Chương 301 - 400

Chương 381 - Hưng phấn lu mờ lý trí

Chương 381 - Hưng phấn lu mờ lý trí

Encrid nhìn chằm chằm vào mũi kiếm mà Aishia đang chĩa tới.

Vẫn y như trước.

Thân ảnh Aishia nhạt nhòa rồi biến mất, chỉ còn lại lưỡi kiếm sắc lạnh. Cái điểm nhọn hoắt ấy choán hết tầm nhìn, nuốt chửng mọi cảm giác về khoảng cách. Anh không còn nhìn thấy Aishia đâu nữa.

Chẳng mấy chốc, mũi kiếm bắt đầu rung lắc.

Vừa vào trận đã tung chiêu cuối rồi à?

Tại sao?

Là do bị kích động bởi lời nói của mình?

Âm thanh đó nghe như thể cô đang thách thức anh hãy tự chứng minh bản thân mình vậy.

Hơi thở trầm lắng. Bức tường phải vượt qua mà không được giết chóc. Lời nói của người lái đò. Mũi kiếm đang rung động.

Cái điểm rung lắc ấy bắt đầu phân tách. Hóa thành vô số điểm ảo ảnh.

Anh tưởng tượng ra cảnh mình đánh bật từng điểm một.

Mỗi lần đánh bật là một bản thể khác nhau của anh.

Lúc thì hóa thành Rem, lúc lại là Ragna, khi thì là Jaxon.

Cứ thế, trong quá trình đối đầu với Khóa mũi kiếm, đặc trưng của những người anh từng mô phỏng hiện lên rõ mồn một. Đó là điều tất nhiên của quá trình học hỏi và rèn luyện.

Cách của Rem là hòa mình vào cuộc chơi.

Cách của Jaxon là dọn sạch bàn cờ trước khi nó kịp bày ra, buộc đối thủ phải chơi trên sân khấu của mình.

Cách của Ragna là dùng ý chí của bản thân để đè bẹp ý chí của đối phương.

Encrid lần lượt thực hiện lại từng cách một.

Hơn ba trăm lần lặp lại ngày hôm nay, anh cứ thế lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ.

Tất cả dường như khác biệt, nhưng bản chất lại tương đồng.

Tại sao Rem hay Ragna có thể làm được điều đó?

Là cảm giác.

Họ sở hữu những giác quan tinh tế và chuẩn xác đến kinh ngạc.

Nó có thể là dạng ngũ quan sắc bén như Jaxon, hay chỉ bộc phát khi cầm kiếm như Ragna, nhưng kết luận cuối cùng vẫn chỉ có một.

Encrid đã nuôi dưỡng cái cảm giác tinh tế ấy. Đi một vòng lớn, cuối cùng anh lại quay về vạch xuất phát.

"Cái tên này?"

Aishia mở miệng. Giọng nói cô vang bên tai. Trong mắt Encrid, những điểm ảo ảnh biến mất, mọi thứ mờ dần rồi tan vào hư vô. Đương nhiên rồi.

Bởi vì Encrid đã nhắm mắt lại.

Bóng tối ập đến. Ngay lập tức, anh cảm nhận mọi thứ bằng thính giác, xúc giác và giác quan thứ sáu, rồi vung kiếm.

Một đường chém chéo. Lấy chân trái làm trụ, anh dồn toàn bộ sự đàn hồi của cơ thể, truyền lực xoay hông vào cánh tay và bổ xuống. Lưỡi kiếm vút đi, tạo cảm giác như rơi tự do từ trên không trung xuống.

"Nghĩ thế là ăn được chắc!"

Aishia hét lên, thu kiếm về thế thủ. Dù chỉ là một cú chém chéo đơn giản, nhưng Khóa mũi kiếm không thể chặn được nó. Bởi với kẻ không nhìn bằng mắt thường, Khóa mũi kiếm trở nên vô nghĩa.

Trong khoảnh khắc, lưỡi kiếm của Encrid như dãn ra, gia tốc đột ngột tăng vọt.

Keng!

