Ngọn đèn dầu màu tím lắc lư, hắt hiu trên mặt sông đen ngòm đang cuộn sóng. Theo nhịp chòng chành của con thuyền nan, cơ thể anh cũng đung đưa nghiêng ngả.
Thấy Encrid ngồi im lìm ở mũi thuyền, miệng ngậm chặt không nói nửa lời, người lái đò lại cất tiếng:
"Có một con đường rất dễ đi."
Encrid vẫn không đáp. Người lái đò tiếp tục:
"Chạy trốn đi."
Đôi môi gã chỉ mấp máy khẽ khàng, nhưng giọng nói lại vang vọng như tiếng dội từ vách núi, lẩn khuất ngay trên con thuyền nhỏ.
"Hãy chạy trốn và đừng đối mặt với cái chết của mình. Nếu ngươi làm thế, ta sẽ tự khắc lo liệu phần còn lại."
Thay vì trả lời, Encrid chỉ hạ mắt nhìn xuống một góc chéo, vẻ mặt như thể trong đầu đang chất chứa hàng vạn suy tư.
Miệng người lái đò lại mở ra. Thứ âm thanh vọng âm ma quái ấy lại trôi nổi giữa không gian.
"Nếu không muốn chạy trốn thì hãy dùng cái lưỡi của ngươi. Thuyết phục đối phương và chuẩn bị cho những gì diễn ra sau đó. Nếu là hai người, các ngươi dư sức gánh vác."
Nếu Aishia và Encrid hợp lực, họ hoàn toàn có thể đối đầu với kẻ xuất hiện sau đó.
Vì lặp lại ngày hôm nay nên anh biết trước tương lai.
Dẫu không phải mọi ngày lặp lại đều giống hệt nhau, nhưng cái khung sườn lớn của định mệnh thì sẽ chẳng đổi thay.
Aishia đã kiệt sức và bị thương khi đấu với Encrid. Bản thân Encrid cũng chẳng khá hơn là bao.
Nhưng nếu cả hai còn sung sức và không thương tích, việc hợp lực lại thừa đủ để cầm chân đối thủ, thậm chí lật ngược thế cờ để giành chiến thắng.
Bởi lẽ trong một trận chiến sinh tử, việc có hai người cùng phe rõ ràng là một lợi thế to lớn.
Tất nhiên, đó cũng chẳng phải là một chiến thắng tuyệt đối.
"Ngươi có muốn biết chính xác 'bức tường' đó là gì không?"
Lời người lái đò vẫn vô cảm như mọi khi. Hắn chỉ đơn thuần ném ra những sự thật chứa đựng hàm ý chứ chẳng hề có chút cảm xúc nào.
Encrid nghe đấy, nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Là do đang mải nghiền ngẫm những lời gã nói chăng?
Người lái đò bèn dùng mũi chân đá mạnh vào đáy thuyền.
Cú dậm chân khiến con thuyền chao đảo dữ dội. Encrid đang ngồi phải vội chống tay xuống sàn để giữ thăng bằng. Giữ nguyên tư thế ấy, anh ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đờ đẫn, khuôn mặt chìm trong suy tư, cái miệng hé ra một nửa.
Đó là tất cả những gì lọt vào mắt người lái đò.
Tưởng chừng tiêu cự trong mắt đã trở lại, nào ngờ anh lại hỏi ngược:
"Hửm?"
"Ta vừa nói cái gì?"
Người lái đò suýt chút nữa đã để lộ cảm xúc, nhưng rồi kìm lại được mà hỏi vặn.
Encrid chớp mắt hai cái rồi đáp:
"À, ta không nghe thấy."
Là thật. Vì quá tập trung suy nghĩ nên anh chẳng nghe thấy gì cả. Encrid vẫn như mọi khi, trả lời bằng tất cả sự chân thành và nghiêm túc.
"...Đi đi."
Miệng người lái đò buột ra câu nói nhanh hơn cả suy nghĩ.
Những lời gã nói nãy giờ chẳng lọt được chữ nào vào đầu thằng nhãi này. Không phải kiểu nghe tai này lọt tai kia, cũng chẳng phải kiểu phản kháng rồi gạt đi. Mà là hắn bơ đi, nuốt chửng nó vào sự im lặng của mình.
Đến cả người lái đò cũng thấy khó chịu.
"Hả?"
