Chương 301 - 400

Chương 380 - Không thích

Chương 380 - Không thích

Người lái đò nói tiếp:

"Phải tự tay ngươi giết chết ả thì mới kết thúc được."

Ý hắn là bức tường lần này sẽ không sụp đổ nếu anh không giết Aishia.

"Nhất định phải thế sao?"

Encrid buột miệng hỏi lại.

"Ta đã cho ngươi manh mối ngay từ đầu rồi."

Nghe gnười lái đò nói vậy, Encrid nhắm mắt lại, chìm vào suy tư.

Chuyện gì đã xảy ra với Aishia ở phía bên kia hành lang?

Cô ấy đã chết. Có lẽ là vậy.

Dù chỉ là suy đoán, nhưng linh cảm của anh mách bảo điều đó gần như chắc chắn.

Vậy nghĩa là cái chết của Aishia chính là điều đã kích hoạt sự lặp lại của ngày hôm nay?

Encrid nhớ lại cái chết của Aishia mà anh đã chứng kiến trong ngày đầu tiên.

"Đúng rồi đấy."

Người lái đò trả lời như thể đọc được suy nghĩ của anh.

Bản năng mách bảo Encrid rằng lời nói của gã lúc này không hề chứa đựng chút giả dối nào.

Vốn dĩ từ trước đến nay, người lái đò chưa từng dùng lời nói dối để trêu đùa anh.

Hắn luôn nói sự thật. Chỉ là anh chưa bao giờ nghe theo lời hắn một cách ngoan ngoãn mà thôi.

"Giết đi. Rồi ngươi sẽ vượt qua."

Dứt lời, cảnh vật trước mắt anh mờ đi.

Từ phía bên kia tầm nhìn đang nhạt nhòa, giọng người lái đò vọng lại thêm một lần nữa:

"Hãy tận hưởng cả điều này nữa nhé."

Đó là một lời nói đầy sự mong đợi.

Encrid mở mắt. Một ngày mới lại bắt đầu.

Phải giết sao?

Người lái đò bảo đó là bức tường, và anh phải vượt qua nó.

Trời vẫn còn tờ mờ sáng chưa hửng đông. Encrid hành động như mọi khi. Ra ngoài vận động cơ thể. Kỹ thuật cô lập. Vừa tập vừa chìm trong suy nghĩ.

Cơ thể vận động thì đầu óc cũng minh mẫn hơn.

Có thực sự phải giết không?

Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh.

Encrid không thể tập trung nổi. Dù tự nhận thức được điều đó nhưng anh chẳng thể làm gì khác.

Tại sao?

Anh tự hỏi lý do. Câu trả lời cứ lấp lửng, chực chờ hiện ra rồi lại biến mất. Thời gian trăn trở cứ thế kéo dài.

Giữa chừng, Andrew đến bắt chuyện gì đó, anh chỉ trả lời qua loa rồi tiếp tục những động tác đơn điệu.

Ngày hôm nay bắt đầu với những tạp niệm ngổn ngang như thế.

"Thằng khốn này!"

Gặp tên tuần sứ trưởng, lặp lại những hành động như thể sao chép y nguyên từ vô số lần trước đó.

Giết là qua.

Đáp án đã định sẵn. Rõ ràng rành mạch. Vậy thì cứ giết rồi vượt qua là xong. Từ trước đến nay, số người chết dưới tay anh đâu phải ít.

Trong thời loạn thế, giết chóc chẳng thể gọi là vết nhơ.

Aishia đã chặn đường anh.

Cô ấy là thành viên Hiệp sĩ đoàn, là Chuẩn Hiệp Sĩ. Cô ấy thừa hiểu rằng đối đầu với ai đó đồng nghĩa với việc có thể mất mạng. Cô ấy hẳn đã giác ngộ điều đó.

Vậy nên, cứ giết là được.

"Giết đi. Rồi ngươi sẽ vượt qua."

Ảo thanh vang lên. Giọng nói của người lái đò vẫn còn văng vẳng bên tai.

Đối mặt với Aishia trong tâm thế ấy, dĩ nhiên cơ hội như lần trước không xuất hiện nữa. Tạp niệm quá nhiều. Anh không thể dùng thực lực để áp đảo cô.

