Chương 301 - 400

Chương 364 - Món quà của Hầu tước

Chương 364 - Món quà của Hầu tước

Tóc trắng nhiều hơn tóc đen, râu được cạo ngắn gọn gàng. Cơ thể vẫn giữ được nét rắn rỏi nhờ luyện tập, nhưng thời kỳ đỉnh cao đã trôi qua. Mỡ thừa đã bắt đầu xuất hiện ở những nơi khó thấy. Rõ ràng, ông ta không phải người luyện tập sống chết mỗi ngày.

Dù không cần nỗ lực, sự uy nghiêm vẫn toát ra từ con người ông. Cảm giác như chính ông là hiện thân cho bản chất cốt lõi của một quý tộc thực thụ.

Đó là những gì Encrid nhìn thấy và cảm nhận được.

Vì thế, khi ngẫm lại lời nói của ông ta, anh chỉ biết thầm nghĩ:

Ngài Hầu tước cao tay thật.

Encrid bình thản thừa nhận mình đã mắc bẫy khiêu khích.

Nhưng chuyện đó cũng chẳng thay đổi được gì.

Quan trọng hơn, đây vốn là việc anh đã định nhúng tay vào từ đầu.

Lời khích bác của Hầu tước đến đúng lúc đến mức anh còn thấy biết ơn.

Tuy nhiên, không cần phải vội vàng ngay lập tức. Mồ hôi đã ráo, gió bắt đầu lạnh.

Encrid đặt cây kích xuống một bên. Anh cẩn thận cất từng món vũ khí vào kho để tránh sương đêm làm hỏng.

Lúc này, gạt mọi chuyện sang một bên, anh thấy đói. Vừa tập luyện xong, lại vừa phải đấu trí với Hầu tước. Bụng anh réo lên biểu tình. Cũng đến giờ ăn trưa rồi.

"Ăn cơm thôi."

Encrid vừa nói vừa đóng cửa kho vũ khí.

Nghe thấy thế, Kin ngẩng đầu lên. Cô thầm mong sẽ nhận được một lời mời dùng bữa.

Nhưng chẳng có ai làm thế. Thậm chí chẳng ai thèm liếc nhìn cô lấy một cái.

Mấy người này bị mù hết rồi à?

Tự tin về nhan sắc của cô đang tụt dốc không phanh. Thế nên cô cũng chẳng còn hứng thú ở lại đây nữa.

"Tôi xin phép."

Kin bỏ đi. Năm tên hộ vệ đợi sẵn bên ngoài, tư thế chỉnh tề. Trông cũng có vẻ có thực lực.

Encrid liếc nhìn bọn họ và nghĩ.

Kéo cả một bầy đi theo.

Cũng phải. An ninh thủ đô dạo này như cái chuồng lợn, đi lại thế này mới an toàn.

Ngược lại, Hầu tước lúc nãy mang theo quá ít người mới là lạ.

Sau khi Kin khuất bóng, Encrid vừa bước vào dinh thự vừa hỏi:

"Cậu không có hứng thú à?"

Andrew đang đứng ngay cạnh đó.

Thấy cậu ta cứ liếc nhìn theo bóng lưng Kin mãi nên anh mới hỏi để cậu ta tiễn khách cho đàng hoàng.

"Tôi còn đang bận vực dậy gia tộc. Không phải lúc để phân tâm."

Encrid gật đầu. Chẳng có gì đúng hay sai cả. Cuộc đời làm gì có đáp án chuẩn mực.

Tất cả chỉ là lựa chọn của mỗi người.

Và Encrid tôn trọng lựa chọn của Andrew.

"Đội trưởng đúng là người kỳ lạ."

Andrew nhận xét. Câu này Encrid nghe mòn tai rồi nên cũng bỏ ngoài tai.

Ít ra nó còn dễ nghe hơn câu "Đi đền thờ chữa bệnh đi".

"Aghh, đang đói chết đi được."

Dunbakel lù lù xuất hiện từ phía sau. Encrid lập tức ra lệnh: Không tắm thì nhịn.

Tất nhiên, bản thân anh cũng đi tắm rửa sạch sẽ.

Một lát sau, mọi người đã quây quần bên bàn ăn.

Cô hầu gái lỡ tay làm đổ trà lên người Hầu tước lúc nãy đã lấy lại bình tĩnh, đang nhanh nhẹn bưng bê đồ ăn thức uống.