Dù biết cái vẻ ngơ ngác hỏi lại của Encrid là thật, nhưng nhìn thế nào cũng thấy thật đáng ghét.
Sự ngây thơ đôi khi lại trở thành thứ vũ khí khiến người đối diện tức nổ đốm mắt.
"Ta bảo là đi đi."
Người lái đò chẳng buồn nổi giận hay đôi co. Đuổi đi là xong. Hắn cũng có lý do để làm thế.
Ta sẽ chống mắt lên xem.
Rốt cuộc trong đầu hắn đang toan tính cái gì, định làm cái trò gì, cứ nhìn rồi sẽ biết.
"À, được."
Encrid chẳng hề tỏ ra ngượng ngùng, chỉ gật đầu cái rụp.
Chẳng mấy chốc, hình dáng Encrid mờ dần rồi tan biến trên con thuyền. Còn lại một mình, người lái đò lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bóng tối.
Có lẽ hắn sẽ lại lặp lại ngày hôm nay y hệt như thế.
Và rồi hắn sẽ lại đối mặt với khoảnh khắc này, gặp lại ta trên con thuyền giữa bóng tối này. Đó là lẽ đương nhiên.
Người lái đò nhìn thấy trước cái ngày hôm nay lặp lại ấy.
Chuyện gì đến sẽ đến.
Điều gì đã định thì cứ thế mà diễn ra.
Tất nhiên, thằng nhãi Encrid cũng dăm ba lần khiến gã bất ngờ, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Huống hồ, làm gì có chuyện vượt qua được bức tường kia chỉ trong một ngày.
Sự lặp lại của ngày hôm nay là chuỗi dài của đau đớn và thống khổ. Cấu trúc của nó buộc phải thế, bởi cốt lõi của lời nguyền là vậy.
Nhưng với kẻ mắc chứng điên cuồng, thì ngay cả nỗi đau cũng trở thành khoái cảm.
Thằng điên.
Ánh nhìn của người lái đò trở nên xa xăm. Không phải nhìn mặt nước đen ngòm, mà là nhìn về hướng Encrid, kẻ đang bắt đầu lại kiếp sống của mình.
Nhờ lời nguyền, gã có thể nhìn thấy hành trình của anh.
Gã quan sát.
Hắn lặp lại một ngày y hệt.
Dậy từ tờ mờ sáng để rèn luyện thân thể.
Thay vì thuyết phục tên Tuần sứ trưởng bằng lời, hắn tung cước đá bay hắn ta.
Hắn phái thằng nhãi Ragna và ả người thú Dunbakel đi chặn đám quân tiến công từ bên ngoài.
Hắn khiến đồng đội đứng bên cạnh phải xấu hổ khi nói với đám sát thủ rằng "Đau quá", "Ta bị đâm thật rồi này".
Rồi hắn tiến về phía hoàng cung, không chút do dự chém bay mối ác duyên cản đường.
Chém và giết. Không có những cuộc đối thoại dài dòng.
"Cưỡng bức hầu gái đúng không? Lần trước ta chưa hỏi đã chém rồi."
"Cái gì?"
Mặc kệ sự hoang mang của đối thủ, hay nói đúng hơn, hắn chẳng thèm quan tâm đến cái quá khứ đang hiện diện trước mắt.
Suýt chút nữa đã giết chủ nhân của lời nguyền thì đáng ra phải có oán hận, nhưng tuyệt nhiên không thấy điều đó. Không phải là không có.
Chỉ là...
Hiện tại hắn đang chú tâm vào thứ khác mà thôi.
Thay vì nhìn tên đàn ông đang ngơ ngác, Encrid quay sang nhìn cô hầu gái.
Chỉ bằng ánh mắt thay cho câu hỏi "Có đúng không?", cô hầu gái đang run lẩy bẩy vội gật đầu.
Sau đó là quá trình vung kiếm và giết chóc.
Và thế là hắn lại đối mặt với bức tường.
Nữ hiệp sĩ tóc cam.
"Đến đây thôi."
Cô ta chặn đường. Encrid nâng kiếm.
Không có câu hỏi nào được đặt ra. Đằng nào chuyện cũng sẽ xảy ra, hỏi làm gì cho thừa.
Không, hắn không hành động theo lối tư duy đó.
Trong khoảnh khắc, người lái đò thoáng nhìn trộm được một phần tâm trí của Encrid. Đó là một thứ gì đó tràn đầy sự mong đợi.