"Mất hết nhuệ khí rồi, nếu không muốn đánh thì quay về đi."

Đạt đến tầm Chuẩn Hiệp Sĩ, ít nhất cũng sử dụng được những mảnh vỡ của Ý chí. Đó là một phần của sức mạnh ý chí. Kẻ mang tâm tư rối bời thì đường kiếm ắt cũng loạn xạ.

Aishia đã điểm trúng huyệt ấy.

"Cái đó thì không được."

Anh trả lời cộc lốc rồi lại rút kiếm. Dùng kỹ xảo để cầm cự, vung kiếm theo phản xạ. Một ngày nữa lại trôi qua như thế.

Một ngày mà anh không thể giết Aishia, và Aishia cũng không thể giết anh.

Một ngày vô nghĩa.

Cảm giác tội lỗi vì đã để thời gian trôi qua một cách hư phí.

Những điều đó lấp đầy lồng ngực anh.

Chỉ duy nhất một lần này thôi, anh đã buông xuôi, phó mặc cơ thể cho sự quen thuộc thay vì vùng vẫy kháng cự.

Và rồi, hình như ai đó đã táng cho anh một cú vào đầu.

Không, thực tế là anh bị táng thật.

Bốp!

"...Tôi nghĩ mình cần một lời giải thích cho hành động này."

Vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu sau khi bị đánh vào gáy, Encrid hỏi.

"Nhìn qua là biết trong đầu cậu đang bị dính lời nguyền rồi. Với loại lời nguyền đó thì lòng bàn tay của ông đây chính là thuốc tiên, là thánh dược đấy."

Rem giơ lòng bàn tay lên trời nói tỉnh bơ. Ánh nắng chiếu rọi vào bàn tay hắn.

"Hãy ca ngợi đi, thánh tính đang ngự trên tay ta đây này."

Đúng là bộ dạng của một thằng điên làm trò điên khùng.

"...Sao cái giống đó vẫn sống được nhỉ?"

Jaxon hiếm hoi buông một câu cảm thán.

"Muốn chết thì cứ nhào vô đây."

Ragna thì thân thiện thông báo rằng cậu sẵn lòng tiễn Rem lên đường.

"Mấy thằng chả biết cái đếch gì thì ngậm mồm vào."

Rem bật lại. Nhìn cảnh đó, anh chợt nghĩ.

Hay là giết quách tên này đi. Nếu người lái đò bảo giết Rem thay vì Aishia thì có lẽ lòng anh đã nhẹ nhõm hơn một chút.

Tất nhiên, hắn cũng chẳng phải loại chịu đứng yên cho anh giết.

Và thực tế nếu bảo phải giết Rem thì anh cũng chẳng đời nào làm theo...

Một tia sét đánh ngang tâm trí. Cú táng vừa rồi xuyên qua hộp sọ, khuấy đảo não bộ anh.

"Lời nguyền à?"

Đó là lý do anh thốt ra câu đó.

"Ý ta là đừng có suy nghĩ lung tung nữa."

Rem dùng ngón trỏ gõ gõ vào thái dương mình.

"Việc quái gì phải làm cho mọi thứ phức tạp lên?"

"A."

Một tiếng thốt lên đầy ngỡ ngàng.

Tại sao anh lại cảm thấy tội lỗi vì để một ngày trôi qua vô nghĩa?

Tại sao anh không thể sống trọn vẹn một ngày hôm nay một cách tốt nhất?

Cứ như thể tay chân anh bị xiềng xích trói buộc.

Sợi xích ấy bắt nguồn từ lời nói của Người lái đò.

"Giết là qua."

Bởi vì anh không thích cái mệnh đề đó.

Trái tim anh không lay chuyển.

Biết là phải giết nhưng anh ghét điều đó. Anh không muốn làm thế. Nên lòng không thuận.

Bức tường lần này không phải là thứ để vượt qua bằng cách giết Aishia. Anh đã quyết định như vậy.

Với tâm thế đó, bằng tất cả sự chân thành và nghiêm túc, Encrid mở miệng:

"Không thích."

Chỉ hai từ ngắn gọn.

Một câu nói cộc lốc, cắt đầu cắt đuôi.

