ cao để đẩy lùi. Tóm lại, cậu cắt đứt tất cả mạch tấn công. Kiếm của Ragna không dừng lại ở đó, cậu điều khiển thanh kiếm dài và to tướng ấy như múa một cành cây mỏng manh: bổ, rút, khuấy.
Để tăng tốc độ thì phải bước chân lên, nhưng kiếm của Ragna đã quét qua vị trí đó. Định hất kiếm từ dưới lên để ép đối thủ lùi lại, thì kiếm của đối phương đã đâm tới trước một bước.
Dù uy lực không quá lớn, nhưng mạch lạc liên tục bị cắt đứt.
Sau khi ép đối thủ lùi lại.
"Hóa ra là làm thế này à."
Ragna mở miệng.
"Mày..."
Tại sao một kẻ sống dựa vào niềm tin tài năng như gã lại đi đến bước đường này.
Chỉ vì quyền lực? Không phải.
Mạch máu trong mắt hắn vỡ tung.
Trong Hiệp sĩ đoàn, có một kẻ luôn đứng trên hắn.
Nếu là Hiệp sĩ thì thôi, đành chấp nhận.Nhưng kẻ đó cũng là Chuẩn Hiệp sĩ. Lúc đầu hấn luôn thắng. Đánh trăm trận thắng cả trăm. Vậy thì đánh ngàn trận cũng không được thay đổi. Nhưng không phải vậy. Tên đó cứ từng chút, từng chút một bò lên. Cuối cùng, mười trận thì hắn bắt đầu thua một, và chẳng mấy chốc đến lúc mười trận thắng được năm cũng khó.
"Tại sao!"
Hắn gào lên. Tại sao ông trời lại đặt một kẻ như thế trước mặt hắn, hắn phẫn nộ.
Ông trời không công bằng.
Nữ thần May mắn thiên vị.
Hắn cảm thấy tài năng của mình đã chạm đến giới hạn, tại sao tên đó lại...!
Kiếm của Ragna và kiếm của tên Chuẩn Hiệp sĩ giao nhau. Một thanh kiếm cắt qua cổ, thanh còn lại đâm vào hư không vô vọng.
Đó là tất cả.
3 Bình luận