Thằng chó này.
Hắn đứng ở đây vì muốn so tài với bức tường. Hắn chạy bán sống bán chết đến đây chỉ để chạm kiếm với nữ hiệp sĩ kia.
Lặp lại một ngày y hệt.
Dù chi tiết nhỏ không hoàn toàn giống nhau, nhưng vẫn là một ngày tương tự.
Tất nhiên, cũng có điểm khác biệt. Đó là chuyện xảy ra trước khi hắn đến đây. Một thay đổi nhỏ trong quá trình rèn luyện sau khi thức dậy vào buổi sáng.
"Rem, cái chiêu đó anh làm thế nào vậy?"
Đó là lúc ánh nắng ban trưa bắt đầu chiếu đỉnh đầu. Mặc kệ tên Tuần sứ trưởng đến và lải nhải cái gì, Encrid chỉ mải mê bắt chuyện với gã tên Rem.
"Cái tên này, ta đây đích thân đến mà mày dám đứng đó tán gẫu à."
"Chờ chút."
Encrid nói cụt lủn rồi lại quay sang hỏi tiếp.
Trước mặt anh là tên Tuần sứ trưởng đang há hốc mồm vì kinh ngạc.
"Cái chiêu Khóa mũi kiếm ấy. Anh đã chặn nó bằng lưỡi rìu mà."
"Gọi là Kê Rìu."
Gã tên Rem chớp chớp mắt rồi giải thích ngắn gọn, súc tích:
"Che chắn cho kỹ là được chứ gì."
Thực tình mà nói gã cũng chẳng giải thích được gì hơn, Encrid cũng đoán là chẳng moi thêm được gì nên quay người bỏ đi.
Đó là điểm khác biệt duy nhất trong ngày hôm nay lặp lại.
"Thằng khốn nàyyyy!"
Kẻ bị lờ đi gào lên giận dữ.
Và đó là tất cả.
Sau đó, hắn lại giở vài trò trước mặt bức tường mang tên Aishia, và nhận lấy một kết cục tương tự.
Bị chém, bị đâm và thất bại. Hắn nằm sóng soài trên mặt đất.
Lần lặp lại này còn một điểm khác biệt nữa.Người lái đò thì biết, nhưng Encrid thì không.
Ánh mắt anh lướt qua phía sau Aishia.
Kẻ mà Aishia gọi là tiền bối đã không xuất hiện.
Thay vào đó.
"Tôi sẽ đi kiểm tra phía sau."
Aishia rời đi, và thế là hết. Thời gian trôi qua một chút, rồi bóng tối ập đến, một ngày nữa lại kết thúc.
Người lái đò nhìn về phía đối diện của con thuyền nan.
Những mảnh vỡ li ti như hạt cát tụ lại. Những hạt bụi ánh sáng dần thành hình người và biến đổi.
Là Encrid.
Người lái đò cảm thấy sự tò mò dâng lên tột độ. Chẳng cần phải kìm nén, gã mở miệng hỏi:
"Ta hỏi một câu thôi."
"Hả?"
Vẫn là gã Encrid với ánh mắt ngơ ngác đần độn ấy.
"Lúc nãy ngươi mải nghĩ cái gì mà không nghe thấy ta nói?"
Encrid ngoan ngoãn trả lời. Chuyện này đâu cần giấu giếm, mà cũng chẳng có gì để giấu.
Chỉ là, anh tự hỏi sao gã lại quan tâm đến thế.
"Tôi đang nghĩ xem làm thế nào để chặn được chiêu Khóa mũi kiếm."
Nhìn thấy sự nhiệt huyết và lửa nóng trong đôi mắt đó, người lái đò tin chắc một điều.
Cái tên Encrid này chỉ tập trung vào duy nhất một thứ.
Nghĩa là hắn chỉ nhìn vào kẻ cầm kiếm trước mặt. Bức tường hay cái quái gì đi nữa, hắn mặc kệ, hắn chỉ nhìn thấy, chỉ nhận thức và dồn toàn bộ tâm trí vào mỗi đường kiếm đó thôi.
Người lái đò thốt ra một câu mà hắn không cần thiết phải nói, nhưng với quyền hạn của mình, hắn có thể nói.
"Ngươi coi đó là bức tường sao?"
Hắn định bảo là không phải. Hắn định bảo hãy nhìn thẳng vào bức tường thực sự kìa.