Bàn ăn nhanh chóng được lấp đầy bởi những món ăn thịnh soạn.

Thực đơn hôm nay là bò hầm rượu vang với cà rốt, bông cải xanh và khoai tây.

Một món ăn truyền thống của Naurillia.

Sự đe dọa từ quái vật và ma thú khiến con người co cụm sống trong các thành trì, hệ quả tất yếu là văn hóa ẩm thực phát triển rực rỡ.

Kỹ thuật xây dựng thành lũy phát triển vượt bậc cũng vì lý do tương tự.

Dù sao thì đây cũng là Nauril, nơi tinh hoa hội tụ.[note87968]

Đầu bếp mà Andrew thuê, nếu về các tỉnh lẻ thì dư sức được coi là siêu đầu bếp.

Sụp.

Encrid nếm thử nước hầm trước.

Vị ngọt đậm đà lan tỏa khắp đầu lưỡi rồi trôi xuống cổ họng. Hương vị ấy đánh thức cơn đói cồn cào mà anh tạm quên sau khi tắm.

Anh dùng nĩa xiên một miếng thịt bò vuông vức cùng miếng cà rốt.

Gạt bỏ lá nguyệt quế sang một bên, anh đưa miếng thịt vào miệng.

Chỉ cần cắn nhẹ, miếng thịt bò chín mềm lập tức tan ra.

Mềm mại và xốp. Vị béo ngậy đặc trưng của thịt bò hòa quyện với vị ngọt thanh tao, trôi tuột xuống cổ họng như một dòng thác.

Cà rốt chín mềm, bông cải xanh ngấm đẫm gia vị như lột xác thành một loại rau hoàn toàn mới.

Bữa ăn quá thỏa mãn. Tốc độ đưa nĩa của anh ngày càng nhanh.

Mọi người xung quanh cũng chẳng khác gì.

Ngay cả Esther cũng biến thành hình người để chiếm một chỗ trên bàn ăn.

"Nhìn bao lần vẫn thấy lạ."

Andrew nhìn Esther và thốt lên.

Năm học viên và Mac ăn riêng, nên ở đây ngoài Andrew ra thì toàn là người của Encrid.

Esther nhìn theo ánh mắt của Andrew rồi hỏi:

"Lần đầu thấy phù thủy à?"

Esther hỏi một câu hiếm hoi. Đây là sự thiện chí cô dành cho người đã cung cấp một bữa ăn ngon.

Tất nhiên, người ngoài nhìn vào thì khó mà thấy thiện chí ở đâu, nhưng với Esther thì đúng là vậy.

"Lần đầu tôi thấy một pháp sư xinh đẹp thế này."

Esther không phản ứng gì trước lời khen đó.

Andrew cũng không có ý gì sâu xa. Cậu chỉ nghĩ, có Esther ở đây thì việc Encrid dửng dưng trước Kin Baisar cũng là điều dễ hiểu.

Esther dùng dao cắt bông cải xanh rồi bỏ tọt vào miệng. Nhan sắc này đúng là một sự lừa đảo trắng trợn.

Mái tóc dài bồng bềnh, đôi mắt xanh thẳm, khí chất huyền bí bao trùm khiến cô như một tồn tại mà người thường không thể chạm tới.

Ấy vậy mà mọi người đối xử với cô rất thoải mái.

Rem hỏi, Esther gật đầu.

"Ăn dưới dạng báo ngon hơn hay dạng người ngon hơn?"

Dunbakel cũng tò mò hỏi.

"Ngươi tự biến hình mà ăn thử xem."

Esther đáp tỉnh bơ. Không phải giận dỗi, đó là cách nói chuyện bình thường của cô.

Andrew sau vài ngày quan sát cũng đã quen dần.

Con báo đó thế mà lại là phù thủy...

Nhưng điều khiến cậu ngạc nhiên hơn cả là Encrid. So với hồi còn ở trong đơn vị, Encrid bây giờ như đã lột xác thành một người hoàn toàn khác.

Có khi anh ấy thành Hiệp sĩ thật cũng nên.

Cậu thực sự nghĩ vậy.

Andrew gạt bỏ tạp niệm, tập trung vào đĩa thức ăn của mình.

Cứ lơ đễnh nhìn ngó thế này thì lát nữa khéo chẳng còn miếng thịt nào mà ăn.