Muốn gạt đòn , cần phải bắt trúng điểm va chạm chính xác, nhưng sự thay đổi tốc độ đột ngột khiến việc đó trở nên khó khăn.

Dù Encrid đã tung ra biến chiêu, nhưng Aishia vẫn kịp thời xoay cổ tay, đánh bật lưỡi kiếm của anh ra.

Nếu đến mức này mà không đỡ được thì danh xưng Chuẩn Hiệp sĩ, danh tiếng của Hiệp sĩ đoàn Áo choàng đỏ coi như vứt.

Encrid dùng sức mạnh cơ bắp cưỡng ép lưỡi kiếm vừa bị đánh bật quay trở lại, bổ xuống thêm lần nữa.

Vùuuu!

Aishia buộc phải lùi lại phía sau.

Khi Encrid mở mắt ra, Aishia đã lại thủ thế, mũi kiếm chĩa thẳng vào anh.

"Không muốn thừa nhận là bị phá giải rồi sao?"

Vẫn giữ nguyên tư thế sau cú bổ, Encrid hỏi.

"Làm lại xem nào."

Aishia nói.

Thực ra anh cũng chẳng cần thiết phải nhắm mắt. Encrid cố tình làm mờ tiêu cự của mình đi. Chỉ cần để lại những hình ảnh nhòe nhoẹt, sự tập trung sẽ bị phân tán. Khóa mũi kiếm vốn là một loại Huyễn Kiếm lợi dụng sự tập trung của đối phương.

Nghĩa là, chỉ cần thế này là đủ.

Sự thiếu hụt về thị giác sẽ được bù đắp bằng các giác quan khác.

Keng!

Từ tư thế bổ xuống, Encrid xoay cổ tay chém ngược lên. Lưỡi kiếm vút lên như tia chớp.

Aishia không thể lờ đi nên buộc phải đỡ. Cô đưa kiếm lên đỡ ngang, đồng thời nhảy lùi lại để triệt tiêu lực đạo khủng khiếp từ cú đánh của Encrid.

Hai lưỡi kiếm chạm nhau rồi tách ra. Tiếng kim loại va chạm chói tai kèm theo những tia lửa bắn tung tóe.

Dù đã dùng kỹ thuật Tá Lực, nhưng dư chấn vẫn truyền đi khắp toàn thân. Aishia hiểu rõ, cô không thể đọ sức với gã này được.[note90191]

Đôi mắt lờ đờ của Encrid tìm lại tiêu cự.

"Lại nhé?"

Anh hỏi.

"...Cậu là cái thứ gì thế hả?"

Với Aishia, đây là chuyện không thể lý giải nổi.

Một lần thì có thể coi là ăn may, nhưng hai lần thì sao?

Thực tế, ngay từ lần đầu tiên cô đã biết rồi.

Encrid đã phá vỡ Khóa mũi kiếm.

Nhưng làm thế quái nào mà chuyện này lại khả thi được?

Trong những lần đấu tập trước đây, đừng nói đến việc tìm ra cách phá giải, ngay cả việc đối phó thôi hắn cũng đã chật vật lắm rồi.

Kỹ thuật thì chưa hoàn thiện, kinh nghiệm đối đầu với những loại chiêu thức này cũng thiếu hụt trầm trọng.

Vậy mà cái này là sao đây?

Cứ như thể hắn đã luyện tập riêng để đối phó với chiêu thức của cô hàng trăm lần rồi vậy.

Đòn đánh chuẩn xác đến mức cảm giác như được đo ni đóng giày cho cô. Điều đó tạo ra một vết nứt trong tâm trí Aishia.

Tâm trí đang dao động.

Ngay khi nhận ra điều đó, Aishia lập tức trấn tĩnh lại. Cô điều chỉnh nhịp thở.

Tâm loạn thì khí thế sẽ suy. Vì vậy Aishia gạt bỏ sự hoang mang. Không, cô mở rộng tâm trí để chấp nhận điều không thể hiểu nổi ấy.

"Được thôi. Chắc đây là cái tài năng phi lý mà Luagarne đã nói nhỉ?"