"Ta không biết."
Mấy cái thứ đó.
Câu này đã bị lược bỏ.
Thế cái đó có quan trọng không? Với ta thì cái đó đâu có quan trọng?
Câu này cũng bị lược bỏ.
Ông còn gì muốn nói nữa không? Nếu không thì để yên cho ta suy nghĩ chút đi.
Câu này cũng bị lược bỏ nốt.
Người lái đò cảm nhận được một loại cảm xúc.
Là sự hoang mang.
Hắn bối rối.
Đối mặt với sự ngây thơ không chút toan tính ấy, những lời lẽ hắn định dùng để trêu đùa hay mỉa mai đối phương bỗng trở nên vô nghĩa, tan vào bóng tối rồi trôi tuột đi mất.
"Cứ làm thế đi."
Người lái đò đọc được suy nghĩ của anh rồi đáp.
Phải, muốn làm gì thì làm. Vì thứ ngươi đang nhìn vốn dĩ đâu phải là bức tường.
Đó là câu trả lời đã lược bỏ đi vế sau.
Encrid lại biến mất. Mờ dần, tan ra rồi không còn tăm tích.
Ngu ngốc.
Nhưng thâm tâm hắn cũng mong chờ điều đó, bởi dù có vượt qua được bức tường này, nó cũng sẽ để lại cho tên kia những vết sẹo hằn sâu.
Khục khục.
Nười lái đò bật cười.
Nếu được nhìn thấy kẻ đó đau khổ, thì còn gì thú vị hơn thế nữa.
Gã biết rằng, nếu vượt qua được bức tường lần này, thì chính điều đó sẽ trở thành một thứ nguyền rủa khác đeo bám lấy Encrid.
---o0o---
Ngộ ra được một điều rồi.
Thử bắt chước cách của Rem xem sao.
Không chỉ riêng Rem, mà phải thử qua cách của tất cả mọi người một lần.
Bởi lẽ mô phỏng chính là con đường nhanh nhất để thấu hiểu đối tượng mà ta muốn sao chép.
Cách của mình thì để sau.
Thấy đường thì cứ đi thôi. Encrid đã làm như thế.
Bức tường là gì và nó cao đến đâu?
Nếu hỏi người lái đò, có lẽ hắn sẽ trả lời. Người lái đò của ngày hôm nay mang lại cảm giác ấy. Nhưng điều đó không quan trọng. Anh không cần phải biết.
Thế nên anh không hỏi. Thay vào đó, anh suy ngẫm.
"Mới sáng bảnh mắt ra mà cậu nghĩ cái quái gì thế?"
Đây là ngày thứ ba.
Trong lúc tập luyện buổi sớm, thấy Encrid bỗng đứng chôn chân một chỗ trầm tư, Rem - kẻ vừa mới ngủ dậy muộn màng cất tiếng hỏi.
Lần này, Encrid ném ra câu hỏi trọng tâm sớm hơn cả ngày thứ hai.
"Cái chiêu Kê rìu ấy, anh làm thế nào vậy?"
Dù bị hỏi bất ngờ nhưng Rem không hề bối rối. Cái tính nết của Encrid đâu phải chuyện ngày một ngày hai.
Thế nên câu trả lời cũng bật ra ngay lập tức.
"Kiếm của cái cô Aishia đang chĩa vào ta, đúng không? Thì ta cũng dùng rìu của mình chĩa ngược lại vào mũi kiếm của cô ta thôi."
Vẫn là cái kiểu giải thích như chó chạy ngoài đồng. Rối rắm và khó hiểu. Nhưng nếu vì thế mà bỏ cuộc thì ngay từ đầu anh đã chẳng cầm kiếm lên làm gì.
Hơn nữa, chính bản thân Rem cũng nhận thức được lời giải thích của mình khó nuốt đến mức nào.
"Cầm con Tàn Lửa lên rồi thử chĩa vào xem."
Rem vừa nói vừa rút cây rìu cán dài của hắn ra.
Dù hắn cầm nó nhẹ tênh như không, nhưng trọng tâm kỳ lạ cùng sức nặng thực tế của nó là điều không thể coi thường.
Dù sao thì chỉ cần Rem cầm nó trên tay, sức nặng của bầu không khí đã thay đổi hẳn.
Encrid rút Tàn lửa.