Dù đã chuẩn bị dư dả, nhưng sức ăn của đám người này gấp ba lần người thường.

Có vẻ như mọi người đã quên sạch chuyện về Hầu tước.

Andrew thấy lạ.

Chẳng ai hỏi han hay thắc mắc gì cả. Đó là sự khác biệt giữa đi theo và tin tưởng.

Nhìn Encrid, Andrew lờ mờ nhận ra một người lãnh đạo cần phải có được điều gì từ người dưới quyền. Đó là một bài học vô giá mà cậu may mắn học được.

Sau khi mọi người đã no nê.

Dunbakel với cái miệng còn dính đầy nước sốt lên tiếng:

"Cái đó là gì nhỉ? Nói trước, không phải là thú nhân đâu nhé."

Cô nói cụt lủn, cắt đầu cắt đuôi, nhưng ai cũng hiểu.

Cô đang nói về kẻ lảng vảng bắt cóc người trong đêm ở thủ đô.

Dù muốn giết hay bắt sống thì cũng phải biết nó là cái giống gì đã chứ.

Rem cũng đồng tình.

Phải đoán xem con mồi là gì đã.

Thú dữ hoành hành ban đêm?

Dù an ninh thủ đô có nát đến mấy, thì chuyện ma thú lộng hành giữa phố xá là điều vô lý.

Nghĩa là nó là một kẻ biết ẩn mình vào ban ngày và chỉ hoạt động vào ban đêm, lại còn cách vài ngày mới xuất hiện một lần.

Nói đến đây vẫn chưa đoán ra được.

Ragna khẽ gật đầu, tỏ ý cùng chung thắc mắc.

Encrid thấy lạ là chẳng ai thèm hỏi tại sao chúng ta phải đi bắt nó.

Đến cả Dunbakel cũng chỉ hỏi nó là con gì chứ không phàn nàn nửa lời.

Thật kỳ diệu.

Sao bọn họ có thể đi theo anh mà không một lời oán thán thế nhỉ?

Thực ra thì đám này cũng đang chán. Hành hạ học viên và ngắm cảnh thủ đô mãi cũng chán.

Rem cũng đã bắt đầu mài rìu.

Đó là tín hiệu hắn muốn đánh nhau. Không khí sặc mùi chiến tranh ở thủ đô cũng kích thích máu chiến trong người bọn họ.

Encrid nhai kỹ rồi nuốt miếng thức ăn trong miệng, sau đó từ tốn nói:

"Pháp sư điều khiển sấm sét, hang động, vật thí nghiệm thuốc của giả kim thuật sư."

Một chuỗi từ ngữ rời rạc được liệt kê ra.

Encrid có trí nhớ siêu phàm. Anh kết hợp những gì nghe được ở thủ đô dạo gần đây.

Những thông tin Andrew đã tổng hợp cho anh.

Tiếng thú gào rú tạo ra người mất tích vài ngày một lần.

Sự hiện diện biến mất vào ban ngày.

Khi xâu chuỗi tất cả lại, một hình ảnh hiện lên.

Encrid tiếp tục.

"Và Hắc Kiếm."

Jaxon cũng có mặt ở đó. Nơi tập hợp tất cả những dữ kiện Encrid vừa nêu.

Khi lật tung xưởng sản xuất thuốc của Hắc Kiếm, họ đã tìm thấy những dấu vết thí nghiệm sinh thể rõ ràng.

Tên giả kim thuật sư điên khùng đó tên là gì nhỉ? Raban thì phải?[note87969]

Ở đó, họ cũng thấy những con người nửa sống nửa chết biến thành ghoul.

Encrid tổng hợp thông tin, tua lại ký ức và suy luận.

Thứ gì ẩn mình ban ngày và cuồng loạn ban đêm?

Nó liên quan đến cái gì?

Nếu kết hợp với tình hình hiện tại thì sao?

Thủ lĩnh Hắc Kiếm đang ở thủ đô.

Hắn đã mất thanh kiếm Lykanos, và những kẻ thù của hắn đang kéo đến vây quanh.

"Liệu hắn có biết Jaxon đang truy lùng hắn không?"

Biết chứ. Nếu đến mức đó mà không biết thì hắn đã chẳng thể giấu mặt và giở trò đến tận bây giờ.

"Đúng không?"