"Ăn may thôi."

Một lời bào chữa sáo rỗng thường thấy. Nghe như lời khiêu khích. Khóe môi Aishia nhếch lên.

"Cậu hay bị người ta bảo là ăn nói khó ưa lắm đúng không?"

"Thỉnh thoảng?"

"Ừ. Cậu khó ưa thật đấy."

"Cảm ơn đã quá khen."

Không thể dùng lời lẽ để áp đảo Encrid được. Ngay cả trong Hiệp sĩ đoàn cũng hiếm có kẻ nào mồm mép tép nhảy như tên này.

Aishia quyết định dùng kiếm thay cho lời nói.

Dù sao thì vũ khí của cô đâu chỉ có mỗi Khóa mũi kiếm.

Dù kỹ thuật có bị phá giải, nhưng độ thuần thục đâu thể tăng vọt trong chốc lát được.

Đó là chân lý. Nhưng chưa qua được mười hiệp, cái chân lý thông thường của Aishia đã lung lay và nứt toác.

Bởi trong kỹ thuật của Encrid thấp thoáng một sự hoàn thiện chưa từng có trước đây.

Thứ kiếm thuật vốn thiếu đi sự tinh tế nay bỗng trở nên sắc sảo lạ thường.

Ví dụ như khoảng cách giữa động tác gạt đòn và phản công đã được thu hẹp đáng kể so với trước. Trước đây, anh thường bẻ cổ tay quá mức, tạo ra sơ hở cho đối phương phòng bị, nhưng giờ thì không.

Từ góc độ bẻ cổ tay cho đến lực đẩy khi gạt đòn, mọi thứ đều vừa vặn đến hoàn hảo. Sự tinh tế hiện hữu rõ rệt.

Không thể nào.

Phải gọi đây là thứ tài năng khiến người ta phải lắc đầu ngao ngán.

Cỡ này thì còn vượt xa cả những kẻ được gọi là tiền bối trong Hiệp sĩ đoàn.

Aishia buộc phải di chuyển đôi chân để né tránh khi thấy Encrid gạt đi cú đâm của cô, lưỡi kiếm của hắn uốn lượn như con rắn chực chờ cắn trả.

Phản ứng nhanh hơn, cảm giác bắt nhịp cũng tốt hơn hẳn.

Không chỉ đơn giản là phá vỡ Khóa mũi kiếm.

Làm thế nào mà?

Chẳng lẽ hắn tìm được một minh sư cao tay ấn nào đó rồi trốn đi luyện kiếm sống chết suốt mấy tháng trời?

Dù ngạc nhiên nối tiếp ngạc nhiên, Aishia vẫn một lần nữa củng cố lại tinh thần.

"Will là gì?"

Đó là trái tim, là đức tin, là ý chí.

Kẻ đã thua ngay trong tâm tưởng thì làm sao chiến thắng được ở hiện thực?

Lấy lời dạy của thầy làm kim chỉ nam để trấn an sự xao động. Aishia đã làm thế.

Điều này cũng đúng với tình cảnh hiện tại của Encrid.

Anh đã củng cố tâm trí bằng cách tuyên bố không muốn giết Aishia.

Và Aishia cũng làm được điều tương tự ngay trong thời gian thực.

Quả nhiên, tâm thế của một Chuẩn Hiệp sĩ là rất khác biệt.

"Haaaa!"

Tiếng thét xung trận đánh bay mọi tạp niệm. Lấy chân phải làm trụ, cô xoay người dồn lực, tung ra cú đâm bằng tay phải.

Sau Uy áp và Huyễn Kiếm, đây là kỹ thuật Ý chí thứ ba.

Cao Tốc Thích.

Một kỹ thuật tương tự như 'Ý chí khoảnh khắc' của Encrid.

Đây cũng là một trong những kỹ thuật cơ bản của Hiệp sĩ đoàn.

Vì tốc độ luôn là chân lý.

Keng!

Encrid dùng mặt phẳng của thanh Gladius đỡ lấy cú đâm.