Nhưng bên trong chứa đựng sự chân thành tuyệt đối.

Lời nói chỉ có sức nặng khi được thốt ra từ miệng kẻ đã chứng minh bằng hành động.

Những ngày tháng Encrid đã trải qua, ngày hôm nay, tất cả mọi thứ đều tiếp thêm sức mạnh cho lời nói của anh lúc này.

Nên nó tạo ra sự rung động.

Rung động ấy lan tỏa từ lồng ngực anh sang lồng ngực của tất cả những người xung quanh.

Rem gãi đầu bằng ngón tay vừa gõ thái dương lúc nãy, rồi nói:

"Thế thì cứ tiếp tục đi."

Nó đã bảo không thích đến mức đó rồi thì ai mà cản được.

Trên đời làm gì có ai hoàn hảo. Đội của hắn chắc cũng có lúc phải trăn trở như thế này thôi.

"Ừ. Không thích."

Encrid cười toe toét.

"Biết rồi mà."

"Không thích."

Anh cười rạng rỡ, nhìn thẳng vào mắt Rem và nói.

"A đù má. Ta bảo biết rồi mà."

"Không thích."

"Không, ta bảo là ta biết rồi cơ mà?"

"Không thích."

"Được rồi, ông đây sai, được chưa. Đấm ta đi."

Rem chìa gáy ra. Encrid nhìn hắn rồi nói:

"Không thích."

"ĐM!"

Rồi anh bật cười.

Không phải anh nói với Rem. Chuyện đó chẳng liên quan gì cả.

Ngày hôm nay có lặp lại hay không, sự hiểu lầm của Rem có quan trọng gì đâu.

Đằng nào thì tí nữa hắn cũng quên ngay ấy mà.

Ngày hôm nay lại lặp lại. Anh vẫn kiên trì chịu đựng y như trước. Lần này cũng có cơ hội giết Aishia nhưng anh đã bỏ qua.

Người lái đò lại xuất hiện trong mơ. Hắn nói:

"Câu đó là nói với ta chứ gì."(

Gật.

Encrid gật đầu.

"Vậy thì ngươi sẽ bị giam cầm trong ngày hôm nay mãi mãi. Ngươi thấy thế là tốt hơn sao? Chỉ vì chút duyên phận cỏn con, vì muốn cứu mạng một người mà ngươi định từ bỏ ước mơ sao?"

Người lái đò nhắc đến ước mơ.

Lời lẽ của hắn sắc sảo như một lưỡi gươm. Một đòn đâm nhắm thẳng vào tim

Nhưng trái tim Encrid đã được bao bọc bởi lớp giáp Hộ tâm của Frog, nên lưỡi dao ấy đã bị chặn lại.

"Chỉ cần khống chế hoàn toàn rồi đi tiếp là được."

"Cái gì?"

Ước mơ của Encrid là trở thành Hiệp sĩ.

Mà là kiểu tinh thần hiệp sĩ cổ lỗ sĩ trong truyền thuyết.

Những gì anh học được về hiệp sĩ đều qua thơ ca và những bài hát.

Đó là tiêu chuẩn.

Là cái thiện.

Là đức tin.

Là lời thề bảo vệ kẻ yếu và đồng đội.

Chẳng phải anh đã từng nói với Hầu tước sao?

"Tôi đến để tiêu diệt quái vật và ma thú. Tôi đến để bảo vệ những người biết trân trọng người xung quanh mình. Tôi đến để trừng trị những kẻ dùng sức mạnh đàn áp người khác. Tôi đến vì muốn bảo vệ kẻ yếu và ước mơ của những người có mộng tưởng."

Aishia có nỗi khổ tâm riêng. Điều đó anh lờ mờ cảm nhận được qua vô số lần lặp lại ngày hôm nay.

"Tôi sẽ không giết mà khống chế cô ấy rồi đi tiếp."

"Ngươi nghĩ là làm được sao?"

Sao lại không được chứ.

Encrid trả lời bằng ánh mắt, người lái đò không nói thêm lời nào nữa.

Nhắm mắt rồi lại mở mắt. Vẫn là ngày hôm nay y hệt, nhưng tâm thế đã thay đổi. Nói đúng hơn là đã có mục tiêu.