Jaxon nhíu mày hỏi. Encrid gật đầu. Anh không dừng lại ở đó mà tiếp tục giải thích cho những người đang im lặng lắng nghe.

Dấu vết để lại giống ma thú, nhưng việc ẩn mình ban ngày chứng tỏ nó có lý trí. Nếu không thì phải có ai đó bắt nhốt nó rồi thả ra đúng giờ, nhưng điều đó là không thể.

Đội an ninh thủ đô không phải toàn lũ vô dụng. Làm trò đó thì sớm muộn cũng bị tóm.

Encrid nhớ lại vị đội trưởng vệ binh anh gặp lúc mới vào thành. Chiếc mũ lông vũ ấn tượng.

Khoan bàn về thực lực, nhưng nhìn ông ta không phải dạng dễ xơi.

Việc họ để sổng con quái vật đó chứng tỏ sức mạnh và khả năng di chuyển của nó rất khó đối phó.

Encrid chống khuỷu tay phải lên bàn, dựng ngón trỏ lên:

"Kết luận một: Con người đang trong quá trình ma thú hóa."

Phải có tư duy kiểu gì mới đưa ra được đáp án đó?

Esther nghe xong mới vỡ lẽ.

Khi nghiên cứu kiếm thuật, Encrid luôn tính toán từ A đến Z.

Trí nhớ siêu phàm hỗ trợ đắc lực cho việc đó.

Cộng thêm lối tư duy sáng tạo và linh hoạt.

Sự sáng tạo và linh hoạt không tự nhiên mà có.

Phải không ngừng rèn luyện và lặp lại.

Với Encrid, kiếm thuật và thể thuật luôn là những vách núi dựng đứng không có đường lên.

Muốn leo lên, anh buộc phải suy nghĩ, tìm tòi không ngừng nghỉ. Nếu không thì không thể tiến bộ.

Chính vì thế, tư duy của anh được mở rộng. Mọi thứ đều có thể xảy ra, nên anh luôn xem xét mọi khả năng.

Khi ghép các mảnh ghép thông tin lại, đáp án tự nhiên hiện ra.

"Nó chỉ xuất hiện vào những đêm có trăng."

Jaxon bổ sung thêm.

Jaxon luôn quan tâm đến những sự việc bất thường ở thủ đô.

Đương nhiên rồi, manh mối có thể ở bất cứ đâu.

Nhưng vụ này nằm ngoài dự đoán của cậu.

Thú thật là cậu đã quên béng đi mất.

Thế giới này thiếu gì mấy tên giả kim thuật sư điên khùng làm thí nghiệm sinh thể.

Nhưng khi xâu chuỗi lại, mọi thứ trở nên cực kỳ hợp lý.

Con người đang bị ma thú hóa, vậy ma thú đó là gì?

Chỉ xuất hiện khi trăng lên, không kìm nén được bản năng vào ban đêm.

Lycanthrope.

Nếu Jaxon đoán ra được thì Đội trưởng của cậu chắc chắn cũng đoán ra. Không cần nói thêm nữa. Cậu im lặng.

"Giờ chúng ta cần một thứ nữa."

Encrid nói tiếp.

Rem đang ngồi nghe ngoan ngoãn, gật đầu nói:

"Quyền hạn hành động."

"Đúng. Nếu ngày mai chúng ta xông vào hiện trường vụ án, tên Tuần sư trưởng sẽ sướng rơn. Hắn sẽ nhảy dựng lên: 'Ai cho phép bọn mày xía vào?' ngay."

"Lúc đó mà đấm hắn thì hỏng việc."

Rem tiếp lời. Encrid gật đầu.

Rem không ngốc. Những trò quậy phá của hắn đôi khi là ngẫu hứng, nhưng đôi khi là sự bố láo có tính toán.

Nói chung thì vẫn là bố láo.

Encrid thầm nghĩ rồi nói.

Nếu Hầu tước không nói suông thì chắc ông ta sẽ gửi cái gì đó đến thôi.

Encrid có năng lực giải quyết vụ này, nhưng quyền hạn ở đâu ra? Ai cho phép?

Nếu có sự cho phép của quý tộc thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Chỉ cần một tấm khiên đủ để chặn cái mồm của tên Tuần sư trưởng là đủ.

Đến đây, Encrid có thể tưởng tượng ra phản ứng của Marcus và Krais nếu họ ở đây.