Anh cũng dùng 'Ý chí khoảnh khắc' để làm điều đó.

Cả cái này nữa.

Trong những lần đấu tập trước, dù có dùng Ý chí, anh cũng dùng một cách ngắt quãng, rời rạc.

Điểm ngắt rất rõ ràng. Khi dùng 'Ý chí khoảnh khắc', anh cần có sự chuẩn bị trước. Điều đó rất dễ nhận biết.

Nhưng bây giờ thì không.

"Cái đó mà cũng chặn được á?"

"Nếu nghĩ là ngẫu nhiên thì cứ thử tiếp xem."

Chẳng biết từ lúc nào, cả hai đều đang cười. Encrid vừa nói vừa chém xuống, Aishia giả vờ đỡ ngang rồi vút một cái né sang bên.

Trong khi kiếm của anh chém vào hư không, cô lại tung ra Cao Tốc Thích.

Encrid vặn người. Mũi kiếm sượt qua má anh trong gang tấc.

Lớp da bên ngoài bị rạch toạc, máu bắn ra.

Cứ thế, họ va chạm, vung kiếm và so tài. Encrid đã vượt qua Khóa mũi kiếmcủa Aishia, nhưng vẫn thất bại trong việc khống chế hoàn toàn cô.

Chính xác mà nói thì là hòa.

Nếu cả hai quyết tâm giết nhau thì có lẽ một trong hai đã chết, nhưng cả hai đều không có ý định đó.

Vì vậy, trận chiến kết thúc khi cả hai đều kiệt sức và đầy thương tích.

Cánh tay trái của Encrid bị đâm trúng bắp tay, không thể nhấc lên nổi, còn bắp chân Aishia bị chém một vết sâu, làm giảm hẳn khả năng di chuyển.

Khi cả hai lùi ra xa vài bước và tạm ngừng kiếm, Aishia hỏi:

"Cậu là cái thứ gì vậy, thật đấy?"

Hỏi xong lại mở miệng. Cô không giấu được cảm giác hoang mang tột độ.

"Không, chết tiệt, sao cậu lại cười?"

Trong tầm mắt Aishia, Encrid đang cười toe toét.

Điều đó khiến cô càng thêm hoang mang.

Tận hưởng trận chiến thì cũng có mức độ thôi chứ. Trong tình trạng này mà vẫn cười được thì chắc chắn đầu óc có vấn đề rồi.

Mặt trời đang lặn. Ánh nắng hắt qua cửa sổ dần tắt, nhường chỗ cho hoàng hôn.

Aishia nhíu mày. Ngay cả lúc đó, Encrid vẫn cười.

Đánh nhau đến phát điên rồi à?

Có lẽ là vậy thật.

Nhìn thấy Aishia như thế, Encrid lên tiếng:

"Tôi sướng đến phát điên mất thôi."

"Hả?"

Nói cái quái gì vậy.

Đôi mắt Encrid như chứa đựng cả ánh nắng vừa tắt. Trong mắt anh rực lên thứ ánh sáng được tạo thành từ nhiệt huyết và đam mê.

Anh nói tiếp:

"Thấy vẫn còn con đường để leo lên cao hơn nữa, tôi vui đến phát điên lên được."

Đó là lời thật lòng. Một niềm vui thuần khiết không chút tạp chất.

Encrid đã vượt qua cảm quan né tránh, cảm quan tấn công, và giờ đây còn đưa sự tinh tế vào trong từng giác quan.

Dù những kỹ thuật anh học được đã tiến bộ từng bậc, nhưng anh vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế Aishia.

Chính vì thế.

Vì vẫn còn con đường để tiến lên, để rèn luyện, để leo cao hơn nữa, và con đường ấy đã hiện ra, đã chạm được vào đầu ngón tay.

Điều đó khiến anh vui sướng khôn tả.

"Đồ điên này."

Aishia cũng dùng tất cả sự chân thành để định nghĩa kẻ trước mặt.

Một câu nói anh đã nghe quá quen tai.

---o0o---

"Đó không phải là bức tường."