Không giết Aishia, mà là khống chế. Anh quyết định như vậy. Anh đã chọn con đường đó.

Anh ghét việc phải giết chóc.

Thằng điên.

Ảo thanh của người lái đò lại vang lên, nhưng lần này anh phớt lờ.

Cứ thế, anh lại đón chào ngày hôm nay, bắt đầu bằng tên tuần sứ trưởng và kết thúc với Aishia.

Và rồi, thêm hai trăm bốn mươi ngày nữa trôi qua.

---o0o---

"Gì cơ?"

Aishia phản ứng lại với lời Encrid vừa nói.

"Tôi hỏi cô tại sao lại thế, tại sao lại chặn đường tôi."

Anh đã cảm nhận được điều đó ngay từ đầu. Aishia có thực sự muốn đứng ở đây không?

Năm mươi năm mươi.

Nếu thực sự coi anh là kẻ thù, cô chỉ cần đánh bại anh rồi đứng nhìn anh chết là xong. Nhưng cô không làm thế. Cô lại chặn đường anh lần nữa. Cô bảo không cần phải giết anh, nhưng lại đặt cược cả tính mạng mình vào đó.

Cô từng nhắc đến em trai trước khi chết. Anh nhớ điều đó.

Và quan trọng hơn, những gì anh cảm nhận được khi giao kiếm với cô.

Những gì anh nhìn thấy, nghe thấy và phán đoán qua những ngày lặp lại.

Encrid trộn lẫn tất cả trong đầu. Công việc gỡ rối và sắp xếp lại mọi thứ diễn ra trong im lặng.

Như Krais vẫn thường nói, trong lĩnh vực trực giác và giác quan thứ sáu, Encrid có thiên bẩm.

"Em trai cô bị bắt làm con tin à?"

Tay Aishia khẽ giật. Là một Chuẩn Hiệp sĩ, lại đã từng giao đấu nhiều lần nên anh biết. Cô không phải loại người dễ bị lung lay bởi vài câu nói hay lời khiêu khích.

Vậy mà phản ứng lại mạnh mẽ khác thường. Điều đó chứng tỏ người em trai có ý nghĩa to lớn thế nào với cô.

Lời vừa dứt, từ người Aishia tỏa ra một luồng khí tựa như sát khí. Một luồng khí đậm đặc hơn bất cứ lần nào trước đây. Uy áp tự nhiên bùng phát, gây sức ép lên đối thủ.

'Ý chí khước từ' của Encrid tự động kích hoạt để đáp trả là lẽ đương nhiên.

Anh gạt bỏ uy áp, ưỡn ngực nhìn thẳng vào cô.

Thấy vậy, khí thế của Aishia chùng xuống một chút.

Không, khí thế vẫn còn đó, nhưng sát khí đậm đặc đã loãng đi.

Thay vào đó là chiến ý, ý chí muốn chiến đấu.

"Phải, loại người như cậu không đời nào dính dáng đến bọn khốn đó. Sao cậu biết?"

"Đoán mò thôi."

"...Đầu óc cậu cũng nhanh nhạy phết đấy chứ."

Aishia nhớ lại lúc mình tự buột miệng nói chuyện em trai khi ở dinh thự Andrew.

Chắc là hắn suy luận từ đó.

Tất nhiên, việc lặp lại ngày hôm nay giúp anh biết điều đó dễ dàng hơn. Nhưng Aishia làm sao biết được chuyện đó.

"Một nửa là thế."

Aishia nói tiếp. Encrid cũng nghĩ cô đứng ở đây không chỉ vì một con tin.

Cô hẳn phải có những lựa chọn khác.

Nhưng lý do cô chặn đường anh là gì?

"Nửa còn lại là gì?"

Aishia ngập ngừng vài lần, rồi thở hắt ra một hơi và nói.

Phản ứng sống động hơn bất kỳ ngày hôm nay nào trước đó.

"Nếu không muốn chết thì quay về đi, đó là tất cả những gì tôi muốn nói."

Cô cố tình đè nén sự sống động ấy, nói bằng giọng cứng nhắc.

"Tại sao? Vì nếu tôi đi tiếp thì sẽ chết chắc à?"