Keng, lưỡi kiếm tuốt trần chĩa thẳng về phía trước. Lưỡi kiếm mỏng manh, sắc lẹm nhắm vào hư không.
Làm thế này rồi mới thấy, bước đầu tiên của sự mô phỏng chẳng phải là bắt chước tư thế Khóa mũi kiếm sao?
Pha trộn cả uy áp lẫn sát khí.
Xét ở một khía cạnh nào đó, đây là kỹ thuật hoàn toàn trái ngược với cú đâm vô sát của Jaxon.
Đây là loại kiếm thuật dùng áp lực để đánh lừa đối thủ.
Encrid không thể bắt chước ngay được. Nhưng khi anh vừa chĩa kiếm ra.
Cốp.
Lưỡi rìu của Rem đã gõ vào mũi kiếm của anh. Chính xác hơn, là lưỡi rìu đã đánh trúng vào điểm nhọn nhất của thanh kiếm.
"Hiểu chưa?"
Thay vì trả lời, Encrid chìm vào suy nghĩ.
Anh nghiền ngẫm lại hành động vừa rồi của Rem.
Lời giải thích bằng hành động dễ hiểu hơn gấp bội so với lời nói. Anh tự mình suy ngẫm và rồi thấu hiểu.
Rem đã dùng đường sắc bén nhất của lưỡi rìu để đánh vào cái "điểm" nhỏ nhất của Tàn Lửa - chính là mũi kiếm.
Đường và điểm đã gặp nhau một cách chuẩn xác.
Đó không còn là kỹ thuật nữa, mà là thần kỹ.
Hành động này ngay lập tức đặt ra một câu hỏi.
Liệu có thể khiến mũi kiếm gặp mũi kiếm với tốc độ và sức mạnh như bình thường hay không?
"Ah."
Một tiếng thốt lên đầy kinh ngạc.
"Làm thử đi. Làm rồi khắc biết."
Rem lùi lại một bước. Encrid chậm rãi chia hai thanh kiếm ra hai tay. Tàn Lửa và Gladius.
Để hai lưỡi kiếm chạm nhau thì dễ.
Nhưng nếu là điểm chạm điểm?
Lưỡi chạm điểm?
Nếu chậm thì có thể.
Giảm tốc độ xuống thì dù khó nhưng vẫn làm được.
Cơ bắp tự nhiên căng cứng lại. Thế này thì lực thừa sinh ra sẽ khiến động tác mất tự nhiên.
Làm sao để thực hiện nó một cách tự nhiên nhất?
Cần phải có kỹ năng gì để đạt được điều đó?
"Đúng rồi đấy. Chỉ cần biết làm cái trò đó là được."
Rem vừa nói vừa giắt cây rìu cán dài lại vào thắt lưng.
Giọng điệu như thể muốn nói "Ông đây nói hết những gì cần nói rồi đấy".
Encrid thậm chí chẳng buồn gật đầu. Anh đã lập tức chìm đắm vào thế giới riêng của mình. Nhập định.
Rem nhìn thấy thế thì thầm nghĩ tên này đúng là một sinh vật kỳ lạ, rồi hắn quay sang thấy Andrew đang định mở miệng, bèn đưa ngón trỏ lên chặn trước môi.
Dù không phát ra tiếng Suỵt, nhưng Andrew đang định nói gì đó cũng đành phải ngậm miệng lại.
Theo cái phẩy tay của Rem, Andrew lùi lại ba bước rồi mới dám hỏi nhỏ:
"Gì thế ạ?"
"Hôm nay đích thân ông đây sẽ giám sát buổi tập luyện ngày hôm nay."
"...Để tự tôi tập một mình cũng được mà."
"Không, không được. Ta phải kế thừa ý chí của Đội trưởng chứ."
"Khoan đã, đội trưởng Encrid đã chết đâu mà kế với chả thừa."
"Tại tiếng Đại lục của ta còn kém nên dùng từ sai ấy mà."
Nói nhăng nói cuội gì thế không biết, có bao giờ thấy gã nói tiếng phương Tây đâu.
Andrew biểu lộ sự phản đối qua nét mặt, nhưng tất nhiên là bị lờ đi hoàn toàn.
Encrid lắng nghe những âm thanh xung quanh rồi để chúng trôi tuột đi, tâm trí anh lại chìm sâu vào bên trong. Anh lắng lại lòng mình và bắt đầu suy tính.
0 Bình luận