Người lái đò lại xuất hiện trong mơ. Dạo này hắn có vẻ rảnh rỗi hơn trước.

Anh không thể trả lời. Vì là mơ mà. Nó giống như một tàn dư ký ức lướt qua trong khoảnh khắc.

Nhưng là tàn dư in sâu vào trí nhớ.

Cảm giác như dù có chuyện gì xảy ra cũng phải tuân theo lời người lái đò.

"Giết ả đi."

Ai đó ra lệnh, và có vẻ như anh buộc phải tuân theo.

Encrid sảng khoái phớt lờ tất cả.

"Một buổi sáng tuyệt cú mèo."

Mặt trời còn chưa mọc, Encrid đã lẩm bẩm một mình rồi bước ra ngoài.

Rem đang ngủ dở mắt nhắm mắt mở nhìn theo bóng lưng anh, nghiêng đầu thắc mắc.

"Sao mới sáng ra đã lên cơn rồi?"

Từ đêm qua không khí đã u ám bỏ xừ, có cái gì mà tuyệt với chả cú.

Ý của Rem là vậy, nhưng Encrid chẳng bận tâm.

Anh tiếp tục dùng kỹ thuật cách ly để rèn luyện cơ thể. Những suy nghĩ trong đầu tự động được sắp xếp ngăn nắp và đi đến kết luận.

Suy nghĩ về bức tường

Bức tường là điều kiện.

Nếu điều kiện là giết tên biến thái thích đâm chọc.

Cũng có lúc điều kiện chỉ đơn giản là sống sót.

Cũng có lúc điều kiện là đỡ được một đòn kiếm của Hiệp sĩ.

Trong tất cả những ngày lặp lại đó, con đường có phải là duy nhất không?

Không.

Vậy nên lần này cũng thế thôi.

Mặc kệ người lái đò nói gì, Encrid vẫn làm theo cách của mình.

Tức là làm theo ý mình muốn.

Một lát sau, khi Esther biến thành hình người và bảo sẽ đi ra ngoài một chút, Encrid thấy thế liền dặn:

"Về nhớ mua dưa lưới nhé."

Dưa lưới là loại trái cây quý hiếm từ phương Nam. Ở lục địa này rất khó kiếm.

"Bệnh tình của anh ngày càng nặng rồi đấy."

Esther buông một câu hờ hững rồi bỏ đi. Kèm theo đó là phán đoán rằng việc hiểu được tên con người này là điều bất khả thi.

"Sao cậu hưng phấn thế? Cứ như sắp bay lên đến nơi ấy?"

Đâu phải mới quen nhau ngày một ngày hai. Rem thấy rõ Đội trưởng của mình đang phấn khích chưa từng thấy.

Jaxon cũng nhận ra nên nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ. Dunbakel không biết đang nghĩ gì mà mắt cứ lờ đờ, còn Ragna thì vốn dĩ chẳng quan tâm đến mấy chuyện này.

Hưng phấn là phải. Đó là chuyện đương nhiên.

Tảng đá nặng trĩu trong lòng đã biến mất.

Giống như khi tháo bỏ bao cát đeo trên người xuống, cơ thể sẽ cảm thấy nhẹ bẫng vậy.

Hơn nữa, con đường phía trước đã rộng mở, và việc bước đi trên con đường đó thật sự rất vui.

"À, cứ nghĩ đến việc sắp tẩn một người ra bã là tim tôi lại đập thình thịch."

Encrid nói.

Rem đương nhiên không hiểu nổi, nhưng cũng chẳng thèm vặn vẹo.

Chỉ đến khi tên tuần trưởng xuất hiện, và thấy anh đập hắn bất tỉnh, hắn mới hỏi:

"Ý cậu là tẩn cái tên này hả?"

Biết trước là tên này sẽ đến nên mới nói thế à?

Đó là hàm ý trong câu hỏi của Rem.

Encrid cười:

"Không."

Người mà anh định tẩn ra bã là cô nàng hiệp sĩ tóc cam kia kìa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
mượn lực/gạt đòn
mượn lực/gạt đòn