Lại là đoán mò, nhưng lại trúng phóc.

"Cậu học thuật đọc tâm à? Thế thì phiền lắm đấy."

"Không phải."

Chỉ là biết được nhờ lặp lại ngày hôm nay thôi. Phía sau Aishia có một kẻ đủ sức cắt đứt mạch sống của anh.

Thực lực hắn thế nào? Chắc cũng ngang tầm Rem và Ragna. Nếu không thì dù Aishia có kiệt sức đến đâu cũng không dễ dàng bị hạ như thế. Đó có lẽ là lý do Aishia liên tục phải chết.

Việc anh cần làm là phải đến được chỗ đó trước đã.

Encrid nắm lại chuôi kiếm. Thấy vậy, sự dao động trong mắt Aishia biến mất. Cô nói:

"Về đi. Coi như một nửa là lời cầu xin của tôi."

Lại một nửa à.

Encrid nhìn thẳng vào mắt cô và hỏi:

"Nửa còn lại?"

"Là đe dọa."

Encrid gật đầu.

"Tôi tôn trọng phán đoán của cô. Chuẩn Hiệp Sĩ Aishia."

Đó là lời chân thành. Vẫn như mọi khi, lời nói chứa đựng tấm lòng thực sự.

Vì anh tôn trọng phán đoán của đối phương, tôn trọng đến mức tối đa.

Nên Encrid quyết định sẽ vượt qua nó.

"Dù tôi có cho qua thì cậu cũng chết thôi."

Thấy khí thế anh thay đổi, Aishia nhắc lại, nhưng Encrid bỏ ngoài tai.

Thay vào đó, anh điều chỉnh nhịp thở, chỉnh lại đai kiếm. Thay đổi tư thế, ghi nhớ mọi thứ lọt vào tầm mắt.

Đã hơn ba trăm lần lặp lại ngày hôm nay. Hầu hết vị trí của mọi vật anh chỉ cần liếc qua là nhớ.

Vị trí thanh kiếm trang trí treo trên tường, cửa sổ, lọ hoa, tất cả mọi thứ.

"Cô không cản được tôi đâu."

Encrid vào thế thủ và nói.

Dù không phải hôm nay, thì ở một ngày hôm nay khác anh cũng sẽ vượt qua, kết cục là cô không thể cản được.

Trong ký ức của Aishia, chỉ tồn tại một Encrid không thể vượt qua nổi chiêu Khóa mũi kiếm của cô.

"Chứng minh đi."

Khuôn mặt cô tự nhiên nở một nụ cười. Sự tự tin đó, tư thế không lùi bước đó, chẳng phải rất đáng xem sao.

Trở thành Chuẩn Hiệp sĩ của Hiệp sĩ đoàn đồng nghĩa với việc cô đã sống cùng sự quyết liệt như thế.

Hơn hết, người đàn ông tên Encrid này tỏa ra một sự nhiệt huyết kích thích tất cả những người xung quanh.

Đương nhiên, nó cũng ảnh hưởng đến Aishia.

Cô thực lòng không muốn người đàn ông này chết ở đây, vì vậy cô sẽ không cho anh đi qua. Và cũng sẽ không giết anh.

Cô đưa kiếm ra trước, nhắm thẳng vào đối thủ.

Thế thủ Khóa mũi kiếm.

Nếu không vượt qua được cái này, trận chiến thậm chí còn không thể bắt đầu. Aishia bất giác cảm thấy mong đợi.

Có suy nghĩ thoáng qua rằng biết đâu hắn sẽ vượt qua được kỹ nghệ của cô.

Mình đang hy vọng sao?

Là do khí thế của đối phương quá đỗi chắc chắn ư?

Rõ ràng trong lúc đấu tập hắn vẫn luôn thể hiện như vậy, sao giờ lại thấy khác?

Không biết nữa.

Chỉ là cảm giác. Cảm giác của một Chuẩn Hiệp sĩ.

Cô tập trung cao độ hơn bao giờ hết, dồn nén toàn bộ Ý chí, rũ bỏ mọi áp lực phải lùi bước để chỉ còn tập trung duy nhất vào mũi kiếm của mình

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!