Marcus sẽ đứng dậy vỗ tay đen đét:

"Cậu đi làm chính trị đi!!"

Còn Krais sẽ nói:

"Dùng cái tài ăn nói đó mà đi cưa gái đi. Lòng dạ đàn bà thay đổi như thời tiết, nên tư duy bao quát mọi tình huống thế này đúng là thiên phú đấy!"

Mỗi người một kiểu, nhưng chắc chắn họ sẽ thán phục.

Tất nhiên ở đây không có hai người đó nên chẳng ai trầm trồ cả.

Rem chỉ muốn vung rìu.

Ragna cũng rứa.

Dunbakel cũng chẳng khác gì.

Esther thì không định dùng phép thuật.

Nhưng nghe nói là vật thí nghiệm nên cô thấy tò mò.

Kết hợp giữa người và ma thú?

Đó gọi là Chimera. Cô không định làm trò đó.

Nó nằm ngoài lãnh địa phép thuật của cô. Vừa không cần thiết, vừa ghê tởm.

Với pháp sư, cảm giác là rất quan trọng. Nếu cảm thấy ghê tởm nghĩa là nó không phù hợp với mình.

Nếu cứ cố làm những việc trái với bản tâm, lãnh địa phép thuật mà cô dày công xây dựng sẽ bị lung lay, và cuối cùng là mất đi khả năng sử dụng phép thuật. Esther từng mắc sai lầm tương tự nên cô quyết định đứng ngoài vụ này.

"Ta sẽ nghỉ ngơi. Cái đệm ngồi này êm đấy."

"Cứ tự nhiên."

Thiếu một mình Esther cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Encrid giơ ngón tay thứ hai lên.

"Kết luận hai: Đêm nay không có trăng, nên cứ ngủ một giấc thật ngon là được."

Andrew nãy giờ há hốc mồm nghe, giờ mới ngậm lại được và hỏi:

"Sao ngài thông minh thế?"

"Chẳng phải có đủ thời gian để suy nghĩ rồi còn gì?"

Ý là ai cũng có thể nghĩ ra nếu có đủ thời gian à? Chuyện này mà chỉ cần thời gian là nghĩ ra được sao?

"Ngài nói thế chẳng khác nào bảo Tuần sư trưởng và đội trưởng vệ binh thủ đô toàn lũ ngu ấy."

Andrew lẩm bẩm vì quá hoang mang, nhưng mọi người đều lờ đi. Sự thật đúng là thế mà.

Không, là do Encrid xuất sắc vượt trội. Nhưng ở đây chẳng ai phản ứng gì đặc biệt.

"Sao không ai ngạc nhiên hết vậy?"

Chỉ có Andrew lầm bầm, nhưng rồi cậu cũng im lặng.

Vốn dĩ con người này, cái đơn vị này là như thế.

Đêm đó, nhóm Encrid ngủ một giấc say sưa. Như thường lệ, Encrid dậy từ tờ mờ sáng để tập kỹ thuật cách ly, lát sau Andrew cũng tham gia.

Tưởng chừng sẽ là một buổi sáng bình thường như bao ngày.

Nhưng giữa buổi tập, một giọng nói của người lạ vang lên.

"Thật sự là cậu sao?"

Khách đã đến. Chính xác hơn là món quà mà tổ chức gửi đến.

Quyền hạn để làm việc chính danh đã được trao tận tay.

Một thành viên của Hiệp sĩ đoàn, Chuẩn Hiệp sĩ Aishia đã được phái đến. Và tất nhiên, cô ấy nhận ra Encrid ngay lập tức.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
thủ đô của Naurillia, mấy chap trước hình như có nhắc rồi nhưng nhắc lại cho ai k để ý
thủ đô của Naurillia, mấy chap trước hình như có nhắc rồi nhưng nhắc lại cho ai k để ý
[Lên trên]
thủ đô của Naurillia, mấy chap trước hình như có nhắc rồi nhưng nhắc lại cho ai k để ý
thủ đô của Naurillia, mấy chap trước hình như có nhắc rồi nhưng nhắc lại cho ai k để ý
[Lên trên]
có vẻ là main nhớ sai, eng chap này cũng là Raban nhưng ở chap 275 thì tên của giả kim thuật sư này là Lavan
có vẻ là main nhớ sai, eng chap này cũng là Raban nhưng ở chap 275 thì tên của giả kim thuật sư này là Lavan